home Truyện Dài Cánh Đồng Nước Nổi (5)

Cánh Đồng Nước Nổi (5)

Vừa ra khỏi xóm, ruộng dưa hấu xanh um bên kia bờ kinh. Đám ruộng dưa hấu rộng mêng mông. Mương nước đào dọc theo chiều dài của miếng đất chia ruộng dưa thành từng luống rộng khoảng vài thước tây bề ngang trên đó từng gốc dưa bò ngang dọc xanh um. Từng trái dưa được chủ vườn dùng rạ lót đỡ rất cẩn thận. Mỗi gốc dưa có nhiều dây trái nằm lăn lóc phơi làn da xanh có sọc trắng như những trái banh khắp ruộng. Dưa được mùa mỗi gốc chừng năm bảy trái. Việc thu hoạch dưa tùy theo bạn hàng và chủ vườn. Hôm nay là ngày hái dưa chuyển xuống ghe nên trai bạn đang tụ tập ở đầu vườn. Ruộng dưa của ông Tám Trống xa kinh nên phải mướn trai làng dùng giỏ gánh từ ruộng ra vựa gần bến để chuyển xuống ghe. Việc chuyển dưa từ vườn ra ghe thường dùng đôi giỏ để gánh. Những đôi giỏ tre có lót rạ được đám thanh niên gánh đi, mỗi giỏ ước chừng 5 hoặc sáu trái dưa, gặp năm dưa lớn một đôi giỏ gánh chừng 10 trái. Một đôi giỏ đầy dưa áng chừng trên dưới 50 ký. Những người gánh dưa thường không đi mà chạy. Đôi giỏ nằng oằn vai, người gánh phải chạy lúp xúp. Khi vừa gánh vừa chạy có 2 việc lợi. Một là cho đỡ đi sức nặng, hai là mau đến nơi. Dưa gánh ra vựa chất thành đống cao nghệu trong một nhà chòi lợp lá dừa dựng tạm, ba bên bốn phía dừng phên tre. Dưa đến vựa trước khi chuyển xuống ghe còn phải lựa ra thành nhiều hạng để chất xuống ghe chở đi.

Một đôi thanh niên đang gánh đôi giỏ bước xuống ruộng dưa, Lụa xắn quần bước qua mương vô ruộng kêu người thanh niên:
– Anh Hai , anh Hai…ba tui đâu rồi.
Người thanh niên quay lại, Lụa bật lên tiếng kêu:
– Ủa anh Năm.
Hai người là Năm Qườn và Năm Trực.
Năm Trực hỏi:
– Ủa cô Ba, cô ra đường nào mà tui hổng thấy?
Lụa không nói đã trông thấy Năm Trực bơi xuồng trên kinh cùng với Hai Hường.
– Dạ mới lại tới anh Năm. Anh thấy ba tui đâu hông?
– Chú Tám hả. Ong còn ở ngoài vựa nói chuyện với lại anh Hai Hường.
Tới phiên Lụa ngạc nhiên:
– Ủa. Ổng nói chuyện chi với anh Hai?
– Hai Hường thay chủ vựa xuồng trước bàn công chuyện với chú Tám, chiều chiều mình ra dưa hết chủ họ mới lại giao tiền.
– Rồi anh Hai có vô đây hông?
– Ơ nghe nói là hổng cần. Chủ họ coi đâu hồi hôm qua hôm kia rồi. Họ mua mão hết đám luôn mà.
Nhân Hậu đứng gần bên nghe hết, nàng ngó Lụa như chờ đợi khi thấy Lụa đang ậm ừ như muốn hỏi thêm Năm Trực chuyện gì đó. Năm Trực quảy đôi giỏ kêu Năm Quờn:
– Năm …Năm mầy đợi tao với chớ. Thôi tui đi trước nghen hai cô.
Nhân Hậu bước đến gần bạn:
– Tao biết mầy đang nghĩ gì trong đầu. Mầy đang phần vân lưỡng lự nửa muốn ở lại phụ với chú Tám, nửa muốn đi về chớ gì.
Lụa lặng thinh không nói, nét mặt buồn dàu dàu. Nhân Hậu kéo tay Lụa:
– Đã ra tới đây rồi chị Hai à, làm gì thì làm cũng phụ với chú Tám rồi mới về được.

Lụa thẩn thờ bước theo chưn Hậu. Cả hai theo dấu Năm Trực bước về phía bờ kinh nơi có đám đông đang ồn ào ngồi hút thuốc bên đống giỏ chuẩn bị gánh dưa. Bên ngoài bờ sông gần chiếc chòi lá ông Tám Trống đang đứng nói chuyện với Hai Hường. Miệng y đang ngậm điếu thuốc, hai tay đang xoa xoa đứng lắng nghe Tám Trống nói chuyện. Khi Ông Tám dứt lời hắn lấy điếu thuốc ra khỏi miệng lễ phép:
– Thưa chú Tám cháu đây là Thành Đạt thay mặt ông chủ vựa dưa ở Chợ Lớn. Bữa nay xuống đây coi trai bạn chở dưa. Chắc hông lâu nữa đâu ổng sẽ xuống đây gặp chú. Ổng nói mọi chuyện đã thưa qua với chú hết rồi.
Tám Trống ném mạnh tàn thuốc xuống mương:
– Qua có nghe chả nói qua là có chú em về chở dưa. Mà in tuồng như hồi đêm qua có có thấy chú em mầy trong nhà anh Năm Hương mà phải hông?
Hai Hường cười thiệt tươi:
– Dạ chú Tám chưa gặp cháu mà nhớ dai ghê. Dạ hồi hôm cháu có lại đằng nhà chú Năm ăn đám giỗ ở bển.
Tám Trống ngó y:
– Chú em mầy ca nghe cũng mùi đó chớ. Mà nè, cho qua hỏi vậy chớ chú em mầy quê ở đâu? Ở Sài Gòn à?
Hai Hường móc gói thuốc ra mời Tám Trống:
– Hút điếu thuốc cho ấm chú Tám…Cháu hả, quê cha mẹ cháu ở Bạc Liêu, nhưng mà cháu thì sanh đẻ ở Bình Đại, ông bà già mất sớm cháu lưu lạc qua Mỹ Tho rồi đến Sài Gòn. Nói chung là cũng khổ lắm.
Tám Trống hỏi tiếp:
– Như vậy chú em đã có gia đình chưa?
Hai Hường cười cầu tài:
– Vợ con gì chú ơi. Còn độc thân mà rày đây mai đó.
TámTrống dễ dải:
– Vậy sao. Ừ thì thôi bây giờ đi vô vườn đi coi anh em họ gánh dưa ra hông thôi thì hết ngày hổng kịp đâu. Mè nè, chiều nay nếu chưa về ghé nhà qua làm một bữa.
Hai Hường như mở cờ trong bụng chụp liền:
– Được chú cho phép thì có bận mấy cháu cũng ghé qua. Chắc là đi con nước khuya chú ơi.
– Chú em mầy sao ăn nói khôn khéo quá. Dân Sài Gòn có khác. Thôi mình đi vô.
Tám Trống nói xong là quay lưng bước liền, Hai Hường lật đật bước theo, vừa đi vừa cười mím chi vui vẽ lắm.
Chưa qua khỏi miếng ruộng và cái xóm nhỏ đầu sông, miệng Tám Trống đã oang oang:
– Tụi bay đâu hết trơn rồi xuống mà hái dưa gánh ra đi chớ còn chờ gì nữa. Trưa trờ trưa trật mẹ nó rồi.
Day qua Hai Hường đang đi bên cạnh Tám Trống hỏi:
– Nè chú em, nghe nói dạo nầy Sài Gòn vui lắm hả chú. Tui cũng mấy năm rồi chưa có dịp lên trển.
Hai Hường được dịp khoe liền:
– Chèn ơi, nói gì nữa chú Tám. Sài Gòn Chợ Lớn càng ngày càng đẹp chú ơi. Chú mà hổng tới vài năm đã thấy khác rồi. Nhứt là dịp tết nhứt thôi thì khỏi nói.
Im một chút nhóng chừng hắn nói tiếp:
– Cô Ba nhà chú Tám có đi Sài Gòn lần nào chưa chú?
Tám Trống day ngang ngó Hai Hường:
– Ủa, sao chú em biết con Lụa?
Hai Hường cười xởi lởi:
– Thì có dịp qua qua cô Ba mấy lần.
Tám Trống càng ngạc nhiên hơn:
– Ủa lạ quá. Mà nó đi đâu chú em gặp nó?
– Hồi năm ngoái cháu có qua chợ Mỹ Tho có gặp cô Ba Lụa đi với cô Hậu với mấy người nữa.
Tám Trống à một tiếng:
– Thì ra chú cũng quen nhiều dữ ha. À, mà chú quen Năm Hương ra làm sao mà đi ăn đám giỗ. Quen nhà Năm Hương lâu chưa?
Hai Hường chưa biết trả lời sao, hắn dạ cầm chừng:
– Dạ! Dạ!
Tám Trống vô tình nói tiếp:
– Chắc quen đâu cái hồi Năm Hương còn ở chợ Mỹ Tho hay Tân An gì đó chớ gì?
Hai Hường lững lơ:
– Dạ! Dạ!
– Ừ, thằng cha Năm Hương coi giàu có như vậy mà cái bụng chả tốt lắm đó nghen. Chả chơi với anh em tốt lắm đó. Ừ, mà có mấy đứa con cũng giỏi dắn hết sức.
– Dạ! Da!
Tám Trống vừa cười vừa kể vanh vách:
– Coi cái tướng chả roi roi vậy mà đẻ trời ơi là đẻ. Được cái bà Năm cũng phúc hậu. Con Hậu hiền lành dễ thương hết sức lại có chữ nghĩa một bụng chớ bộ chơi sao.
Hai Hường đi theo bén gót, vừa đi vừa dạ cầm chừng.
– Cái con Lụa nhà qua hổng bằng một góc con Hậu.
Hai Hường nhảy vô liền:
– Chú Tám nói vậy chớ cháu thấy cô Ba Lụa cũng giỏi dang đâu có thua gì ai.
Tám Trống cười hềnh hệch:
– Chú em nói vậy chớ. Con qua thì qua biết mà. Cái con Lụa coi lớn chồng ngồng lấy chồng họ chê già mà cái đầu thì còn con nít lắm. Nó còn giành đồ với anh em nó nữa mà.
Hai Hường cười theo:
– Chú Tám nói hổng sợ cổ nghe cổ buồn.
– Buồn gì. Nó là con của qua mà qua hổng biết sao. Chú em cũng quen nó à? Coi có đường đi buôn bán gì ở trên Sài Gòn hông giúp cho nó với.
Hai Hường vuốt theo:
– Dạ cũng có nhiều chuyện làm lắm, nhưng mà chưa biết cổ muốn cái nghề buôn bán gì.
Tám Trống chợt im lặng, Lụa từ đầu bờ xăng xái bước qua:
– Ba à, sáng giờ ba ở đâu-Nàng ngó trời rồi tiếp-nắng đã qua đọt cây rồi, ba nhắm chừng tới chiều hềt đám nầy hông?
– Hổng hết thì ngày mai, còn nhiều mà. Cái ghe bầu của chú Hai đây chở đâu có hết một chuyến.
Hai Hường trờ tới:
– Chào cô ba. Cô mạnh giỏi a? Hồi tối cô về hồi nào tui hổng biết.
Lụa mần thinh không trả lời hai Hường. Nàng tiếp tục với ông Tám:
– Lát nữa tui đi công chuyện, chiều chiều rồi tui ra, trưa nay ba ăn chung với mấy ảnh, chiều về nhà có cơm. Ba hái mấy trái dưa hường về cho má nấu canh.
– Cái bà nầy thiệt tình cho bả luôn. Còn mầy đi đâu?
– Lát nữa con theo con nước xuôi về chợ một chút.
Hai Hường chen vô:
– Cô Ba …
Lụa làm lơ quay ngoắt đi, Hai Hường tiu nghĩu đứng ngó theo không biết chuyện gì. Tám Trống liếc qua ông nhíu mày suy nghĩ. “Coi bộ con Lụa với chú em nầy quen biết cũng lâu rồi a.” Ông Tám bước xuống ruộng dọc theo con mương dẫn nước, Hai Hường xui xị bước theo. Y cúi xuống vạch cuốn, cắt một trái dưa nằm bên mương gợi chuyện:
– Mùa dưa năm coi bộ trúng hả chú Tám.
Tám Trống quay lưng lại:
– Cũng nhờ trời, hồi giữa mùa bị ốc ma nó nổi lên qua tưởng mất trắng rồi đó chớ.
– Vậy sao.
– Dưa mới bò thì bị ốc ma nhờ có thuốc nên đỡ quá, mà cũng tốn bộn đó chú. Hổng bằng được năm ngoái. Nếu hổng có cái vụ đó năm nay qua chở thẳng lên vựa rồi.
Tám Trống sải bước đi mau, Hai Hường bỏ mặc Tám Trống, phần bẻ quặc vô vườn cây, vừa đi y vừa tính toán, hai mắt y đảo lia đảo lịa tìm Lụa. Trong khi đó Lụa kéo Nhân Hậu băng vườn đi về nhà.
– Ủa sao hổng ở lại giúp chú Tám mà đi về?
– Thôi để đó cho ổng với trai bạn làm, tao về đi chợ. Còn mầy có đi ra đìa gặp Sáu Bảnh hông?
– Gặp làm gì? Thì ảnh nhắn vậy thôi chớ tao có hẹn hò gì đâu. Còn mầy sao bỏ về ngang vậy?
– Tao ghét cái mặt thằng cha Hai Hường quá tao hổng muốn dòm thằng chả.
– Vậy là mầy ghen thiệt rồi.
– Hơi sức đâu mà ghen.
Nhân Hậu cười:
– Thiệt hông đó bà nội. Tui ngó cái điệu của bà tui biết hết rồi bà ơi. Nhưng mà thôi chuyện ai người nấy lo. Về thì về.
Lụa xuôi xị:
– Rồi có đi ra chợ với tui hông?
– Ra mà tế tui à. Tui ra ngoải làm gì?
– Thôi vậy làm gì bà làm đi tui đi công chuyện.
Hai cô gái im lặng bước đi. Lụa đi như chạy. Trong khí đó tiếng trai bạn ngoài ruộng léo nhéo như đuổi theo hai cô gái.
Đến ngả ba đầu kinh, Nhân Hậu rẻ về nhà, Lụa đội nón lên và cúi đầu bước mau. Đi được một đổi đường Lụa đứng lại quay ngược chạy theo Nhân Hậu, khi thấy bóng Nhân Hậu thấp thoáng bên kia hàng cau Lụa kêu lớn;
– Hậu ơi Hậu à, Đợi tui đi với.
Nhân Hậu nghe tiếng kêu đứng lại quay lưng nhìn thấy Lụa bương bả đi tới.
– Ủa, có chuyện gì?
Lụa trờ tới giọng khàn đục.
– Thôi tui hổng đi nữa. Tui muốn qua nhà bà tui chơi, mà bà bữa nay có làm gì hông?
Nhân Hậu nghiêng đầu, nhíu mày ngó Lụa:
– Cũng không có gì gấp…mà bà muốn qua nhà tui thiệt đó hả?
– Mèn ơi, thiệt là thiệt chớ giả đò làm gì. Tự nhiên sao tui hổng muốn làm gì hết trơn.
Nhân Hậu ngồi bờ kinh:
– Ngồi xuống đây cái đã. Tui ngó bộ hổng xong rồi. Ngồi xuống đây chút đi.
Lụa bỏ ngửa cái nón và ngồi lên:
– Tui chán quá.
– Sao vậy? Bộ bà lậm đến nước đó sao?
Lụa chán chường:
– Hổng biết nữa.
– Ngộ hông. Nói gì tui nghe hổng hiểu gì ráo trọi.
Tay ngắt rồi vò, rồi ngắt mấy cọng cỏ xanh mơn mởn bên đường, mắt xa xăm Lụa lơ đảng:
– Hổng biết thiệt đó Hậu ơi. Kỳ thiệt đó.
– Tui cũng hông hiểu nổi.
Im lặng!
Hai cô gái ngồi bên lề đường dưới bóng hàng cây mù u bóng mát, gió từ sông thổi vô mát rượi. Nhân Hậu ngó chăm chăm một lúc rồi đưa hai tay nắm lấy tay bạn:
– Nè. Nói nghe nè. Chuyện hò hát đối đáp là cái chuyện thường thôi mà, hổng biết sao mầy ghim gút dữ thần như vậy.
Lụa trầm ngâm:
– Tại mầy hổng biết. Nói thiệt mầy nghe nghen…tao với Hai Hường cũng có chút tình ý. Ảnh hứa với tao nhiều thứ lắm…mà tao cũng có nghe con Sáu Nguyệt Nga thích ảnh.
Nhân Hậu chưng hửng:
– Có chuyện đó thiệt sao. Từ nào con Sáu Nguyệt Nga tao biết mà. Từ cái ngày nó bị cái đó đó, nó im lìm đi làm ăn xa…rồi nó trở về…người ta thấy nó hay chưng dọn rồi người ta đồn bậy bạ chớ có gì đâu mà mầy nghi. Nghe đâu nó cũng sắp có chồng rồi mà.
Lụa mím môi mấy lượt như suy nghĩ quyết định chuyện gì. Nhân Hậu theo dõi sự thay đổi nét mặt của bạn. Hai tay nàng siết chặt tay bạn hơn. Lụa bỗng nói như mếu:
– Tao nghe người ta nói là hai đứa nó có tằng tịu với nhau chớ hổng phải đây là lần đầu như mầy nói đâu. Tao nghi lắm mà.
Nhân Hậu không thể ngờ câu chuyện trở nên rắc rối. Nàng thuyết phục bạn, nhưng giọng nàng nghe sao yếu xìu:
– Mầy sao hay tin mấy cái chuyện tầm phào. Với thằng cha Hai Hường thì tao hổng biết, nhưng con Sáu thì tao biết mà. Nó đâu có phải là con đỉ đâu à.
– Mầy mới là ngây thơ đó. Có người thấy rõ ràng ràng là Hai Hường với con Sáu ngoài chòi vịt giữa đồng sau mùa gặt.
Nhân Hậu lắc đầu mấy lượt:
– Đừng có nghe.
Lụa không nói gì thêm mà nước mắt ứa ra lăn trên gò má. Nhân hậu phát hoảng lắt tay bạn:
– Mầy làm cái gì vậy Lụa.
Lụa không khóc nhưng nước mắt cửa chảy. Giọng nói như nghẹn ở trong cần cổ:
– Tao…tao…
– Mầy làm sao.
Lụa nói thiệt mau:
– Thằng chả có một lần ngon ngọt với tao….rồi…rồi…
Nhân Hậu hoảng kinh:
– Rồi làm sao?
Lụa thút thít:
– Chả đè ngửa tao xuống rồi thò tay vô trong áo mò mẩm rồi bóp, rồi vuốt ve cái ngực tao…tao chết điếng luôn…
– Rồi sau đó…mầy…
Lụa gục lên vai Hậu:
– Chưa…chưa có đâu…chả mời thò tay xuống quần… tao điếng hồn thì có người đi tới nên tao hoảng quá tỉnh lại …rồi…rồi thôi luôn…
Hậu thở phào vỗ nhè nhẹ vai bạn:
– Thôi chưa có gì may rồi.
Ngưng một chút, Hậu nổi tình tò mò:
– Ủa, mà mầy gặp ở đâu mà sinh chuyện như vậy?
– Thì cái hồi tao với mầy với lại mầy người xuống chợ đó. Ảnh rủ tao xuống ghe, ảnh cho tao đồ…
– Trời ơi.
Giọng Lụa trở nên ráo hoảnh:
– Tao ghét ảnh mà tao hổng quên được…tao cứ nghĩ cái chuyện ảnh làm với tao rồi ảnh làm với con Sáu ngoài chòi vịt…tao hổng chịu nổi.
– Mầy biết ảnh làm sao hông?
Nhân Hậu tò mò:
– Làm gì mầy?
Lụa nhíu cặp chân mày mơ mơ màng màng:
– Ảnh dẫn tao ra bến ghe ngồi đầu cầu ngó người ta qua lại rồi ảnh kể chuyện hồi ảnh ở quê, ảnh lưu lạc lên Sài Gòn…Anh nói nhiều chuyện cuộc đời của ảnh.
Lụa kể cà kê làm cho Nhân Hậu càng thêm mơ hồ. Nàng cắt ngang:
– Rồi kế mầy thương thằng chả luôn à?
Lụa nhướng mắt:
– Đâu có đâu.
Nhân Hậu hỏi tiếp:
– Rồi sao kể tiếp đi.
– Anh kể ảnh đi Sài Gòn mấy tháng ở trển vui lắm, anh theo đám bạn bè đi làm ăn.
Nhân Hậu cười lớn:
– Chèn ơi, sao mầy chưa già mà nói chuyện chán quá đi. Nói gì thì nói phứt ra đi còn đi ba bảy đổi chưa thấy đâu hết trơn hết trọi. Thôi đi mau mau cho được việc còn chuyện đó hồi nào hưỡn đải rồi kể.
Lụa cụt hứng im luôn.

Hai cô gái gái đi băng qua xóm. Đi được một quảng khá xa, Lụa như còn ấm ức mấy máy môi định nói gì lại thôi. Khi hai người qua một khúc kinh, bỗng đâu theo gió văng vẳng tiếng ai hò. Lụa phát cười ré lên:
– Ai mà thất nhơn ác đức giác nầy mà hưỡn lắm sao hò hát om sòm.
Nhân Hậu cười theo:
– Cái con nầy mới ngộ hông. Kệ người ta chớ bộ. Hò hát khi nào muốn cứ hát cứ hò chớ có ai cấm cản gì đâu cà.
Nhân Hậu lắng tai nghe.
– Coi mùi rịu Lụa ơi. Mầy nghe hông.
Theo cơn gió trưa mát rượi từ ngoài sông thổi vô, giọng người con trai lồng lộng trong gió:

Hò ò ò ò……ớ ơ ơi……
Nhánh mù u con bướm vàng không đậu
Vì xa em nên thành điệu nhớ não lòng
Ngày em đi anh rán dặn lòng
Chắc là em không bỏ … hò…òòòòò
Hò…ò…ò…ò…ơơơ…..ơi
Chắc là em không bỏ quê nghèo đi …ơ…luôn

Nhân Hậu day ngang bấm nhẹ Lụa:
– Nghe mùi chưa mầy? Tình ác hông, ai mà hò hát thảm quá chừng. Chắc là anh thương hồ nào thất tình chớ gì.
Lụa nhăn mặt:
Cái giọng đó mà thất tình. Ngọt như đường cát mát như đường phèn thì nhiều cô chết lên chết xuống chớ ở đó mà thất tình.
Nhân Hậu cười:
– Sao đương không mầy rủa xả người ta.
– Rủa gì. Cái thứ đàn ông nói hổng phải nói chớ nó như là con ong con bướm, thiệt là thiệt cho con gái dại khờ mà thôi.
Nhân Hậu ngó nét mặt của bạn nàng cố nín cười:
– Nhìn cái điệu của mầy cá mấy tao cũng bắt…đang ghen đang thù đàn ông đó chớ gì?
– Xí! Thù ghét chi cho nó mệt. Phải thì chơi hổng phải thì thôi chớ có gì đâu mà thù với ghét.
Thấy nét mặt cùng giọng nói của bạn, Nhân Hău không dám cười nữa. Nàng nghiêm nghị:
– Thôi bỏ qua cho rồi. Nhắc tới làm mầy buồn.
Hổng phải sao. Đàn ông con trai chục người đủ chục.
Hai cô gái không nói tiếp vì giọng hò ngọt lịm của gã con trai theo gió đưa vô:

Hò…ò…ò…ò…ò…ò…ò…ò…..ơ…ơ…ơi
Đến năm nay đã bao nhiêu mùa nước nổi
Con cá Linh về ruộng mấy bận rồi
Anh ở đây trông đứng, trông ngồi
Nhưng còn …bóng bạn… hò…òòòo
Hò …..òòòò….ơ…ơ….ơi
Nhưng còn bóng bạn nghèo vẫn hổng thấy đâu…

Nhân Hậu chép miệng:
– Tội nghiệp chưa.
Lụa cãi liền:
– Mắc gì tội nghiệp chớ. Câu hò câu hát đặt ra chắc gì đã trúng đâu mà tội chớ.

