home Truyện Dài Cánh Đồng Nước Nổi (9)

Cánh Đồng Nước Nổi (9)

Chiếc xe trắc-xông của ông Chương kềnh càng rộng chỗ. Ông ta cầm tay lái chỉ cho Lép ngồi băng trên với ông, ông mở cửa băng sau chỉ chỏ đám con gái:
– Các em chịu khó ngồi chật một chút nhé.
– Không hề gì, được đi xe hơi là sướng chết cha rồi. Tao nói đúng không tụi bay? Ê, cảm ơn Linda đi chớ.
Lép im lặng trong cái không không khí ồn ào của đất Sài Gòn buổi xế trưa, bên cạnh đám bạn cô hồn các đẳng chịu ăn chơi hơn làm. Nó bước lên xe. Lần đầu tiên ngồi chiếc xe với một người đàn ông lạ, lịch thiệp có thừa, bên đám bạn vô tư ồn ào, Lép cảm thấy sự cô độc đáng sợ. Lép nhớ đến “chồng”, người đan ông tên Minh, đang đi làm ăn xa tận miệt ngoài. Đối với Lép, ông Minh là một người đàn ông khéo làm ăn, giàu có và biết chìu chuộng phụ nữ, có một điều-vừa nghĩ đến Lép chợt nghe nóng bừng trên mặt-ông Minh không kham nổi sự đòi hỏi đói tình của Lép. Là một cô gái quê vạm vỡ đang sức lớn, ăn uống sung sướng cho nên chuyện gối chăn “quá thể” ông Minh bận bịu lại thêm 2 bà vợ thì ông chịu sao cho thấu. Những ngày tháng đầu tiên về làm bé ông Minh, Lép chịu thiệt thòi chút ít cũng không “nhằm nhò” gì. Lâu ngày chầy tháng, bữa được bữa không, cơn cuồng nộ lên thấu óc cho nên Lép sanh tật tụm năm tụm ba với đám gái cùng cảnh ngộ khi thì đậu chến lúc bày cuộc ăn chơi. Tới lúc đó Lép mới thấu hiểu cảnh cô đơn của bà chị Mỹ Thể suốt ngày đi dạo xóm và ham mê tứ sắc.

Mắt nhìn ra ngoài trông cảnh người ta đi lên đi xuống, trong lòng thì Lép mãi mê những chuyện đâu đâu. Nó không hiểu tại sao nó có cảm giác nầy. Những cảm giác đến thiệt là bất ngờ. Ông Chương quẹo một vòng cua chỗ ngã tư nhà cứu hỏa, cho xe từ ép sát vô lề và ngừng lại trước một khách sạn nhà hàng nằm xéo góc với một rạp hát lớn bên cạnh con lộ rộng thênh thang có nhiều cây sao cao mút mắt. Lép tự động mở cửa bước xuống theo đám bạn gái đầy cửa bước vô nhà hàng. Lép quay ngang nói với một người bạn đi bên:
– Aên hoài ăn hủy bụng dạ đâu mà chứa mầy?
– Khỉ. Aên được thì ăn hông ăn thì bỏ chớ tiếc gì. Tao thấy thằng cha nầy mết mầy lắm rồi đó. Nói thiệt nghen, phải hổng phải gì thì ừ đại cho qua chuyện để còn có những cuộc vui chớ dại gì mầy.
Lép áy náy:
– Tội nghiệp chết..
Nhỏ bạn cười hăng hắt:
– Tội thì lội xuống sông hết tội. Mầy đi tu chùa nào vậy mầy.
Lép cười, nụ cười vô hồn. Một anh bồi quần áo trắng tinh chạy lại mời. Ông Chương kéo chiếc ghế gần nhứt đưa tay mời Lép:
– Linda ngồi xuống đây, chỗ nầy tốt đấy. Lát nữa xem văn nghệ là tuyệt. Còn phài nhảy nữa chớ. Linda đến chỗ nầy lần nào chưa?
Lép ngồi xuống, mĩm miệng cười:
– Chưa.
Ông Chương đưa tay mời mọi người và tự động kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Lép:
– Đêm nay chúng ta thoải mái đi nhé.
Cũng đám bạn của Lép ồn ào:
– Anh với người đẹp Linda thoải còn tụi em thì thoài mái cái nổi gì? Đào thừa kép thiếu kìa.
Một cô gái khác xen vô:
– Đêm nay mình làm cảnh cho hai ngưòi họ vui đi. Làm phước được phước à mầy.
Một trận cười vang lên. Anh bồi bàn mở khăn ăn đưa cho Lép, mở cái chén để ngửa ra. Anh ta đi vòng quanh bàn làm công việc phục vụ. Cuối cùng, theo thói quen và con mắt nghề nghiệp anh ta biết nên đến hòi người nào.
– Thưa cô dùng nước chi?
Lép ngò quanh nhà hàng rộng thênh thang trang trí theo lối Tàu, màu đỏ là nhiều nhứt. Màu đỏ chói chang từ những chiếc lồng đèn bằng giấy xếp cho đến tấm màn cửa xếp đăn-ten treo hờ hửng. Người bồi kiên nhẫn đợi.
– Linda dùng thêm chút rượu vang đỏ nhé. Aên nhiều thịt uống rượu trợ tiêu hóa.
Linda lắc đầu:
– Thôi, anh cho xin nước ngọt đi. Uống rượu không quen say hông biết đường về thì chết.
Ông Chương nhìn quanh bàn, nhường mắt như có ý hỏi. Một cô gái ngồi đối diện giọng rành rọt trả lời:
– Uống gì bây giờ ta? Nhưng trước hết phải biết ăn món gì mới kêu nước uống được chớ.
Một người đề nghị:
– Hải sản đi. Tôm hùm sốt me-ne đi.
Lép nhíu mày khi nghe đám bạn sành ăn đang bàn tán ồn ào. Việc ăn uống đối với Lép chỉ mới quen mấy tháng gần đây khi cùng đi với ông Minh. Cà cuộc đời của nó chỉ biết một món là cá vụn kho mặn ăn với cơm nguội. Đi với ông Minh trong các buổi tiệc, Lép từ từ học được các món ăn sang trọng, có những món tiếng tây tiếng u nó nghe không hiểu gì.
– Aên ccom tàu ở nhà Tây mà tụi bay. Kêu món Tàu đi đừng kêu món tây ở nah2 hàng Tàu.
– Sao không? Nhà hàng nầy chủ người Tàu nhưng có món Tây thì sao. Bữa nay Tàu hay tây gì cũng xơi được hết. Tao kêu tôm hùm. Ê, anh Chương nè…hải sản đi nhé.
Ông Chương ngồi dựa ra ghế, hai tay đang cầm chiếc khăn nóng lau mặt. Nghe kêu tên ông bỏ khăn xuống nhìn Lép:
– Tùy ý Linda quyết định.
Tiếng phàn đối vang rân:
– Còn tụi nầy bỏ cho chó ăn à?
– Không có tụi nầy làm sao có Linda. A! Có mới nới cũ đây.
Ông Chương đánh chánh:
– Không! Không! Đâu có thế. Các em ăn gì cũng được hết. Nhưng chúng ta cũng nên chìu lòng người mới chớ.
Có tiếng cười và hai ba cô gái đòng đảnh:
– Á Thì ra chàng lịch sự tây phương à nha.
Nghe các bạn kêu món tôm hùm bỗng Lép nhớ nhưng con tôm sú, tôm càng xanh ở quê nó. Các ghe đóng đáy mỗi khi trút giỏ thường lưạ những con tôm càng xanh loại lớn luộc với nước dừa xiêm ăn xổi. Lép chưa bao giờ biết đến mùi vị con tôm sú tôm càng như thế nào. Có một lần đi cùng ông Minh trong một chuyến ra Nha Trang , ông Minh đã đưa Lép đi ăn tôm càng, một loại tôm ở biển to bằng bắp tay của đưa nhỏ. Hôm đó Lép ngon miệng ăn luôn một lần 2 con đêm về sôi bụng nguyên một đem không ngủ được. Ở miệt ngoài đó người ta kêu bằng tôm hùm. Có những con to bằng bắp tay người lớn, lấy thịt ra còn võ con tôm được làm thành những đồ trang trí khá lạ mắt đối với nó.
Ông Chương bây giờ mạnh dạn hơn, ông ta nhìn nó âu yếm hòi:
– Linda ăn gì nào?
Lép ngó đám bạn chung quanh. Bỗng dưng giọng nói của nó nhẹ nhàng hơn và cũng tỉ tê tha thiết ngọt ngào hơn. Nó trả lời:
– Kêu tôm càng đi anh.
– Thế mới là dân chơi chớ. Anh bồi cho mấy dĩa tôm càng đi anh.
– Ê, kêu rượu vang trắng đi. Hải sản phải uống vang trắng mới đúng gu nha.
– Xời ơi. Con nhỏ này sao mà rành sáu câu vậy mầy? Chắc mầy lấy chồng Tây hay sao chớ.
– Kệ tao mầy.
Anh bồi quay lưng đi, bàn ăn trở nên ồn ào hơn, ông Chương càng lúc càng nhìn Lép với ánh mắt rất lạ. Lép thấy chột dạ. Càng lúc nó có cảm tưởng như đang lún sâu vào con đường của bạn bè nó vạch sẵn. Lép tránh ánh mắt bốc lửa của ông Chương. Đầu óc liên tưởng đến Hai Hường. “Bây giờ anh ấy ở đâu?” Nó tự hỏi như vậy. Lép không thương gì Hai Huờng, nhưng nó còn cái nghĩa với y. Cuộc đời con Lép bị đẩy đưa trôi nổi không phải tại nó muốn như vậy. Lép ở quê vùi lấp dưới sình, may mà lên được chốn phồn huê đô hội, được ăn trắng mặc trơn có lúc lên xe xuống ngựa thiệt là nó có năm mơ cũng không tưởng ra được. Nó nhớ Hai Hường tại y mà nó đổi cuộc đời. Sài Gòn những năm Lép mới lên là Sài Gòn hòn ngọc của xứ Viễn Đông. Những lần đầu tiên dạo chơi trong sở thú, Lép như thấy được cảnh non bồng nước nhược. Nhìn tận mắt con cọp vằn, con cá sấu, con voi…Ở quê Lép nhưng ngày mới lập làng nó nghe ông bà kể lại sấu với cọp tràn đồng, rừng cây ngút ngàn thiên địa. Chợ Mỹ đã là chốn văn miêng lắm rồi.
Ông Chương ghé sát tai Lép bỏ nhỏ:
– Em có được vui không?
Lép gật đầu:
– Dạ được.
Lời nói của Lép nhỏ nhẹ như ngưòi vợï nói với chồng, nó ngạc nhiên với chính giọng nói và cử chỉ của nó; thiệt không hiểu được tại sao nó có thể nói năng trơn tru như vậy. Những thay đổi trong đầu óc vẫn quay cuồng.
– Chúng ta vừa ăn vừa xem ca nhạc em nhé. Chỗ nầy chưa đạc biệt lắm. Sau nầy, ờ…nếu như Linda không từ chối thì chúng ta có thể còn nhiều dịp, nhiều chỗ để đi.
Lép dạ cầm chừng.
Thức ăn đã mang lên bày ra bàn. Những con tôm càng bự đỏ au nằm phơi mình trên những chiếc dĩa sứ trắng tinh càng thêm mát mắt. Mấy dĩa rau xà lách xanh mơn mởn trình bày thiệt là khéo; chén bơ, chén sốt màu vàng hổ phách. Tất cả hòa hợp ngó dịu con mắt. Tiếng chén muỗng chạm vô những chiếc dĩa kêu lanh canh thảnh thót. Ông Chương dùng kẹp gắp một con tôm bỏ vô chiếc dĩa sứ trắng trước mặt Lép:
– Linda dùng đi. Aên với sốt thật tuyệt. Cứ tự nhiên đi nhé, đêm nay Linda là thượng khách của anh.
Mọi người không khách sáo, tay muỗng tay đủa, có người bốc bằng bàn tay trần. Chếm, mút, nhai, nuốt, uống…Hoạt cảnh ăn uống hổn độn. Lép vẫn ngồi thừ ngừ ra mặc cho đám bạn ăn uống. Gương mặt Lép không biểàu lộ cảm giác thích thú hoặc chán nản. Nó vẫn ngồi đó mà lòng dạ ở tận nơi đâu. Ông Chương nài ép mãi Lép mới chịu cầm đủa.
– Nè, bạn em nói đúng. Hải sản phải uống với rượu vang trắng là đúng gu rồi. Còn em sao im quá vậy. Hãy nói cho anh biết em có thích hay không.
– Không. Không có gì đâu. Còn no lắm, cứ để từ từ đi.
– Ừ, chúng ta còn cả một đem dài trước mặt mà. Nè, anh hơi đường đột…Em đang sống với ai?
– Là sao? Ý anh nói sao?
– À, anh muốn nói là em còn sống chung vơi gia đình hay là ra riêng như mấy cô bạn gái của em.
Lép khựng lại. Nói thiệt hay là dấu đây? Nó tự hỏi lòng mình như thế.
– Em đã ra riêng.
– À…thế bố mẹ cũng ở gần đây?
Lép khựng lần nữa. Kỳ cục quá, biết nói bây giờ? Lép bỏ vô miệng một miếng tôm cố nhai thiệt chậm để tránh câu trả lời. Nó không ngờ nó đóng kịch sao khéo quá.
– Bố mẹ sống với anh chị à?
Lép tránh không được. Nó trả lời cụt ngủn trông trổng:
– Chết rồi.
Ông Chương ồ một tiếng:
– Aáy chết. Cho anh chia buồn.
– Chết lâu lắc lâu lơ rồi mà chia buồn gì?
Ông Chương cười nhếch môi.
– À…còn anh em gì không?
Lép bỗng bật cười vô cớ. Nó lắc lắc mái tóc và mĩm cười:
– Còn.
– Thì ra vậy. Anh em ở gần đây à?
– Mà hỏi chi kỷ vậy?
Ông Chương bỏ chiếc khăn đang cầm trên tay xuống.
– Thì hỏi cho biết. Không lý chúng ta là bạn mà không biết chút ít gì về người bạn của mình hay sao.
– Biết để đến thăm nhà ha chi?
Lép cười sau câu nói. Ông Chương cười theo:
– Ừ, biết đâu đó. Nếu em cho phép thì anh sẽ đến thăm.
– Chèn ơi. Anh nói chơi hay nói thiệt đó?
Ông Chương đưa hai tay lên trời như thể phân bua:
– Thật mà. Sao em hỏi gì kỳ vậy?
Giọng nói của Lép pha chút nhí nhảnh, nghịch ngợm của trẻ con. Nó cảm thấy như được trở lại ngày còn có mẹ có cha. Trở lại những ngày ba má nó dẫn đi ăn đám giỗ và nó có dịp chơi với đám anh em bà con trong họ.
– Kỳ làm sao. Em đâu biết đâu cà.
– Không sao. Không sao. Anh nói với em rất thực. Anh chưa hề có ý nghĩ lừa dối em bao giờ.
Lép bỗng dưng nói một câu làm ông Chương chưng hửng ngạc nhiên:
– Thiệt hay giả đâu có ăn nhậu gì đến em đâu. Chắc gì mình có dịp gặp lại lần thứ hai.
Ông Chương trố mắt:
– Sao thế?
Lép chưa kịp nói gì thì đám bạn nhao hao:
– Hai người tình tứ gì rù rì rủ rỉ bên đó? Nói lớn cho người ta nghe với chớ.
Một cô gái khác giọng là đà:
– Kệ chúng nó tao cứ việc xơi ngon lành. Anh Chương ơi, còn gì nữa hông anh Chương. Đến hồi hai đi chớ.
Ông Chương đành ngồi ngay ngắn trở lại. Lau tay xong ông nói:
– Đã nói rồi. Các em muốn gí cứ tự nhiên gọi bồi. Đem nay các em toàn quyền…Coi kìa, các em không mời bạn ăn hay sao. Linda ngồi buồn rầu như nhớ ai đây nầy.
Mọi cặp mắt đổ dồn vô mặt Lép. Cả bàn tiệc ngừng tay.
– Sao thế? Anh làm gì cô bạn chúng tôi đấy?
– Chẳng có gì. Có lẽ thức ăn không hhợp khẩu vị đấy thôi.
– Hừ, nó mà hợp khẩu cái gì. Nó làm eo dấy. Đâu anh thử năn nỉ cái coi nào. Chời ơi, anh lịch sự có thừa mà anh Chương. Miệng lưỡi anh mọi ngày ghê gớm lắm kia mà.
Ông Chương cười:
– Đâu dám. Các em cứ hòi Linda coi.
– Mầy làm sao thế Linda? Nhớ mẹ à? Hay là nhớ thằng chồng hờ của mầy?
Lép mắc cở nhăn mặt. Đám bạn gái ồn ào không giữ lời. Thật ra thì Lép không quen cái cảnh như thế nầy. Tuy là con bé nhà quê nhà mùa, tấm thân trôi nổi nhưng một chút e lệ của đứa con gái vẫn còn trong nó. Lép xì một tiếng:
– Tầm bậy tầm bạ. Tao về à nhen.

