home Truyện Dài Cánh Đồng Nước Nổi (7)

Cánh Đồng Nước Nổi (7)

67.  Sáu Bảnh nghe mấy câu chuyện nầyrồi nhưng anh không thuộc nhiều bằng Nhân Hậu. Câu chuyện Lục Vân Tiên hầu như người dân quê ở trong đồng mỗi người thuộc một cách . Câu chuyện được kể chắp vá “hút gió gỏ cây” kể đi kể lại từ đời nầy qua đời khác và nội dung cốt cách câu chuyện có nhiều điển tích bên Tàu làm cho người nghe và người kể nhiều khi cứ truyền miệng mà không hiểu sự tích như thế nào về những nhơn vật được kể ra trong câu chuyện.
Nguyệt Nga cũng vậy, nghe chuyện Lục Vân Tiên có nàng Kiều Nguyệt Nga truân chuyên và bản thân khổ ải đã từng, Sáu Nguyệt Nga rất thương cảm nhưng không biết sự tích nàng Kiều. Đêm nay ngồi im nghe Nhân Hậu đọc chuyện Lục Vân Tiên vanh vách nàng lên tiếng hỏi:
– Hậu à, mầy kề tao nghe sư ïtích Nguyệt Nga trong chuyện Lục vân Tiên đi mầy.
Nhân Hậu ngó bạn:
– Hổng nhớ tường tận nhưng mà…như vầy… Ông Lục Vân Tiên giỏi văn giỏi võ; đi thi ngoài kinh thành xứ Huế, nghe tin mẹ chết ông bỏ thi lên đường trở về nhà. Thương mẹ ông khóc đến nổi đui luôn cặp mắt. Trên đường về ông gặp bọn cướp đường đang bát cóc người con gái tên Kiều Nguyệt Nga, ông đánh dẹp bọn cướp và cứu được giai nhân Từ đó hai người hẹn ước thương yêu. Chuyện ông Vân Tiên đánh cướp nó như vầy:

“Vân Tiên nổi giận lôi đình,
Hỏi thăm: “Lũ nó còn đình nơi nao?
“Tôi xin ra sức anh hào”,
“Cứu người cho khỏi lao đao buổi này.”
Dân rằng: ” Lũ nó còn đây”,
“Qua xem tướng bậu thơ ngây đã đành.
“E khi họa hổ bất thành,
“Khi không mình lại xô mình vào hang.”
Vân Tiên ghé lại bên đàng,
Bẻ cây làm gậy, tìm đàng chạy vô.
Kêu rằng: “Bớ đảng hung đồ!”
Chớ quen làm thói hồ đồ hại dân.
Phong Lai mặt đỏ phừng phừng:
Thằng nào dám tới lẫy lừng vào đây.
Trước gây việc dữ tại mầy,
Truyền quân bốn phiùa phủ vây bịt bùng.
Vân Tiên tả đột hữu xông,
Khác nào Triệu Tử phá vòng Đương Dương.
Lâu la bốn phía vỡ tan,
Đều quăng gươm giáo tìm đàng chạy ngay.
Phong Lai trở chẳng kịp trở tay,
Bị Tiên một gậy thác rày thân vong.
Dẹp rồi lũ kiến chòm ong,
Hỏi: “Ai than khóc ở trong xe này?”
Thưa rằng: “Tôi thiệt người ngay,”
“Sa cơ nên mới lầm tay hung đồ.
“Trong xe chật hẹp khôn phô,
“Cúi đầu trăm lạy, cứu cô tôi cùng.”
Vân Tiên nghe nói động lòng,
Đáp rằng:”Ta đã trừ dòng lâu la”.
“Khoan khoan ngồi đó chớ ra,
“Nàng là phận gái, ta là phận trai.
“Tiểu thư con gái nhà ai,
“Đi đâu nên nỗi mang tai bất kỳ.
“Chẳng hay tên họ là chi?”
“Khuê môn phận gái việc gì đến đây?
“Trước sau chưa hãn dạ nầy,
“Hai nàng ai tớ, ai thầy nói ra?”
Thưa rằng: “Tôi Kiều Nguyệt Nga,
“Con này tỳ tất tên là Kim Liên.
“Quê nhà ở quận Tây Xuyên”,
“Cha làm tri phủ ở miền Hà Khê.”
“Sai quân đem bức thư về,”
“Rước tôi qua đó định bề nghi gia”.
“Làm con đâu dám cãi cha”,
Ví dầu ngàn dặm đàng xa cũng đành!
Chẳng qua là sự bất bình,
Hay vầy cũng chẳng đăng trình làm chi.
Lâm nguy chẳng gặp giải nguy,
Tiết trăm năm cũng bỏ đi một hồi.
“Trước xe quân tử tạm ngồi,
“Xin cho tiện thiếp lạy rồi sẽ thưa:
“Chút tôi liễu yếu đào thơ,
“Giữa đường lâm phải bụi dơ đã phần.
“Hà khê qua đó cũng gần
“Xin theo cùng thiếp đền ơn cho chàng”.
“Gặp đây đương lúc giữa đàng,
“Của tiền không có, bạc vàng cũng không”.
“Gẫm câu báo đức thù công”,
“Lấy chi cho phỉ tấm lòng cùng ngươi.”
Vân Tiên nghe nói liền cười:”
“Làm ơn há dễ trông người trả ơn”.
“Này đà rõ đặng nguồn cơn”,
“Nào ai tính thiệt so hơn làm gì?”
“Nhớ câu kiến ngãi bất vi”,
Làm người thế ấy cũng phi anh hùng”.
“Đó mà biết chữ thủy chung,”
“Lựa là đây phải theo cùng làm chi.”
Nguyệt Nga biết ý chẳng đi,
Hỏi qua tên họ một khi cho tường”.
Thưa rằng: “Tiện thiếp đi đường”,
“Chẳng hay quân tử quê hương nơi nào?”
Phút nghe lời nói thanh tao,
Vân Tiên há nỡ lòng nào phôi pha:
“Đông thành vốn thiệt quê ta,”
Họ là Lục thị, tên là Vân Tiên.

Nhân Hậu nhìn Nguyệt Nga nói:
– Chuyện như vậy đó.
Lụa đừng lên:
– Thôi bây giờ thì tao về chớ ngồi đây nói chuyện tầm ruồng mệt rồi. Nguyệt Nga ở lại chơi với con Hậu. Tui về trước anh Sáu.
Không đợi trả lời, Lụa đi nhanh ra cửa rồi bước thẳng ra sân đi luôn một mạch. Nguyệt Nga nhìn quanh:
– Con Lụa nó giận hả?
Nhân Hậu lắc đầu:
– Caí tánh nói như vậy đó. Mà thôi cũng khuya rồi để nó đi về đi. Còn mầy muốn ở đây chơi với tao hay là sao?
Nguyệt Nga nhìn Sáu Bảnh đang ngồi ở cái ghế gần cửa xoay xoay cái ly trong tay, quay nhìn Nhân Hậu và Nguyệt Nga đứng lên:
– Thôi để bữa khác đi nha. Tao về mai sáng tao qua chơi.
Nguyệt Nga nói xong bước lẹ qua ngạch cửa ra sân. Khi mọi người ra về bất ngờ bỏ lại Nhân Hậu đối diện với Sáu Bảnh nàng chưa biết phản ứng thế nào nên ngồi im lúng túng. Căn nhà trở nên im lặng. Sáu Bảnh phân vân, Nhân Hậu ngập ngừng. Cuối cùng Nhân hậu đứng lên bước lại gần bàn cầm cây đèn, mắt nhìn Sáu Bảnh nói:
– Để tôi dọn dẹp chút xíu nghen anh Sáu. Anh muốn ngồi chơi cứ ngồi.
Sáu Bảnh hít một hơi dài mở miệng:
– Cũng khuya rồi đó, tui đi về nghen.
Nhân Hậu cười nhẹ:
– Tùy ý anh à, tôi không dám đuổi đâu.
Miệng nói đi về nhưng thân hình như mọc rể dán chặt xuống mặt ghế không nhúc nhích. Sáu Bảnh nhìn quanh:
– Cả nhà ngủ hết rồi.
– Dạ ngủ hết rồi anh Sáu. Mấy ngày hôm nay lu bu đủ thứ chuyện bữa nay mới thư thả ngồi chơi.
– Ừa.
Im lặng trở lại căn nhà. Sáu Bảnh đứng lên loay hoay phủi mấy xác trà rớt trên mặt bàn không biết làm gì. Nhân Hậu chợt thở ra:
– Đừng anh Sáu, anh để đó tôi dọn, anh ngồi chơi đi. Bữa nay trăng khuya đẹp quá phải hông anh.
– Ừ.
Nhân Hậu vặn nhỏ ngọn đèn bước ra sân, Sáu bước theo như cái bóng. Ngồi xuống nghạch cửa nhìn ra bóng đêm mờ mờ, Nhân Hậu hỏi:
– Anh Sáu nè.
– Tui đây.
– Anh biết Hai Hường chớ hả.
– Ừ có biết. Y làm nghề chở hàng cho ông chủ nào đó ở Chợ Lớn.
– Như là anh quen y dữ lắm mà.
Sáu Bảnh mau mắn:
– Cũng hổng quen nhiều. Có gặp y mấy lần khi nào y đi ngang qua đây hay là tui có việc ra chợ. Mà…mà cô Ba hỏi làm gì vậy? Có chuyện mua bán gì với y sao?
– À không. Nhà tui mà mua bán gì đâu. Chẳng qua là bữa trước y về đây mua dưa của Chú Tám ba con Lụa đó mà.
– Cái chuyện này thì tui biết mà. Rồi sao, mà có chuyện gì.
Nhân Hậu cười:
– Thì đâu có chuyện gì, thấy anh đi lại với y thân mật thì hỏi coi anh có thân thiết gì hông vậy mà.
– Thân thì cũng hổng nói là thân nhưng mà quen mặt.
– Mà anh có biết y ở đâu hông mà đi lại với y?
Sáu Bảnh chưng hửng hỏi lại:
– Tui nghĩ đâu cần biết làm gì cho thêm phiền phức ra. Cái chuyện ăn nhậu với nhau mà hỏi lai lịch người ta làm gì.
– Chuyện của anh tui hổng muốn hỏi làm gì. Nhưng y có qua lại với con Lụa và con Sáu Nguyệt Nga.
Sáu Bảnh hỏi:
– Qua lại với con Lụa, con Sáu! Nói sao tui chưa hiểu?
– Thì y muốn mèo chuột, tò te với con Lụa rồi ra chợ thì nói ngon ngọt với con Nguyệt Nga. Tui thấy chuyện kỳ cục nên tui mới hỏi. Mà y có vợ con gì chưa?
Sáu Bảnh cười trừ:
– Có nói thì tui mới biết. Chuyện gia cảnh của y thì tui hoàøn toàn mù tịt hổng biết gì.
Nhân Hậu khó chịu:
– Anh sao mà hay thiệt nha. Người ta ở đâu hổng biết mà đi ăn nhậu với người ta. Cái thời buổi nầy nó hổng phải bình yên như mấy lúc trước đâu à. Lỡ mà nó theo mấy người xấu làm nổ cái hội đồng xã hay là làm có mồi chỉ chọt chận ghe xuống bà con cướp tiền rồi anh đi với y anh hổng mang họa à?
Sáu Bảnh tóa hỏa:
– Trời ơi nói gì mà nghe ghê quá sá vậy? Hổng nhát tui đó chớ.
– Ở đó mà nhát. Cái con người gì mà vô tâm vô tình. Tui nói cho biết anh đi với y có ngày anh mang học đừng nói sao tui hổng nói trước.
Mặt Sáu Bảnh nhăn nhó:
– Nói gì nghe mà ghê. Thôi đừng nói chuyện đó đi.
Miệng nói không, nhưng trong đầu Sáu Bảnh nhớ rõ như in những lần Hai Hường cùng anh nhậu nhẹt, những lời nói của y nghe qua như có hận thù với bà con trong làng trong xóm. Có lần y rủ Sáu Bảnh đi vô lung với y. Ngày đó Sáu Bảnh từ chối không đi. Lại có lần y đem chuyện mấy ông chủ điền ra nói xấu, kích thích lòng căm thù của đám thanh niên ngồi cùng bàn trong cơn say rượu. Bất giác anh buột miệng:
– Ừ kỳ kỳ.
Nhân hậu quay lại:
– Anh nói cái gì kỳ kỳ.
Sáu Bảnh chối phứt:
– Không! Đâu có gì.
Nhân Hậu đứng lên:
– Ừ , thì tui sẳn miệng nói anh nghe chơi vậy thôi. Bây giờ tui đi ngủ.
Sáu Bảnh hoảng đứng lên theo miệng ấm ớ kêu:
– Hậu.
– Anh muốn nói cái gì?
Sáu Bảnh bậm gan thò tay nắm tay Nhân Hậu:
– Tui ! Tui!
Nhân Hậu đứng im.
– Cái chuyện bữa trước …
Nhân Hậu nhẹ nhàng:
– Thì anh nói đi.
– Thì tui…tui.
Trong nhà có tiếng trở mình và tiếng bà Năm húng hắng ho. Nhân Hậu giựt tay lại:
– Có chuyện gì ngày mai nói.
Nhân Hậu quay lưng bước vô nhà, Sáu Bảnh nói theo:
– Mai …trưa mai ra chỗ bìa rừng tui nói cái nầy.
– Ừ, mai đi.
Nhân Hậu bước thằng vô nhà, Sáu Bảnh tiu nghỉu nhìn thoe một lúc rồi quay lưng cúi đầu bước ra sân đi một nước. Vừa đi Sáu Bảnh vừa thở ra. Trong nhà ánh đèn tắt phụt. Sáu Bảnh thở dài đi luôn ra đường cái.
Aùnh trăng mờ mờ, con đường làng nhập nhòa bóng tối. Nhũng gốc dừa dọc theo con mương đứng im trong đêm, những bụi tầm vông như những hình nhân khổng lồ rì rào lắc lư như tiếng người rên rỉ. Sáu Bảnh bực mình đá một khúc củi khô ngang đường. Bước lên cây cầy khỉ ngang con kinh nhỏ, Sáu Bảnh nhìn thấy bóng mình chao đảo dưới làn nước. Ngoài sông lớn đom đóm lập lòe trên mấy cây bần . Đang thẩn thờ bước đi trong đêm, chợt Sáu Bảnh dứng lại lắng nghe. Khi đi ngang hàng trâm bầu, có tiếng rù rì ở bên kia hàng cây. Nhíu mày Sáu Bảnh lắng tai. Trong gió tiếng được tiếng mất, anh bước nhẹ nhàng theo hướng có tiếng nói phát ra. Hồi hộp.
– Ủa ai còn làm gì ngoài đó? Hổng lẽ thằng ăn trộm đang dở câu?
Càng bước gần Sáu Bảnh chắc chắn là có 2 người đang nói chuyện. Qua một khoảng trống giữa hai cây trầm bầu Sáu Bảnh ngồi thụp xuống ngó tới trước. Rõ ràng có tiếng nói nhưng bây giờ im bặt. Ngồi im một lát tiếng rù rù lại văng vẳng. Có tiếng ngưới đàn ông:
– Em đừng nói như vậy.
Bây giờ thì Sáu Bảnh biết chắc có 2 người đang ở bên kia hàng cây. Anh lóng tai nghe. Có tiếng người con gái:
– Anh đi về đi .
Sáu Bảnh lẩm bẩm:
– Ai vậy cà? Đi câu hay đi đặt ống trúm?
Tiếng nói chợt im bặt, Sáu Bảnh đợi một hồi lâu không nghe anh đúng lên bỏ đi:
– Thôi kệ họ.
Vừa bước trở ra đường Saú Bảnh dẵm gãy một cành cây. Tiếng động của nhánh cây gãy trong đem nghe rõ mồn một. Tiếng người con gái lo lắng:
– Thôi đi anh. Có người tới đó.
Tiếng người đàn ông:
– Hổng phải đâu. Cây gảy đó mà…em ngồi chút nữa đi làm gì mà về.
Sáu Bảnh đứng im và từ ngồi xuống. Tiếng nói của ngườ đàn ông làm cho anh chú ý. Im lặng. Rồi tiếng người đàn ông:
– Em làm cái gì vậy. Để anh thơm một miếng coi.
– À! Nó chớ ai.
Sáu Bảnh lẩm bẩm: Hai Hường.

68. Khi biết chắc Hai Hường đang ngồi ói chuyện với ai đó bên kia hàng cây, Saú Bảnh quyết định bò lại coi cho rõ y đang làm gì với ai bên kia bờ cây.
– Anh kỳ quá hà…đừng cởi áo lạnh chết. Có người đi tới kia cà.
– Người đâu mà người. Ma thì có. Để anh thơm một miếng đi.
Tiếng Hai Hường cười hí hí, tiếng người con gái dẩy nẩy. Có tiếng hun chùn chụt.
– Xé rách áo người ta kìa.
– Thì đứng giựt lại nó đâu có rách. Coi…em mới là kỳ cục đó, để anh coi chút đi mà.
– Đừng mà…đừng…coi chừng…anh kỳ quá hà, rách cái quần của em.
Tiếng nói đút quảng, tiếng sột soạt làm Sáu Bảnh nóng mặt. Anh bó sát lại gần hơn.
– Ủa thằng cha nầy sao lò dò ra đây với ai vậy cà?
Có tiếng cành cây gãy rôm rốp. Sáu Bảnh nín hơi bò lại gần.
– Anh nầy…từ từ…làm cái gì …nhột …Trời ơi, đứt nút rồi kia cà. Anh nầy. Anh bỏ cái tay ra đi…đau.

Sáu Bảnh ngồi im lắng nghe, mắt cố mở lớn coi chuyện gì đã xảy ra đàng bụi cây trước mặt. Anh nhíu mày nhăn mặt lầu bầu trong miệng
– Cái thằng ôn dịch Hai Hường sao nó chưa về mà còn lò mò đi đâu ở đây? Nó đang làm chuyện gì với ai bên đó. Hổng biết ai vậy cà.
Tiếng nói và tiếng cười rúc rích bên kia bụi cây càng gây sự tò mò cho Sáu Bảnh. Những tiếng nói tiếng cười có mãnh lực kỳ lạ Sáu Bảnh không thể hiểu, anh muốn tránh xa cũng không được, cái đầu quay đi nhưng hai lỗ tai cứ dảnh lên. Cơ thể anh từ từ nóng ran lên như ngồi gần bên bếp lửa khi những tiếng rúc rích lọt vô tai. Bực mình anh chửi:
– Đ.M cái con nào cười nghe dễ ghét ghê.
Sáu Bảnh lưỡng lự phân vân muốn đi về mà cái chưn nó không chịu nghe lời điều khiển. Sáu Bảnh nhắm mắt, và bây giờ tiếng cười biến thành tiếng thở hổn hển, dù không muốn nghe những âm thanh kỳ dị ma quái đó nhưng tai anh đầy những hổn độn. Tiếng Hai Hường vừa thở vừa nói đứt khoảng:
– Em nhích nhích ra bên này…coi kìa, hồi nảy thì la mà bây giờ sao em hăng quá như vậy…tù từ…
Tiếng người con gái hào hển:
– Anh Hai…anh Hai
Không nén được, Sáu Bảnh nhổm lên ngó qua bụi cây, anh vẫn không nhận ra được tiếng đứa nào.
– Nghe quen quá mà sao hổng biết là đứa nào …lạ thiệt…
Sáu Bảnh ngồi im một lát và bị bao vây bởi những âm thanh khó chịu. Sáu Bảnh đứng vụt dậy, dứt khoát, mạnh bạo bước ra khỏi lùm cây. Anh đạp trúng cành cây khô..”rrrrắắắcccc”. Giựt mình anh đứng khựng lại, bên kia tiếng rên rỉ im bặt…có tiếng Hai Hường “xuỵt..xuỵt” Sáu Bảnh nhẹ nhàng rón rén bước ra đường và lủi vô con đường nhỏ đi như chạy về nhà. Lủi vô buồng kéo chiếc chiếc trùm kín mít, trong khi đầu óc vẫn vơ nhớ bàn tay Nhân Bậu, mùi da thịt thơm nồng theo Sáu Bảnh đi vào giấc ngủ.