Nhân Hậu không cãi với bạn nữa, nàng biết trong lòng Lụa vẫn còn chất chứa những nổi sầu, Hậu cũng không thể nào ngờ được Lụa ghen như vậy. Câu chuyện bắt đầu chỉ là suy nghĩ nói với nhau để đề phòng sự phản bội mà thôi. Nhân Hậu cũng không thể nào ngờ chính nàng là nguyên nhân đüa đến sự đau buồn nầy cho bạn. Một nhận xét vô tình bộc trực của nàng đã gieo vào lòng bạn những mối nghi ngờ và từ đó hờn ghen bộc phát. Thói thường khi vướng vô lưới tình như con cá mắc lưới bén, lưới giăng; càng vùng vẫy càng không thoát ngược lại những mắt lưới càng quấn sâu, càng siết chặt. Lụa như con cá vướng lưới tình, có buổi chiều hôm nay nàng mới biết nàng yêu Hai Hường tha thiết. Bỗng đâu giọng hò cất lên, lần nầy là giọng người con gái. Thật bất ngờ và lý thú, trong gió tiếng hò người con gái trong vát trong veo đượm chút ngây thơ:

Trái nhản lồng em chia anh một nửa
Ăn đỡ lòng và đỡ nhớ quê hương
Dầu em cách mấy dặm trường
Hò….òòòò…hơ…cho cách mấy dặm trường
Tình em vẫn giữ….ờ
Chớ tình em vẫn giữ cho bao đêm trường xót xa.

Như đôi chim cu đất đến ngày cần đôi bạn, tiếng chim gù vào mỗi giấc trưa nồng. Trai gái đồng quê gặp nhau là hò là hát. Đối với họ, cuộc sống thiệt đơn giản, họ cứ theo con nước mỗi năm, làm việc mỗi mùa và gặp nhau là tâm tình cởi mở. Đầu óc đơn giản đó cấp kỳ dặt ra những câu hò thiệt tình tứ, lãng mạn để nói lên tấm lòng mình. Những con người bình dân thiếu chữ đó đã chứa sẵn trong máu những câu hát mộc mạc dễ thương không có ngày nào cắp sách đến trường mà sao chữ nghĩa lai láng như giòng nước Cửu Long.

Nhân Hău lắng tai nghe:
– Tình tứ lãng mạn quá đi Lụa ơi.
Lụa im lặng không trả lời. Không lâu tiếng người con trai cất lên:

Hò…òòòò…ớ…ơ…ơ…ơi
Em nói dzậy thì anh nghe như dzậy
Chớ em hông biết con cá nó chạy hay sao?
Cá dưới sông con cá lặn
Con chim trời, con chim nó bay cao
Tình anh em vẫn giữ như thuở nào
Lòng anh nghe ấm lại….hò….òòò
Hò ….òòòò….ơ..ơ..ơi
lòng nghe ấm, lại dạt dào với quê hương…

Hai người con trai và con gái đối đáp nhau trên sông và họ nghĩ gì trong câu hát? Họ đâu có biết rằng trên đồng có hai người con gái vô tình đi qua nghe được lại suy nghĩ thiệt nhiều. Nhân Hậu nói với Lụa:
– Mày nghe chưa. Cái anh nầy có cái tâm nghi ngờ như là đàn bà con gái.
Lụa day qua ngó bạn:
-Sao nói vậy?
Nhân Hậu nghiêng nghiêng mái tóc:
– Thói thường đàn bà con gái mới hay nghi ngờ còn đàn ông con trai ai lại có lòng dạ hẹp hòi bao giờ.
– Mày nói như vậy hóa ra con gái tụi mình bụng dạ hẹp hòi?
Nhân Hậu giải thích.
– Hổng phải tao nói như vậy, mà đó là ông trời ổng sanh ra như vậy đó mà.
– Tao hổng tin. Như tao nè, tỉ như hồi đó mà tao hơi có bụng dạ nghi ngờ thì tao đâu có tin ảnh đâu, mà như vậy thì bây giờ tao đâu có khổ sở như vầy?
Nhân Hậu không biết phải nói làm sao, nàng đành im tiếng. Trong khi đó tiếng hò của đôi trai gái vẫn theo gió vọng lên đồng.

Tiếng người con trai:

Con sông kia bên lỡ bên bồi
Bên lỡ nước đục bên bồi nước trong
Em ra đi xin giữ gìn lòng
Bên chốn quê nầy anh vẫn đợi….hò…òòò
Hò…òòòò…ơ..ơ…ơi
Chốn quê nầy anh vẫn đợi ngày em về hợp…ơ…du…uyên…
Hò…ơơơ…ớ…ơ…ơiiii.

Và tiếng người con gái:

Hò….hơ
Đất que mình đậm tình non nước
Em dù đi vẫn mơ ước trở về
Hò…hơ
Nhắn bạn lòng còn ở lại quê
xin anh đừng nghi ngại …ờ
Chớ xin anh đừng nghi ngại lời thề trúc mai

Đến đây Lụa không im được:
– Hậu! Mày nghe đó có ngược đời hông nè. Ai thưở đời con trai sợ con gái nó bỏ. Chuyện hai người nầy hơi ngộ à nghen.
– Thì hồi nãy mầy nói là người ta đặt ra cho hát, chuyện đâu có thiệt đâu mà mầy lo.
Lụa đang ngon trớn gật đầu:
– Ừ, thì đã đành là như vậy mà sao chuyện nầy tréo ngoe nên tao mới nói chớ.
Nàng im lặng lắng nghe rồi nói:
– Đó đó mầy nghe coi cà. Đàn ông con trai gì mà yếu xìu. Đó nghe đi.
Tiếng hò người con trai :

Hò…ò…òòò…ớ ơ ơ ơi
Em ra đi đường em em ráng giữ
Thân anh ở lại anh học chữ đợi chờ
Nhưng em ơi anh không dám học chữ ngờ
Chớ như con cá lóc….hò…..òòò….hơ
Hò….òòò….ơơơo….hơ
Chớ như con cá lóc nó nhảy lên bờ nó ra sông.

Nhân Hậu mĩm cười lắng nghe lời người con gái. Nàng ngó bạn gật đầu.

Hò…òòòòòò….hơ
Canh mồng tơi nấu tôm khô thì ngọt
Rau càng cua mưa xuống tốt tươi
Em như con chim én trên trời
Chỉ mong xuân đến…ờ
Chỉ mong cho xuân đến để ở trọn đời bên anh.

Hò….òòòòò….hơ….ơơơ
Đất trên giồng thì mình trồng cây ăn trái
Đất dưới thấp mình phải đào mương
Ngày mai kia mốt nọ nước lớn nước vô vườn
Chỉ xin em ….hò….òòòò
Hò …..òòòò….hơ….ơơơ….ơi
Chỉ xin em giữ trọn những gì em nói ra

Hò…òòò…hơ
Cây sầu riêng nó ra bông trăng trắng
Cây mai già nó nở nụ bông vàng
Chuyện tình giữa thiếp với chàng
Xin chàng chớ ngại….hò….òòò
Hò….ò….hơ
Xin chàng chớ ngại tấm lòng thủy chung.

Hò….òòò….ơơơơ…..hơ
Đất trên bờ bao có khi trồi khi sụt
Con nước về có khi nổi khi ròng
Anh bây giờ đã hiểu tấm lòng
Bên nầy anh quyết đợi
Hò…òòò….hơ….ơơơ
Bên nầy anh quyết đợi ngày em về sánh đôi.

Nhân Hậu mĩm cười ngó bạn:
– Nè Lụa rồi sao nữa mầy?
Lụa không nói không rằng, im lặng bước đi. Nhân Hậu nhìn ra ngoài sông, nước đang lên, tiếng con bìm bịp kêu rả rích trong bụi cây bên đường. Nắng quá trưa chiếu sáng rực cánh đồng, làn khói sóng tỏa chập chờn đâu đó bên hàng cây bông bụt dọc theo mấy liếp vườn. Nhân Hậu không muốn nhắc đến chuyện của bạn sợ làm đau lòng bạn. Lụa vẫn im lìm bước đi như cái bóng bên Nhân Hậu. Khi qua khỏi vườn mận, Nhân Hậu nhỏ nhẹ kêu Lụa:
– Lụa nè, mùa nước năm nay hơi đỏ màu son hông biết con nước năm nay có lớn không mầy?
Lụa quay mặt lại:
– Mưa thuận gió hòa tới bữa nay gần tết rồi nước không còn đổ xuống nữa đâu mà mầy lo. Ủa, mà mầy lo con nước làm gì?
Nhân Hậu lắc đầu:
– À không. Tao chỉ thuận miệng hỏi thôi. Nghe ông già tao nói hể nước đỏ màu son là báo hiệu nước nổi sẽ lớn và lâu giựt vậy mà.
Lụa cười:
– Mầy ở đây mà hổng biết con nước sao mà còn hỏi. Ừ, mà sao mầy nói chi ba cái chuyện đó.
Nhân Hậu giải thích:
– Tao nhớ cái ngày tao mới về quê thấy bà con mình sung túc làm chơi ăn thiệt mà sao cứ nghèo hoài nên tao mới hỏi, rồi bây giờ lâu lâu nhớ lại thì hỏi thôi.
Nàng chuyển đề tài:
– Hồi nhỏ mầy biết tao ước sau nầy tao lớn lên làm gì mầy biết hông?
Lụa ngó bạn, nhíu mày:
– Ủa sao mầy đang không đi nói chuyện gì đâu đâu không vậy?
Thấy bạn đã quên câu chuyện đau lòng, Nhân Hậu cười bí mật:
– Thì nhớ đâu nói đó. Chớ bây giờ mầy biểu tao nói cái gì?
– Tao thấy mầy nhiên không hỏi ngồ ngộ nên tao…mà thôi mầy muốn gì tao đâu biết đâu cà.
Nhân Hậu cười hiền:
– Hồi nhỏ tao ước lớn lên tao làm cô giáo dạy học.
Lụa nói theo không suy nghĩ:
– Ừa rồi sao mầy hổng đi làm cô giáo?
Nhân Hậu nghiêng đầu:
– Nếu tao làm cô giáo thì tao đâu có gặp mầy.
Lụa cười theo:
– Tại mầy hổng thích làm cô giáo nữa hả? Mà ở đây làm cô giáo dạy cho ai?
Nhân Hậu không trả lời bạn, nàng hỏi ngược lại:
– Nè Lụa, hồi nhỏ mầy có ước gì hông Lụa?
Lụa ngẩn người ra một lúc:
– A!
– Ủa sao vậy?
Lụa xụ mặt xuống:
– Mầy ở chợ ăn trắng mặc trơn mới ước nầy ước nọ chớ tụi tao mà ước với hổng ước cũng vậy.
Nhân Hậu ngạc nhiên:
– Kỳ quá há. Tao nghĩ hồi nhỏ đứa nào mà hổng ước chuyện nầy chuyện nọ!
Lụa như lớn vụt lên. Giọng nói ráo hoảnh và sắc lẻm:
– Mầy làm như đứa nào cũng giống đứa nào hết sao? Tụi tao ở quê chỉ mong được có áo mới, được đi lên thành phố, được ở nhà trên giồng, có ruộng có vườn…khỏi phải đi làm mướn từng mùa.
Nhân Hậu cười xòa:
– Vậy cũng là ước đó chớ sao lại không.
Lụa mơ màng:
– Ờ, tuổi nhỏ thì đứa nào cũng mơ cũng ước. Nghe chuyện bà tiên có phép, nghe ông Bụt hiền lành cũng có lúc mơ ước. Nhưng, ước mơ không ngoài miếng cơm manh áo chiếc xuồng.
– Mầy nói làm tao nhớ. Caí ngày tao mới về đi ra ruộng ba trật bốn giuột mới thấy đời sống ở quê khổ quá.
Lụa cướp lời:
– Mầy mà còn than thì tao hổng biết ai sướng đây. Nói thiệt. Cái mơ ước nhỏ nhoi đôi khi nó tới trong câu chuyện thần tiên nghe ông bà kể lại, chớ tụi tao đâu có biết gì mà ước với ao. Cái ước mơ có lẽ ngàn đời cha ông của mình là ước mơ có mái nhà che mưa che nắng, có ăn có mặc cho ấm cái thân. Hông biết người ta nghĩ sao chớ với tao chuyện ước mơ là chuyện trong tuồng hát, trong óc, trong đầu mấy người ở không. Còn mầy thấy đó, nhà mầy có cơ ngơi, có cái ăn cái mặc dư giả còn như tụi tao.
– Mầy nói tao mới nói…thiệt ra thì tao không muốn kể ra làm gì. Con người ta sống ở đời nếu không mơ ước thì làm sao mà phấn đấu để đi lên.
Lụa chợt đứng lại, quay qua ngó Nhân Hậu chằm chằm:
– Mà mầy nói chuyện đó ra làm gì. Sao đang không nói chuyện gì đâu không à, tao hổng hiểu.
Nhân Hậu cũng đứng lại:
– Tao cũng hổng biết, thì đương không nói ra miệng vậy thôi. Lỡ nói thì nói cho hết chớ không phải có ý gì. Hồi nhỏ tao mơ được làm cô giáo vì sao mầy biết hông…Cái hồi đó tao theo ngoại tao đi ăn đám giỗ, hồi đó cũng lớn lớn về quê thấy bạn bè cùng trang lứa, thấy tụi em của bạn mình, của người ta trong xóm đứa lớn cõng đứa nhỏ ở truồng tồng ngồng, dơ dáy mặt mũi tèm lem không được đi học…mà tao đọc trong sách thì…thì người mà không đi học chỉ bị người khác phỉnh phờ lừa gạt rồi suốt cả đời chỉ làm tôi tớ cho người ta. Cái học nó quan trọng hơn cái ăn cái mặc nhiều…
Nhân Hậu cũng không biết tại sao nàng nói ra mấy điều nầy, đang ngon trớn Lụa nhảy vô lặp lại điều thắc mắc:
– Vậy sao hổng đi làm cô giáo cho người ta nhờ?
Nhân Hậu cố nở một nụ cười:
– Thì mầy để tao nói cho hết cái đã. Ước là một chuyện mà làm được hay không là chuyện khác à mầy. Để tao nói tiếp mầy nghe…Tao thiệt tình muốn làm cô giáo lắm…
Lụa hớt ngang:
– Bây giờ cũng được mà.
– Mầy sao nóng nảy. Tao nói là…mà thôi, đừng nhảy vô bản họng tao nữa nghen. Cái xóm của mình thanh niên thất học thì nhiều, sức lực thì có mà cũng hổng khá hơn ai. Làm thì mầy biết rồi, làm một mùa đủ ăn quanh năm. Đó cũng có thể là lý do làm cho thanh niên của mình không có óc tiến thân chỉ muốn sống an phận. Người mình cam chịu có lẽ đã quen nên đời nầy qua đời khác không thay đổi. Cúi đầu vất vả trên đồng, con tôm con cá ngoài sông có biết nó còn hoài cho mình ăn không?
Lụa mấp máy đôi môi, Nhân Hậu đưa tay chận ngang.
– Mầy im để tao nói cho hết. Bỗng dưng tao thích nói với mầy dù biết là mầy hổng muốn nghe. Mầy cứ nghĩ đi, tỉ như anh…anh Sáu Bảnh…giỏi giang ra gì, nói ra một cái là hiểu, như ông già mầy, chú Tám, có học gì đâu mà trồng dưa, làm lúa, đoán con nước nhìn trời biết nắng biết mưa…nếu có chút hiểu biết thì có phải là khá hơn không? Còn nữa, em tao nếu như ông già tao hổng về đây thì bây giờ nó cũng đi học…chắc rồi mãn đời suốt kiếp ước mơ cũng là chuyện thần tiên.
– Mầy nói quanh nói quẩn, đi ba đồng bảy đổi riết cũng hổng biết mầy nói cái gì.

Nhân Hậu cười trừ, nàng muốn nói thêm nhưng biết nói ra cũng chỉ nói với lòng mình mà thôi. Lụa dù sao cũng chỉ biết nghe và nó đã thành nếp nghĩ trong đầu rồi khó lòng làm cho Lụa hiểu được ý của Nhân Hậu. Nàng cười và nắm tay bạn kéo đi:
– Thôi, tao hổng nói nữa. Đi về cho sớm rồi bơi xuồng ra chợ cho kịp.
Lụa bước theo cười nói:
– Có nhiều việc tao không biết, mà biết làm gì cho mệt hả mầy. Tao chỉ biết làm sao xạ hột giống xuống nó không úng thủy, con nước nào giòng ghe không mệt, con nước nào ngược con nước nào xuôi là đủ sống với đời rồi. Hồi nào tao theo mầy đi học ở ông sư hồi bữa lúc đó tao sẽ nghe mầy nói chuyện.

40. Hai cô gái bước dọc theo bờ mương, tiếng hò đã mất từ lâu, nó đã qua đi theo cơn gió; cánh đồng giờ nầy loang loáng nước, những chùm bông điên điển vàng rực ban sáng giờ nầy gặp nắng đã nở toát ra và rủ đầu xuống, mấy chiếc xuồng hái bông điên điển đã ra đến chợ. Nhân Hậu cuí xuống ngắt một nhánh cầm tay đưa vô miệng nhăn nhăn:
– Cái bông nầy ngộ hả mầy. Gặp nắng là nở hoát ra hái giác nầy ăn đắng chết được.
Lụa nhăn mặt:
– Mầy bữa nay làm sao há. Trời sanh ra vậy mà. Nói thì nói vậy chớ khi ngặt nghèo bông điên điển luộc chấm cá kho không dỡ đâu à.
Nhân Hậu giang cánh tay phát vô vai Lụa cái bụp:
– Tao đâu có nói dỡ đâu mà mầy cự nự. Coi nè, bây giờ vậy đó chớ ngày mai nó lại nở vàng rực cho mà coi. Mùa nước nổi không có nó thì lấy gì mà chấm nước cá kho.
– Sao cái gì mầy nói nghe cũng xuôi hết trơn hết trọi.
Hai cô gái cùng cười và bưóc ngoặc vô xóm.

Sau khi đi chợ về, Lụa bơi xuồng cột chặc vô cọc và nhảy lên bờ. Nàng cặp chiếc rỗ ngang hông bước đi thoăn thoắt. Trong nhà đã có khói bốc qua mái lá, “Chắc mẹ đã nấu cơm.” Bước vô đầu sân Lụa đã nghe tiếng nói rôm rả trên nhà, nàng ghé mắt dòm qua phên vách. Nàng giựt thót mình.
– Ủa, sao ảnh còn ở đây?
Náng đi nhanh vô bếp để chiếc rỗ xuống đất, bà Tám đang thổi lửa ngước mắt lên:
– Ủa mầy về rồi đó hả Lụa. Mua được cái gì hông? Ông già mầy đem mấy người trai bạn với ông chủ vựa về ăn nhậu ở trển.
Lụa kéo cheó khăn lau mặt:
– Dạ có miếng thịt heo ba rọi, ổng dặn mua. Tui đâu biết ổng dẫn khách về nhà. Mà họ tới lâu chưa vậy má.
Bà Tám quẹt mũi:
– Thì mới ngồi vô đó. Tao làm bậy mấy trái khổ qua xào trứng vịt.
Lụa ngạc nhiên:
– Sao má hổng bắt con gà mần gỏi đãi người ta.
Bà Tám trợn mắt:
– Ổng làm bất thình lình làm sao tao biết trước mà gà với vịt.
Lụa ngồi xuống:
– Thôi má để đó tui. Má nấu cơm tối chưa. Mấy đứa đâu hết rồi?
– Thì tụi nó chạy đâu đó. Anh Hai mầythì ngất ngưỡng với ông già mầy ở trển chớ có thiếu mặt đâu.
Lụa dở tấm lá chuối đậy trên rỗ lấy miếng thịt và mấy đồ vặt vãnh ra:
– Dưa hái hết chưa vậy má?
Bà Tám chống tay đứng dậy:
– Nghe nói gần hết rồi. Chất đầy ghe, đợi con nước khuya nay là xuôi. Thôi mầy làm gì làm đi, tao đi coi cái khạp mắm. Ông già mầy chỉ có cái khạp mắm đó mà chưa dằn lại cho tao.
– Ủa, má nhắc tui mới nhớ. Sao hổng làm mắm và rau cho ổng nhậu.
Bà Tám phủi đít bước ra sân:
– Thôi mầy ơi. Tao đã nói tao cũng mới ngoài ruộng về mà. Thôi mầy làm gì thì làm đi.
Bà Tám bươc ra sân sau. Lụa ngồi xuống lôi miếng thịt ba chỉ ra khỏi rỗ bỏ vô trong chiếc rỗ khác và đi ra chum nước.