Lép nhăn mặt, nhíu mày và ông Chương càng săn đón nhiều hơn, cái tình cái cảnh không khác chuyện tàu thời Trụ Vương chiều Đắc Kỷ. Lép đẩy ghế đứng lên và nói:
– Cho tao đi nhà vệ sinh một chút.
Không đợi trả lời, Lép bước ra khỏi bàn. Mọi người nghĩ rằng con nhỏ đã giận nên một vài người vội đẩy ghế đứng lên theo.
– Ê! Linda, tụi tao nói đùa thôi mà. Giận đấy à? Cho xin đi, đừng giận mất vui đi.
Ông Chương cũng vội vàng đứng lên bước lại gần. Lép xua tay:
– Không phải đâu. Tao nói thiệt đó, tao cần đi rửa mặt cho mát một chút. Tao trở ra liền.
– Thiệt hông đó?
– Thì có gì đâu mà thiệt với giả chớ.
Ông Chương xen vô:
– Cho tôi xin lỗi Linda nhé. Thôi chúng ta trở lại bàn đi, Linda sẽ trở lại ngay thôi.
Ông ta quay nhìn Lép giọng ông thiết tha:
– Linda nhé. Chúng tôi đợi.
Lép liếc nhìn ông Chương khẻ gật đầu và quay lưng bước thẳng vô nhà vệ sinh. Vô bên trong đứng trước tấm gương, Lép nhìn mặt mình thiệt lâu. Mặt Lép đỏ hồng nhìn càng xinh. Khoát nước rửa mặt. Nước mát Lép tỉnh ra một chút, khẻ vuốt tóc, sửa lại cổ áo, vuốt mấy nếp nhăn trên áo Lép bước ra ngoài. Vừa đi ra gần cửa Lép chạm mặt một người vừa bước vô.
– Lép.
Nghe kêu tên, Lép giựt mình đứng lại. Người vừa kêu tên của Lép là một phụ nữ, ăn bận bình thường không có gì đặc biệt. Lép ngó sửng nhớ mang máng là có biết nhưng bất ngờ không nhớ là ai. Người phụ nữ bước tới gần hơn. Miệng cười thân mật hai tay chụp tay Lép lắc lắc:
– Không nhớ ra à? Chà bữa nay khác dữ thần hông. Hổng nhớ là phải mà.
Lép ngờ ngợ:
– Dạ em gặp chị ở đâu?
Người phụ nữ cười:
– Không sao. Tôi còn nhớ rõ cái ngày mà chú Hai đưa em lên Sài Gòn đó, tôi bán ở chợ…nhớ không? Chị Tư nè.
Thiệt tình là Lép không nhớ nổi.
– Dạ chị Tư. Chị khoẻ hông?
Chị Tư vồn vả:
– Khoẻ re hà. Dạo này anh Hai làm gì?
– Anh Hai?
Lép ngẩn ngơ một lúc:
– Aûnh đi biệt từ dạo đó đến nay em hổng biết tìn tức gì hết.
– Chị Tư cũng vậy.
Chị nhỏ giọng:
– Em đi chung với mấy cô gái ngồi ngoaì bàn lớn đó hà. Chèn ơi, chị nhìn hoài mới nhận ra em đó ngen. Trời ơi, càng ngày càng đẹp ra, sang trọng quí hóa quá.
Lép nghe nóng ở mang tai:
– Dạ đâu có gì đâu chị.
– Đây là nhà của chị nè, hôm nao ghé qua nhà chị chơi.
Chị ta đưa ra một miếng giấy viết sẵn, ngệch ngoạc một cái địa chỉ. Chị hỏi tiếp:
– Eâm ở đâu? Làm ăn ra sao? Buôn bán hay làm cô giáo dạy học mà đẹp thế nầy?
Lép lắc đầu thay cho câu trả lời. Lép còn đang cố moi óc để tìm chị Tư nầy quan hệ thế nào với những ngày đầu Lép đặt chưn đến đất phồn hoa “Thầy Gòn”. Nó nghĩ hoài không ra, nhưng nó biết một điều là chị Tư nầy không quen thân nó từ những ngày đầu gặp nhau.
Lép chậm chậm bước đi lần hướng ra cửa, chị Tư đi theo ra. Khi đến bên ngoài chị Tư nói nhỏ:
– Cho chị địa chỉ nhà hôm nào chị ghé thăm chơi.
– Dạ lát nữa đi nghen chị Tư. Bây giờ em hơi mệt. Em ngồi bàn kia kìa, chị ngồi đâu.
Chị Tư có vẽ không bằng lòng nhưngvẫn giữ nụ cười trên môi:
– Chị đi với gia đình ngồi góc đó đó.
Vừa nói chị vừa đưa ngón tay chỉ, Lép ngó theo gật đầu:
– Lát nữa gạp, em cho chị địa chỉ.

Lép bước về bàn, nét mặt tỉnh táo hơn. Ông Chương đúng lên kéo ghế:
– Em ngồi vào đây. Các bạn em đang đố nhau kìa.
Lép ngước mặt lên hỏi:
– Đố gì?
Một cô gái lên tiếng:
– Tụi tao cá vơí nhau đêm nay mày có nhảy không và ai là người nhảy bản đầu tiên?
Lép xì một tiếng:
– Quỉ không hà. Tao không làm gì hết, mệt rồi.
Cả bọn nhao nhao:
– Kệ mầy. Lát nữa biết.
ÔngChương ngồi im cười. Lép tò mò thắc mắc:
– Tụi mày nói cái gì nói cho rõ ra coi?
– Hỏi anh Chương đi.
Lép quay sang ông Chương, không đợi Lép lên tiếng hỏi ông ta đã nói:
– anh cá với bạn em là Linda không tham dự trọn đêm, Linda không nhảy.
– Là sao, em chưa biết.
– Là như thế nầy. Nếu bạn em đúng thì anh sẽ trả tiền bữa ăn nầy. Ngược lại, bạn bè em sẽ trả hết đêm nay.
Lép ngồi bật ngửa ra ghế ngó qua bên kia bàn, đám bạn gái của Lép nháy nhó nhau cười bí mật.
– Như vậy là anh thua rồi.
Ông Chương nhẹ nhàng:
– Không sao mà. Anh biết Linda mệt, anh muốn đưa em về. Chúng ta còn nhiều dịp khác; đêm nay là đêm đầu tiên, anh không muốn em phải mệt mỏi mất vui. Gặp được em là anh vui rồi còn những chuyện khác từ từ hẳn tính.
Lép nhín cặp chân mày:
– Chuyện khác là chuyện gì nữa. Còn có lần khác hay sao?
Ông Chương vẫn từ tốn:
– Không lẽ đêm nay rồi thôi? Anh biết chắc là em hiểu lòng anh.
Lép nhìn sâu vô đôi mắt ông Chương kỷ hơn. Lép chợt chạnh lòng. Ông ta cũng không đến nỗi tệ, tuy bèo nước gặp nhau và Lép bất ngờ bị đám bạn gài vô bữa đi chơi đêm nay. Dù sao thì trong lòng của Lép cũng có một chút tình cảm dành cho ông ta.

Tiếng đàn vừa dạo lên, khu vực sân khấu đổi màu đèn, ánh đèn mờ ảo che trùm chiếc sân khấu nhỏ nằm ở góc phòng ăn. Tiếng dương cầm du dương lần đầu tien Lép được nghe tiếng đàn nhung nó chưa thấy chiếc đàn. Nó hỏi:
– Tiếng đờn gì vậy?
– Tiếng dương cầm.
Lép nhắc lại:
– Dương cầm?
Ông Chương nghiêng đầu sát vai Lép:
– Ừ, Đó là tiếng dương cầm, chiếc đàn để ở góc tối có ánh dèn chiếu xuống đó. Một bàn nhạc của Bethoven đó em. Em biết Bethoven không?
Lép lắc đầu mấy lượt trả lời gọn lỏn:
– Không.
– Từ từ anh sẽ nói cho em nghe.
Lép bày tỏ sự ngạc nhiên không giấu giếm:
– Ngộ há, chiếc đờn to thiệt, coi bộ sang quá là sang.
Ông Chương càng tha thiết hơn:
– Em muốn có một chiếc không?
– Chi?
– Để học chơi đàn.
Lép giẩy nẩy:
– Thôi đi. Ai mà biết đờn địch gì ba cái thứ đó.
Giọng ông Chương càng trầm trầm:
– Khi mói sinh ra đòi không ai biết hết em à. Học thì biết. Dáng của em ngồi trước chiếc đàn đó mới xứng.
Lép đẩy ra:
– Thôi đi, anh đừng có nói giỡn chơi.
– Anh nói thiệt. Nếu em muốn thì cái gì cũng có nói chi một chiếc đàn.
Mấy đứa bạn của Lếp ngừng ăn day mặt nhìn lên sân khấu có đứa du dương đong đưa lắc lác cái đầu mắt nhắm mở mơ màng theo tiếng đàn. Đây là lần đầu Lép đi đến nơi ăn chơi có nhạc, những lần đi với ông Minh chỉ ghé qua các quán ăn của ngưòi Tàu trên Chợ Lớn, chưa lần nào nó được đến những nơi mà theo Lép là “ba rọi” nữa Tây nữa Ta như vầy. Lép nhìn ông Chương hòi:
– Anh hay lui tới mấy quán như vầy lắm hả?
– Cũng thường. Công việc giao tiếp phải như vậy.
– Chắc anh rành sáu câu hả anh Chương?
– Em nói rành cái gì?
Lép phát thinh không cười, cái cười chắc đẹp lắm hay sao mà ông ông Chương ngây người ra nhìn, cái nhìn thèm thuồng như đứa trẻ thèm ăn nhìn miệng người khác đang ăn không che dấu. Lép cười mình, cười chuyện đời mau thay đổi, cười xã hội khéo trêu ngươi. Mới ngày nào không biết cái chi chi mà hôm nay đã biết đưa tình qua ánh mắt liếc sắc như dao cạo lông heo. Lép chán cho mình và chán cảnh lừa lọc tranh giành chung quanh. Nó càng cưòi lớn hơn, cười rủ rượi, cười té ho. Nó cười như đóng kịch trên sân khấu.
Ông Chương ban đầu còn nhìn ngây ngất thèm muốn, bây giờ cái nhìn ngạc nhiên dò hỏi.
– Chuyện gì vui mà em cười sung sướng thoải mái qua 1làm vậy?
Lép ôm ngực thở dốc, cố trấn áp cơn nôn đưa từ dưới bụng lên:
– Hổng biết tại sao phát thinh không nó nôn ruột như thể có ai thọt léc nên phải cười cho nó đỡ tức bụng.
Ông Chương lắc đầu:
– Chuyện gì kỳ vậy?
Lép che miệng ngáp:
– Nói thiệt mà. Em không biết.
Ông Chương không dấu nỗi nghi ngờ, ông ta lắc đầu mấy lượt:
– Kỳ ghê ta. Chuyện nầy mới lạ, mà thôi bỏ qua đi; bây giờ anh mời em nhảy với anh bản nầy được không?
Lép nhăn chót mũi lắc đầu.
– Anh Chương tha lỗi cho em, từ nào giờ em đâu biết ba cái nầy đâu. Trời ơi mời chi mà ác nhơn thất đức như vậy.
Lép chỉ tay qua đám bạn ngồi phía bên kia bàn.
– Tụi nó đó, cả đống đó anh mới tụi nó đi cà.
Ông Chương nắn nì:
– Không sao, biết hay không biết đâu có quan trọng, em cứ ra anh sẽ dìu em.
Lép cương quyết từ chối, ông Chương nhún vai biều lộ sự thất vọng và ông ta ngồi im náng ly rượi nhấm nháp. Lép biết ông ta không bằng lòng nhưng Lép vẫn không thay đổi ý kiến. Có tay ai đụng sau lưng, Lép ngước nhìn lên.
– Ủa chị Tư.
Đúng là chị Tư đang đứng sau lưng ghế:
– Ừ, chị ngồi đang kia cũng không yên. Lâu ngày tụi mình mới gặp nen muốn nói chuyện cho thỏa.
Lép chỉ chiếf ghế trống bên cạnh:
– Chị ngồi xuống đây chơi nè. Gia đình chị về rồi hả.
– Chưa đâu, cũng không phải gia đình đâu. Bạn bè thôi. Em đi với ai đây?
Lép nhìn chị:
– Bạn của em không hà.
Chị Tư chắc lưỡi:
– Em giàu sang quá chớ. Nhìn áo quần em mặc, nhìn cái bàn em ăn chị biết lúc nầy em buôn bán phát tài lắm.
Và liếv mắt nhìn xéo qua ông Chương, chị Tư hất đầu ra dấu hỏi:
– Chồng em đó hả.
Lép cười:
– í, đâu phải.
– Thôi đừng có dấu. Chị Tư mừng cho em mà.
Lép không nói nữa, quay sang ông Chương Lép kêu:
– Anh Chương. Anh ngồi sát lại đây nè.
Chương kéo ghế sát một bên, cái đầu ông ta gần chạm máy tóc của Lép. Chỉ tay vô ông Chương Lép nói với chị Tư:
– Ông anh kết nghĩa tên Chương.
– Chào ông Chương.
– Chào chị…
Lép xen vô:
– Chị Tư cùng xóm…đó chị hết nghĩ bậy chưa.
Chị Tư giả lả:
– Chị có nghĩ bậy bao giờ đâu. Chị hỏi thôi mà.
Ông Chương như đoán ra câu chuyện, ông nói với chị Tư:
– Chắc chị Tư nghĩ tôi là chồng của Linda hả? Không phải đâu, nếu tôi được như vậy là phước mấy đời nhà tôi rồi.
Lép chêm vô:
– Đó thấy chưa. Chồng đâu mà chồng. Anh Chương nè, anh đừng nói vậy làm em tổn thọ chết anh Chương à. Rồi lỡ ra chị ở nhà nghe được chắc em bị cạo đầu khô quá đi.
Lép nói xong câu nói, nó cũng không ngờ nó thay đổi kỳ lạ. Nó biết Chương thích nó nó càng làm ra vẽ xa cách mà gầ gủi. Lép không thể ngờ cho thái độ nữa nạc nửa mở của mình. Hành động đó của Lép ngoại nó nói là “câu rê” đó. Nó câu ông Chương, nó đang mồi chài ông Chương. Thiệt tình mà nói Lép không có ý nhĩ câu ông Chương dể làm gì. Nó đang sống bình yên với cuộc đời làm lẻ bất dắc dĩ của nó với ông Minh, Lép không muốn gì hơn. Một đôi khi trong bàn ăn nhộn nhịp vui vẽ Lép bất chợt nghĩ đến chồng và lòng nó hơi chùng xuống với mặc cảm tội lỗi. Nó cần gì hơn một mái ấm gia đình? Nó cần gì hơn một cuộc sống bình yên có cơm ăn ngày 2 bữa và rủng rỉnh tiền trongtúi. Con Lép ngày xua chân lấm tay bùn bữa no bữa đói đã bién mất một cách tự nhiên nhu thể nước chảy xoi mòn bờ cát .
Chị Tư đang nói chuyện với ông Chương, Lép vẫn ngồi ở giữa 2 người nhưng tai nó không nghe những gi họ đang nói. Trong lòng con Lép vẫn lấn cấn đâu đó mấy chữ “ân tình” và “đạo đức” những điều nầy nó học được ngoại nó. Lép có bao giờ được đến trường đâu, cho đến bay giờ nó vẫn chưa đọc thông viết thạo.
Một cô bạn gái của Lép đưa tay vói qua bàn kếu ông Chương:
– Anh dìu em bản này đi anh Chương.
Ông Chương nhìn Lép như dò ý, Lép tình bơ không phản ứng, ben kia réo gọi, ông Chương đứng lên đẩy ghế bước ra. Chị Tư kéo ghế sát vô một chút. Giọng chị em ái đón đưa:
– Chị Tư lại nghĩ em trong ấm ngoài êm với thằng Hai rồi chớ. Như vậy bây giờ em vẫn còn chưa có nới có chỗ.
– Dạ có rồi chớ?
– Chồng em làm gì? Ai dza, có chồng rồi sao mà bỏ ổng nằm chèo queo ở nhà đi đàn đúm ở chốn nầy?
Chị cười nửa miệng, nháy mắt:
– Thôi đừng có giấu tui nữa. Mà nè, trước khi nói chuyệngì thì nói, bây giờ chị nói trước em cái nầy.
Giọng chị Tư ngọt ngào hơn:
– Chị em mình kết nghĩa sống chết có nhau nhenem. Em không có ai là người thân mà chị cũng hổng có đứa em nào để tâm sự. Ông Trời ổng đã cho 2 chị em mình có duyên với nhau. Em nghĩ sao?
– Sao cũng được mà. Được chị thương thì em càng mừng chớ.
Chị Tư hớn hở:
– Để bũa mai đi nha, mai lại nhà chị chơi cho biết, chị em mình mua con gà nãi chuối cúng vái thề nguyền sống chết có nhau nghen.
Lép cười theo:
– Cái chuyện gì mà to quá vậy chớ? Có cần hông chị Tư.
Chi Tư phân trần:
– Cần lám em ơi. Cái đó kêu bằng thề nguyền với nhau có ông trời ông địa chứng giám đó em.
Lép lè lưỡi:
– Chị nói sao mà ghê quá, như thể ông Quan Công kết nghĩa vườn đào.
Chị Tư rạng rỡ nét mặt:
– Chớ sao em. Quan trọng lắm. Thôi được rồi mai lại nhà chị đi nha. Còn bây giờ…em kề chi nghe chuyện gì xảy ra sau khi chị em mình xa nhau.
Nghe miệng lưỡi chị Tư như thể hai chị em cật ruột xa nhau lâu ngày gặp lại hổng bằng. Lép nghe thấy vui tai, nó xúc động thiệt, mạc dù ban đầu nó nghe qua nó hơi nghi ngại.
Lép đem tất cả chuyện đời của nó kể lại vanh vách không thiếu một chi tiết nào từ việc Hai Hường bỏ nó đi buon bán, nó lưu lạc đến mấy nơi cuối cùng về nhà bà Mỹ Thể làm con ở, gặp ông chồng hảo ngọt chớp nó nuôi nó và bây giờ nó đang đi chơi với đám bạn trời đánh gặp ông Chương. Nhứt nhứt Lép kể ra hết, nó kể ngon lành như thể về quê thăm nhà kể chuyện cuộc đời. Chị Tư ngồi im nghe kỷ, lâu lâu chị đệm vô mấy chữ tội nghiệp kèm theo cái chép miệng như đệm song lang cho bài tứ đại oán. Lép ngừng lời, chị Tư bưng ly nước mát đưa lên tận miệng:
– Tội nghiệp em tôi thì thôi. Nè, uống miếng nước cho nó phẻ.
Lép uống nước, thở ra:
– Vậy đó. Cuộc đời em nó nổi trôi như vậy đó.
– Đâu vô đó hết rồi. Cuộc đời con người ta nó có dịnh mạng hết em à. Cái gì ông trời ổng cũng xếp đặt hết trơn. Chạy trời sao cho khỏi nắng hả em. Mà nói thiệt em nghe nha, em còn sung sướng gấp mấy lần chị đó. Em đâu có khổ ngày nào đâu nè.
Lép cười:
– Chị đừng nói vậy chớ. Sường đâu mà sướng chớ. Chời ơi, đi làm bé người ta …mà chị biêt hông, làm tới bé ba lận đó chớ ngon gì đâu, sường cái gì mà chị hít hà.
Chị Tư kéo ghế sát hơn, tưởng hai cái đầu có thể đụng vô vơi nhau. Giọng chị tỉ tê:
– Em đừng buồn. Cuộc đời là một chốn chiến trường nha em. Em phải nhớ đó. Emcoi nè, con kiến ăn con cá , con cá ăn con kiến. Cái tụi nhà giàu xây nhà cao tít mù trời xanh mà cũng có những người lê lết ngoài vỉa hè ăn xin bữa đói bữa no. Phải đấu tranh giành giựt mới sống. Cái thằng chồng nhà em nó tới ba con vợ…Xí, nhằm nhò gì em, mấy thằng nhà giàu nó có 5 thê bảy thiếp là chuyện thường cơm bũa mà em. Nói em nghe, cái ngày nào mà tụi nó, cai bọn đàn ông dê xồm đó nó không mèo mỡ, không gái ghiết ngày đó mới là chuyện lạ đời đó em.
Lép mắc cười:
– Nói cái gì mà ghê vậy? Chị làm như chị thù đàn ông lắm đó. Nghe kìa, nghe cái giọng của chị nhu thể bọn đàn ông nó vậy hết trơn?
Chị Tư dảnh môi lên giọng:
– Chớ sao. Em còn may mắn đó, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ nha em.
Lép xuống giọng hòa hoản cho xong chuyện:
– Mà thôi, người ta mặc kệ người ta đâu có ăn nhằm gì đến mình đâu mà mình lo.
– Không phải em à, nó ăn nhậu đến tụi mình lắm chớ. Cái bọn đàn ông thằng cha nào mà không có cái máu mèo mả gà đồng, cái máu dê xồm trong huyết quản kia chớ. Mà nói thiệt em nghe hén, cũng nhờ vậy mà chị em mình mới sung túc chớ em.
Con mẹ Tư đổi giọng:
– Mà thôi nhen, bữa nay như vậy là quá đủ rồi. Hôm nào chị em mình nói chuyện tiếp….nhớ nhen, nhớ qua nhà chị chơi hén. Bây giờ chị đi dzìa.