Trời sáng quắt, ánh nắng bao trùm cánh đồng, mặt trời lơ lửng giữa bầu trời không một gợn mây. Màu xanh ngát của nền trời càng làm cho ánh nắng gay gát hơn, mặt sông loang loáng phản chiếu, ánh nắng nhảy múa trên những hàng cây ven bờ , tiếng chim ríu rít trên những đọt cây cau. Tiếng người đi lại nói chuyện rôm rả ngoài đường. Sáu Bảnh vẫn còn nằm nướng trên chiếc chỏng tre, lăn qua trở lại không muốn ngồi dậy. Mẹ Sáu Bảnh kêu dưới bếp:
– Sáu à, mầy dậy chưa mậy. Chèn ơi nướng gì mà nướng dữ, mầy dậy cho tao nhờ chút chuyện coi mâày.
Sáu Bảnh nhừa nhựa:
– Má kêu tui cái gì đó?
– Mầy ngồi dậy đi cho tao nhờ chút coi.
Sáu Bảnh trở mình:
– Mệt quá má ơi, má kêu đứa khác đi.
Tiếng bà già cằn nhằn:
– Hồi tối mầy đi đâu về khuya quá vậy mầy.
– Má hỏi chi vậy?
Tiếng bà già im lặng, Sáu Bảnh lăn qua và ngồi lên. Anh vươn vai ngáp dài đứng dậy bước ra sau bếp. Ngồi xuống bên cạnh mẹ, anh hỏi.
– Má kêu tui cái gì?
– Tao muốn đi Sài Gòn muốn kêu mầy đi bán con heo cho tao.
Sáu Bảnh hỏøi lại:
– Má đi sài Gòn chi vậy mà phải bán con heo. Hổng để ăn tết sao vậy?
– Không, chuyện tết nhứt có cái khác. Bây giờ tao cần mua sắm một vài ba thứ.
Bà như nhớ trực chuyện gì bà ngước mặt nhìn Sáu Bảnh một hồi lâu rồi hỏi:
– Chuyện của mầy với con Ba Hậu tới đâu rồi? Nhân thể đây tao cũng muốn sắm chút ít để làm của, nữa hồi có cái mà cho nó chớ.
Sáu Bảnh lặng thinh không nói. Mẹ Sáu Bảnh ngó thằng con, bà nhíu mày:
– Ủa, sao mầy hổng nói gì hết trơn? Hai đứa bay hổng còn qua lại sao?
Sáu Bảnh lắc đầu:
– Đâu có. Nhưng mà tui chưa chắc lắm.
Giọng bà già ngạc nhiên:
– Ủa, mầy nói tao nghe mới lạ. Sao mà chưa chắc là làm sao?
Sáu Bảnh mặt mày nhăn nhó khó coi:
– Thì tui nói chưa chắc là chưa chắc chớ sao.
– Ngộ ha…hay là hai đứa bay có chuyện hục hặc?
– Cũng hổng phải mà.
Mẹ anh nghiêm giọng hỏi tới:
– Mầy nói tao nghe hổng thông.
Sáu Bảnh nhăn lỗ mũi, ngáp dài muốn đứng dậy không nói nữa. Anh nói cho qua chuyện:
– Thì có gì đâu mà má hổng thông.
– À! Hay là mầy chê con nhỏ Hậu? Đừng nghen mầy…mầy đừng có dại…tao tuy là hổng nói ra chớ tao chấm con nhỏ đó rồi đó mầày. Trong xóm nầy tao coi bộ hổng có ai qua nó. Mầy cũng phước lắm mới dính vô nó đó đừng có nghe lời xúi bậy mà mất vợ à mầy.
Sáu Bảnh bước ra lu nước sau nhà, mẹ anh ngó theo bà nói một câu làm anh ngừng bước:
– Vậy thì tao biết rồi. Nó chê mầy dốt chớ gì? Hay là mầy sợ mầy hổng xứng với nó?
– Đâu có.
– Đừng dại nghe lời người ta nghen mầy. Thói đời nó như vậy đó, hể ăn hổng được thì muốn huậy cho hôi. Mầy đừng có nghe cái miệng của người ta mà chết đó mầy. Ý cha ơi, tao nói cho mầy nghe. Xấp trước họ còn nói đến tai tao là tao mê cái nhà, miếng ruộng, mảnh vườn của cha Năm Hương. Mẹ…họ có ai mà ăn của xuôi gia bao giờ mà ăn nói thất nhơn ác đức. Mà nghĩ cũng kỳ cục thiệt, đương không họ dựng đứng lên nói nào là mầy dốt còn con nhỏ kia có ăn có học…hổng xứng đôi vừa lứa. Úi, khéo lo thì thôi, hổng biết sao ăn không ngồi rồi lê la đầu trên xóm dưới chi vậy hổng biết.
Sáu Bảnh cằn nhằn:
– Mà má đi nghe chi ba cái chuyện đó rồi bây giờ học lại làm gì.
Bà già phủi quần phành phành rồi hứ một cái “cốc”
– Hứ! Tao mà đi nghe ba cái con mẹ ngồi lê đôi mách sao. Nhưng mà nó nói tới tai thì tao phải nghe chớ. Mầy nói nghe lạ hông.
Bà đứng dậy:
– Mà tao hổng nghe mấy con mẻ cho là tao điếc à? Tao đâu có điếc lác gì đâu.
Sáu Bảnh tiếp tục cằn nhằn:
– Má sao hay vậy quá hà. Nhiều chuyện quá, thì kệ người ta đi.
Bà già ngoe nguẩy:
– Hứ, kệ sao mà kệ. Mình hổng nói lại, chửi lại là may phước tám mươi đời vương rồi đó. Mà nè, mầy với con Hậu muốn tính tới thì tao tính cho, dù nghèo cũng thể tao cũng có cơi trầu mâm rượu mời bà con chớ mầy.
Sáu Bảnh không nói với mẹ nữa, anh bước thẳng ra khạp nước vừa cầm muổng vùa múc nước tâm trí nghĩ ngợi đâu đâu. Những lời mẹ anh vừa nói còn in đậm trong trí anh. “Ờ…người ta nói vậy cũng phải …mìng dốt thì chịu chớ biết nói sao bây giờ.” Sáu Bảnh bước vô nhà nước trên đầu tóc còn đang nhỏ giọt xuống hai bên tai. Mẹ anh kêu lại:
– Nè Sáu à, mầy đi kêu bán con heo giùm tao đi, kêu sơm sớm để còn đi đa mầy.
– Ừ…thì để đó tui đi kêu bữa nay.
Bà Tám kêu thằng con:
– Mầy ngồi xuống đây. Sẵn nói thì nói cho luôn một thể. Hồi nãy tao nói với mầy là mấy con mẹ ăn không ngồi rồi nói hành nói tỏi…mà tao suy đi tính lại có phần đúng Sáu à.
Sáu Bảnh ngồi xuống bên cạnh mẹ.
– Người ta nói là môn đang hộ đối, nồi nào úp vung đó nó mới khít. Tao nhìn lại cái nhà mình, cái cảnh của mình tao thấy cũng phải. Nói gì thì nói nói chớ cái đó hổng bỏ được đâu Sáu ơi.
Sáu Bảnh ngồi im mặt mày nhăn nhó. Bà Tám nói tiếp:
– Mầy nghĩ coi, nhà mình gạo chợ nước sông, tía của mầy mần thì ít mà ăn thì nhiều, mấy thằng anh con chị của mầy ra riêng cũng nheo nhóc tay xách tay bồng đầu hôm sớm mai.
Bà thở ra:
– Ngó lại nhà mình trống trước trống sau tao cũng tủi cái thân. Hổng biết mầy nghĩ sao hả Sáu, mầy nói tao nghe coi.
– Mà đương không má đem ba cái chuyện nầy ra nói làm chi vậy?
Bà Tám đưa tay chải tóc bới một cục sau ót, vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán. Bà nhìn con:
– Nếu mà ông Trời ổng ngó nghĩ thì mùa nầy mình có đủ ăn cho tới mùa sau. Trong vườn thì được mấy giây trầu liếp cải con heo chớ có gì nữa đâu. Mà phải chi tao siêng ăn biếng làm thì nói cho cam. Hay là mùa màng nghỉ rồi mầy tìm thêm công việc gì ngoài chợ coi sao hả Sáu.
Sáu Bảnh tiếp tục im lặng. Bà Tám gải đầu:
– Làm cha mẹ thì hổng có ai muốn con mình nó khổ hết. Mầy thấy đó, con gà mà nó còn biết thương con, con heo nó còn nằm chình ình ra cho bầy con nó bú; nó đẻ bầy con mầy vô bắt con nó coi, nó hộc lên cắn cho mầy trầy da chảy máu chạy té khói, thì hà huống gì con người. Tao với tía mầy ít học đã đành mà tụi bay cũng vậy.
Sáu Bảnh nhìn mẹ:
– Thì tui có trách gì má đâu cà. Trời sanh sao thì tui hay vậy thôi tui có bao giờ nói gì đâu.
– Ừ thì mầy hổng nói chớ tao với tía mầy hổng ngĩ sao được. Cái ngày chị Hai mầy đi lấy chồng, hồi đó còn nghèo tao cũng chạy vạy cho chị mầy được đôi bông tai làm của…càng lúc càng già thì sức khỏe nó cũng yếu đi. Hổng nói ra chớ tao cũng mong cho mầy có gia đình thì tía mầy với tao mới yên chí được…tụi bay mà khá lên thì mấy đứa em cũng có chỗ nương nhờ nếu mà tao có đi theo ông bà ông vải.
Bà Tám đưa ngón tay út ngoái ngoái lổ mũi rồi khịt khịt mấy cái, mắt chăm chú nhìn đứa con.
– Tao biết trong mấy anh em mầy là thằng ít lới ít tiếng nhứt, bản tánh mầy thì nhút nhát như con gái. Cái ngày tao sanh ra mầy là cái ngày súng nổ dạn bay giặc giả hà rầm phải chạy tản cư tuốt vô trong đồng, trong núi tao đẻ mầy trong đó thiếu ngày thiếu tháng nên mầy mới nhát hít như vậy đó, cứ mỗi lần nghĩ lại là tao thấy ân hận quá chừng quá đổi.
Bà Tám đang nói ngon trớn thì bà Chín Thưởng bạn của bà từ ngoài bước vô. Hai bà day ra nói chuyện đồng chuyện rẩy làm bà Tám quên mất chuyện đang nói với Sáu Bảnh.