Trên nhà tiếng cười nói vọng xuống nghe mồn một. Tiếng Hai Hường oang oang:
– Chú Tám năm nay trúng đó chú. Tui độ chừng cũng được hơn một ghe. Nếu mà chất đầy chiếc ghe nầy thì nó quá khẳm.
Tiếng ông Tám cười khúc khắc:
– Được gì mà được. Năm nay như vậy là mất đó chớ. Một ghe thì ăn nhằm gì. Năm nay qua phải mua thêm thuốc trừ sâu đó. Nếu mà may lắm thì khỏi lỗ. Nhưng mà hổng sao, mất mùa nầy còn mùa khác, nếu mà năm nào cũng trúng thì qua đã cất nhà ngói rồi chú em.
Tiếng Hai Hường xun xoe:
– Sang năm tui đốc vô thì ông chủ vựa sẽ trả cao hơn.
Ông Tám đập ruồi:
– Mẹ họ, giờ nầy mà còn ruồi. Thôi kệ nó chú. Vô đi! Vô đi! Coi cà, thằng Năm mầy vô cho ngọt coi mậy.
Tiếng uống rượu khề khà, tiếng nhai lép nhép bay xuống tận nhà bếp. Lụa không còn tâm trí đâu mà làm bếp. Chuyện cũ hồi trưa trở về trong trí nàng. Lụa bậm môi cắt miếng thịt làm hai.
– Tui cũng hết lòng với anh lần nầy nữa thôi. Đừng có hòng mà dụ dỗ tui lần khác.

41. Lụa làm món thịt heo xé phay cuốn bánh tránh ăn với rau sống chuối chát, ngò tây. Một miếng nàng làm món gỏi trộn ngó sen và tôm luộc trộn hành lá và hành hương cùng với đu đủ xanh bào. Khi mọi thứ xong xuôi đâu đó, nàng dọn ra hai chiếc dĩa bự, làm một chén mắm chua ngọt dằm ớt tỏi thơm lừng. Sắùp tất cả trên chiếc mâm bằng gỗ mít bưng lên nhà trên. Nghe tiếng động ông Tám ngó xuống bếp, Lụa đang bưng mâm thức ăn đi qua nghạch cửa bước vô. Ông xoa tay:
– Mầy mới về đó hả Lụa? Mẹ mầy làm món gì nữa đó. Lâu lâu mới có khách tới chơi mà hong có gì hết.
Lụa bước tới bên anh Hai của nàng để mâm thưc ăn xuống phản:
– Dạ, má làm hai món nầy cho ba nhậu. Má nói tại ba hổng nói trước, bữa nay hổng có gì chuẩn bị.
Quay sang Hai Hường lúc đó đang ngó Lụa chằm chằm, giọng nàng hơi lạc đi:
– Chào anh Hai. Anh dùng đỡ đừng chê nghen anh Hai.
Hai Hường bỏ đôi đủa đang cầm trên tay xuống phản, đon đả:
– Trời ơi, trong nhà hết mà chớ khách khứa gì đâu mà cô Ba nói vậy. Sao hồi sáng cô đi đâu hồi nào tui hổng hay hổng biết gì hết.
Ông Tám đỡ lời:
– Vô đi chú. Nhắm tiếp đi chú. Con Ba nhà tui mắc đi công chuyện. Thôi mầy xuống dưới đi coi dọn cơm lên ăn luôn một thể.
Anh Hai của Lụa xen vô:
– Vô đi anh Hai. Tui cá với anh món nầy của con Lụa làm đó. Ngon số dách đó.
Lụa quay lưng bước đi nhưng nàng nghe nhột nhạt nơi ót. Hai Hường đang ngoái cổ nhìn theo.

Không cần quay lưng lại Lụa cũng biết chắc như đinh đóng cột là Hai Hường đang nhìn theo lưng nàng. Cái giác quan thứ sáu của nhũng người con gái nhạy cảm lắm, Lụa đoan chắc như vậy. Bước qua nghạch cửa Lụa đi luôn vô trong bếp, căn nhà bếp khói um bốn phía tràn ngập căn nhà bếp, lửa vẫn âm ỉ cháy lắt leo trong bếp, nồi cơm còn vần bên cạnh chiếc cà ràng. Lụa ngồi thụp xuống chưa biết làm gì, đầu óc của nàng đang vẫn vơ bay lượn tận ở đâu đâu. Làm sao nàng định thần cho được khi mới sáng đây nàng còn giận, còn hờn ghen với người nàng muốn trao thân gởi phận. Cái tuổi mới lớn chưa đến độ chín mùi để hiểu rõ cuộc đời, nhưng cơ thể thì tròn đầy nẩy nở toàn vẹn. Sự phát triển bất cân xứng của phần lớn những cô gái quê thường đem lại cho họ những thiệt thòi trong nhiều mặt. Lụa không đủ nhận thức để phân tích, chọn lựa….càng khó khăn cho nàng hơn khi con tim mới lớn tự nó đã có những đường đi hoàn toàn không thể hiểu. Con tim trong trắng của những cô gái mới lớn luôn luôn có những đường bay ngoài giới hạn của đời thường. Có một lần nói xa nói gần nói bóng nói gió, Lụa tâm sự với Nhân Hậu thì được con bạn trả lời:
– Mầy đừng có hỏi khó tao. Tình yêu hả? Mèn ơi, mầy tưởng đem ra phân tích nó được hay sao. Học à? Có học để mần tiền mần bạc, mần công kia chuyện no, mần vương mần tướng gì gì đó chớ làm sao đem cái học ra phân tích định nghĩa được tình yêu. Hổng có đâu mầy.
Lụa vẫn e dè:
– Tao nghe người ta nói là có ông nào đó ở Sè Gòng viết cuốn truyện chỉ cách yêu thương mà mầy nói sao lạ vậy? Mầy đi học mầy phải biết chớ?
Nhân Hậu cười xòa:
– Thôi đi mầy, mấy ông đó viết truyện viết sách mà mầy. Trong tiểu thuyết với ở ngoài nó khác lắm. Mà mầy hỏi làm gì vậy? Mầy phải lòng ai hay sao mầy hỏi?
Lụa đỏ mặt cuối đầu che dấu thẹn thùa:
– Ơ! Hổng có đâu…thì tao hỏi cho biết thôi.

42. Lụa như bao nhiêu cô gái quê khác trong xóm, những đêm về sáng trằn trọc nghe cơ thể mình chuyển đổi từng giờ. Những khao khát cháy bỏng căng cứng trong cơ thể dậy thì. Những lúc làm lụng cực khổ tạm quên đi, những lúc lội đồng về ướt át, quần áo dính sát vô người làm nổi rõ những phần cơ thể căng tròn trước những đôi mắt hau háu của đám thanh niên, rồi những đêm trăng sáng đập lúa, những đụng chạm vô tình…càng ngày những cảm giác lạ rần rật khác thường trong Lụa càng nhiều hơn. Cho đến một hôm gặp Hai Hường trên chiếc ghe bầu. Từ đó Lụa đem lòng nhớ thương người thanh niên có bộ mã dễ thương, sạch sẽ, ăn nói có duyên tên Hai Hường, tức Thành Đạt…
Lụa vẫn ngồi im nghe trên nhà tiếng nói, tiếng cười rõ mồn một bay xuống ập vô tai nàng. Tiếng Hai Hường khoe:
– Sài Gòn đẹp lắm chú Tám à, hổng như hồi xưa chú lên đâu à. Độ rày đường phố đông vui, vui hơn chợ Mỹ nhiều lắm. Cháu nghĩ chú nên đi một chuyến cho biết, cô Ba cũng lớn rồi nên đi đâyđi đó với người ta.
Tiếng ông Tám Trống cười hềnh hệch:
– Chú em nói vậy thì qua nghe như vậy, chớ đi lên đó mần chi hè…Tết nhứt sắp tới bên đít rồi chuyện nhà chuyện cửa lo chưa xuể mà còn đi với đúng gì đây.
Một vài thanh niên ngồi chung quanh nghe nói chuyện Sài Gòn đang muốn nghe. Một thanh niên ứm thử:
– Nghe anh Hai nói tui phát ham. Mà trển có gì vui anh kể cho tụi tui nghe cho biết cái coi.
Được người khác coi trọng sự hiểu biết của mình, Hai Hường dương tự đắc, sẵn có mấy ly sừng sừng, Hai Hường mât sức tán phét. Hai Hường trầm ngâm tư lự một hồi rồi ậm ừ ra cái vẽ quan trọng cho câu chuyện “ba mắm dặm muối” của y. Tằng hắng mấy cái y nghểng cổ đọc một lèo:

“Sài Gòn có bến Chương Dương
Có Dinh Độc Lập có đưòng Tự Do
Có Chợ Quán có Cầu Kho
Bến xe Lục Tỉnh con đò Thủ Thiêm
Có Ô tô-buýt khắp miền
Vườn chơi có Thảo Cầm Viên Tao Đàn…”

Đọc một hơi dài như người đọc thiệu, Hai Hường bất chợt ngừng lại.
– Còn nữa chớ chưa hết đâu nghen. Đó là mấy chỗ xinh đẹp nhứt xứ của Sài Gòn.
Một thanh niên ngồi bên Nam Trực vọt miệng:
– Mầy chỗ anh đọc đó là cái gì?
Hai Hường hơi khựng lại. Thiệt tình trong lòng y cũng chẳng biết nó là ở đâu, nhưng đã qua mấy bận trên phố Sài Gòn y không rành “sáu câu” nhưng cũng đủ “sạch nước cản” để lòe đám thanh niên quê mùa. Trước khi giài thích Hai Hường nhốm đứng dậy ngó xuống hướng nhà bếp, y muốn biết chắc cô Ba còn thức để nghe y huênh hoang về sự hiểu biết của y. Hai Hường đứng dậy thiệt. Y nói:
– Đợi một lát đi tè cái đã rồi nói sau.
Không đợi chờ, y vọt luôn xuống phản quơ chưn tìm đôi giày xỏ vô đi ra ngoài sân. Bước về phía mép vườn Hai Hường ngoảnh mặt dòm vô nhà bếp, thấy còn ánh sáng lập lòe y tằng hắng mấy lượt mới vạch quần ra “tè” đại vô gốc cây. Xả bầu tâm sự xong, Hai Hường tạt ngang nhà bếp liếc mắt dòm vô, thấy có bóng người loáng thang trong bếp, y mĩm cười đi vô nhà, trèo lên phản rồi tiếp:
– Anh Năm hỏi tui về mấy cái chõ ăn chơi đó hả. Ui tía má ơi, nó đẹp gì mà đẹp tàn canh luôn. Cái con đường kêu bằng bến Chương Dương là con đường có bến tàu lớn chạy ra con kinh Tàu Hủ, mỗi lần ghe tụi nầy về Sài Gòn mà đi qua ngã từ Gò Công lên thế nào cũng xuôi ngang con kinh nầy mà. Hai bên đường nhà xây to ơi là to, toàn là nhà lầu không hà. Đường thì tráng nhựa láng o, xe taxi nhỏ híu chạy rần rần suốt ngày đêm. Sáng ra thì có cà-phe. Mèn ơi uống đã hết sức là đã đíu.
Ông Tám ngồi im nghe nhưng mặt ông thì không mấy tin. Ông ngó cái miệng dẽo đeo dẽo quẹo, vừa nói vừa liếm môi nên ông không tin tưởng cho lắm. Hai Hường không nhìn thấy phản ứng kín đáo của một ông già quê tuy chân chất nhưng lõi đời. Không thấy ai nói gì, y được mợi “đi xa về nói dóc” huyên thuyên bất tận. Hai Hường uống một hơi cạn ly rượu đế, gắp miếng gỏi bỏ vô miệng nhai nhồm nhoàm, rượu đã quá nữa bữa nên thấm, y không còn giữ ý tứ vung tay nói tràn.
– Đường Sài Gòn có ngọn xanh ngọn đỏ, nhà thì có nước máy, ngoài ngan ba ngã tư có vòi nước phông-tên vừa hứng về uống vừa làm chỗ tắm giặt. Con gái con trai tự do. À, nói về cái đường Tự Do hồi nãy anh Hai đây hỏi đó, nó chạy thẳng từ nhà thờ lớn ra tận bến tàu, qua đò là Thủ Thiêm chạy bằng phà máy. Ở đó có cái câu nầy nè:
“Bắp non mà nướng lửa lò
Đố ai ve được con đò Thủ Thiêm”
Cái phà Thủ Thiêm trước khi chạy bằng phà máy có những co gái chèo đó cho khách qua sông đẹp đẽ dễ thương cho nên mới có câu hát như vậy. Bậy giờ tuy là có con đò máy qua lại nhưng ghe xuồng, tam bản vẫn qua lại như thường tuy nó không được như ngày xưa. Ở gần bến đò Thủ Thiêm có xưởng Ba Son.
Một thanh niênchận ngang:
– Xưởng Ba Son là xưởng gì anh Hai?
Hai Hường đang ngon trớn chợt khựng ngang. Y không biết xưởng Ba Son là xưởng gì, y có bao giờ qua đó bao giờ nhưng y cũng đáp bừa:
– Xưởng gì thì kệ mẹ nó. Nhưng tui chắc là xưởng làm son nồi…híhí..mà mặc kệ nó. Cái xưởng này nằm gần cột cờ Thủ Ngữ.
Cũng tay thanh niên hồi nãy chọt vô:
– Cờ Thủ Ngữ là cờ gì anh Hai.
Hai Hường chửi thề đ.m. rồi phun nước miếng xoèn xoẹt:
– Ông cốï nội tui cũng hổng biết chớ nói chi tui. Thì nghe sao nói vậy cứ hỏi hoài.

(Theo nhà học giả Vương Hồng Sển trong quyển Sài Gòn Năm Xưa-xuất bản tại Sài Gòn năm 1968-: Nguồn gốc hai chữ “Ba Son” còn ở trong vòng tìm hiều đoán chừng. Một thuyết cho rằng “Ba-Son” do danh từ Pháp “Mare aux poissons” gọi tắt lại là Ba-son (Poissons) Cũng có thuyết cho rằng danh từ “Ba-son” từ chữ Pháp “Bassin de radoub” mà có. Bassin là Ba Son. Tại nơi doi đất ngã ba sông Bến Nghé và rạch Thị Nghè ngày xưa Pháp đã xuất ra trên bày triệu quan thời ấy để lấp đất và xây cái ụ tàu “bassin de radoub” để có thể sửa chữa các tàu chiến tàu buôn tại chỗ khỏi tốn công đem về tận Pháp. Ngoài ra cũng theo ông VHS cụ Trần Văn Hương, cựu Đô Trưởng Sài Gòn thì “Répatation” biến thành “Ba-Son” cũng như danh từ vườn “Bờ-Rô”–tức vườn Tao Đàn-vườn ông Thượng-do chữ “Pelouse” mà ra. Còn Vườn Bách Thảo-hay là Sở Thú-Thảo Cầm Viên do người Pháp lập năm 1864)

Hai Hường muốn nói nữa, nhưng có người chận bản họng làm y cụt hứng, y khựng lại hồi lâu. Bữa nhậu tiếp tục vui vẽ, riêng Hai Hường vừa ăn nhậu tán phét vừa liếc mắt dòm chừng cô Ba Lụa đang ở sau nhà bếp, hai mắt y đảo lia đảo lịa không ai để ý. Năm Trực dơ cao ly rượu mời mọi người vô. Giọng Năm Trực nhừa nhựa:
– Tụi mình uống ly nầy kết nghĩa đệ huynh nha anh Hai. Hồi xưa ông Quan Công uống rượu tại vườn đào kết tình cốt nhục với hai ông Lưu Bị, Trương Phi cái tình của họ đối với nhau như thủ túc, cái nghĩa của họ với nhau như thể cùng mẹ cùng cha. Mình học cái gương anh hùng đó mà làm theo. Thôi vô đi tụi bay.
Hai Hường đưa ly lên cao, phành ngực áo, ngửa cổ uống cạn. Một thanh niên ngồi bên phải Năm Trực khề khà:
– Anh Hai đây tui mới gặp lần đầu mà tui “pháy” rồi đó nghen. Chơi như vậy mới là chơi chớ anh Hai. Mà nè, anh đi nhiều dữ à anh Hai. Tui phục anh quá xá quà xa đi anh Hai. Anh cho tui bắt tay anh cái coi nè.
Người thanh niên quần xắn cao hơn đầu gối, phành ngực trần đỏ rực, tóc lởm chởm như rễ tre, tai to mặt bậm trợn, Hai Hường ngó tướng anh ta đâm ngán. Y đua tay ra , người thanh niên hai tay nắm chặt tay y lắc mạnh mấy cái:
– Tui thề tui chơi hết mình dzí anh Hai. Hưỡn ghé qua đây thăm tụi nầy chơi. Tụi nầy coi nghèo nghèo vậy chớ chơi được lắm à anh Hai. Bán lúa giống cũng dám chơi lắm à anh Hai.
Hai Hường xuất thân từ ruộng nên y hiểu cái lòng của đám người ngồi chung mâm đêm nay. Từ ngày y vì hoàn cảnh bỏ nhà đi hoang học theo cái thói đá cá lăn dưa để mà sống đến nay, hôm nay trở về ruộng ăn nhậu gặp lại cảnh xưa làm y chạnh lòng. Nhưng nói gì thì nói, con mắt của y cũng không hết liếc ngang liếc dọc. Ngoài mặt y cũng giả lả cười nói:
– Anh Ba đây là bạn của anh Năm thì cũng là bạn của tui rồi. Có dịp lên Sài Gòn tui dẫn đi chơi cho biết.
Người thanh niên uống thêm mấy cái xây chừng nữa coi bộ là đà:
– Được mà anh Hai. Nói về cái chuyện đi chơi thì thằng nầy cũng đi dữ lắm à anh. Nhưng nói thiệt anh Hai thương, chưa có đi đến Sài Gòn. Chỗ đó xa quá mà anh hai. Mà nói thiệt ra có chuyện gì để đi lên trên đó làm gì chớ. Đù…xin lỗi nghen anh Hai, đi lòng vòng trong xóm đây cũng đủ rồi anh hai à.
Hai Hường hờ hửng thò tay ra để cho thanh niên nọ nắm, lắt, gật gù nói, nhưng mắt y thì nhìn lơ đảng. Y dường như không mặn mòi cho lắm với tấm lòng của người bạn cùng mâm đang trang trải ra với y. Người thanh niên vẫn thao thao bất tuyệt:
– Anh Hai nghĩ coi mần ruộng mà sướng cái nỗi gì anh Hai. Nè anh coi, trời còn tối hù mà phải dậy vát cuốc ra đồng nè, mà phải mình em thôi đâu, cả xóm đó chớ lục đà lục đục từ tờ mờ đất đến tối mịt mới dzìa đến nhà đó anh Hai. Coi nè, cái bàn tay cứng đơ nè đâu được ăn trắng mặt trơn như anh Hai dạo chợ thong dong. Mà anh thấy đó, ăn vài miếng cớm với cá rồi lăn đùng ra ngủ, ừa quên đi nữa cũng có nhậu nhẹt chớ. Rượu thì nấu mà uống, cơm nấu lấy mà ăn, vừa ăn vừa đuổi ruồi nè. Mèn ơi, mần ruộng chớ sướng gì đó anh Hai. Nhưng anh đừng lo, tụi tui nghèo nhưng anh cứ ở đây vài ba bữa nửa tháng coi anh có đói hông cho biết.
Năm Trực ngó thấy coi mòi thằng bạn của anh đã quá rồi nói năng lung tung, cà kê không đầu đuôi gốc ngọn, anh nắm tay y vỗ mạnh:
– Thôi đi mầy. Im cho tao nhờ. Ai biểu mầy khai ra. Ai đánh mà mầy khai. Mầy muốn bỏ xứ đi chỗ sướng thì đi đi ai cấm đâu cà. Im đi cho tụi tao nhậu.
– Anh Năm nầy kỳ ghê. Thì tui nói dzí anh Hai chút hổng được sao mà anh cấm. Tui nói thiệt chớ phải tui xạo đâu mà anh la.
Năm Trực cũng ngà ngà, anh dang tay xô mạnh làm người thanh niên ngã lăn quay ra phản chén đủa rớt loảng xoảng. Ông Tám Trống nạt:
– Tụi bây coi bộ xỉn rồi đó. Aên nhậu như cái mửng nầy thì bà cố nội tao cũng hết dám kêu tụi bay.
Người thanh niên không giận, anh ta chống tay ngồi lên miệng tía lia:
– Xin lỗi nha chú Tám. Xin lỗi nha. Tại thằng cha Năm Trực xô tui cái quá mạng mà.
Lợi dụng lúc xô bồ hổn độn, Hai Hường chùi chưn xuống đất tìm đôi dép xỏ vô đứng dậy. Thấ ykhông ai để ý bèn lảng ra xa bước tréo vô cửa đi xuống nhà bếp. Trong khi đó Lụa ngồi bó gối ở nhà bếp riết hồi cũng chán, Lụa leo lên chiếc chỏng tre ở góc bếp nằm thiu thiu chập chờn muốn ngủ. Hai Hường lò dò theo ánh sáng lờ mờ đi xuống bếp theo ánh lửa. Đi ngang qua cửa bếp, nhờ ánh sáng tù mù hắt ra từ trong cà ràng còn đang âm ỉ y nhìn rõ Lụa đang nằm hớ hớ trên chiếc chỏng tre, bộ ngực no tròn căng cứng đang phập phồng lên xuống. Hai Hường đứng thật lâu bên cửa bước vô nhà bếp, y đã quen với bóng tối chập choạng trong căn buồng nhỏ. Y nhìn rõ Lụa đang nằm hớ hớ cách y chừng vài bứơc chưn, y hồi hộp lạ kỳ, cần cổ tự nhiên chạy lên chạy xuống như người đang khát nước. Y đưa tay vuốt ngực, hít một hơi dài vô lồng ngực nhẹ nhàng bước đến gần chiếc chỏng tre. Càng bước gần đầu óc y càng mông lung , mơ hồ như người thanh niên lần đầu đứng gần người con gái. Bất chợt y đứng lại ngó quanh. Trên nhà tiếng nói cười vẫn vọng xuống rõ mồn một, không ai biết y đã rời bàn nhậu, chẳng hề nghe tiếng nào nhắc đến tên y. Còn chừng hai bước nữa là y có thể đứng bên giường. Thè lưỡi liếm quanh đôi môi khô khốc, y nuốt nước miếng lần nữa. Bỗng y ngồi thụp xuống thật nhanh, tự rủa thầm:
– Đù…m.. còn bà già nữa chớ. Hổng biết bả nằm ở đâu.