Chị Tư đỏng đa đỏng đảnh đứng dậy ưởn ẹo đi về bàn, mấy đứa con gái trong bàn nhìn theo, hất hàm hỏi Lép:
– Ê, Linda! Con mẹ nào đó mầy, tao thấy áng chừng quen quen à mầy. Coi con mẻ như mụ tú bà y hệt không khác.
– Ý chời ơi, ăn nói gì ghê vậy? Nè, giữ gìn lời ăn tiếng nói nha. Con Linda nó mà giận thì mầy hết đường sống à.
Lép thở dài ngao ngán, một nỗi buồn xâm chiếm làm cho Lép buồn bực hết vui. Lép lắc đầu:
– Tao đâu có gì đâu. Đó là bà chị quen của tao đó…
Lép tìm cái bóp nhỏ, kéo lại vạt áo trước, đứng lên và rất bất ngờ nói:
– Thôi, tao xin kiếu trườc. Anh Chương ảnh đang mê mẫn với người ta…thôi cho tao về trườc…tụi bây ở lại vui vẻ. Tao về rồi hôm nào gặp sau.
Cái bàn nhốn nháo liền, kéo ghế nghe rồn rột. Bọn con gqái đứng phắt lên như có lò xo:
– Í …Linda. Nó nói chơi thôi mà….Có lẽ nó say rồi mầy đừng trách…
– Cho tao thay mặt bạn bè cin lỗi mầy đi.
– Mầy về lát nữa anh Chương ảnh hỏi làm sao tụi tao trả lời.
Bạn bè của Lép mỗi người nói một câu chỉ muốn giữ Lép ở lại. Lép lắc đầu quầy quậy:
– Không. Không bao giờ…tao đã nói là tao không có giận mà. Nhưng tao phải đi về không thì chồng tao ổng về bất tử là chết.
– Sao mầy nói ổng di Nha Trang.
– Ừa thì đi Nha Trang. Đi hồi sáng sớm …biết đâu ổng xong công xongviệc ổng về thì làm sao tao biết được. Tao phải về. Cho tao gửi lời cảm ơn ông Chương và hẹn khi khác đi nha.
– Về thiệt sao Linda…mà mầy hổng giận tụi tao đó chớ.
Lép bước ra khỏi bàn, sửa lại chiếc áo, nghiêng đầu qua lại nhìn dáng mình trong chiếc gương to treo sát vách tường phía sau chiếc bàn.
– Thôi nha…tao về tụi bay cứ việc vui đi. Nói anh Chương tao thiếu ảnh một chầu nha. Hẹn gạp sau.
Lép quày lưng bước ra cửa thiệt nhanh vì vừa nghe tiếng kèn chấm dứt, tiếng vỗ tay cho biết bản nhạc đang trình diễn đã chấm dứt. Lép không muốn ông Chương lôi kéo. Nó biết nếu nó chần chừ thì đêm nay nó sẽ ngả vô vòng tay ông Chương. Nó chưa muốn như vậy.

78. Căn nhà của chị Tư nằm sâu trong con hẻm đường Kỳ Đồng, xa xa là con kinh Nhiêu Lộc nước đen ngòm bốc mùi sình hôi thúi. Căn nhà lầu 2 tầng, nho,û bề ngang chừng 3 thước tây, có vòng rào bằng ciment trên đầu tường rào có quấn dây kẽm gai. Lép xuống xe, móc bóp coi lại địa chỉ cho chắc ăn rồi bấm chiếc nút nhỏ trên đầu cổng. Có tiếng chuông reo trong nhà, có tiếng con chó kêu ăng ẳng. Lép đứng đời hồi lâu, một gường mặt phụ nữ dòm qua lổ tò vò trên cổng.
– Í mèn ơi…em cưng.
Khi nhìn thấy mặt Lép, chị Tư vồn vảm kêu lên và mở rộng cánh cổng sắt đon đả mời Lép vô nhà.
– Mèn ơi, chị đợi em mấy hôm rày mà em đâu mất tiêu. Em phẻ hông? Vô…vô nhà đi….mang giày vô luôn đi…nhà chị lát gạch bông không sao mà…chị ở có một mình hà. ..vô đi…vô đi.
Chị Tư lăng xăng săn đón Lép như thể người thân lâu ngày mới gặp, như mẹ đón con về sau một thời gian vắng bóng vì đi xa.
Lép nhẹ nhàng, có hơi bở ngở bước lên bục thềm nhà. Con chó nhỏ quấn quanh chưn đưa mủi hít hà làm nàng luống cuống. Chị Tư la con chó:
– Mino…đi ra nhà sau.
Con chó hình như nghe được tiếng người, nó ngoe nguẩy vẫy đuôi te te bước ra nhà sau. Chị Tư chỉ chiếc ghế sa lông mời:
– Em ngồi đây chơi nha. Chị lấy nước em uống nha. Nước dừa tươi hay nước ngọt? Xá xị con cọp nha em.
Lép khua tay:
– Không đâu chị….em hổng uống được nước xá xị con cọp đâu. Cho em nước dừa đi.
Nàng ngồi xuống ghế tò mò ngó quanh. Căn phòng khách khá rộng, mảng sân nhỏ trước nhà có mấy chậu kiểng trồng mấy cây mai và gốc thiên tuế già, một gốc bông giấy trong góc sân chưa leo lên được khỏi đầu tường rào. Căn phòng khách bài trí khá sang trọng. Bộ xa lông da đắt tiền, Lép thấy bày bắn ở đường Hồng Thập Tự, trên bức tường trước mặt một bức tranh thêu bầy ngựa đang sải vó trong đồng cỏ, những chiếc bườm ngựa phất phơ bay trong gió lộng, những con ngựa ngẩng cao đầu….nhìn bức tranh Lép có cảm giác như nghe được tiếng hí vang lừng của bầy ngựa đâu đây. Bên cạnh chiếc cầu thang lên lầu 2, một cái bàn ăn dài với 8 chiếc ghế kê chung quanh. Bộ bàn ghế làm bằng thứ gỗ đỏ có vân nâu đen chà vét ni lên nuớc bóng mượt. Mặt bàn khảm xa cừ, những lưng ghế dựa chạm khắc chim chóc, bông trái….vv. Không cần nhìn quanh thêm nhiều Lép cũng mường tượng ra được sự sung túc khá giả của “chị” Tư. Một ý nghĩ thoáng hiện ra trong đầu:
– Ủa…mà tại sao bả lại két nghĩa với mình? Bả giàu thấy mồ mà đâu cần gì? Chết cha…coi chừng con quỷ Eli nó nói đúng à nghen.
Lép ngồi im nhìn quanh, những suy nghĩ chạy vòng quanh trong đầu làm nàng nhăn mặt nhíu mày. Có tiếng động.
– Nè, nước dừa nè. Dừa xiêm đó nha, uống lạnh cho nó mát. Em biết hông, chị còn bỏ đường rồi nạo cái cơm bỏ vô trỏng…em uống đi coi có ngon hơn dừa bán ngoài chợ hông nè. Trưa ở lại ăn cơm với chị nghen cưng.
Lép chỉ biết dạ nhịp cầm chừng, bưng ly nước uống từng ngụm nhỏ. Chị Tư nói tiếp.
– Chèn ơi, hổng biết em đến bất ngờ như vầy hông thì chị mua mớ nem chua bên Thủ Đức, mua ít trái bưởi Biên Hòa trộng con đuông dừa cho em ăn. Chị còn nhơ 1cái ngày em với thẳng lên đây ..cái ngày đầu tiên ngồi ngoaì nhà lồng chợ đó…em thích cái món đuông dừa trộn bưởi. Em nói dưới quê em đuông dùa nhiều lắm nhưng không phải ai cũng được ăn đâu…rồi em thích cái món nem chua Thủ Đức. Chà! Chà! Em thích toàn cái món độ không à. Chị nhớ miết cho đến nay…cái đêm hôm gặp em ngoài quán, chị về chị nhớ ..à rồi chị nhớ cái chuyện hồi em mới lên Sài Gòn. Chị đã ghim trong bụng là s4 làm 2 cái món em ưa để đãi em. Ý trời ơi, mà em đến bất tử như vầy ….em ở lại chơi cho đến chiều để chị em mình đi chợ nấu ăn …nha em.
Chị Tư mở la phanh nói quá trời quá đất , Lép chỉ biết ngồi im lắng tai nghe. Nàng xúc động khi nghe những chuyện ngày mới đặt chưn đến Sài Gòn, nàng càng xúc động hơn khi biết bà chị Tư “trời ơi đát hỡi” làm sao mà bả nhớ rõ ngọn ngành, bả để ý tới từng cái món mà nàng ưa nàng thích. Lép bâng khuân nghe lại những chuyện …mà mới đây chớ bao lâu…mà sao nó xa tít tắp mù khơi như thể chuyện thần tiên trên đảo Thổ Chu, trên nuí Ông Tượng. Chị Tư tiếp tục nói, chị nói nhiều chuyện quá đến nổi Lép không nhớ nàng có tham dự ở trỏng. Nàng chỉ biết kêu trời:
– Trời oi là trời! Sao mà chị nhớ rõ quá chừng vậy? Em là người trong cuộc mà em đâu có nhớ.
Chị Tư đía thêm:
– Em hổng biết đó chớ. Tại vì chị Tư biết nghề.
Lép lỏ mắt dòm trăn trối:
– Ủa! Nghề gì.
Chị Tư cười bí mật:
– Xụyt, thì nghề coi tướng đó.
– Chị biết coi tướng!!
– Chớ sao.
Lép mở to đôi mắt, giọng ngạc nhiên:
– Vậy sao! Rồi sao? Em làm sao mà chị nhớ em kỹ vậy?
Giọng bí mật:
– Em muốn nghe hông?
Lép nhích sát vô, cuí đầu xuống gần như chồm tới trước:
– Còn phải hỏi.
Chị Tư lững lờ lượn quanh:
Thủng thỉnh chị nói cho em nghe. Lép nôn nóng:
– Chớ bây giờ hổng được hả?
– Được chớ sao lại hông. Nhưng mà mình phải đi nấu cơm ăn trưa cái đã.
Lép nhích sát hơn:
– Thì khoan ăn cái đã…em muốn nghe chị nói chuyện.
Chị Tư cười:
– Tui biết tỏng ngay thôi mà. Cô gái nào cũng vậy hết trơn…hể nghe tới cái chuyện tướng số là tươm tướp…tươm tướp. Phải chi mà em muốn chồng muốn có tiền như vậy chị cũng mừng.
Không để ý câu trả lời của chị Tư không ăn nhậu gì đến câu hỏi, Lép cười cầu tài:
– Chị Tư nầy ghê quá à. Cái gì mà tươm tướp.
– Thôi được rồi. Bây giờ chị nói em nghe hén, sau đó chi em mình ra chợ mua nhang đèn mình cúng ông bà thổ địa thần hoàng mình kết nghĩa chị em nha. Như bữa hôm hổm minh nói đó.
– Ừ chị Tư.
Chị Tư uống một miếng nước, Lép chú ý nhóng tai nghe:
– Cái hôm chị gặp em ngoài chợ đi với thẳng, chị đã để ý. Em cái tướng mệnh phụ phu nhơn, nhưng còn bị hảm.
Lép chận lại:
– Cái tướng mệnh phụ phu nhơn là cái tướng gì?
– Í mèn ơi, vậy mà hổng biết hả. Hổng biết làm sao mà ra làm ăn với đời chớ.
– Hổng biết thiệt mà? Em ngu lắm.
– Í…đừng có bao giờ tự nhận mình ngu nha em. Mà dẫu có ngu thiệt đi chăng nữa cũng chớ bao giờ vạch áo cho người xem thẹo. Hổng ai ngu ráo trọi…Có thiếu giống gì đứa ngu hơn mình mà nó còn ăn trên ngồi trước…Cái khéo là chỗ đó à em.
– Ừ, thì nghe chị. Nhưng mà em ngu thiệt…hổng biết cái mệnh phụ phu nhơn.
Chị Tư cười mắng yêu:
– Cái con quỷ cứng đầu, cứ nói mình ngu hoài hà. Thôi được. Cái tướng mệnh phụ phu nhơn là cái tướng làm bà lớn, làm bà hoàng, bà chúa. Các bà ăn bận sang trọng, áo dài hở cổ, đeo kiền vàng, nhẩn hột xoàn, đầu phi dê bước ra thì có người mở cửa xe …thì đó là mấy bà mệnh phụ phu nhơn.
Lép ngây người trợn dộc con mắt:
– Ủa, đó là cái nghề gì mà sướng quá vậy chị Tư. Em cực thấy bà cố tổ …đâu có cái đó đâu à?
Chị Tư mắc cười:
– Cái con khỉ…nói chuyện với mầy chị Tư muốn chửi thề quá mạng đi.
– Thì chị chửi em đi chị Tư. Thiệt là em hổng có mấy cái chị vừa nói.
Chị Tư phát vô lưng Lép một chách:
– Con đỉ mầy nha. Thôi để chị nói rõ…Chị nói là em có cái tướng đó chớ chị đâu có nói em làm cái nghề đó đâu cà. Cái tướng…em nghe rõ chưa. Tướng là cái bề ngoài nó hiện ra trên mặt, trên tóc, trên dáng đi, cách ngồi…cái đó kêu bằng coi tướng. Em có cái tướng làm mệnh phụ phu nhơn.
Còn cái mệnh phụ phu nhơn hổng phải là một cái nghề nghe chưa em. Cái nầy…a…a…để coi sao nè…à, cái nầy là cái chức, í mà hổng phải. Thôi kêu đại như vậy đi ha cho dễ hiểu. Nó như vầy nè, tỉ như chồng em làm cái chức quan chức quyền gì đó…như ông …mà hổng biết ông gì ha…ông …ông tổng thống đi nha…thì bà vợ của ông tổng thống người ta kêu bằng mệnh phụ phu nhơn, đệ nhứt phu nhơn. Em hiểu chưa.
– Hiểu. Như vậy là em có cái tướng làm bà vợ ông tổng thống?
– Quỷ mầy. Em mà được vậy thì chị đã lạy em để làm con em rồi. Hổng phải đâu. Chị nói tỉ dụ thôi.
Em hổng hiểu ý chị muốn nói cái gì hết trơn hết trọi. Chị Tư cười bí mật, Lép không để ý hỏi tới:
– Ừ thì tỉ dụ như vậy đi. Rồi sao nữa chớ? Chị cứ úp mở hoài làm sao em chịu được.
Chị Tư phát đứng lên te te đi vô bếp, khi trở ra tay chị cầm cái giỏ bằng mủ, tay kéo Lép đứng lên:
– Thôi như vầy. Bây giờ hai chị em mình đi qua chợ đi nha. Qua bển mua nhang đèn về cúng ông địa rồi thủng thỉnh…còn ở chơi tới chiều với chị Tư chớ?
Lép ngẫm nghĩ:
– Ừ, cũng được hổng có việc gì làm. Ở chơi với chị tới chiều.
Chị Tư xăng xái:
– Thôi đi đi , đi qua chợ mua đồ rồi về hẳn hay nha.
Chị Tư tắt đèn, tắt cái quạt máy kéo Lép bương bả bước ra cửa. Day lưng bấm cái khóa cửa, chị lôi Lép đi một mạch. Vừa đi vừa tỉ tê:
– Caí chuyện mệnh phụ phu nhơn đó nó là như vầy nè, ngó cái tướng em sang lắm, hổng phải bây giờ chị mới nói đâu nha. Cái hồi đó, cái hồi em còn quần vải ú áo bà ba chị đã thấy rồi, nhưng ngặt nỗi chị chưa biết làm sao mà nói chuyện với em, cái…phát em đi đâu mất biệt. Ui chu cha ơi, nói hổng phải nói đó nghen, chị gặp lại em chị mừng lắm.
Bước tránh qua một chiếc xe ba gát đang kéo một xe củi đi qua, chị Tư cười tươi thắm, mặt mũi chị rạng rở. Chị nói trong tiếng cười:
– Em biết hông, nghe cái chuyện em lấy ông…ông Minh phải hông? Ừ, cái số em nó là cái số sướng, cái tướng đi dáng đứng của em nó sang ơi là sang. Chị nói em nghe, em đừng có mà bẹo hình bẹo dạng với cái đám con gái hồi bữa đó mà uổng đời hoa nghe em.
Lép nghe từ nãy đến bây giờ nó vẫn ù ù cạt cạt không hiểu chị Tư nói chuyện gì, nghe như nghe chuyện của ai đâu. Con hẻm nhỏ nhưng tấp nập bán buôn, những gánh cháo, gánh hàng xén, rau cải, tiệm tạp hóa chen chúc trong con hẻm bề ngang chừng hơn 3 thước. Lép len lỏi tránh né người đi ngược chiều cố theo cho kịp chị Tư.
– Bữa nay là ngày gì cà…để coi…mà thôi ngày gì chị quên phứt rồi…bữa nay gặp được em tới nhà chơi là ngày tốt rồi.
Chị Tư nói ba trật bốn duột Lép không biết chị nói cái gì cứ lẻo đẻo đi theo lâu lâu gật đầu cho có lệ. Bước ra đường, ngó qua ngó lại rồi chị Tư ngoắt một chiếc xích lô đang trờ tới. Lép hỏi:
– Ủa bộ chợ xa lắm hả chị Tư?
Chị Tư cười không nói, kéo Lép leo lên chiếc xích lô. Chị quơ tay:
– Thôi đừng hỏi. Chị nhớ ra rồi, chị đổi ý…mình đi chùa Ngọc Hoàng.
Lép phát hoảng:
– Ủa, sao chị nói đi chợ mua đồ cúng.
Chị Tứ lúc lắc thân mình cho lọt vô trong ghế chiếc xe, Lép ngồi nép mé ngoài. Chị thở phì phì:
– Đổi ý rồi. Đi lại chỗ nầy hay lắm. Chèn ơi, nói nghen…chà chà, cái chùa Ngọc Hoàng nầy nó mới linh làm sao.
Anh xe hỏi lớn:
– Hai chị đi chợ Bến Thành hả?
Chị Tư ngoái cổ ra phía sau:
– Không, không. Chú cho tui xuống chợ Đa Kao, xuống Chùa Ngọc Hoàng. Biết hông?
Anh xe không trả lời anh quẹo xe ra đường lớn hướng về Sài Gòn. Xe chạy một đổi Lép nhận ra chợ Đa Kao ở bên cầu Sắt.