Sáu Bảnh ngẩn ngơ vì những điều bà Tám, mẹ anh, vừa nói ra. Trong đầu óc đơn giản của anh thì mọi chuyện không có gì đáng quan tâm “Trời sanh trời dưỡng” mỗi ngày đối với Sáu Bảnh là giống nhau và công việc bình thường như mọi người trong xóm, anh không hề thắc mắc, âu lo; thảng hoăïc có nghe chuyện nầy chuyện kia anh nghe qua rồi bỏ. Với bản tánh “vô lo ăn no ngủ kỷ” như vậy cho nên Sáu Bảnh an nhàn và được tiếng hiền lành chơn thiệt. Sáu Bảnh bỗng nghĩ tới Hai Hường, người bạn đời anh gặp ngoài chợ lần trước. Hai Hường ăn trắng mặt trơn và “có học” biết nhiều, đã từng đi đây đi đó lên tận Sài Gòn là chốn ăn chơi của các bậc vương tôn công tử. Sáu Bảnh nghĩ đến Hai Hường có thể giúp cho anh thoát khỏi cảnh gạo chợ nước sông. Sáu Bảnh nghĩ tới Nhân Hậu, cô gái anh yêu thương hết lòng và muốn cưới làm vợ, mẹ anh đã bằng lòng. Hôm nay mẹ anh đã nói những lời làm cho đầu óc không muốn nghĩ nhiều đâm ra lấn cấn phân vân.
Nhìn mẹ đang nói chuyện râm rang với bà Chín Thưởng, Sáu Bảnh chận ngang hỏi mẹ:
– Bây giờ má tính làm sao?
Bà Tám đang nói chuyện với người bạn già nghe anh hỏi quay đầu lại:
– Mầy nói tính là tính cái gì?
Sáu Bảnh gải đầu:
– Thì cái…chuyện hồi nãy má nói má lo cho tui đó?
Bà Tám cười lên một tiếng, bà nói:
– Chị nghĩ coi, lớn đầu như thằng Sáu mà sao nó còn con nít qua như vậy hổng biết. Tui đang nói chuyện vợ con với nó thì chị tới đó. Chị biết con ba Hậu con Năm Hương hông?
Người bạn , bà Chín Thưởng, gật đầu:
– Biết chớ chị Tám. Năm Hương lóng rày coi bộ làm ăn khấm khá hơn mọi năm. Nhà cửa y cơi lên, nền nhà, vườn trước, vườn sau coi bề thế.
– Ừa, thì bởi vậy mới nói. Con ba Hậu là con gái của y, thằng Sáu tui nó phải lòng con nhỏ mà nó chưa giám nói ra. Sáng nay tui mói nói với nó là coi chừng hổng được.
Bà Chín Thưởng hỏi:
– Ủa, vậy mà tui hổng biết chớ. Mà sao vậy? Năm Hương chê thằng nhỏ chị nghèo?
À… cũng phải mà, Năm Hương nghe đâu lúc trước buôn bán gì ở trên Tân An đó, nhà cửa cụng bề thế lắm.
Bà Tám biểu đồng tình:
– Ừ, thì tui cũng nghe như vậy…chỗ chòm xóm với nhau thì đâu có ai xa lạ gì.
– Vậy sao y chê nhà chị mà từ chối thằng Sáu?
Bà Tám đính chánh:
– Ý đâu có…ai nói với chị vậy?
– Ủa…chớ hổng phải chị mới nói đó sao.
Bà Tám cười hăng hắc.
– Thiệt là hút gió gỏ cây mà. Tui đâu có nói như vậy…may hông thôi người ta nghe được thì có phải mất lòng hông.
Bà Chín cười trừ:
– Tui cũng nhanh nhẩu đoản thiệt. Mới nghe chị nói thằng Sáu nó nhờ chị tính tui lại nghĩ nhà Năm Hương chê chị. Mà thiệt ra Năm Hương ăn ở cũng có tình lắm mà.
Bà Tám cười theo:
– Thì tui có nói cái gì đâu. Tui chỉ mới hỏi thằng con tui nó bán giùm tui con heo để tui sắm chút đồ trước là ăn tết sau là cho nó làm của để đi hỏi vợ thôi. Tui chưa có đánh tiếng qua cho nhà Năm Hương biết.
Bà Chín Thưởng cười :
– Thì ra là vậy.
Bà quay ngang hỏi sáu Bảnh:
– Thằng Sáu mầy qua lại với con nhỏ đó bao lâu rồi? Tao thấy nó coi bộ hiền hậu mà biết điều lắm đó mầy. À mà hình như nó cũng hiểu biết ra gì.
Bà day qua bà Tám:
– Nè, tui hỏi thiệt chị. Tui nói cái nầy ra thiệt là chuyện vô duyên…nhưng chỗ chị em tui hỏi thiệt chị nha…chị có muốn tui làm bà mai cho thằng Sáu nó không?
Bà Tám ngó con thấy Sáu Bảnh không ừ hử, bà nói với bà Chín Thưởng:
– Thiệt tình mà nói thì tui đâu có nghĩ tới cái chuyện mai mối làm gì đâu…trong xóm thì bắn tiếng qua là đủ rồi chớ cần gì mai dong mối lái chị Chín.
Bà Chín Thưởng ra cái điều hiểu chuyện:
– Nói như chị vậy đâu có được chị Tám. Dù sao có người đánh tiếng mai mối đàng hoàng thì cũng dể hơn chớ chị. Mà thiệt ra tui cũng hổng biết có cần phài tui mai mối cho tụi nó hông. Cái thời bây giờ thì tụi nó dám có con rồi mình mới biết chuyện đa chị.
Bà Chín Thưởng ngó Sáu Bảnh nói:
– Còn mầy có gì chưa hả Sáu…có cần tao làm mai đánh tiếng cho nó phải phép hông?
Sáu Bảnh im lặng không trả lời, mẹ anh đáp thay anh:
– Tui nghỉ có cũng tốt chị Chín. Sao? Chị có giúp tui được hông.
Bà Chín Thưởng không trả lời câu hỏi, bà nhìn Sáu Bảnh trân trân, nghiêng đầu coi qua coi lại như thể người ta đi coi mua heo nái, dắt heo nọc, cáp độ gà. Cuối cùng bà lên tiếng. Giọng bà Chín Thưởng nghiêm trang lắm:
– Nè Sáu, tao nói mầy nghe. Cái tâm lý của con gái chắc mầy chưa rành đâu há. Chuyện môn đang hộ đối ở cái thời buổi nầy tao chắc cũng chẳng có mấy người theo. Cái khó là con trai con gái nó chịu nhau là xong liền cái rụp hà. Tao coi cái tướng của mầy cũng bảnh tỏng, mặt mày cũng coi được. Hổng nói dấu gì chị Tám, hổng phải tui khen chị để té vàng té bạc gì đâu. Thằng con của chị coi bộ ăn đèn đa chị. Nếu mà nó biết chút tâm lý con gái thì nó ăn đứt, tui bảo đảm với chị là con Ba Hậu nhà Năm Hương chịu liền cấp kỳ.
Bà day qua Sáu Bảnh nói tiếp:
– Mầy phải biết nghe cháu, tao nói cho mầy nghe. Con gái nó có mấy cái tánh như vầy, nều mà mầy biết đánh trúng cái yếu điểm của nó thì cũng ví như đào giếng trúng mạch, đau bịnh gặp thầy hay. Nó là như vầy.
Sáu Bảnh ngồi im nghe, bà Chín Thưởng bất chợt ngừng nói, bà nhìn quanh trong nhà. Không thấy hai mẹ con bà Tám lên tiếng, bà Chín Thưởng nói tiếp;
– Cái việc đầu tiên là con gái nó thương con trai ở điểm là nó phải phục người con trai đó. Có phục nhiên hậu nó mới sanh ra lòng yêu thương. Theo tao con trai nó yêu con gái vì cái bóng sắc còn con gái nó yêu thương vì lòng cảm phục. Mầy thấy chưa có phục nó mới có cảm tình.
Bà Chín Thưởng day qua bà Tám:
– Chị nghĩ lại coi cái đó đúng hông chị Tám.
Bà Tám im lặng, bà Chín Thưởng nói tiếp:
– Mầy tin tao đi, nều mà mầy đã có cái gì đó làm cho con Ba hậu nó phục mầy rồi thì coi như mầy ăn chắc được một phần lớn rồi đó. Sau khi nó đã có càm tình rồi thì mầy phải biết như vầy. Cái bản tánh con gái là tụi nó thích được chìu chuộng, săn đón và làm cho nó vui. Con gái cũng thích chưng diện ăn mặc, tức là làm cho mình đẹp trước đám đông, được mọi người chung quanh nhìn ngó trắm trồ khen ngợi. Rồi con gái nó cũng có cái tánh là ganh tỵ nữa nha mầy. Phải nhớ đó, con gái hay ganh lắm. À, còn cái nầy nữa nè, tùu cái điểm muốn được mọi người nhìn ngó, khen tặng và có tánh hay ghanh cho nên con gái nó rất kỵ đứa nào làm cho nó mắc cở, mất măạt trước đám đông cho dù nó có lỗi hay khuyết điểm. Nhớ nghen, đừng bao giờ thiệt thà quá mà nói lời chê bai nó trước mặt ngưòi khác má nhứt là trước mặt những người đàn bà con gái khác. Cái đó coi như mầy nắm chắc phần thua. Hổng phải tao xúi mầy nói dốc, nói láo nhưng mà cũng phải tùy thời tùy chỗ nghen mầy. Mầy không nghe à “Thiệt thà là cha đứa dại” mà. Có phải hông?
69. Mẹ con bà Tám ngồi im nghe bà Chín Thưởng dạy con trai kiếm vợ. Sáu Bảnh ù ù cạt cạt nghe như vịt nghe sấm. Anh không tỏ ra săn đón hay bài bán bà chín Thưởng, nhưng trong bụng hoài nghi. Anh lầu bầu:
– Chi mà cho mệt vậy trời. Có vợ mà hụt hơi như vậy thì thà đừng cưới vợï quách cho nó yên thân.
Bà Chín day lại ngó anh hỏi:
– Mầy nói cái gì vậy Sáu?
Sáu Bảnh lừng khừng trả lời:
– Tui nói thà đừng có vợ quách cho rồi, có đâu mà khổ quá như vậy?
Bà Chín cười:
– Nói như mầy người ta ở vá hết trơn hết trọi sao cà. Làm con người mầy phải nên nhớ cái gì cũng vậy hết trơn, mình muốn cái gì thì người ta cũng muốn cái đó nha mầy. Tao hỏi mầy muốn sung sướng hay không? Muốn hả! Thì người ta cũng vậy chớ bộ. Còn mầy muốn được người khác chăm lo săn sóc cung phụng mầy hông? Chắc là có rồi…Sáu à, đừng có ngu nghen mầy. Những chuyện tao nói không phải là tao nói chơi đâu, cái chuyện đó nó có từ cái hồi bà con mình vô đây lập nghiệp lận đó. Đã làm con người thời ai cũng vậy hết trơn đó mầy. “Muốn ăn thì lăn vô bếp mà muốn chết thì lết vô hàng”
Sáu Bảnh nhướng mắt:
– Coi bộ mệt chớ hổng phải chơi. Thà tui vác phảng đi phát bờ, còng lưng tui móc mương chớ tui làm mấy cái chuyện đó hổng được thông cho lắm.
Bà Chín Thưởng cười vỗ lên lưng Sáu Bảnh:
– Tao nói cho mầy nghe, cuộc đời là nó như vậy đó, dù mầy muốn hay không nó cũng đâu có thay đổi đâu mầy. Mầy biết sao hông, tao thiệt là thương cho má mầy nên tao mới nói chớ tao có té vàng té bạc gì trong chuyện nầy đâu mà tao tốn hơi khản tiếng nói chuyện đời cho mầy nghe. Có ra đường đi lại với người ta thì mình mới sáng con mắt. Cái thời bây giờ nó văn minh lắm rồi, con gái thì nó chạy xe máy đạp, nó chải đầu tóc bới, nó bận áo sateng, quần Mỹ A…đi lên đi xuống xành xạch ăn hàng tổ mẹ chớ có mềm mỏng như cái hồi năm nẳm đâu mà mầy ham. Mầy cứ làm như chơn chỉ thiệt thà là ăn đứt đó hả. Còn lâu mới tới mầy.
Bà Tám mẹ của Sáu Bảnh ngồi nghe nảy giờ bây giờ bà mới ra miệng:
– Nói như chị Chín nghe cũng phải. Thời thế nó đã đổi thay rồi, cái chuyện thiệt thà nó làm hại con người ta quá đổi. Có hôm ba thằng Sáu ổng bực cái chuyện gì đó hổng biết, rồi sẵn miệng ổng nói luôn một dây. Nói nào ngay tui cũng biết chớ hổng phải ngu dốt gì đó….nhưng mà chị Chín ơi, mình chưa quen thôi hà.
Bà Chín có người châm bổi thêm dầu nên bà được dịp nói tràng giang đại hải. Bà chép miệng phân trần:
– Thì đó. Tui đã nói mà, ai ngu dại thì ráng chịu thiệt thòi thôi chớ có ai ngó nghĩ gì đến mình đâu. Chị nghĩ coi cái năm mới tiếp thu đó tui với chị còn chút híu chớ mấy hả, mình đang còn nhỏ thì biết con mẹ gì đâu vậy mà cũng bị người lớn xúi đi xuống tỉnh xuống quận đòi bình quyền bình đẳng, mấy thằng anh tui nó khoái quá nó đi theo liền. Rồi đó chị thấy đó, mẹ họ tụi nó, mới đâu có được vài ba tháng gì chớ mấy cái bọn người xúi mình nó biến đâu sạch trơn, rồi cái đám khác tới cũng y một cách hà. Rồi rốt cuộc lại có được gì đâu nè. Ông già tui thì chết mất mẹ nó ở đâu ngoài lung, ngoài rừng, còn cái bọn theo Tây theo Tàu nó sướng vẫn hoàn sướng. Cho nên tui mới nghiệm ra như vậy.
“Ngó cái sao trên trời nhiều sao đếm không xuể
Ngó ra ngoài bể con sóng nó vỗ vô bờ
Ai mà ăn ở lập lờ
Không nên quan chức cũng được nhờ tấm thân.”
Bà Tám chắc lưỡi hít hà ra cái điều hiểu biết. Phần Sáu Bảnh nhăn nhó như người táo bón kinh niên. Anh đợi bà Chín vừa dứt lời là anh nhảy vô trong chận ngang cần cổ bả liền:
– Những chuyện đó nó đâu có ăn nhậu gì đến cái chuyện tui đi lấy vợ đâu mà nói cho nó mệt.
Bà Chín Thưởng cải liền:
– Aên nhậu chớ sao hổng ăn nhậu.
Không đợi cho Sáu Bảnh nói thêm, bà Chín tiếp:
– Để tao kể những cái chỗ ăn nhậu cho mầy nghe. Trước hết là con gái thời nay nó văn minh tiến bộ, mầy không đi Sài Gòn nên mầy hổng biết đó thôi, ở trển có đoàn Thanh Nữ nó ăn bận quần bận áo lớp lang, nó lại đi đứng hiên ngang, có đứa nó còn mang súng. Ý chu cha, lạng quạng ngơ ngơ như mầy là nó nuốt sống. Cái thứ hai là chuyện “môn đăng hộ đối” chưa hết đâu nghen, nếu mầy hổng khéo thì con Ba Hậu nó có thương mầy lòi chành té bứa đi nữa thì tía má nó cũng đâu có cho mầy cưới. Đó là chưa nói đến cái chuyện tiền bạc lễ nầy lễ kia nữa đó. Nói sao cho hết mầy.
Sáu Bảnh đâu có dè cái chuyện của anh nó khó thiên nan vạn nan như vậy. Anh ngó mẹ như hỏi ý. Bà Tám nhìn con thật lâu và quay ra bà Chín Thưởng hỏi:
– Nè chị Chín à, tui nghĩ đâu có đến nổi như vậy hả chị. Vợ chồng Năm Hương ăn ở có trước có sau lắm mà.
Bà Chín Thưởng lắc đầu:
– Chị Tám lại nghĩ quấy cho tui rồi. Chị hỏi như vậy ra cái điều tui đâu nói xấu gia đình Năm Hương chắc? Không! Chị Tám à, tui nói đây là nói chung chung cái chuyện đời thôi. Còn cái chuyện thằng Sáu với con Ba Hậu thì tui đâu đã đụng tới đâu cà. Vợ chồng Năm Hương tốt chớ tui có nói gì đâu. Chị đừng nghe rồi lại nghĩ tui dèm pha thì tội cho tui chết nghe chị Tám.
Bà Tám bất đồ thở ra:
– Nghĩ đi nghĩ lại thì chị cũng có cái lý phần nào đó chị. Cái chuyện “Con vua thì được làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa” nó đúng; cái thời nào nó cũng đúng.
Bà Chín Thưởng hình như đưọc gải trúng chỗ ngứa, bà tuôn ra có dây có nhợ:
– Nói nào ngay cũng hổng phải như vậy hết trơn đâu. Nhưng mà chuyện đời nó là như vậy đó chị Tám. Chị nghĩ coi…như mấy cái ông Hương Cả, Hương Chủ, Hương Sư….hoặc giả đến cái ông Hương Quản sức mấy mà nó bỏ cái tục ngồi chiếu trên đâu chị. Đó là tui chưa kể mấy tay đại điền chủ nha. Chèn ơi, sức mấy mà nó nhả ra chị. Cái thói đời nó là cái bả vinh hoa ai đã ngoạm vô rồi thì hổng bao giờ chịu nhả ra đâu. Mẹ….họ…nói ra thì ra cái điều mình “trâu cột ghét trâu ăn” chớ thiệt ra mấy cái thằng đó là ác nhơn thất đức số một. Tui hổng nói ai đâu à nghen. Tui nói cái chuyện đời nghe chơi cho vui vậy thôi. Cái đám người mình đó nghen, dễ tánh quá đi, có người họ ví von cái đám dân nghèo của mình như một đống cát rời vậy chị, hoặc như là con nước …cái đống cát nó to chần vần một đống như hón nuí như vậy chớ hể có chút nước là nó rả ra chảy xuôi thôi hà. Cái đám nghèo của tụi mình dễ dụ lắm chớ hổng phải chơi.
Bà Tám trợn con mắt ngó bà Chín Thưởng, bà lầm thầm cho chính bà nghe:
– “Ủa, cái bà Chín nầy bữa nay ăn nói cái gì nghe mà dữ dằn quá xá.”
Nghe tiếng lầu bầu trong miệng, Bà Chín Thưởng ngó bà Tám hỏi:
– Hà! Chị nói cái gì tui nghe không kịp.
Bà Tám lắc đầu:
– Ơ!…Ơ!…Hổng có gì hết…
– Tui chắc là chị tưởng tui nói chơi. Hông, hổng phải đâu. Tui nói thiệt đó nếu mà người nghèo mình hổng “vùng lên” thì suốt đời cha cho chí đời con nghèo cứ nghèo thôi chị Tám ơi.
Bà Tám nghe bà Chín Thưởng những điều lạ hoắt đâm ra giựt mình nói lãng:
– Thôi đi chị. Chuyện của thằng Sáu thì khi nào nó muốn tui sẽ nhờ người đánh tiếng để hòi con Hậu cho nó…vậy cho xong đi cho rồi. Đã nghèo mà dốt thì làm được cái gì…
Bà Chín Thưởng đía vô:
– Đó….Đó…chị thấy đó, hể nghèo thì phải dốt, mà đã dốt thì đâu có làm gì được nên phải nghèo…Cái nọ nó kéo cái kia như chiếc ghe máy nó giòng theo một đoàn sau nó…hổng cắt cái dây lõi thì mình đi theo nó hoài.
– Thôi đi chị ơi, chị nói cái gì nghe lạ hoắc lạ huơ à.
Bà Chín Thưởng ngoát miệng ra cười đưa lợi đỏ hỏn:
– Hi..hi…ai cũng vậy hết trơn, mới nghe qua thấy lạ nhưng cũng vì cái tật thâm căn có đế của người mình là hổng chịu thay đổi cái nề nếp nên bị…a…bị đàn áp…a… lép vế hoài à. Tỉ cũng như …à mà thôi. Tui nói như vầy chị nghe …à…à
Bà Chín Thưởng muốn nói điều gì đó nhưng bà bỗng dưng quên mất, bà lấp ba lấp bấp rán nặn óc nhớ lại những điều bà được chỉ dạy để thu phục đám dân nghèo trong xóm. Nhắn măït nhíu mày một hồi, Chín Thưởng cười giả lảng:
– Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Bao giờ chị tin1h hỏi vợ cho thằng Sáu thì chị cho tui hay. Bây giờ tui đi về đây.
Mẹ con bà Tám ngồi nghe nãy giờ không hiều đầu đuôi câu chuyện cứ ráng ngồi nghe, bây giờ Chín Thưởng đứng dậy chào đi về, bà Tám thở phào nhẹ nhỏm:
– Chị Chín huỡn ghé chơi.
Bà Chín Thưởng ngoe nguẩy lấy nón bước ra đi te te không ngó lại. Sáu Bảnh ngó theo rồi hỏi mẹ:
– Má, cái chuyện gì mà bả nói tui hổng biết gì ráo?
Bà Tám cười:
– Chớ tao có hơn gì mầy đây cà. Mà cũng ngộ, cái con mẹ Chín Thưởng nầy hổng biết đi học ai ba cái chuyện nói nghe trờt hướt hổng ăn nhậu gì đến mình hết trơn hết trọi hà. Hồi trước con mẻ ở đây chớ đâu, từ cái ngày đi ra chợ hay đi đâu đó bây giờ nói chuyện trên trời hông à. Còn mầy, mầy mà thiệt lòng thương con ba hậu thì mầy nói đi để cho tao tính. Nhớ bữa nay kêu người cho tao bán con heo đó nha.
Sáu Bảnh trả lời mẹ:
– Ừ, để tui đi kêu cho. Tui đi liền bây giờ nè.
Sáu Bảnh nói xong quay lưng bước ra cửa, khi anh đi qua khoảng sân nhỏ trước nhà thì tiếng bà Tám kêu giựt ngược:
– Sáu à. Khoan đi cái đã, vô đây cho tao dặn cái nầy.
Sáu Bảnh quay bước đi vô nhà, bà Tám nhìn con một lát mới lên tiếng:
– Sáu à, tao có chuyện nầy muốn nói cho mầy nghe. Ỏ nhà thì mầy biết rồi đó, cũng đủ ăn sống qua ngày, nhưng mầy thì cũng hổng có việc gì làm quanh năm…tao nghe người ta nói …hay là mầy đi đăng lính đi.
Sáu Bảnh tóa hỏa trợn mắt hỏi lại:
– Mà kêu tui đi đăng lính?
– Ừa, hổng được sao?
– Thôi đi, má làm như như đăng lính dễ lắm đó. Đăng lính rồi thì phải đi xa nè, mà đi xa thì hổng được rồi. Tui sắp lấy vợ mà.
Bà Tám nói nước đôi:
– Ừa thì tùy ý mầy…mà tao dặn nè mầy hay đi lại với mấy đứa trên chợ đó tao coi bộ hổng xong rồi đa nghen. Cái thằng gì mầy dắt về nhà “cái tướng học trò mà bộ giò ăn cướp” liệu hồn. Bữa nay mầy thả ra chợ tùng tam tụ ngũ ở ngoải coi chừng đa con.
Sáu Bảnh nhảy dựng lên:
– Ý mèn ơi, má làm như tui còn nhỏ lắm đó. Thôi để tui đi cho rồi.
Bà Tám gật đầu:
– Thì tao thấy sao tao nói vậy, mầy có thân thì mầy lo. Đi thì đi đi.
Sáu Bảnh bước ra sân, miệng cằn nhằn:
– Chỉ có vậy thôi mà cũng kêu tui giựt ngược.
Bà Tám nhìn theo đứa con trai:
– Thiệt là rầu quá đi.

70. Nhân Hậu thức dậy từ sáng sơm tinh mơ, khi màn đêm còn bao trùm cánh đồng. Những con chim ăn đêm đã bay về đến tổ. Aùnh nắng xuyên qua chòm lá trải dài những vệt loang lỗ trên miếng vườn sau nhà. Nhân Hậu ngừng tay tưới nước, bỏ đôi thùng xuống, vươn vai, vặn mình cho giản gân giản cốt. Nàng nhìn qua bên kia bờ con kinh đào nước xanh màu ngọc bích, hàng cây ven bờ kinh kéo dài ra tận đầu con sông cái, mút con mắt. Gió sớm mơn man trên làm da rám nắng của nàng. Sáng nay nàng thơ thới hân hoan và trong lòng tràn ngập những cảm giác lâng lâng yêu đời. Nhân Hậu hít một hơi thật sâu vói tay ngắt một chiếc lá xoe xoe trong bàn tay. Không phài đây là lần đầu tiên trong Nhân hậu có cảm giác đó. Nàng không hiểu được luồng cảm giác đó nó đến từ đâu; có thể nó đến tư ø một chỗ rất sâu lắng từ đâu đó trong lồng ngực, hoặc trong bụng, nó râm rang, âm ấm chạy dài lên ngực rồi lan ra hai bên vai chạy dọc theo xương sống cuối cùng nó rần rần trong từng mạch máu. Nhân Hậu biết rằng sau một đêm ngủ ngon, buổi sáng dậy thật sớm và có một hình bóng nào đó bất chợt hiện lên trong trí thì cảm giác đó lại xuất hiện. Đêm hôm qua nói chuyện với Sáu Bảnh thật khuya nàng mới đi ngủ. Nghĩ đến đó, nàng cố xua đuổi những cảm giác lâng lâng và cúi xuống xách đôi thùng bước tới gần bờ mương tiếp tục múc nước tưới rau. Có một chuyện làm cho nàng hơi lo lắng, sáng nay nghe tin có những toán quân sẽ qua đây để đi vô vùng sâu trong lung, trong đồng tuy lùng những đám giặc cỏ hay về quấy phá đâu trên miệt chợ. Từ mấy tháng nay có tin đồn trong bưng có người chiếm giữ và bắt những người đi lạc trong rừng tràm. Những tin đồn như vậy Nhân Hậu vụt nhớ lại chuyện xảy ra cho người bạn của nàng, Nguyệt Nga, cách đây vài năm. Càng cố xua đuổi những ý nghĩ bâng quơ nó lại hiện ra rõ nét nhứt. Nhân Hậu vục mạnh đôi gàu xuống mương như muốn đánh tan đi những ý nghĩ buồn bực vừa nhen nhúm trong đầu đã đánh mất đi những cảm giác râm rang hạnh phúc mà nàng đã có sáng hôm nay.
– Chào cô.

Nghe tiếng nói bất thình lình Nhân Hậu giựt mình ngẩng đầu lên, hai thùng nước xém rớt. Để thùng nước xuống đất, hai tay vuốt ngực, tóc rối bời Nhân Hâu nhìn thấy một người thanh niên lạ đang đứng ở bìa vườn ngó nàng chăm chăm và nở nụ cười.
Anh ta lập lại lời chào:
– Chào cô.
Nhân Hậu hơi nhíu cặp chân mày, rụt rè chào lại:
– Dạ chào thầy.
Người thanh niên cười thành tiếng, bước lên thêm một bước ra khỏi chòm cây ven con mương nước:
– Thầy bà gì đâu nè. Thấy bên nầy có bóng người làm ghé qua thăm cho biết.
Nhân Hậu vẫn rụt rè hỏi:
– Dạ thầy đi thăm ai?
Người thanh niên trạc tuổi Nhân Hậu, mạnh khỏe, tráng trẻo và gương mặt tỏ lộ nét thông minh với vầng trán khá cao và mái tóc hớt rất khéo. Nhìn người lạ, Nhân Hậu lờ mờ hiểu rằng anh ta không phải người trong làng. Người thanh niên bước đến gần hơn và rất tự nhiên, giọng nói mạnh, rõ ràng và tự tin:
-Tôi tên Thuần, cháu ông Chín Thưởng. Tôi ở Sài Gòn về chơi.
Nhân Hậu bật lên tiếng “A” nho nhỏ trong miệng. Người thanh niên tên Thuần nói tiếp:
– Cảnh ở nhà quê buổi sáng mát và im lặng ghê. Không như ở Sài Gòn ồn ào từ sáng sớm cho đến khuya. Có được mấy ngày ở quê thiệt là tốt. Cô tên gì…cô biết ông Thưởng không?
Nhân Hậu trả lời lí nhí:
– Dạ biết.
Thuần sôi nổi hơn:
– Tôi trên đó đi học, nhà ba má tôi hồi trước cũng ở dưới nầy. Tôi nghe nói về quê nhưng chưa bao giờ đi được. Ở đây cái gì cũng lạ quá trời. Hôm qua đi với mấy người bạn ra sông chèo xuồng…nhớ lại mắc cười…mấy đứa chèo cách sao mà nó cứ đi lòng vòng không chịu đi thẳng…sắp lật xuồng nữa chớ. Cô…cô…gì tôi chưa được biết tên?
Thuần nhắc lại câu hỏi và chờ. Nhân Hậu đáp gọn lỏn:
– Hậu.
Thuần tiếp tục:
– À, cô Hậu. Cô Hậu biết chèo xuồng không?
– Dạ ở đây ai cũng biết. Từ thằng con nít biết đi đến bà già sắp chết.
Thuần cười lớn:
– Í thiệt sao? Trời ơi, hôm qua tôi thấy thằng em tôi nó chèo coi bộ dễ, tụi nầy làm bạo kéo nhau xuống ghe …may không thì đi thăm Hà Bá cả lủ.
Nhân Hậu đang muốn mở miệng nói vài câu rồi đi làm tiếp công việc tưới rau thì đằng xa chỗ Thuần vừa mới bước qua, có tiếng nói ồn ào của đông người. Có tiếng kêu ơi ới từ đằng xa.
– Thuần ơi…mầy đâu rồi. Coi chừng rớt xuống sông không ai cứu à.
Một đám đông vừa trai vừa gái xuất hiện. Thuần đưa tay lên vẩy và kêu lớn:
– Đằng này nè. Tụi bay lại đây chơi.
Quay nhìn Nhân Hậu hắn tiếp:
– Bạn bè của tôi với mấy đứa em.
Đám đông ào ào kéo tới, quần áo gọn gàng bảnh bao mới nhìn qua Nhân Hậu có thể biết ngay rằng nhóm này không phải dân quê không đợi Thuần nói nàng mới biết. Quần áo họ mặc trên người màu mè sáng sủa, trang nhả, nó không như đám bạn của Nhân Hậu là áo bà ba, quần vải màu nâu hoặc đen. Năm thì mười họa có đám giổ, đám tiệc hoặc ngày tết ngày tư thanh niên và dân quê mới chưng diện. Sự chưng diện của dân quê tùy theo đời sống của từng người. Tuy rằng chốn quê mùa không có phân chia giai cấp, nhưng vẫn có mấy hạng người. Trên cao là giới chủ điền với ruộng rẫy hàng 100 mẫu, dưới sông xuồng máy trên bờ nhà cao, sân rộng , thường gọi họ là điền chủ. Giới thứ hai là giới trung lưu chừng vài mẫu đến chục mẫu và nhà cửa ruộng vườn không giàu có bằng đại điền chủ nhưng đời sống ấm no. Dưới tận cùng là dân quê, phần đông là tá điền. Giới nầy không có mẫu ruộng nào trong tay, họ đi làm công hoặc thuê mướn, hoặc làm làm ăn chia với chủ điền. Giới nầy nghèo nhứt, họ làm ra lúa gạo và phẩm vật nhưng họ là giới chịu nhiều thiệt thòi. Và và đời sống của họ gom laiï trong một câu “Gạo chợ nước sông”