43. Hai Hường ngồi im một lúc lâu nghe ngóng, hơi thở của Lụa vẫn đều đều. Nàng bỗng trở mình ú ớ như mớ. Hai Hường chợt nở một nụ cười vô nghĩa. Từ ngày y găïp Lụa trên chợ đến nay trong lòng y lúc nào cũng tơ tưởng đến nàng. Thiệt ra là y tơ tưởng đến thân hình nóng bỏng của nàng. Y chưa lần nào được nhìn thấy một thân hình, đối với y, hấp dẫn…hấp dẫn hơn nhũng cô gái đã qua trong đời y, kể cả mấy cô gái trên Sài Gòn. Ngực nàøng no tròn nhưng không lớn chỉ vừa đủ nổi cồm cộm căng phồng dưới làn vải sa-tăng bóng mượt, chiếc eo bó sát trong vạt áo bà ba càng làm lộ rõ bộ ngực ngồn ngộn. Đối với Hai Hường chỗ thu hút cặp mắt y nhiều là hai khoảng da thịt trống nơi vạt áo xẻ ra ngang với lưng quần. Hai mảng thịt rám nắng nâu hồng làm y thèm chảy nước miếng. Càng làm cho y chết mệt hơn hết là chiếc quần Mỹ-A láng nổi cồm cộm một phần thân thể của Lụa chỗ hai đùi giáp nhau dưới cái lưng quần bằng dây thun. Miếng vải xéo hình tam giác loạt xoạt theo mỗi bước chưn của Lụa càng chế thêm dầu vô đống lửa đang hừng hực trong người y. Bây giờ, tấm thân hơ hớ đó nằm ngữa trước măït y thì làm sao y dằn lòng cho được. Y đứng dậy, bước một bước…hai bước trong đầu đang tính kế làm hổn…Lụa trở mình, chưn co chưn duỗi, chiếc vạt áo bà ba vắt xéo một bên để lộ phần bụng nõn nà lờ mờ trước mắt Hai Hường. Liếc xéo hơi trịch xuống dưới lưng quần một chút, Hai Hường trợn tròn mở lớn như muốn lọt tròng con mắt…Y càng hồi hộp hơn, cổ y càng khô khốc hơn. Cuối xuống, cuối xuống gần hơn chút nữa. Một mùi thơm dìu dịu xông vô mũi y, không phài mùi sình, mùi hoa dại, cũng không phải mùi bồ kết…Y la lên một tiếng nho nhỏ trong cổ họng.
– Đã quá!

Một mùi thơm dịu từ thân thể Lụa phà ra thoang thoảng. Mùi trinh nữ; lần đầu tiên y mới biết thế nào là trinh nữ. Hai Hường liếm mép, y xoa hai tay khoái chí. Đôi mắt y hau háu ngó muôn lọt tròng ra ngoài. Lụa vẫn chưa hay biết gì, nàng vẫn mơ mơ màng màng trong giấc ngủ chập chờn. Nàng ú ớ trong cơn mơ. Lụa đang nằm chiêm bao. Nàng đang đi trong cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ. Màu vàng tươi của những gié lúa óng ánh trong ánh nắng mặt trời càng ngời sáng hơn lên. Lụa phải cúi xuống vạch những cây lúa ngả ngang ra bên bờ làm che mất đường đi, mỗi bước đi là những tiếng kêu loạt xoat. Lụa hít những hơi dài căng cứng lồng ngực, môi nàng nở nụ cười tươi. Nhìn qua cánh đồng lòng nàng rộn rã niềm vui. Năm nay được mùa, nàng sẽ có thêm áo mới, nàng sẽ sắm thêm một đôi bông tai, một chiếc cà rá bằng vàng y, một chiếc vòng. Ôi còn gì hạnh phúc cho bằng. Lụa mơ ước có một chút ít nữ trang làm của hồi môn khi về nhà chồng. Lụa chưa muốn về nhà, nàng ngồi thụp xuống bên bờ, thỏng đôi chưn trần xuống đám ruộng khô rang, vuì chưn vô gốc rạ vàng hực. Tiếng những cây lúa cạ vào nhau xào xạt, có mùi thơm thơm rơm rạ bốc lên. Một con chim vụt bay lên giữa đám ruộng và nó lại xà xuống ngay cách đó chừng vài thước. Lụa không đuổi nó nhưng nàng lại nở nụ cười lần nữa. Ngoài xa xa có một vài cánh cò đang xà xuống lung nướùc đầy bông điên điển màu vàng tươi. Lụa mơ màng nghĩ đến người chồng tương lai. Chợt nàng nghĩ đến Hai Hường. Nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn với y, nhưng hình bóng y cứ chờn vờn trong trí nàng mỗi khi nghĩ đến chuyện chồng con. Hai Hường ăn nói thiệt có duyên, và chuyện làm cho nàng khó quên được y là đôi bàn tay nhám nhám sần sùi của y, nhám nhưng không chai như bàn tay chai cứng của đám trai cùng xóm. Y nắm tay Lụa thiệt chặc, kéo náng ngả chuí vô người y và mơn trớn cánh tay trần của nàng mấy lượt, vuốt dọc theo hai bên hông chỉ có như vậy thôi mà nàng mọc gai ốc khắp người. Đôi lần nàng tự mình mắc cở mỗi khi nghĩ đến chuyện nầy, chưa lần nào nàng dám thổ lộ điều bí mật nầy với người bạn thân nhứt của nàng là Nhân hậu. Bây giờ cũng vậy, ngồi giữa đồng không mông quạnh, giữa cảnh trời đất bao la, nhìn ruộng lúa vàng ươm và mơ ươc thầm kín mà nàng cũng không thể quên được Hai Hường. Đôi bàn tay của y như có ma lực lạ kỳ. Lụa bất chợt rùng mình mấy lượt. Có con gì bò trong đám lúa trước mặt vàø bỗng như nó đã bò vô ống quần của nàng làm nàng gây gây rờn rợn. Lụa co chưn lên định đứng dậy đi về nhưng đứng không muốn nổi, sức lực trong người như không còn. Lụa hoảng hốt muốn kêu cứu. Miệng mở lớn nhưng sao kỳ lạ quá chừng, tiếng nàng kêu muốn xé không gian nhưng không thoát ra khỏi cổ. Nó như đọng lại trong cổ họng và phát ra tiếng kêu ú ớ nghẹt thở. Lụa ráng cựa mình thoát ra cái gì đó quấn lấy ống chưn nàng. Lật sấp lại và nàng bấu lấy bờ đất rướn tới. Nàng ú ớ trong cổ và hình như có ai đứng một bên thì thầm.
– Anh nè cưng…

Lụa chợt giựt mình tỉnh ngủ, một mùi nồng sặt sụa phà vô mũi nàng. Nàng quay đầu né qua một bên và lúc đó nàng ngồi bật dậy khi có bàn tay ai đó đang thò vô ống quần mơn trớn đang kéo tuột chiếc quần lót của nàng, và ngón tay đang mân mê.
– Anh nè cưng…
Lụa đã mơ hồ biết chuyện gì đang xảy ra. Nàng đang nằm ngủ trên chiếc chỏng tre. Nàng vụt kêu lớn. Có bàn tay ai đó bụm miệng và tiếng thì thào nồng nặc mùi rượu:
– Đừng la, anh đây mà.
Lụa ú ớ:
– Anh nào. Anh làm cái gì vậy?
Tiếng người vẫn thì thào:
– Thành Đạt đây mà.
– Ủa, anh làm gì mà ở đây? Tui đang ở đâu đây?
Vừa nói Lụa vừa co cẳng thụt vô co rúm sát người. Hai Huờng thân thể trần truồng đang chồm người qua giường trườn tới ôm chưn nàng, vẫn câu nói không thay đổi:
– Thì anh đây mà.
– Trời ơi, Anh làm cái gì kỳ vậy? Ba má tui mà biết được thì chết.
– Đừng có nói lớn. Hổng ai biết đâu.
Miệng vẫn nói và đôi bàn tay hai Hường nắm bàn tay của Lụa mơn trớn. Y trườn người lên giuờng chồm lên thân thể Lụa. Lụa cố đẩy thì y càng cố bám chặt lấy. Lụa không dám la lớn sợ mẹ nàng nằm trong buồng nghe thấy. Nàng nói qua kẻ răng:
– Anh làm cái gì kỳ vậy anh Hai. Thả tui ra chớ.

Hai Hường không nói không rằng, Y cố ép cho Lụa ngả nằm xuống giuờng và đè chặt lên người nàng. Lụa co rúm người:
– Nè tui la to à nha.
Đầu y rúc vô cổ Lụa:
– Đừng có la, ba em với mấy người còn ngồi trên nhà đó. Họ mà chạy xuống đây thì ai xấu? Nằm im đi anh thương.

44. Miệng vẫn nói và đôi tay y Hai Hường không để im. Y thò đại vô ngực Lụa lúc bấy giờ đang phơi trần trụi vì xô xát chòi đạp, hàng nút bóp đã tuột ra hồi nào nàng không hay biết. Lụa nín thở cố kẹp sát đôi tay ôm lấy ngực. Hai Hường vò bóp, mân mê, mặt y vuì trong đống tóc rồi bời của Lụa hít hà. Y liếm mang tai của Lụa làm cho nàng chợt rùng mình phát lãnh uốn mình tránh né. Hai Hường trong cơn say y càng say hơn với mùi thơm dịu từ mái tóc Lụa phả ra, y tận dụng mọi khả năng quyết vầy cho được cuộc mây mưa. Lụa có nghe văng vẳng tiếng cười nói trên nhà, nhưng nàng không dám la. Hai Hường đàng đè chặt trên người nàng không mảnh vải che thân, nếu có ai chạy xuống chắc nàng phải độn thổ. Nàng trườn mình thoát khỏi sự kiềm chế của người nằm trên. Hai Hường không chịu bỏ qua cơ hội. Một chưn y co lên, hai ngón chưn cái của y kẹp lưng quần của nàng đạp cho tuột xuống, thân mình y ép sát bụng Lụa cọ xát. Lụa nghe nóng ở vùng da bụng, mặt nàng chợt mắc cở đỏ bừng. Nàng than thầm “Trời đất quỷ thần ơi.”

Hai Hường càng làm càng thở hào hển, thấy Lụa không la y cho rằng nàng đã đồng tình, y ngồi dậy và Lụa nhân cơ hội đó trườn mình thoát ra, y vói tay chụp đúng lưng quần và nắm kéo xuống. Vô tình Lụa giúp y lột truồng nàng ra. Nàng hoảng hồn la “Oái” một tiếng rồi hai tay bụm lấy miệng, mắt trợn trừng lo lắng. Không bỏ lở dịp may Hai Hường chồm người lên đè, Lụa kẹt nửa thân trên giường và đầu thòng xuống đất. Trong tư thế nầy nàng hoàn toàn mất khả năng chống cự. Hai Hường bấu sát ôm chặt. Dán chặt thần hình của y sát vô người Lụa, Hai Hường vừa liếm mép, vừa rên hừ hừ, uốn éo nhắp nhỏm tìm thế để vô, Lụa điếng người gần như tê liệt. Phần đất phòng vệ cuối cùng của người con gái sắp mất, người nằm trên bụng Lụa vẫn cọ xát, chồm, trườn, hít hà. Lụa chợt nằm im và rơi nước mắt. Mảnh vải nhỏ cuối cùng trên người vừa tuột xuống, một vật lạ mơn man sắp xâm phạm vùng cấm địa. Lụa nhắm mặt nằm im, nàng không còn biết phản ứng ra sao đành xuôi theo số phận. Bất chợt Hai Hường chòi mạnh làm cho toàn thân Lụa rớt lọt xuống giuờng, Lụa như người chết đuối nắm được tấm ván, nàng lật nghiêng lồm cồm bò dậy và chạy biến ra cửa sau. Hai Hường thở hổn hển vọt miệng chửi thề.
-Đù…m…

Hai Hường chụp vội vàng đống đồ y quăng bừa bải xỏ vô vừa đi ra cửa sau vừa kêu nho nhỏ:
– Em à, em ơi…em vô bận đồ không thì lạnh chết đó.

Lụa chưn trần, với mảnh áo phong phanh trên người, nàng bước né ra vườn sau, đi vòng qua bên hồng nhà đi ngược trở lại nhà. May cho nàng là Hai Hường chạy theo nàng nên y không biết ngàng đã vô lại trong nhà. Quơ quơ dưới đất Lụa lượm lại cái quần rồi bước vô chiếc buồng gói mà hai hàng nước mắt cứ chày dài trên hai má.
-Trời ơi là trời. May mà tui chưa có gì. Cái con người gì mà mặt đẹp mà lòng dạ như cầm thú vậy trời ơi. Đúng là mật ngọt chết ruồi mà.

Trên nhà trên hình như mọi người đã ra về từ lúc nào. Lụa áp tai vô vách ván nghe ngóng. Không còn tiếng động, đèn lửa tối om. Tiếng ngáy của Tám Trống đều đều từ bô ván. Lụa dán tai vô vách sau nghe ngón ngoài vườn. Chỉ có tiếng tàu cau rụng, tiếng gió lướt qua vườn, tuyệt nhiên không còn nghe tiếng gì nữa. Nàng đoán chắc Hai Hường đã về ghe. Nàng chặc lưởi thở dài:
– Đời mình cũng còn may.
Miệng thì thầm như vậy, nhưng ruột nàng héo như tàu lá chuối gặp lửa. Nước mắt vẫn chảy dài trên má. Lụa uất nghẹn ngồi vật xuống đất tựa lưng vô vách ván và nàng để mặc cho tiếng nấc nức nở thút thít phát ra thành tiếng. Không biết nàng đã thiếp đi bao lâu, có tiếng gà lục cục vỗ cánhgáy vang. Trời đã sang canh và sắp sáng. Lụa uể oải đứng dậy bước đến bên giường ghé mông ngồi xuống, hai mắt ngó trừng trừng vô khoảng không gian tối mờ mờ trước mắt. Kéo chưn lên bô ván, Lụa ngã người vật xuống, nàng lại khóc tưc tưởi.
– Tại sao đời mình lại khổ như vầy?
Tự hỏi nhưng nàng chẳng bao giờ có câu trả lời. Bên ngoài trời hưng hửng sáng, tiếng heo ụt ịt gặm chuồng, tiếng gà cục cục dẫn con đi ăn. Một ngày mới bắt đầu, và một suy nghĩ mới cũng vừa nhen nhúm trong lòng cô gái tên Lụa.

Bà Tám đứng trước cửa buồng kêu lớn:
– Lụa ơi! Lụa à! Mầy có trong buồn đó hông Lụa?
Nghe tiếng mẹ kêu, Lụa giựt mình dụi đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và vì khóc nhiều, lên tiếng trả lời mẹ:
– Dạ, dây rồi má ơi. Sáng nay con nghe mệt mệt trong người. Con muốn nằm ngủ thêm một chút.
Bà Tám dễ dải:
– Ừ, thì mầy ngủ mấy chút kệ mẹ mầy. Nhưng sáng nay mầy có ra vườn dưa với ba mầy hông?
Lụa chợt nghe đắng nghét ở cổ họng.
– Ra làm gì ở ngoải má?
– Thì tao hỏi vậy thôi.
– Tui hổng ra đó đâu. Tui nói má tui muốn bịnh rồi.

Tiếng bước chưn đi xa lần, Lụa uể oải trở mình chưa muốn ngồi dậy. Lần đầu tiên trong đời nàng có cảm giác chán nản cùng cực, cảm giác mệt mõi chán nản xâm chiếm tâm hồn kéo theo sự mệt mõi thể xác. Lụa ngáp dài, có tiếng ông Tám oang oang trên nhà trên:
– Bà ơi, tui ra ruộng đây nghen bà. Trưa xong chuyện tui về, coi con Lụa đâu rồi hỏi nó có đi với tui hông?
Bà Tám ngoài sân nói vô:
– Ừ, ông đi đi, con Lụa bịnh rồi.
Tiếng ông Tám nói cái gì đó với bà Tám ngoài sân, Lụa nghe loáng thoáng không rõ, Nàng ngồi dậy bỏ chưn xuống giường quơ tìm đôi dép xỏ vô chưn lẹp xẹp bước ra sân sau đến bên lu nước. Cầm chiếc gáo dừa múc nước mắt lơ đảng nhìn ra vườn sau vẫn còn mờ mờ trong sương. Có tiếng mái dầm khua nước và tiếng léo nhéo ngoài mương:
– Út à, sao mầy kêu tao đi đâu sớm dữ vậy mầy.
Tiếng Út giữa:
– Anh hay cằn nhằn quá à. Chị Ba nói hổng đi sớm thì về hổng kịp con nước trưa nay là hông được.
Lụa dừng tay lắng tai nghe, nhiéu mày lẩm bẩm:
– Ủa, con Hậu sai thằng em nó đi đâu mà sớm vậy?
Tiếng Sáu Bảnh cằn nhằn:
– Đi chợ thì có gì đâu mà gấp gáp quá vậy. Sao hồi tối hổng nghe mầy nói.
Tiếng thằng Út:
– Tui hổng biết. Thiệt là mấy đứa con gái kỳ cục quá chừng.
– Kỳ cục làm sao?
Bây giờ Út giữa cằn nhằn:
– Chị Ba tui đó.
Sáu Bảnh cười lớn:
– Tới mầy cằn nhằn đó cà. Hi…hi tao đã nói rồi mà giác nầy chỉ có ngủ nướng là sường thôi hà.
Lụa ngạc nhiên không hiểu Hậu sai thằng em đi chợ làm gì sớm như vậy, lại có thêm Sáu Bảnh đi theo. Lụa biết từ lâu nay Sáy Bảnh để ý Hậu, nhưng Hậu thì kín đáo chưa tỏ ra đáp lại mối tình nầy. Lụa nghĩ đến cảnh riêng mình.
– Ừa, thằng cha Sáu Bảnh coi bậm trợn mà ăn nói hổng ra lời, quê mùa như cục đất mà còn được hơn cái thằng cha Thành Đạt ba trợn. Cái số con Hậu coi vậy mà sướng thiệt chớ hổng chơi. Lụa đứng sửng miên man nghĩ đến thân phận của riêng mình. Bỗng nàng giựt mình tiếng bà Tám réo trong nhà:
– Lụa ơi, Lụa à. Mầy bơi xuồng cho tao ra chợ chút được hông?
Lụa xối nước rửa mặt, vừa trả lời mẹ nàng:
– Có gấp hông má ơi.
Tiếng bà Tám:
– Gấp thì hổng gấp, nhưng tao mới nhớ là bữa nay ra chợ bán một ít cau khô tao cũng cần chút đỉnh tiền chuẩn bị ngày Tết. Rồi mầy có muốn mua gì thì mua luôn.
Lụa tự nhiên tỉnh người ra, nỗi buồn ám ảnh nàng từ đêm hôm qua chợt tan biến. Giọng nàng có chút reo vui:
– Chèn ơi. Má sắm đồ cho tui hả.
Bà Tám bước ra sàn nước:
– Ừ, thì tao có chút tiền cũng muốn cho mầy mang quần tấm áo với người ta. Mầày làm cái gì mà nghe như là tao hổng sắm sửa gì cho mầy từ hồi nào tới giờ à.
– Thì tui nói vậy thôi. Má hổng cần đi gấp bữa nay thì thiệt tình là tui muốn ở nhà.
Giọng bà Tám hơi ngạc nhiên:
– Tồi hôm qua mầy tỉnh như sáo mà sao bịnh lẹ quá vậy?
Bà nhìn con gái chăm chăm. Người đàn bà nhà quê thất học thương con, lo lắng cho con theo suy nghĩ của bà:
– Nè, bịnh cái gì đó? Có tháng hả. Coi cái mặt của mầy sao tái xanh tái mét rồi cà. Bịnh thiệt hả?
Giọng Lụa có pha lẫn chút khó chịu:
– Má nói như thầy thuốc. Bịnh là bịng chờ thiệt với giả.
Bà Tám nhăn mặt:
– Tao hỏi hổng được sao mầy. Mà coi cái tướng của mầy cứ in tuồng như là người thất tình?
– Má!
Lụa kêu lớn và quay mặt đi. Bà Tám hồ nghi:
– Có chuyện gì mầy muốn giấu tao hả Lụa. Menm ơi, tao coi tướng hổng trật đâu. Coi cái mắt của mầy cà, sưng húp như người đau mắt, còn cái mặt xanh dờn như tàu lá.
– Sao má giỏi quá à.
Bà tám cười nhếch mép:
– Hổng giỏi gì, mà tao đẻ mầy ra được thì tao biết chớ. Mầy hổng thấy con gà mái đó sao, con gà mà nó còn biết nuôi con huống gì tao là người chớ bộ cứt sao mầy.
Lụa đang mệt mõi nhưng bỗng mắc cười và thấy thương mẹ nàng hết sức. Người đàn bà nhà quê kia là mẹ của nàng. Người chưa bao giờ bước chưn đến mái trường, suốt cuộc đời của bà chắc không biết tỉnh thành hay đòi hỏi một điều gì cho riêng bà. Người đàn bà ăn nói cục mịch đó không biết cái thời con gái bà có giống như nàng không. Nhưng từ ngày theo ông Tám nên duyên chồng vợ chưa lần đi xa quá một ngày đường. Lụa nhìn mẹ sao thương quá, nàng nhỏ giọng:
– Lát nữa con bơi xuồng cho má đi.
– Ừa, có đi cho sớm còn kịp con nước.
Lụa quay bước vô nhà thao áo lấy cái nón, quay sang hỏi mẹ:
– Má nói đem bao cau khô đi bán đã chuẩn bị rồi chưa?
Bà Tám chì chiếc bao cói dưới đất:
– Rồi, xong từ tám mươi đời vương. Mầy ôm nó xuống xuồng cho tao trước đi.
Lụa cúi xuống xách chiếc bao cói bước ra sân. Bà Tám cắp chiếc nón lá quơ vội chiếc khăn trùm lên đầu bước theo con gái. Hai mẹ con leo xuống xuồng, Lụa cời dây luộc cột chiếc xuồng đẩy mái dầm vô bớ cho chiếc xuồng trôi ra giữa giòng kinh. Gió hây hây thổi, mấy tàu lá dừa rung rinh trong nắng sớm, Lụa bơi nhẹ mái dầm dọc theo con kinh nước đang đổ ra sông cái vừa bơi dầm vừa nghĩ ngợi bâng quơ. Bà tám kéo mấy bao cói đựng cao khô lên tấm ván sạp, bà chồm người ra be xuống khoát nước rửa mặt, kéo chiếc khăn rằn trên đầu xuống lau khô, xoay người ngồi trên mũi xuồng đối diện với con gái, Bà móc tuí trầu bốc một miếng bỏ miệng nhai rau ráu, nhổ miếng nước cốt trầu đầu tiên xuống sông, kéo ống quần lau sơ hai bên mép. Bà cất tiếng:
– Lụa. Tao thấy như là mầy có chuyện gì để trong bụng hả Lụa.
Lụa quay mặt ngó lơ ra chỗ khác không dám nhìn mặt mẹ, nàng trả lời ấm ớ:
– Có chuyện gì đâu má.
Bà Tám tiếp tục nhai trầu:
– Hổng lẽ tao sai. Hổng lẽ nào đâu con. Tao đẻ ra mầy mà Lụa. Nè nói thiệt tao nghe đi Lụa. Tao chắc mầy có chuyện gì muốn dấu tao với Tía của mầy hả.