Ngôi chùa cổ kính, bên ngoài có bờ tường cao hơn đầu người, có xây cổng tam quan, con đường trước mặt chùa nhỏ, đông xe cộ qua lại. Xe ngừng, chị Tư thót xuống móc tuí trả tiền rồi kéo Lép xăm xăm đi vô cổng. Hai cánh cổ bằng gỗ sơn màu vàng, chiếc sân rộng lót đá to từng miếng, bên góc phải có cây da to, dưới gốc cây rể con phủ tua tủa có nhiều bát nhang khói hương nghi ngút. Đây đó có người đi dạo ngắm ngía, có người khấn vái lâm râm. Một bên có một cục đá to, bên gốc buị tre vàng cũng khói nhang nghi ngút. Bước qua chánh điện thấy có thờ đức Phật Thích Ca.

Chị Tư móc tiền mua một bó nhang đốt lên cháy đỏ, chia hai cho Lép một nắm. Hai người rón rén bước vô chánh điện. Bên trong hơi âm u thâm nghiêm, không khí yên lặng huyền bí linh thiêng. Lép phát sợ líu ríu đi theo sau lưng chị Tư.
– Chùa Ngọc Hoàng linh lắm đó em, Ngọc Hoàng Thượng Đế thờ phía nhà tổ đó. Bây giờ mình vô lễ Phật, lạy Ngọc Hoàng xin lá xâm đi em.
Lép làm thinh bước theo sau lưng chị Tư. Hồi nãy ngoài đường miệng chị xa xả nói năng ồn ào, cười nghiêng cừơi ngã bây giờ vô đây con người chị nó thay đổi một trời một vực. Nét mặt chị thành kính, hai mắt chị lim dim miệng lẩm bẩm khấn vái và hai tay chắp lại để trước ngực xá lia xá lịa. Lép bước tới đứng một bên chị. Chi Tư lầm thầm khấn, Lép đứng một bên nghe rõ:
– Nam Mô Bồ Tát, con là Nguyễn Thị Tư cầu xin bồ tát phò hộ độ trì cho con mua măy bán đắt, mưu sự thành công. Thằng chồng của con nó ôm mớ của con dành dụm được nó dông tuốt luốt, bây giờ con phải làm lại từ đầu…Nam Mô Bồ tát. Nam Mô Bồ Tát.
Chị Tư thấy Lép đứng im ngó chị giục:
– Lạy đi em. Em muốn cái gì em khấn đi rồi mình đi vô trỏng lạy Ngọc Hoàng xin lá xăm.
Chùa Ngọc Hoàng là ngôi chùa Tàu, nghe nói xây dựng từ cái thời đầu thế kỷ do một người Tàu Minh Hương tên là Lưu Minh xây dựng. Chùa nằm trên đường Phạm Đăng Hưng bên chợ Đa Kao gần cây cầu sắt bắt ngang con sông Thị Nghè. Cảnh chùa âm u, nhang khói suốt ngày. Phần đông người vô đây là xin xăm và cầu tài cầu lộc. Những ngày lễ Tết tấp nập khách viếng thăm. Lép đến lần đầu nên ngơ ngác rụt rè. Chị Tư đợi Lép cắm mấy cây nhang vô chiếc đỉnh to trước của điện, chị kéo Lép bương bả bước vô trong. Bước lên cầu thang xây bằng xi măng, lọt vô một ngôi đền có thờ Đức Thành Trần và kế bên có hai ông hộ pháp. Căn phòng có một vài chị đàn bà quý mọp lắt ống xăm lắc cắc. Tiếng những thẻ tre khua trong ống tre nghe vui tai. Chị Tư kéo Lép quỳ xuống chiếc chiếu bông viền đỏ đã cũ, tay phải chị chụp ống xăm tahy kia ấn Lép quý xuống. Hai tay chắp ngang ngực, mắt lim dim, chị Tư thành khẩn cầu nguyện một hồi và hai tay lắc nhẹ ống tre đựng xăm. Lách cách…lách cách đều đều vang lên. Lép theo lới chị quỳ một bên hai tay chấp lại để trước ngực. Một chiếc thẻ tre vọt ra rớt xuống chiếu, chị Tư đăït ống xăm vô chỗ cũ, lượm thẻ coi qua con số viết bằng mưc đỏ trên đầu thẻ. Kéo Lép đứng lên, bước lại gần chiếc thùng bằng gỗ vuông vức sơn màu đỏ thẩm đã ngả sang màu đen, móc tuí lấy ra mấy tờ giấy bạc chị Tư bỏ vô thùng, xá xá mấy cái rồi bước ra khỏi điện thờ.
Khi hai người ra khỏi đền Ngọc Hoàng trời đã quá trưa, hai người đi bộ băng qua đường đi về chợ Đa Kao. Tay xách nách mang kệ nệ mấy món đồ vừa mua trong chợ, đón xe xích lô trở về xóm cũ. Trên đường về nhà mặt chị Tư hơi đăm chiêu, lâu lâu lại nhíu cặp chân mày. Lép làm thinh được một đỗi không chịu được phát hỏi:
– Chị coi bộ suy nghĩ chuyện gì dữ đa.
Chị Tư ngó ngang:
– Đâu có gì, vận mình chưa hanh thông thôi hà. Nhưng hổng sao đâu, chị biết mà. Em biết hông, chị có linh tính hay lắm. Tháng trước chị nguyện ăn chay 4 ngày để xin làm ăn. Ờ, chưa kể em nghe chuyện gia đình của chị. Cái số của chị nó gian nan em à. Em nghĩ coi, hồi nhỏ thì nghèo mới có 7,8 tuổi đã phải ra đường phụ mẹ bán buôn kiếm sống, ba chị thì bị cái bịnh ghiền đã hổng làm ra tiền mà còn khảo tiền của mẹ chị…Nói tiêu tội chớ nếu mà ổng không đi theo ông bào sớm thì nhà chị còn mạt rệp hoài. Chị đâu có được đi học đâu em, lớn chồng ngồng rồi mẹ mới chi chị đi học chút ít biết đọc biết viết rồi thôi. Nhờ trời ngó xuống nên cái ngày đến tuổi lấy chồng được cái anh chồng hay chữ, nhưng ngặt nỗi ảnh có vợ rồi mà chị đâu có biết.
Chị Tư nói đến đó thì xe đã qua khỏi dốc cầu đổ đường xuống nhà chị. Hai người xách mấy túi đồ gồm hoa quả nhang đèn đi vô nhà. Chị Tư vặn quạt máy, ngó qua Lép hỏi:
– Bây giờ nấu cơm ăn trưa rồi chiều chị em mình tỉ tê sau đi nha. Bây giờ qua ngọ rồi, nhưng mà hổng sao đâu, cốt là ở cái lòng thành thôi em ạ. À, mà nè…chị em mình bữa nay lạy trời đất kết nghĩa chị em sống chết có nhau nhau em…có sướng thì cùng sướng mà có khổ thí cùng chịu nha em. Cảnh của em không người thân kẻ thuộc chị thương.

Lép theo chưn chị Tư xuống nhà bếp chuẩn bị đồ cúng và nấu ăn. Lép ngó chị lăng xăng bương bả Lép không biết trong lòng nghĩ chuyện gì. Một câu hỏi chợt hiện ra trong bộ óc đơn sơ “Tại sao lại tin chị Tư được dễ dàng quá làm vậy? Chỉ làm gì mà phải kết nghĩa cúng vái sao mà mới biết lần đầu.” Ý nghĩ chợt thoáng qua rồi đâu cũng vô đó. Lép không quen nghĩ ngợi lôi thôi. Đầu óc cô gái quê không vướng mắt. “Thây kệ, tới đâu hay tời đó. Mà nói cho cùng mình đâu có cái gì đâu mà để chỉ phải lừa gạt mình chớ.” Lép thấy an tâm vui vẻ trở lại và không còn áy náy.
– Chị Tư à. Vừa làm vừa nói chuyện tiếp đi chị Tư.
Chị Tư trả lời trớt huớt:
– Ủa, chuyện gì?
Lép cười:
– Chuyện đời của chị Tư mới nói hồi nãy mà quên rồi.
Chị Tư cười ha hả, cười nghiêng ngã:
– Ừ, bây giờ vừa nấu cơm vừa nói đi. Cũng hổng có gì hay ho. Nói cho cùng thì cũng hên mà cũng xui. Cái ông chồng có chữ nghĩa mà ổng có vợ rồi. Sau khi về ăn ở với nhau được đâu chùng gần một năm…kế một bữa nọ hai người đang đi chợ…bà vợ ảnh thấy được bả kêu ơi ới, ảnh giựt mình …thời mày lúc đó chị đứng xa xa đang mua cái gì đó…ảnh lính quính lụp cha lụp chụp. Trời oì là trời, chị mới đầu đâu có biết là chuyện gì cứ tưởng đâu là ngưòi quen thôi hà…tới hồi chị bước lại gần mời bật ngữa. Chị như chết điếng trong lòng, còn ảnh thì đứng chết trân nhu trời trồng. Aûnh vội vội vàng vàng kéo bà vợ đi ra bỏ chị đứng một mình.
Lép ngừng tay hỏi vô:
– Rồi chị làm sao?
Chị Tư như hồi tưởng lại ngày đó, nét mặt chị đam chiêu sửng sờ. Một lúc chị thở ra.
– Thì chị hỡi ơi, đâu biết làm sao, chị đứng lắng một lúc lâu coi thử ảnh có quay trở lại không. Aûnh đi mất biệt, chị ra về mà tan nát cõi lòng.

Cơm trên nồi sôi ùng ục, chị Tư dở nắp nồi để qua một bên, bớt lửa và ngồi xuống bên cạnh Lép:
– Chị về nhà nằm liệt trên giường, không khóc mà nước mắt cứ tuôn ra. Chị khóc nguyên một ngày. Đến tối ảnh về. Đang nằm trên giường không thiết ăn thiết uống. Nghe tiếng mở cửa chị biết ảnh về. Chị cũng không biét nói cái gì với ảnh bây giờ, nước mắt từ đâu tuôn ra chị tấm tức nằm im. Aûnh nhẹ nhàng đi đến bên giường, nhè nhẹ ngồi xuống một bên. Aûnh ngồi im, chị quay mặt vô trong vách nên không biết ảnh đang làm cái gì. Hồi lâu có tiếng thở dài rồi ảnh đạt tay lên vai chị …
Chị Tư ngừng kể, Lép lặng thinh đợi. Chị Tư lắc đầu đứng lên đi lại bếp coi nồi cơm. Tiếng quạt máy trên nhà trên chẹy xè xè nghe như tiếng con mọt ăn gỗ rào rào bên tai. Lép thờ dài.
– Sao mà con gái đàn bà khổ vậy chị Tư. Rồi sau đó ra sao?
Chị Tư ngồi xuống:
– Thì làm sao nữa em. Chị thương ảnh thiệt, mà chị cũng biết ảnh có thương chị. Aûnh nói nhiều nhưng chị còn tai đâu mà nghe. Đến mấy ngày ảnh không trở lại. Chị quyết định quay về với mẹ chị. Chị tom góp đồ đạt chuẩn bị đi thì ảnh trở lại. Aûnh năn nỉ chị, ảnh xin chị tha thứ chuyện dối gạt, ảnh hứa sẽ bảo bọc chị nếu chị vẫn còn thương ảnh. Đâu có được phải hông em, đời con gái chỉ có một lần. Vừa ghen tức, vừa tự ái chị không nói gì chị để ảnh muốn nói gì thì nói. Qua sáng ngày hôm sau chị đóng cửa bỏ đi, mà chị đâu có về nhà sợ mẹ chị buồn.
– Rồi chị đi đâu?
Chị Tư thở ra:
– Đâu biết đi đâu, còn có chút tiền dành dụm gần một năm qua chị qua nhà một đúa bạn thân nói láo với nó xin cho ở nhờ mấy bữa. Sau đó cuộc đời đưa đẩy, nói tóm tắt lại là chị bước đi bước nữa…cho đến bây giờ.
Chị Tư ngước mắt nhìn Lép, trong ánh mắt chị Lép có linh cảm là có điều gì đó chị chưa kể. Lép không hề thắc mắc.
Bữa cơm chay tươm tất dọn lên bàn thờ, bông trái nhang đèn bày ra, chị Tư thay áo chuẩn bị cúng.