Nhân Hậu bối rối khi đám người lạ bất ngờ kéo vô vườn nhà nàng. Chưa biết phản ứng thế nào thì họ đã kéo tới ồn ào rất tự nhiên:
– Ê! Bạn của mầy đó hả. Sao hổng chịu giới thiệu?
– Tên gì sao tao không thấy có mặt ngày hôm qua tại nhà cậu mầy?
– Hê! Nhà bạn mày coi được đó. Có cây mận kia kìa, đâu như nhà cậu mầy trồng cau với dừa không hà, chán chết. Hỏi cho ăn được hông
Thuần không trả lời bạn hắn, anh ta quay nhìn Nhân Hậu nói:
– Cô hai thấy chưa, đám bạn bè nó nói rồi đó. Chúng tôi về quê thăm gia đình, nhìn qua vườn cây trông thấy cô cầm lòng không đậu nên bước qua.
Nhân Hậu lặng im đứng nhìn. Thuần quay sang đám bạn:
– Cô nầy tên là Hậu, chủ cái vườn nầy đó.
Một người bạn của Thuần sổ sàng:
– Bạn mầy hả? Ngon lành ghê chưa. Đẹp đó chớ.
Những người khác ồn ào góp chuyện:
– Thằng nầy bữa nay ông trời khóa mỏ nó rồi…bình thường nói ồn ào còn hơn tuị mình nữa mà. Bị tiếng sét ái tình rồi. Mà cô ơi…cô Hai hay là cô Ba ấy ơi…thằng bạn của tụi nầy là công tử con nhà giàu, đẹp trai học giỏi đó nhé.
– Coi kìa, cái mặt cô ấy đỏ hồng hồng trông thật là dễ thương ghê chưa.
– Giống quả mận quá đi tụi bay ơi.
Mỗi người một câu ồn ào náo động. Nhân Hậu đỏ mặt khi người thanh niên đứng sát bên nàng nói những lời hoa mỹ nhẹ nhàng:
– Cô Hai à, cô đừng để ý đám quỷ phá nhà chay đó nghe cô. Tôi thiệt tình là không có ý chọc phá cô Hai đâu.
Những người bạn của Thuần chưa chịu im. Tiếng nói từ đám đông cất lên “ỏng ẹo”:
– Nói gì thì anh đây cũng chịu đèn em gái rồi…để anh về thưa với mẹ cha lựa ngày tháng tốt vầy duyên Tấn Tần…em nha.
Thuần nhìn và biết Nhân Hậu đang từ chỗ mắc cở biến sang tức giận. Mặt đỏ ửng, nhưng đôi môi mím chặt, đôi mắt trở nên nghiêm nghị hơn. Biết rằng câu chuyện đã đi qua giới hạn của nó. Thuần quay sang đám bạn bè:
– Tao lạy tụi mầy…tụi mầy về trước đi lát nữa tao về đừng đứng đó ăn đòn bây giờ.
Một người bạn Thuần cười nhăn nhó:
– Thiệt hông đó mầy? Ở đây chớ không phải trong lớp võ thuật đâu đó nha. Đừng hạ anh em trước mặt người đẹp quá chớ.
Thuần nghiêm giọng:
– Tao nói thiệt đó. Tụi bay mà không im cái miệng của tụi bay lại thì đừng có trách tao sao không nể mặt bạn bè.
– Giởn chơi hoài!
Minh đứng im lặng từ đầu đến cuối không tham gia câu chuyện nên chàng đã nhìn thấy sự việc đang đến hồi căng thẳng. Chàng lên tiếng khuyên can:
– Thôi đủ rồi. Tao nghĩ rằng chúng mình nên quay về nhà đi câu hay đi đâu chơi vui hơn đừng phá đám có chuyện thiệt chớ chẳng chơi đâu.
Minh nói xong kéo tay hai người bạn đứng gần bước ra bìa vườn đặt chưn qua cây cầu nhỏ vượt qua con mương băng qua bên kia cánh đồng. Những người còn lại cụt hứng lục tục đi theo. Trước khi đi một người trong bọn quay lại nhìn Nhân Hậu cất giọng:
– Xin lỗi cô bé. Chúng tôi không có ý phá phách hay kêu ngạo gì cô đâu đấy nhé. Chúng tôi chỉ muốn chọc người bạn chúng tôi mà thôi. Nhưng nếu có những điều gì làm cô mất vui…xin cô hãy tha thứ cho chúng tôi. Đó chỉ là sự vô tình mà thôi. Hẹn gặp lại.
Nhân Hậu không nói không rằng, không ừ hử. Nàng đứng im và hai tay vẫn còn nắm chặt đôi thùng. Thuần đợi cho đám bạn đi qua khỏi con mương và bước khuất sau một bụi cây chàng mới lên tiếng:
– Tôi thành thật xin lỗi cô…mà cô gì …tôi.
Thuần ngừng nói ánh mắt ngước lên chờ đợi. Trong cơn bối rối Thuần quên mất tên người con gái. Nhân Hậu nhíu đôi mày…nói hay không nói? Nhìn vẻ mặt thành khẩn của người con trai lạ, nàng bỗng thấy hơi bất nhẫn:
– Dạ tui tên Hậu.
– Chào cô Hậu. Cái tên thiệt là hay. Rất xứng với người. À! Cô Hậu à…đám bạn của tôi hay phá phách…xin cô thứ lỗi cho.
Nhân Hậu vẫn còn e dè lên tiếng:
– Dạ không có chi…thầy Hai.
Thuần khua tay:
– Khoan…xin cô Hậu cho tôi xin chữ thầy Hai đi cô. Chúng tôi không phải là thầy. Tôi nói rồi là tôi còn đi học mà cô.
Nhân Hậu vẫn chưa cất bước. Giọng nói dịu hơn:
– Dạ tại tui quen miệng rồi.
Thuần mạnh dạn hơn:
– Tôi còn đi học, mấy ngày gần Tết nghĩ sớm về quê chơi. Nhà cậu tôi ở đằng kia. A, cô Hậu biết nhà ông Chín Thưởng không?
Nhân Hậu gật đầu:
– Dạ biết. Ông Thầy Chín.
Thuần cười thành tiếng:
– Cô Hậu vui tính ghê, ai cô cũng kêu bằng thầy được hết.
Nhân Hậu mở to đôi mắt ngạc nhiên:
– Dạ thầy Hai nói sao?
– Tui nói người nào cô cũng kêu bằng thầy hết.
Nhân Hậu nở nụ cười:
– Thì ông Chín làm thầy thiệt mà.
Thuần không cải, chàng đang tìm cách làm thân. Nhân Hậu nhúc nhích bàn chưn dợm bước. Nắng đã lên cao, mấy luống rau ướt nước lấp lấp ánh sáng ngũ sắc. Hàng cau trước cổng có đàn chim dồng dộc đang tíu tít tha mồi nuôi con, những ổ chim làm bằng những lá lúa đan kín như trái bầu treo tòn teng trên những đọt cay cau, Thuần đang nhìn những ổ chim chưa biết cách mở lời như thế nào, bên kia Nhân Hậu đã bước đi:
– Thầy Hai vô nhà chơi, tui đi tưới nước…nắng lên rau chết héo má tui rầy.
Thuần không nhúc nhích, mắt nhìn theo những bước chân của cô gái. Nhân Hậu ra đến bờ mương, cúi người vục đôi thùng lấy nước, đứng lên quay lưng lại bước về những luống rau nàng mới nhận ra Thuần vẫn còn đứng y chỗ cũ không đi. Bỏ mặc Thuần, nàng bước đi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong bụng rủa thầm “Thằng cha vô duyên…đứng đó hoài nhìn người ta không biết mắc cở hay sao.” Nàng xách đôi thùng nước bước ngang qua mặt Thuần một mùi hương nồng theo gió tạt vô người. Nghiêng chiếc thùng có vòi hoa sen, dòng nước theo vòi hoa sen tỏa ra phun lên đám rau như trời đang làm cơn mưa nhỏ, nắng xuyên qua màn nước làm thành chiếc cầu vồng bảy màu in lên mấy tàu lá chuối. Thuần nói như reo lên:
– Đẹp quá.
Nhân Hậu kéo chiếc khăn lau mặt và bước mau, hai má đỏ hồng một phần vì nắng một phần vì mắc cở, nàng không biết Thuần khen chuyện gì. Đợi lúc cô gái vừa bước ngang qua Thuần bất chợt hỏi:
– Cô Hậu ơi, một ngày cô xách bao nhiêu thùng nước?
Nhân Hậu nhăn lổ mũi phát bực mình, Thuấn lại hỏi:
– Sao cô không trồng rau gần bờ mương cho khỏi xách nước có phải đở nặng hơn không?
Nhân Hậu “à” và đi luôn ra mương tiếp tục công việc. Khi quay trở lại nàng liếc mắt nhìn thấy Thuần đang ngồi dưới một gốc cây dừa, miệng nhai nhai một cộng rơm, đôi mắt lơ đảng ngó quanh vườn. Nhân Hậu mặc kệ và nàng tiếp tục xách nước tưới rau. Nắng lên cao hơn, khoảng sân trước nhà ngập nắng, vườn cây loang lỗ bóng râm, Thuần vẫn ngồi dưới gốc dừa nhìn Hậu làm việc. Hậu muốn bỏ đi vô nhà làm chuyện khác, nhưng nàng thấy còn vài chuyến nũa là xong cho nên nàng vẫn cố gắng quên “anh chàng vô duyên” đang ngồi cắn rơm ngó nàng đi lên đi xuống mương vườn. Bước chân của Hậu không được tự nhiên, bình thường Hậu xắn cao ống quần qua khỏi gối và xách hai thùng nước chạy như bay trên mặt đất. Hôm nay nàng xổ ống quần xuống từ khi đám thanh niên lạ mặt ồn ào kéo nhau vô vườn, sau khi nhóm thanh niên lạ đi rồi, Thuần ngồi lại và ngó chăm chăm cho nên Hậu để quần lết thết kéo lê dưới đất. Sau vài chuyến lên xuống, ống quần ướt sũng và dính bùn đất bê bết làm cho bước chưn của Hậu nặng nề hơn và vướng víu khó chịu hơn. Bực mình và mắc cở, muốn lên tiếng đuổi khéo hắn đi cho rồi nhưng ngại ngùng nàng chưa nói được.
Thuần ngồi im được một lát tìm cớ bắt chuyện.:
– Cô Hậu nè, người nhà quê mình làm giỏi ghê cô há? Mấy đứa em tôi con ông cậu làm cũng tài lắm nha.
Nhân Hậu làm thinh. Thuần bắt qua chuyện khác nói tiếp:
– Con gái Sài Gòn đẹp thiệt nhưng yếu xìu hà, mà lại nhỏng nhẻo…Í, sợ đỉa nè. Sợ chuột nè. Mà…cô Hậu ơi…cô có sợ con gì không cô Hậu?
Nàng tiếp tục làm thinh. Thuần cười tiếp:
– Cô không nói gì hết hả? Ừ, chắc tại cô mệt, phải chi mà có cái máy bơm thì tưới nước đở mệt biết bao nhiêu há cô Hậu. À, không có máy bơm thì tại sao mình không đào con mương cho nước nó chảy vô trong đây cho dễ há cô há?
Nhân Hậu rủa thầm là thằng cha vô duyên. Thuần không biết, chàng cứ tiếp tục nói một mình:
– Nè cô Hậu nè, trên Sài Gòn đẹp lắm cô ơi. À, đẹp thì có đẹp nhưng nắng và bụi nhiều lắm. Ở trên đó cây cối cũng nhiều nhưng cũng không nhiều bằng dưới nầy đâu. Cây me là nhiều nhứt nhưng cao quá trời, tụi con gái nó muốn ăn me dzốp phải nhờ con trai tụi nầy hái cho. Nhưng cô biết làm sao không. Cây cao quá làm sao mà trèo, tụi nầy lấy cành cây ném lên, hoặc đợi nó rụng rồi lượm. Con gái tụi nó thèm ăn chua lắm. Cô Hậu ơi. Cô có thèm ăn me không? Me dzốp đó cô Hậu.
Hắn léo nhéo nói một mình, Nhân Hậu mắc cười. Nàng im lặng chăm chỉ tưới nước. Nàng định bụng cứ làm thinh coi đến hồi nào thì “anh chàng” nầy rút lui. Nàng lẩm bẩm “Con trai Sài Gòn có khác thiệt mà. Sao mà nhây qua trời quá đất.”

