home Truyện Dài Cánh Dồng Nước Nổi (8)

Cánh Dồng Nước Nổi (8)

Ánh chớp giăng ngang bầu trời, tiếng sét nổ ầm như muốn xe tan bầu trời, căn chòi la rung lên nhè nhẹ. Hậu ngồi ép sát người Sáu Bảnh mắt ngó chăm ngoài bầu trời đen mưa gió tối trời tối đất. Sáu Bảnh ôm vai người yêu hỏi nhò:
– Em đói bụng hông? Mà nè hồi chiều em đi đâu ra ngoài nầy cho mưa gió …rồi lỡ có bề gì thì làm sao.
Giọng nói Nhân Hậu nhỏ rứt:
– Ừa thì….có mưa gió cũng phài đi thôi mà.
– Thì có anh ở đây em ra cho chết ha chi?
– Anh nầy mới ngộ ha…đã nói là hổng biết mần sao…ông già sai đi kêu anh ra thăm mạ, qua nhà đâu mất hết trơn…thì phải đi chớ ..
Sáu Bảnh ngồi làm thinh. Một lát sau anh lên tiếng nói thinh không:
– Cảm ơn ông Địa…ông Thiên Lôi …với lại bà thần mưa .
Nhân Hậu day lại ngó:
– Anh lầu bầu cái giống gì trong miệng vậy?
– À…ừ tui…mà anh cảm ơn ông Thiên Lôi bà Hà Bá.
Nhân Hậu phát la hoảng lên:
– Chèn ơi, Thiên Lôi Hà Bá làm sao mà cảm ơn?
– Í cha..thì…thì…cảm ơn ổng bả đưa em ra chòi.
– Chuyện gì mà kỳ cục vậy? Em…hổng hiểu gi hết trơn.
Sáu Bảnh cười xẻn lẻn….như con gái:
– Anh cũng đâu có biết gì đâu…mà…sao…mà…
Sáu Bảnh ngưng ngang, Nhân Hậu lỏ mắt dòm chờ đợi.
– Anh nói cái gì…
Sáu Bảnh bậm môi:
– Còn…còn cái thằng học trò trên thành đâu rồi.
Nhân Hậu trợn tròn đôi mắt. Trong bóng tối nhập nhòa đôi mắt long lanh như hai vì sao đêm:
-Thằng học trò nào đâu?
– Thì cái thằng cháu bà Chín Thưởng đó chớ ai.
Nhân Hậu bất chợt buồn ngang:
– Anh hỏi chi?
Sáu Bảnh nói trông trổng:
– Thì hỏi cho biết chớ chi.
– Thì đâu có sao đâu cà. Đâu có ăn nhậu gì anh với em đâu cà.
Sáu Bảnh hứ nghe một cái cốc:
– Ăn nhậu chớ sao hổng ăn nhậu. Thấy nó tò tò theo em mà muốn lộn gan lên đầu…muốn tới dộng cho nó một thoi, đạp cho nó một đạp cho rồi đời.
Vẫn một giọng nhu mì nhỏ nhẹ, Nhân hậu trách người yêu:
– Mắc mớ gì đòi dộng người ta.
Sáu Bảnh bí không biết trả lời làm sao, anh nói phang ngang bửa củi:
– Đừng có giả lảng…sao hổng mắc mớ…
Nhân Hậu biết anh đang ghen, nàng cười, giọng càng nhỏ rứt, nhỏng nhẻo:
– Mà em đâu có gì đâu anh đòi dộng người ta chi.
Sáu Bảnh trợn con mắt nhưng giọng nói thì đượm chút buồn:
– Em đâu có biết cái bụng anh nó đánh lô tô…anh tức anh ách mà hổng biết làm sao.
Nhân hậu vuốt giận người yêu:
– Nó theo thì kệ nó chớ…miễn là em…em hổng có gì thì thôi.
Sáu Bảnh nghe mát lòng mát ruột, giọng anh chưa hết nghi ngờ ghen tuông:
– Thiệt hông? Thiệt hổng có hông. Sao tui thấy em xà nẹo, bẹo hình bẹo dạng đi qua đi lại trước mặt nó…em trêu ngươi đem mở đưa trước miệng mèo ha chi?
Nhân Hậu nhỏ nhẹ:
– Ăn nói cái gì thấy mà ghê…ai bẹo hình bẹo dạng hồi nào đâu.
– Ừa, thì bỏ qua hết …mà em phải hứa từ nay sắp đi hổng được gặp nó.
Nhân hậu bất chợt đưa mắt nhìn lên bầu trời trong cơn mưa giông chưa ngớt hột, sấm chớp còn đì đùng. Nàng thở ra:
– Em đã gần gủi anh rồi mà anh hổng tin em sao….mà anh có thương em thiệt hôn….nếu mà thương thiệt sao hổng nhở người qua nói…cho mình làm đám cưới.
Sáu Bảnh ngồi sát vô:
– Thì anh cũng tính chớ, nhưng em biết đó mà. Cái phận anh nghèo còn em dù hèn cũng thể…anh…mà anh chưa biết làm sao…ba má em có bằng lòng cho em theo anh hông?
Nhân Hậu vòng tay ôm hai đầu gối, cằm tựa lên gối:
– Thời buổi bây giờ mà còn như vậy sao….em đã nói với anh hoài…tía má em đâu có đòi hỏi gì đâu…miễn là…miễn là…
Sáu Bảnh hấp tấp:
– Miễn là sao?
– Miễn là anh Sáu thương em thiệt…
– Anh thương em chín núi mười vàng…thương em thì thương quá chừng là thương mà đâu có biết nói ra làm sao.
– Em hiểu.
– Ừ em hiểu là được rồi.
Nhân Hậu nghĩ đến điều gí đó, nàng ngồi ngay ngắn:
– Nè, anh Sáu nghe em hỏi nè.
– Nghe nè.
– Chớ cái tập em đưa cho anh học chữ anh học tới đâu rồi?
– Chèn ơi, tưởng gì làm người ta hết hồn…anh học thuộc hết trơn rồi… mà em hỏi chi?
– Em cũng muốn anh biết chữ với người ta…biềt để đọc được mấy lá thư tình…rồi đọc Lục Vân Tiên với kiều Nguyệt Nga chớ chi.
Sáu Bảnh cười hí hí xáp tới ôm người yêu vô lòng ke mũi hun cái chụt lên gó má.
– Nhột người ta.
– Nhột hả…cho hun cái nữa là hết trơn liền à.
Vừa nói Sáu Bảnh vừừa đè ngửa Nhân Hậu ra sạp. Anh chồm người đè lên mình Hậu, anh thở phì phò nóng hổi hai má Hậu.
– Cho thơm một miếng ngay chỗ nầy nè…
Đôi môi họ dán chặt vô nhau như nam chấm hút sắt. Nhân Hậu ú ớ:
– Từ từ coi chừng rách áo người ta…từ từ cái đã.
Ánh chớp giăng ngang dọi vô chòi, một phần ngực của Hậu phơi ra trước mắt Sáu Bảnh, anh hấp tấp vồ vập đưa tay ra.
– Anh muốn ăn thịt em ha chi mà vồ vập lụp chụp …làm rách áo người ta rồi kìa.
Nhân Hậu ngồi bật dậy như cây cần vọt, Sáu Bảnh chới với ngở ngàng.
– Em muốn nói dzí anh chiện nầy.
– Chuyện gì?
Nhân Hậu khép vạt áo lại, nàng co chưn lên hai tay ôm gối:
– Anh có tính chuyện tương lai của hai đứa hông?
Sáu Bảnh chưng hửng:
– Chuyện tương lai …mà tương lai làm sao.
Nhân Hậu hờn mát:
– Ủa, như dzậy anh hổng nghĩ gì hết trơn hả?
Sáu Bảnh gải đầu:
– Nghĩ cái gì bây giờ? Mà anh có tương lai gì đâu mà nghĩ.
– Chèn ui, như dzậy chuyện hai đứa mần sao đây?
– Chuyện hai đứa? Í cha, như vậy bây giờ em tính mần gì thì em nói ra đi chớ anh đâu biết đâu.
– Thiệt tình hết biết cho anh luôn. Chớ anh hổng nghĩ mình làm đám cưới sao?
– Cưới chớ, nhưng đợi thư thả anh mần có tiền mới cưới được. Anh nói em nghe lâu rồi mà.
Nhân hậu lắc đầu:
– Thôi em dzìa hông thôi tía má trông.
Sáu Bảnh hoảng:
– Tối thui hà…đợi anh chống xuồng đưa em về.
– Hổng cần….ra được là dzìa được. Thôi tui đi à nghen.
Sáu Bảnh phát lo:
– Giận hả?
– Giận chi?
– Hổng giận sao đang không đòi dzìa?
Nhân Hậu cũng không hiểu nổi lòng mình, nàng chập chờn trong cơn mộng mị.

Ngoài trời cơn mưa mưa đà ngưng hột chỉ còn gió thổi hiu hiu. Gió lạnh tấp vô chòi. Nhân Hậu thở ra:
– Anh nghĩ coi, ai cũng vậy mà. Gái lớn lên là phải lấy chồng, mà con gái ở quê nó khó lòng lắm anh ơi. Mỗi chuyện là cả xóm biết ráo à…anh nghĩ coi có đúng hông? Buồn là buồn làm vậy chớ hổng phải buồn anh đâu.
Sáu Bảnh nhích sát vô người yêu:
– Nói thiệt em hay…là anh thương em bao nhiêu là em biết rồi, nhưng cái chuyện cưới hỏi cũng phải cần có chút của lận lưng rồi mới đi cưới vợ chớ. Cái đời anh trên dưới trống huơ trống hoát…anh cũng buồn lắm chớ. Anh đâu phải như người ta là tính cái mửng hái trái bẻ nhành be mương đắp đập đâu à. Cái lòng anh sao em biết rồi…cho anh…ra giêng anh nhờ người mai mối.
Nhân Hậu thở ra, Sáu Bảnh ngó trời ngó nước.
– Chuyện vợ chồng chớ phải nợ đòi đâu mà anh khất ra giêng. Thôi em dzìa.
Sáu Bảnh bần thần, Nhân Hậu bỏ một chưn xuống cái thang day lưng leo xuống. Bất thần Sáu Bảnh giơ tay chụp:
– Khoan đã, tối thì đã tối rồi…thủng thẳng ngồi chơi chút…tui….mà anh
Nhân Hậu khựng lại:
– Chuyện gì thì mai nói nha. Bây giờ phải về.
– Đừng mà. Anh cộc lốc quê mùa như cục đất…nếu em mà về liền cũng thể như em đã giận tui. Ngồi thủng thẳng hai đứa mình nói cho ra lẽ.

Nhân Hậu bị nắm chặt cổ tay không bước được đành bước lại lên chòi. Bây giờ con trăng mờ ẩn hiện sau đám mầy. Sau cơn mưa giông bầu trời trong hơn và nước réo dưới chân chòi; ngoài xa kia là cái doi đất chia hai dòng nước. Con sông cái chảy về đây bị cái doi nầy chia hai, một bên là nhánh sông một bên là con rạch quanh năm gió tấp những về lục bình và cây gảy, rác rến rồi phù sa. Nhưng bên dưới những về lục bình là cá đồng, cá sông lẫn lộn quẩy đuôi ăn móng. Cái doi đất cũng ngộ, nó như mũi mác xé dòng nước và hàng cây bần mọc rể đã trở nên tấm bình phong ngăn gió. Dưới nước cá rùa chung sống, trên bờ chim rắn lẫn lộn sinh sôi nẩy nở. Gia đình Sáu Bảnh dừng ghe một buổi chiều và tía má nó đã chọn cuộc đất vắng nơi doi làm chốn định cư. Và anh em Sáu Bảnh ra đời năm một, lần hồi gia đình nó vô sâu trong cồn cái doi đất thành nơi đặt đó đặt đăng. Năm Sáu Bảnh hơn 12 tuổi cái doi bỗng chốc trở nên dữ dội, năm đó nước về đổ mạnh, nước như những con rắn khổng lồ đầu bạc nhăn răng múa vuốt, đăng đó trong rạch trôi xuôi, cái nhà chòi, gia sản đầu đời của gia đình Sáu Bảnh, trôi theo giòng nước. Căn nhà năm sâu trong cồn nay đã thành cuộc đất thuộc, mái nhà lá, vạt rau thơm, hàng dừa ven bớ doi rồi lầnhồi khóm trúc vàng trước ngõ, bụichuối sau hè….cây ăn trái đôi hàng…nhưng trớ trêu ông trời không chiều lòng người nước ngập bao nhiêu hoa lợi mất sạch mất trắng và ông già Sáu Bảnh tiếc của sanh bịnh nằm liệt giuờng, bà già không quán xuyến được, anh em Sáu Bảnh còn nhỏ rí. Bán đất bán vườn Sáu Bảnh lớn lên thành kẻ chăn trâu, cày thuê gặt mướn, tá điền lảnh ruộng ăn công. Đã nhiều lần Sáu Bảnh theo gương tía má, một tấm đệm bàng, một cái cà ràng, cái nồi, vài ba ống bơ gạo, cái rựa, cái mai đi giang hồ vô tận trong đồng quyết tìm một cuộc đất cắm dùi. Trôi nổi giang hồ cuối cùng Sáu Bảnh quay trở về với mẹ ở xóm nầy với kiếp cày thuê cấy mướn, rồi môí tình nẩynở giữa nh atá điền và cô con gái nhà giàu như tiểu thuyết, như tuồng hát cải lương tưởng như không có thiệt trên đời. Cái nối cơm gạo mới, chén nước mắm gừng, con cá rô chiên, nồi canh bầu, giồng đất, hàng cây….cuộc đời Sáu Bảnh bây giờ vẫn chưa có đủ tiền để cưới vợ. Như cái dzề lục bình cuốn vô chưn cây cầy tre lắt lẻo trước sức cuốn của giòng nước nổi đổ về nó phải sút rời ra và trôi theo để không biết bao giờ trở lại bến sông xưa.

75. Sáu Bảnh ngó mông ra cánh đồng và con sông sau cơn mưa. Nước đang lớn mấy cây bần gốc thiệt lớn ở đầu doi bị con nước đập liên hồi cũng trốc gốc ngả nghiêng chưa biết trôi mất lúc nào. Giòng sông bình minh lấp lánh vảy bạc, buổi chiều ửng ửng màu đu đủ chín, Sáu Bảnh nhớ nhiều và nhớ da dziết cuộc đất giồng chỗ đó tía anh cắm sào lập nghiệp. Nhân Hậu ngồi thu lu bên cái cà ràng lắt lay ngọn lửa, ánh lửa tím vàng soi mặt Nhân Hậu màu tim tím mờ mờ như cái bông Ô môi mỗi dịp tết về. Trái Ô Môi tròn to dài như cán rựa, khi còn sống da màu xanh, khi da trở màu đen là chín. Những trái ô môi treo tòn teng trên cây y hệt những con rắn đang bò. Trái Ô Môi ăn được, những ai mới ăn lần đầu có cái mùi hơi khó nuốt, bẻ võ ra một chất sền sệt màu nâu, vị Ô Mô ngọt ngọt lơ lớ. Mùi Ô Môi không dễ nhớ như màu tím Ô Môi. Cái màu tím Ô Môi lạ lắm không như hoa khế, tím hoa bằng lăng hoặc hoa lục bình; màu tím mộc mạc như cô gái quê nghèo. Sáu Bảnh ngó chăm chăm Nhân Hậu đang ngồi bó gối, Nhân Hậu của anh là loài hoa Ô Môi, lá chất ngọt dẽo đậm đà khó quên của thời mới lớn.
– Thôi em dzìa anh Sáu.
– Ừ thì dzìa. Anh chống xuồng cho em nha.
– Thôi khỏi.
Nhân Hậu bỏ từng bước nhỏ theo bậc thang tre leo xuống, nước vẫn mấy mé bờ kinh, đất nhầy nhụa dưới bước chưn nàng, Sáu Bảnh đi chưn đất lẻo đẻo theo sau. Chiếc xuồng vẫn bập bềnh chỗ gốc cây bần già bên mé rạch. Nhân Hậu quay lưng ngó Sáu Bảnh đứng đàng sau:
– Anh ra chi?
– Đưa em về chớ chi.