Hai người trở thành chị em từ đó. Buổi chiều Lép ra về chị Tư đưa ra tận đầu đường đón xích lô còn nói theo khi Lép đã lên xe:
– Vài ba bữa lại thăm chị nha em. Chị chưa nói với em chuyện của em mà. Nhớ nha em cưng.

79. Sáu Nguyệt Nga ngồi khóc ngon khóc lành, Nhân Hậu ngồi bên không biết nói lời khuyên thế nào cho phải lẽ. Nguyệt Nga xịt mũi, kéo ống quần lên lau, nước mắt còn lem luốt trên gò má.
– Chắc tao phải đi luôn thôi Tư ơi. Tao có còn gì đâu mà lưu luyến chốn nầy?
Nhân Hậu thở dài:
– Sáu ơi, chỗ tình bậu bạn với nhau từ cái hồi còn tắm mưa, cái cảnh của mầy bây giờ tao không biết nói làm sao. Bây giờ thì tùy mầy đó…Nếu mà tao làm gì được cha mầy thì tao hổng có từ nan đâu.
Nguyệt Nga dứt cơn xúc động. Đã mấy ngày nay từ khi đứa con nàng chẳng may tai nạn qua đời, chôn cất nó xong, mặt mày của nàng ủ rủ, nàng khóc ngày khóc đêm.
– Tao hổng biết cái kiếp trươcù tao ăn ở làm sao, gây ra cái chuyện gì mà chắc là đoản hậu lắm hay sao chớ để mà bây giờ toàn gặp chuyện không may không hà. Trời ơi là trời!
Nhân Hậu chỉ biết thở dài sậm sượt làm thinh. Nguyệt Nga nói tiếp trong cơn tức tưởi:
– Phải chi tao có cuộc sống như người ta thì dù có nghèo tao cũng không có dám than dám thở. Đàng nầy, mầy nghĩ coi. Tao thiệt tình là hổng biết làm sao bây giờ. Mầy tính coi tao phải làm sao hả Hậu?
Nhân Hậu nghe bạn hỏi, nét mặt nàng đăm chiêu buồn bả, Hậu thương bạn quá chừng. Trong lòng nàng cũng đang nổi cơn sóng gió, cảm thương cho số kiếp của bạn – số kiếp của người con ở chốn quê nghèo – Rồi nàng lại nghĩ đến thân phận mình. Có phải chăng đây là cuộc sống điển hình của những mảnh đời lam lũ lầm than sanh ra làm sao phải chịu đựng làm vậy chớ không còn cách nào thay đổi. Lam lũ, thất học, chèn ép, áp bức…gặp cảnh trái ngang vẫn phải cắn răng chịu đựng rồi tìm quên trong những cảnh đời tạm bợ. Nàng cố giữ cho giọng nói bình thường, cố dùng lời ngon ngọt dỗ dành bạn:
– Nga à, chỗ bạn bè tao nói thiệt với mầy. Cái chuyện gì nó cũng đã rồi, bây giờ mầy có buồn có khóc cho tới chết cũng đâu có cứu đươcï con mầy. Cái số nó như vậy thì biết làm sao. Bây giờ mầy ngó lại mầy coi…mới có ba ngày mà mầy banh chành hết trơn đó mầy thấy chưa? Coi cà, cái mặt thì xảm lơ, con mắt thì đen cùi cụi chỉ còn có cái tròng trắng lơ lơ láo láo thấy mà ghê. Rồi làm sao mầy có sức mà sống chớ. Ráng đi Nga ơi.
Nghe nói tới đó, Nguyệt Nga đương không phát la lên:
– Ông trời ngó xuống mà coi nè…làm sao tui chịu cho thấu hả trời! Tao nói thiệt mầy nghe, Hậu ơi! Cái bữa đưa nó ra đi tao thiệt là muốn nhào xuống theo nó luôn cho rồi đời. Aùc gì má ác nhơn thất đức…Con ơi là con ơi.

Nguyệt Nga tru tréo khóc tức khóc tưởi, hai vai rung giựt từng hồi theo tiếng nấc. Nước mắt không còn nữa, tiếng khóc đã khàn khàn trong cổ họng…Nhân Hậu thương cảm quá chừng, nàng đưa bàn tay để nhẹ lên vai bạn:
– Nga à, thôi thì mầy ráng vô ăn chút gì coi. Mấy ngày rồi mầy uống nước không hà. Có gì thì làm sao mầy sống. Mầy nghĩ coi, tụi mình vừa mới hai chục tuổi đầu, đời sống còn dài mà mầy.
Nhắc đến tuổi, cả hai đều mới bước vô cái tuổi hai mươi, cuộc đòi đang phơi phới. Ở quê tuổi nầy không còn con nít nữa. Đôi cô đã có gia đình. Tại sao cuộc sống con gái ở quê đi lấy chồng quá sớm. Gia đình nào có con qua cái tuổi 20 không có mai mốt đến dạm hỏi là lo sợ cầm canh. Đời sống dân quê tăm tối như ánh đèn mù u lập lòe cho căn nhà lá. Họ sống bình thản không một tiếng than van. Lỡ sanh ra làm con gái ở quê còn chịu nhiều nỗi đoạn trường hơn. Có chút nhan sắc? Chủ điền dòm ngó, trai bạn trong làng ve vãn chuyện bướm ong. Lỡ bước sa chơn là bỏ xứ.
– Chắc tao bỏ nhà lên núi kiếm cái chùa tao tu quá mầy ơi. Sao mà tui khổ quá là khổ vầy nè trời.
Nhân Hậu chỉ biết lắc đầu. Nàng thủ thỉ bên tai bạn:
– Nói sao mà dễ quá vậy Nga ơi. Nó đâu có như mình suy nghĩ mong muốn đâu cà. Nói như mầy chùa đâu mà chứa cho hết?
Nguyệt Nga ngó trừng trừng ra vạt sân loang loáng ánh nắng, bóng mấy cây cay rung rinh trước sân nhà:
– Chớ mầy biều tao phải làm sao?
– Làm sao? Tao cũng hổng biết mầy ơi.

Đứa con của Nguyệt Nga ở trên chợ theo mẹ về chơi, chiều hôm trước nó theo bạn ra con kinh tắm, đang lụp chụp trong bờ nước cạn không may cho nó, bắp chưn bị chuột rút, trợt té ùm xuống mương. Tuy nước cạn, nhưng quá nhỏ chưn tay tê cóng uống nuớc no bụng chìm lỉm xuống kinh, khi tụi nhỏ chạy u về nhà kêu ngưới ra thì đứa nhỏ uống no nước ngất ngư mặt mày thâm tím. Nguyệt Nga hoảng hốt không biết làm gì cứu con, nàng ôm con chạy như ma rượt về nhà kêu hàng xóm lại. Đàn ông con trai đi đồng không có ai ở nhà…Con nàng ra đi khi trời vừa sập tối. Nguyệt Nga ôm xác con vật mình vật mẩy như muốn chết theo con.

Ngồi ngẩn ngơ mất hồn mấy ngày, mọi việc chôn cất do bà con chòm xóm, ông bà lo giùm. Bây giờ ngồi đây rầu rầu khóc than cho số kiếp. Nhân Hậu vỗ vai bạn:
– Gia đình mầy còn, anh chi em còn…rồi lo gì mà hổng có cách giúp mầy. Tao nghĩ, thôi thì mầy ở luôn đây đi đừng về trển nữa. Chuyện của mầy qua lâu rồi đâu còn gì đâu nữa mà buồn, mà tủi hả Nga ơi. Nghe tao đi, về lại ở đây với tụi tao. Ở đâu hổng bằng ở làng mình mầy ơi. Về đây đi nghen.
Nguyệ Nga yếu ớt lắc đầu. Có tiếng Ba Lụa léo nhéo ngoài đường cái:
– Nga ơi, Hậu ơi. Hai đứa bay ở trỏng phải hông?
Nhân Hậu lên tiếng:
– Ơi, tụi tao đang ngồi đây nè. Vô đây đi.
Lụa xà tới như cơn gió:
– Í mèn ơi, vậy mà từ hồi nãy giờ tao đi kiếm mầy quá chừng, hổng ai biết mầy đi đường nào.
– Kíếm tao chi?
– Rủ mầy lại thăm con Nguyệt Nga chớ chi. Còn mầy thấy đỡ chưa hả Sáu?
– Hỏi gì. Mầy hổng thấy nó ngồi một đống đó sao mà còn hỏi.
Lụa xìu mặt ngồi xuống một bên mà ngó. Hồi lâu im lặng, miệng mấp máy ngập ngừng:
– Vậy bây giờ cứ ngồi hoài như vậy sao?
Nhân Hậu day qua dòm Nguyệt Nga:
– Mầy vô nhà ăn chút gì đi Sáu ơi.
Lụa liếng thoắng:
– Ừ, vô nhà đi…tao xách qua đây …đồ ăn sáng cho mầy đây nè.
Nhân Hậu ngó qua:
– Cái gì đó?
Lụa mở cái bị bàng:
– Coi nè. Coi thủu cái gì?
Mùi cháo thơm lừng bốc lên. Hậu chồm mình qua ngó:
– Í mèn đét ơi. Mầy làm cái gì mà như mầy đi thăm bịnh vậy mầy?
Lụa cười hồn nhiên:
– Ủa chớ hổng phải nó bịnh đó hay sao? Mà nói nào ngay, con gà tao nuôi để dành tới mấy con lận. Hồi tửng mửng sáng tao mần thịt nấu nồi cháo gà địng bụng qua mầy rủ mầy đi lại chơi với nó…mà mầy đi trước mất rồi. Í cha, cũng tại tao lui cui vừa canh nồi cháo vừa dọn cái góc sân cho ông già tao nó mới trưa trờ trưa trật như vậy đó chớ.
Nguyệt Nga ngườc mắt nhìn Lụa, ánh mắt nhu hòa như nói lên tấm lòng biết ơn của nàng. Lụa nhích vô gần hơn chút xíu. Hai tay quàng vai:
– Tao biết rồi. Tao biềt mầy khổ quá…mà tao hổng biết làm gì cho mầy…tao…tao chắc mầy đói bụng nên tao…
Nguyệt Nga day qua ôm chầm Lụa, nước mắt ràn rụa trào ra:
– Tụi bay tốt với tao quá…tao hổng biết làm gì bây giờ.
Lụa tìm lới an ủi:
– Thì làm gì đâu…trước nhứt là vô nhà tao múc cháo cho mầy ăn; ba mứa mình cùng ăn chung…ờ rồi mầy đi ngủ một giấc cho khỏe…á…Đi! Đi! Tao dìu mầy đi.
Lụa xốc nách Nguyệt Nga đỡ nàng đứng dậy, Nhân Hậu vịn một một bên vai đứng lên theo:
– Ừ, con Lụa nó nói nghe phải. Nói gì thì nói cũng phải ăn cho nó nó, nó khoẻ mới tính cái gì thì tính.
Lụa ơi, mầy nấu cháo gà mà có đem theo rau răm rau ghém hông?
– Chi?
– Vậy là mầy hổng làm gỏi hả?
– Hông. Tao xé phay tao trộn vô nồi cháo rồi. Cha ơi, con gà nó sắp đẻ mầy ơi, cái buồng trừng non của nó thấy mà ham. Cho con Sáu nó ăn cho bổ.
Nguyệt Nga thả hắt ra, giọng tươi tình đôi phần:
– Mầy làm tao cảm động quá chừng đi. Hổng có tụi bay chắc tao chết mất.
Nhân hậu ngó Lụa làm thinh. Cả hai cùng dìu Sáu Nguyệt Nga đi vô nhà. Bên ngoài sân nắng đã lên cao, bóng hàng cau thu ngắn lại. Bóng cây rung rinh trên nền đất nện, con chó vàng nằm phơi nắng ở góc sân. Tiếng chim ríu rít ngoài vườn nhãn bên bờ kinh. Không khí thơm mùi lúa mới. Một vài nhà đã xong vụ gặt năm nay. Con nước son đổ về càng ngày càng ít lại. Tết sắp đến, nhà nào nấy chuẩn bị ăn tết thiệt vui.

Nhân hậu đở bạn ngồi xuống chiếc chỏng tre, Lụa để nồi cháo xuống nền đất. Nàng ngó quanh và hỏi:
– Sáu ơi, mầy muốn tao hâm lên hông? Nó còn hâm hẩm ăn được đó…ăn nhe, tao lấy chén múc ra

79. Sáu Nguyệt Nga ngồi khóc ngon khóc lành, Nhân Hậu ngồi bên không biết nói lời khuyên thế nào cho phải lẽ. Nguyệt Nga xịt mũi, kéo ống quần lên lau, nước mắt còn lem luốt trên gò má.
– Chắc tao phải đi luôn thôi Tư ơi. Tao có còn gì đâu mà lưu luyến chốn nầy?
Nhân Hậu thở dài:
– Sáu ơi, chỗ tình bậu bạn với nhau từ cái hồi còn tắm mưa, cái cảnh của mầy bây giờ tao không biết nói làm sao. Bây giờ thì tùy mầy đó…Nếu mà tao làm gì được cha mầy thì tao hổng có từ nan đâu.
Nguyệt Nga dứt cơn xúc động. Đã mấy ngày nay từ khi đứa con nàng chẳng may tai nạn qua đời, chôn cất nó xong, mặt mày của nàng ủ rủ, nàng khóc ngày khóc đêm.
– Tao hổng biết cái kiếp trươcù tao ăn ở làm sao, gây ra cái chuyện gì mà chắc là đoản hậu lắm hay sao chớ để mà bây giờ toàn gặp chuyện không may không hà. Trời ơi là trời!
Nhân Hậu chỉ biết thở dài sậm sượt làm thinh. Nguyệt Nga nói tiếp trong cơn tức tưởi:
– Phải chi tao có cuộc sống như người ta thì dù có nghèo tao cũng không có dám than dám thở. Đàng nầy, mầy nghĩ coi. Tao thiệt tình là hổng biết làm sao bây giờ. Mầy tính coi tao phải làm sao hả Hậu?
Nhân Hậu nghe bạn hỏi, nét mặt nàng đăm chiêu buồn bả, Hậu thương bạn quá chừng. Trong lòng nàng cũng đang nổi cơn sóng gió, cảm thương cho số kiếp của bạn – số kiếp của người con ở chốn quê nghèo – Rồi nàng lại nghĩ đến thân phận mình. Có phải chăng đây là cuộc sống điển hình của những mảnh đời lam lũ lầm than sanh ra làm sao phải chịu đựng làm vậy chớ không còn cách nào thay đổi. Lam lũ, thất học, chèn ép, áp bức…gặp cảnh trái ngang vẫn phải cắn răng chịu đựng rồi tìm quên trong những cảnh đời tạm bợ. Nàng cố giữ cho giọng nói bình thường, cố dùng lời ngon ngọt dỗ dành bạn:
– Nga à, chỗ bạn bè tao nói thiệt với mầy. Cái chuyện gì nó cũng đã rồi, bây giờ mầy có buồn có khóc cho tới chết cũng đâu có cứu đươcï con mầy. Cái số nó như vậy thì biết làm sao. Bây giờ mầy ngó lại mầy coi…mới có ba ngày mà mầy banh chành hết trơn đó mầy thấy chưa? Coi cà, cái mặt thì xảm lơ, con mắt thì đen cùi cụi chỉ còn có cái tròng trắng lơ lơ láo láo thấy mà ghê. Rồi làm sao mầy có sức mà sống chớ. Ráng đi Nga ơi.
Nghe nói tới đó, Nguyệt Nga đương không phát la lên:
– Ông trời ngó xuống mà coi nè…làm sao tui chịu cho thấu hả trời! Tao nói thiệt mầy nghe, Hậu ơi! Cái bữa đưa nó ra đi tao thiệt là muốn nhào xuống theo nó luôn cho rồi đời. Aùc gì má ác nhơn thất đức…Con ơi là con ơi.