71. Thuần vẫn ngồi im lặng nhìn theo bước chưn Hậu, đôi bàn chưn trần không mang guốc dép, đi như chạy, thoăn thoắt trên mặt đất từ con mương nhỏ đến vạc rau giữa vườn. Hai ống quần ướt quệt đầy đất nâu đỏ nổi rõ trên nêàn vải màu đen, bất chợt Thuần nghĩ đến việc chụp một tấm hình. Chàng chép miệng tiếc rẽ vì chiếc máy ảnh mang theo đang để trong nhà ông cậu. Chàng vẽ với hình ảnh một cô gái quê mùa chất phát chơn thật càng thôi thúc chàng, thôi thúc lòng ham muốn chiếm đoạt cho được. Nổi ham muốn của Thuần không là nhục dục xác thịt, ham muốn của chàng là nổi ham muốn phát xuất từ bản chất của đàn ông -chinh phục. Đối với Thuần, chinh phục được một người con gái đẹp là một chiến công, Minh-bạn cùng lơp-vẫn thường nói “Thằng Thuần cua đào dễ như người ta húp cháo.”Thuần nhìn Hậu đi qua đi lại…chàng không phân tách được lòng mình, lý do gì khiến chàng có cảm giác lâng lâng khi mới gặp người con gái nầy. Hậu vẫn xách nước đi lên đi xuống nhưng lòng nàng bối rối không tự nhiên. Chân tay vướng víu ngọng nghịu làm sao. Hậu cứ nhăn mặt hoài. Thuần tiếp tục nhìn và cứ suy nghĩ vẩn vơ, so sánh. Con gái quê thiệt là giỏi, giỏi “dàn trời đổ lửa” cấy, gặt, xayâ cây rơm, chống ghe, bơi xuồng…cái gì cũng “dàn trời mây.” Còn con gái Sài Gòn chỉ được cái nước an trắng mặc trơn, nói năng văn hoa bóng bẩy. Chàng ngồi nhìn ra cánh đồng như một mâm xôi lớn vàng hực, từng đàn chim áo dà bay lượn kêu chích chích vàng rân khắp chốn vang tận vô sâu rong vườn chỗ chàng đang ngồi. Thuần ngồi riết một hồi, bỗng phát kêu lớn:
– Nè cô Hậu, nghỉ tay một chút đi. Coi kìa, trưa quá là trưa, mặt trời lây khỏi mấy ngọn cây rồi kìa.
Hậu thở dốc, vừa chạy vừa dòm chừng, vừa kéo theo hai cái ống quần “chết tiệt”. Đang phon phon xách hai gàu nước đi lên Hậu nge Thuần kêu phát đứng lại. Hơi nhíu cặp chân mày rồi tiếp tục côngviệc đang làm. Thuần nhếch môi cười, nụ cưới thích thú như vùa chọc cho Hậu nhăn mặt. Chàng lẩm bẩm:
– Đắc Kỷ, Bao Tự nhíu mày cũng đẹp đến thế là hết cở.
Càng nhìn Hậu chàng càng thấy nàng đẹp. Cái đẹp tự nhiên không chải chuốt phấn son, như bông hoa dại ven đường lung linh trong buổi sớm mai. Hậu cúi khom người nghiêng đôi gàu nước, hai mông căng tròn dưới làn vải ướt thấm tận thịt da. Bất chợt nhìn thấy Thuần sửng người.
Có tiếng Minh từ trong sân vọng ra:
– Thuần ơi, vô đây. Cậu Chín trong nầy.
Thuần ngẩn đầu nhìn vô sân thấp thoáng bóng 2 người đàn ông đang bước vô sân. Tiếng con chó sửa lên mấy tiếng và có tiếng người chào lớn:
– A! Anh Chín. Hèn lâu …anh đi đâu ghé qua đây? Vô nhà uống miếng nước.
Minh bỏ hai người đàn ông bước vô nhà, chàng bước mau ra vườn:
– Ê! Thuần, vô đây. Vô đây.
Thuần bỏ cộng rơm đang cầm trong tay xuống đất:
– Minh. Mầy đi đâu với ai đó?
Minh cười:
– Thì cậu Chín mầy chớ ai. Vô nhà rồi nói chuyện sau.
Minh quay sang nhìn Hậu lúc đó đang ngừng tay nhìn:
– Chào cô Hậu. Không ngờ chúng ta lại quen biết. Chú Năm là người quen hết mà.
Hậu lặng thinh đứng nhìn và cười.
– Dạ trong xóm mà.
– Thì biết như vậy, nhưng quen thân thiết mới hay chớ. Thuần đi vô đây với tao.
Thuần quay nhìn Hậu ánh mắt tinh quái rồi quay lưng sóng vai cùng Minh vô nhà. Minh ngắt nhỏ Thuần.
– Hê, mầy biết chú Năm là ba của cô hậu không?
– Không. Tao mới vô tình gặp sáng nay trước khi mầy với tụi nó kéo vô thôi.
Minh cười bí mất:
– Tao biết mầy chịu đèn con nhỏ rồi. Trên đường về tụi tao kéo nhau đi ra sông, ngang qua cánh đồng tao găïp Cậu Chín, ổng đi lại đầu với mợ Chín. Tao nghe mợ Chín nói con nhỏ Hậu đó có thằng bồ trong xóm nầy tên là Bảnh. Cha chả thiệt là hay. Coi chừng hổng còn cặp giò về sài Gòn đa mầy.
Thuần cười:
– Chuyện đâu dữ đến nổi như vậy.
Hai người bạn vừa đi vừa trao đồi mấy câu đã bước đến đầu chái nhà. Minh ngó quanh:
– Coi bộ cái ông Năm nầy cũng khá quá chớ mầy.
Thuần cười:
– Mầy coi bộ chịu rồi đa. Mầy chớ hổng phải tao nha.
Bước vô trong nhà, Thuần cúi đầu chào cậu và người đàn ông tóc muối tiêu đang ngồi nói chuyện ông Chín Thưởng. Người đàn ông đó là Chín Thưởng. Ông Chín chỉ Thuần nói:
– Thằng Thuần cháu họ tui, còn thằng nầy bạn nó tên Minh.
Năm Hương chào và nói:
– Hai cậu ngồi chơi uống ly nước.
Hai thanh niên “Dạ” và ngồi xống tràng kỷ. Ông Chín Thưởng tiếp tục câu chuyện đang bỏ lở.
– Tui qua anh Năm cũng có chút việc. Như tui nói với anh đó, nhà người ta cũng tốt, bà vợ tui cái tánh bả thì anh biết đó mà, bả hay bép xép làm cái chuyện hổng ai nhờ. Cũng tình thiệt, tui tiện thể nói cho anh hay trước. Chị Năm đâu rồi?
– À, bà tui bả đi từ hồi sáng bảnh mắt rồi. Bả đi mua heo bán lúa gì đó rồi.
Chín Thưỏng ngó quanh:
– Anh Năm à, cái thời buổi nầy giặc giả hà rầm, cái chỗ của mình còn yên ổn, nghe đâu trong bưng kia lộn xộn lắm, tụi nó hết dám đi vô rừng tràm ban đêm rồi. Anh có đứa con gái lớn trong nhà coi bộ mệt dữ à nghen. Thôi lo tính cho nó sớm đi để mình còn hưởng tuổi già. Thiệt tình mà nói, sao tui thấy sao mệt quá hà, mẹ… sống nay chết mai mà lo miết.
Năm Hương lắc đầu:
– Cái gì cũng vậy hết trơn anh ơi. Oan có đầu nợ có chủ, mình cứ lấy cái phước trời mà đong thôi. Ai nào biết được cái chuyện gì ngày mai đâu cà. Ông bà cha mẹ làm sao thì mình làm vậy. Người ta nói “có đức mặc sức mà ăn” anh hổng nhớ sao?
Chín Thưởng cười:
– Anh nói nghe thông ghê lắm. Đúng là anh tới cái tuổi “Ngũ thập tri thiên mệnh” mà. Nói cái lý ở đời nghe chơi thôi.
Hai người thanh niên ngồi một lát uống hết mấy ly nước, cứ nghe hai ông già bàn luận những chuyện đời, chán ngắt nhớm đít mất lần muốn bỏ đi. Năm Hương tinh mắt nhìn thấy, ông nói:
– Anh Chín à, chuyện của tụi mình là chuyện “trà dư tửu hậu” chuyện đạo lý ở đời. Hôm nay có cháu anh lại chơi sao mình không nói chuyện khác cho vui vẽ đi. Hay là vầy, anh ở lại chơi ăn cơm trưa luôn một thể tui mần con gà xé phay mình ăn chơi.
Chín Thưởng xoa tay, vuốt đầu:
– Đâu có xa lạ gì mà làm linh đình như vậy anh Năm. Anh nói sao thì tui nghe vậy đi. Để tui hỏi hai thằng nhỏ coi sao.
Quay sang Thuần và Minh, Chín Thưởng hất đầu:
– Tụi bay nghe rồi đó, có muốn ở lại chơi hay là đi theo đám bạn của bay đang ở nhà.
Minh nheo mắt ngó Thuần:
– Tùy mầy đó. Tao thì sao cũng được. Đi đâu cũng chơi thôi chớ làm gì đâu.
Thuần gật đầu cái rột:
– Được cậu Chín.
Năm Hương ngó ra nhà sau kêu lớn:
– Thằng Tám có trỏng hông ra tao biểu chút coi mậy.
Tiếng Nhân Hậu trả lời:
– Nó đi đâu rồi ba ơi. Ba có cần tui đi kêu nó dzìa hông?
Năm Hương trả lời:
– Thôi hổng cần thiết đâu. Mầy cũng làm được mà, ra đây tao nhờ chút công chuyện coi Hậu.
Nhân Hậu trong nhà bước ra, quần còn ướt, tóc đã bới cao đàng sau ót. Mặt nàng vẫn còn ửng đỏ hồng hồng, đôi mắt vẫn tinh anh Thuần và Minh nhìn chăm chú. Năm Thưởng ra lệnh:
– Mầy vô bắt nồi nước sôi, bắt con gà giò làm tao dĩa gỏi xé phay tao ăn cơm trưa với anh Chín đây. À, má mầy nói hồi nào bả về.
Nhân Hậu cúi đầu chào Chín Thưởng, như trả lời cha:
– Má đi hổng biết giờ nào về. Thằng Út nó bơi xuồng cho má. Mà ba muốn gỏi gà xé phay hay là làm nồi cháo gà?
Năm Hương mau mắn:
– Mầy làm sao được thì làm. Sẵn nấu nồi canh chua, kho tao trách cá luôn một thể.
Chín Thưởng xen vô:
– Aäy, anh làm gì mà linh đình quá thể.
Năm Hương cười rộng miệng:
– Có gì đâu mà anh nói như vậy anh Chín. Cái chuyện đó thường thôi mà, anh làm như thể anh mới ở đâu về chơi.
Chín Thưởng áy náy:
– Tui với anh thì khác, nhưng tui ngại cho hai thằng cháu nầy nó bứt rứt không an.
– Anh lại nói bậy nữa rồi.
Thuần và Minh ngồi im, Năm Hương day qua hỏi:
– Hai chú cứ tự nhiên đi nha, quê mùa không có gì đải khách đường xa.
Thuần chưa kịp mở miệng thì Minh đã mau mắn:
– Chú Năm nói quá, bất ngờ mà được ăn uống rượu trà như vầy là quý quá rồi. Đâu có gì đâu chú Năm.
Năm Hương cười theo:
– Tui tình thiệt thôi. Đối với anh Chín đây cũng đâu có xa lạ gì…Mà nè, cho tui hỏi thiệt, hai chú về chơi bao lâu? ở trển với ở đây chắc trển vui hơn hả. Hènlâu rồi tui không có đi đâu xa.
Thuần quay ngang nhìn Nhân Hậu đã quay xuống hồi nào chàng không hay. Chín Thưởng rót nước trà ra ly, Minh đang nói chuyện, Thuần dứng dậy đi quanh ngắm nhìn mấy bức liển, bức tranh con ngựa, múa lân treo trong nhà. Chàng quay lại nhìn Năm Hương trầm trồ:
– Chú Năm nói chú ở quê mà chú có mấy bức đối liển coi đẹp quá.
Chín Thưởng xen vô:
– Cháu đừng nói vậy, anh Năm đây ảnh nói cho vui thôi đó mà.
– Tui thiệt tình đó mà. Chằng qua là mấy năm gần đây mần ăn có được hơn chút đỉnh, cũng nối theo nghiệp ông cha bày đăït mua nầy mua nọ với người ta chớ có gì đâu anh Chín.
Minh thắc mắc:
– Hổng hiểu sao ở quê người nào cũng thích cái bàn gỗ gụ, cái tủ cẩn xa cừ, cái di-van cẩm lai…với nhiều thứ khác .
Thuần nói thêm:
– Ừ, cháu cũng thấy như vậy đó. Chú Năm cậu Chín nói cho nghe được hông?
Năn Hương ngó Chín Thưởng. Hai người ngó nhau hèn lâu Chín Thưởng mới lên tiếng:
– Caí thằng hỏi câu ngặt quá, anh Chín có biết thì nói cho tụi nghe. Tui thì mù tịt rồi.
Năm Hương co chưn bắt lên ghế, tay sờ cằm vuốt mấy mấy cọng râu, nhíu mày suy nghĩ:
– Aäy, anh Chín đừng nói như vậy. Anh hay đi lại nghe rộng biết nhiều mà hổng rành thì tui đây như con gà lần quẩn bụi chuối bờ tre làm sao mà biết chớ.
Thuần trở lại bàn ngồi. Chàng hớp một hớp nước, mắt nhìn chăm chú vào mấy cảnh chạm và khảm trên bộ tủ thờ nhà Năm Hương:
– Nè chú nhìn đây coi nè, tinh xảo thiệt đó chớ…chà cắt sao mà láng o, láng mướt mà tụi cháu hổng hiểu sao chỉ có người mình ở quê mới xài đồ nầy mà thôi. Ở trên Sài Gòn người ta xài cách khác.
Minh phản đối:
– Ê, đâu phải đâu mầy…cũng có người xài chớ mầy. Nhưng mà chỉ để làm bàn thờ hay là chỗ mấy người lớn ngồi chơi thôi, còn chỗ tiếp khách thì sa-lon tân tiến mới hợp với cảnh chớ. Mầy nghĩ coi nè, căn nhà có phòng khách rộng kiều tân kỳ, nhà xây cất có cầu thang xoắn đi lên có đèn thủy tinh chiếu sáng, có lót thảm kiểu Ba Tư, một vài bức tranh lập thể, hay hình nghệ thuật gì đó…hổng lẻ chơi chần vần giữa nhà bộ tràng kỷ nó đâu có giống ai.
Thuần không cải, chàng tẩn mẩn kê khai:
– Ờ, thì coi như mầy nói cũng được đi. Nhưng mà tại sao mình không phối hợp xưa và nay, kim với cổ. Cái chính là mình có biết làm cho nó hài hòa hay không mà thôi. Một bộ tràng kỷ cẩn xa cừ một cái bình sành bình sứ bên bộ salon bọc da thú, bọc vải riền hoa văn đâu có gì không hợp?
Minh muốn nói tiếp thì Năm Hương đã đưa tay chận lại:
– Hai chú đây nói cái nào cũng có lý hết trơn…nhưng mà thôi, đó là chuyện cái thích của người ta mà. Làm sao nói được. Tui nói hai chú nghe như vầy….bây giờ nói chuyện ruộng đồng con chim cái rớ tui thấy nó gần hơn…Chuyện các chú nói thì tui nghe nhưng tui chưa đi nhiều làm sao mà có chuyện để nói. Hổng mấy khi về đây, mình nói chuyện quê Nam biết bao giờ mới hết. Anh Chín nghĩ coi tui nói có được hông.
Chín Thưởng cười khà khà:
– Nói thiệt anh Năm, tui chưa già chưa lẫn mà tui thuộc loại ba phải anh à. Chuyện gì tui cũng nghe được hết trơn. Ừ, bỏ qua chuyện đó đi. Tui với anh nói chuyện dời, chuyện dạo lý thì tụi nhỏ nghe hổng thấm, còn tụi nó nói chuyện đời mới thì mình lại nuốt hổng trôi…chi bằng mình nói chuyện quanh sân nhà cũng là cái điều lý thú đó anh Năm.
Năm Hương gật đầu đỉnh đạt nói:
– Nói cho hai chú đây nghe, cái quê Nam mình đây nó có nhiều chuyện đáng nói lắm mà tui thấy chưa ai nói ra cho nên đâu có ai mà biết. Tỉ như chú đây mới nói đó….cái tủ cẩn xa cừ…cái di-van, cái lư đồng. Chuyện đó tui hổng rành, tui rành ba con cá, con chim, tui rành con nước nổi hơn, cái xuống con, cái về lục bình bông tím trôi nổi dật dờ, cái bông điên điển màu vàng cái bông mù u màu trắng. Con cái trê nướng ăn với miếng gừng non, cái bông so đủa với nồi canh cá lòng tong. Các chú có muốn nhân cái tình “bèo nước gặp nhau” nghe cái chuyện quê hay không?
Chín Thưởng cười:
– Mèn ơi, anh Năm ở cùng xóm với tui đã bao nhiêu lâu, tui cùng anh cụng chén biết bao nhiều lần…mà sao bữa nay anh ăn nói nghe có bài có bản, mùi như câu hát Nam Xuân, sầu bi như tiếng đờn kìm buổi tối. Thiệt tình tui chịu anh đó anh Năm.
Năm Hương cười thiệt tươi:
– Anh Chín nói như thiệt, thì cũng lâu lâu hứng bất tử muốn nói chuyện bao đồng cho hai chú đây nghe chơi. Khi nào hai chú dzìa Sài Gòn mỗi khi nhớ lại chắc là gặp ông già quê nầy hổng đến nổi tệ.
Mới hơn 3 giờ sáng tiếng gà đã gáy vang rân khắp xóm, tiếng con gà cồ nhà bà Tư bánh bột lọc mở đầu rồi những con gà khác bắt giọng tiếp theo, cả xóm quá quen với am thanh như vậy từ lâu lắm, từ ngày cất tiếng khóc đầu đơi; nhưng với Thuần thì chàng bị mất ngụ Đang lạc bước trong giấc
mơ tuyệt vời, Thuần bi đánh thức bởi những tiếng gà nheo nhéo đó, giựt mình chàng mở mắt ra, chàng nằm im nhìn nóc mùng tuyn màu xanh lơ, tiếng gà vẫn đầy xóm, đã có tiếng con trâu đập muỗi ngoài
đường, giấc mơ vẫn còn vương lại nơi đầu lười chàng vị ngọt của nụ hôn thần tiên. những chuyện vừa qua quay lại như cuốn phim chiếu chậm.

Ông Năm Hương chận lời Chín Thưởng:
– Anh Chìn nè, anh biết hông…đời con người ta càng dài ra chừng nào thì cài nghiệp mình gieo nó nhiêù hơn chừng đọ Cũng tỉ như mưa lâu thúi đất vậy mạ Cho nên hể đã làm thân con người ta phải biết ăn ở cư xử ở đời co phải lẹ Cái nhà, cái giường cái bàn cái tủ mình có cẩn xa cừ, có làm bàng thao lao, gỏ đỏ, gỏ đen, thì cũng đấu co bền lâu duoc chớ, nó đâu có bền chắc vững bền muôn năm vạn đại …cũng có lúc nó bị hư hao bào ảnh chớ bộ
Chín Thưởng chưa kịp nói , Thuần và Minh đã cùng một lược đứng lên kíu từ ra về, Năm Hương không cầm giữ, phần Chín Thưởng thì dặn dò:
– Ừa, có dzìa thì cứ tự nhiên…nhưng tụi bay chớ có trật chưn cầu khỉ thì tao hổng biết nói làm sao đó nghen.
…giác nầy nứoc đang lớn chết trôi à tụi baỵ
Chiùn Thưởng cười hềnh hệch, cái cười vô tư nở trên gương mặt rám nắng cháy đen.
Thuần cười vỗ vai Chín Thưởng:
– Cậu Chín yên chí đi, tụi này về được ma
– Ừa mần sao để ngày mai còn ra chơ/ ăn cháo lòng thì làm.
Hai thanh niên quay lưng bước ra cửạ Khi vừa đặt chưn xuống sân Minh bất chợt hỏi:
– Ê, tính về thiệt sao Thuần? Tao coi bộ con nhỏ …nhỏ gì đo nó chịu mầy rồi ạ
Thuần nhíu mày lưỡng lự:
– Nhỏ Hậụmà sao mầy nói vậỷ
Minh đứng lại, day mặt đối diện với Thuần:
– Mầy hỏi taỏ Tao không biết mầy vô tình hay là mầy giả nai làm bộ không biết. Mà thôi kệ Con gái mầy biết rồi mà, hể nó đã chịu hơi trai thì hai cá má nó đỏ rần rần đỏ tới tận mang taịCái mặt con nhỏ
Hậu nó phúc hậu hiền lành nhưng mà ai cấm nó rung động? Chà! Chà! Tao biết là ma6`y biết mạCó khó gì đâu ba cái câu tụi mình nghe truyen miệng .
Thuần vẫn một mực ngơ ngác như con nai lạc xuống đồng
– Đâu câu gì mầy nhắc tao coị
Minh cười to:
– Thôi đi cha ….đừng có ở đó mà ngơ ngơ như con gái mới về nhà chồng đi chạ
Thuần lắc đầu cười với bạn:
– Thiệt mà, tao nói thiệt là tao hổng nhớ nổi, làm ơn làm phước nói lại tao nghe đị
Nhìn nét mặt nhăn nhó khó coi của ban, Minh đoán rằng bạn mình không nhợ
Minh cười chọc bạn :
– Nhắc thì cũng được , nhưng mà đâu có dễ như vậỵ Phải thua cho tao một cái gì đi chớ, mầy được vợ còn tao thì phơi râu sao.
Đâu có dễ vậy mầỵ Mầy nghĩ có đúng không?
Thuần cười nhăn nhó:
– Ừ, thì đền cho mầy cái gì cũng được.
– Mầy nhớ đó nghen. Bây giờ tao cho mầy thiếu, hồi nào tao cần thì tao lấỵ
– Ừ, mầy nói đị
Minh cuời to nhưng khi nói thì ghé sát tai bạn thì thầm. Thuần nhóng tai lắng nghẹ Khi Minh vừa dứt lời Thuần xì một tiếng:
– Đâu có mầỵ Nói bậy không ạ Đầu óc đen tối của mầy lúc nào cũng nghĩ ba cái gì đâu không.
Minh nháy mắt và nhếch môi cười chọc:
– Tao biết liền. Cá 10 ăn 1 tao cũng bắt. Thằng dại gái nào cũng vậy hết trơn, hể đã mê rồi thì mắt đui tai điếc hết trơn.
Thuần lắc đầu quầy quậy:
– Không phải rồi, da mặt người ta trắng tươi như vậy mà mày dám nói là nuớc da mừng quân, hồng diện…à mà nàng có đôi mi dài thiệt
Minh vẫn cười:
– Thì thôị Hổng phải thì thôi chớ có sao đâu. Nhưng để rồi mầy coi tao nói có sai hay không.
Hai người thanh niên buớc qua khoảng sân đầy bóng câỵ Trời chiều ánh nắng chói chang vẫn còn hực hở ngoài đồng, khoảng sân có nhiều cây che khuất ánh mặt trời mát rượi. Thuần đi bên cạnh bạn
im lặng vì trong đầu chàng bối rối vì những nhận xét của Minh.
Là con trai mới lớn, quen sống phóng túng nơi chốn thị thành quen những cảnh trử tình lãng mạng phương Tây qua tiểu thuyết và chàng cũng rất rạo rực khi đứng bên Hậu. Từ trong thân thể người con gái có mùi hương thoang thoảng bay, Thuần không xác định được mùi hương lạ, mùi hương gây nhớ giữ thương. Có thể đó là mùi “hương đồng cỏ nội trong cá tiểu thuyết chăng? Thuần không cần biết và có lẽ chàng cũng không có đủ thì giờ làm công việc vô ích không mấy lãng mạng của các nhà sinh vật học. Mùi hương nồng nồng thoảng qua khứu giác và nó đọng lại ở đó rồi đi qua cổ họng đến cuống phổi vào buồng tim và kích thích. Sự kích thích rầt tự nhiên thôi thúc như một lực ma quái
Điều ma quái nhứt khó diễn tả như thể dùng một ngón tay cào nhẹ lên đóc họng người ta sẽ có cảm giác nhột nhạt, khó chịu nhưng vừa tê mê ngứa ngáy. Nó kích thích đến
nổi nếu chàng không kìm giữ chàng đã nhào vô ôm nàng rồi. Ừ, có thể là thằng Minh nó
nói đúng phần nào. Gương mặt trái soan của nàng hơi nâu nâu hồng, và khi mắc cở nó đỏ
lên đến tận mang tai, đôi mi dài gợi cảm…À! vừa “trường mi” vừa “hồng diện” Nghĩ đến đó
chàng than thầm “Trời ơi là trời.”

72. Minh bước những bước ngắn bên bạn qua khỏi khoảng sân nhỏ đầy ắp bóng mát. Khi hai người đi hêt đoạn sân ngắn và sắp bước qua hàng cây ngâu để ra ngõ thì Hậu vừa đi đâu đó về, hai bên màng tang còn đọng vài giọt mồ hôi lóng lánh như hai hạt ngọc
Thuần chào:
– A, cô Hậu. Tụi nầy đi về …có chào cô nhưng cô đã không có ở nhà.
Hậu lí nhí dạ và đứng tránh qua một bên nhường bước. Minh liếc thiệät nhanh hai người và chàng đã biết mình phải làm gì. Minh lên tiếng:
– Ê, tao nghĩ mầy nên ở lại chơi một lát nữa đi. Tao chưa về liền…mầy còn nhớ mấy đứa bạn của tụi mình còn ở đâu ngoài sông, bây giờ tao chạy ra đó.
Nói xong không đợi Thuần trả lời, Minh đã bước đi như sải và chàng vượt lên trước, khi đi ngang qua Thuần chàng cười ý nhị.
Thuần hơi bất ngờ vì gặp Hậu ngoài ngõ, chàng chưa biết phài phản ứng thế nào cho phải.
Đang bối rối, luống cuống, Hậu đã nói:
– Anh Minh đi rồi cà…Hậu phải đi vô.
Hậu bước thẳng, Minh bất giác quay lưng bước theo.
– Cô Hậu nè.
Hậu vẫn bước đi nhưng hơi chậm lại. Thuần rụt rè ướm thử:
– Hậu đi ra sông chơi với tụi nầy được không?
Hậu lặng thinh bước, Thuần bước mau hơn và thò tay kéo áo Hậu:
– Hậu đứng lại cho nói chuyện một lát được không.
Bị kéo áo bất ngờ, Hậu hơi khựng người nương nhẹ. Một tay chận lên vạt áo bà ba tay kia luống cuống sắp làm rớt chiếc rỗ, mắt Hậu ngó quanh và mặt mày ửng hồng:
– Thả ra rách áo tui rồi cà.
Thuần bước tới sát cười chúm chím:
– Rách đâu mà rách.
Chàng bỗng đổi giọng thiết tha hơn, lời nói như mật rót vô tai Hậu:
– Em có biết là anh không muốn bỏ áo em ra không. Tuy anh mới gặp em hai ba bữa nhưng tim anh không quên được bóng hình em. Anh yêu em.
Hậu trợn mắt kinh ngạc, môi mấp máy một lát mới nói được.
– Trời đất ơi.
Thuần áp sát vô:
– Tối nay cho gặp nói chuyện được không?
Hậu ấp úng:
– Hổng được đâu.
Thuần năn nỉ:
– Anh có chuyện muốn nói cho em nghe…tôí cho anh gặp đi nha.Chuyện nầy quan trọng lắm.
Hậu nhíu mày:
– Thì nói bây giờ đi đợi tối chi.
– Không được.
– Thì mai đi, tối hổng được đâu.
Thuần nửa đùa nửa thật:
– Hổng được thì anh không nắm áo em hoài.
– Trời đất ơi.
– Thiệt mà. Anh nói thiệt, anh muốn gặp em tối nay ngoài …à…thì ngoài vườn nhà em cũng được có đi đâu xa đâu mà em sợ. Anh muốn gặp em.
Hậu ngó quanh và Thuần bất ngờ bỏ tay ra bước nhích ra và quay lưng bước đi sau khi nói nhỏvô tai Hậu.
– Tối nay sau khi ăn cơm tối anh đợi em ngoài chỗ vườn rau nhà em.