45. Lụa múc mạnh mái dầm, chiếc xuồng lướt nhanh trên sông. Nàng không muốn giấu mẹ nhưng sao khó nói. Bà Tám tiếp tục nhai trầu không noí gì thêm. Qua khỏi vàm xuồng sắp ra sông lớn, có mấy chiếc xuồng bơi ngang qua cất tiếng ơi ới kêu:
– Chị Tám đi chợ hả chị Tám.
Bà Tám day đầu ngó ra chiếc xuồng đang lướt tới, cô gái đứng trên chiếc xuồng hai chèo kêu lớn:
– Lụa ơi mầy với Dì tám đi đâu đó.
Trên xuồng là bà Năm và Nhân Hậu. Bà tám cười hềnh hệbch:
– Ủatưởng ai kêu té ra chị Nam. Chị đi đâu đó?
Bà Năm cười:
– Chèn ơi tui đi chợ chớ đi đâu. Chị đai đâu đó.
– Thì cũng như chị. Lâu quá chưa ra chợ bữa nay có mấy bao cau khô đem ra bán cho rồi. Tính để dành cho được nhiều mà kẹt quá bán đại.
Bà Năm cười:
– Biết vậy tui qua có giang cgị rồi cho khỏi mất công con Hậu. HỒi sáng thành Út nhà tui cũng đi mà tui hổng muốn đi rồi cuối cùng cũng phải đi. Hèn lâu tui chưa có gặp chị. Lóng rày dua chị ra sao rồi.
Bà Tám nhổ nước cốt trầu cái phẹt xuống sông, dùng ngón trỏ và ngón cái chùi mép:
– Bữa nay ghe bạn tới mão rồi chị ơi. Cũng nhờ trời hổng mất.
Bà Năm khen dồi:
– Chị coi bộ năm nay được dữ a.
Bà Tám cười xởi lởi:
– Được gì mà được chị ơi. Cũng qua ngày thôi, đâu có được như anh chị. Cái đám con của chị đó nó giỏi giàn trời mây mà.
Bà Năm lấy nón múc nước sức miệng:
– Thôi đi chị. Giỏi gì mà giỏi. Con Ba nhà tui mà giỏi như con Lụa nhà chị thì đỡ biết mấy.
Nhân Hậu ngừng tay bơi kêu to:
– Má!
Bà Tám day lại ngó con gái rồi quay qua ngó Nhân hậu:
– Chị nói sao chớ. Con Ba Hậu nhà chị kìa xấp mấy con Lụa của tui. Phải hông Hậu?
Hai bà mẹ nói về con cái trước mặt hai đứa con oang oang giữa sông nước như nói chuyện trong nhà, hai cô gái im lặng nhin nhau trao đổi những cái nhìn thông cảm. Lụa nháy mắt với Nhân Hậu:
– Tối về tao nói chuyện nầy mầy nghe.
Bà Tám day qua ngó con gái:
– Chuyện gì đó Lụa.
Lụa trả lời quấy quá cho qua:
– Chuyện gì đâu má. Chuyện con gái mà.
Bà Tám không giấu ánh mắt nghi ngờ:
– Ừ, chuyện gì thì chuyện…Tao biết liền mà. HỒi sáng tao nói đâu có sai.
Bà day qua bà Năm:
– Chị coi, hồi sáng nầy tui thấy cái bộ tịch như rắn mùng năm của nó tui biết là có chuyện vậy mà nó còn giấu tui chớ. Chị nghĩ coi bây giờ nó thậm thò thậm thụt với con Ba nhà chị cà.
Bà Năm cười nụ cười thông cảm:
– Thời buổi nầy mà chị Tám. Mèn ơi con gái con lứa mới nứt mũi đã thậm thò thậm thụt rồi.
Nhân Hậu lại kêu lên:
– Má!
Bà Năm ngó con:
– Ủa, sáng nay mầy mắc cái chứng gì mà kêu má hoài vậy mầy. Chuyện gí đó.
– Thì có chuyện gì đâu mà má nói thậm thò thậm thụt cái gì.
– Chớ hổng phải hén.
Bà Tám phụ họa:
– Tui cũng thấy như vậy đó chị Năm. Con Ba nhà chị ở tỉnh quen rồi, có chữ có nghĩa còn coi được, chớ như con Lụa thì có bao giờ học hành cho được chữ nhứt nào đâu mà cũng học theo cái thói gái tỉnh coi sao cho được.
Lụa kêu lớn giọng bất mãn:
– Má sao kỳ ghê. Má với Dì Năm nói gì thì nói chớ sao má nói tui vô trong đó làm cái gì. Đâu có phải tại tui hổng muốn đi học.
Bà Năm can gián:
– Con Ba nó nói nghe phải đó chị Tám. Nhu tui nè, tui cũng đâu có muốn cho Ba tui nó bỏ học mà thời thế nó phài như vậy. Chị cũng biết đó, ba nó cũng đâu có muốn vậy. Chị nói vậy tủi thân cho tụi nó chớ.
Bà Tám đang không nói ngang phè:
– Tui nói thiệt chớ tui có nói láo đâu cà. Mấythằng anh nó còn được đi học, còn con Ba tui lẽ ra cũng có hoc hoc đến nới đến chốn. Nhưng nói mà nghe chơi. Học làm mẹ gì đàn bà con gái phải hông chị. Cái gì…con vua thì được làm vua còn con sãi ở chùa thì quét lá đa …chớ thoát sao cho khỏi.
Nhân Hậu mắc cười cho hai bà già. Nàng tinh ý nghe hơi bà Tám buồn cho phần số nên nàng đáng trống lãng:
– Dì Tám nè…Dì nói cái gì con sãi ở chùa phải quết lá đa chớ. Sãi đi tu làm sao có con được.
Bà Tám ứ ớ ngớ ra hết ngó bà Năm lại quay qua dòm Nhân Hậu.
– Chớ sao mậy? Đâu con ba mầy có học nói Dì tám nghe cho thông cái coi?
Nhân hậu tưởng đâu nói giởn cho vui nào ngờ bà Tám dốt chữ nhưng không phải không biết hỏi. Nàng đâm ra ngẩn ngơ.
– Mèn ơi. Dì Tám bữa nay bắt bí con há. Nghe dì nói câu nói chữ thì con nói theo bắt bí cho vui thôi chớ con đâu có giỏi gian gì đâu.
Bà Tám chưa chụi im, bà bắt bẻ:
– Tao nói mầy nghe nghen Hậu. Bà Thị Kính là bà vãi ở chùa mà cũng có con đó cà.
Nhân Hậu bắt mắc cười khan. Nàng không ngờ người đàn bà nhà quê kia cũng biết lý luận làm người ta phải đuối lý. Nhân Hậu cười cười cập sát xuồng gần hơn:
– Nè Dì Tám à. Con nói thiệt Dì nghen. Dì mà đi học làm luật sư chác ăn như bắp đó.
Bà Tám như quên câu chuyện con gái của bà. Bà Tám cười khành khạch sung sướng.
– Mèn ơi sáng sớm ra được con ba mầy cho uống nước mưa sao nó ngọt quá chừng đi. Dì Tám nói thiệt nghen con, mỗi người cũng có phần có số hết con ơi. Mà nếu có đi học thì Dì Tám của mầy hổng đi làm nghề đó đâu.
Nhân Hậu ngạc nhiên:
– Sao vậy Dì Tám.
Bà Tám suy nghĩ một lát mới nói. Giọng bà chậm thiêït là chậm:
– Dì hông biết luật sư là làm sao. Nhưng dì biết chuyện nầy. Cái hồi năm ngoái năm kia gì đó hổng nhớ. Có cái chuyện giành đất trong xóm phải đưa ra quận xử, rồi sao mầy biết hông? Có hai bên ra cài giữa quận đường kêu bằng tòa hoà giài gì đó, có luật sư…chác vậy đó tao không nhớ nhưng kết quả thì tao nhớ đời. Đất của bên nhà tao bị cắt bờ mà tao bị xử thua vì thằng cha kia chả có tiền lo cho luật sư. Đó, tao thấy cái nghề đó ác nhơn thất đức đã hổng binh vực người nghèo thi thôi lại còn binh nhà giàu. Tao hổng ham.
Nhân Hậu nói chơi cho vui không ngờ đụng chuyện bà Tám đã ghim nên nàng đành ngậm miệng. Bà Tám nói thêm:
– Ông bà mình nói như vầy “Nhứt nghệ tinh nhứt thân vinh.” Nghề nào cũng quí hết trơn hết trọi, nhưng làm nghề phải cho phân phải mới vinh à mầy. Tao nghe người ta nói “HỔng ai thương mình bằng cơm.” Chỉ có ruộng đất cơm gạo nó mới thương mình cho nên mình qui’ nó. Còn thì…khó nói lắm mầy ơi. Di Tám mầy ngu dốt thất học nhưng ông trời ổng cho được cái đầu cũng biết phải quấy chớ mầy. Dì nói có đúng hông? Hồi xưa cái hồi mà dì Tám mầy còn là con gái nhưtụi mầy, ông bà già tao nói là mấy người có học là bác vật đó nghen.Ở làng mà có người đi học ở tỉnh về thôi thì vinh hiển lắm. Lại còn có người đi xuất dương nữa kìa. Cha ơi, hét ra lửa mữa ra khói à mầy.

46. Bà Tám nói mà mắt bà nhìn ra xa xăm. Bà Tám Trống đúng như cái tên gọi, cái bụng bà trống huơ trống hoát có gì nói nấy không đắn đo suy tính thiệt hơn. Nhân Hậu ghìm mái chèo cho chiếc xuồng trôi cặp ngang hông bên chiếc xuồng của Lụa. Bà Năm móc bịch trầu trong chiếc giỏ cói lấy ra một miếng bỏ vô miệng nhai. Bà phun nước cốt trầu xuống sông đưa hai ngón tay chùi mép miệng. Bà góp tiếng:
– Chị Tám à, thời nào cũng vậy hết trơn. Tui nhớ cái hồi mấy năm kháng chiến tụi mình còn nhỏ cũng khổ như vầy. Tía má tui cũng mơ ước đơn sơ cho con cái có mái nhà, có chồng có con yên ấm không cực khổ như ổng bả. Rồi bây giờ ông Năm nhà tui cũng vậy. Nói thiệt chị nghe có nhiều khi ngồi buồn ổng cũng nói y chang như ông bà già tui, cũng mơ ước y chang.
Bà Năm Hương ngừng ngang thở hắt ra, phun nước cốt trầu phẹt xuống giòng sông, đưa tay chùi mép. Bà tiếp:
– Chị Tám, chị nói thì tui mới nói, chị nghĩ coi, con tạo xoay vần rồi bài bản cũng cũng cứ y chang cái thời mình còn trẻ.
Bà Tám nghe thì nghe nhưng không nói gì, mắt bà ngó đăm đăm vô mặt bà Năm Hương. Người đàn nhà quê như bà Tám có biết gì đâu mà nói! Những lập luận của bà Tám chỉ là những ý nghĩ vụn vặt bất chợt nổi lên như rong rêu trong bàu nước khi con nước lên theo nước nổi lều bều và khi con nước xuống nó nằm sát đáy, trồi lên sụt xuồng vẫn ở trong bàu nước không ai để ý làm gì và chẳng bao giờ làm thay đổi cuộc sống đang âm thầm lặng lẽ trôi qua. Bà Tám nói gì thì nói cũng không qua khỏi cái suy nghĩ thông tục thường tình, không chạy đâu ra ngoài vòng lần quẩn kiếm miếng ăn. Bà Năm Hương không nghe bà Tám Trống trả lời, bà nói tiếp:
– Chị Tám, cái tuổi của tui với chị đâu đã già mà làm sao hổng biết cứ buồn riết róng quanh quẩn chỉ kiếm miếng ăn. Mà cũng ngộ, cái ông Trời ông Phật ổng sinh ra mới là ngộ chớ, chị coi đó có người ăn không hết có người lại kiếm đỏ con mắt không ra. Cái xóm mình còn đỡ đó nghen chị. Có lần tui đi qua miệt Hồng Ngự, Tân Châu. Í chị ơi, cái chỗ giáp biên giới đó mà, con người sao mà khổ tận mạng. Người Sài Gòn xuống đó mua bán hà rầm, ăn trắng mặt trơn còn người ở đó cái mái lá che mưa cũng hổng có. Cũng may, trời sanh trời dưỡng sao chớ, tui thấy họ cũng vui vẻ như thường. Tui hổng thấy ai phàn nàn gì hết trơn hết trọi chị ơi.
Bà Tám Trống nhổ phẹt nước trầu. Bà ra miệng:
– Chị nói cái gì? vui vẻ hả. Chèn đét ơi, có ai nghèo mà vui vẻ đâu chị. Trời mưa thì đất chịu chớ vui vẻ cái gì. Mà nói thiệt chị nghe, nói thì nói làm sao mà kêu thì kêu ai bây giờ? Tui thiệt chị nghen, tỉ như tui đây nè, tui đâu có muốn nghèo hoài đâu cà. Nhưng ông Tám tui ổng nói có thiệt thòi chút đỉnh cũng ráng mà chịu cho qua chớ kêu ca nỗi gì. Tui kể chuyện hồi nãy đó, có chút đất bờ trong ruộng mà cũng hổng tới đâu huống gì cái chuyện to chuyện lớn.
Bà Năm Hương có vẽ đồng ý nên không nói lời nào. Hai chiếc xuồng thuận con nước trôi theo giòng sông. Khúc sông gần đến chợ nên đông vui, hai bên bờ nhà cửa liềân nhau san sát, ghe xuồng, thuyến lớn thuyền nhỏ tấp nập dập dìu. Nhân Hậu kêu Lụa:
– Ê Lụa, lát nữa lên chợ, tui với bà đi mua chút đồ nha. Có cái này hay lắm tui muốn chỉ cho bà coi.
Lụa gật đầu:
– Ừa, đi đâu cũng được.
Bà Tám Trống khoát nước rữa tay, bụm một bụm nước súc miệng. Bà Năm Hương cất tiếng hỏi:
– Chị Tám, nghe nói vựa dưa của chị bán mão cũng được bộn hả chị.
Bà Tám ngẩng đầu lên trả lời:
– Được gì mà được chị ơi. May mà hổng lỗ vốn. Chắc sang năm tui tính kế khác.
Bà Năm thuận miệng nói xuôi:
– Tính mần ăn chuyện gì? Hay là trồng thuốc đi chị Tám.
Bà Tám Trống chuẩn bị chiếc bịch lát cầm sẵn nơi tay. Mắt dòm chiếc cầu gỗ tấp nập, miệng trả lời bà Năm Hương:
– Nói thì nói vậy, chớ mần ăn cái gì cũng phải coi thời coi thế. Tui cũng muốn bàn với ổng nghĩ quách cho xong, cái miếng đất đó lập cha nó cái vườn cây trồng mớ mận cho khoẻ. Chị nghĩ coi, đất thì cũng có đó chớ ruộng cũng được vài công chớ đâu đến nổi làm thuê gặt mướn, vậy mà sao ngóc đầu lên hổng nổi mới là kỳ cục hết sức. Hay cũng tại cái số cái phần mình nó phải như vậy?

Bà Tám hỏi thì cứ việc hỏi, bà Năm làm thinh vì chính bà cũng chưa bao giờ trả lời được rốt ráo những nổi lo toan cho nhà bà. Ông Năm Hương còn sức, và bà thì mén đẻ. Hai vợ chồng tới cái tuổi “nhi bất hoặc” mà còn lòi ra vài đứa sắp có chục đủ đầu nếu không có mớ ruộng khô ruộng bàu thì nhà bà cũng đến cái nước phải cho con Nhân Hậu đi gặt mướn mà thôi. Xóm của bà nằm gần con sông Tiền Giang, ra chợ cũng chẳng phải lâu lắc gì, vậy mà vẫn thấy xa ánh đèn đô thị. Nhiều khi cuộc sống có khó khăn bà muốn bỏ đi lên chợ Mỹ Tho ở luôn cho rồi, nhưng suy đi nghĩ lại bà chưa thêå bỏ cuộc đất nầy. Ông Năm Hương thì vui cái cảnh điền viên trong cái tuổi “tri thiên mạng.”

Đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ hổn độn mỗi khi phải có việc ra chợ thì bà Tám Trống lên tiếng hỏi:
– Chị Năm ơi, lát nữa chị về nhớ kêu tui cho tui giang với chị đi cho có bạn. Tui để con Lụa về trước nghen.
Bà Năm cười:
– Sao cũng được mà.
– Tui vô đây bán mớ cau khô mua chút đồ là về liền. Còn chị đi đâu?
Bà Năm Hương chép miệng:
– Đi mua chút đồ. Lát nữa qua chỗ bà bán gà giống tui ở đó.
Hai chiếc xuồng gìm mái chèo quay ngang hướng mũi vô bờ, bà tám nhìn Lụa:
– Mầy về trước hay còn đi đâu hông?
Lụa ngồi xuống miếng ván sạp bơi nhẹ cho mũi xuồng cặp sát tấm ván de ra ngoài mặt sông, trả lời mẹ:
– Tui cũng lẩn quẩn chút xíu rồi về. Má muốn giang ghe với Thím Năm thì tui về trước cũng được.

Hai chiếc xuồng con nhập vô bến sông đông đúc ồn ào. Hai người đàn bà bước lên bờ. Lụa cột xuồng kêu Nhân Hậu:
– Tui với bà đi chợ để má tui đi với Thím Năm.
Nhân Hậu bước lên bờ. Hai người con gái nắm tay nhau sóng bước lên con đường nhỏ bước vô ngôi chợ. Bỗng Lụa kêu lên nho nhỏ:
– Hậu! Ai, tuồng như con Sáu Nguyệt Nga kia cà.
Nhân Hậu quay lại nhìn theo ngón tay Lụa chỉ. Đằng xa Sáu Nguyệt Nga đang cắm cuí bước. Nhân Hậu gật đầu:
– Nó chớ ai.
Lụa tiếp lời:
– Ủa, nó đi đâu sớm vậy cà.
Nhân Hậu cười:
– Ủa, chớ tụi mình đi đâu đây? Mầy nói lạ quá chừng, thì nó đi chợ chớ đi đâu.
Lụa phát cười theo:
– Ừa hén. Mà…Lụa ngập ngừng một chút…tao nghe đồn nó mần ăn gì trên chợ khá lắm.
Nhân Hậu đứng lại, đàng kia Sáu Nguyệt Nga quần áo bảnh bao xăng xái bước vô ngõ nhỏ bên hông nhà lồng. Lụa ngó theo rồi bỗng kéo tay Nhân Hậu đề nghị:
– Ê, hay là tao với mầy đi theo coi nó đi làm cái giống gì.
Nhân Hậu day qua ngó bạn:
– Theo làm gì. Mầy làm như mấy bà đi bắt ghen. Chuyện của nó thì kệ nó. Hay là mầy còn ghim trong bụng chuyện bữa trước?
Lụa không nói không rằng, nhưng trongbụng còn ấm ức. Không biết vì sao Lụa có bụng nghi ngờ Sáu Nguyệt Nga. Nàng nghi ngờ cũng có lý do riêng. Chẳng là như vầy; trong đêm ăn đám tiệc ở nhà, Lụa đã một lần nhìn thấy Sáu Nguyệt Nga ỏng ẹo xà nẹo bên Hai Hường, có lúc hai người to nhỏ xầm xì Lụa có nghe hai người nhắc đến tên Lụa. Nhân Hậu không biết sự tình cứ nghĩ rằng con bạn của nàng ghen bóng ghen gió. Dù sao thì Nhân Hậu là bạn thân thiết với Sáu Nguyệt Nga, nàng đã từng đưa Sáu Nguyệt Nga đi sinh nở và nàng thương cho con bạn của nàng gặp nạn lúc tuổi vừa mới cặp kê. Từ ngày Sáu Nguyệt Nga gặp nạn sinh ra đứa con trai không có cha, cô ta đã bỏ làng đi ra chợ lâu lâu mới ghé về thăm nhà. Nhân Hậu thương bạn nhưng không biết cách nào giúp đỡ. Nhìn thấy Lụa ghen tuông nàng đứng giữa chưa biết phân giải làm sao cho phải. Nàng kéo Lụa bẻ quặc hướng khác đi vô chợ cốt tránh cho hai người con gái gặp mặt nhau.

47. Sáu Nguyệt Nga vẫn vô tình không biết có hai người đang dõi mắt theo cô. Bước vài bước sắp khuất sau mấy gánh hàng bán rau bên hông chợ, bất chợt Sáu Nguyệt Nga vô tình quay lại, Luạ giựt mình kéo Nhân Hậu bước tránh qua một bên đường, nhưng mắt vẫn chăm chú ngó theo hướng Sáu Nguyệt Nga cho đến khi Nhân Hậu kéo tay mới chịu bước theo. Hai người con gái không ngờ rằng Sáu Nguyệt Nga hôm nay đi chợ sớm bởi vì cô ta có việc. Cô có hẹn với Hai Hường bữa nay. Nhân Hậu và Lụa càng không biết là Sáu Nguyệt Nga đã quen biết Hai Hường từ trước và một điều Lụa không ngờ là Sáu Nguyệt Nga rất hận Lụa. Ngày Sáu Nguyệt Nga bị nạn Lụa vô tình vì bản tánh của Lụa ăn nói không giữ lời có lời ra tiếng vào đã xúc phạm đến tự ái của Sáu Nguyệt Nga. Từ ngày đó Sáu Nguyệt Nga để tâm thù hận. Cô ta tự hứa với lòng nếu có dịp sẽ trả thù. Khi biết được câu chuyện của Hai Hường và Lụa ở bến ghe, Sáu Nguyệt Nga rắp tâm xúi dục Hai Hường ăn nằm cho Lụa có con rồi bỏ Lụa. Hai Hường mò vô buồng của Lụa tại nhà ông Tám Trống không phải vô tình mà có bàn tay sắp xếp của Sáu Nguyệt Nga. Nhưng người tính không bằng Trời tính, Sáu Nguyệt Nga hò hát làm cho Lụa giận nên bỏ đi. Sự việc không thành, hôm nay cô ta hẹn với Hai Hường để toan kế khác. Nhân Hậu và Lụa vô tình không biết hai người đã hẹn hò ở đây.