Nguyệt Nga tru tréo khóc tức khóc tưởi, hai vai rung giựt từng hồi theo tiếng nấc. Nước mắt không còn nữa, tiếng khóc đã khàn khàn trong cổ họng…Nhân Hậu thương cảm quá chừng, nàng đưa bàn tay để nhẹ lên vai bạn:
– Nga à, thôi thì mầy ráng vô ăn chút gì coi. Mấy ngày rồi mầy uống nước không hà. Có gì thì làm sao mầy sống. Mầy nghĩ coi, tụi mình vừa mới hai chục tuổi đầu, đời sống còn dài mà mầy.
Nhắc đến tuổi, cả hai đều mới bước vô cái tuổi hai mươi, cuộc đòi đang phơi phới. Ở quê tuổi nầy không còn con nít nữa. Đôi cô đã có gia đình. Tại sao cuộc sống con gái ở quê đi lấy chồng quá sớm. Gia đình nào có con qua cái tuổi 20 không có mai mốt đến dạm hỏi là lo sợ cầm canh. Đời sống dân quê tăm tối như ánh đèn mù u lập lòe cho căn nhà lá. Họ sống bình thản không một tiếng than van. Lỡ sanh ra làm con gái ở quê còn chịu nhiều nỗi đoạn trường hơn. Có chút nhan sắc? Chủ điền dòm ngó, trai bạn trong làng ve vãn chuyện bướm ong. Lỡ bước sa chơn là bỏ xứ.
– Chắc tao bỏ nhà lên núi kiếm cái chùa tao tu quá mầy ơi. Sao mà tui khổ quá là khổ vầy nè trời.
Nhân Hậu chỉ biết lắc đầu. Nàng thủ thỉ bên tai bạn:
– Nói sao mà dễ quá vậy Nga ơi. Nó đâu có như mình suy nghĩ mong muốn đâu cà. Nói như mầy chùa đâu mà chứa cho hết?
Nguyệt Nga ngó trừng trừng ra vạt sân loang loáng ánh nắng, bóng mấy cây cay rung rinh trước sân nhà:
– Chớ mầy biều tao phải làm sao?
– Làm sao? Tao cũng hổng biết mầy ơi.

Đứa con của Nguyệt Nga ở trên chợ theo mẹ về chơi, chiều hôm trước nó theo bạn ra con kinh tắm, đang lụp chụp trong bờ nước cạn không may cho nó, bắp chưn bị chuột rút, trợt té ùm xuống mương. Tuy nước cạn, nhưng quá nhỏ chưn tay tê cóng uống nuớc no bụng chìm lỉm xuống kinh, khi tụi nhỏ chạy u về nhà kêu ngưới ra thì đứa nhỏ uống no nước ngất ngư mặt mày thâm tím. Nguyệt Nga hoảng hốt không biết làm gì cứu con, nàng ôm con chạy như ma rượt về nhà kêu hàng xóm lại. Đàn ông con trai đi đồng không có ai ở nhà…Con nàng ra đi khi trời vừa sập tối. Nguyệt Nga ôm xác con vật mình vật mẩy như muốn chết theo con.

Ngồi ngẩn ngơ mất hồn mấy ngày, mọi việc chôn cất do bà con chòm xóm, ông bà lo giùm. Bây giờ ngồi đây rầu rầu khóc than cho số kiếp. Nhân Hậu vỗ vai bạn:
– Gia đình mầy còn, anh chi em còn…rồi lo gì mà hổng có cách giúp mầy. Tao nghĩ, thôi thì mầy ở luôn đây đi đừng về trển nữa. Chuyện của mầy qua lâu rồi đâu còn gì đâu nữa mà buồn, mà tủi hả Nga ơi. Nghe tao đi, về lại ở đây với tụi tao. Ở đâu hổng bằng ở làng mình mầy ơi. Về đây đi nghen.
Nguyệ Nga yếu ớt lắc đầu. Có tiếng Ba Lụa léo nhéo ngoài đường cái:
– Nga ơi, Hậu ơi. Hai đứa bay ở trỏng phải hông?
Nhân Hậu lên tiếng:
– Ơi, tụi tao đang ngồi đây nè. Vô đây đi.
Lụa xà tới như cơn gió:
– Í mèn ơi, vậy mà từ hồi nãy giờ tao đi kiếm mầy quá chừng, hổng ai biết mầy đi đường nào.
– Kíếm tao chi?
– Rủ mầy lại thăm con Nguyệt Nga chớ chi. Còn mầy thấy đỡ chưa hả Sáu?
– Hỏi gì. Mầy hổng thấy nó ngồi một đống đó sao mà còn hỏi.
Lụa xìu mặt ngồi xuống một bên mà ngó. Hồi lâu im lặng, miệng mấp máy ngập ngừng:
– Vậy bây giờ cứ ngồi hoài như vậy sao?
Nhân Hậu day qua dòm Nguyệt Nga:
– Mầy vô nhà ăn chút gì đi Sáu ơi.
Lụa liếng thoắng:
– Ừ, vô nhà đi…tao xách qua đây …đồ ăn sáng cho mầy đây nè.
Nhân Hậu ngó qua:
– Cái gì đó?
Lụa mở cái bị bàng:
– Coi nè. Coi thủu cái gì?
Mùi cháo thơm lừng bốc lên. Hậu chồm mình qua ngó:
– Í mèn đét ơi. Mầy làm cái gì mà như mầy đi thăm bịnh vậy mầy?
Lụa cười hồn nhiên:
– Ủa chớ hổng phải nó bịnh đó hay sao? Mà nói nào ngay, con gà tao nuôi để dành tới mấy con lận. Hồi tửng mửng sáng tao mần thịt nấu nồi cháo gà địng bụng qua mầy rủ mầy đi lại chơi với nó…mà mầy đi trước mất rồi. Í cha, cũng tại tao lui cui vừa canh nồi cháo vừa dọn cái góc sân cho ông già tao nó mới trưa trờ trưa trật như vậy đó chớ.
Nguyệt Nga ngườc mắt nhìn Lụa, ánh mắt nhu hòa như nói lên tấm lòng biết ơn của nàng. Lụa nhích vô gần hơn chút xíu. Hai tay quàng vai:
– Tao biết rồi. Tao biềt mầy khổ quá…mà tao hổng biết làm gì cho mầy…tao…tao chắc mầy đói bụng nên tao…
Nguyệt Nga day qua ôm chầm Lụa, nước mắt ràn rụa trào ra:
– Tụi bay tốt với tao quá…tao hổng biết làm gì bây giờ.
Lụa tìm lới an ủi:
– Thì làm gì đâu…trước nhứt là vô nhà tao múc cháo cho mầy ăn; ba mứa mình cùng ăn chung…ờ rồi mầy đi ngủ một giấc cho khỏe…á…Đi! Đi! Tao dìu mầy đi.
Lụa xốc nách Nguyệt Nga đỡ nàng đứng dậy, Nhân Hậu vịn một một bên vai đứng lên theo:
– Ừ, con Lụa nó nói nghe phải. Nói gì thì nói cũng phải ăn cho nó nó, nó khoẻ mới tính cái gì thì tính.
Lụa ơi, mầy nấu cháo gà mà có đem theo rau răm rau ghém hông?
– Chi?
– Vậy là mầy hổng làm gỏi hả?
– Hông. Tao xé phay tao trộn vô nồi cháo rồi. Cha ơi, con gà nó sắp đẻ mầy ơi, cái buồng trừng non của nó thấy mà ham. Cho con Sáu nó ăn cho bổ.
Nguyệt Nga thả hắt ra, giọng tươi tình đôi phần:
– Mầy làm tao cảm động quá chừng đi. Hổng có tụi bay chắc tao chết mất.
Nhân hậu ngó Lụa làm thinh. Cả hai cùng dìu Sáu Nguyệt Nga đi vô nhà. Bên ngoài sân nắng đã lên cao, bóng hàng cau thu ngắn lại. Bóng cây rung rinh trên nền đất nện, con chó vàng nằm phơi nắng ở góc sân. Tiếng chim ríu rít ngoài vườn nhãn bên bờ kinh. Không khí thơm mùi lúa mới. Một vài nhà đã xong vụ gặt năm nay. Con nước son đổ về càng ngày càng ít lại. Tết sắp đến, nhà nào nấy chuẩn bị ăn tết thiệt vui.

Nhân Hậu đở bạn ngồi xuống chiếc chỏng tre, Lụa để nồi cháo xuống nền đất. Nàng ngó quanh và hỏi:
– Sáu ơi, mầy muốn tao hâm lên hông? Nó còn hâm hẩm ăn được đó…ăn nhe, tao lấy chén múc ra

Nguyệt Nga cố mở mắt thiệt to, nở một nụ cười trên gương mặt đầm đìa nước mắt. Nàng ngó Lụa, nắm tay bạn lắc lắc mấy lượt:
– Tụi bay tốt với tao quá…nhưng tao không biết lấy gì trả ơn.
Lụa vẫn hồn nhiên:
– Mày coi kỳ cục ghê, cái gì mà ơn nghĩa. Mầy làm như lạ lắm vậy đó. Mầy khoẻ chưa?
Nguyệt Nga nắm chặt tay hai người bạn, giọng nói có hơi ấm:
– Hổng phải đâu…tao nói thiệt lòng tao; Hậu ơi, Lụa ơi…nếu mà tao còn sống tao không quên chén cháo gà của tụi bay bữa nay.
Lụa cười hồn nhiên:
– Thấy chưa Hậu, tao nói có sai đâu, nó đi làm đào mấy gánh hát coi bộ được à nghen. Nói gì đâu không hà, tao nghe nó giống trong tuồng hát quá chừng.
Hậu cười theo bạn:
– Mầy ác vừa thôi cho tao nhờ. Nó đang bịnh mà nó nói ra như vậy là nó sẽ mau hết bịnh mầy có biết chưa. Cũng phải để cho nó nói chớ. Lúc nào cũng cà rởn được hết trơn.
Nguyệt Nga nở nụ cười:
– Hổng phải đâu Lụa ơi. Tao nói là tao thiệt đó. Ở chợ riết hồi ăn nói nó như là đầu môi chót lưỡi.
Lụa hơi nhíu đôi chân mày, miệng miếm lại làn môi như sợi chỉ gạch ngang, giọng không giỡn hớt mà nghiêm trang:
– Ủa, vậy sao? Như vậy là mấy người ở chợ hổng thiệt lòng.
Nguyệt Nga lắc đầu:
– Cũng hổng phải như vậy. Ơ, người ta sống nhà nầy cách nhà kia có miếng vách nhưng họ chưa bao giờ chaò hỏi nhau một tiếng, riết hồi ăn nói như là lấy có vậy thôi chớ hổng có tha thiết như tụi mình gần gụi từ hồi còn tí xíu.
Lụa gật đầu, giọng trầm xuống hỏi.
– Ừ. Mầy thấy đỡ trong nguời chưa?
– Khỏe re rồi. Bây giờ tao muốn đi ngủ.
Nhân Hậu đở bạn đứng lên:
– Mầy muốn đi ngủ…ngủ hoài vậy nó mệt lắm. Hay là đi dạo xóm một vòng cho nó đỡ.
– Cũng được. Tao chưa biết tính làm sao, nhưng mà chắc là tao không ở nhà được, tao phải đi.
Lụa để nổi cháo qua một bên đi theo hai bạn đến ngối bên ngạch cửa ngó mông ra sân, bầy gà líu chít bên gốc ớt, những con gà con mỏ còn dính những sợi chỉ vàng quanh mép. Con gà mẹ bươi đất mổ mổ rồi kêu lục cục, bầy gà con ríu ríu bu quanh gà mẹ giành nhau một con trùn đất. Nguyệt Nga nhìn chăm chăm hai mắt như mất hồn.
– Tao hết biết nói làm sao cho nó khuây khỏa chuyện của tao. Đó tụi bay nhìn coi con gà nó còn được cái hạnh phúc với bầy con của nó…còn tao.
Nhân Hậu thở dài:
– Sao vậy? Mầy mới nói là hết buồn rồi mà. Lại nghĩ quẩn nữa phải hông?
Lụa chen vô:
– Sáu à, tao nói thiệt mầy nghen. Con gà con vịt là chuyện tự nhiêncó gì đâu mà mầy phải nghĩ, cái chuyện của mầy dù gì cũng đã rồi, mầy mà cứ ủ rủ hoài thì làm sao mà sống chớ.
Nguyệt vẫn chùng chùng giọng nói:
– Phải chi như con gà thì đỡ cho tao biết mấy. Cái kiếp gì đâu mà khổ quá trời. Như người ta bình thường lớn lên rồi có vợ có chồng có con, rồi làm ăn chớ có đâu như tao. Nhớ hồi nhỏ…
Nhân Hậu gạt ngang:
– Đừng có nghĩ tùm lum tà la rồi buồn.
Nguyệt Nga nhăn nhó ngó bạn:
– Nghĩ quẩn đâu. Tao nói thiệt lòng tao đó. Tao hết buồn rồi. Nói thiệt, hổng có buồn nữa mà.
Nói mạnh bạo nhưng hai mắt Nguyệt Nga vẫn ngơ ngẩn ngó mông ra khoảng sân đầy nắng. Nhân Hậu choàng qua vai:
– Để tao nói mầy nghe. Mầy biết con Tám Thưởng chớ gì, nói hổng phải để ai ủi cho mầy đâu. Mầy biết đó mà, nó cũng đẹp ghê đẹp gớm đó chớ, lại được đi học trên chợ có chữ có nghĩa. Mới mười bốn tuổi đầu mà đã bẹo hình bẹo dạng biết tò te với con trai, nó miệng lưỡi đâu có vừa vỏi gì đâu. Cái miệng của nó ba đứa tụi mình cũng hổng lại. Nhà của nó cũng đâu có tệ, vườn trên ruộng dưới, ao cá vườn cây…nhưng rồi mầy thấy đó, ông già nó mới chết thì nó đi lấy chồng. Tưởng sao, có 2 mặt con với người ta. Thằng chồng nó cũng giàu có, lại con một…rồi sau đó mầy thấy hông. Ai cũng tưởng là nó sung sướng, thằng chồng nó đem nó ra chợ cất nhà ở ngoải…đâu ngờ.
Lụa xí xọn:
– Ừ, nói tới con Tám tao mới nhớ. Bây giờ nó đâu rồi ha?
Nhân Hậu lắc đầu.
– Nó đi lên Sài Gòn lâu rồi.
Luạ chưng hửng như người trên cung trăng mới xuống:
– Ủa, ngộ há. Tao có nghe mà tao quên.
– Mầy thấy đó Nguyệt Nga, nó ở với thằng chồng nó chê thằng chồng nó ngu hơn nó, quê mùa hơn nó…rồi thôi, chuyện đời nó tréo ngoe như vậy đó mà.
Lụa hỏi tới:
– Thì có sao đâu. Mà mầy kể ra cái chuyện con Tám Thưởng để làm gì. Nó có ăn nhậu gì tới con Nguyệt Nga đâu.
Nhân Hậu lắc đầu:
– Đâu có ăn nhập gì đâu. Nhưng mà mà tao nói cho con Nguyệt Nga nó nhớ. Chuyện gì đâu có ai biết trước được đâu. Như con Tám Thưởng ai cũng nói nó sướng. Hồi nhỏ thì tía má nó có của, lớn lên hổng yêu đương gì ráo, phát cái đi lấy chồng giàu, ai thấy cũng bật ngửa tưởng đâu sướng. Mà có sướng đâu cà.
– Nhưng nó cũng có chồng, còn con Nguyệt Nga đâu có đâu.
Nhân Hậu trợn mắt ngó bạn rồi la lớn:
– Caí con nầy ăn nói bậy bạ không à.
Lụa bụm miệng:
– Thì tại mầy nói trước.
Nguyệt Nga can gián:
– Thôi, Hậu à, mầy khỏi an ủi tao nữa. Con Lụa nó nói đúng chớ. Tao đâu có chồng. Phải chi mà tao có được đàng hoàng thì tao đâu có đến nổi như vầy. Thì thôi cũng được đi, có đứa con hủ hỉ cũng vui…mà sao ác nhơn thất đức làm chi vậy chớ. Nó cũng bỏ tao luôn.
Nhân Hậu nói loanh quanh muốn cho con bạn quên được chuyện buồn, không ngờ Lụa châm vô làm Nguyệt Nga càng buồn dữ. Nhân Hậu hối hận quá chừng. Nàng cúi mặt thở dài.
Có tiếng chó sủa ngoài sân, mấy người đàn ông bước vô nhà.
– Có anh Hai ở nhà không?
Nguyệt Nga đứng dậy trả lời:
– Ai đó, ai hỏi đó.
– Ủa Sáu, anh Hai có nhà hông?
– Hông có ảnh ở nhà. Có chuyện gì hông?
– Hông, hổng có gì, rảnh qua đây thăm ảnh, mà thiệt ra là tới thăm Sáu luôn đó mà.
Mấy người đàn ông, thanh niên đứng xớ rớ trước cửa, Nguyệt Nga sửa lại áo quần, ngó hai bạn rồi bước lên nhà trên:
– Vô chơi cái đã. Chắùc ảnh đi đâu lại đàng xóm dưới cũng sắp về rồi. Anh vô chơi đi anh Năm. Ai đi với anh đó.
Người thanh niên là Năm Trực, quay lưng ngó mấy người bạn ngoắt tay:
– Vô đây chơi đi tụi bay. Anh Hai không có nhà nhưng có Sáu đây, vô đây chơi chút đã.
Nhân Hậu và Lụa đứng lấp ló đàng sau. Năm Trực dậm chưn lên nêàn nhà và bước vô trong. Ngó thấy hai cô gái lấp ló sau nhà bếp, Nam Trực cười to:
– Í mèn ơi, có Ba Hậu với Ba Lụa ở đây nữa nè. Hèn lâu rồi hổng gặp. Đi đâu đàng nầy vậy hai cô.
Nhân Hậu lở bộ kéo Lụa bước lên nhà trên cuí đầu chào:
– Chào anh Năm. Anh đi đâu đây?
Năm Trực cười rổn rảng nói lớn:
– Thì rảnh rảnh đi dạo xóm chơi. Lại nghe nói Sáu đây mới có chuyện buồn sẵn ghé qua thăm. Mùa màng xong xuôi hết rồi cô Ba hổng đi đâu chơi sao? Thằng Sáu Bảnh đâu rồi.
Nhân Hậu cười:
– Bộ anh tưởng tui hay đi rảo xóm lắm hay sao mà anh hỏi vậy? Anh Sáu hả, anh hỏi mơiù là cắt cớ, ảnh ở đâu làm sao tui biết.
Năm Trực cười:
– Thiệt mà, cô Ba lúc nào cũng lanh lợi tui chịu thua rồi.
Nhân Hậu nghiêm trang:
– Anh làm như tui với anh đấu khẩu hay cáp độ gì mà ăn thua.
Năm Trực ngồi phịch xuống ghế, bắt một chưn bỏ lên, xua tay lia lịa:
– Thôi mà, hỏi thăm thôi mà cô ba bắùt bẻ tui quá.
– Hổng có đâu anh Năm. Thôi mấy ănh ngồi chơi tui về.
Năm Trực đứng vụt dạây:
– Í, mấy người đang nói chuyện sao thấy tui vô là bỏ về. Tui tới trật bữa rồi…thôi thôi…mấy cô ngồi chơi đi tui đi về đây nha.
Lụa chen vô:
– Hổng có đâu anh Năm ơi, tụi nầy chỉ nói chuyện chơi thôi hổng có chuyện gì đâu.
Nguyệt Nga kéo bình ủ đựng nước trà, mở nắp rót nước:
– Thì ngồi chơi chút đi, anh Hai tui sắp về rồi.
Day qua Nhân Hậu:
– Thì tụi bay ở chơi với tao một chút. Tao chưa ăn hết cháo của con Lụa mà.
Lụa cười hồn nhiên:
– Hổng hết thì tao đem về.
Nguyệt Nga ngó mấy ngườ bạn của Năm Trực từ khi bước chưn vô nhà vẫn ngồi im:
– Bạn anh Năm ở đâu vậy? Tui ít gặp qua?
Năm Trực chỉ mấy người bạn, nói:
– Mấy đứa nầy hả, tụi nó đâu có ở trong xóm đâu mà Sáu gặp. Dân buôn bán ở Sài Gòn.
Nguyệt Nga la lớn:
– Í chết cha. Ở trển mới xuống hả. Í mèn ơi, sao hổng nói, tui cứ tưởng là trong xóm nên ào ào tự nảy giờ. Thiệt bậy bạ quá sức.
Năm Trực khua tay:
– Đâu có gì đâu. Sẵn có tụi nó tui dẫn đi chơi loanh quanh tính lại anh Hai chơi thôi.
Nguyệt Nga xít xoa:
– Lại chơi có chuyện gì hông tui kêu mấy đứa đi kiếm ảnh về?
Năm Trực lắc đầu ngầy ngậy:
– Hông! Hông! Hổng có gì đâu Sáu ơi. Tính lại thăm ảnh rồi tiện thể thăm Sáu luôn thôi. Chắc Sáu đỡ buồn rồi hả?
Nguyệt Nga cúi đầu:
– Cảm ơn anh Năm. Chuyện gì nó cũng qua rồi, con người ta có số có phần hết anh Năm ơi. Mời mấy ảnh uống nước đi anh Năm. Mời mấy anh.
Nguyệt Nga đưa tay ra mời. Năm Trực lăng xăng:
– Tui bậy thiệt, đây là hai thằng bạn, thằng nầy tên Hải còn thằng nầy là Triệu.
Năm Trực cười nói tiếp:
– Còn đây là…cô Sáu em của anh Hai, tao nói với mầy đó, Sáu Nguyệt Nga. Còn cái cô bận áo trắng bông đó là cô Ba Nhân Hậu, còn đó là Lụa.
Hải và Triệu gật đầu chào.
– Xin lỗi nghen, vô đây hổng ngờ gặp đông đủ quá làm tui hơi khớp, lạng quạng chút bỏ quá cho nghen.
Nguyệt Nga chào hai thanh niên:
– Chào anh Hải anh Triệu. Hai anh ở Sài Gòn?
Hải, một thanh niên vạm vỡ giọng nói lại nhỏ nhẹ:
– Dạ đúng, tôi sống ở Sài Gòn, Triệu là bạn tôi.
Nguyệt Nga tiếp:
– Hai anh đi buôn cái gì dưới miệt nầy?
Hải vỗ vai Triệu nói:
– Anh Triệu đây có chiếc ghe máy đi chở trái cây, khô cá dưới miệt nầy. Còn tôi theo phụ thôi.
Nguyệt Nga:
– Chà, vậy là chủ ghe rồi còn gì. Hai anh có hay qua lại miệt nầy hông?
Triệu bây giờ mới lên tiếng:
– Cô Sáu đây nói quá. Chủ gì mà chủ, đi chở mướn thì có.
Hải tiếp lời:
– Tụi nầy cũng không có hay qua lại vùng nầy nhiều. Đi Tân Châu, Hồng Ngự thường hơn.
Năm Trực xen vô:
– Hai thằng nầy coi tướng vậy chớ ngon lành lắm đó. Coi nhỏ con vậy chớ làm ăn giỏi ghê hồn. Năm nay nó về chỗ mình tính chở dưa lên Sài Gòn, nhưng trể rồi nên chưa được mối.
Lụa liếng thoắng:
– Í, phải chi nói sơm sớm tui kêu tía tui để đám dưa cho. Anh Hai ảnh mua mão hết rồi.
Triệu cười:
– Cảm ơn cô Lụa. Hổng được dịp nầy còn năm tới nữa mà. Tụi tôi mà biết sớm thì đâu có để sẩy đâu. Cũng tại anh Năm Trực đây kêu trể quá. Nhưng mà hổng sao, ghe cũng khẳm rồi.
Nguyệt Nga hỏi dò:
– Chừng bao giờ mấy anh tính về trển.
Hải nói hớt:
– Chừng mai hay mốt gì đó. Chuyến nầy hổng được mối dưa cũng có lời rồi.
Lụa ngạc nhiên:
– Ủa, mua được gì mà biết lời liền vậy anh Hai.
Hải cười ngó bạn:
– Mua bán thì lời lỗ là chuyện thường. Nhưng tôi nói có lời ở đây là…
Hải ngừng ở đó. Lụa nhóng tai lên nghe, Nguyệt Nga và Nhân Hậu cũng tò mò chờ đợi. Hải tiếp:
– Buôn bán thì cái chính là có mối có bạn hàng. Bữa nay đi chuyến này biết được mấy cô là lời quá lời rồi.
Lụa ngạc nhiên:
– Ngộ quá ha. Tụi tui có gì buôn bán đâu mà có mối. À…Có Nguyệt Nga đây là biết bán biết mua thôi…Mà sao mới gặp lần đầu mà mấy anh nhìn người hay quá vậy?
Hải hóm hỉnh tiếp:
– Buôn bán phải biết chớ. Nhưng nếu không biết thì học mấy hồi. Có cái điều là mấy cô có chịu không mà thôi.
Lụa vẫn vô tâm:
– Tui hả. Tui hổng biết bán buôn gì đâu. Hỏi con Sáu nè. Nguyệt Nga, mầy có muốn đi buôn không thì nói đi.
Nhân Hậu kéo áo Lụa:
– Thôi đi. Mầy sao con nít quá hà. Ai mà chỉ cho mầy đâu mà ham. Ngồi im đi, người ta nói ý khác đó.
– Ý gì?
Năm Trực rục rịch:
– Bỏ qua chuyện đó đi. Nhưng mà nè, cô Ba Hậu hay cô Sáu đây muốn đi buôn đi bán tui bảo đãm cho. Hai thằng bạn của tui đây sẽ hết lòng.