Sáu Bảnh thấy thương Nhân Hậu mới là ghê, tình thương của anh đơn sơ như trái mướp trên giàn, như bông điên điển mỗi sáng sớm mai. Một câu hát anh còn nhớ:
“Miệt Sa Đéc uống nước sông tiền
Nem lai Vung con gái Nha Mân
Nem rất ngon em đẹp trắng ngần
Rót rượu nhấm anh ngó trộm thương thầm em ơi.”
Anh không thương trộm nhớ thầm mà anh đã gần gủi em. Chợt bật lên nụ cười nho nhỏ. Hậu day lưng lại:
– Anh cười gì đó?
– Hổng biết.
– Sao hổng biết mà cười.
“Hậu ơi anh thương em lắm” Sáu Bảnh muốn nói nên lời nhưng sao nghẹn nghẹn trong cổ họng, nuốt nước miếng khan trái khế chạy lên chạy xuống. Nhân Hậu trắng ngần, da trắng như bông bưởi, Sáu Bảnh bất chợt nhìn lại tay mình, trong bóng tối lờ mờ chạng vạng da anh đen thuì khó coi, bàn tay chai cứng làm sao xứng với em…

Nhân Hậu bước xuống xuồng, Sáu Bảnh mở giây đỏi bước một chưn lên đầu mũi chưn chống bờ vừa bước vừa đẩy chiếc xuống dạt ra giữa lòng con kinh. Anh nắm mái chéo khua nhè nhẹ, ánh trăng mọc sớm mờ mờ dõi theo bóng chiếc xuồng con. Nhân Hậu ngồi bó gối bên đầu xuồng day mặt ngó sáu Bảnh.
“Con sáo sậu bay đậu trên cành
Con sáo nâu đậu ở cành chanh
Con sáo sành biệt mù san dã
Ai đem con sáo sang sông
Để cho con sáo sổ lồng bay xa.”
Sáu Bảnh im lặng bơi xuồng, tiếng mái chèo múc nước tiếng sóng vỗ nhẹ đập lách chách ở be xuồng, anh buồn mà không biết tại sao anh buồn, người con gái ngồi ở mũi xuồng trước mặt anh đó tuy đã gần gủi mà sao xa cách như đất với trời. Nổi mặc cảm không tự nhiên nó đến, tấm lòng Sáu Bảnh thương Nhân Hậu đã quá rõ, thanh niên thiếu nữ trong cái xóm nầy ai ai cũng biết chỉ một mình anh là ú a ú ớ giấu quanh. Nhân Hậu có học, ở vùng quê nầy cái học của Nhân Hậu đủ để làm thầy anh, nhà cửa ông Năm Hương đàng bệ nằm trên giồng, vườn trước sân sau tuy nó không phải là dinh cơ ông bá hộ nhưng nó đàng hoàng trúc mọc trước nhà hàng dừa ven mé rạch, nhà Năm Hương đông kể gì, làm ăn tằn tiện khá lên. Nhìn lại mình, Sáu Bảnh nghèo xác nghèo xơ, căn chòi lá nằm ở đầu doi nước lớn nước ròng lục bình tấp đầy trước ngõ. Bầu bạn thanh niên trong xóm nói ra nói vô làm anh nhột thấy mồ, mắc cở còn hơn con gái mới lớn. Chỉ được một điểm là chí thú mần ăn, nhưng cái số nó còn lận đận. Anh tiếc là không được đi học cho nó hết cái lớp vỡ lòng để còn viết được lá thư cho Hậu. Người con gái thương anh ở cái tánh chất phát siêng năng, nàng đem cuốn tập bắt anh học chữ. Vần ngược vần xuôi, đọc thơ đọc vè năm ngày chầy tháng biết viết được lá thư tình cho Nhân Hậu. Bây giờ ăn nằm với người ta mà không cưới hỏi đàng hoàng coi sao cho được. Mẹ anh cứ dặn anh hoài “Con người ta sống ở trên đời phải biết nhơn biết nghĩa, giàu có là của trời cho có nay thất mai chỉ còn cái nhơn cái nghĩa mới bền. Có đức mặc sức mà ăn con ơi.” Sáu Bảnh tức mình thường hay chữi khống chữi không “Đ.M phải chi bán được cái đức đó kiếm vài trăm giạ lúa còn chắc ăn, nhơn nghĩa mà làm cái giống gì khi gia đình nghèo hoài nghèo hủy.” Bất chợt thở ra, không biết lần thư ù mấy cái đầu vô tâm của Sáu Bảnh bắt thở ra hoài. Nhân Hậu ngồi ôm gối ở đầu xuồng ngó mông trong bóng đêm mờ mịt cũng không biết suy nghĩ gì, bất đồ nghe tiếng thở ra khịt khịt của Sáu, nàng nhỏ nhẹ:
– Anh làm cái gì đó anh Sáu.
– Bơi xuồng chớ làm gì.
– Hông, em hỏi là anh làm gì mà thở ra phì phì làm vậy.
– Hổng có gì. Hỏi chi.
– Mèn đét ơi, anh im ru bà rù đứng như ông tượng trong đình, rồi thở ra cái khì nghe nát ruột mà hỏi anh anh nói hỏi chi.

Sáu Bảnh làm thinh, xuồng bắùt qua kinh lớn, bơi dọc bờ kinh nhìn xóm nhà phía xa xa tại làm sao bơi hoài hổng tới, ngày thường chừng vài ba cái múc nước chiếc xuồng như bắn trên mặt kinh vùn vụt tới cấp kỳ…bữa nay…sao kỳ cục đường sông xa lắc xa lơ. Sáu Bảnh chợt nghe lòng mình buồn thỉu buồn thiu, người yêu hỏi không biết trả lời làm sao cho nên khoảng sông nầy càng dài thêm dằng dặt. Nước ròng, nhà cửa hai bên bờ kinh tắt đèn lửa tối thui. Nhân Hậu hỏi nữa:
– Anh làm gì đó anh sáu. Sao anh im re.
Sáu Bảnh bắt buộc phải lên tiếng:
– Hổng biết chuyện gì nói nên im…nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cái chuyện của mình sao trăm đắùng ngàn cay bậu ơi.
Giọng nói anh pha mùi ảo não, gió đưa tiếng anh bay loãng trên sông nàng nghe tiếng được tiếng mất. Nhân Hậu lồm cồm bò xuống đuôi xuồng ngồi dưới chưn Sáu Bảnh:
– Anh nói cái gì đắng với cay?
– Cái chuyện tương lai mà bậu nói hồi chặp tối.
– Ừa, rồi sao nữa?
Sáu Bảnh lại im.

Trời đất gần đến Tết như có cái gì đó rộn ràng, đêm mát trời hơn, ngày ánh nắng dịu dàng hơn. Con trâu thảnh thơi đứng trong chuồng đập muỗi nhai đi nhai lại miếng rơm còn thơm mùi lúa mới. Những đứa trẻ trong xóm cũng vui vẻ nhanh nhẹn hơn, làng trên xóm dưới nôn nao tựa thể đang náo nức chờ đợi cái gì thiêng liêng sẽ đến. Trước ngõ, bên thềm nhà bụi vạn thọ đã nhú bông vàng chúm chím, cành mai trụi lá trổ những nụ xanh, cây ô môi bông tím nở trên cành….đất trời sắp tết có cái gì lạ lạ. Năm nay được mùa nhà nào nhà nấy tưng bừng vui vẻ sắm sửa om sòm. Tết, thì năm nào mà hổng có tết? Têùt nào cũng như tết nấy đâu có khác chi. Cũng những bờ cỏ ven con đường đất, cũng những cây dừa lã ngọn ven mương, vẫn cây cầu tre bắt ngang con rạch nhỏ nối giữa xóm trên xóm dưới hổng có khác gì. Nhưng tết vẫn làm con người rộn rả.
Nhân Hậu cũng im lặng theo Sáu Bảnh.
“Ai về giồng Dứa qua truông
Gió đưa bông sậy để buồn lòng em.”
Nàng chơm chớm buồn, cái bụng dưới chợt nhói lên in tuồng nó vừa thoát ra một chút gì đó để lại một khoảng trống nhỏ làm nàng thót dạ. Con gái lớn phải theo chồng, câu ca nàng học hồi xưa “Lấy chồng cho đáng tấm chồng” Ừ, đáng tấm chồng là sao a? Mỗi nơi mỗi cảnh, mỗi người mỗi chuyện đâu có ai giống ai. Ước mơ chi xa, làm vương làm tướng gì đó na! “Trâu ta ăn cỏ đồng ta, tuy rằng cỏ cụt như mà cỏ thơm” Ông Năm Hương ví von như vậy mà. Sáu Bảnh chỉ có một tội ít chữ mà thôi chớ cái lòng anh trong trắng, cái chí anh chăm chỉ thiệt thà. “Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn” thì có sá chi cái chuyện hộ đối với môn đăng.

Thuần…ừ, người thanh niên trên thành hiện về trong trí. Nhân Hậu rùng mình không biết tại sao. Buổi trưa Thuần ôm Hậu…nàng không đủ thì giờ phân tích đươc cảm giác, không phân biệt được tình cảm ở lòng nàng. Phản ứng tự nhiên là ré lên…Rồi nàng mang cảm giác nhột nhạt đó đến buổi chiều, rồi buổi tối trời mưa, rồi căn chòi lá “ăn nằm” với Sáu Bảnh. Nhân Hậu nhắm mắt.
– Em cũng hổng biết làm sao.
Sáu Bảnh chưng hửng:
– Bậu nói cái gì.
Nhân Hậu giựt mình ra khỏi cơn mê. Nàng trớ.
– Cái chuyện của tụi mình anh hổng tính gấp coi chừng bể đa.
Sáu Bảnh múc mạnh mái dầm, con xuồng chổng mũi lướt phăng phăng.
– Mắc mớ gì mà bể. Bậu sợ chuyện gì mà bể.
Nhân Hậu đỏ mặt, may mà trong bóng đêm Sáu Bảnh không nhìn thấy.
– Đàn ông con trai hổng biết gì hết trơn hết trọi.
– Sao hổng biết. Mà bậu nói hổng biết chuyện gì. Ờ, thôi tui nhớ ra rồi, té ra bậu chê tui hổng biết chữ nghĩa chớ gì.
Nhân Hậu la lên bài hải:
– Í mèn đét ơi…ai mà nói vậy đâu cà.
– Chớ nói chuyện gì. Bậu làm tui rối nùi một đống hổngbiết cái gì hết trơn hết trọi.
– Xí….thôi bỏ qua đi.
Sáu Bảnh vẫn vô tình:
– Như vậy là chuyên tương lai mình đợi ra Giêng em hén.

76. Nhân Hậu phát làm thinh. Sáu Bảnh nhìn xuống chưn mình, cô gái đang ôm đầu gục mặt trong hai đầu gối, anh thấy đôi vai nàng rung rung. Bơi một chặp nữa, anh không nghe cô gái nói gì anh nhìn xuống thăm chừng, người con gái vẫn gục đầu trong gối. Sáu Bảnh đưa bàn chưn hích nhẹ vài ba cái….im lặng. Nước ròng gần sát, chiếc xuồng nhỏ len lỏi giữa hai bờ lạch nhỏ, con kinh xáng đã bỏ lại sau lưng. Có tiếng con chim ăn đêm lích chích kêu đâu đó trong bụi rậm.
– Sao ngồi im ru bà rù vậy bậu?
Có tiếng hưng hức in tuồng có người đang khóc thút thít, Sáu Bảnh hoảng kinh ghìm mái dầm.
– Hậu? Ủa, chớ em làm sao vậy?
Nhân Hậu không nói không rằng , tiếng khóc thầm chợt vỡ òa như nước ruộng vỡ bờ ngăn ào ào tràn vô. Tiếng khóc nức nở.
Sáu Bảnh hồn bất phụ thể không biết chuyện gì, anh ngồi thụp xuống nắm vai hậu lay lay:
– Ủa, chuyện gì em khóc?
Nhân Hậu lắc vai hất tay anh ra:
– Hổng có gì hết.
– Ngộ hông. Ngồi khóc ngon khóc lành mà biểu hổng có gì hết là sao.
– Kệ tui.
– Trời đất quỷ thần ơi!

Sáu Bảnh lắng quắng, lăng quăng như con gà mắc đẻ đi tìm ổ. Hết day bên nầy lại day qua bên khác cố tìm cách nhìn mặt Hậu, nhưng nàng tránh mặt hoài không cho anh nhìn. “Con gái thiệt là kỳ cục.” Sáu Bảnh ngồi chồm hổm sau lưng Hậu lầu bầu trong miệng.

Chiếc xuồng trôi xuôi theo con nước, nó trôi ngược ra sông. Gió nổi lên và đêm đã khuya lắm rồi.
– Có gì bậu nói ra đi cho tui còn bơi xuồng về cho kịp tối. Đi khuya như vầy tía má ở nhà lo.
Nhân Hậu vùng vằng:
– Biết lo cho tui nữa sao?
Giọng Sáu Bảnh lúng túng năn nỉ không ra năn nỉ:
– Hổng lo cho bậu thì lo cho ai bây giờ? Nói năng gì nghe kỳ thấy bà.
– Lo chi. Kệ tui.
Sáu Bảnh thở dài, nói tuồn tuột một hơi:
– Tui biết rồi. Em tưởng tui ngu lắm sao. Ngu cũng vừa vừa còn chỗ để cho người ta với chớ. Tui biết em buồn cái chuyện của tụi mình. Mà em nghĩ coi, cái lòng tui thiệt tình là như vậy. Tết nhứt cận kề, tui cũng phải ráng….như hồi nãy nói là nói vậy thôi…chớ thiệt cái bụng tui cũng muốn cho mau tới cái ngày hai đứa tụi mình lạy bàn thờ ông bà chào hai họ để tui với bậu còn mần ăn.
Nhân Hậu ngước mắt nhìn anh, hai giọt nước mắt còn bên khóe long lanh như hai viên ngọc.
– Thiệt là anh nghĩ như vậy?
– Thiệt chớ sao không. Chỉ có ngặt một điều mình làm lụp chụp đơn sơ sợ tía má với em buồn.
Hậu lau nước mắt, ngồi ngay ngắn:
-Anh Sáu nói nghe cũng phải. Nhưng con gái chỉ có một lần….mà em đã …đã cho anh rồi thì em phải lo…em sợ.

Sáu Bảnh nhìn Hậu chăm bẳm, thân thể anh vừa mới ôm ấp vuốt ve đó vẫn còn ngồn ngồn thòm thèm trước mặt anh, anh muốn xáp vô ôm nàng siết chặt để tỏ tình thương yêu, nhưng sao ngần ngại:
-Thiệt mà Hậu ơi. Cái đời con người ta nó đâu có dài đâu Hậu. Má anh bả nói hoài, bả cũng muốn có đứa cháu nội ẳm bồng với người ta. Nhưng ngặt nỗi…
Hậu đưa tay bụm miệng:
– Ngặt nào cũng gở ra, bờ nào mình cũng đắp, lũng nào mình cũng bồi….thương thiệt thì cái gì cũng được hết đừng có mà leo lẻo đầu môi là được.
– Cái lòng anh ra làm sao bậu biết hết trơn hết trọi rồi mà. Tui có phước mới được bậu cho gần gụi, lẽ nào tui phụ bậu cho đành…có cao xanh làm chứng tui thề….
– Thôi thôi…em tin đừng thề, ban đêm ban hôm thần linh quở chết. Thôi đứng dậy bơi lẹ cho em về.

Sáu Bảnh đứng xổng lưng bơi mạnh, hai tay anh quạt mái dầm nước cuốn ào ào, anh đứng trên mũi xuồng nhìn cao lồng lộng thân hình vạm vỡ như cái tượng đồng. Nhân Hậu nở một nụ cười hạnh phúc.

Con kinh lấp lánh nước bạc, chiếc xuồng nhấp nhô, cảnh vật chung quanh im phăng phắc lâu lâu có tiếng chim Uïc đi ăn đêm vỗ cánh bay qua. Nước lấp lánh trước mũi xuồng. Nhân Hậu ngồi im lặng, trời đất hiu quạnh bủa vây quanh nàng, Sáu Bảnh chỏi mạnh mái dầm chiếc xuồng ngóc mũi phóng tới như con cá kình, cá ông rẻ nước quăng mình tới trước. Anh sung sướng như mở cờ trong bụng, anh mãi mê chèo không biết chiếc xuồng của mình đã trôi nổi bao xa và đang đi đến đâu. Anh mải miết bơi, mồ hôi ươn ướt hai bên màng tang nơi chưn tóc, sau lưng chiếc áo ướt dầm dề. Một tay kềm xuồng tay kia anh cởi phăng chiếc áo ném xuống lòng xuồng, gió lồng lộng thổi mát rượi. Sáu Bảnh nổi hứng cất tiếng ca:
“ Hò ơi….con nước về xuôi con nước mang phù sa bồi đắp,
Con nước qua đồng, qua lạch qua mương.
Ơi con nước tưới cây cau nhớ cây trầu thương
Em đi chợ tỉnh em bắt con nước xuôi
Anh ở vườn anh trông con nước lớn….
Chớ em ơi bén cái duyên đôi ta có ông tơ bà nguyệt
Đừng mê tiền mê bạc mà dứt tình ….ớ đôi ta….hò ơ…..”