Sáu Nguyêït Nga đẩy cánh cửa bước vô nhà mắt dớn dác ngó quanh. Một đứa nhỏ đang nằm trên võng ru em lên tiếng:
– Cô Sáu kiếm ai?
Sáu Nguyệt Nga xề xuống một bên và móc trong giỏ cói mang bên mình lấy ra mấy cái bánh Bích-quy đưa cho đưá nhỏ:
– Cô có nói với márồi. Cô hẹn một người khách ở đây, má đâu rồi?
Đứa nhỏ quen mặt Sáu Nguyệt Nga nên không e dè giơ tay cầm cái bánh và nói:
– Má cháu ở đàng sau bếp. Cô muốn cháu kêu má cháu lên hông?
Sáu Nguyệt Nga cười:
– Thôi khỏi để cô xuống bếp được rồi.
Vừa nói vừa đứng dậy bước xuống bếp vừa kêu to:
– Chị Tư ơi em nè. Chị đang làm gì ở trỏng.
Có tiếng người đàn bà trả lời:
– Ai đó?
Sáu Nguyệt Nga bước thẳng vô trong nhà:
– Em đây chị Tư.
Tiếng người đàn bà:
– Ai như tiếng con Sáu đó hả. Mầy tới sớm vậy?
– Hôm qua em đã nói với chị rồi. Em mượn nhờ chị chỗ nầy có chút công việc làm ăn với người ta. Từ sáng tới giờ có ai tìm em hông chị Tư?
Chị Tư , người phụ nữ khoảng ngoài 30 tuổi đang ngồi bằm lục bình, ngừng tay day người lại:
– Chưa…Thôi bước xuống đây ngồi chơi cái đã.
Sáu Nguyệt Nga bước lại kéo ống quần ngồi xuống bên chị Tư:
– Sao, lóng rày chị mần ăn khá hông?
Chị Tư cười xành xạch:
– Cô Sáu biết rồi mà còn hỏi. Làm ăn cái giống gì cô Sáu ơi. Nuôi mấy con heo mà cực ơi là cực. Từ cái ngày lụt năm ngoái đến giờ có làm ăn được gì đâu. Cái xuồng nó lật ngang va vô chưn cầu đúc hổng chết là may rồi. Ba sắp nhỏ chèo mướn đâu có được gì đâu.
– Ủa, tui nghe ảnh đi buôn trái cây mà?
Chị Tư thở ra:
– Buôn đâu mà buôn. Oång đi chở mướn cho mấy nhà vườn từ vườn ra chợ chớ buôn bán cái gì. Vốn liếng gì đâu mà đi buôn. Còn cô thì chắc khá à. Cô giỏi thiệt đó.
Sáu Nguyệt Nga cười hề hề:
– Chị nói y như thiệt à. Trời cho thì cũng đáp đổi qua ngày thôi chớ giàu có gì đó. À mà ảnh đi chở mướn như vậy sao tui hổng gặp ảnh ha?
Chị Tư vừa bằm mớ lục bình vừa nói:
– Ủa, mà thiệt ngộ ha, tui biết cô cũng lâu chớ tui cũng chưa bao giờ hỏi cô Sáu buôn bán cái thứ gì đó nha?
Nguyệt Nga cười cười:
– Hổng nói dấu gì chị Tư, tui mua đi bán lại lặt vặt đó mà. Khi thì mua trong vườn thuê ghe chở ra ngoài tỉnh, khi thì ai trong chợ nhờ mua cái gì thì tui lại chở vô.
Chị Tư ậm ừ:
– Vậy sao. Vậy cô đi Sè Gòn thường lắm ha?
Sáu Nguyệt Nga vừa dòm chừng ra cửa vừa trả lời:
– Thì gặp đâu đi đó.
Chị Tư xuề xòa:
– Gần Tết rồi chắc cô lu bu dữ à nghen. Nè, hồi nào cô có đi Sè Gòn mua giùm cho tui đôi giép Nhựt được hông? Nghe nói đôi giép đó trên Sè Gòn vừa đẹp vừa bền mà lại rẻ rề hà.
Sáu Nguyệt Nga gật đầu lẹ:
– Tưởng gì chớ chuyện đó thì khoẻ re. Tết nầy tui mua cho chị một đôi.
Chị Tư lắc đầu:
– Hông, hổng phải tui xin cô Sáu đâu. Tui gửi tiền mà.
Sáu Nguyệt Nga cười:
– Ừa, thì chị muốn gửi thì gửi.

48. Sáu Nguyệt Nga ngồi im nhìn chị Tư bằm rau cho heo. Căn nhà chị Tư nhỏ như những căn nhà trong khu chợ nầy. Căn nhà gồm một gian chánh và 2 chái phụ 2 bên; gian chánh bằng đất lợp mái tôn, hai chái nhỏ dừng bằng lá. Căn nhà chánh có mọi thứ cần thiết cho cuộc sống mà người dân ở quê cần. Một chiếc phản bằng gỗ, cái bàn và một chiếc tủ thờ. Hai chái nhà để nông cụ và thực phẩm, chuồng heo làm xa xa nơi góc sân che bằng lá dừa nước. Nhà chị Tư nằm xa mặt sông, sâu vào trong giồng đất không phải làm nhà sàn de ra mặt sông như những căn nhà khác trong xóm giồng. Gia đình chị chịu khó một nắng hai sương cho nên cuộc sống có vất vả nhưng không thiếu thốn. Chị ước mơ có một chiếc ghe máy đuôi tôm cho anh Tư chở mướn khỏi phải chống chèo. Chị ngó Sáu Nguyệt Nga, hôm nay bận bộ đồ bà ba 2 túi cổ tròn màu mở gà, quần lãnh đen trông trẻ hơn mọi ngày. Thiệt đúng với câu tục ngữ “Gái một con trông mòn con mắt.” Chị Tư cười:
– Sáu nè, tui nói cho cô nghe, cô đừng giận tui.
Chưa nghe hết câu Sáu Nguyệt Nga đã tươm tướp:
– Nói đi chị Tư, giận gì đâu mà giận. Nói em nghe đi chị Tư.
Chị Tư sửa lại thế ngồi, một chưn duỗi một chưn xếp:
– Người ta nói”Gái một con trông mòn con mắt” đúng thiệt. Bữa nay ngó cô Sáu coi bộ trẻ ra à nghen. Mà nè, nói cô đừng giận, bữa nay hẹn hò rồi chừng nào có rượu cho bà con uống đây?
Sáu Nguyệt Nga chợt đỏ mặt, hai mắt chớp lia:
– Chị làm em mắc cở quá chừng chừng nè…cái gì mà trông mòn con mắt …chị làm như mới gặp em lần đầu.
Chị Tư hất tóc ngược ra sau lưng, lắc đầu:
– Hổng phải tui nói ngoa cho cô Sáu đâu nghen, tui khen cô thì tui ăn được cái gì đâu. Thiệt mà, cô lóng rày ngó bộ phởn phơ hồng da trắng thịt đa nghen. Thôi có gì vui đừng có giấu.
Sáu Nguyệt Nga tự nhiên thấy vui vui, nét mặt càng hồng nhuận hơn, hai tay tự động sửa lại vạt áo, nghiêng nghiêng đầu cười. Chị Tư ngó bộ vó ỏng ẹo, đôi mắt ươn ướt đa tình thì chị đề quyết là chị đoán đúng hôm nay con Sáu nó hẹn với mèo. Sáu Nguyệt Nga từ ngày ra chợ tránh tiếng cho gia đình, cô nhập tịch làm ăn với dân chợ. Côngviệc bôn ba cuốn hút cô nên cô quên mất mình. Hơn nữa, vết thương lòng chưa kín miệng cho nên cô Sáu Nguyệt Nga chưa bao giờ nghĩ đếnchuyện mèo chuột, hoặc kiếm một tấm chồng. Hôm nay bỗng nhiên nghe chị Tư vô tình nhắc tới, Sáu Nguyệt Nga chợt động tâm. Tuy mới ngoài 20 tuổi, nhưng công việc và lối sống cởi mở đã tạo cho Sáu Nguyệt Nga một bề ngoài ngoài thành thị và từng trải. Cô cũng tự biết sắc đẹp trời cho của mình, nhưng kẹt một nỗi cái tiếng “gái chữa hoang” làm cho cô Sáu Nguyệt Nga mất đi tuổi hoa mộng đầy ắp ước mơ.
Chị Tư tò mò ngó thiệt lâu trên gương mặt hồng nhuận của Sáu Nguyệt Nga một hồi lâu mới lên tiếng hỏi:
– Nè, có phải thằng con ông Xã Năm vẫn theo cô hoài đó hông? Tui ngó bộ thằng đó được cái mã bề ngoài thôi, con gái ai mà hổng chết với nó. Nhưung cô Sáu ơi, người ta nói cục nhớt của nó bự bằng cái xuồng chở lúa của ông già nó. Liệu mà kiếm người mần ăn cho chắc cô ơi.
Chị Tư nói một thôi dài làm Sáu Nguyệt Nga chết điếng. Cô vội vàng đính chánh:
– Ui hổng phải đâu chị Tư ơi. Thằng nào mà theo tui đâu cà. Mà nều giả dụ như thằng con ông Xả Năm có theo tui đi nữa tui cũng đâu có xứng với người ta. Tui nói hổng phải đừng có nói oan cho tui lại mang tiếng ham giàu.
Chị Tư chưng hửng:
– Ủa, vậy hổng phải bữa nay cô hẹn với nó hả.
Sáu Nguyệt Nga thấy câu chuyện đi lòng vòng trớt lớt nên cười:
– Nào có phải vậy đâu. Chị cứ nói ên chị chớ tui đâu có nói lời nào đâu.
Chị Tư thắc mắc lãng xẹt:
– Vậy chớ hẹn với ai?
Sáu Nguyệt Nga chậm rải:
– Hổng phải hẹn với mèo đâu à. Tui làm ăn chớ bộ.
Chị Tư lỏ mắt ra dòm càng nghi hơn:
– Ngộ hén. Tại sao hẹn làm ăn mà bí mật quá trời vậy chớ? Sao hổng hẹn ngoài chợ?
Sáu Nguyệt Nga không biết nói làm sao cho chị Tư hiểu nên đành ngậm miệng làm thinh. Chị Tư chớp chớp mắt như có dặm rớt vô:
– Thôi thì kệ cô Sáu. Tui cũng kỳ thiệt, khi khổng khi không xen vô ba cái chuyện vầy chi hổng biết. Cô ngồi chơi nghen, tui bằm cho hết đám lục bình rồi tui ra chợ chút.
Sáu Nguyệt Nga đứng dậy bước lên nhà trên, chỗ hai đứa con nít đang chơi. Nguyệt Nga xớ rớ bước tới bước lui, ngó ra ngoài sân nôn nóng, miệng lầu bầu:
– Chèn ơi, đi đứng làm sao mà sắp tan chợ mà chưa thấy mặt mũi đâu hết vậy trời.
Sáu Nguyệt Nga bước lại tấm phản ghé mông ngồi xuống. Cô nghĩ đến Hai Hường, người thanh niên có giọng hát hay, có cái miệng ăn nói ngọt ngào và một bộ mã bên ngoài “vương tôn công tử” Sáu Nguyệt Nga sắp xếp lại mọi chuyện cho có lơp lang trước khi gặp Hai Hường. Cô ta biết Hai Hường rất muốn cặp con Lụa, và ý chừng Hai Hường muốn làm rể Tám Trống. Phần con Lụa thì coi mòi mê mệt thằêng cha “kép mùi” nầy rồi, nhưng Sáu Nguyệt Nga lại muốn khác. Vì căm hận Lụa cho nên Sáu Nguyệt Nga muốn dàn xếp làm sao cho Hai Hường và Lụa ăn nằm và sau đó cô sẽ tìm cách ly gián hai người. Cứ mỗi lần nghĩ đến tiếng cười trong trẻo của Lụa, và những câu nói như chọc vô màng nhỉ làm Sáu Nguyệt Nga muốn sôi gan. Vô tình hay cố ý Lụa cũng đã xúc phạm đến Sáu Nguyệt Nga, từ chỗ hận không biết trả vào đâu, Sáu Nguyệt Nga trút hết lên đầu con nhỏ Ba Lụa.
Nguyệt Nga bặm môi:
– Mầy vui sướng nhỡn nhơ trên sự khổ đau của tao. Tao cho mầy biết cái cảm giác của tao đã trải qua.
Có tiếng chó sủa ngoài đầu sân, Sáu Nguyệt Nga dòm ra cửa, Hai Hường đang tất tả đi vô vừa la chó. Tiếng chi Tư sau lưng Sáu Nguyệt Nga vang lên:
– Thôi cô Sáu cứ tự nhiên đi nha. Tui ẵm thằng nhỏ chạy qua chớ lát tui về.
Chị Tư cúi xuống ghé sát tai Nguyệt Nga thì thào:
– Thằng cha nầy coi bô vó hổng phải là dân ở đây. Hèn chi cô Sáu giấu hoài.
Nguyệt Nga chưa kịp nói chị Tư đã cúi mình xuống một tay nách thằng nhỏ và tay kia dẫn đứa lớn bước qua nghạch cửa ra sân.
-Tui đi nghen. Cứ tự nhiên đi. Tui đi chừng mấy tiếng mới về.
Tự dưng Sáu Nguyệt Nga sượng trân đứng chết cứng giữa nhà hông nói lời nào. Tiếng chị Tư đang chào Hai Hường ngoài sân vọng vô:
– Cổ đợi chú từ sáng tới giờ. Vô trỏng đi, tui tạt qua chợ chút.
Nguyệt Nga chưa biết phải làm gì, chị Tư đã đưa cô vào một thế khó xử. Hai Hường bước qua sân vô nhà cất tiếng chào:
– Chào cô Sáu. Mèn ơi, thiệt là hết sức xui. Sáng nay tui đã định để cho tụi nó xuống dưa, còn tui giang ghe về trước trên nầy bị có hẹn với cô Sáu đó. Nhưng, tình thiệt mà nói thì hổng có tui tụi nó rề rà tới tối chưa biết có tách bến được không, cho nên tui náng lại có chút thôi mà nói trể dữ vậy đó. Cô tới đây lâu mau.

49. Nguyệt Nga ngồi xuống phản, tự nhiên đôi mắt cô ngó chăm chăm vô mặt Hai Hường. Lâu nay cô không để ý, bữa nay mới có dịp quan sát thiệt kỹ, thì ra tay “kép mùi” này có cái bộ mã coi được. Tóc y hớt cao, chải láng ngược ra sau, mắt mang cặp kiếng mát màu nâu cánh dán, quần tây áo sơ mi sọc ca rô. Qua cách ăn mặc của y làm cho con người của y sáng sủa hơn lên. Bàn tay bên phải có đeo một chiếc lắc bằng vàng y, ngón tay giữa một chiếc nhẫn vàng và trên cổ mang miếng ngọc thạch hình ông Phật tòng teng dưới chiếc dây chuyền vàng. Hết thảy trên người Hai Hưòng toát ra vẽ ăn chơi và sang trọng. Nguyệt Nga e dè:
– Hổng có sao. Tui biết anh đang bận mà. Anh đi đường có mệt hông tưi rót nước anh uống? Chị Tư tui có mấy trái dừa Xiêm ngoải kìa.
Hai Hường tự động kéo ghế ngồi, y ngó quanh nhà:
– Ủa, nhà chị Tư cô đây hả. Tui đâu biết. Trong nhà đâu hết rồi?
Nguyệt Nga vừa ngó theo ánh mắt của hai Hường vừa trả lời y:
– Aûnh chỉ đi chợ hết rồi. Lát chiều mới về tới.
Hai Hường dừng ánh mắt nơi mặt Nguyệt Nga, y giựt mình nhận ra Nguyệt Nga bữa nay đẹp hơn đêm y gặp tại nhà Tám Trống, và đẹp hơn tất cả những lần y vô tình gặp trên đường. Y đảo nhanh đôi mắt:
– Đù…m…đẹp như vầy thì đi kiếm đâu cho ra.
Hôm nay y được Nguyệt Nga hẹn ra đây không phải vì chuyện của cô mà của y. Y nhờ Nguyệt Nga “mai mối” cho y với Lụa. Giờ đây ngồi trước mặt Nguyệt Nga “chưng dọn” y quên mất Lụa. Bản tánh tham lam làm y chói mắt. Y cười làm quen và chuyển nhanh:
– Trời ơi, cô Sáu hôm nay đẹp như tiên.
Nguyệt Nga thốt nhiên đỏ mặt cúi xuống, hai tay vân vê chéo áo bà ba không biết nói gì. Hai Hường liếm mép, nuốt nước bọt. Y nói tiếp:
– Tui nói thiệt đó chớ hổng phải nói lấy lòng đâu. Ai mà được cô thương thì phải biết người đó tu nhiều kiếp nhiều đời.
Sáu Nguyệt Nga lí nhí trong miệng:
– Anh nói quá.
Hai Hường chụp lấy thời cơ, y không không nhắc chuyện y nữa:
– Thiệt mà Sáu. Trời ơi, tui thề mà tui có nói gian cho bà bắn tui đi.
Nguyệt Nga cũng quên mất lý do đưa cô đến đây:
– Cái gì mà thề nghe ghê dữ vậy. Thì…thì tui tin anh nói thiệt. Mà nè, sao các ông đàn ông con trai sao hay thề thốt quá hà. Hở ra một chút cũng thề.
Hai Hường cười híp hai con mắt, y bỏ cặp kiếng mát xuống bàn, xoa hai tay:
– Tui nói thiệt Sáu nghe. Con gái là chúa nghi ngờ cho nên người ta phải thề thốt con gái mới tin.
Chấm dứt câu nói bằng tràng cười ha hả. Nguyệt Nga vẫn chưa biết làm gì cô cứ ngồi chết cứng trên góc phản, hai bàn tay vò qua xoắn lại chéo áo bà ba. Hai Hường liếc xéo xuống cửa bếp rồi đứng dậy:
– Tui nói thiệt Sáu nghe. Đó là nói chuyện thường tình của người ta thôi nha, còn tui hả, mỗi khi tui mở miệng thề thốt là lòng tui tin dữ lắm. Tui muốn chứng minh cho người nghe tấm lòng chân thành của tui. Sáu biết sao hông, chẳng qua là tại vì tui thương người ta tui mới thề.
Nguyệt Nga chợt tỉnh, cô rào đón:
– Í chết. Nói chuyện gì đâu không hà. Tui quên mất bữa nay anh hẹn tui lại đây là để nhờ tui…
Hai Hường chận ngang bản họng Nguyệt Nga:
– Ê! Đừng! Đừng! Tui hẹn là lấy cái lý do thôi đó mà. Tui hẹn là hẹn với Sáu đó.
Hai Hường nói chữ đó cuối câu cái miệng của y tròn vo, tiếng đó quyện trong cái lưỡi của y phát ra vừa trớt nhả, vừa có vẽ thiết tha. Lối nói “ầu ơ” như thế y đã từng quyến rủ biết bao người. Y biết con gái thích ngọt và thích được nâng niu. Y tiếp tục bài ca, biểu lộ hết tài của con gà trống sặc sở màu lông và cái mồng đỏ chót:
– Sáu biết hông. Nếu mà anh hẹn Sáu thì Sáu đâu có dám ra. Phải hông? Cho nên phải mượn cớ đó mà….Cũng như Táo Tháo, Châu Du mượn đường qua đất Thục….

Y định ba hoa chích chòe một lúc nữa để lòe Nguyệt Nga, nhưng khốn cho y đang nói ví von thì y quên mất câu chuyện y nghe lóm được về Châu Du Táo Tháo trong truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa, cho nên y khựng lại cười trừ.
Nguyệt Nga bán tín bán nghi. Cô liếc mắt dòm lên coi sự thể như thế nào. Cái mặt Hai Hường trong căn nhà nửa tối nửa sáng hơi mờ khó coi rõ được, nhưng cái mắt của y nheo nheo, cái miệng y chớt nhả cũng đã làm cho Nguyệt Nga vui trong bụng. Tâm lý chung của những người con gái dù khôn ngoan hay dại khờ đều có một căn bịnh chung là thích được khen. Dù lời khen đó, khi tỉnh táo nhận xét, đôi khi hơi quá lố. Hai Hường học được “chiêu” nầy và y đã ứng dụng nhiều lần và lần nào y cũng thắng. Cho dù y thực sự không chiếm được trái tim những người con gái y gặp, thì ít ra các cô gái không ghét y, và có ít nhiều cảm tình với y. Ở đời ai lại ghét kẻ khen mình bao giờ?
Hai Hường đảo mắt lượng định tình hình và y tấn công tiếp:
– Sáu biết hông. Ở trên đời nhiều nói ra thì khó tin, có nhiều chuyện nó cứ như là chuyện Tiên chuyện Bụt….mà nó có thiệt đó. Như tui nè, cái ngày mà tui thoáng thấy bóng Sáu ở bên kia chợ đó…tui về cứ tơ tưởng hoài…mà tui đâu có biết Sáu là ai đâu. Sau nầy mới biết …Í cha mẹ ơi, cái tên Nguyệt Nga thiệt là hết sức xứng với Sáu. Chèn ơi, người gì mà đẹp như hằng nga tái thế.
Sáu Nguyệt Nga ngồi im, tự ái được vuốt ve. Từ ngày mang con ra ở chợ, Nguyệt Nga hết sức dấu cái quá khứ bị “chữa hoang” cô cúi đầu làm ăn, nhờ trời thương gặp thời nên cũng được đồng ra đồng vô, vàng xuyến bông tai đeo nặng cổ. Nhưng trong lòng Nguyệt Nga vẫn xốn xang rạo rực mỗi đêm về nằm ôm con ngủ một mình.
Ngôi nhà Nguyệt Nga ở trọ gần chợ nơi ngã ba sông tấp nập ghe thương hồ. Buổi sáng sương mờ và hơi nước giăng kín mặt sông ngầu đục, ghe xuồng qua lại. Buổi chiều ráng đỏ cánh đồng thẳng cánh cò bay bên kia sông. Nguyệt Nga hay thờ thẩn ôm con giấu tiếng thở dài. Nguyệt Nga hận đời, hận người. Và đôi khi quá uất ức nàng chửi cả thần thánh Phật Trời.
Hai Hường dòm thấy cái điệu xàng xê sàng qua ẹo lại trên góc phàn của Sáu Nguyệt Nga y biết con cá đang đánh hơi mồi sắp cắn. Gương mặt Sáu Nguyệt Nga ưng ửng hồng, hai gò má phơn phớt như cánh phù dung. Hai Hường xoa tay xáp tới gần. Giọng y như câu xàng xê trong bài vọng cổ:
– Sáu biết hông, người ta nói “Trau ta ăn cỏ đồng ta tuy rằng cỏ cụt nhưng mà cỏ thơm” Cái nồi nào thì có cái vung nấy. Tui hông dám chắc là tui xừng với em, nhưng Sáu ơi…cái tiếng lòng của con tim nó lạ lắm…nếu mà nói ra thiệt hổng tin…anh phải lòng em Sáu từ ngày anh mới gặp…