Khi Hậu hoàn hồn Thuần đã bước ra khỏi ngõ nàng muốn kêu lại cũng còn kịp nhưng ngại ngùng
sao nàng lặng im.
Hậu đi qua sân vô thẳng cửa sau, trên nhàtiếng cha nàng và Chín Thưởng vẫn còn nói
chuyện râm ran. Bà Năm không có trong bếp, Hậu để rổ xuống đất và ngồi bệt xuống đất
lấy cái nón quạt lia quạt lịa như múc gió đổ vô người. Hai màng tan lấm thấm mấy giọt mồ
hôi, mấy sợi tóc mai dán sát vô da, gió thổi gây nên cảm giác nhột nhạt. Hầu quạt lấy quạt
để trong khi đầu óc quay cuồng với hình ảnh chàng trai tên Thuần mới gặp lúc trưa.
“Người gì đâu mà bạo quá sức đi mới gặp có lần hà…mà dám nắm áo người ta kéo
lôi như đòi nợ.” Hậu đứng lên bước ra sân cố xua đuổi hình ảnh của Thuần nhưng càng
muốn rứt ra nó càng hiện rõ hơn. “Kỳ cục thiệt.” Hậu cúi xuống cầm cây chổi làm bằng
cọng mầy tàu cau quét tới quét lui thẩn thờ.
“Thiệt là kỳ quá đi. Có nên ra hông đây?” “Ờ, mà có ra đó cũng đâu có sao đâu há. Người
ta có chuyện quan trọng mà? Ờ, mà chuyện gì quan trọng? Mới gặp mà có chuyện gì quan
trọng đâu cà.”
Hậu bỏ chổi bước đến bên chum nước, cầm chiếc gáo dừa múc nước uống một hơi. Giòng
nước mát chạy qua cổ họng làm nàng tỉnh táo. Ngước mắt nhìn ra cánh đồng đang tối
xẩm từng mảng, gió rì rào qua cánh đồng. Hậu một tay vịn cành sung bên bờ mương, tay kia
kéo đuôi mấy sợi tóc đưa lên miệng nhai nhai vô nghĩa. Một ý nghĩ so sánh sánh chợt nổi
lên.
“Hẹn hò với trai anh Sáu ảnh biết ảnh buồn thì sao?”
“Ờ, mà mình với anh Sáu có hẹn hò gì chưa ha?” Hổng biết sao ảnh nói hoài mà mẹ ảnh
chưa qua nói chuyện gì ráo trọi vậy cà. Ảnh hiền thiệt là hiền mà sao ảnh cũng ngơ ngờ làm
sao. Mà mình cũng kỳ thiệt, sao lại để cho người thanh niên lạ nắm áo kéo ngoài đường ngoài ngõ
lỡ có ai ngó thấy thì biết làm sao.”
Hậu ngắt một chùm sung bứt ra từng trái ném xuống mương. Từng vòng tròn lan rộng ra xa

tan biến, mặt nước trởø lại êm đềm, từng trái sung ném xuống giòng nước tạo những
vòng tròn liên tiếp nối nhau lan ra, mặt nước bị khuấy động liên hồi. Hậu ngồi xuống gốc
sung mơ màng.
“Anh này ở Sài Gòn có khác, ảnh bạo ghê thôi. Chưa gì mà lợi dụng nắm vạt áo rồi khều
quẹt cái eo người ta làm nhột thấy mồ.” Hậu nhắm mắt nghe chừng cảm giác bàn tay của
THuần cón đang mơn man trên làn da non rám nắng của nàng. Nhột nhạt đêm mê và lạ lùng
làm sao khó diễn tả. Hậu dựa lưng vô gốc sung tiếp tục chạy nhảy theo những suy nghĩ
không đầu đuôi đang xảy ra trong đầu nàng.
“Anh Sáu cũng kỳ thiệt, ảnh chẳng biết ý gì hết trơn hết trọi hà, cái hôm đứng gần bên
nhau cái tay ảnh vô tình đụng vô ngực của mình kế ảnh thụt lại hà. Con trai gì mà nhát hít.”
“Ờ, cái cảm giác đó nó làm sao mà kỳ cục ghê. Ngộ ghê.” Hậu bất giác nghe rần rần từ mặt
lên đến mang tai, nàng nhắm khít đôi mắt hai tay ôm bó hai đầu gối.
“Trời ơi sao mà kỳ vậy nè trời. Sao mà kỳ cục vầy nè.”
Hậu mở mắt ra ngó mông qua bên kia bờ mương, xa xa một vài cành cò đang bay lượn. Nước đang
lên, nước chảy ngược vô mương. Cánh đồng trải dài trước mắt nàng. Trời đang ráng vàng một góc trời.
Những về lục bình dật dờ mấy bông màu tím thẩm. Giòng nước ngầu đục có tiếng ghe máy xình xịch
ngoài sông. Mấy cây dừa đứng im trong cơn gió nhẹ. Hơi nước phả vô mặt làm Hậu tỉnh táo.
Những ý nghĩ mông lung không định hình váng vất chưa thoát ra khỏi đầu nàng. Hậu uể oải đứng dậy bước dọc theo con mương. Bên kia giòng sông những làn khói lam uốn éo bay lên bầu trời mờ đục.
Hậu bước qua con mương đi về hướng cuối xóm bỗng có tiếng mẹ nàng kêu:
– Hậu ơi, Hậu à. Mầy đâu rồi.
Hậu vội vả quay về, vừa bước qua con mương Hậu lên tiếng trả lời mẹ:
– Tui đây má ơi.
– Mầy làm gì ở ngoải.
Hậu đi mau vô nhà. Bà Năm vừa đi đâu đó trở về.
– Mầy coi dọn dẹp rồi còn nấu cơm ăn tối. Mầy đứa đâu hết rồi. Ba mầy say rồi nằm ngủ ở trển mầy coi dọn dẹp đi. Mầy đi đâu ngoài đó.
Hậu làm thinh bước lên nhà trên, ông Năm Hương đang nằm ngủ trên tấm di-văng. chén đủa còn để y
nguyên trên bàn, ông Chín Thưởng đã ra về từ lúc nào. Tháng Út con Tám vừa về ngoài sân, tiếng bầy heo gặm máng soàn soạt ngoài chuồng.

Thuần bước những bước thiệt chậm trên con đường đất hướng về nhà Chín Thưởng, đầu óc chàng quay cuồng với nhiều hình ảnh lộn xộn không đầu đuôi. Những hình ảnh pha trộn giữa thành phố Sài Gòn nhộn nhịp với đám bạn bè cùng trường cùng lớp, một bên là sự im vắng nhẹ nhàng của cảnh quê, trong đó hình ảnh Hậu nổi bật lên trên tất cả. Từ lúc bất ngờ gặp Hậu cong người xách hai thùng nước tưới rau Thuần đã xao xuyến một cảm giác lạ và chàng biết chắc đó là thứ tình cảm đặc biệt của tình yêu. Lớn lên tại thành phố nhộn nhịp, nơi tập trung dân tứ xứ anh hùng mã thượng, ảnh hưởng sự suy nghĩ và cách sống yêu cuồng sống vội Tây phương, đọc những loại sách dành cho người lớn khi còn ở lứa tuổi học trò. Mạc dù được sự giáo dục nghiêm khắc của gia đình Thuần không tránh khỏi những suy tư cuốn hút của chủ nghĩa vật chất. Tình yêu trong suy nghĩ của Thuần là sự gặp gỡ của hai thể xác, sự rung động của con trai là những thân hình gợi cảm nhục dục, là ngực to mông bự, là những điều gì Thuần không thể kiềm chế được. Gặp Hậu buổi trưa hôm nay Thuần cũng không tránh khỏi thói quen nghĩ đến một tấm thân căng tràn sinh lực, rắn chăc. Tuy nhiên trong mớ hổn độn đó Thuần nhận ra một thứ tình cảm rất khác lạ nhẹ như gio và bồng bềnh như mây, ngọt hơn mật và nồng say hơn rượu. Từ những thu hút ban đầu về thân thể gợi cảm của cô gái quê nó đã dẫn Thuần đến những rung động lạ kỳ lần đầu chàng được nếm.
“Kỳ cục thiệt, sao mình không thể quên được cô ta nhỉ. Cô ta không đẹp hơn nhỏ Phượng, không hấp dẫn hơn nhỏ Đào…kỳ ghê.” Thuầnbước đi như người mộng du sém lọt xuống mương nều không có cây dừa ngản ngang con đường nhỏ. Thuần dực lưng vô gốc cây, hai tay đút trong túi quần, mắt ngó mông ra cánh đồng trước mặt. Một cặp chim cu đất đang “tán tỉnh” nhau gần bờ mương. Con cu cườm gù gù trong cổ họng đi quanh một chị cu mái tỉnh queo ngó trờingắm mây không thèm nhìn “chàng” trong khi anh cu trống ra sức khoe cái mã đẹp trai dụ nàng. Thuần chú ý cảnh tán tỉnh của đôi chim “Rán lên mầy, muốn được vợ phải ra công phí sức. Không dụ dỗ là không thành công đâu đấy nhé.” Theo Thuần biết thì giống chim cu là giống chung tình có đời sống “một vợ một chồng” khi chúng đã chịu nhau và theo nhau về tổ chúng không “tằng tịu” “đi tắt về ngang” với con cu khác “Mình có thật yêu cô bé đó không hay đó chỉ làm sự đánh lứa của ảo giác? Thấy của lạ là thèm muốn chăng?
Làm gì có tiếng sét ái tình trong thời đại văn minh khoa học nầy nữa chớ? Ối, mặc cho đó là tình yêu hay tình dục mình cũng không thể chối là cô bé đã cuốn hút mình quá sức. Làm thế nào để chiếm trái tim nàng?
Nghe đâu rằng nàng đã có người yêu.” Lượm một hòn sỏi Thuần ném mạnh xuống con mương, một tiếng “tỏm” vang lên và những vòng tròn đồng tâm lan rộng. ” nhờ mợ Chín hỏi dò và mai mối cho mình là ăn chắc.”
Vẫn vơ suy nghĩ trời đã ngã bóng về chiều hồi nào Thuần không hay. Một trái mù u rụng xuống trúng vai làm chàng giật mình.