– Anh ca hát gì ổng ổng đó anh sáu?
– Thì trong bụng nó “phan pháy” hổngbiết nói ra lời làm sao thì ca hát cho nó thỏa.
Nhân Hậu cười mím chi:
– Chèn ơi ! bữa nay anh Sáu ăn nói nghe ra thông suốt giàn trời.
Sáu bảnh cười hàm răng lấp lánh trong bóng đêm:
– Cũng nhờ bậu dạy cho tui đó chớ. Nghĩ lại cũng thấy mắc cười ghê.
– Sao mắc cười?
– Tại “dzì” tui dốt mà bậu hay chữ, tui cũng “dzí” như thằng bán than “dzà” bậu là công chúa lá ngọc cành “dzàng”…Giống y chang như trong tuồng cải lương tụi mình coi hồi năm ngoái phải hông?
Nhân Hậu cười bẻn lẻn:
– Anh sao mà khéo ví von…gì mà công chúa với bán than…anh với em cùng quê cùng cảnh chớ có khác nhau chút xíu nào đâu cà?
Sáu Bảnh ngước mắt ngó trời, trới đêm hiu quạnh chỉ có một hai vì sao nhấp nháy cô đơn:
– Nói thiệt là như vậy… cái đất nầy đâu có mấy Lục Văn Tiên hả bậu?
Hậu cười:
– Lục Vân Tiên chớ hông phải Văn đâu à.
– Thì Vân với Văn là mấy thứ đó hé.
– Đâu được. Mà thôi anh đọc được chuyện Lục Vân Tiên rồi hén?
– Hỏi chi?
– Anh nầy mới kỳ cục giàn trời, thì người ta hỏi để biết chớ chi.
– Đọc rồi, nhưng chưa hết.
– Ừ, đọc đi quê Nam mình còn nhiều chuyện đáng đọc lắm, tại vì anh hổng có thì giờ thôi.
Sáu Bảnh cải liền:
– Làm gì mà hổng có. Mùa có mấy tháng rẩy cũng vài ba bữa chớ nhiêu đó lắm ha…nhưng ngặt nổi là hổng đủ chữ để đọc cho nó thông. Nói ra mắc cở.
– Cái đó là cái tai nạn của dân Nam mình, thôi mặc kệ đừng nói tới nữa…anh hay nói “hồn ai nấy giữ” đó kệ ai mặc họ đi.
Sáu Bảnh trở lại xăng xái:
– Cái câu đó để nói trong bàn rượu thôi hà, chớ ở ngoài chòm xóm nói vậy coi bộ hổng thông đa nghen.
Nhân Hậu long lanh ánh mắt:
– Sao hổng thông? Đâu nói nghe coi.
Sáu Bảnh nhíu mày khó khăn:
– Bậu đừng thử tui mà. Tui biết bậu biết tỏng tòng tong là cái câu đó nó nghĩa lý làm sao mà.
– Thì anh Sáu nói đi, ai thử anh mần chi.
Sáu Bảnh làm thinh không nói, chiếc xuồng trôi mau vô xóm. Qua khỏi một đám dừa nước Sáu Bảnh quẻ quăït mũi xuồng, tấp vô bờ:
– Anh tấp vô đâu đây? Bẻ lá dừa ha chi?
– Nhảy lên băng đồng về, tui hứng tui nói tàm xàm đủ chuyện vô lộn con rạch rồi, bây giờ nước đang lên tui bơi ra hổng được nên tụi mình băng đồng dzìa.
– Mèn đét ơi, hèn nào mà tui thấy đi lâu quá sá lâu.
Sáu Bảnh càm ràm cự nự:
– Vậy sao hồi nảy hổng nói.
– Ai biết đâu cà, tưởng anh đi vòng để nói chuyện chơi.
– Ừ thì nói chuyện chơi nãy giờ nên lộn đó…bây giờ em tính sao nè, băng đồng về hay đi ngược ra.
– Băng đồng nhiêu lâu anh biết hông. Mà khoan cái đã nè, để em coi đây là đây cái đã nhen.
Nhân Hậu ngó quanh ngó quất, nhíu mày nhăn trán hồi lâu:
– Tối hù hù đâu có biết đâu là đâu cà? In tuồng như trong kia có xóm…mà xóm nào vậy cà.
Sáu Bảnh cười:
– Hổng biết ha? Chắc sợ quá nên vậy, đầu làng mình đó chớ đâu, đi từ đây về nhà hết chừng ba nhang.
– Ừa, thần hồn nhát thần tánh. Em thấy rồi…bỏ xuồng đây lội bộ về?
– Chớ em muốn đợi nước ròng ha?
Nhân Hậu đứng dậy, Sáu Bảnh cặp sát chiếc xuồng vô bờ đất, kéo ghịt vô sát lùm dừa cột chặt vô đó, anh bước xuống nước, nước ngập đến đấu gối, con nước đang lên may chỗ nầy không nhiều sình không lún, Nhân Hậu còn đang loay hoay chưa biết định lẽ nào, Sáu Bảnh đã chìa lưng ra:
– Thót lên đây tui cõng bậu dzô, đừng bước xuống lạnh. Nước đang lớn đó nhen.
Chần chừ một chút, cuối cùng Hậu vịn hai tay lên hai vai Sáu Bảnh rồi từ từ ké né ghé sát mình vô ôm cổ Sáu Bảnh và ngồi lên lưng anh, Sáu Bảnh vòng tay ôm thành tay rế để Hậu ngồi lên trên. Anh cõng Hậu như cõng em hồi còn nhỏ. Anh cười:
– Nhớ hồi năm nẵm mẹ bắt cõng em qua con mương đi chơi.
Mặc dù ăn nằm với Sáu Bảnh nhưng khi ngồi trên lưng anh, hai tay ôm cần cổ bộï ngực cạ vô lưng anh, thân thể đụng vô người anh, mặt Nhân Hậu đỏ rần cứ trông cho mau tới bờ.
Sáu Bảnh day lưng lại phía bờ nói:
– Rồi đó, nắm cái cây bần đó, bước lên coi chừng té.
Nhân Hậu nắm chặt cành cây, bỏ một chưn xuống thót mạnh lên bờ, thở ra cái phào nhẹ nhỏm.
Sáu Bảnh đã bước lên bờ đang đứng rửa chưn gần đó.
– Thôi đi nha, chỗ nầy về tới nhà thì vừa hừng sáng.
– Đâu mà dữ thần vậy?
– Chớ em nói nhiêu lâu thì tới.
– Chừng nửa đêm chớ mấy.
– Ừ, đó là đi mau đó nha, còn cái kiểu cà rịch cà tang như vầy thì chắc mong tới sáng.
– Thôi đi…đừng đứng đó nói thiên nói địa. Em đi à nhen.
Nhân Hậu te te bước đi, Sáu Bảnh vọt lẹ theo bén gót:
– Đi đâu như ma rượt vậy chớ.
– Đi cho mau tới nhà chớ chi.
Sáu Bảnh bắt qua chuyện khác:
– Hồi tối mưa to quá hén. Mới con nước đầu mùa thôi dó.
Nhân Hậu gật đầu theo:
– Ừa, mưa giông mà.
– Nước nổi về mùa này là trể hơn mọi năm nhưng kỳ kỳ làm sao há.
– Kỳ là kỳ làm sao.
Sáu Bảnh ngó loanh quanh lơ đảng:
– Hổng biết, nhưng gần tết nuớc lại đổ về, đúng ra nó phải về từ tháng 8 tháng 9 cà.
– Thì ông Trời mà. Anh hổng nghe người ta nói sao? Làm trời.
Sáu Bảnh cười cười:
– Ừ hén, làm trời sướng thiệt. Muốn làm gì thì làm…Ờ, mà đâu cần làm trời mưa trời gió chi…ở dươi đất có mấy ông trời con đó.
Hậu ngó anh ngạc nhiên:
– Anh nói xa vắng ai đó?
– Đâu có…thì mấy ông trời con mua lúa non đó.
Hậu ngẩn ngơ người:
– Ờ hén! Anh nói mấy ông chủ điền chủ vựa chớ gì. Cũng tại mình thôi, ai biểu.
– Biểu sao?
– Biểu bán lúa non chi.
Sáu Bảnh thở khì khì:
– Ai mà biết. HỔng tiền thì bán chớ chi.
NhânHậu biết có nói cũng khó mà nói cho hết , nàng im lặng thò tay vỗ lưng anh:
– Thôi đi, đời mình nó sẽ khác anh Sáu. Mình hổng muốn đồi khác là tại mình thôi. Đất thì đất mình, nước thì nước mình ai biểu mình hổng giữ chi.
Sáu Bảnh nói như than:
– Thời buổi nào cũng vậy hết trọi, cái gì cũng vậy hết trơn. Con rắn cũng cần phải có cái đầu mà…rắn mất đầu chỉ có nước bằm xào xả ớt thôi hà.

Nhân Hậu đang đi vấp trúng thân cây nằm ngang giữa lộ, nàng chuí mũi nhào tới trước Sáu Bảnh với tay chụp cầu may bất đồ nắm được cánh tay kéo nàng gượng đưnùg lại.
Nàng lí nhí:
– Thiệt hết biết, may hông té…cảm ơn nhen…Aùi dza….
Nàng ngồi thụp xuống ôm chưn la chói lói, Sáu Bảnh thất kinh hồn vía ngồi xuống theo rối rít:
– Cái gì? Cái gì? Rắn cắn hả. Làm sao bây giờ, đâu đưa coi thử hút máu độc ra.
Ôm bàn chưn đau thấu trời thấu đất, Nhân Hậu cố nín cười khi nhìn thấy bộ tịch lăng quăn lít quít của Sáu Bảnh:
– Coi cái gì…rắn đâu mà rắn…ai nói anh rắn cắùn…anh trù ẻo tui đó ha chi…ái dza đau quá hà.
Sáu Bảnh càng hoảng:
– Đâu! Đâu! Đau chỗ nào mà la thắt họng hổng đưa cho coi thử.
– Đây nè, chỗ nầy nè…..máu ra đó cà…
Sáu Bảnh vén ống quần Nhân Hậu lên coi, một vết cắt ngang bắp chuối máu chảy thấm ướt xuống tới mắt cá. Anh phát hoảng lau lia lau lịa:
– Khoan! Khoan, hổng sao đâu, bậu bị cái cây nó cắt thôi để đó…
Anh bỏ chưn nàng xuống, đứng phắt lên ngó quanh…anh chạy thẳng đến lùm cây ven đường, Nhân Hậu chưa biết anh làm gì nàng chỉ biết ôm cẳng xít xoa:
– Anh làm cái gì đó…máu ra đầm dìa rồi nè…ai dza….anh đi đâu đó….Anh Sáu…
– Thủng thỉnh…
Miệng Sáu Bảnh nhai lúng ba lúng búng một nắm lá cây, trệu trạo nói:
– Ơïi…ợi chút híu…
– Cái gì? Anh nhai cái gì đó.
Sáu Bảnh nhả nắm lá trong miệng ra bàn tay, quay mặt phun nước miếng phèo phèo, tay rịt nắm lá lên chỗ máu chảy.
– Anh làm cái gì đó, anh rịt cái gì lên chưn em đó.
– Thuốc. Một lát biết liền.
– Có phải hông đó, hay là một lát nằm thẳng cẳng sùi bọt mép.
– Hổng tin tui há. Biết lá gì đó hông mà nói?
– Lá gì?
– Bù xít.
Nhân Hâu nhăn mặt:
– Chèn ơi, đắng ngắt hôi rình à….sao anh bỏ miệng nhai ngon lành vậy.
Sáu Bảnh phun nước miếng phèo phèo đưa ống tay áo chùi mép:
– Ngon đâu mà ngon…đắng thấy bà mà thiếu muối hột.
– Muối hột chi?
– Thì lá bù xít giả với muối hột để cầm máu liền da chớ chi. Hổng có cối giả thì nhai chớ làm sao bây giờ…lát nữa hiệu nghiệm cấp kỳ.
Nhân Hậu lặng thinh xúc động đưa ánh mắt trìu mến nhìn Sáu Bảnh, trong bóng đêm Sáu Bảnh không biết. Anh vẫn bô lô ba la:
– Cái giống nầy lạ lắm…bà tui nói cây nầy có lá xanh tốt quanh năm, nó là cái lá cứu nhơn độ thế đó. Cái con người ta coi to sầm sầm vậy mà íu xìu hà, hở chút la đau, hở chút là bịnh…ở cái quê mình đâu có bịnh viện phải hông, lở mà có đứt tay chảy máu làm sao? Cái cây bù xít nó ra giúp đời. Ngoại nói nó ngộ lắm đến giáp tết là nó ra bông, cái cây nó khô nó héo nó chết rục để cho cái bông nó bay đi khắp nơi, gió thổi nó bay…bay đến đâu là nằm vuì trong đất trong cát, đến cái cơn mưa đầu mùa là nó từ đất ngoi ra…nó hôi hôi người ta mới kêu bằng cây bù xít….cái tên thì hổng hay ho gì đó nhưng cái cây nó giúp đời…bây giờ em đỡ chưa?
Nhân Hậu chùng xuống:
– Nghe anh nói làm em mũi lòng.
– Em nói cái gì tui hổng hiều gì hết trơn.
– Cái cây bù xít.
– Ừ, cây bù xít. Em thấy đỡ chưa.
Nhân Hậu đưa chưn ra, máu đã khô, da thịt mát rượi.
– Hay thiệt. Hết chảy máu rồi.
– Đã nói mà.
– Ừa, cây bù xít nó xấu xí nó âm thầm nó đen đủi nhưng nó giúp đời…anh nói phải…mà câu chuyện của ngoại làm em xót xa.
– Sao mà xót xa.
– Thôi đừng hỏi nữa…anh kể tiếp ngoại nói gì nữa hông.
Sáu Bảnh cười ngây ngô:
– Thích nghe lắm hả.
Nhân Hậu ngọt như mía luộc:
– Ừa.
– Ngoại nói nó trốn trong đất trong cát nhưng nó hổng mất đâu, nó nằm im đó thôi đợi ngày nó ra với đời…”Đừng coi hèn hạ mà khi. Có khi đọt mướp giúp mi đỡ lòng. Giống bù xít chẳng ai trồng…Vốn cây thuốc dấu, a…ờ…phương thuốc Nam …cầm máu hay giàn trời.”
– Anh nói thơ hay anh hát đó.
– Cái gì?
– Thì anh nói thơ đó?
– Thơ đâu?
– Cái câu anh nói ngoại nói dzí anh đó là thơ là bài hát đó mà. Nhưng ba câu trên nghe coi bộ được đến câu dưới nghe ra trớt huớt.
Sáu Bảnh cười:
– Thì tui hổng nhớ tui nói đại cho nó rồi…
– Ngọai mất rồi chớ hông thì em tới em học mấy bài thuốc Nam.
Sáu Bảnh kéo vạt áo đang mặc xé cái rẹt, Hậu giựt mình:
– Anh làm gì vậy?
– Xé miếng vải cột chưn em cho thuốc khỏi rớt.
– Sao anh xé áo anh chi? Aùo em sao hổng xé.
Saú Bảnh vừa cột miếng vải quanh bắp chuối Hậu vừa lắc đầu:
– Cái áo của tui nó rách rồi, còn của bậu còn mới tinh, mới cắt chỉ xé uổng.
– Mới cũ mà làm gì anh Sáu.
Hai người lặng thinh, ngồi im. Nhân Hậu ngó trời ngó đất một hồi, ngó Sáu Bảnh:
– Thôi đứng dậy đi về chớ ngồi đây hoài cho sáng hay sao đây?
– Về thì về.
Sáu Bảnh đứng lên thò tay kéo Nhân Hậu đứng lên theo. Hai người sóng vai bước. Con đường đất nhỏ nằm ven con kinh nhỏ, cỏ mọc xanh rì, nước đang lớn có tiếng cá ăn móng lách chách.
Sáu Bảnh nói:
– Nói tới ngoại làm anh nhớ. Ngoại già ngoại hổng biết chữ nhưng Ngoại có nhiều bài thuốc Nam hay giàn trời.
– Đâu anh kể nghe coi.
Sáu Bảnh móc bịch thuốc nhét nơi lưng quần, vấn một điếu:
– Cái thứ mình ăn hàng ngày nó là thuốc hết trơn đó chớ, Ngoại nói, tỉ như gừng là sinh khương chủ trị ợ chua, đầy bụng, còn nó bị khô thì gọi là can khương…cái củ nghệ chủ trị lành da, cây long tu nó trị bịnh lỡ bao tử.
– Cái gì mà lỡ bao tử?
– Thì cái bao tử của mình nó bị trầy bị lở bị ăn vô nó nhói đau đau, nó bào mòn nó xoáy thủng kêu bằng lở bao tử chớ kêu bằng gì bây giờ? Hổng trị hồi lâu nó thủng như thể bờ ruộng trổ bờ nước nó tràn qua ruộng khác chớ kêu bằng gì?
Nhân Hậu cười như nắc nẻ:
– Ừa, kêu bằng loét, lỡ loét.
– Ừ thi cứ cho vậy đi.
– Mà trị nó làm sao…hình như má em bị đó.
Sáu Bảnh la oái:
– Thiệt hông?
– Sao hổng thiệt.
Sáu Bảnh cười:
– Vầy nha, em về em lấy cây long tu em lột võ em xắc nhỏ vụn ra, em cân chừng hơn nửa ký, em giả nhuyển trộn với chừng hai xị lưng mật ong quết đều cho nó nhừ như sửa vậy nha. Em trộn chừng 2 muỗng rượu ngon đợi chừng vài ba bữa nó ngấm đều rồi đem ra uống. Nhớ uống ngày 3 lần, mỗi lần 1 muỗng bự muỗng chan canh đó. Uống đều đều như vậy chừng 3 tháng sẽ hết bịnh.
Nhân Hậu trợn tròn con mắt:
– Í mèn đét ơi, anh Sáu.
– Hả?
– Anh nói đâu ra đó như thể anh là ông thầy thuốc Nam?
– Ngoại nói đó mà. Ngọai biểu ngoại chỉ nhiều người hết bịnh. Như tỉ cây bù xít đó.