– Vậy thôi nghen. Tao đi về.
Nhân Hậu đứng lên dợm bước ra cửa. Nguyệt Nga nắm tay kéo lại.
– Về mần chi giác nầy. Con Lụa cũng vậy, ở đây chơi với tao chút đã. Có anh Năm lại chơi tụi bay về coi sao cho được.
Năm Trực lớn người to họng nhưng cái bụng hiền khô. Y đứng lên theo.
– Thôi như vậy thì tui cũng kiếu từ luôn, hổng có anh Hai ở nhà tui ở mần cái gì. Bữa khác hưỡn hưỡn lại chơi.
Nguyệt Nga không giữ:
– Nói vậy ra là đi về hết ráo à? Cũng được. Bữa nào lại chơi, anh Hai tui về tui nhắn lại. Lát nữa ảnh về liền hà. Thôi vậy đi nghen.
Lụa nhìn Năm Trực cười. Người con trai bậm trợm gân guốc nầy có nhiều lần đi theo Lụa, coi mòi anh chàng muốn gần gủi nói chuyện nhưng Lụa tránh mặt hoài. Lụa có tánh mắt cở khi một mình với thanh niên trong xóm. Mẹ nàng hay chửi “Con gái mà bẹo hình bẹo dạng ngoài đường coi chừng ế chồng.” Lụa chỉ a du atheo bạn. Năm Trực chưa vội bước đi, miệng nói nhưng mắt ngó Lụa.
– Lụa đi ngõ nào? Đi về với cô Ba Hậu à?
Lụa lắc đầu:
– Không, tui chưa đi dzìa đâu. Con bạn còn nhờ tui chút việc.
Nhân Hậu nắm tay bạn và nói:
– Nguyệt Nga à, chuyện gì cũng đã qua rồi. Chuyện trước mắt mới cần nha. Đừng nghĩ gì hết nha…vài ba bữa tao chạy qua thăm mầy.
Nguyệt Nga nắm tay bạn lắc lắc:
– Ừa, thì có chuyện về đi, bữa nào qua chơi…tao đỡ rồi…mầy về nha.
Vừa bước ra đến giữa sân, Nhân Hậu khựng lại cúi đầu chào mấy người đàn ông đang bước vô:
– Chào Chú Sáu, Chú Tám…Ủa! Ba đi đâu bên nầy, ba nói ba đi ăn đám giỗ mà?
Ông Năm Hương, ông Tám Trống đang vầy đoàn đi vô nhà với ông Sáu, chủ nhà.
Năm Hương nhìn thấy con, ông khoát tay:
– Mầy về hả. Ừ, về nói với má mầy tao ở nhà chú Sáu chơi đến chiều tao mới về.
Lụa bước ra sân:
– Tía!
Tám Trống bận bộ đồ bà ba trắng đi chưn đất nghe kêu ngó lại:
– Mầy đó hả Lụa.
Nguyệt Nga mở rộng cánh cửa:
– Ba về sớm hả. Mấy người bạn của anh Hai tới tìm anh Hai ảnh đi đâu từ nửa buổi tới giờ chưa về.
Năm Trực cuí đầu chào.
– Chú Sáu.
– Ừa, mầy tới tìm thằng Hai có chuyện gì hông? Nghe nói mầy đi Sài Gòn rồi mà?
Năm Trực gải đầu:
– Ừ, tui tính đi nhưng mà chưa đi. Bữa nay qua tìm thằng Hai nhậu chơi, sãncó hai thằng bạn có ghe đi buôn, nghe nó muốn đi tui dắt lại chơi.
Ông Sáu, cởi áo vắt vai, dậm chưn bước vô nhà. Ông quay ngó lui nói với Năm Hương và Tám Trống đi đằng sau:
– Vô chơi anh Năm anhTám.
Ông day qua ngó Năm Trực:
– Còn mầy, thằng hai nó đi hồi nào tao hổng biết. Muốn ngồi chơi đợi nó thì vô nhà đi. Mầy tới lâu mau rồi?
Năm Trực bước theo:
– Dạ cũng mới tới. Chú có rảnh hông mà kêu tui vô chi.
– Mẹ mầy thằng đâm hơi. Tao hổng rảnh tao kêu mầy làm gì. Muốn vô thì vô tao hổng ép. Tao đi ăn đám giỗ gặp mấy cha nói chuyện tầm phào chán qua tao kéo anh Năm với anh Tám về làm tiếp. Mẹ họ, mùa màng hết rồi, tết nhứt sắp tới nơi hổng nhậu thì làm gì mậy.
Năm Trực ngoắt Hải và Triệu đang đứng xớ rớ bên góc sân ngó loanh quanh ra vườn.
– Vô đây chơi đã tụi bay. Ít khi có dịp mầy gặp đủ mặt bá quan văn võ ở đây đâu.
Năm Trực đợi hai người bạn tới gần mới ghé tai bỏ nhỏ:
– Ông Năm Hương là ba con Hậu, còn ông Tám là tía con Lụa đó…Ông Sáu là chủ nhà, chịu chơi lắm. Tụi mình vô đây đây chơi chút đã.
Ông Sáu ném cái áo lên bộ ván, bước tới bên chiếc bàn còn mấy cái ly uống nước bình trà còn nằm đó. Ông vói tay kéo bình ủ rót một ly nước trà uống ực một hơi. Thở ra cái phì, ông day qua Nguyệt Nga:
– Mầy là gì mà mặt mày như mới đau dậy vậy mầy? Lại cái chuyện củ của mầy đó hả.
Ông phát bực mình nổi giận ngang xương:
– Cái chuyện của mầy đã làm tan nát nhà tao lâu rồi bây giờ mầy còn khóc với lóc . Cứ để đó cho tao…tao mà tìm ra cái thằng chó chết tao cho nó một mác là rồi đời. Thôi đi con, đi vô nhà đi. Đi ngủ đi…ủa má mầy đâu rồi.
Nguyệt Nga bưóc vô nhà cầm cái áo của cha mắc trên cây đinh ở cây cột mít trước bàn thờ.
– Má đi đâu từ sáng chưa về. Tía uồng nhiều rồi tía đi ngủ đi, con còn công chuyện của con.
Ông Sáu cười ha hả:
– Anh coi con tui nó nói nghe được hông đó. Vô! Vô! Vô đây chớ hai anh.
Năm Trực đứng né qua một bên, Năm Hương bước vô trước, Tám Trống dậm bàn chưn không lên nền đất trước khi bưóc vô nhà. Tám Trống khề khà:
– Anh Sáu già rồi mà cái tánh nóng hổng chừa. Nó buồn nó khóc mắc gì mà anh la rầy nó. Mẹ họ nói mà nghe chớ nó mà bỏ đi biệt dạng thì vợ chồng anh có nước mà khóc chớ ở đó mà rầy.
Ông Sáu co giò gát lên ghế, cười ha hả như quên mất vừa rồi nói cái gì. Ông vỗ vỗ lên chiếc ghế bên cạnh:
– Nè, anh Tám ngồi đây nè, chỉ có anh mới dám xỉa xói sửa lưng tui đó nghen. Đừng có ỷ bạn già rồi muốn nói gì thì nói đâu à. Nguyệt Nga, con xuống nhà bếp coi có cái gì đưa cay được hông dọn lên đây cho tía với mấy ảnh đây lai ra giải sầu chút đi con.
Tám Trống ngồi xuống ghế cười hềnh hệch:
– Mới la rầy con gái đó bây giờ sai con ngọt như không có chuyện gì chỉ có anh thôi đó anh Sáu .
Ông Sáu ngoát cái miệng ra cười:
– Mèn ơi con mình đẻ ra mà anh. Ngồi! Ngồi đi anh Năm. Mình làm tiếp nói chuyện đời nghe chơi. Mẹ họ, mấy cha già dịch hồi nảy nói cái gì đâu mà nghe phát chán. Nó trật bàn đạp còn hơn là xoài chấm mắm me. Anh có nghe được hông anh Năm.
Năm Trực tự động kéo hai bạn ngồi xuống bàn. Ông Sáu cười dễ duôi:
– Ừ, ngồi đi thằng Năm mầy. Tao ba xí ba tú coi vậy chớ chưa say đâu mậy.
Năm Trực xoay xoay cái ly nước trong tay:
– Ai mà nói chú say đâu chú Sáu.
– Ừ, mầy coi vậy mà biết tao dữ à. Ê! Mà cháu qua tìm thằng hai có việc gì hông Năm.
– Thì mới nói chú rồi đó. Hổng có chuyện gi đâu.
Ông Sáu lại cười:
– Mẹ, mới đó mà tao quên mất. Mầy nhậu được hông Năm Trực?
– Chú hỏi nghe bức ngang quá chừng đi. Thì chú cho gì làm nấy. Chú tới đâu tui theo tới đó mà.
– Anh Năm, anh Tám. Nó nói nghe ngon quá hả anh. Ê! Nguyệt Nga xong chưa con?
Không đợi con gaí trả lời, ông Sáu day qua hai người bạn:
– Mình sương sương trước đi.
Thò tay sau cánh cửa tủ bằng gỗ mít, Ông Sáu bưng ra một vò rượu lớn, chiết ra chai nhỏ, muì rượu thơm thoang thoảng. Vừa làm ông vừa nói:
– Quý lắm đó nghe hai anh. Rượu nầy là rượu nếp tui ủ và nấu năm ngoái đó. Có dịp nào vui lắm tui mới lôi ra uống. Còn bình thường tui sai sắp nhỏ ra chợ cặp chừng vài lít mà thôi. Bữa nay tui nghe ba cái chuyện tức quá nên tui kéo hai anh về đây uống cho vui.