Mang tâm trạng rối bời như đống tơ vò Hậu phụ mẹ làm bữa cơm chiều. Bữa ăn tối dọn ra trong bếp, ông Năm còn ngủ, mấy đứa em Hậu ngồi chồm hổm quanh mâm cơm ồn ào, bà năm ngồi bên bếp lửa đang bắt xuống nồi cá.
Thằng Tư, con Tám, thằng Út đang cải lộn ồn ào:
– Tui đã nói với anh rồi mà anh hổng chịu nghe tui-Thằng Út lên tiếng.
Thằng Tư xì một tiếng:
– Nghe mầy? Mầy nói sao mà tao phải nghe mầy.
– Tui nói anh khoan tháo nước cái đả, cái giống cá lóc nó chùi dữ lắm anh hổng nghe làm mất bà nó mấy con cá lóc bự tổ mẹ.
– Đ.M mầy nói thánh sao mầy hổng nhào xuống bắt nó đi bây giờ còn ở đó mà nói.
Thằng Út và miếng cơm gắp một con cá bống kho queo đút vô miệng nhai nhồm nhoàm. Vừa
nhai nó vừa cải:
– Bắt …cụ nó chớ bắt, nước vô lênh láng nó chuì mất bà rồi ở đó mà bắt.
Thằng anh nó chuyển đề tài:
– Ê, sáng nay tao thấy chị Ba có ông nào đó theo tò tò.
Thằng Ut hưởng ứng liền:
– Cha nào vậy? Í trời ơi, anh Sáu Bảnh chớ ai?
THằng Tám cãi:
– Không mầy. Tao thấy cha nầy ngon lành hơn, mấy cha nầy đến nhà mình nhậu với tía hồi giác trưa đó.
Mấy cha nầy sạch sẽ hơn. Tao coi bộ chịu đèn chị ba dữ à nghen.
Hậu nạt em:
– Im đi mầy. Con nít con nôi mới nứt mắt mà bày đặt.
Thằng Tám cự lại:
– Chớ hổng phải hả. Tui thấy chả đứng đó cả buổi.
Bà Năm nạt con con:
– Lo ăn đi cho rồi để còn dọn dẹp. À, mà Hậu nè chuyện mầy với thằng Sáu …
Không đợi mẹ nói hết câu Hậu đã ngắt ngang:
– Thôi má ơi. Đang không nói chi ba cái chuyện đó.
– Bộ hổng được sao? Hay là mầy với nó có chuyện gì rồi? Đứng có đứng núi nầy trông qua nuí nọ bắt cá hai tay nghen mầy.
Hậu chưa kịp trả lời thì thằng Tám rắn mắt nhảy vô:
– Hi…hi má nói nghe ngộ hông. Bắt cá hổng hai tay làm sao bắt…nhào xuống đìa thiếu điều muốn ngập trong sình mà còn hổng ăn thua gì ở đó mà bắt cá một tay.
Thằng Út cười theo:
– Anh Tám nói đúng đó, hồi trưa mới xả có ít nước là sẩy mẹ con cá lóc to tổ mẹ rồi.
Một cơn giận ngang từ đâu kéo tới chận ngang cô họng làm Hậu phát ức. Nàng bỏ đủa xuống phản đứng dậy:
– Thôi ở đó mấy người nói chuyện với nhau đi. Tui hổng ăn cơm nữa.
Lần đầu tiên Hậu biết thế nào là giận. Hành động bất ngờ của Hậu làm cả nhà ngạc nhiên.
– Ủa con nầy bữa nay sao trở chứng vậy cà? – Bà Năm kêu lớn – Hậu à, mầy làm cái gì vậy mầy?
Hậu giận dõi bỏ đủa xuống phản và nàng bước ra trước sân ngồi. Nàng không hiểu vì sao nàng hành động như vậy. Cơn tức từ đâu trào ra chận ngang cuống họng tức anh ách. Có tiếng mẹ kêu trong nhà, Hậu nhíu mày làm lơ. Tiếng mấy đứa em léo nhéo, Hậu đứng bật dây bước mau qua miếng sân nhỏ ra bờ mương. Tiếng gió xì xào, nước vỗ vào bờ đất phì phọp, những tàu dừa nưóc lao xao lách chách. Hậu ngồi trên thân một thân cây dừa ngã ngang, hai tay chống cằm tư lự. Bờ mương nước trong xanh, những bụi cỏ ăn lan gần giữa con mương, con nườc đang lên mấy đám cỏ lung lay nghiêng ngã, đám lục bình, có những bông màu tím héo rủ xuống, dật dờ trôi theo, một con trâu đang đầm mình trong vũng nước bên kia bờ mương kế đó là chiếc chòi vịt và bầy vịt trắng phau phau đang quây mình cục cạc dưới hàng cây lục bát. Buổi chiếu xuống thấp, ánh nắng vàng còn thoi thóp trên mấy ngọn cây dừa. Hâu thở dài: Cảnh quê êm đềm nhưng lòng nàng chợt nổi sóng lao xao.
– Tại sao mình cứ nghĩ tới người thanh niên chi vậy hổng biết.
Nàng giận mình rồi giận lây qua đám em nhiều chuyện
_ Mà tụi nó có làm gì đâu cà.
Hậu bứt đám cỏ khô dưới chưn ném mạnh ra phía trước, đám cỏ bay tung và rớt lả chả xuống con mương. Một người thanh niên trong xóm đi ngang qua, theo sau anh là con chó vàng ngúc ngoắc chạy theo. Anh cất tiếng chào:
– Ủa cô Ba làm gì ngồi ở đây.
Hậu giựt mình:
– Í mèn ơi…chào anh Tám, anh làm tui hết hồn. Tui ngồi cho nó mát.
Rồi nàng nói tiếp như chợùt thấy có điều gì đó khuất lấp nàng đang muốn giấu:
– Chắc trời sắp mưa hay sao mà nóng hầm hập hả anh Tám.
– Chắc vậy. Thôi cô Ba ngồi chơi.
Anh thanh niên đi qua, con chó vàng chúi mũi vô chưn Hậu hít hít và cất tiếng kêu nho nhỏ. Hậu lấy tay đẩy con chó ra miệng nói:
– Anh Tám đi đâu về.
– Tui đi nhậu trên xóm trên.
Hậu vẫn ngẩn ngơ ngó mông ra cánh đồng phía trước. Bên kia có xóm nhà mờ mờ trong sương chiếu. Hậu lại thở dài. Có tiếng mẹ kêu trong nhà, nàng làm thinh đứng dậy đi dọc theo con mương. Bắt ngàng con mường có rất nhiều câu cầu dừa, và ngoài xa gần con đường lớn có cây cầu đúc Hậu bước hướng về chiếc cầu. Mùi đất sình thơm ngai ngái, cánh đồng lộng gió nàng hít vô một hơi dài:
– Phải chi bây giờ có con Lụa thì đỏ biết mấy. Hậu nghĩ đến con bạn, và nàng lan man nghĩ tới con Sáu Nguyệt Nga, rồi anh Sáu Bảnh:
– Không biết bây giờ ảnh đang làm gì ở bển. Sao mấy bữa rồi hổng thấy ảnh qua chơi.
Khi đi gần đến cây cầu, Hậu giựt mình thiếu điều muốn hét to lên khi có tiếng người chào:
– Chào cô Hậu.
Đưa tay chận ngang ngực, Hậu mở to mắt nhìn Thuần đang lù lù từ sau một bụi trúc vàng bất ngờ bước ra.
– Ủa, cậu đi đâu vậy.
Nhìn thấy sắc mặt tái xanh và cử chỉ thảng thốt của Hậu, Thuần bối rối lên tiếng:
– Ồ, xin lỗi cô Hậu…tôi đã làm cho cô giựt mình.
Hậu khua tay:
– Dạ hổng sao…
– Tôi định qua nhà cô nè.
– Chi vậy?
Thuần ấp úng như thanh niên mới lớn:
– Ơ…ơ…a…thì đi qua nhà cô chơi.
– Cậu mới ở bển về mà?
Thuần không biết nói gì thêm, chàng đứng im thật lâu mới lên tiếng:
– À, mà làm sao tôi không biết…tôi đi ra khỏi nhà là tôi đi qua đây. Mà cô Hậu đi đâu đó.
Đến lượt Hậu ấp a ấp úng:
– Dạ…da…tui cũng hổng biết nữa.
Thuần chợt bật tiếng cười, và cơn xúc động qua đi, chàng trở lại bàn tánh linh hoạt của một chàng trai thành thị:
– Ngộ ghê ha. Đi mà hổng biết đi đâu. Hay là…tôi đi đạo với cô.
Hậu hốt hoảng vô cớ. Nàng rối rít:
– Í…hổng được đâu cậu Hai.
– Sao vậy. Chúng ta đi dạo thôi. Tôi cũng muốn đi quanh cho biết.
– Không được đâu cậu Hai ơi.
– Sợ tôi ăn thịt sao?
Hậu đỏ mặt:
– Dạ hổng phải, tui đâu có ý đó đâu.
– Vậy thì đi
Hậu làm thinh bước đi, Thuần bước lên đi song song bên Hậu, một muì hương thoảng thoảng phất qua mũi Thuần.
– Cô Hậu giỏi ghê.
Hậu im lặng. Thuần nói tiếp:
– Tôi nhìn thấy cô xách hai thùng nước chạy băng băng mà không biết mệt.
– Dạ quen rồi?
Thuần đi sát bên Hậu:
– Cảnh quê êm đềm và thanh bình thật, không náo nhiệt ồn ào như ỏ Sài Gòn.
-Dạ.
Thuần quay ngang nhìn Hậu:
– Cô Hậu đã có dịp đi lên đó chưa?
Hậu im lặng.
– Ở đây người nào cũng tốt quá phải không Hậu.
– Dạ hổng biết.
Hậu trả lời nhỏ nhẹ nhưng hòi đâu nói đó làm cho Thuần bối rối chưa biết mở lời thế nào. Đi một quảng xa gần đến chưn cầu, bất ngờ Thuần thò tay ra nắm tay Hậu.
– Hậu nè.
Hậu hoảng hồn la ” í ” một tiếng và giựt tay lại, Thuần nắm chặt kéo lại và nói mau:
– Hậu ơi…anh thương Hậu.
Hậu giựt mạnh tay ra và bước mau:
– Í đâu có được.
Thuần bước mau theo:
– Xin lỗi Hậu…tôi nói thật mà.
Hậu cúi đầu bước mau và qua cầu, nàng đi về phía nhà Lụa. Thuần theo sát gót. Khi Hậu bước qua khòi cầu chợt nghe “đùng” một tiếng như có cái gí đó rớt xuống nước, day mặt nhìn lui thấy Thuần đang lóp ngóp dưới mương.
– Mèn ơi, câu hai làm sao vậy.
Thuần đang chòi đạp cố lội vô bờ và miệng không ngớt kêu:
– Cô Hậu ơi kéo tôi lên. Làm sao kéo tôi lên cô Hậu ơi.
Hậu hoảng kinh chạy mau tới bờ mương tìm đường đi xuống mé nước. Thuần loi ngoi lóp ngóp dưới con mương túm mấy bụi cỏ nương theo đó lội vô, Hậu đưa tay ra cho Thuần nắm lấy, một tay Hậu ghịt chặc cành cây bình bát ráng sức lôi Thuần, hai tay chàng nắm chặt tay Hậu…Rắ…c…ắc…cây bình bát chịu không nổi sức nặng hai người gãy ngang, Hậu chới với ngã ùm xuống mương. Khi lên dược trên bờ Thuần ngồi bẹp xuống bờ cỏ thở dốc, quần áo Hậu ướt dán chặt vô người, nànmg dậm hai bàn chưn xuống cỏ cố giủ cho bớt nước, hai tay nàng vắt vạt áo, ống quần.
– Xin lỗi cô Hậu nha. Cũng vì tôi sơ ý làm cô bị vạ lây.
Hậu nghiêng đầu vuốt mái tóc . Nàng nói:
– Thôi tui về trước. Cậu hai cũng nên về hơ cho ấm người còn hông thì mai bị cảm đó.
Thuần cười:
– Cảm thì tôi đã bị “cảm ” rồi chớ đâu đợi đến ngày mai.
Hậu không hiểu hết câu nói bóng gió của Thuần, nàng cuí đầu chào:
– Tui về trước nghen câu hai.
Thuần tiếc rẻ:
– Thiệt tình tôi làm hại lây cho cô…làm cô trể công mất việc.
-Dạ hổng sao.
– Ngày mai tôi đợi cô ở đây được hông?
– Chi vậy?
-Cô có ra được hông?
-Chiều chiều thì được. Tui về, cậu ở chơi nghen.
73. Hậu day lưng bước đi, Thuần tiếc rẻ ngó theo nhưng không biết làm sao được bây giờ. Trời sập tối, gió lùa vô hơi lạnh tràn đồng, Thuần rùng mình bước đi. Khi về đến nhà trời dã tối mịt. Thấy quần áo của Thuần ướt Minh cười ngất:
– Mầy làm gì vậy Thuần. Tắm sông hay té sông vậy thằng quỷ….chà chà, hay là hai đứa dắt nhau ra bờ sông tâm tình đã đời rồi ôm nhau nhảy đại xuống sình hả mầy?
Thuần làm thinh bước trái ra sau bếp thay quần áo rồi vô ngồi hơ tay trên bếp lửa. Ngồi bên bếp hơ nhưng trí óc còn để ở bên Hậu, chàng suy nghĩ lung tung, ước ao đủ thứ. Minh bước vô ngồi chồm hổm một bên hòi:
– Chiều này mầy qua bên đó được gì hông mà trờ về mặt mày bí xị vậy?
Thuần lắc đầu:
– Hổng có gì.
– Là sao? Mầy làm gì quần áo mầy ướt chèm nhẹp vậy?
– Tao trật chơn rớt xuống mương.
Minh cười:
– Mầy đi đâu ngoài đó.
– Tao theo con nhỏ qua bên kia bờ kinh xáng, nó đi mau quá tao chạy theo…
– Nó có thấy mầy té xuống mương không?
– Thôi bỏ qua chuyện đó đi, mầy hòi chi kỷ vậy? Bây giờ tao nhờ mầy chuyện nầy nè.
Minh cười
– Thôi được, nhưng chuyện gì?
Minh đán đo hồi lâu mới nói:
– Mầy làm sao kêu nhỏ Hậu ra cho tao gặp được hông?
Minh cười hắt lên:
– Trời ơi là trời. Mầy làm như tao là tía nó hổng bằng. Thì mầy muốn gặp thì qua nhà nó đại đi chờ còn chần chờ gì nửa.
– Qua nhà nó có tía má nó ở nhà thì làm ăn được gì mà qua.
– Mầy sao lúc này ngu quá vậy hổng biết. Qua đó mời ổng nhậu chới rồi ổngf xỉn ổng ngủ mầy muốn làm gì mà hổng được.
– Mầy nói như thiệt hổng bằng.
– Chớ gì nữa.
– Thôi đi mầy ơi. Tao thấy ngán ông già nó quá xá.
– Muốn con gái người ta thì phải lo o bế ông già tía nó chớ. Mầy nghe tao đi, bây giờ mầy thay quần áo đi, tao với mầy qua bền chơi. Tao tìm kế cho mầy.
Thuần nửa tin nửa ngờ:
– Mới ở bên hồi sáng bây giờ qua nữa ổng biết.
– Biết thì biết chớ sợ gì. Làm hao cho người ta hái làm gái cho người ta chọc. Có con gái trong nhà mấy ổng phải biết cái câu đó chớ bộ. Ổng thầy mình ve vãn con cái ổng ổng càng khoái chí nữa là đàng khác. Có con gái mà hổng ai theo mới là mệt đó. Đi đi…tao với mầy đi qua bển chơi.
Thuần nghe xuôi tai đứng dậy theo Minh bước ra sân nhắm nhà Năm Hương đi tới.
Càng đến gần Thuần càng hồi hộp, y như ăn trộm bị người ta bắt quả tang. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, hai tay thừa thải lóng cóng. Nhìn thấy bộ tịch của bạn Minh hích vai Thuần nói:
– Tao coi bộ mầy hơi mất phong độ rồi đa nghe. Ở trên sài Gòn mầy là thằng hoạt bát miệng trơn còn hơn bôi mỡ, sao bữa nay nhát hít vậy? Hay là yêu thiệt nàng rồi?
– Thằng nầy.
– Tao coi giò coi cẳng mầy coi mòi chịu rồi đó. Mà thiệt ra nếu được thì nhào vô đi. Trai chưa vợ gái chưa chồng tốt đẹp hai đàng chớ có sao đâu.
Thuần ậm ừ cho qua chuyện. Minh tiếp:
– Mà có cái kẹt. Nghe đâu nàng đã có người yêu rồi mầy à.
– Ừ, tao nghe như vậy.
Minh nói thẳng thừng:
– Mà đâu có sao đâu ta. Cá giữa đồng, chim ở trên không ai bắt được nấy hưởng chớ lo con mẹ gì. Mầy có thế hơn, cứ xáp tới đi tao hổ trợ cho. Nhưng có điều tao hỏi thiệt mầy nha. Mầy thương con nhỏ rồi hả? Hay là mầy mê cái thân hình hấp dẫn của nó đó?
Minh làm thinh, chính thiệt ra chàng cũng không hiều được lòng mình. Câu hỏi của bạn đưa chàng trở về thực tế. Chàng lẩm bẩm trong đầu “Ờ, mình thích cái thân hình hấp dẫn của Hậu hay là mình thương cô ta?” Phải nói là Hậu có thân hình gợi cảm, trong đầu chàng trai không thể nào quên được. Ngực nỡ, eo thon, mông bự, chân dài, mặt hoa da phần, đôi môi lúc nào cũng như sẵn sàng nụ cười “Bao Tự”, tuy ở chốn quê mùa nhưng da trắng hồng hồng. Cả thân hình căng cứng láng mướt như trái mận hồng đào mới vừa chín tới căng mộng nước và giòn tan. Thuần lắc đầu xua đuổi ý nghĩ bậy bạ vừa nổi lên trong trí.
Đến trước ngõ nhà ông Năm Hương hồi nào Thuần không biết, khi có tiếng chó sủa vang rân chàng mời giật mình bước ra khòi con mơ. Minh la chó và kêu lớn:
– Chú Năm có nhà hông chú năm ơi.
Không có tiếng trả lời, hai người bước thẳng vô sân, có tiếng người từ trong nhà nói vọng ra:
– Ba tui hổng có nhà. Ai đó?
Minh day qua ngó Thuần:
– Ê mầy, hổng có ai nhà hết trơn….có nàng đang ở một mình trong kìa…hay là tao về mầy vô đi nghen.
Thuần trợn mắt:
– Í đâu có được. Minh cứ vô nhà chơi đi…rồi hẳng hay.
Tiếng người con gái-đúng là tiếng Hậu:
– Ai đó, ba tui hổng có ở nhà.

Lại nói về phần Hậu, sau khi bị Thuần kéo lọt xuống mương áo quần ướt hết, nàng đi về nhà lạnh run. Vừa bước đi vừa có cảm giác cái mặt nàng đang đỏ rần rần. Khi nhành cây bình bát gãy ngang, nàng lọt xuống mương đang chới với thì Thuần đã đưa hai tay hứng trọn thân hình té xuống của nàng. Hai tay Thuần vô tình ôm gọn tấm thân nóng hổi của Hậu, trong lúc Hậu còn bở ngở chưa biết xử trí ra sao, bàn tay Thuần chạm phải một vật mềm mại trên ngực Hậu, cáng tay chàng xiết mạnh, bày tay mân mê một cách tự nhiên. Hậu la í một tiếng rồi giẩy nẩy cố vuột ra. Chỉ có mấy giây đồng hồ ngắn ngủi nhưng trên đường về Hậu có cảm giác như bàn tay ấy vẫn còn mân mê trên ngực nàng. Nàng chợt rùng mình cất bước chạy thiệt mau. Về đến nhà, không có ai. Vô buồng thay quần áo, khi cởi bỏ bộ đồ, lần đầu tiên Hậu ngắm thân thể nàng thiệt kỷ. Miếng khăn khô nhám lau nhẹ qua thân thể, bay tay vô tình lướt qua bộ ngực căng tròn…Một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm hồn nàng. Bất chợt nàng nhắm mắt. Hậu không giám nghĩ tiếp, quơ vội vàng bộ quần áo khô mặc vô rồi nằm vật ra giường úp mặt xuống gối. Đang mơ màng, có tiếng chó sủa và ai đó hòi ba nàng. Hậu không muốn ngồi dậy cho nên nàng vẫn nằm im trên giường trả lời vọng ra. Tiếng người hỏi hình như đã vô tận trong sân, cực chẳng đã hậu lật người qua và ngồi dậy bước ra.
– Ai đó…ủa…cậu Hai…

Quá bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Thuần và Minh, nàng chợt ngậm câm và “nghe” hai má nóng rần. Hậu chưa biết phản ứng thế nào nên nàng đứng chết trân một chỗ, hai chưn nàng như mọc rễ. Hồi lâu nàng ấp úng:
– Hai cậu qua chơi…ba má tui hông có nhà.
Minh ngó qua bạn và mau mắn trả lời:
– Không sao. Không sao. Tụi nầy ngồi chơi chút cũng không có sao mà. Cô ba ở nhà một mình hay sao? Không đi đâu à?
Hậu bước né qua một bên mời hai thanh niên vô nhà:
– Dạ hổng đi đâu hết cậu…vô nhà ngồi chơi.
Minh bước vô trước, ngó Thuần day qua nhìn Hậu, trong khi nàng đang quay lưng bước xuống bếp lấy nước mời khách.
– Thuần nè. Tao đi về trước không làm kỳ đà cản mũi mầy đâu nhé. Ráng tán em đi…
Thuần hơi bối rối vì bất ngờ:
– Thì khoan đã, ở chơi chút rồi …rồi đi luôn.
Minh cười ngất:
– Thôi đi ông thần. Giỡn chơi hoài. Đây là cơ hội cho chàng tỏ tình đó biết không. Nhuệ khí nam nhi mầy bỏ đâu rồi. Tao về trước đó.
Hậu đem nước mời khách:
– Hai cậu ngồi chơi …tui bận chút việc sau bếp.
Minh chận lại:
– Thôi cô Ba ơi, tui về trước…thằng bạn tui nó ở lại đợi chú Năm.
Day qua Thuần, Minh nháy mắt:
– Tao về trước, lát mầy về sau nhé.
Không đợi trả lời Minh day lưng bước đi. Hậu bối rối lớ ngớ đứng im. Minh đã đi qua khỏi sân Thuần vẫn còn đứng im như chôn chưn tại chỗ, chàng nhìn qua bên kia nơi góc bàn Hậu vẫn cón đứng im. Chàng mở lời:
– Cô Hậu bận công việc cứ đi làm đi…tôi ngồi đây chơi được rồi.
Hậu day lưng bước xuống nhà bếp, ngồi lại một mình Thuần tự trách mình đã bỏ qua cơ hội. Hậu đang lui cui làm gì đàng sau chàng không biết, ngồi một mình ngó quanh ngó quẩn, nhấp nhỏm muốn bỏ về thì Hậu bước lên và trên tay nàng một dĩa trái cây. Hậu nhẹ nhàng để xuống bàn:
– Cậu Hai ăn miếng cam cho đỡ khát.
– Cảm ơn cô Hậu…cô bày đăït làm gì vậy, cứ coi như người trong nhà là được rồi.
Im lặng giữa hai người. Thuần bắt chuyện:
– Nhà chú Năm có trồng nhiều cây ăn trái quá hả cô Hậu.
– Dạ.
– Tôi thấy có nhãn nữa phải không. Mấy cây nhãn trái nhiều ghê đi. Ở quê thiệt sung sướng.
Hậu ngồi khép nép bên mép phản, hai tay để yên trăn hai đâu gối chụm lại. Thuần nhìn liếc qua thấy Hậu ngồi im cúi đầu dáng dấp e lệ thật dễ thương. Thuần bạo dạn hơn:
– Nói thiệt cô Hậu nghe nhé, tôi mới về quê chơi mà thấy thích nơi nầy rối đó.
– Dạ.
– Cô dạ hoài không nói gì hết trơn.
– Dạ hổng biết nói cái gì.
Thuần kéo ghế sát vô bàn ngó Hậu chăm chăm:
– Thì nói chuyện gì cũng được.
– Chuyện gì? Tui đâu có biết chuyện gì đâu mà nói.
– Ừ, thì chuyện…chuyện của cô Hậu đó.
Hậu mĩm cười:
– Có chuyện gì đâu cậu Hai.
– Thiếu gì chuyện…giả dụ như cô Hậu trồng rau, nuôi cá, đặt lộp đăït lờ.
Hậu cười:
– Cậu Hai có ở đây thì cậu Hai sẽ biết mà. Ở đây ai hổng biết đặt lộp đạt lờ.
Thuần hết chuyện nói chàng ngó quanh nhà tìm cách gợi chuyện. Hậu nhấp nha nhấp nhỏm ngó ra ngoài sân nôn nóng. Càng nhìn hậu Thuần càng thấy nàng dễ thương, mái tóc dài, chiếc áo bà ba đen, bàn chưn thon nhỏ trắng nỏn đang co duỗi mấy ngón chưn trên nền đất den càng tương phảøn và nổi rõ nét đẹp của bàn chưn.
– Cô hậu nè.
Hậu ngước mặt lên chớ đợi.
– Cô cho tôi xin một điều được hông?
– Dạ cậu Hai muốn xin cái gì.
Thuần cố tạo nụ cười thiệt tươi:
– Tôi muốn xin cô chữ “cậu” đó mà.
Hậu nhíu mày:
– Cậu nói làm sao?
– Tôi …thật lòng tôi là muốn làm bạn với cô…đừng kêu tôi bằng cậu được hông?
Nụ cười trên môi Hậu lớn hơn, hai hàm rằng trắng đều càng thu hồn chàng trai:
– Cậu nói cho vui chớ tui …
Thuần chận lại:
– Thật đó. Chúng ta chạng tuổi với nhau kêu tôi bằng cậu nghe sao không hợp cho lắm. Có vẻ xa lạ ngăn cách làm sao đâu.
– Dạ tại tui quen miệng rồi.
Thuần đúng lên đi quanh bàn bước đến gần hậu hơn, giọng chàng nhẹ như hơi gió luồng qua khóm trúc:
– Thì tôi mới xin. Hậu à, chúng ta có thể làm bạn vơi nhau mà.
– Dạ cậu cho phép.
Thuần bước gần hơn:
– Đó, lại kêu cậu nữa rồi đó.
– Chớ kêu bằng gì bây giờ.
– Tôi thấy mấy cô ở đây kêu mấy người thanh niên bằng anh đó mà. Thì…thì kêu tôi bằng anh đi.
– Chết.
– Tôi thấy Hậu hình như là khác hơn mấy cô gái ở đây. Chắc rằng Hậu đã từng ở trên tỉnh…hay là đã quen biết đời sống thị thành chớ không phải sanh tại đây đâu há?
Im lặng.
– Cách đối xử, cách ăn nói không phải là một cô gái quê mùa như Hậu nói đâu.
Bỗng dưng Hậu bị chạm tự ái, những cảm tình giành cho Thuần mất đi một phần-Nàng không hiểu sao-lời nói đã khác đi, có pha chút khó chịu:
– Ủa, quê là sao.
Thuần tinh ý nhận ra điều đó, chàng tự rủa thầm. Chàng xua tay:
– Không! Không! Đừng hiểu lầm ý tôi. Ý tôi…tôi nói là cô trắng hơn mấy cô bạn.
– Vậy sao.
Thuần bắt đầu chán nản “Con nhỏ nầy sao mà khó quá. Thôi về quách cho rồi.” Một ý nghĩ khác hiện lên phản đối “Có khó thí sự thành công mới vinh quang. Đừng bỏ cuộc.” Thuần bước gần hơn:
– Hậu nè.
Hậu mở tròn hai mắt lắng nghe.
– Hậu có biết ca vọng cổ không?
– Dạ chi vậy?
– Vọng cổ quê hương mình hay tuyệt vời. Nhũng câu hò thì thiệt là vô song. Nếu biết ca biết hò …tôi cũng muốn nghe Hậu ca cho nghe mấy câu.
– Đương không kế cậu biểu ca. Ca làm sao được mà ca.
Thuần lẳng lặng ngắm Hậu, chàng nheo mắt:
– Ca thì lúc nào mà chẳng ca được. Ủa, phải có gì mới ca hay sao?
Hậu chưa biết giải thích làm sao, Thuần đã tiếp:
– Nếu Hậu ca cho tôi nghe mấy câu, đáp lại tôi sẽ ca tân nhạc cho Hậu nghe. Chịu hông?
Hậu e dè:
– Dạ hổng được cậu Hai ơi, tui nói thiệt mà. Ca hát phải có hứng mới ca được chớ cậu. Nếu thiệt tình cậu thích nghe thì hôm nào có dịp tui ca cho cậu nghe.
Thuần đứng sát bên Hậu tay chàng trai vân vê mấy sợi tóc của hậu, giọng chàng tha thiết:
– Mái tóc của Hậu mướt ghê, đen mướt và dài chớ đâu như tóc mấy cô gái thành thị ngắn củn cởn rồi uốn cong queo xoắn tít.
Hậu ngại ngùng nhè nhẹ ngồi xích ra, Thuần phớt lờ như không nhìn thấy hành động của Hậu, chàng trai đưa bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc và cuối xuống hôn phớt lên tóc Hậu, nàng hoảng kinh la lên nho nhỏ:
– Í chết…lỡ ai thấy làm sao. Cậu hai, đừng cậu hai.
Thuần cười nhẹ:
– Anh đâu có làm gì đâu, tóc em đẹp quá và thơm thơm mùi hoa.
Hậu mở to đôi mắt:
– Cậu Hai, em xin cậu Hai đừng có vậy mà.
Thuần không còn gìn giữ nữa, một cảm giác ngây ngất chạy dài theo sống lưng khiến chàng hứng khởi. Ngồi xuống bên mép phản Thuần đặt tay lên vai Hậu nói nhanh và đứt khoảng:
– Hậu….Hậu…anh thương em.
– Trời đất quỷ thần ơi.
Thuần ghì chặt đôi vai Hậu kéo sát vô mình kề mội hôn “chụt” lên má Hậu. Nàng hoảng hốt đầy mạnh ra. Vừa đầy vừa la nho nhỏ giọng van xin:
– Cậu hai…đừng có vậy mà.
Những ý nghĩ tốt đẹp về chàng trai thành phố, về con người trắng trẻo ăn nói có duyên biến mất trong trí Hậu. Thay vô đó là nổi kinh hoàng.
– Cậu Hai…
Thuần không cần biết chuyện gì đang xảy ra, chàng như điên dại áp chặt môi mình lên môi Hậu, nàng bật ngữa người ra và tiếng kêu trở thành tiếng ú ớ trong cổ họng. Nàng dẩy dụa hàng nút bấm trước ngực bật tung để lộ bộ ngực trắng ngần không có áo lót trong. Hai gò bồng đảo đỏ hồng hiện ra lồi lồ trước đôi mắt hau háu của Thuần. Nước mắùt Hậu ứa ra, nàng van xin:
– Đừng….đừng mà…
Thuần như con thú say mồi vồ vập, phủ chụp trên người cô gái và ép chặt xuống bộ ván. Có tiếng khóc nức nở, Thuần chợt tỉnh người ngồi bật dậy bước lùi ra. Hậu vội vàng ngồi bật dậy khép chặt vạt áo.
– Ô…sao lại như thế nầy….xin lỗi….cho anh xin lỗi…anh không kìm chế được lòng mình.
Hậu quệt nước mắt, Thuần quỳ xuống bên chưn nàng:
– May mắn chưa có gì xảy ra….anh không biết ma đưa lối quỷ đưa đường …anh …anh đã xúc phạm đến em.
Hậu nức nở nghẹn ngào:
– Tại sao? Tai sao? Cậu hai khinh tui qua mà.
Thuần cúi đầu gục mặt trên gối Hậu:
– Chưa…chưa đi quá xa. Anh đã dừng lại được. Anh không biết tai sao…nhưng anh yêu em. Thật lòng anh rất thương và quý em.
– Tui không tin. Mấy người có học mà kỳ quá đi. Lỡ có ai thấy thì làm sao tui ăn nói với mọi người. Tui làm sao sống được trong làng? Cậu nói đi.