Nhân Hậu bất ngờ nắm bàn tay có những ngón tay chai cứng của Sáu Bảnh, ngã đầu dựa vai anh bước đi. Sáu Bảnh ưởn ngực ra, chưn anh bước thẳng cố gìữ cho thân mình chịu sức nặng của Hậu đang dựa vào. Anh nghe hồn mình lâng lâng, một cảm giác khó tả nó rần rần đưa lên cần cổ, anh như đang sống trong mộng trong mơ.

77. Con Lép đứng trước gương soi nghiêng mình qua, uốn éo xoay ngang liếc dọc trước khi bước ra khỏi cửa. Ra đến sân nó đứng lại vuốt sơ lại mái tóc, kéo vạt áo và mạnh dạn mở cánh cổng nhỏ bước thẳng ra đường. Con hẻm buổi trưa im vắng như thường lệ, đâu đây văng vẳng lại giọng ca vọng cổ phát ra từ những chiếc radio nhỏ trong các căn nhà vách ván, vách lá dọc theo con hẻm. Đến ngã ba, Lép rẻ trái bước ra đường lộ lớn. Ngoài kia xe cô chạy nườm nượp. Tiếng xe xích lô máy nổi rõ hơn hết trong cái không gian ồn ào náo nhiệt của buổi trưa Sài Gòn. Từ ngày Hai Hường đem Lép gửi lên đây đả bao nhiêu tháng, gần giáp một năm, hắn đi đâu mất dạng, biệt tăm nhàn cá không có một lời nhắn một lá thư , còn phần Lép không còn đường trở về quê, nơi nó lớn lên trong đói nghèo và cơ cực. Aên nhờ ở đậu nhà người ta, làm lụng phụ bếp núc chợ búa nó cũng có được ngày 3 bữa cơm ngon lại thêm chút tiền tiêu vặt sắm sửa chưng dọn…Nó vui với đời sống mới.

Cuộc đời nó thay đổi từ đây, ngóng trông hoài anh hai không thấy, nước phông tên Sài Gòn ngọt hơn nước lóng phèn trên con sông Bình Đại. Rồi lâu ngày quen nước quen cái, nó đi rảo khắp hẻm và nó quen nhiều bạn bè nơi máy nước đầu ngõ, tập tành chưng dọn thoa chút phấn dồi chút son. Ui cha ơi những thỏi son ban đầu nó mua tuy rẻ tiền đã làm cho nó sướng mê tơi lên, dầu cho có rẻ cách nào, xấu cách nào cũng còn hơn cái bao nhang giấy hồng điều trong đình mà nó đã từng lượm để ngậm giữa hai môi cho môi lên màu đỏ. Thỏi son rẻ tiền nhưng môi nó đã mọng càng mọng hơn, đã cong cớn nhõng nhẽo càng cong cớn ướt rượt mượt mà hơn. Con Lép đâu có muốn gì hơn thế nữa.

Được ăn trắng mặt trơn, không còn đầu hôm sớm mai chưn sình tóc rối chun lủi mò tôm mót lúa như xưa, con Lép thay da đổi thịt trổ mả thấy rỏ. Đang độ lớn, mông to ngực nở, nước da hồng quân. Trời sanh con Lép nghèo nhưng ông trời cho nó cái sắc. Những ngày đất thó đất sình che lấp vẻ đẹp trời cho bây giờ mới chưng bày trước mắt bàng quang thiên ha. Thiệt nói có mặt đèn làm chứng, con Lép không biết nó đẹp, và sắc đẹp của nó đến cỡ nào. Bạn bè đầu ngõ trầm trồ, mấy ông sồn sồn chở vợ đi chợ ngồi cà phê đầu hẻm ngó chăm bẳm…Nhưng người nhìn thấy sự rực rỡ của con Lép trước nhứt là ông chủ nhà-chồng bà chư-một ông mại bản có tiền đèo bòng vợ nhỏ. Một bữa nó đang chổng mông vo gạo nấu cơm trưa ông chủ đi ngang ngó thấy. Ông đứng sững lại ngẩn người ra ngó nó chằm chằm như muốn ăn thịt ăn cá nó ra. Oång bước qua mà đầu còn ở lại, bước lên thang lầu mà ánh mắt vẫn chưa ra khỏi cái khe hở trước ngực áo của nó. Nó mắc cở, nó sợ cái ánh mắt đó, nó ngồi thụp xuống kéo áo cho kín hơn. Lần đầu tiên nó gặp mặt ông chủ nhà. Có tiếng ổng nói với bà chủ còn đang nằm nướng trên lầu.
– Đứa nào đó em.
Tiếng bà chủ trẻ ỏng ẹo:
– Anh hỏi đứa nào là đứa nào?
– Con nhỏ dưới bếp đang nấu cơm, làm cá?
Tiếng bà chủ cười rúc rích:
– Í cha, hỏi chi? Em mới tìm được nó đưa về trông coi nhà cửa, làm bạn hủ hỉ với em những khi anh vắng nhà gửi thân bên nhà bà lớn.

Từ đó nó mới biết mặt ông chủ, nó mới rõ ra bà làm vợ nhỏ của ông. Hèn chi suốt ngày ở nhà ăn ngủ với lại đi tảo xóm đi gầy sòng. Rồi nó cũng quên lửng chuyện đó, đời nó còn có nhiều chuyện khác vui hơn là nghỉ đến cái ông chủ đạo mạo của bà chủ. Mỗi khi ổng nhìn nó, ánh mắt của ông như lột trần truồng nó ra, nó nổi ốc khắp mình khắp mẩy, nó đi tỉ tê với đám bạn trong xóm, mọi người nhìn nó cười khiến nó càng ngạc nhiên, nhưng không giải thích. Đến một hôm vào buổi trưa, bả đi gầy sòng nó đang đang nằm ngửa rên rỉ mấy câu vọng cổ trên chiếc di văng ở nhà trên thì có bàn tay mò vô ngực nó. Hoảng hồn con Lép bật dậy mở miệng tính la làng. Có bàn tay mềm mềm hơi xương bịt miệng nó và một giọng nó êm êm như dỗ dành:
– Anh đây mà, đừng có la.
Con Lép ngồi lên ngay ngắn ngó lại. Nó hoảng hồn:
– Ông chủ.
Ông chủ cười hiền hậu, nó như từ cung trăng rớt xuống:
– Ừ anh đây.
Con Lép tuột xuống đi văng tìm đôi dép, ông chủ đưa tay ngăn lại:
– Đừng có đi, ngồi đó cho ông biểu.
Lép vuốt ngực thở ra nhẹ nhỏm:
– Dạ ông sai biểu gì con.
Ông chủ cười bí mật:
– Đừng gọi bằng ông nghe không được.
Con Lép ké né:
– Dạ ông là ông chủ mà.
Giọng nói ông ta càngmơn man khó hiểu hơn:
– Đừng nói vậy, qua làm chủ ai kia chớ hổng phải em…với em qua muốn làm chủ cái khác kìa.
Con Lép không hiểu ông chủ nó muốngì. Nó thưa bẩm lễ phép y như bà chủ đã căn dặn.
– Dạ bà chủ qua chơi hàng xóm lát nữa về. Ông uống nước con đi lấy.
– Đã biểu đừng có đi, em cứ ngối đó qua có chuyện muốn nói.
Ông ngồi sát vô đi văng đưa tay vuốt ve, phần con Lép hai tay ôm ngực co rúm người sát vô tường miệng lí nhí:
– Đừng ông chủ ơi bà chủ về đánh con chết.
Ông cười hí hí:
– Đã biểu là không có sao mà. Bả đậu chến đến chiều chưa xong.
Con Lép vô tình:
– Sao ông biết?
Ông chủ cười nửa miệng.
– Bữa nay đâu phải ngày qua qua đây, bả biết nên bả mới đi đậu chến tới chiều.
Con Lép nhích người tránh bàn tay đang vuốt một bên má nó đang lần xuống ngực:
– Để con đi mời bà về.
– Đã biểu là không cần.
Và ông đổi giọng:
– Em làm đây bao lâu rồi? Nhà em ở đâu?
– Dạ bà mới cho con về làm đây được mấy ngày rồi. Con hổng biết ông.
Ông chủ cười:
– Thì bây giờ biết nè. Bà đối xử với em thế nào?
Lép bình tỉnh trở lại, nó vuốt tóc nhấp nháy đôi mắt:
– Dạ tốt với con lắm.
Ông chủ nhích người sát vô hơn một chút.
– Bây giờ em muốn tiến thân không?
Lép hỏi lại:
– Tiến thân? Là sao hả ông, con mới ở quê lên chưa biết. Mà thôi, con ở cho bà chủ đây được rồi. Con đâu còn ai đâu mà đi.
Ông ta cười và tiếp tục vuốt ve con nhỏ, người nó nổi ốc cùng mình. Nó muốn đi mà còn sợ.
– Không, anh muốn giúp cho em ra riêng …rồi từ từ cũng có ngày em làm bà chủ như ai vậy. Em muốn không?
Lép lắc đầu:
– Dạ con không biết.

Có tiếng động ngoài sân, ông chủ nhà đứng lên con Lép vội vàng tuột xuống đi-văng mang dép bước đến cửa sổ ngó ra…nó la lên nho nhỏ:
– Bà chủ về.
Đang ngồi ông ta đứng vụt lên, bước đến bộ ghế xa lông ngồi bắt tréo chưn chữ ngũ sai con Lép.
– Em xuống tủ lạnh lấy cho tôi ly nước.

Lép lưỡng lự rồi bước xuống nhà. Tiếng chìa khóa tra vô ổ khóa, cánh cửa từ từ mở ra. Người phụ nữ trẻ bước vô nhà, bất ngờ thấy chồng đang ngồi hút thuốc trên ghế bà ta đuatay ôm ngực:
– Hú ví…anh mà em tưởng ai…anh ngồi lù lù làm em suýt chết giấc.
Ông ta cười không nói gì, người phụ nữ tiếp:
– Ủa, hôm nay sao anh lại ở đây. Con chằng tinh gấu ngựa đó nó cho anh đi à?
Dúi điếu thuốc vừa mới đốt xuống chiếc gạt tàn, ông phàn nàn:
– Em đừng nói vậy chớ. Anh nói với em hoài, đừng kêu má sắp nhỏ là con nầy con nọ. Người ta không ghen em thì thôi sao em ghen ngược lại người ta?
Bà ta cong cớn chu đôi môi đỏ choắt lên:
– Anh binh nó chầm chập hà. Người ta nói vợ bé được cưng trật lất…có bao giờ em được những gì em ước muốn đâu?
– Thôi không nói chuyện đó nữa. Anh đến dây không phải để cãi với em chuyện đó. Các bà giải tán sớm thế à?
Người đàn bà trở lại bình thường.
– Anh nói cái gì giải tán?
– Đừng có giấu anh. Anh nào cấm em chơi tứ sắc giải khuây…anh hỏi em hôm nay về sớm phải không?

Người phụ nữ chủ căn phố, bà chủ của con Lép, trạc tuổi dưới 30, nhan sắc trung bình, mặt bà trét phấn, môi thoa son nhìn bà ta già dặn hơn so với số tuổi. Dáng người bà đẩy đà càng tăng thêm sự già nua trước tuổi của bà. Bà sà vào lòng chồng cười mơn trớn:
– Em sạch túi rồi…tháng này em xui quá đậu chến nào láng chến đó.
Người chồng cười:
– Em đừng đậu chến nào thì lấy đâu mà láng.
Người phụ nữ day ngang ôm cổ chồng:
– Anh nầy…chớ anh biểu em làm gì cho hết ngày giờ chờ đợi anh…
Rồi bà xuống giọng “hồ quảng”:
-…anh nào biết sự đợi chờ nó trống vắng cô đơn như thế nào? Thiệt đúng như người ta nói mà…”Chém cha cái kiếp lấy chồng chung, kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng…” Em chán quá rồi anh ơi…anh nói anh ly dị nó mà sao lâu quá hà.

Người chồng vuốt ve người vợ. Con Lép bưng ly nước bước lên thấy cảnh âu yếm nó rón rén để ly nước xuống và nhẹ nhàng rút lui. Nhưng những lời mơn trớn tiû tê vẫn đầy trong tai nó.
– Anh nói anh ly dị mà sao lâu qua hả anh? Chừng nào đây.
Người chồng vuốt ve người vợ, giọng ông ta nhỏ rứt như tơ:
– Từ từ đã để anh tính. Em tưởng muốn ly dị là ly dị hay sao? Nào tiền nào tài sản nào con cái…phải phân chia phải điều đình…chớ em tưởng như con cá ngoài chợ muốn mua là mua hay sao.
Giọng người phụ nữ ỏn ẻn:
– Anh tính sao thí tính, nhưng em hổng chịu tối tối nằm không một mình hoài…phải đợi nó ban bố được chăng hay chớ hay là sao đây?
Người đàn ông xuống nước:
– Thì biết vậy nhưng phải chờ thời gian…anh bữa nay đến bất ngờ là muốn chứng tỏ anh cũng nhớ em nhiều lắm…đừng làm anh rối. Em muốn gì được nấy đó mà.
Bà ta chu mõ:
– Được đâu mà được.
– Chớ em muốn gì hơn?
Bà ta rúc vô ngực người chồng:
– Anh phải ở đây luôn với em.
Ông ta vuốt ve:
– Đã bảo từ từ…bây giờ lên lầu với anh…hay là em muốn đi đậu chến gầy sòng…anh có tiền đây.
Có tiếng cười rúch rích của người phụ nữ:
– Anh đã đến thì em đâu còn muốn đi đâu nữa…Lép ơi…
Con Lép đang đứng xớ rớ dưới bếp nghe kêu vội vàng “da”ï một tiếng và chạy lên:
– Dạ cô kêu con.
– Ừm …bữa nay mầy ra chợ mua thêm chút gì về ăn nghe mầy.
– Dạ cô muốn mua thêm thứ gì?
Bà ta vẫn còn nằm nghêng trên vai chồng:
– Chả cá…à mà thôi, bưng hai cái tô ra đầu ngõ mua cho tao hai tô hủ tíu Mỹ Tho.
Con Lép xòe tay cầm tiền từ tay ông chủ, khi đư a tiền ông cố ý thò ngón tay khều bàn tay Lép một cái và nháy mắt cười.
– Cầm tiền lẽ mua sắm gì thì mua, cô cho đó.
Người phụ nữ ngồi bật dậy.
– Anh cho nó bao nhiêu? Con nầy nó trổ mã rồi coi chừng nó quen ăn nhịn không quen thì chết em.
Người đàn ông khua tay đuổi Lép đi, ông ta nói với vợ:
– Đâu có đáng là bao nhiêu. Em cũng nên cho nó chút ít tiền tiêu vặt chớ.
– Nó ở đây cơm ăn đầy đủ, năm hai bộ quần áo. Nó không còn thân nhân ở quê thì cần tiền để làm gì?
Người đàn ông nhún vai không trả lời, người phụ nữ ôm cổ vít xuống hôn tới tấp vào mắt vào môi…
– Con nhỏ nầy em tìm ở đâu ra vậy?
– Hỏi chi? Hay là có chuyện gì đây?
– Anh hỏi thôi, thời buổi nầy trộm cắp không biết đâu mà lường…em đưa nó về ở trong nhà mà không biết gốc rể nó ra sao à?
Người vợ ngồi bật dậy ngó chồng:
– Ừ , em cũng vô tâm thiệt đó. Em thấy nó ở nhà một người quen em hay đến chơi, nghe nó thân cô thế cô, thằng chồng nó đem nó từ quê lên đây rồi bỏ nó lại …nên em thương tình đem về nuôi, mà nhà mình cũng cần có người cho vui cửa vui nhà và giúp em công việc lặt vặt.
Người chồng đảo tròng con người một vòng:
– Thôi lỡ rồi để đó từ từ anh tính cho.