Sáu Nguyệt Nga thiệt chết điếng trong lòng, cô không bao giờ ngờ cớ sự nó xảy ra nhanh quá ngoài tầm tay của cô. Buổi sáng nay mang tấm lóng thù hận, gặp chị Tư nói xa nói gần làm cho con tim nóng bỏng được giấu kìn từ lâu bỗng dưng sôi sục. Thời con gái ai ai cũng có những ước mơ rất đơn giàn và rất người. Là con gái không ai không muốn được người khác phái theo đuổi tỏ tình. Sáu Nguyệt Nga đâu phải là gỗ đá, vì hoàn cảnh đẩy đưa cô phải giấu kín chuyệt gái trai. Như đống lửa âm ỉ dưới đống tro chỉ đợi cơn gió nhẹ là bùng lên ngọn lửa. Nguyệt Nga im lặng tê mê khi tự ái được vuốt ve.
Hai Hường nhóng chừng con cá đã cắn câu, y nhắp nhẹ:
– Sáu à…và y thò tay ra nắm bàn tay Sáu Nguyệt Nga đang co rúm thừa thải để trên đùi.
Nguyệt Nga giựt thót mình, phàn ứng tự nhiên là rụt tay lại la lên lí nhí trong cổ họng:
– Í…đừng anh Hai…chị Tư chỉ về liền bây giờ.
Hai Hường vận dụng nụ cười thiệt tươi:
– Về đâu mà về…chỉ biết mà…mà tụi mình đâu có làm gì đâu mà sợ.
Sáu Nguyệt Nga không biết nói gì hơn, Hai Hường sà xuống một bên thò tay vuốt nhẹ lên vai Nguyệt Nga, tiếng đờn tiếng quyển như ru:
– Anh biết Sáu đâu có nở từ chối tấm lòng thành của anh đâu. Sáu à, anh nói thiệt…bây giờ Sáu biều anh nhảy xuống sông anh cũng nhảy. Anh thương Sáu thiệt mà.
Sáu Nguyệt Nga chết cứng trên góc phản, bàn tay Hai Hường như có lửa nóng hừng hực chuyền qua vai cô. Sáu nhích sang một bên giọng khàn khàn như nghẹn:
– Đừng ! Đừng! anh Hai, kỳ quá anh Hai à. Người ta dòm kia cà.
Hai Hường biết tình thế, y liếc mắt ngó ra cửa, cánh cửa khép hờ và trong nhà bóng tối lờ mờ, y mạnh dạn hơn. Hai tay y choàng qua vai Sáu Nguyệt Nga kéo sát vô người y. Nguyệt Nga run rẩy như người phát lãnh, toàn thân cô nóng ran và hai bàn tay thì lạnh ngắt. Cô chới với, phân vân. Hai Hường nắm chặt đôi bàn tay vuốt ve:
– Trời ơi, coi kìa bàn tay em lạnh ngắt…đưa đây anh làm cho ấm đi em.
– ….
Miệng y cứ nói, một tay bóp nhẹ tay Sáu Nguyệt Nga, một tay kéo sát người cô cho dựa sát vào người y. Y thì thào bên tai:
– Sáu biết hông. Anh mơ ước có một mái ấm gia đình, anh dành giụm được ít vốn chúng mình đi Sài Gòn làm ăn. Trên đó anh có quen nhiều người, lúc đầu mình chịu khó vài năm sau đâu cũng vào đó hết trơn à. Trên đó giỏi như em thì phát lên mấy hồi. Anh sẽ bỏ nghề đi ghe …rồi …
Y nói liền miệng toàn những chuyện đâu đâu trên trời dưới biển, hứa hẹn huyên thuyên. Sáu Nguyệt Nga không để lọt tai được tiếng nào, cô đang chơi vơi trong một thế giới chỉ có cô mới biết cô đang ở đâu. Hai Hường cũng chẳng cần để ý Sáu Nguyệt Nga có nghe y nói hay không, thấy Sáu Nguyệt Nga không chống cự y tiếp tục mơn trớn vuốt ve. Bàn tay trái xoa nhẹ bờ vai mơn man làn da trắng hồng có mấy sợi tóc rối, tay phải y choàng trước ngực Câu chuyện diễn tiến quá nhanh làm cho Sáu Nguyệt Nga không còn thì giờ nghĩ ngợi xa vời. Thân thể cô nóng ran lại càng nóng hơn, hơi thở như mắc nghẹn trong cổ họng. Ý cô muốn đẩy Hai Hường ra xa mà hai bàn tay thì cứng ngắt và đang run lẩy bẩy. Thời gian trôi qua càng lúc Nguyệt Nga càng mê muội trí óc. Cơ thể không cưởng lại được những xúc cảm khi đụng chạm giữa hai người. Cho đến khi hàng nút bóp trước ngực bật tung và đôi bàn tay hừng hực lửa của Hai Hường vờn qua thì Sáu Nguyệt Nga hoàn toàn mất kiểm soát. Cô mơ hồ như có bàn tay ai đó đẩy nhè nhẹ và Sáu Nguyệt Nga ngoan ngoản nằm ngửa ra phơi bộ ngực lồ lộ căng phồng trên tấm phản, hai chưn còn thả thòng nửa dưới nửa trên. Hai Hường gục mặt vô bộ ngực trần hun hít, hàm râu lún phún của y đi từ cổ xuống ngực, kéo đi đến đâu Sáu Nguyệt Nga vặn mình theo đến đó. Nguyệt Nga nhắm nghiền đôi mắt để nghe rõ từng thớ thịt căng lên tận hưởng những cảm giác cô giấu kín từ bấy lâu.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Hai Hường vỗ nhẹ lên vai Sáu Nguyệt Nga giựt mình mở choàng đôi mắt, kéo vội vàng vạt áo khép hờ và ngồi bật dậy như chiếc lò xo. Tự dựng những giọt nước mắt từ đâu lăn tròn trên đôi gò má vẫn còn đỏ au. Cô thút thít như cố nén tiếng khóc. Hai Hường vuốt lại mái tóc của y và đứng dậy. Y biết giờ nầy nên tìm cách rút lui mọi chuyện sẽ tính sau. Y tằng hắng:
– Anh phải đi liền bây giờ nè Sáu. Có chuyện gì mình sẽ tính sau nghe em.
Sáu Nguyệt Nga ngước đối mắt sũng nước ngó Hai Hường:
– Anh đi đâu? Anh làm ….được rồi anh tính sao đây?
Hai Hường xoa tay:
– Thì em có cho anh mới làm được chớ. Mà em đừng có lo, anh hứa anh sẽ chu toàn mọi việc cho em.
Sáu Nguyệt Nga khóc thành tiếng:
– Một phut tui dại khờ bây giờ tui còn biết ăn nói làm sao.
Hai Hường nuốt nước bọt:
– Em đừng có nói như vậy. Tui đâu có bỏ em đâu mà em lo. Vài ba bữa tui sẽ về đây mà. Bây giờ phải đi cho kịp.
Hai Hường nhăn nhó ra dáng khổ sở và y không chờ Sáu Nguyệt Nga trả lời y quay gót bước nhanh ra khỏi cửa. Sáu Nguyệt Nga ngồi chết cứng trên góc phản, hai hàng nước mắt tiếp tục tuôn rơi. Cô không còn khóc thành tiếng mà nước mắt cứ đầm đìa trên khuôn mặt tóc rối bời bời.

50. Mặc cho nước mắt tuôn rơi, Sáu Nguyệt Nga ngồi bất động trên phản. Có tiếng chó đánh đuôi gừ gừ mừng rở ngoài sân, biết chị Tư chủ nhà đã về Sáu Nguyệt Nga chùi lẹ những giọt nước mắt còn đọng trên khóe, sửa lại vạt áo và vuốt sơ mái tóc.
Chị Tư và chồng củng 2 đúa con đẩy cửa bước vô. Chị Tư oang oang:
– Ủa, con Sáu mầy còn đó hả. Tao lại tưởng mầy đi rồi.
Chị Tư ngó quanh và dừng lại nơi chỗ Nguyệt Nga đang ngồi, Nguyệt Nga biết ý trả lời:
– Aûnh có chuyện đi rồi. Thôi em cũng về luôn đây chị Tư, anh Tư.
Hai đứa con nhỏ của chị Tư chạy thẳng ra nhà bếp, anh Tư để cái bị cà-ròn trên góc phản gật đầu chào Sáu Nguyệt Nga. Chị Tư bước lại gần chỗ Sáu ngồi, chị nhíu mày:
– In tuồng như mầy mới khóc hả Sáu?
Sáu Nguyệt Nga cười giả lả:
– Đâu mà có.
Chị Tư nghi ngờ:
– Tao hổng thày lay đi hỏi chuyện của mầy làm gì…nhưng mầy ở trong nhà tao mà có chuyện gì thì tao cũng áy náy.
Quay sang chồng, chị Tư nói:
– Anh Tư đi nấu cơm đi anh, sáng giờ tui lo bắm ba cái mớ lục bình chưa nấu cơm trưa.
Quay sang Sáu Nguyệt Nga chị nói:
– Ừa, thì mầy về đi. Hưỡn thì qua tao chơi.
Sáu Nguyệt Nga cúi mặt bước ra cửa. Chị Tư nói vói theo:
– Sáu à, hổng phải tao nhiều chuyện nếu mà mầy có chuyện gì thì cứ nói tao làm được gì cho mầy thì tao làm nghen Sáu. Cũng như tao trả ơn cho bà già mầy đó.
Sáu Nguyệt Nga khựng lại:
– Hổng có gì đâu chị Tư. Tui về nghen.
Sáu Nguyệt Nga bước như chạy ra khỏi cửa. Đi qua khoảng sân nhỏ khi đến sát hàng tầm vông Sáu Nguyệt Nga chợt ngừng lại, quay lưng bước trở vô.
Bước qua ngạch cửa Sáu Nguyệt Nga không biết cô trở lại để làm gì. Đầu óc bần thần, sau khi thể xác ngập ngụa trong hoan lạc, bây giờ cô mới cảm nhận sự thua thiệt và biết sự dại khờ của mình. Vợ chồng chị Tư đang lui cui đàng sân sau, Nguyệt Nga bước lại tấm phản ngồi thừ người ra như người mất hồn. Cô nhớ lại mọi chuyện từ lúc cơ thể đòi hỏi đến khi Hai Hường sớ mó và cô hiến dâng cho y. Mím môi miệng lầu bầu:
– Khốn nạn!
Chẳng biết ai khốn nạn. Bọn đàn ông hay chính cô. Những người đàn ông hiếp cô vài năm trước cô đã nhận mặt nhưng không làm gì được. Trưa nay cô tự động hiến thân.
– Trời ơi! Khốn nạn.
Nguyệt Nga lầu bầu trong miệng chửi rủa.
– Ủa, mầy đó hả Sáu?
Sáu Nguyệt Nga ngước nhìn chị Tư và bật khóc ngon lành. Chị Tư tóa hỏa:
– Có chuyện gì vậy Sáu?
Nguyệt Nga nói trong màn nước mắt:
– Tụi khốn nạn.
Chị Tư chưng hửng:
– Mầy chửi ai khốn nạn? Tao hổng biết gì hết trơn.
– Thì tụi nó chớ ai.
– Mầy nói gì tao hổng hiểu gì ráo. Tụi nào?
– Tui khổ lắm chị Tư à.
Chị Tư ngồi bệt xuống nền nhà, kéo Nguyệt Nga ngồi xuống:
– Chuyện gì đầu đuôi mầy kể tao nghe coi? Tụi nào làm sao?
– Thì cái bọn đàn ông khốn nạn chớ ai.
Chị Tư trợn mắt, há miệng:
– Sáu! Mầy nói cái gì tao hổng hiểu gì ráo trọi. Chuyện gì cũng có đầu có đuôi. Cục cứt còn có đầu có đuôi mà.
Sáu Nguyệt Nga làm thinh không nói gì chỉ biết khóc như mưa như gió. Chị Tư lắc đầu nói như than:
– Mầy làm cái gì tao bù trất. Thôi mầy ngồi đó khóc cho đã nư đi. Tao đi nấu cơm lát nữa ăn cho no rồi nói chuyện sau.
Chị Tư phủi đít đứng dậy đi xuống nhà sau bỏ mặc Sáu Nguyệt Nga ngồi gục đầu khóc một mình.
Có tiếng chó sủa ngoài sân. Anh Tư ở đầu chái nhà la chó:
– Aêi đó.
Có tiếng người con gái:
– Tui đây chị Tư ơi. Chị Tư có nhà hông anh Tư?
Tiếng anh Tư:
– Có ở trỏng. Ai đó vô nhà đi.
– Tui đây. Con Lụa đây.
Sáu Nguyệt Nga nghe tên Lụa thì cô ngừng khóc, chùi vội vàng và đúng dậy đi ra sân sau.
– Chị Tư à, có con Ba Lụa kiếm chị ở trển cà. Ủa mà chị quen sao với nó?
Chị Tư chuì hai tay vô đít quần:
– Tao hổng biết nó tìm có chuyện gì. Mầy ngồi đây chơi tao xuống giờ.
Lụa bước vô nhà đi sau là Nhân Hậu. Thiệt đúng là oan gia gặp đường chật.
– Cô Ba kiếm tui hả?
Lụa bỏ nón xuống quạt ào ào:
– Dạ. Má tui bả nói qua chị hỏi có heo con để bả qua mua đó mà. Bữa nay hổng thấy chị đi chợ.
– Tưởng chuyện gì. Ờ! Ờ! Bữa nay tui hổng có ra chợ. Lứa heo vừa rồi có mấy con để nuôi chớ đâu có đâu mà bán. Cô Ba về nói với Dì Năm qua bà Tư Cần bên cầu đúc mà mua.
Lụa ngừng quạt:
– Qua bển rồi. Hổng có. Mà hổng sao, lứa sau chị có kêu tui nghen chị Tư.
Chị Tư gật đầu thay cho câu trả lời. Lụa vừa tính chào đi ra thì Sáu NguyệtNga thập thò đàng cửa sau Nhân Hậu nhìn thấy lên tiếng:
– Ủa, có con Sáu ở đây hả? Làm gì đằng sau đó Sáu? Tư Hậu đây.
Sáu Nguyệt Nga bước lên:
– Ủa, Hậu. Tao lại tưởng mình con Lụa ai dè có mầy. Đi đâu đây?
– Chở bà già đi mua chút đồ cho Tết. Hôm qua rồi mầy về hồi nào?
– Ừ, thi tao về liền. Bây giờ hai đứa còn đi đâu hông?
Nhân Hậu liếc qua Lụa nhóng chừng:
– Ừ, hổng có gì nữa thì tao về bây giờ nè.
Chị Tư đứng một bên mời:
– Nè ba người đã ăn trưa chưa, sẵn gặp bữa ở lại ăn cho vui. Giác nầy con nước đang ròng làm sao mà về. Xuống ăn cơm đi cái đã.
Nhân Hậu thấy Lụa không nói gì, cô quay qua Sáu Nguyệt Nga:
– Con Sáu mầy về chưa?
– Chưa đâu. Thôi chỉ đã nói vậy thì xuống ăn cơm để có sức mà bơi xuồng về.
Không nói thêm tiếng nào cả bốn người kéo nhau xuống bếp. Anh Tư đã ngồi sẵn trên chiếc chỏng tre với 2 đứa con. Anh đang nhâm nhi ly đế với miếng khô sặc nướng xé nhỏ trộn xoài xanh.

51. Mâm cơm đã dọn sẵn, anh Tư đang nhâm nhi miếng khô sặt. Bữa cơm nhà chị Tư hôm nay thịnh soạn; một dĩa thịt heo ba chỉ, một tô mắm tôm chà, một rỗ rau sống hái ngoài vườn gồm đủ rau thơm, húng quế, sà-lách, rau chua, rau càng cua và một dĩa rau đắng tất cả còn tươi mơn mởn.

Chị Tư ngồi xuống bên kia bộ ván ngoắc tay kêu 3 cô gái.
– Có chuyện gì vừa ăn vừa nói. Bữa nay tao ra chợ gặp bà Năm Cư ở Gò Công bả cho keo mắm mắm tôm chà, tao mua miếng thịt ba chỉ, mấy trái xoài xanh tính cho ổng lai rai. Gặp mấy đứa thì ăn luôn đừng có ngại ngùng gì nghen. Thiệt tình đi.
Sáu Nguyệt Nga cố giữ nét mặt bình thản ngồi xuống gần chị Tư bên cạnh mấy đứa nhỏ. Nhân Hậu, Ba Lụa bỏ nón ngồi xuống bộ ván.
Anh Tư cười xề xòa:
– Thiệt là hên ghê, nếu tui hông mua mấy miếng ba rọi nầy thì mấy cô mới biết cái nhà tui như thế nào. Nếu mà bữa nào cũng như vầy thì tui sướng như tiên.
Chị Tư xới cơm đua cho Sáu Nguyệt Nga, vừa cười nói:
– Anh Tư khỏi nói mấy cô đây cũng biết hết mà. Nói đúng ra cũng gần đến Tết rồi có được miếng ăn ngon cho chồng con nó nhờ. Thôi xáp đại vô cho rồi.
Nhân Hậu ngó Lụa nháy mắt cố tạo không khí tự nhiên:
– Aên đi mầy. Mấy khi ăn được mắm tôm chà với rau sống chớ. Nè, Sáu có chuyện gì thì lát nói nghen bây giờ ăn cơm đi nghen.
Nhân Hậu không biết chuyện gì xảy ra cho Sáu nhưng cô biết Lụa không ưa Sáu Nguyệt Nga, hôm nay hai người đụng mặt cô lo ngại có chuyện không vui nên ráp tâm tìm cách giải hòa cho 2 người bạn. Cô không biết binh bên nào và bỏ bên nào. Nhưng Sáu Nguyệt Nga nghĩ khác. Cô không còn hận Lụa như mấy bữa trước đây. Giờ nầy trong lòng cô như một đống tơ vò.
Chị Tư vẫn vô tình huyên thuyên:
– Mấy đứa bay có biết món mắm tôm chà này không? Tao chắc tụi bay chưa biết đâu. Anh Tư anh biết anh nói cho mấy cổ nghe đi anh Tư.
Anh Tư nhai ngấu nghiến miếng khô trộn xoài xanh, tợp một ngụm rượu, khà một tiếng rồi để cái xây chừng xuống bộ ván. Hai tay theo thói quen xoa xoa như đang bị lạnh.
– Ừ…à…món nầy hả? Tuy là mắm tôm nhưng không phải như mắm tôm của miệt khác đâu nghen. Măm tôm chà là món có tiếng của Gò Công đó mấy cô. Cái món này ăn với bánh tráng thịt heo cuốn rau sống …chà chà…ăn no hồi nào hổng hay đó. Thiệt ra mà nói, nó cũng như mắm linh, mắm sặt, mắm lóc trên miệt nầy. Nhưng nó đăïc biệt hơn chút là nó là Mắm Tôm Chà.
Nhân Hậu bật cười:
– Anh Tư nói ba đồng bảy đổi rồi cuối cùng cũng là mắm tôm chà. Ai mà hổng biết chớ. Nó nằm sờ sờ trước măt đó cà.
Anh Tư cười theo. Tợp một ngụm rượi đế nữa, anh nói như phân trần:
– Cô nói nghe cũng phải. Thì nó là mắm thôi mà. Nhưng cô biết sao hông. Quê mình có nhiều món nhà quê mà ăn hoài hông thấy ngán. Dân Sài Gòn họ đèo nhau xuống Chợ Đệm, Bình Điền, Gò Công…qua tận Mỹ Tho…làm gì vậy? À, Sài Gòn thì nhóc món ngon vật lạ mà sao họ vẫn khoái đèo nhau về quê ăn mắm, ăn cá là tại làm sao.
Anh Tư ngất ngưỡng xếp rế hai chưn trên bộ ván biểu lộ tài hiểu biết của anh. Sáu Nguyệt Nga mặt mày bí xị ngồi nhai cơm không, nghe anh Tư nói rổn rảng, nói vòng vo cũng đâm mắc cười cho cái tật rề rà của ảnh nên vui lây và tạm quên câu chuyện của riêng mình.
– Cho em nói cái nầy-Sáu Nguyệt Nga lên tiếng- Anh Tư nói lòng vòng cũng chưa nói cho tụi em biết mắm tôm chà là như thế nào?
Anh Tư mở miệng cười ha hả sung sướng:
– Thì từ từ đã Sáu. Sao mầy gấp gáp làm vậy. Thủng thỉnh tui nói cho mấy cô nghe.
Nhân Hậu xen vô:
– Anh làm như bí mật hấp dẫn lắm vậy. Dễ ẹt, tui biết nè….thì con tôm làm mắm rồi chà nó ra thành mắm tôm chà chớ có gì đâu cà.
Anh Tư cuời sung sướng:
– Aäy. Nếu như vậy thì ai mà làm hổng được? Nếu mà dễ ẹt sao người ta hổng làm mà ăn đi? Tui nói thiệt cô nghen. Mắm lóc làm sao ở đâu bằng Châu Đốc. Mắm Linh, mám sặc làm sao bằng Sa Đéc, Long Xuyên…hà…hà…còn mắm tôm chà chỉ có miệt Gò Công là số dzách.
Quê mình đó nghen tỉnh nào cũng có món ngon vật lạ. Tui nghe nói ngày còn vua quan nhà Nguyễn ở miệt ngoài Huế, bà gì hoàng hậu đó…quê ở Gò Công mỗi năm đều đem mắm tôm chà ra ngoải ai ăn cũng khen ngon. Ngon còn hơn nem công chả phượng.
Ờ còn ở Bến Tre có món tôm rang nước dừa…a…còn Mỹ Thuận hả…chèn ơi nói sao cho hết chớ. Nhưng thôi để tui nói mắm tôm chà cho nghe. Muốn làm mắm tôm chà người ta phải dùng tôm bạc thẻ ở biển đem về cắt đầu cắt duôi rồi cho chút muối đem vô cối già nhuyển, hoặc cối xay cho nhuyển sau đó mới đem ra chà trên cái rây mịn lấy thịt của con tôm. Bây giờ mới thêm gia vị, bột ngọt cho vô khạp đem phơi nắng. Thịt tôm giả nhỏ rây mịn nêm nếm rồi phơi náng vài tuần là thành món mắm tôm chà. Aäy, coi vậy mà khó lắm đó. Có người còn xay ớt để thêm màu cho mắm. Nếu mà mình làm không khéo thì để dành lâu không được đâu. Khi ăn thì mình pha cho nó loãng ra làm nước mắm chấm, còn nếu muốn đề quẹt thì đừng pha. Chèn ơi…tui đi qua miệt đó nghen thấy mà ham luôn. Nói hổng phải nói chớ nghề gì nó cũng có cái bí mật của nó mình muốn làm mà làm đâu có được.