Chớp nháng đầu trời, lửa xẹt tứ tung ngũ hoành. Sau một hồi gầm gì ra oai, trời bắt đầu lất phất mưa sa. Cơn mưa nặng hột lần lần, mới nghe lộp bộp trên mái lá trên tấm phên che mà không bao lâu sau mưa đổ có vòi, mưa như cầm chỉnh trút nước xuống. Cơn mưa tối tăm mặt mủi, Sáu Bảnh đang bắt chưn tréo ngoe ngồi hút thuốc trước sân ngó trời ngó đất thì sấm chớp nổi lên, anh lật đật đứng dậy bước vô nhà, vứa đi anh vừa càm ràm:
– Mẹ họ…nó mà mưa xuống môt cái thì có nước mà chết cha.
Anh nghĩ chưa tròn một ý thì mưa đã trút xuống ào ào. Sáu Bảnh không chần chờ, khoát vội miếng nylon che mưa và chụp cây cuốc chạy ra sân, băng qua vườn nhảy qua mương giông thẳng như ngựa phi ra ruộng. Nước mưa quất vô mặt Sáu Bảnh rát rạt nhưng anh vẫn băng băng chạy như ngựa phi ra đồng. Khi Sáu Bảnh đến bờ mẫu thì bên kia nước băng chảy qua các đám ruông và con sông như rộng thêm ra. Cơn mưa giông đến mau quá nước dâng lên tràn vô ruộng. Đám mạ Sáu Bảnh mới gieo nước đã mấp mé, anh xắn ống quần nhảy thót xuống rộng cuốc đất đắp bờ, miếng mạ gieo đã lún phún những mầm xanh bị những giọt mưa to bằng trái mù u vãi xuống làm những cây mạ ngã nghiêng ngã ngửa. Sáu Bảnh tiêc xót ruột nhưng còn nước còn tát.
– Nếu con nước nầy nó lên cao thì đám mạ coi như mất trắng. Sáu Bảnh lầm bầm- Mưa gì mà ác nhơn vậy hổng biết.
Anh cong lưng mà cuốc đất đắp bờ ngăn nước tràn vô ruộng. Chỗ đất nầy khá ca Sáu Bảnh đã tính trước con nước lớn nhứt cũng không bén được đến chưn mạ. Nhưng cơn mưa quái ác chiều nay mới đó nước đã muốn tràn qua ruộng. Nước mưa không có chỗ chứa cứ trôi băng băng xói qua ruộng, tràn qua bờ kiếm chỗ nào trủng chảy xuống và lộn ngược trở ra sông. Sáu Bảnh bất kể cơn mưa rát mặt, miếng nylon che mưa mới đầu còn ở trên cần cổ cùng với chiếc nón nay đã bị gió thổi bay đâu mất anh cũng bất cần, Anh ra sức cuốc và đắp. Chỗ Sáu Bảnh đứng càng lúc càng lún sâu, nước mới ở bắp chưn bây giờ nước đã lên đến đầu gối. Sáu Bảnh ngừng ta vuốt nước trên mặt, trời đã tối sầm hồi nào hổng hay đúng thiệt là “tháng Mười chưa cười đã tối.”

74. Nước càng lúc càng lên cao, nước qua khỏi đầu gối Sáu Bảnh, miếng mạ đã linh láng nước, Sáu Bảnh be chỗ nầy nước tràn qua chỗ nọ, nước tràn đồng, nước ngậptới bụng không còn thấy đám mạ xanh của anh đâu nữa. Sáu Bảnh không biết trên mặt anh nước mưa hay là nước mắt thấm qua đầu lưỡi thấy có vị mặn. Đành thở hắt ra một hơi, Sáu Bảnh vọt lên bờ mẫu ngồi ôm đầu gối nhìn hai cái bờ sông lớn lần ra, đám bần làm dấu bờ sông bây giờ đang ở giữa sông. Sáu Bảnh bất lực ngồi ngó một lát anh đứng dây cầm cây cuốc bước về phía chòi lá. Ném cây cuốc lên sạp, Sáu Bảnh nắm chiếc thang tre leo lên chòi. Bây giờ anh mới cảm thấy lạnh đang thấm ướt thịt da. Vừa nghĩ đến cái lạnh anh bắt rùng mình mấy lượt. Cời áo vắt ráo nước, bên ngoài gió giựt từng hồi. Măc kệ, Sáu Bảnh tìm cái bật lửa đấu trong góc chòi tìm chiếc cà ràng đốt lửa lên. Bật lửa mấy chặp đống buì nhùi làm bổi mới bắt lửa. Ánh lửa le lói soi rỏ căn chòi lá ấm cúng. Chiếc nóp vẫn còn nằm im trong góc. Sáu Bảnh hơ tay lên ngọn lửa, nước vẫn réo dưới chưn chòi, những cơn gió chướng giựt ngược làm chiếc chòi rung rinh lắc lẻo. Mặc kệ. Sáu Bảnh hơ cái áo trên ngọn lửa. Áo vừa hơi khô anh bận trở vô và hơ đến cái quần. Ngồi chò hỏ bên bếp lửa hơ quần áo mà cái đầu Sáu Bảnh không ngớt tiếc hùi hụi, tiếc ngẩn ngơ đám mạ mới gieo. Mớgiống Nàng Hương ở Gò Công Nhân Hậu đem về giao cho anh:
– Nè anh Sáu, tía tui ổng đi qua bên Gò Công, Chợ Đào gì bên bển ổng đem về mớ lúa giống lúa ngon nè. Tui giao cho anh gieo làm giống để mùa sau làm mấy công để giành ăn.
Sáu Bảnh dọn miếng đât bên bờ mẫu, chỗ này cao ráo con nước lên cao nhứt cũng mới mấp mé tít dưới xa, mấy ngày mạ đã lên mầm xanh, mới hồi chiều hôm qua anh giận Nhân hậu nói chuyện với thằng con trai ở trên Sài Gòn về, anh ra đừng bên bờ đất nhìn đám mạ và lòng anh tức anh ách lòng dạ con người, anh còn thấy những mầm xanh của hai lá non nhú ra …Càng nhìn anh càng tức tối vô cớ. Anh rủa xả bâng quơ cầu cho đám mạ chết tiệt. Ai ngờ cơn mưa giông bất tử đám mạ coi như đi đứt. Căn chòi lá ấm lần, quần áo iu ỉu chưa thiệt khô nhưng đủ ấm, Sáu Bảnh vấn điều thuốc rê bập bập trên môi, hai tay ôm đầu gối ngó mông ra màn trời sấm giựt chớp giăng cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu gì sẽ tạnh. Nước vỗ bộp bộp dưới chưn chòi. Sáu Bảnh lan man nghĩ đến Nhân hậu, trước mặt anh guơng mặt dễ thương, mái tóc dài óng mượt thơm mùi bồ kết, cái mũi, cắi mắt như cười vói anh trong bóng tối.
– Đ.M cái thằng chết bằm.
Đương không Sáu Bảnh chửi thề “cái thằng chết bằm”
Ánh lửa bập bùng khi mờ kho rỏ nhưng đủ dọi sáng căn chòi, nếu đừng xa xa trong đồng nhìn qua màn mưa như ánh lửa ma trơi. Mắt Sáu Bảnh bất ngờ nhìn thấy cuốn tập nhét trên tấm phên gần cửa chòi. Chồm qua lấy xuống, hơi ướt chút xíu.
– Học làm con mẹ gì cho mệt. Bổ béo gì đó mà học.
Cái tập đánh vần Nhân Hậu đưa cho anh với lời dặn dò;
– Nè anh Sáu, tui viết cái tập nầy cho anh học vần nhen. Anh đọc vần xuôi rồi sau đó tui sẽ chỉ anh ráp vần.
Từ bữa đó đến nay Sáu Bảnh tuy rằng không thông thạo nhưng anh đã đọc được mấy câu Nhân Hậu viết cho anh. Sáu Bành nhét mấy miếng giầy được Nhân hậu đóng thành tập trên tấm phên tre ngoài chòi. Nó vẫn còn đó đến nay. Sáu Bảnh lật qua từng tờ, bỗng anh nổi cơn tức giận vô cớ đập tập giấy cái “bạch” xuống sàn hét to lên:
– Đ.M.
Trong gió thoang thoảng hình như có ai réo tên anh:
– Annnh….Sáuuu….ơi…anh Sáuuuu…
Sáu Bảnh gióng tai lên nghe, ngoài trời cơn mưa vẫn chưa ngớt hột.
– Ủa ai kêu mình giờ nầy cà…
Sáu Bảnh chợt rùng mình co rúm người lại, hai mắt mở to nhìn trừng trừng ra ngoài màn đêm.
– Anh Sáu ơi …anh Sáu… cứu tuuui …với.
– Mẹ họ hổng lẻ là ma…chết mẹ…hay là hà bá….réo.
Giọng kêu cứu vang vẳng bị cơn gió đưa ngược đưa xuôi Sáu Bảnh nghe không rõ, nhưng chắc có người kêu anh…
– Í….mà sao …giọng con gái…chết mẹ.
Sáu Bảnh tuy to con bậm trợn nhưng hơi nhút nhát…sợ ma.
Anh tự trấn tỉnh mình:
– Ma cỏ gì giờ nầy…mới mưa đó trời ổng tối mau chớ khuya khoắt gì đó …ma đâu mà ma, ma đâu đi sớm dữ thần vậy.
Tiếng kêu bây giờ gần sát sau chòi:
– Anh Sáu…hổng lẻ anh đợi tui chết rồi anh mới kéo lên sao hả?
– Chết bà…ai như Nhân Hậu vầy cà.
Ló đầu ra ngoài Sáu Bảnh hòi:
– Cô Ba hả cô Ba?
– Chớ ai vô đây. Sao hổng chịu kéo tui lên. Ướt hết trơn hết trụi rồi nè.
Sáu Bảnh bò ra mép sàn đưa tay nắm lấy hai bàn tay ướt từ dưới đưa lên, ra sức kéo người con gái đang run cầm cập leo lên thang chòi.
Nhân Hậu cởi miếng nylon ném vô xó bếp, lắc đầu mấy lượt giủ nước ướt đầm đìa mái tóc. Bộ bà ba dán sát vô người. Nàng run lập cập nói:
– Ngồi nhích vô trong kia cho tui hơ chút xíu coi.
Sáu Bảnh chưa hết bàng hoàng, như người ở trong mơ:
– Ủa chớ cô Ba đi đâu giờ nầy cho ướt vậy?
Nhân Hậu day qua anh trừng mắt:
– Chớ anh đi đâu ra đây giác nầy?
Sáu Bảnh ú ớ:
– Thì tui đi thăm đám mạ mới gieo. Ông Trơi ác nhơn thiệt, chơi dố cơn mưa giông làm ngập láng o đám mạ.
– Anh ra thăm mạ chớ tui hổng biết ra thăm sao.
Sáu Bảnh lơ ngơ:
– Ừa…mà đi chi cho ướt hết trơn vậy?
Nhân Hậu cười:
– Kỳ cục hông. Thì trời mưa phải ướt chớ.
– Ừ…mà đi chi vậy. Ở nhà hổng sướng hơn sao?
– Anh hỏi dần lân hoài. Mệt ghê. Hổng coi tui có lạnh hay trúng gió trúng nước gì hông mà cứ đi hỏi chi vậy hoài. Thiệt tình mà.
Sáu Bảnh nói theo:
– Thì xích vô trong nầy chút cho đỡ gió nè. Ngồi gần vô bếp lửa chút đi. Đê tui ra sập tấm phên xuống cho bớt gió nghen.
Nhânhậu ngồi nép qua một bên, Sáu Bảnh bò bằng 2 tay và 2 đầu gối qua phía cửa. Bỗng anh ngồi lên cười xẻn lẻn:
– Í mèn ơi. Tui quên phứt…tấm phên bữa trước gió giựt rớt xuống chưa kịp lấy lên chắc là còn dưới đó….đợi tui xuống lấy đem lên.
Nhân Hậu cười thành tiếng:
– Thôi đi ông tướng….nó nằm dưới đó bao nhiêu lâu rồi…chắc cơn mưa hồi chiều nay nó trôi tới biển Đông rồi chớ ở đó mà xuống lấy.
– Ừ…ừ chắc vậy.
Nhân Hậu không nín được cười.
– Thôi bỏ đi…ngồi nhích vô đây cho nó ấm cũng được rồi.
Sáu Bảnh ngồi chồm hổm, Nhân Hậu ngồi bẹp xuống sàn hai tay huơ huơ trên ngọn lửa. Sáu Bảnh ngồi im, bất ngờ Nhân Hậu day người ngó anh, Sáu Bảnh giựt mình như ăn trộm bị bắt quả tang. Hai mắt Nhân hậu long lanh dưới ánh lửa trông đẹp vô cùng, Sáu Bảnh không giám ngó thẳng vô đôi mắt đó. Chiếc quần còn ướt chèm nhẹp chưa được khô dán sát vô người làm nổi cộm những gì bên trong. Sáu Bảnh nuốt nước miếng khan. Cổ họng anh khô khốc. Nhân Hậu im lặng ngó anh.

Hồi chiều khi Thuần bầt ngờ đến thăm trong lúc nhà không có ai ở nhà ngoài Nhân Hậu. Nàng tiếp Thuần và những chuyện gì đã xảy ra khiến Hậu ngao ngán, nỗi ngao ngán bất ngờ, và niềm tin yêu với mới nhen nhúm chập chờn muốn mất. Những gì tốt đẹp nhen nhúm trong lòng Hậu giành cho Thuần đã lưng quá nửa. Thuần xin lỗi và Hậu thì bối rối….cơn mưa giông ập đến bất ngờ, ông Năm Hương vừa về tới nhắc đến đám mạ mới gieo, Ông nói thinh không:
– Nhà có đứa nào hông bây, đội nón chạy qua thằng Sáu biểàu nó ra thăm đám mạ đắp bờ hông nước nó ngập…

Còn ai ở nhà nửa? Hậu chụp miếng nylon đội cái nón chạy băng qua vườn xẹt qua nhà Sáu Bảnh. Không có ai nhà.

Hậu nói với mình:
– Hổng có ai thì mình đi…
Cơn mưa càng lúc càng nặng hột, gió giựt tứ bề, Nhân Hậu sụp lỗ trâu đầm may không đã bị con nước kéo tuột ra sông lớn. Ướt lạnh. Nhân hậu cố day lưng chắn gió đi thụt lùi hướng về đám mạ …đến gần Nhân Hậu không còn phân biệt đâu là ruộng mạ mới gieo và đâu là bờ con sông cái. Nước linh láng chảy ồ ồ, bất ngờ nàng nhìn thấy đóm lửa lắt lay trên chòi giữa đồng. Nàng biết căn chòi đó của Sáu Bảnh ngủ trưa khi làm đồng. Nàng cố đi về hướng đó. Càng gần ánh lửa càng rõ, có bóng người chập chờn trong chòi. Nhân Hậu cất tiếng kêu Sáu Bảnh.

Nhân Hậu có cảm giác nhột nhạt dưới cái nhìn của anh Sáu. Nàng có cái cảm giác như đang ở trần truồng lõa lồ trước mắt Sáu Bảnh. Tự nhiên nàng kép chưn vô, co người như cố che càng nhiều càng tốt tấm thân bó sát căng tròn dưới chiếc quần bị ướt.

Sáu Bảnh nuốt nước miếng khan. Như có sức hut vô hình, anh nhích gần vô đống lửa. Ánh lửa chờn vờn nửa rỏ nửa mờ gương mặt đầy đặn và cái miệng chúm chím của Hậu. Nàng co rúm người và gai gai trên xương sống khi bàn tay ấm áp của Sáu Bảnh đụng vô lưng. Như trong cơn mê, bàn tay Sáu Bảnh vuốt dài theo sống lưng và đậu lại trên đùi Nhân Hậu. Những ngón tay tự động táy máy, Hậu ngồi làm thinh nhột nhạt. Không biết tự lúc nào đầu nàng ngả dựa vô đôi vai lực lưởng và cánh tay chắc nịch của Sáu Bảnh. Anh cúi xuống lóng ngóng hun một cái trên má Hậu. Nàng rên ú ớ những tiếng vô nghĩa. Sáu Bảnh mạnh dạn hơn, đưa cánh tay còn lại ôm siết người tình trong mộng của anh…anh cuí xuống lần nữa và bây giờ đôi môi hai người tự động dính chặt với nhau. Ánh lửa không người chăm chút đang lắùt lay muốn tắt. Bóng tối chập chờn. Cơn mưa bên ngoài chưa dứt hột. Ánh chớp ngoằn ngèo chiếu qua cánh cửa căn chòi thấy hai thân người đang quấn chặt với nhau. Cái chòi run lên nhè nhẹ và mau lần….trời ngưng gió như ng căn chòi lắt lư như con thuyền trong cơn bão. Có tiếng khóc thút thít sung sướng và tiếng rì rầm của hai người.

Leave a Reply