Nói xong ông ta dìu vợ đứng lên và hai người quấn quít nhau lên lầu. Khi con Lép mang hai tô hủ tíu bốc khói thơm lừng về đến nhà thì 2 người đã biết mất trên lầu. Nó để hai tô xuống bàn và lấy cái lồng bàn bằng mũ úp lên trên. Có tiếng cười rúc rích từ trên lầu vọng xuống, có tiếng giày ném xuống sàn nhà, tiếng bà chủ của nó nói đứt khoảng nhũng câu gì không nghe rõ. Con Lép bước xuống bếp.
Con Lép loay hoay đứng trong bếp không biết làm chuyện gì, trong đầu nó lởn vỡn những câu nói ỡm ờ của ông chủ. Tiếng bà chủ trẻ ỏn ẻn nhõng nha nhõng nhẻo trên lầu, nó lắng tai nghe được tất cả. Vừa soi mặt Lép vừa cười với mình trong chiếc gương gắn trên cái lavabo rửa mặt màu xanh ngọc đặt trong nhà bếp kế bên cánh cửa bước ra ngõ hẻm sau nhà. Bên ngoài cánh cửa bếp là con hẽm nhỏ ăn thông ra lộ lớn, buổi trư a im vắng không như buổi sáng có đủ mọi loại tiếng động vẫn thường có trong các ngõ hẻm xóm bình dân lao động. Những thứ tiếng động hỗn tạp tạo nên sinh khí cho cuôc sống phố phường, loại tiếng động đã gây rất nhiều khó chịu lẫn háo hức cho con Lép những ngày đầu tiên lên Sài Gòn-nơi mà nó quen miệng vẫn kêu là Thầy Gòn. Sài Gòn của con Lép những năm đầu là một thiên đường với nhiều câu hỏi trong đầu cùng những cảnh lạ trong mắt nó. Người ở đây cứ xúm với nhau trên các con đường đông vui, nơi có những ngôi nhà lồng chợ lợp ngói đỏ, những chiếc dù che sặc sỡ nhiều màu vui mắt. Nó cũng ngạc nhiên là cách đó mươi cây số là đồng ruộng, là sông rạch…nhưng người ta không thích ở chỉ muốn loanh quanh trên những con hẽm chật ních, bên những con kinh như những ống cống lộ thiên hôi rình…Và nó cũng quen đi với cái máy nước đầu ngõ, ngôi chợ bên kia đường. Nó quen với cuộc sống đánh thức nó dậy bằng tiếng xe xích lô máy nổ “phành phành” lần đầu nó ngồi chung với cô chủ chạy trốn bà vợ lớn đi bắt ghen. Chiếc xe to bành ky, nó ngồi bật ngửa, và có cảm giác là nó sắp húc vô đít của những chiếc xe đang chạy trước. Xe xich lô máy chạy bạt mạng, chạy “dze kêu” Rồi nó cũng quen lần và sung sướng hãnh diện với nỗi ước mơ thầm kín một ngày nào đó nó sẽ trở về quê nó với bộ bà ba lụa lèo, chiếc giỏ đeo vai, đôi dép bằng mũ dưới chưn.

Những ngày đầu tiên ở Sài Gòn, con Lép rảo khắp xóm, nó theo đám con gái ở đợ chiều chiều ra chợ ngồi bù khú nói đủ thứ chuyện. Con Lép ké né với những văn miêng của sài Gòn, nhưng con Lép có niềm tự hào riêng trong lòng không ai biết. Không được đi học, nhờ sống lăn lóc từ tấm bé, nó đã đi khắp xứ quê, nó biết nhiều chuyện mà các đứa đồng trang lứa ở Sài Gòn không biết. Có một lần con Lép được đám bạn bè của nó nhìn nó phục lăn. Vào một buổi chiều rủ nhau thả rề qua chợ ăn bún nước lèo, lần đầu tiên nó được ăn lại cái món ăn quê mùa của nó, đám bạn của nó khen nức nở trằm trồ. Món ăn bình dân thiệt là rẻ …nhưng ăn xong xong nó trề môi chê dỡ ẹt. Một đứa trong bọn hỏi nó:
– Mầy đừng có bày đặt, mầy làm sao biết …biết nấu hông mà trề môi nhọn mõ.

Con Lép chợt buồn xo, đối với nó người Sài Gòn nấu món bún nước lèo trớt hướt hổng đúng với món bún nước lèo ở Trà Vinh, Bạc Liêu mà nó biết. Con Lép không trả lời, nó chịu thua, trong lòng nó buồn buồn. Ở cái đất phồn huê nầy cái gì cũng có hết trơn, những ngày nó còn ở quê nó cũng đã mơ ước được lên Thầy Gòn cho biết. Hôm nay nó ở giữa Sài Gòn lại nhớ về chốn quê. Lép không nói ra nhưng nó biết gốc tích của món bún nước lèo. Thiệt ra bún nước lèo là món nấu từ môt loại mắm của người Miên. Tại Bạc Liêu và các tỉnh đồng bằng Nam Bộ, người dân quê nào cũng biết người Miên có một món ăn đặc biệt là mắm bò hóc. Loại mắm nầy khác hơn mắm linh, mắm sặt của người Việt. Mắm bò hóc dễ làm và rất nhanh, bất kỳ các loại cá trắng, hoặc ếch nhái đều trộn chung vô để làm được mắm bò hóc. Mắm ủ không quá một tuần là ăn được, tuy nó nặng mùi nhưng người Việt ở các tỉnh Sóc Trăng và Trà Vinh, nhứùt chợ giồng Ba Se (Trà Vinh-Vĩnh Bình) đã chế biến làm thành một món ăn đặc biệt: Bún Nước Lèo. Hương vị lạ của mắm bò hóc đã làm nên món ăn độc nhứt vô nhị nổi tiếng nầy. Những ngày còn ở quê nó thấy nhiều người ở các nơi xa về Trà Vinh đến chợ giồng Ba Se để ăn cho được món bún nước lèo. Ba Se đã chế biến cách làm mắm và pha nước lèo nức tiếng một thời. Nước lèo phải trong vắt và có mùi thơm, món rău ghém ăn với bún là bắp chuối hột xắt mỏng ngâm với nước, trong nước có pha nước trái chanh tươi để giữ cho bắp chuối không bị đen, bắp chuối trộn với rất nhiều loại rau thơm mà nhà nào ở quê cũng có. Tuy đơn giản với mớ rau trong vườn, qua bàn tay khéo léo của người làm mà nó trở nên hấp dẫn. Một cái tô nho nhỏ bỏ vô một đũa rau ghém, rau thơm, những cọng bún mềm mại trắng muốt bỏ lên trên sau cùng là vài vá nước lèo trong vắt thơm lừng ăn kèm theo một cái bánh cống ….mới là đúng điệu biết ăn bún nước lèo. Cái bánh cống Sài Gòn dai nhách không dòn, rau thì thiếu điều muốn héo queo chát ngắt. Con Lép không thể nói được cho đám con gái ngồi chung quanh nó biết những điều nó biết về cái món bún nầy. Ừ, còn cái bánh cống, một cái bánh làm bằng bột bên trong có đậu xanh đổ trong cái cống chiên vàng, trên mặt bánh còn có con tép nhỏ. Bánh chiên ra ăn liền bên ngoài dòn bên trong đậu xanh vừa bùi vừa mếm chấm vô chén mắm ớt tỏi…làm sao mà nó quên cho được…

Con Lép nhìn vô gương vuốt ve làn da mừng quân của nó. Có tiếng thở gấp gáp, tiếng giường chiếu cọ xát…nó trở về thực tế , chợt rùng mình nổi gai ốc khi nhớ lại cảm giác ban sáng ông chủ “vô tình” rờ người nó. Vội vàng bước đến bên tủ đựng đồ ăn, con Lép làm mặt tỉnh lăng xăng dọn dẹp. Có tiếng bước xuống cầu thang, tiếng bà chủ ướt rượt:
– Ủa anh hổng ở lại với em đến chiều sao…
Tiếng người đàn ông cũng nhỏ nhẹ không kém:
– Anh phải về, bữa nay sẵn đi ngang anh tạt vô đây thăm em, đưa em ít tiền xài.
Có tiếng cười rúc rích, tiếng được tiếng mất, ngọt lừ:
– Vậy mà nói thương em…chớ bao giờ anh…
Người đàn ông dỗ dành:
– Từ từ anh tính. Bây giờ anh phải đi….
Có tiếng hôn “chụt chụt” lên má.

Hai người đến cuối chưn cầu thàng, bước qua căn nhà bếp, ông chủ đi ngõ sau. Khi bước ngang chỗ Lép đang đứng, ông kín đáo liếc ngang.
– Con bé tên gì em?
– Nó tên con Lép.
Ông vuốt đầu nó:
– Ráng giúp bà em nhé. Cuối tháng bà thưởng cho.

Lép lí nhí trong miệng không nói ra lời, nó nhìn theo ông chủ. Người ông đẩy đà, bước đi khệnh khạng.

Sau khi cánh cửa thông ra con hẻm nhỏ vừa đóng lại, người phụ nữ quày quả bước lên nhà trên:
– Cô đi qua nhà bên nha Lép. Mầy ăn cơm đi tao không ăn cơm nhà đâu.

Lép dạ nho nhỏ. Bà chủ biến mất một cách nhanh chóng sau cánh cửa. Lép không có việc gì làm, nó đứng xớ rớ một lát rồi mở cánh cửa sau nhìn ra hẻm. Một vài người đàn bà với đôi giỏ cần xé tòn teng trên vai bước qua:
– Ai…đồ cũ… đồ mũ…bán hôôô….ông…
Tiếng rao kéo dài theo tiếng lẹp xẹp của bước chưn kéo lê đôi dép vượt qua cánh cửa. Lép ngồi chồm hổm ngay trước cửa ngáp vặt. Thấp thoáng từ xa có dáng ai bước đến.

– Chào ông chủ.
Con Lép giựt mình khi nhìn thấy ông chủ nhà bất thần xuất hiện đứng ngay trước mặt. Nó vội vàng đúng lên cất tiếng chào. Ông ta hỏi.

– Cô có nhà hông?
– Dạ, cô qua nhà hàng xóm rồi.
Ông ta lách mình bước vô nhà:
– Anh …quên cái mũ quay lại lấy.
Lép nép mình qua một bên.
– Dạ.

Ông ta bước thẳng ra nhà trước, nhìn lên lầu. Bước đến bên cửa sổ vạch màn cửa ngó ra sân. Ông quay lại nhìn Lép đang đứng sau cánh cửa ăn thông xuống bếp.
– Nè, lên đây qua hỏi em chút chuyện.
– Dạ, ông chủ…

Ông ta ngồi xuống ghế salon, móc thuốc ra hút:
– Hồi nãy qua muốn nói chuyện với em nhưng cô về nên chưa hết ý.
Lép mở to cặp mắt:
– Dạ chuyện gì ông chủ.
Giọng ông hết sức nhỏ nhẹ:
– Đã biểu đừng gọi qua là ông chủ mà. Bỏ tiếng đó đi…qua thấy em hiền lành qua muốn giúp em xây dựng.
Lép im lặng.
– Qua nói thật đó. Qua thấy em có thể làm được nhiều việc khá lương hơn làm ở đây nhiều. Em muốn không?
Lép khép nép rụt rè trả lời:

– Dạ con …ông muốn con làm công chuyện gì …ông chủ hỏi ý bà chủ đi. Ông bà muốn sai biểu con việc gì con cũng làm được hết.
Ông ta khoát tay:
– Hừ! Đâu cần hỏi ý cô làm gì. Em có muốn có nhiều tiền không?
Lép chấp hai tay để trước bụng:
– Dạ ông bà trả con bao nhiêu cũng được. Con hổng có ai quen biết …ông bà giúp con được con đội ơn.
Phà khói thuốc ra lỗ mủi có nhiều cọng lông lòi ra, ông chủ tiếp lời:
– Hồi nãy em nói em đã có chồng rồi phải không?
– Dạ.
– Vậy chồng con bây giờ ở đâu? Còn ở quê à?
– Dạ hông. Aûnh đi ghe thương hồ.
– À…bao giờ anh đó sẽ đến đây thăm em.
Lép thở dài:
– Dạ ảnh đưa con lên trên Sài Gòn từ mấy tháng rồi, vàảnh chưa trở lại thăm con.
Ông ta chắc lưỡi:
– Chà…chồng con gì tệ bạc quá như thế?
– Dạ…ảnh với con…lên đây, ảnh gửi con ngoài chợ…ảnh biểu đi chuyến hàng nầy ảnh sẽ lên đón con…nhưng lâu quá chưa thấy ảnh lại…nên mấy người chỉ cho con…đi làm để kiếm sống chờ ảnh.
– À…ra vậy đó. Tội nghiệp hông. Bước lại gần đây qua coi thử.
Lép rụt rè bước lại gần, đứùng bên góc chiếc bàn kê gần cửa.
– Lại gần đây.
Vừa nói ông ta vừa vỗ lên sofa ông ta đang ngồi.
– Ngồi đây nè, ngồi cho qua hỏi em chút xíu nữa.
– Dạ con đứng được.
Ông ta ngồi ra giữa ghế nhường một chỗ trống vỗ vỗ lên đó và gọi Lép:
– Qua biều lại đây ngồi….rồi kể cho qua nghe chuyện gia đình coi…
Lép ấp úng:
– Dạ con hổng dám…con đứng được mà.
Ông đứng lên bước lại nắm tay Lép kéo đến chiếc ghế và ấn nó ngồi xuống:
– Biểu ngồi đó thì cứ ngồi…đừng có cải.
Lép ngồi im, ông bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Ông đi đi lại trong phòng…
– Hai đứa lấy nhau lâu chưa? Quê em ở đâu…sao anh thấy quen quen.
Lép khép hai đầu gối kẹp chặt hai bàn tay kè né ngồi bên mép chiếc sofa.
– Dạ con ở Bình Đại…sau nầy qua Trà Vinh….trước khi con đi Sài Gòn.
– Còn thằng chồng em.
Lép nhíu mày suy nghĩ:
– Dạ…ảnh…cùng quê với con…ảnh đi ghe thương hồ.
– À, rồi cha mẹ còn đủ hông?
– Dạ chết hết rồi.
– Tội nghiệp hông…mà nè, nghe nói như vậy qua nghĩ rằng em bị lừa rồi.
Lép mở to cặp mát:
– Dạ ông nói sao con hổng hiểu.
Ông ta đồi lối xưng hô đột ngột:
– Anh nói…em bị mắc hỡm thằng cha nào đó rồi. No tên gì em biềt nhà cửa gốc gat nó không?
– Dạ …ảnh cùng quê với con ….hai đứa hồi còn nhỏ nghèo lắm…ảnh đi mần ăn xa lớn lên ảnh mới dzìa quê….găïp con…
Ông ta vỗ đùi cái bốp:
– Thế thì chết rồi….
Lép giựt mình đứng lên cái rột:
– Ai chết?
– Em chớ ai.
Lép ngơ ngác:
– Ông biểu em chết?
Ông ta cười:
– Không…ý anh nói là em bị thằng lưu manh gạt gẫm rồi…mà số em còn may, nó chưa bán em vô động là may măán rồi…
– Ông nói gì con nghe hổng biết gì hết trơn hết trọi.
– Em không biết là phải rồi. Biết làm sao được mà biết. Mổi ngày ở Sài Gòn nầy biết bao nhiêu là con gái bị bắt cóc bỏ vô động. Chúng nó dụ gái dưới quê lên đây rồi bán …
Cái mặt Lép càng ngơ ngác như chúa Tàu nghe kèn:
– Bán vô động…con thiệt là hổng biết gì hết trơn.
Bước đến bên Lép, ông ta dìu vai đưa Lép ngồi xuống:
– Để từ anh nói cho nghe.
Lép gở nhẹ hai bàn tay ông chủ đang vịn chặt vô hai vai nó:
– Dạ…dạ…
Ông ngồi sát hơn, một tay vuốt nhẹ lên tóc của nó:
– Em có mái tóc đẹp lắm…em…để anh biếu em lọ dầu thơm nhé. Ngay mai anh trở lại anh mang đến cho em.
Lép dạ cầm chừng, hai mắt ngó ra cửa, trong bụng đánh lô tô:
– Dạ…
– Coi kìa, cái áo em mặc cũ mèm đi rồi….đề rồi anh tặng em cái áo mới…Chà! Chà! Ngó bộ vó của em mà bận áo bà ba, áo dài, áo đầm gì cũng đẹp hết trơn.