Cầm chai rượu già hơn nửa lít, ông Sáu để giữa bàn, ông lấy cái khay trà đựng mấy cái chén hột mít nhỏ phủi bụi đưa cho mỗi người một chung. Ông chỉ Năm Trực:
– Thiệt là bậy hết sức. Tự nãy giờ nói đông nói tây qua chưa biết hai thằng em nầy?
Năm Trực đưa tay cầm cái chung nhỏ xíu ông Sáu đưa vừa nói:
– Dạ đây là Hải và Triệu, hai người bạn ở Sài Gòn đi buôn ghé qua miệt nầy tính mua dưa chở về Sài Gòn.
– Có ghe bầu hả hai chú?
Hải dạ nho nhỏ:
– Dạ có chú Sáu.
– Rồi được gì hông?
– Dạ cũng có mối, mai tụi cháu trở lên rồi.
– Vậy sao. Nhậu được hông?
Năm Trực nói hớt:
– Trời ơi! Dân thương hồ mà chú hỏi lạ hông?
Ông Sáu lại cười:
– Bỏ quá cho qua nghen hai chú em. Qua như vậy đó chú. Làm…làm đi. Làm thử rượu quê coi nó có hơn rượu Sài Gòn hông.

Nguyệt Nga từ nhà bếp bưng lên một tô lòng gà xào bún Tàu, và một dĩa gỏi gà. Để nhẹ nhàng xuống bàn Nguyệt Nga bước lui xuống bếp. Có tiếng kêu từ nhà sau:
– Con Sáu đâu rồi. Ai ở trên nhà mà ào ào vậy Sáu?
– Má mầy về rồi đó.
Ông day xuống bếp nói lớn:
– Tui đây bà ơi.
Một người đàn bà mập mạp quê mùa bước lên:
– Ủa, sao nói ông đi ăn đám giỗ.
– Thì ăn rồi mới về đây nè.
Bà Sáu chào:
– Chào anh Năm, anh Tám…chú Trực…chào hai chú…Bộ ông ăn hổng no nhậu chưa đã sao còn kéo về đây?
– Đã gì…tui có bao giờ về sớm đâu. Nhưng mắc me nên bỏ về.
Bà Sáu càm ràm nhằn chồng:
– Ông làm gì người ta vậy? Ông lại gây chuyện với ai rồi?
Ông Sáu cà tửng:
– Gây đâu mà gây. Nghe chuyện tầm xàm tức quá nên tui hổng thèm ngồi tui về được hông?
Bà Sáu mắc cười:
– Hai anh coi ổng đó. Mà chuyện gì tàm xàm?
Năm Hương xen vô:
– Hổng có gì đâu chị Sáu ơi. Bàn rượu mà chị, thì nói qua nói lại cho vui thôi mà chớ có gì đâu. Thôi bỏ đi anh Sáu . Uống coi rượu nếp của anh làm sao mà anh quí dữ thần như vậy.
Ông Saú ngất ngưởng:
– Ừ, vô đi. Coi tui nấu rượu được hông.
– Thôi vô đi. Mời mấy chú em uống đi.
Mọi ngưòi cùng giơ cao mấy cái chung nhỏ ngửa cổ nốc cạn.
– Cha!ø Cha! Ngọt dữ à.
– Được hả anh anh Năm?
Bà Sáu ngồi nhìn chồng uống xong bà tằng hắng:
– RỒi. Chuyện gì nói tui nghe với coi.
Ông Sáu ngó bà vợ:
– Thì chuyện gì. Bà biết Vũng Liêm hông?
– Chi vậy?
– Thì bà có biết hông cái đã?
Bà Sáu cởi chiếc khăn đeo cổ lau mặt, tiếng bà lùng bùng:
– Biết. Ông hỏi mới kỳ. Thì quê tui mà tui hổng biết thì ai biết.
– Ừ, vậy bà nói tui nghe coi.
Bà Sáu nhíu cặp chân mày đen thùi như hai vệt than. Bà nhăn mặt:
– Khi không ông biểu tui nói. Mà nói cái gì mới được chớ?
Ông Sáu cười khà khà rót tiếp một tuần rượu nữa. Ông đổi chưn day ngang ngó mặt vợ:
– Rồi, tui biết quê bà ở đó rồi. Hổng biết sao tui cưới được bà.
– Ông nói huề vốn. Vô duyên quá đi. Rồi sao?
Ông Sáu ngó Năm Trực và hai thanh niên Hải, Triệu:
– Xin lỗi mấy chú nghen. Chú ở Sài Gòn hả.
Hải và Triệu ngó nhau trao đổi. Hải e dè lên tiếng trả lời:
– Dạ. Tụi cháu sanh ra ở đó mà.
– Ừ, vậy hai chú nói đi.
Hai thanh niên ngơ ngác:
– Dạ chú Sáu kêu tụi cháu nói cái gì?
Năm Hương cười lớn:
– Anh Sáu à. Anh nói tắt ngang như vậy tui đố tụi nó biết cái gì mà nói.
Bà Sáu cũng lên tiếng phụ họa:
– Ừ, anh Năm nói chí phải. Ông nầy bữa nay mắc thằng bố hay sao mà ăn nói hổng đầu hổng đuôi gì ráo trọi.
Ông Sáu phùng mang trợn mắt:
– Cái gì? Bà rủa xả tui cái gì? Mắc thằngbố hồi nào?
Bà Sáu sắp mở miệng cải vơi ùchồng thì Năm Hương đã giơ tay ra chận lại.
– Anh Sáu. Khoan đã, để tui nói cho có đầu có đuôi. Chuyện nó là như vầy.
– Ừ, thôi thì anh nói đi.
Ông Sáu co hai chưn lên ghế, mặt ngước lên nhìn nóc nhà, tay vuốt mấy cộng râu dưới cằm. Ông Năm Hương thủng thỉnh:
– Ở chỗ đám giỗ có một ông nọ ổng khoe khoang ổng đi đó đi đây. Oång kể con cà con kê tùm lum tà la đủ chuyện Đến lúc ổng nói về Vũng Liêm, ổng kể sự tích làm sao mà có tên Vũng Liêm, anh Sáu nghe xong ảnh cải…thằng cha đó cũng cải…vậy là ảnh tức khí ảnh bỏ về. Aûnh kéo tụi tui đi theo.
Ông Sáu bỏ chưn xuống:
– Đó. Tui nói bà quê ở Vũng Liêm thì bà nói đi. Thằng chả nói cái tích Vũng Liêm là vì hồi đó có cái vũng người ta hay xui bè chở cây liêm về đó để ra Vĩnh Long nên có tên Vũng Liêm. À, nói như vậy à có nghe được hông? Bà có tức hông? Liêm đâu ở đó mà liêm.
– Rồi ông nói sao?
– Nói sao hả. Đâu bà nói sao cho tui nghe được thì bà nói.
Bà Sáu cười trừ:
– Nói thiệt với ông, tui đẻ ra ở đó nhưng mà…nhưng mà tui đâu có thắc mắc làm gì ba cái thứ đó mà tui biết.
Ông Sáu được mợi, ông bỏ hai chưn xuống đất, lúc lắc cái đầu vài ba lượt. Ông trầm giọng:
– Thì vậy tui mới nói chớ. Như hai chú đây ở Sài Gòn mà nói giả bộ nghe chơi. Như lỡ có ai hỏi về chuyện Sài Gòn thì hai chú nói làm sao với người ta.
Năm Trực vừa nhấm rượu vừa ngó bạn chờ đợi. Hải nhúc nhích thân mình, ngó qua ngó lại một hồi. Đứng lên:
– Nói thiệt mấy chú đừng cười. Thiệt là tụi cháu hổng biết. Mà biết chi ba cái chuyện đó, không khi nào tụi cháu nghĩ đến ba cái chuyện đó.
– À, vậy đó. Mà thiệt là…biết làm gì ba cái chuyện đó. Nó đâu có ăn nhậu gì đến mình đâu mà mình phải biết.

Ông Sáu ngồi xuống, rót rượu ra chung cho mọi người. Giọng ông khàn khàn:
– Tui cũng hổng phải là đi tìm chi ba cái đó. Nhưng càngngày nó càng lớn tuổi, đi ăn đi nhậu với người nầy người nọ…cái hồi tui với bả còn ở bển tui có nghe ông già bà cả nói lại rồi tui thấy hay hay tui nhớ thôi. Mà cũng có cái hay. Tỉ như cái nhà của mình mà mình hổng biết cửa trưóc cửa sau, biết trong nhà nó có cái gì, bếp ở đâu, khạp gạo còn hay hết thì cũng tệ. Tui nhớ là vì vậy.
Bà Sáu ngó chồng:
– Oång cũng hay dữ a. vậy mà lâu nay ông đâu có nói cho tui nghe.
– Thì bây giờ nói đây nè.
Năm Trực, Hải, Triều nhóng tai nghe. Ông Sáu nói:
– Đâu có gì đâu cà. Nó là Vũng Linh…tam sao thất bổn nói riết hồi nó ra Vũng Liêm chớ có gì đâu.
Bà Sáu xì một tiếng dài thậm thược:
– Vậy mà cũng bày đặt. Nói như ông thì nói làm gì. Mà sao gọi là Vũng Linh? Cái vũng linh thiêng à?
Ông Sáu nhảy dựng lên vỗ tay như con nít:
– Đó! Đó! Bà nói mò mà trúng y chóc. Đúng rồi cái vũng linh…Đúng! Đúng! nó là cái vũng linh.
Hải chịu hổng được vọt miệng:
– Chú kể nghe coi. Vũng linh như thế nào?
Ông Sáu cầm chung rượi hể hả:
– Cái bà ăn măm ăn muối nói linh ghê. Nói thiệt bà nghe, coi vậy chớ ông bà mình linh lăm đó.
Bà Sáu quen với cái tánh của ông chồng hay cà kê chuyện này bắt qua chuyện kia cho nên bà Sáu không nói không rằng. Hai thanh niên Hải và Triệu nóng ruột nhưng đành thúc thủ ngồi chờ.
– Xin lỗi hai chú nha. Hai chú ở đâu ?
Năm Hương cười to:
– Anh hỏi mấy lần rồi anh Sáu. Hai chú em nầy ở Sài Gòn.
– À! À! Ơ Sài Gòn. Được hổng sao mà. Hai chú có muốn nghe chuyện quê Nam hông?
Hải lật đật:
– Dạ! Dạ! Tụi cháu đang muốn nghe đây.
– Ừa! Nghe nghen hông. Cái chỗ đó là chỗ cái ao tụi Tây nó chôn người tụi nó bắn chết hồi có cái cuộc khởi nghĩa của người mình ở Cầu Vông. Biết cầu Vông ở đâu hông?
Ông Sáu gật gù nhìn Năm Hương rồi day qua ngó Tám Trống:
– Hai anh biết mà. Thôi để kể nghe chơi nghen. Hồi đó dân mình ở Cầu Vông nổi lên chống Tây áp bức, Tây nó mới sai tên Tổng Đốc Lộc-biết là ai hông? là tên Trần Bá Lộc, chèn ơi nó đem người về, nó bắt tất cả dân làng nó giết sạch và chôn chung trong cái vũng bên cạnh cái cầu Vông.
Hải hỏi:
– Bác kể cho tụi cháu nghe chuyện cầu Vông được không?
– Được! Được! Có gì mà hổng được chớ. Nó là như vầy. Trước nhứt cái cây cầu bắt ngang qua con rạch đó làm bằng cây vông nem. Biết cây vông hông? Cái cây nầy trổ bông ngày tết đỏ rực đó. Người mình thường dùng làm cái nọc tiêu. Í cha ơi…nó chắc lắm, nó hông mục cho nên người ta bắt ngang chỗ đó làm cây cầu. Nhưng mà nếu như không có sự tích gì thì nó đâu có thành danh. Nó cũng tầm thường thôi mà.
Hải và Triều gật đầu lia lịa:
– Dạ phải, nếu mà không có cái gì đặc biệt thì rạch nào cũng vậy, mà vông nào cũng vậy đâu có khác gì.
– Chú em mầy nói nghe phải. Nói nghe được. Các chú có biết hông, cái dân Nam mình ngộ lắm hay tin tưởng các đấng linh thiêng, nghe chuyện gì ngộ ngộ là nhớ hoài nhớ hủy, cái bụng dể tin người, tôn trọng cái tánh anh hùng, thương người nghĩa hiệp. Những chuyện như ông Tống Minh quy tụ anh hùng nghĩa sĩ, làm bá hộ ra tay cứøu khổn phò nguy làm lãnh tụ anh hùng Lương Sơn Bạc…í cha ơi, mấy cái chuyện đó thôi thì tuồng tích nói hoài…như anh Võ Tòng tay không đánh hổ, giết cái thằng Tây Môn Khánh với bà chị dâu trắc nết lăng loàn…người ta thích lắm đó mấy chú.
Hai thanh niên gật đầu:
– dạ phải đó Bác Sáu.
Tám Trống chen vô:
– Nè anh Sáu, mà anh tính nói cái chuyện gì vậy?
Ông Sáu chưng hửng:
– Ủa! Anh hỏi mới là kỳ. Thì hai chú em đây hỏi gì thì tui kể đó chớ kể chuyện gì?
Tám Trống ngất ngư, lắc lư thân mình đổi thế ngồi:
– Tui nói thiệt anh nghe, như cái thằng tui là người bạn anh đó, đi với anh từ gà gáy đến giờ mà tui còn nghe anh nói chịu còn hổng được, huống gì hai chú em đây. Anh nói thiệt tui nghe, chớ anh muốn nói cái chuyện gì. Anh kể từ cái thời tam hoàng ngũ đế đâu bên tây bên tàu, rồi anh bắt qua cái chuyện Thủy Hử…chắc đến mai chưa hết chuyện đó anh Sáu.
Ông Sáu cười rổn rản:
– Thì đâu có sao đâu cà. Anh nghĩ coi kể chuyện cũng phải có đầu có đuôi, có bài có bản nó mới hay chớ anh Tám.
– Ừ thì thôi, anh kể tiếp đi.
Ông Sáu nhấm một hớp rượu:
– Hai chú có muốn nghe nữa hông?
Hải với Triệu đang mon men đến nhà muốn ve hai đứa con gái cho nên ông già Sáu nói cái gì cũng gật dù cho trong bụng muốn cho mau. Lụa ngồi đang sau với Nguyệt Nga cũng nóng ruột không kém. Ông Sáu ngó Năm Hương:
– Anh Năm nghe tui nói có phải hông anh năm?
Năm Hương cười:
– Thì anh cứ kể đi, có đầu có đuôi tốt hơn chớ.
– Ừ , anh nói nghe phải đó. Chuyện nó là như vầy…cái năm đó là năm người mình còn khai hoang lập làng cái bọn cường hào ác bá nhiều, nó kết bè kếât đảng với tụi Tây, nó theo Tây nó lợi dụng cái chức nó ức hiếp người mình. Ở cái cầu Vông có tên Thọ nó bắt dân nộp sưu nộp thuế quá nhiều, người ta mới nổi dậy chống nó, nó cầu cứu với quan Tây gửi Đốc Phủ Sứ Phương. Biết Đỗ Hữu Phương hông? Hai chú có nghe tên bao giờ chưa?
– Dạ có…là Tổng Đốc Phương…
– Ừ như vậy đó. Thằng chả là hàm Tổng Đốc thôi nha. Có nghĩ a là có tiền mua chơi cho le thôi. Rồi, ông Đốc Phương đưa lính về làng bắn giết một số dân làng như không dẹp được cuộc khởi nghĩa chống cường hào ác bá. Sau đó mới thay Tôn Thọ Tường xuống, cũng hổng xong lại còn bị dân làng giả hàng giết chết được tên chánh Tham Biện chủ tình người Tây…Đến nước nầy thì thúc thủ, tên Lộc được đưa xuống để dẹp. Trần Bá Lộc về làng bắt hết dân làng ra tra khảo, đốt nhà cửa rồi đem dân làng ra chôn chung vô một hố. Chỗ đó sau nầy linh hiển lắm nên người ta mới kêu là Vũng Linh.
Hải và Triệu trợn mắt:
– Thiệt hả.
Ông Sáu cười khà khà:
– Ủa, chớ hổng lẽ tui nói gạt mấychú!
Hài phân trần:
– Dạ hổng phải. Tụi cháu ngạc nhiên quá vậy thôi.
Tám Trống xen vô:
– Đâu có gì mà lạ. Oan hồn uổng tử mà. Người nào chết bất đắt kỳ tử, chết oan chết ức thì linh hồn họ khó siêu thoát thành hồn ma bóng quế. Nếu mà chết nhằm giờ trùng họ còn về bắt người nữa cà.
Lụa ngồi mé sau thè lưỡi:
– Thiệt hả Tía.
Tám Trống gật đầu, nét mặt tin tưởng:
– Thiệt chớ sao.

Leave a Reply