Trong đầu con Lép lan man nghĩ ngợi đủ điều, không đâu vô đâu…Bà chủ của nó tên Mỹ Thể, làm bé ông Ngô Văn Minh là một ông chủ xuất nhập cảng lúa gạo. Ngô Văn Minh thừa hưởng cơ nghiệp của cha, gốc người Minh Hương quê ở Bạc Liêu sinh quán Chợ Lớn lập nghiệp ở Bình Tây đã mấy đời. Ngô Văn Minh thay cha điều hành một chành gạo lớn tại bến Bình Tây, Chợ Xóm Củi. Ông ta mang giòng máu lai Việt, cha Tàu mẹ Việt, trắng trẻo điển trai, ăn nói có duyên nhưng mắc cái tội ham mê tửu sắc. Bà vợ lớn người Tàu do cha mẹ cưới cho mập ú na ú nần, sau khi ăn ở có mấy măt con, ông giao cho bà cai quản một địa điểm làm ăn mua bán, ông đi lại nhiều nơi, có nhiều bồ nhưng từ ngày ông gặp Mỹ Thể từ dưới quê lên ông mê tít thò lò lập ngay phòng nhì chánh thức ăn ở với Mỹ Thể, tin đến tai bà vợ lớn, có một lần Lép và bà chủ Mỹ Thể bị rượt chạy trốn muốn chết….tù đó Lép mới biết chuyện ông Minh. Hôm nay là lần đâu tiên nó biết mặt ông chủ…Con Lép biết thân phận của nó, nhưng tự trong đáy lòng nó cũng ham muốn những món đồ mà nó ao ước bấy lâu nay…Nỗi sợ hãi và lòng ham muốn dang giằn xé trong tâm tư con Lép.
Ông Minh vẫn âu yếm Lép một cách kín đáo, hết rờ vai vuốt tóc, ông vuốt nhẹ sau lưng; Lép để yên và trong lòng nó xốn xang khó chịu. Bàn tay ông chủ Minh như có điện làm thân thể Lép nóng râm ran từng phần. Lép nhắm mắt hít thiệt mạnh thóp bụng vô cắn răng chịu đựng cái cảm giác vừa khó chịu vừa tê mê đó. Tiếng ông Chủ Minh vẫn ngọt ngào đều đều rót vô tai nhũng lời êm ái nó chưa nghe lần nào. Bỗng nó đứng vụt dậy như ngồi trúng cây kim dưới mặt nệm. Nó hoảng hồn mở mắt ra, khép chặt hay vô ngực, run run:

– Dạ ông chủ…đừng ông chủ.
Ông chủ Minh cười hất đầu:
– Thì ngồi xuống cái đã, làm gì mà hốt hoảng như vậy. Nè, ngồi xuống đây qua thương.
Lép chắp hai bàn tay lại:
– Đừng ông chủ, con mất việc đó ông ơi. Con lạy ông mà.
Ông Minh hào hứng, ánh mắt ông sáng rỡ, miệng ông tươi cười như thể có chuyện gì làm ông thích thú.
– Chớ em không muốn có tiền?
Lép khép nép bước lui, ông Minh kéo gặt lại. Lép nói như muốn khóc:
– Dạ con …con không muốn gì hết…bà chủ đánh con chết.

Lép đã đủ khôn để biết chuyện gì đang xảy ra và người chủ của nó muốn chuyện gì. Hình ảnh những bộ áo quần, những vòng kiền đeo tay, đeo cổ nó thấy ngày xa xưa khi còn là một đúa bé nghèo dưới quê vẫn ám ảnh nó. Một hình ảnh khác nổi lên…người đàn bà móng tay đỏ chót, tóc bới cao, nét mặt hùng hổ đi với hai thanh niên bậm trợn rượt đuổi theo nó và bà Mỹ Thể lởn vởn trước mắt.

Ông Minh vẫn giữ chặt cánh tay Lép kéo ghì lại phía chiếc ghế ông đang ngồi…Lép không cưỡng lại, nó ngã ụp vô lòng ông chủ Minh hồi nào nó không biết. Chiếc sô pha êm ái nhún nhẩy dưới lưng nó, cái trần nhà như chao đảo trên mặt nó, thân thể nó nửa trên ghế nửa dưới sàn nhà. Lép không còn biết gì hơn là chịu đựng sự vồ vập của ông Minh. Có tiếng ông phì phò bên tai. Thời gian như bất tận, Lép nghến chặt răng chịu đựng trong cảm giác sợ hải vừa kích ngất. Ông Minh đứng dậy và Lép như con chim sổ lồng vụt chạy ào xuống nhà bếp và chun vô buồng tắm đứng chết lặng hai bàn chưn như chôn chặt xuống nền ciment ướt lạnh …Lép tỉnh dần, nước mắt trào ra, nó bậm môi. Có tiếng gỏ nhẹ lên cánh cửa. Tiếng ông Minh vừa đủ cho nó nghe:
– Tắm rửa đi rồi ra đây anh biểu.

Lép thẩn thờ đứng dưới vòi hoa sen, nước xối xả tràn qua thân thể, chiếc áo ướt dính sát da thịt Lép không buồn cởi ra. Dòng nước mát đem lại sự tỉnh táo. Kéo chiếc khăn bông to tướng của bà Mỹ Thể, nó choàng qua thân thể ướt đầm đìa và rón rén mở cánh cửa ngó ra ngoài, chiếc quần của Lép nằm vắt vẻo trên miệng bồn nước rửa mặt.. Ông Minh ở đâu đó trên nhà, mùi thuốc lá thơm phảng phất trong không khí. Lép quơ đại chiếc quần và hướng về phía buồng mình mở cửa bước vô.
– Lép ơi…Lép. Lên đây anh biểu.

Lép thay đổi áo quần nó bận chiếc áo xanh bông trắng, chiếc quần vải đen, bước ra ngoài, đầu chưa chải gở.
– Bây giờ anh đi đây. Từ nay em sẽ không phải làm việc nặng nhọc nữa nhé, ráng giúp cho cô một vài bữa anh sẽ tìm cách đưa em đi nơi khác.

Lép ngồi im trên chiếc ghế không trả lời, ông Minh vuốt tóc Lép và bước ra cửa sau. Tiếng ông bước xa dần, Lép gục đầu khóc nức nở. Từ nay nó sẽ không còn bình yên, cuộc đòi nó rẻ ngang qua một con đường khác. Anh Hai Hường đưa nó lên đây, cuộc sống với bà Mỹ Thể chưa bén rể. Lép thở dài.

78. Lép bước qua con hẻm, có chiếc xích lô quen thuộc trờ tới:
– Cô hai đi xe cô Hai.
Lép vui vẻ bước lên xe khi người đạp xe hạ càng xuống sát đất mới nó.
– Xuống chợ BếnThành như thường lệ hả cô Hai?
– Ừ.

Ngồi bật ngửa ra chiếc đệm xe lòng thơ thới. Từ sau bữa trưa vô tình nó bị ông chủ Minh hiếp, nó dầu biệt không dám hé răng. Ông Minh có qua lại vài lần và ông tìm cách đuổi khéo nó đi. Lép lưỡng lự phân vân, ông Minh đã kín đáo tìm gặp Lép mấy lần, ông ép nó “gần” ông nhưng Lép cố lảng tránh. Một tối trời mưa, ông Minh đưa cô Mỹ Thể đi chơi ngoài Ô Cấp…không biết bằng cách nào giữa khuya nó đang nằm thở vắn than dài thao thức thì có tiếng động ỏ cửa sáu. Lép hồi hộp lo sợ…ăn trộm cạy cửa chăng? Hay có ai đó đang đứng dựa vào cánh cửa nhà sau gây tiếng động. Nhưng không lâu, cánh cửa mở ánh sáng ngoài con hẻm ùa vô, trong vùng ánh sánh mờ mờ Lép nhận ra hình dáng quen thuộc của ông chủ Minh đang bỏ chiếc dù sủng nước thò tay bật công tắc đèn. Lép hồi hộp năm thin thít dán chăït xuống giường. Ông Minh đàng hoàng đỉnh đạc bước thẳng lên nhà trên, một lúc sau ông quay trở xuống bếp, ông tắt đèn, Lép vẫn nằm im nghe ngóng động tỉnh. Lép hồi hộp, nó biết ông chủ sẽ đến giường của nó…Lép càng hồi hộp hơn khi chiếc bóng mờ mờ của ông Minh dán sát chiếc mùng.
– Lép…em còn thứa hay ngủ rồi.
Im lặng bao trùm. Ông Minh từ từ kéo chiếc mùng lên đư atay ra phía trước, Lép nằm ép sát người vô bức vách.
– Lép…anh đây.
– …
– Em còn thức, anh biết…đừng có giả bộ.
Ông Minh cười và ngồi xuống giường đưa tay vỗ nhẹ lên người Lép. Biết không nín được, Lép từ từ chống tay ngồi dậy. Giọng Lép run run:
– Ông chủ về chi vậy. Cô đâu?
Ông Minh cười hè hè:
– Cổ điều binh khiển tướng vui quá đâu cần anh…nhưng chiều mai anh sẽ ra đón cổ về.
– Dạ.
Lép im bặt, ngồi thu lu trong góc giường. Ông Minh kéo lép lại gần.
– Không ai biết đâu…ra đây với anh.
– Đừng ông chủ ơi…con …con.
Ông Minh kéo mạnh lôi Lép tuột xuống khòi giường.
– Không có ai trong nhà….em lên đây với anh.
– Đừng mà ông chủ…con sợ lắm.
Ông Minh vừa cười vừa dìu Lép đi lên nhà trên, ông dìu thằng nó bước lên lầu vô phòng bà Mỹ Thể. Đến cửa Lép gì lại không bước vô. Ông Minh bật chiếc đèn ngủ. Căn phòng chan hòa một màu hồng mát dịu, chiếc giườnghộp nằm giữa phòng nệm gối cùng một màu hồng gợi cảm.
– Có anh đây đừng sợ.
– Chắc con chết với bà ông chủ ơi.
– Đã nói cô không biết mà.
– Hổng phải cô chủ đâu…
Ông Minh khựng lại.
– Chớ ai?
– Bà chủ lớn…con sợ.
Ông Minh cười lớn:
– Trời đất ơi…bà chủ nào nữa đây?
– Ông đừng giấu con, con biết hết mà…con sợ lắm.
Ông chuỳển dề tài:
– Nhưng trước hết đừng xưng con được không? Người em phải sợ là anh đây…em không sợ thì thôi em còn sợ ai.
Lép bỗng bật khóc ngon lành:
– Con hổng sợ mất việc làm với cô Mỹ Thể…nhưng con sợ bà lớn đánh chết con…
Ông Minh nạt lớn:
– Đã nói đừng xưng con mà. Tôi muốn đuổi em ra khỏi nhà giờ nào mà chẳng được…sao em không chịu nghe lời.
Rồi ông xuống nước nhỏ:
– Em sẽ sung sướng như Mỹ Thể, em cũng sẽ có căn nhà nhỏ sống riêng, em không thua cô đâu em lo. Anh hứa s4 bảo bọc em suốt đời…anh muốn có một đứa con trai…
Lép đứng lặng thinh e ngại chưa dám bước chưn vào căn phòng cô chủ. Ông Minh ấn lưng đẩy vô và ông đóng cánh cửa lại. Ông kéo Lép đến chiếc giường ấn Lép mgồi xuống.
– Em sẽ có tất cả như Mỹ Thể đang có…anh đem danh dự hứa với em như thế.
Lép ngồi im trên chiếc giường êm ái, chiếc giường nó dọn dẹp trải ra hằng ngày. Nó đã từng ngồi nhún thử và mơ ước.

Sau đêm nằm trên chiếc giường của bà chủ nhỏ, Lép bị ông chủ đuổi ra khỏi nhà và ôm quần áo đến một căn nhà khác nhỏ hơn nhưng tươm tất và Lép trở thành người tình hờ, người vợ bé của ông Minh.

Lép ngồi trên chiếc xích lô lơ đảng ngó quanh phố xá đông vui, buổi sáng mát trời, những hàng cây trong khu vườn Tao Đàn, những chiếc ghế đá có những cặp tình nhân đang ấu yếm bên nhau. Lép nở nụ cười và nghĩ đến thân phận trôi nỗi của mình. Lép không còn là con Lép nhà quê chưn phèn tóc rối. Bây giờ Lép là cô gái rực rở áo quần bóp đầm, dù che, guốc cao gót nhún nhẩy dạo phố và lám khối chàng ngoái cổ ngó theo. Có đôi chân dài, ngực nở, mông to thêm những kiểu áo thời trang bó sát làm tăng thêm nét hấp dẫn những đường cong gợi cảm. Lép biết mình đẹp từ khi có những tiếng huýt gió mỗi khi chân cô gái bước ngang qua đám thanh niên trong các quán cà phê dày đặït trên đường phố Sài Gòn, chung quanh chợ BếnThành. Lép không còn là Lép, bây giờ Lép là Linda, một tên rất tây rất thời trang đang làm cháy bỏng bao nhiêu chàng trai.

Hôm nay Lép có hẹn với đám bạn mới tại một quán trên đường Tự Do, gần bến sông Sài Gòn. Lép bước xuống xe không cần ngoảnh lại, tay duí mấy tờ giấy bạc cho người đạp xích lô.
– Tui neo xe đợi cô Hai ở đây nghen cô Hai.
– Thôi anh đi kiếm mối khác đi. Tới tối tui mới về.
Anh xích lô kì kèo:
– Mấy giờ cô hai về tui lại đón.
– Thôi khỏi mất công. Sáng mai đợi tui chỗ cũ.

Nhún nhầy từng bước kênh kiệu, điệu nghệ Lép bước vô nhà hàng ơ góc đường. Hơi lạnh ùa ra khi cánh cửa vừa hé mở. Lép dáo dát tìm…Có tiếng kêu từ trong một góc quán:
– Linda…đây…lại đây.
Lép day mặt lại, mấy cô bạn gái đang ngồi ờ chiếc bàn nhỏ kê sát vánh tường kiếng nhìn ra mặt đường đông đúc người qua lại.
_ Tụi bay đợi tao lâu chưa.
Một cô gái trả lời:
– Chưa bao lâu. Tụi tao còn đợi “con gà” đang trên đường đến đây.
– Caí gì?
– Thì đang đợi “kép” Ngồi xuống đây tụi tao cho mấy biết chuyện nầy.
Lép cười thiệt tươi kéo ghế ngồi xuống và kêu một ly cam tươi. Một cô gái nói:
– Mày chịu hông Linda?
Lép cười với đôi mày nhíu lại, đôi môi chúm chím, giọng nhòng nha nhỏng nhẽo:
– Chịu cái gì?
– Thì chuyện tụi tao nói với mầy mấy hôm trước đó.
– Nói lại cho tao nghe.
Mấy cái đầu sực nứt mùi dầu thơm chụm lại:
– Có thằng kép sồn sồn muốn cưới mầy làm vợ và đưa mày về dinh…nó nhờ tao
Một cô gái khác chen vô:
– Nó đông “địa” lắm. Nó chơi đẹp…phải chi nó chịu tao thì xong rồi
Cả đám cưòi vui vẻ trong khi Lép suy nghĩ thiệt nhanh. Lép đang nghĩ đến ông Minh. Từ ngày về làm vợ hờ cho ông Minh đời sống của Lép có thay đổi. Được ăn sung mặc sướng, khỏi lo trả tiền nhà, tiền mua sắm. Nhìn chung cuộc sống của Lép đầy đủ và an nhàn…nhưng cũng thật là cô độc. Những ngày tháng đầu có vợ mới, ông Minh năng lui tới, lâu dần sức khoẻ ông sụt giảm thấy rõ, ông lại bận bịu với công việc của công ty ngày càng phát triển ông Minh phài vằng mặt ở Sài Gòn nhiều hơn, năm khi mười họa cả tuần lễ hoặc đôi ba tuần ông mới ghé qua một lần. Lèp thật sự cảm thấy cô đon ghê gớm, ăn không ngồi rồi không có việc gì làm, ngày như dài ra. Lép cóđi học thêm để đọc sách, đi học nấu ăn, học may quần áo…nhưng riết rồi cũng nhàm. Nhưng tự sâu kín trong đáy lòng, con chim ở lồng son an nhàn cảm thấy trống văáng và thiếu thốn một cái gì đó không thành hình…Có một lần “cờ đương dỡ cuộc không còn nước” ông Minh nằm vật ngữa ra giường trong khi con thèm khát đang đốt cháy trong tâm can của Lép. Càng ngày sự thiếu thồn càng gia tăng, nỗi thèm khát càng hiện rõ thành một nhu cầu. Lép thở vắn than dài đành chịu. Cho đến một hôm quen đám bạn gái ở chợ Sài Gòn Lép như tìm được tuổi xuân.
– Mầy nghĩ ngợi gì mà thừ ra đó như tượng đá. Hay là nghe chàng chịu chi mầy đâm ra ngớ ngẩn…
– Tầm bậy. Tao đâu có thiều thồn gì. Tao nhưởng cho tụi bay đó.
– Khôngđược. Thằng chả chỉ chịu mày thôi.
– Mà tao đâu có biết mặt ngang mũi docï của thằng chả đâu mà tụi bay biểu tao ưng.
– Thẳng gặp mầy ở nhà …nhà đứa nào kìa…ở đâu cà?
– Trong bữa tiệc cưới nhà con Loan bìm bịp.
– Tao thiệt không biết thẳng là ai.
– Thì cứ chịu đại đi. Lát nữa gặp chớ lo gì. Tao bảo đảm hàng xịn, ngon lành a mầy.

Một người đàn ông dõm dáng bước vô cửa. Đám con gái ngước nhìn ra.
– Đúng thẳng rồi…Ê! Tụi bay đừng có kêu, để thẳng đi tìm cho vui. Phải có chút công chớ bộ.
– Ừ…mầy cũng ác thiệt…mà con Linda đã chịu đâu.
– Chẳng cần. Miễn sao con Linda đừng bỏ đi bất tử ngang xương là được rồi. Chuyện đâu còn có đó. Coi kìa…thằng chả dáo dát tìm kìa.
Mấy đứa con gái bụm miệng cười hích hích dõi mắt theo ngưòi đàn ông “chim cò” đang bước vô.

Người đàn ông nhìn quanh một vòng, cuối cùng rồi ông ta cũng nhìn ra chiếc bàn gần khung kính. Y bước lại gần, chư ađến nhưng nụ cười đã đến trước:
– Chào mấy cô…chào Linda.
Tự nãy giờ Lép kín đáo theo dõi người đàn ông từ khi y mở cửa bước vô và được đám bạn chỉ cho biết. Người đàn ông dong dỏng cao, không mập lắm, mái tóc tém ngược một bên, quần tây màu nâu đậm, áo sơ mi trắng thắt chiếc cà vạt màu “buột đô” đậm gần như hợp với màu quần. Chỉ trừ mái tóc tém ngược một bên có vẻ “chim cò” còn toàn bộ cách ăn mặc và cử chỉ rất lịch sự.
– Chào anh…
– Tôi tên Chương, đã một lần gặp cô tại nhà Loan.
– Chào anh Chương, Linda không nhớ.
– Anh ngồi vào bàn đã anh Chương. Tụi này chờ anh lâu quá nên uống nước no lắm rồi.
Tên Chương lịch sự:
– Xin lỗi tôi đến trể vì cuộc họp kéo dài.
– Không sao. Không sao miễn bữa ăn trưa vui vẻ là chúng em chịu liền. Không sao. Không sao. Phải không Linda.
Lép lăïng thinh, Chương kéo ghế ngồi sát bên Lép khi một đứa bạn gái kín đáo nhích qua bên nhường chỗ. Muì nước hoa thơm phứt phà vào mũi Lép.
Chương ngồi ngay ngăán, móc trong tuí áo trên ra một chiếc hộp nhỏ gói giấy kliếng và có cột nơ cẩn thận, để ra bàn. Quay qua Lép:
– Bây giờ xin phép mấy cô, chúng ta ăn gì nào?
Một cô gái nhanh nhẩu:
– Khoan cái chuyện ăn uống đi đã. Anh Chương muốn tặng quà người đẹp thì hãy làm xong thủ tục rồi mọi chuyện tính sau.
Chương cười thật tươi, ngó ngay mắt Lép từ tốn:
– Tôi thật là mạo muội. Nhưng xin được phép bày tỏ lòng hâm mộ Linda và…y cầm chiếc hộp lên tay…Đây là món quà nhỏ kỷ niệm ngày chúng ta biết nhau.
Lép thấy bình thản, cử chỉ và lời nói của ông Chương gợi lại trong Lép những màn tỏ tình cụp lạc trên sân khấu cải lương Lép được coi qua từ ngày lên ở Sài Gòn. Những ngày ghiền cải lương không có tiền phải đi hạng “cá kèo con” đợi màn mở một đổi mới chìa tiền chui vô rạp. Lép vẫn ngồi im chưa tỏ cử chỉ gì. Mấy đứa bạn nhao nhao:
– Cầm đi Linda, mở ra cho tụi tao coi với.
– Hột xoàn cà rá mấy li…mở ra coi đi Linda.
– Cầm đi…hoàng tử tặng công chúa kìa.
Chương mĩm cười hai tay cầm chiếc hộp đư a đến gần. Mặt Lép ửng hồng, hai tai nóng ran Lép biết mặt mình đang đỏ và càng đỏ hơn khi 4 cặp con mắt đang nhìn chăm chú. Không phải là cô gái mới lớn, Lép cũng chư atừng lần nào gặp một cảnh khó xử như thế nầy. Đã từng thấy cảnh trao quà, tặng đồ, nghe những lời nói bóng bẩy chải chuốt…nhưng tất cả Lép chỉ thấy và nghe trên sân khấu chớ chưa lần nào gặp cảnh ngộ thật ngoài đời.
Bối rối. Lưỡng lự. Mắc cở. Tất cả dồn Lép vào thế khó khăn. Nhận thì sao đây mà không nhận thì sao đây. Tiếng vỗ tay thúc dục gây ồn ào cho những khách ngồi chung quanh, họ quay lại nhìn càng làm cho Lép cứng đơ ngồi chết trên ghế.
– Em nhận giúp cho nàng anh nhé. Nàng đang sung sướng đến cứng đo chết dí trên ghế rồi. Cảm ơn đi Linda, tao nhận hộ cho mầy. Lát nữa mở ra coi.
– Thôi đi. Các cô đừng chọc Linda nữa. Chúng ta gọi thức ăn đi nhé.
Không đợi mời cả bọn con gái ồn ào kêu thức ăn. Trong khi chờ đợi nhà hàng đem thức ăn ra, Lép kín đáo liếc nhìn người đàn ông tên Chương, y khoảng trên 50 tuổi, mái tóc có chút muối tiêu, gương mặt sáng sủa…Lép lẩm bẩm:
– “Coi cũng được”
Bất chợt Lép có ý nghĩ so sánh ông Chương với ông Minh. Một người tàu lai bụng lớn, cử chỉ lịch thiệp và thái độ của một thương buôn, còn Chương nhẹ nhàng nho nhả như văn nhân trong truyện tiểu thuyết. Lép hơi nhíu mày, phân vân. Là một cô gái mồ côi thất học, nghèo; ngày ở quê Lép không bao giờ có ý nghĩ so sánh hơn thua và cũng chưa bao giờ có ước mơ to lớn ngoaì miếng ăn và những đám hát đình. Hoàn cảnh thay đổi con người, sau những ngày ăn trắng mặt trơn, lên xe xuống ngựa, nhất là những ngày làm vợ-tuy là vợ bé- ông chủ Minh, Lép càng xinh ra “Người tốt nhờ lụa, lúa tốt nhờ phân” thiệt đúng.

Lép tiếp tục kín đáo nhìn ông Chương đang ba hoa cười đùa với đám con gái chung quanh. Ông như cái đinh trong vòng tròn, ông trả lời đứa này hứa hẹn với đứa kia. Đám con gái lợi dụng lúc ông ta vui vẻ đòi đủ thứ, ông hứa với tất cả không từ chối bất kỳ một yêu cầu nào. Bất ngờ ông ngước nhìn lên bắt gặp ánh mắt Lép đang nhìn ông chăm chú, ông sửa lại thế ngồi, nở một nụ cười thiệt tươi, nói với Lép:
– Còn cô Linda thế nào. Tôi có cảm tưởng cô không được vui?
Đám con gái đang ồn ào bỗng im bặt quay ra chăm chú ngó Lép.
– Linda sao thế? Mầy bữa nay là cây đinh của vũ trụ đó nhen.
– Ê, bà hoàng muốn gì nè? Nói đi mầy…tụi tao …
Lép đưa tay cản, sắc mặt nghiêm nghị:
– Tụi bay tính toán cái gì mà hẹn tao ra đây. Tao thiệt là không biết. Ông Chương là bạn của tụi bây mà.
Ông Chương nhướng mày:
– Như thế tôi không thể là bạn của cô Linda hay sao?
Có tiếng nhao nhao:
– Ừ, mày nói đi. Ừ một tiếng đi có mất mát gì đâu.
Ông Chương vẫn từ tốn:
– Các em đừng ép Linda, cứ để Linda tự nhiên được không?
Đám con gái vẫn ồn ào:
– Không phải đâu anh Chương ơi, Linda vui vẻ mà đâu có gì đâu. Nó làm bộ đó…mầy nói đi, tao nói có phải không?
Bất chợt Lép cảm thấy áy náy, nó có linh cảm một chuyện gì đang xảy ra mà nó không được biết. Nó lắc đầu:
– Thì đâu có gì đâu. Bạn thì bạn…mà tao đâu có xứng đáng làm bạn với ông Chương.
Ông Chương vừa nói vừa tạo nụ cười thiệt tươi:
– Sao Linda lại nói thế. Tôi rất hân hạnh được quen Linda, tôi đã để ý từ lâu hôm nay mới có dịp ngồi đối diện. Hôm ở nhà Loan đông quá, biết bao nhiêu người vây quanh Linda tôi không có cơ hội để chào làm quen.
Tự nhiên trong lòng Lép dâng lên cảm giác được vuốt ve, cái thỏa mãn vô hình nằm đâu đó nổi lên trào ra, và Lép nở một nụ cười.
s
Người bồi bàn dọn thức ăn ra, những dĩa đồ xào nóng hổi bốc khói thơm lừng, những dĩa thức ăn nhiều màu sắc, những món canh đựng trong những cái tô sứ trắng điểm bông vàng, bông đỏ. Chẳng bao lâu trên bàn bày biện đầy màu sắc, các ly băøng thủy tinh trong suốt đựng nước đá, từng viên đá nhỏ nằm chìm trong chất nước màu nâu đậm. Lép chợt nhớ đến ngày đầu tiên đi ăn với ông Minh trên Chợ Lớn và cũng từ đó nó biết hưởng mùi giàu sang của những kẻ có tiền. Và cũng từ đó nó biết nó có một sắc đẹp trời cho, cái thứ vũ khí nhẹ nhàng, là chiếc thang êm ái đưa nó lên chỗ cao sang. Nó thở dài kín đáo.
– Nào, mời các cô. Mời Linda chúng ta nâng ly chúc mừng ngày đầu gặp gở.
Ông Chương lịch lãm nâng ly mời mọi người. Bàn ăn im lặng chỉ còn tiếng ly tách chạm nhau lanh canh, mấy đứa bạn của Lép sành điệu nâng ly chúc mừng. Tất cả đều quay nhìn Lép, nó vội vàng xua tan bao nhiêu ý nghĩ lộn xộn trong đầu và cầm chiếc ly đư alên. Đưa miệng ly vào gần miệng, Lép nhấm một chút, chất nước màu nâu sẫm óng ánh đó là thư rượu của Tây, rượu vang đỏ. Nó nhấm một chút nuốt xuống, lần đầu tiên nó uống chất nước nầy với ông Minh trong bữa tiệc đầu tiên sau khi nó đi ra khỏi nhà bà Mỹ Thể. Nó ngât ngất, mắt nó long lanh, thân thể nó nóng râm rang và hồn nó chơi vơi ở chín từng mây xanh. Cũng ngày hôm đó lần đầu tiên nó biết thế nào là sự sung sướng, rung động tận cùng của người nữ chăn gối với đàn ông. Những lần gần gủi Hai Hường chỉ là những lần nó bị ép buộc không thể tránh, nhũng lúc sau nầy nó cũng chỉ làm công việc đó tự nhiên như đói ăn khát phải tìm nước uống mà tự trong thâm tâm nó không hào hứng để tìm đến. Lần đầu nằm trên giường nệm ấm êm của bà Mỹ Thể cùng ông Minh cũng là những lần bị ép buộc. Chỉ có lần nầy, lần đầu tự nó ham muốn và cơ thể nó đòi hỏi và nó tự lộ ra bằng ánh mắt mơ màng khi nó nhìn ông Minh.

Ông Chương kín đáo chạm mu bàn tay Lép khi hai chiếc ly gần nhau, nó nhìn và bắt gặp ánh mắt sáng trưng như ánh đèn của ông Chương đang chiếu thẳng vào mắt nó. Lép rùng mình như bị điện giựt. Ánh mắt ông Chương như có ma lực làm nó rùng mình. Vội vàng đư a ly lên môi để che đậy cảm giác khó hiểu vừa nổi lên trong lòng.
– Ê, tụi bay coi kìa hoàng tử đang đá lông nheo công cúa kiakìa tụi bay ơi.
Tự nhiên Lép cuí mặt xuống mắc cở như thể đứa con gái lần đầu nhìn lén con trai bị bắt quả tang.
– Thôi đừng có giả bộ nữa, xáp đại vô đi cho tụi này ăn đầu heo…
Một đứa nào đó trong bàn la lên, Lép cố giữ vẻ mặt bình tỉnh.
– Nào mời các em. Chúng ta tự nhiên đi nhé. Bây giờ coi như trong một gia đình.
Ông Chương lịch sự gắp một miếng thức ăn bỏ vô chén của Lép, ông ta nhỏ nhẹ:
– Mời Linda cầm đủa. Tôi thật lòng đấy mà. Nếu Linda còn có cảm giác e ngại thì thôi….tôi xin lỗi vì sự quá đường đột.
Ông còn nói nhiều câu, những lời nói bóng bẩy, văn chương đó lép chưa nghe qua lần nào. Khi còn ở chợ thì ồn ào và đám bạn của hai Hường thì tục tằn mất dạy quen cái thói giang hồ. Ông Minh thì nho nhả theo cái thói miệng lưỡi của kẻ thương buôn.
– ÔngChương…
Lép kêu tên ông Chương muốn nói một câu gì đó nhưng nó bí, chưa bao giờ nó biết nói câu văn chương vì vốn đã quen từ thưở nhỏ là nghĩ sao nói vậy huệch hoạch buông thùa.
– Tôi nghe đây. Linda muốn nói gì?
Lép ấp úng:
– Dạ không…không gì hết…em cảm ơn ông.
Chương cười lớn:
– Hừ…sao lại nói thế….mà nè, “em” phải đi với “anh” chớ sao lại xưng ông?
– Dạ! Dạ!
Ông Chương lên giọng giảng giải:
– Bây giờ là thời buổi văn minh, chúng ta đang ở trong chính thể cộng hòa, không phải là thời Tây đô hộ hoặc là phong kiến vua chúa xa xưa. Linda suy nghĩ gì cứ nên nói ra chớ có gì đâu ấp úng. Trước lạ sau quen thôi mà.

Đám bạn gái của Lép đang ăn uống ồn ào, nâng ly uống trót trót, húp canh nghe xì xụp bỗng ngừng lại xía mỏ vô:
– Ừ, thời đại nam nữ bình quyền, chớ không phải nam trọng nữ khinh nữa đâu. Văn minh rồi, thanh nữ còn cầm súng được mà. Tụi bay không thấy nữ sắp hàng đi duyệt binh ào ào ngoài đại lộ hay sao…Linda, mầy mạnh dạn lên có gì còn có tụi tao đây, sợ gì.

Một khoảng đời thơ ấu bật chợt về trong trí con Lép. Nó nhớ ngày nó còn ở quê có một thời người ta cũng nói mấy chữ đó. Trong cái làng quê của nó một hôm bất ngờ có sự thay đồi lớn làm bà con ngỡ ngàng. Thằng Chột con ông thợ rèn nay đồi tên là Thanh Tuấn, con Đẹt đổi tên tên thành Kiều Nga, rồi thằng Đực đen chăn trâu ở đợ cho ông Hội Đồng thành Hùng Phuơng, thằng Năm Lé kim đổi thành Minh Phương, con gái là Vân Liễu, Vân Mộng, Thùy Vân, còn con trai thành Hùng Phương, Minh Chánh….ôi thì thôi. Sáng hôm đó tụi đó ra chợ gặp nhau ngã mủ chào:
– Hùng Phương xin kính chào Vân Mộng.
– Thúy Nga xinh kính chào ông anh Thanh Tuấn đại huynh nhã giám.

Rồi từ đó tụi nó tùng tam tụ ngũ ăn chơi cặp kè bàn tán toàn những chuyện trên trời dưới biển nào nam nữ bình quyền, nhân ái, giác ngộ, độc lập tự do…nhốn nháo khắp xóm khắp làng. Cứ mỗi lần như vậy con Lép chạy theo coi như coi hát bội, còn người lớn trong làng thì trể môi nhọn mõ chắc lưỡi chữi thề. Có người nóng nãy khi thấy tụi nó cặp kè ngã ngớn trong nhà lồng chợ thì chữi thẳng mặt nào đù mẹ, đụ bà. Có ông còn cung tay như muốn tống vô mặt đám con trai con gaí đó mấy dộng mới đã nư. Mấy ông cụ già thì nói:
– Con cái nhà ai mà không biết dạy, đù mẹ cho tụi nó đi chầu hà bá diêm vương cho rồi.
Có người còn hăm he:
– Đù…m…cơm không có ăn mà bày trò làm giặc, tao cho một thùng dầu là hết đòi nữ quyền với nam quyền…
Một người khác thì chắc lưỡi:
– Úy cha mẹ ơi, tui thấy tụi nó tùng tam tụ ngũ gái cũng như trai ăn nhậu ngoài chợ chớ đâu. Cái gì mà như thể quỷ vương ra đời, tóc tai thì bờm xờm mà ăn nói thì như cải lương hát bội.
– Tui thấy có con ông Chín Lương trong đám đó. Tôi nghiệp ổng thì thôi chớ, ổng có đứa con gái rượu mẹ nó thì mù, còn ổng con người chơn chất thiệt thà đi buôn hàng chuyếntrên chợ Mỹ bây giờ con gái ổng mắc cái bịnh gì mà nó theo cái đám đầu trâu mặt ngựa ở đâu về.

Rồi một đêm kia khi cả làng đang yên giấc thì có tiếng la:
– Cứu tôi với! Cứu tôi với! Bà con ơi bớ bà con ơi…”
Người ta hoảng kinh tốc nóp, vén mùng chun ra…ngoài chợ cháy đỏ một góc trời. Sáng ra khi gió tạnh mây tan, đám cháy được bà con dập tắt người ta mới biết đám “văn minh cánh mạng” đòi quyền bình đẳng đã nhóm họp với nhau bày trò tiệc rượu. Một đứa trong bọn đứng lên hùng hổ:
– Tui nói cho các bạn nghe, chúng ta thanh niên thời đại mới, nam nữ phải bình quyền, cha mẹ phải biết tôn trọng sự tự do. Nếu chúng ta không mạnh dạn làm một cuộc cách mạng thì chúng ta sẽ chết dần mòn trong xó xỉnh của làng này mà thôi. Vậy anh chị em có bằng lòng không. Mình phải làm một cái gì đi chớ.
Thì ra đó là thằng Chột, nó đang cặp cổ con ông Chín Lương hô hào làm cách mạng.
Có tiếng phụ họa với nó:
– Phải đó. Anh ThanhTuấn nói phải đó.
Có tiếng nhắc kéo “Đại huynh Thanh Tuấn chớ “
– Ừ, đại huynh nói chí phải. Đúng quá, hay quá , phải quá.
Một thằng đưa cao ly rượu lên:
– Anh em hãy cùng tôi uống chén rượu nầy chúng ta thề sẽ đồng tâm làm một chuyện gì. Anh em hãy chứng kiến lời thề của tôi.
Nó ngửa cổ nốc cái ực, chuì mép ngồi xuống. Một đứa con gái cũng đứng lên giơ cao ly rượu tuyên bố:
– Tôi cũng xin thề …nhứt ngôn ký xuất bốn ngựa khôn theo kịp.
Trong đám đó có một thanh niên lạ mặt ngồi im vỗ tay cổ võ. Đang khi chúng nó huênh hoang thì ông Chín Lương ào àoxông vô mặt mày đỏ phừng vì tức giâïn, trên tay ông cầm cây chỉa ba, mặt mày ông đỏ gay; coi cái tướng ông như thể Trương Phi nơi Đơn Dương Trường Bản…miệng ổng la tay ổng chỉa:
– Nè…bình quyền nè…tao cho mày bình nè…con Bẹp đâu rồi…mầy đâu rồi.
Cả đám đang ngon trớn đầu tựa vai kề vừa ăn nhậu vừa ve vuốt mơn trớn thì ông Chín Lương xông vô làm tụi nó tóa hỏa tam tinh tốc bàn chạy tuốt, đứa nào chậm ông đâm nhầu, chiếc đèn măng sông đổ nhào bén lửa mấy bao tời bao cói bốc cháy. Khi bà con dập tắt ngọn lửa thì đám thanh niên trốn mất, và cũng chẳng có ai biết mặt thằng thanh niên lạ trong đám đó là ai. Tù đó hết bình đảng bình quyền….

Con Lép tự nhiên cười mĩm chi, ông Chương đang ngon trớn day lại thấy:
– Em vui vẽ là tôi vui rồi….Sonny nói đúng, đời nầy chúng ta phải thoát ra khỏi cái võ bọc tam tòng đi…văn minh rồi. Linda em nghĩ thế có đúng không.
Lép nghe con bạn nói bình quyền nó chợt nghĩ chuyện xưa và cười một mình, bất đồ ông Chương hỏi làm nó ú ớ:
– Á, …ư…anh…ông nói sao cũng phải mà.
– Sao em nói như thế được. Chúng ta đang thảo luận trao đổi mà. Không nên ép một ai theo ý của mình được ấy mới là thật sự bình đẳng.
Lép im lặng. Đối với Lép những điều ông Chương vừa nói không có nghĩa gì cả, những câu chữ Lép mói nghe lần đầu. Cái gì “tam tòng tứ đức” Lép lắc đầu, sao mà rắc rối quá, nó chỉ biết tuồng Võ Tòng đã hổ trong tuồng hát bội, con mẹ Phan Kim Liên te rẹt muốn rù quyến Võ Tòng…Ôi sao cái con mắt con đào lăûng trong tuồng hát nó mới lẳng lơ làm sao, cái miệng cong cớn, cái mắt liếc có đuôi…Lép mơ màng liếc xéo ông Chương đang ngồi một bên, cái liếc vô tình học điệu bộ của cô đào sân khấu làm cho ông Chương mê tít thò lò.
– Nào, cầm muỗng lên húp miếng xúp nầy coi…xúp vi cá đó Linda.
Lép gật đầu cầm cái muỗng ông Chương đưa, và từ từ ghé môi húp nhẹ nhàng. Cử chỉ vô tình tự nhiên càng làm Chương mê mệt. Ông ta kéo cái ghế sát hơn, cánh tay ông vô tình gát sau lưng Lép. Đám bạn gái vẫn ồn ào, ngỗ ngáo cười giỡn với nhau không để ý đến hành động của Chương. Ông ghé sát tai Lép thì thào:
– Đêm nay chúng ta đi chơi Linda nhé. Đêm nay anh sẽ đưa em đi chơi để đánh dấu ngày chúng ta gặp gở.
Cánh tay ông Chương nhẹ nhàng, len lén choàng qua vai Lép. Nó để yên không có cử chỉ nào phản đối. Ông Chương tiếp:
– Sài Gòn có nhiều chỗ vui, anh rất hân hạnh đưa em đi cho biết.
Không cần đợi Lép trả lời, ông Chương mặc nhiên coi như Lép đã chấp nhận. Ông ta đổi cách xưng hô thân mật Lép không nói gì.
Từ một đứa con gái quê mùa bỗng một bước trở thành Linda xinh đẹp như chuyện thần tiên làm cho tâm hồn con Lép phơi phới. Ban đầu nó còn e ngại, sau vài ly rượu vang đỏ mặt Lép ửng hồ, mắt long lanh và đầu óc bồng bềng Lép như quên đi tất cả.
– Nghe nói em không có việc làm và đang cần một chỗ làm?
Lép nhíu mày ngó nghiêng:
– Ai nói? Ai bép xép quá vậy.
– Đừng nói thế chớ. Bạn bè của em lo cho em đó mà. Công ty anh đang cần một người trông coi sổ sách và làm thư ký. Em vào làm nhé?
Lép càng hoang mang:
– Đi làm?
Lép thiệt sự ngạc nhiên, nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện xin đi làm. Làm gì? Một chữ không biết, nghề nghiệp cũng không, cái thân đi ở đợ kiếm cơm có bao giờ còn Lép có ý nghĩ sẽ đi làm. Thấy Lép im lặng ông Chương nghĩ rằng Lép đang phân vân lưỡng lự. Ông bồi thêm:
– Công việc tương đối nhàn mà lương cao em à? Làm thư ký cho anh mà.
………………

Những nhộn nhịp chung quanh không làm cho Lép chú ý, nó đang nhìn ra ngoài cửa, một bà cụ quần áo lếch thếch đang chìa tay xin tiền. Lưng bà quay về phía cửa, bất chợt một hình ảnh hiện lên trong trí Lép…người đàn bàn lưng còng…Lép nhíu mày…người đàn bà khốn khổ làm nó nhớ đến bà ngoại nó…căn nhà bà nó khi mẹ nó mất đi rõ ràng …Lép xìu như bong bóng lủng. Nó rít lên nho nhỏ trong cổ họng…Bà ơi. Con nhỏ Lép với bà ngoại những ngày nghèo đói ám ảnh Lép không nguôi. Căn nhà vách lá có hàng bông vạn thọ trước sân, bông nào bông nấy tròn ú na ú nần vàng bắt mê, những ngày giáp Tết làng xóm rực lên ánh nắng vàng tươi hực hở, những bờ cỏ quê nghèo như có thêm sức sống, mùi đất, mùi cỏ thơm hơn, trời đất thiệt lạn lùng có cái gì đó thiêng liêng trong những ngáy giáp tết. Đất có mùi thơm. Cỏ cây hoa lá có mùi thơm, những hàng bông vạn thọ trước nhà ngoại cũng có mùi thơm, mùi hương thoảng thoảng của tất cả những gì quanh nó như bốc lên bao trùm mọi vật một màn sương mong manh. Cũng cảnh vật đó, con trâu đó, cái cày đó hàng cây đó …tất cả đều mới trươc mắt con nhỏ nghèo nàn rách nát.. Căn nhà vẫn là căn nhà lá dừa nước đon sơ …Lép ngồi im lặng trong đám đông đang ồn ào nói chuyện, bên tai nó vẫn là tiếng ông Chương tỉ tê, bàn tay ông Chương vẫn đang mày mò trên bắp vế nón của Lép, nhưng giờ này nó khôngcòn nghe cảm giác rạo rực chạy rần rần như một chút trườc đây. Lép như nghe tiếng ngoại nó kêu lên trong căn bếp đang um khói…Lép ơi…cháu ở đâu rồi Lép. Đời người có những đổi thay mà Lép không bao giờ biết. Mói ngày nào con lép đen đúa xấu xí như bãi sình ngoài mé sông gần nhà mà giờ đây con Lép như bà hoàng quần áo xe sua chưng diện…Lép ơi…cháu đâu rồi Lép. Tiếng kêu vô hình dẫn nó đi đâu nó không biết. Bà già trước cưa bây giờ đã ngồi xuống bực thềm. Lép cố xua đuổi hình ảnh quê xưa ra khòi đầu óc. Nó muốn quên đi để sống. Ít học, nhưng tình cảm nó dồi dào. Niềm thương quê vẫn đâu đó trong con người của nó. Tiếng ngoại hát ru, hình ảnh ngoại còng lưng cầm cây chổi bằng lá dừa lum khum quét khoảng sân truớc nhà tém những cọng rác vô gốc cây bưởi ở góc sân. Cây bưởi đầy bông trắng xóa rụng rơi lả chả mỗi khi cơn gió thoảng qua, những bông bưởi trắng có mùi thơm nồng ngây ngất nó đã từng hít đầy buồng phổi. Những bông bưởi ngoại đã gội đầu cho nó. Cái đầu bù rối thơm mùi bông bưởi củ những ngày còn thơ. Lép đưa tay vuốt tóc, mái tóc của nó bây giờ thon thả buông lơ lửng trên bờ vai, những cọng tóc cháy nắng khét lẹt giờ đây thơm muì nước hoa mắc tiền. Nhớ ngoại, nhớ quê trong hoàn cảnh nầy thiệt trớ trêu…bây giờ đã xa tít mù là xa.
Lép hất tay ông Chương ra khỏi bắy vế nón. Nhân cơ hội con Lép ngẩn ngơ bàn tay nhám nhúa của ông Chương đã gần tời bờ cấm địa. Lép nhăn mặt ngó Chương. Ông ta cười giả lả. Lép nói một mình:
– Chim xa cành còn thương cây nhớ cội. Người xa người chớ tội lắm người ơi.
Ông Chương ngạc nhiên:
– Linda vừa hát đất à? Hay là chúng ta hát đi nhé.
Lép lắc đầu:
– Tui hông biết hát.
– Em vừa hát đấy thây?
– Không phài dâu. Nói vè đó.
Ông Chương kêu lên:
– A! Thì hát vè cũng được chớ có sao đâu?
– Không. Tui đang nhớ nhà.
Một đưá bạn chen vô:
– Cái gì? Mầy nói cái gì?
– Tao nói tao nhớ nhà.
Cả bàn cười rộ lên:
– Í chời đất ơi. Mầy nhớ nhà? Sai kỳ vậy. Đương không nhớ nhà?
– Ừ…Đừng bay mà mõi sức chim. Bơ vơ cảnh lạ khôn tìm cây xưa.
– Í ẹ…làm thơ đó hả Linda?
– Không. Câu hát vè của ông Đồ Chiểu ở quê tao.
Ông Chươnmg tỏ vẻ hiều biết:
– À, thì ra em cũng biết à? Em thích thơ văn ư? Ông nầy là người làm tập thơ Lục Vân Tiên đó.
– Tui hổng biết, nhưng tui có thuộc chuyện Lục Vân Tiên với Kiều Nguyệt Nga.
Một con bạn ngồi gần lép phát la lên:
– Aùi chà chà. Con Linda bữa nay bày đặt nói thơ kìa tụi bay. Hồn thơ lai láng vì có chàng ở một bên hả cưng.
Không ai hiểu được tâm sự con Lép. Ông Chương cũng vậy. Đương không nó phát nói thơ, nói vè làm ông cụt hứng. Ông đang sắp đặt cuộc chơi đem nay tại một nhà hàng nào đó trong thành phố bỗng dưng con mồi bất chợt buồn ngang làm ông chới với. Ông Chương ngồi im lặng quan sát con Lép. Mặc cho đám bạn cười chọc, Lép vẫn chưa ra khòi nỗi nhớ nhà đế bất ngờ từ hình ảnh một bà già ăn xin ngồi trước cửa. Lép muốn dúng lên bước ra cho bà một cái gì đó nhưng nó còn chần chờ còn ngần ngại.
– Hê! Aên con mau mau còn đi tiếp mục thứ hai thứ ba nữa chớ. Không lý tụi bay muốn ngồi mọc rể ở đây.
– Không! Không! Lâu lâu mới có một lần dại gì ngồi đồng.
Ông Chương gọi người bồi tính tiền, Lép vẫn ngồi im không nhúc nhích trong khi đám bạn gái ồn ào đứng lên đầy ghế soàn soạt. Không biết tại làm sao Lép miệng nói môi cười với bạn mà lòng nó cứ ngẩn ngơ.
Mọi người đang kéo nhau đi ra cửa ồn ào nói nói cười cười, ông Chương đi sau cùng, đi sau lưng của Lép. Ông bước lên sòng vai nói nhỏ bên tai, giọng ông lo lắng khàn đặt:
– Anh thấy em hình như không được vui thì phải?
– Đâu có đâu. Không có gì.
Đi ngang cửa Lép quay mặt lại nhìn bà già vẫn ngồi co ro cóm róm bên bực thềm đưa tay xin người qua lại. Lép quay mặt đi. Nó buồn.
Dẫu buồn buồn trong bụng, Lép cứ bước tới luôn, bước qua mặt bà cụ mà trong trí nó nghĩ đến ngoại. Người đàn bà khốn khổ không phải là ngoại. Làm gì ngoại ở chốn nầy, ngoại con Lép đã mất từ mấy mươi đời vương, từ cái ngày nó bỏ quê trốn đi. Lép cố nén một tiếng thở dài. Ông Chương có chiếc xe trắc-xông màu đen đậu xế cửa nhà hàng; đám con gái nhốn nháo tranh giành nhau đi xích lô máy. Một đứ anói:
– Tao đi xích lô máy qua Trần Hưng Đạo, giác nầy ngồi xích lô máy dạo một vòng Sài Gòn, chạy ngược ra bến Bạch Đằng, qua cầu Khánh Hội xuống kho 5 thì phải biết…le lói hết chỗ chê à.
Một đúa khác trề môi:
– Bộ tính đi khoe của hay sao chớ. Mầy đi xích lô máy tao đi xe với anh Chương cho sướng. Đứa nào đi xe theo tao.

Leave a Reply