Anh Tư cà kê món mắm tôm chà làm 3 cô gái say mê ngồi nghe. Anh Tư ngừng nói gắp miếng thịt ba rọi bỏ vô chén cơm, quẹt chút mắm tôm, thò tay bốc bỏvô chén mấy cọng rau xanh…và vô miệng nhai nhồm nhồm thấy phát thèm. Anh Tư nói thêm:
– Cái mắm nầy mà ăn với bún, rau sống, chuối chát, khế chua, dua leo, giá sống cuốn bánh tránh mới đúng điệu nghệ là biết ăn. Nhưng nhà tui bữa nay hổng có bánh tráng với lại bún nên mình ăn tạm vậy nha mấy cô.
Nhân Hậu bắt mắc cười cho anh Tư. Cô ngó anh nhai cô nói:
– Thấy anh ăn mà phát thềm đó anh Tư. Nhưng mà nè cho tui hỏi. Tại ở Gò Công mới làm được? Ở đâu mà hổng có tôm?
Anh Tư ngẩn người ra. Hồi lâu anh ấp úng:
– Nói thiệt cô Tư nghe, hổng giấu gì cô tui đi sông, giòng ghe cũng nhiều nhưng tui hổng hiểu sao chỉ có Gò Công mới có món mắém tôm chà. Mắm nầy làm bàng tôm biển nha cô, chớ hổng phải tôm bạc trong sông nước ngọt của mình đâu à. Với lại nói thì nói vậy chớ khi họ nêm nếm biết đâu người ta có cái bí mật nghề nghiệp gì mà mình hổng rành.
Nhân Hậu gật đầu:
– Anh nói nghe cũng phải. Tỉ như món Hủ Tíu ở đâu làm hổng được phải hông, nhưng tai sao Hủ Tíu Mỹ Tho ai ai cũng biết?
Anh Tư ngó chị Tư:
– Cô Tư nói nghe phải đó. Tui lên trên Chợ Lớn người ta cũng kêu bằng hủ tiú Mỹ Tho…đi đâu cũng nghe nói Hủ Tíu Mỹ Tho…mà chắc gì làm giống Mỹ Tho phải hông. Nó phải có cái gì đó đăïc biệt đó cô Tư à. Cũng bữa nay rảnh rổi, thuận miệng nói thì nói cho nghe luôn ha. Tui đã đi qua nhiều chỗ lắm, giả tỉ như trên con sông Tiền này nè, nó có mấy chỗ dọc theo con sông nầy hay lắm đó nghen cô. Tui mong làm sao mà đất nước mình hết giặc giả ở miệt quê mình là sướng nhứt xứ thiên hạ đó cô.
Sáu Nguyệt Nga quay qua ngó Lụa thăm dò, Lụa vẫn ngồi im ăn cơm. Sáu Nguyệt Nga lên tiếng:
– Tui nói hổng phải tui khoe, nhưng tui cũng đi qua nhiều chỗ mấy lúc sau nầy. Đâu anh Tư kể vài chỗ nghe chơi anh Tư.
Anh Tư cầm chai đế rót ra xây chừng:
– Tì như Gò Đen nè. Tui đang uống rượu gạo Gò Đen đó mấy cô. Để tui kể cho nghe. Như tỉ tui muốn đi vô Chợ Lớn Sài Gòn thì tui có thể đi như vầy nghen. Theo đường sông qua Long An, Cần Đước Cần Giuộc rồi vô Xóm Củi để vô Chợ Lớn là một nè. Hoặc tui theo Rạch Đào qua Rạch Kiến lên Gò Đen rồi vô Chợ Đêm Bình Chánh rồi vô Chợ Lớn nè. Cái ngả đường sông nó cũng có nhiều chuyện vui lám mấy cô ơi. Giả tỉ mấy cái chỗ mà tui nói đó chắc gì mọi người có dịp đi qua đây nè. Mà nói thiệt ra nghen, tụi tui có giang ghe đi qua cũng là đi buôn đi bán chớ mấy khi mà tụi nầy biết chỗ đó đẹp tốt ra làm sao. Thảng hoặc có người nhắc đến thì mình nói có nghe chớ còn biết thì mấy ai để ý chớ.
Nhân Hậu xen vô:
– Cái đó kều bằng Bụt chùa nhà hổng thiêng bằng ông Phật ngoài đường đó anh Tư. Người mình ham thích giàu sang, thích cái cảnh phồn huê đô hội cho nên đâu có thấy quê là chỗ đẹp tốt đâu. Nói đâu xa, hồi tui còn ở trên Tân An đi học, tụi bạn tui nó cứ mơ về Sài Gòn hoa lệ còn cái chỗ gần gủi là Trung Lương, Cai Lậy, Cái Bè trái cây ngon nức tiếng mà tụi nó đâu có biết. Cái ngộ là ở Sài Gòn mấy chàng con trai con nhà giàu mỗi ngày nghĩ là xúm nhau chạy xe vespa, lambretta, sacsh để o mèo ở Tân An, hay là đèo nhau xuống tít mù ở Trung Lương hoạc xuống Mỹ Tho thì con trai con gái nhà quê lại mơ về Sài Gòn. Kỳ cục như vậy đó cho nên hổng biết là phải mà.
Anh Tư mặt đỏ gay gật gù cười theo, thiệt tình trong bụng anh không hiểu gì. Nhân Hậu hỏi tiếp:
– Anh nói anh còn đi đâu nữa kể luôn nghen đi anh Tư.
Anh Tư bỏ chưng xuống đất tìm đôi dép. Anh nói:
– Xin lỗi đi một chút xíu nghen. Lát vô nói tiếp nghe chơi.
Chị Tư nãy giờ ngồi im lặng cho hai đứa con ăn cơm, bây giờ chị mới lên tiếng:
– Xin lỗi ba cô nghen. Anh Tư nhà tui là vậy đó. Aûnh đi theo ghe của người ta chở hàng bông, hàng xáo nên ảnh ăn nói nghe ba trật ba giuộc chớ cái bụng ảnh hổng có gì đâu.
Nhân Hậu cười:
– Tụi em biết mà chị Tư. Nói cho cùng thì đâu có ai có cái bụng dạ gì đâu. Bà con gặp nhau như vầy là quí rồi. Như con Lụa với con Sáu Nguyệt Nga đây nè, hai tụi nó là bạn bè mà hổng biết sao lóng rày như mặt trời mặt trăng hổng biết. Bây giờ sẵn có chị Tư đây là lớn hai tụi bay có gì nói ra đi cho chỉ làm chứng cho.
Chị Tư tóa hỏa:
– Í mèn đét ơi. Cô Tư nầy thiệt tình, tui ngu thấy bà tui biết gì đâu mà làm chứng…mà…mà hai đứa nó làm sao?
Sáu Nguyệt Nga quay mặt ngó Nhân Hậu buồn buồn:
– Tư Hậu à, mầy nói vậy hóa ra mầy cho tao thù ghét ganh tị gì con Lụa hả Hậu?
Nhân Hậu vẫn tỉnh như không:
– Tao biết tụi bay là bạn. Nhưng tao thấy mấy lúc sau nầy hai đứa tụi bay như mặt trời mặt trăng nên chỗ bạn bè tao nói huỵch toẹt ra luôn.
Sáu Nguyệt Nga nhíu mày tự hỏi làm sao con nhỏ Hậu nầy nó biết trong bụng mình được chớ. Phần Lụa biết Nhân hậu nhắc khéo mình; Lụa ngồi im coi thử Sáu NguyệtNga phản ứng ra sao.

Hai người con gái ngồi im như hai cục đá, chị Tư chủ nhà không biết chuyện gì nên bối rối nhìn 3 cô con gái mà mình đã từng quen biết với gia đình, chị vẫn coi tụi nó như em út trong nhà. Chị Tư coi mòi mấy đứa nầy chắc ghen tuông gì đây, sáng nay con Sáu Nguyệt Nga mượn nhà để “mèo chuột” với đàn ông con trai.. Chị đề quyết hai đứa con gái nầy ghen tuông vì thằng đàn ông chị gặp hồi sáng nay. Chị ngó qua ngó lại một hồi, chị buột miệng nói:
– Í, ba cái chuyện mèo chuột thì tui hổng biết đâu. Nhưng mà cái bọn đàn ông đỉ thỏa như con chó giái, như con heo nọc hơi đâu mà mấy cô ghen tuông cho mắc công. Ghen cái thằng cha hồi sáng đó hả?
Nhân Hậu và Lụa ngớ người ra ngạc nhiên tự hỏi “Ủa, thằng đàn ông nào hồi sáng.” Sáu Nguyệt Nga biết chị Tư ám chỉ Hai Hường. Cô càng tủi thân hơn, hai hàng nước mắt tự nhiên ứa ra lăn tròn trên hai má.
Sáu Nguyệt Nga đang thút thít thì anh Tư từ nhà sau bước vô, anh sớn sát xáp đại vô chỗ ngồi phịch xuống thở hắt ra bô lô ba la:
– Nói mấy cô cười chớ lóng rày tui yếu lắm. Mới có mấy ly mà muốn tức bụng rồi. Hồi kia tui coi cái chai nầy nhằm nhò gì…
Chị Tư xì một tiếng:
– Cái ông nầy đoảng thiệt. Ai lại trước mặt con gái con lứa mà cứ như bạn nhậu của ông hổng bằng.
Anh Tư chưng hửng:
– Ủa, tui nói thiệt đó. Ai mà nói láo làm gì, làm vương làm tướng gì mà nói láo chớ.
Chị Tư la to:
– Thôi đi. Ông nầy kỳ ghê.
Anh Tư ngó vô mâm thấy Sáu Nguyệt Nga đang cúi mặt giọt ngắn giọt dài anh hoảng hồn:
– Ủa, Sáu làm sao vậy Sáu. Hổng lẽ tui mới nói có mấy câu mà cô…cô Sáu…khóc ngon lành vậy sao? Tui nói phạm gì hả cô Sáu?
Anh Tư ngơ ngác ngó quanh, chị Tư ngó cái bộ tịch của chồng chị cười xòa:
– Anh đoảng thiệt, nhưng mà hổng phải tại anh đâu. Cô Sáu nầy có huyện buồn.
Anh Tư càng mờ ớ hơn:
– Ủa, ngộ thiệt ta ơi. Mới cười nói tùm lum đó mà sao chuyển cảnh hạ màn hổng chớp đèn màu gì ráo trọi vậy cô Sáu….mà…mà chuyện gì mói được chớ. Tui hổng biết gì ráo.
Anh vò đầu bức tai nhăn nhó:
– Mà có chuyện gì vậy côSáu?
Chị Tư ấn vai chồng:
– Thôi ông hổng biết gì thì ngồi ăn đi.
Anh Tư quay lại cự nự:
– Thì hổng biết mình phải hỏi cho biết chớ. Bộ…bộ bà tường tui say rồi sao:
Sáu Nguyệt Nga lau nước mắt:
– Hổng có gì đâu anh Tư.
Nhân Hậu vỗ vai bạn:
– Chuyện gì vậy Sáu. Mầy nói ra nghe coi, con Lụa nó làm gì…
Lụa ngơ ngác:
– Chuyện gì kỳ cục tui hổng biết đầu đuôi nữa.
Sáu Nguyệt Nga xụt xịt nước mũi:
– Thì hổng có gì…cũng tại tui hết trơn hết trọi.
– Chắc em có chuyện gì gây gỗ với thằng bồ em hả?
Sáu Nguyệt Nga ngó quanh gương mặt bỗng đỏ ửng. Giọng còn nức nở Sáu Nguyệt Nga kể lại câu chuyện cho mọi người nghe. Anh Tư lồng lên chửi thề:
– Mẹ…cái thằng đoảng thiệt…mà sao cô Sáu lại quen với nó?
Nhân Hậu ngó Lụa, Lụa nhìn Nhân Hậu. Hai cô gái kín đáo trao đổi bằng ánh mắt. Nhân Hậu lên tiếng:
– Thôi Sáu à, tui nghĩ bà lỡ dại trong một chút cũng không trách bà được…mà nói nào ngay cũng khó mà nói lắm.
Chị Tư bỏ chén xuống ván rụt rè:
– Chị nói chuyện này hổng phải…cô Sáu có nghe hổng được thì bỏ quá cho chị.
Sáu Nguyệt Nga ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn chị. Nhân Hậu ngồi sát vô bên Lụa im lạng nhìn chị Tư. Sau một lát ậm ừ nhu để nghĩ ngợi, chị Tư nói:
– Theo tui thì đàn bà con gái dễ lạt lòng, dễ bị những lời đường mật rù quến. Cô Sáu đây cũng là phận đàn bà mà đơn chiếc bương chải đầu sông cuối chợ cũng đã lâu cho nên trong cái cảnh như vậy thằng đó mới dụ dỗ được nó chớ, tui mà biết cớ sự nầy hồi sáng thì tui đâu có đi chợ làm gì. Tui cứ tưởng nó hẹn hò mèo chuột chớ đâu có ngờ. À mà sao em hẹn với nó làm ăn chuyện gì mà sáu?
Nguyệt Nga không dám kể rõ những ý nghĩ thầm kín trong đầu khi hẹn vói Hai Hường, cô nói trớ:
– Thì em chạy chợ cũng muốn nhờ y kiếm mối đi sài Gòn làm ăn …mà em đâu có ngờ cái cảnh trai đơn gái chiếc nó như vầy đâu chị Tư.
Chị Tư gật gù:
– Cũng phải hén, trai thì chủ ý còn con gái thì hớ hớ như miếng mỡ trước miệng mèo sao mà chịu được.
Chị bỗng đổi giọng đay nghiến:
– Mà cũng tại cái bọn đàn ông như là chó giái tháng Bảy, như con heo nọc xổng chuồng. Cứ thấy đàn bà con gái là tươm tướp chớ có phải tại chị em mình đâu. Ông nghe đó…ông tránh cái mặt thằng đó ra, ông mà theo đàn đúm, tùng tam tụ ngũ nhậu nhẹt với cái bọn đầu đường xó chợ dó có ngày ông cũng giống như bọn nó…
Anh Tư sửng cồ như gà trống gặp độ:
– Bà ăn nói cái gì mà bọn này bọn nọ chớ? Đàn ông con trai cũng năm bảy thứ chớ có phải ai cũng như cái thằng mắc dịch mắc toi đâu mà bà rủa cả lũ này lũ nọ.
Chị Tư giận ngang, lớn tiếng:
– Ông còn ra miệng binh tụi nó nữa hả? Tui thấy ông ra chợ gặp quen lạ gì mà kêu một tiếng là xà vô liền chớ có từ đâu. Tui mà nói oan cho ông sao?
Anh Tư có chút men cũng không vừa:
– Đ. M. Bà ăn nói cũng phải coi chừng nghen, đi qua cây da còn phải coi chừng ông thần gác miễu; ăn nói luông tuồng như bà coi chừng đa. Bà nói ai bạ đâu xáp đó chớ. Làm ăn với người ta thì cũng biết phải biết không chớ cứ như bà hổng xã giao thì có cái con c. Mà ăn sao?
Chị Tư tru tréo:
– Í mèn đét ơi. Ông chửi bà già tui hả. Mèn ơi, ông trời ngó xuống mà coi nè. Ông tưởng tui sợ ông hả. Nói cho mà biết nha, con nầy hổng vừa đâu à.

52. Sáu Nguyệt Nga hoảng hồn hoảng vía, Nhân Hậu và ba Lụa trợn tròn đôi mắt. Sáu Nguyệt Nga ân hận xen lẫn kinh ngạc, cô không ngờ câu chuyện của mình đã khiếncho vợ chồng anh Tư cãi nhau và to tiếng như vầy. Cô nắm tay chị Tư năn nỉ:
– Chị Tư à, em xin lỗi chị Tư nghen. Vì chuyện của em mà anh chị Tư cãi lộn em ân hận lắm. Cho em xin đi chị Tư.
Chị Tư phủi tay Sáu Nguyệt Nga ra và tiếng nói càng bự hơn:
– Ông đừng có hòng nghen. Ông coi lại ông đi, hổng phải ông nhậu mút cán say bí tỉ ngoài chợ hoài sao? Tui đâu có nói gian. Tui nói có mặt đèn làm chúng nghen, tui mà nói gian cho đèn tắt tui tắt theo luôn đi. Ông đừng có mà quen cái thói vũ phu hổn ẩu. Tui hổng có nhịn đâu à.
Nhân Hậu nhìn thấy tình thế coi bộ căng thẳng, không khéo lại có chuyện lớn. Nàng tằng hắng mấy tiếng rồi ấp úng:
– Anh Tư nè, em với anh chị tuy là không thân mật gần gủi như con Sáu đây, nhưng cũng là chỗ qua lại…anh chị cho em nói một lời được hông?
Anh Tư mặt đỏ phừng phừng, trái khế dười cần cổ chạy lên chạy xuống khòn khọt. Anh đang muốn nổi khùng, nghe Nhân Hậu nhỏ nhẹ anh bậm miệng gật đầu:
– Ừ, cô nói đi. Xin lỗi mấy cô nghen.
Nhân Hậu ho khan mấy tiếng rồi ấp úng:
– Nói cho ngay là chị Tư chỉ nói là nói chung chung thôi chớ chỉ có nói gì anh Tư đâu mà anh Tư giận. Theo em thì anh Tư anh cũng có phần đúng đó chị Tư. Con người ta thì đâu có phải ai cũng như ai. Chị coi trên bàn tay mình nè…còn có ngón ngắn ngón dài, cái tánh là trời sanh chớ phải ai cũng giống nhau sao? Chị nói là nó cái chị thấy cón anh Tư là ảnh sống trong cái cảnh của ảnh thì ảnh rành. Aûnh đâu phải la con người hổng biết suy nghĩ. Em thấy gia đình anh chị tuy là vất vả nhưng mà hạnh phúc trăm điều. Em còn nhỏ chua biết gì nhiều nhưng mà em nghĩ sao em nói vậy. Xin anh Tư với chị Tư đừng có hiểu lầm mà sau nầy ân hận…em là người ngoài cuộc cho nên em nói như vậy. Anh chị nghĩ coi có phải hông?
Vợ chồng anh Tư im lặng. Nhân hậu nói tiếp:
– Anh chị đã coi con Sáu như em, coi tụi em như em thì xin anh chị có một lời nói giúp cho con sáu nó bớt buồn.
Cơn giận làm cho gương mặt anh Tư tái xanh bây giờ đã hồng trở lại. Anh vuốt ngược mái tóc rối bù ra ra sau, đưa ly rượu lên nốc cạn. Chị Tư hai mắt tóe lửa cũng đãõ giảm phần nào. Mấy đứa nhỏ xúm lại một góc phản mặt xanh dờn cũng len lèn thở ra.
Nhân Hậu nhoẻn nụ cười:
– Hồi nảy đang nói mấy cái chuyện ăn uống đang ngon lành bây giờ anh Tư chị Tư còn húng nói chuyện đó nữa cho tụi em nghe hông?
Anh Tư ngó chị Tư, liếc mắt qua Sáu Nguyệt Nga. Giọng anh khàn đục:
– Thôi đi. Còn dịp khác tui kể cho nghe.
Sáu Nguyệt Nga thấy cảnh cãi lộn đã lắng dịu, cô không biết nói gì. Im lặng cúi đầu.
Chị Tư im lặng dọn chén đũa. Sáu Nguyệt Nga tuột xuống khỏi bộ ván bước ra sau bếp, Nhân Hậu ngó theo, chị Tư nhìn Nhân Hậu và Lụa nói nhỏ:
– Hai cô theo nó coi sao? Coi chừng nó quẩn nó làm bậy đó.
Nhân Hậu lật đật bước theo:
– Sáu à! Đi đâu đó.
Sáu Nguyệt Nga không trả lời bưóc thẳng ra sau vườn. Bầu trời đã về chiều, gió từ sông thổi lên mát lạnh, Nguyệt Nga rùng mình. Nhân Hậu bén gót bước theo bạn:
– Sáu à. Đứng lại đi tui nói cái nầy.
Sáu Nguyệt Nga tiếp tục bước ra tận cuối vườn đến bên bờ mương nước ngồi xuống. Nhân Hậu ngoắc Lụa đi theo. Cả ba người đi đến bờ mương và cùng ngồi dưới gốc cây mận im lặng ngó mông ra cánh đồng bên cạnh ngôi chợ. Gió đồng lồng lộng qua vườn cây, tấm áo của Sáu Nguyệt Nga lồng gió phất phơ, hai cái nút bóp gần cổ sút ra để lộ một phần ngực chắc nịch. Phần ngực trần của Sáu Nguyệt gần nơi cổ có hình tam giác rám nắng màu nâu, cái mũi hình tam giác chỉa thẳng xuống phần trủng giữa hai nhủ hoa căng cứng phập phồng. Sáu Nguyệt Nga không bận áo ngực, hai đầu núm nho nhỏ tròn xoe như đầu núm cau màu hồng phấn pha chút màu nâu. Nhân Hậu ngó thấy, mặt nàng chợt ửng hồng và bất giác nàng nhìn xuống ngực mình và hai tay tự động khép hai vạt áo. Nàng rủa thầm trong bụng:
– Gái một con trồng mòn con mắt. Cứ đưa hớ hớ ra như vầy mà biểu ai nhịn cho được chớ.
Nhích sát vô gần bạn, Nhân Hậu nói nho nhỏ:
– Bộ hồi sáng bà đi chợ bà quên mặc áo nịt ngực hả.
Sáu Nguyệt Nga giựt mình ngó xuống và hai tay vội vàng gài hai hột nút trước ngực. Hai má nóng rang, giọng cô lí nhí:
– Có chớ…mà hồi nãy…chắc hồi nãy nó xé đứt tuột ra rồi tui quên…
Một hình ảnh gai góc của hai con người quằn quại quấn nhau lăn lộn đến nổi cái áo ngực cũng phải đứt bung làm Nhân Hậu nổi da gà rùng mình mấy lượt.
– Thôi chuyện đó qua rồi đừng nghĩ đến nữa. Ông bà nói “Họa vô đơn chí, phước bất trùng lai.” Thôi thì bà cứ coi như bị nạn. Đừng nghĩ nữa.
Nguyệt Nga bức một lá mận nhăn nhăn giữa hai hàm răng:
– Nói thì dễ lắm Hậu à. Chuyện nó còn ràng ràng trước mắt làm sao mà quên cho được.

Sáu Nguyệt Nga im bặt và bất chợt khép chặt hai đầu gối, thót bụng vô, cô có cảm giác như trong phần giữa hai đùi có chất gì ươn ướt đang thấm ra. Cô rùng mình nhắm mắt. Giữa hai hàm răng cắn chặt có tiếng rên rỉ phát ra:
– Trời ơi là trời.
Nhân Hậu thấy bạn nhắm mắt rùng mình và rên, nàng không biết chuyện gì xảy ra nên đưa tay đỡ bạn. Sáu Nguyệt Nga ngã đầu trên vai bạn thút thít:
– Làm sao bây giờ hả Hậu?
Nhân Hậu khẻ vuốt vai bạn an ủi:
– Làm sao? Hay làmầy khóc đi cho vơi nỗi buồn.
Sáu Nguyệt Nga lắc đầu:
– Hậu ơi. Sao đời của tui cứ gặp chuyện khổ hoài vậy Hậu. Tui còn nhớ mấy nắm trước Hậu cũng dẫn tui đi. Hậu cũng biểu Nga ơi hãy khóc đi cho vơi nỗi khổ? Hậu ơi bao giờ mới hết khổ hả Hậu?

53. Nhân Hậu lặng thinh, Lụa ngồi bên kia cũng khe khẻ lắc đầu thương cảm. Nhân Hậu gật đầu ra dấu cho Lụa bước qua bên nầy. Lụa đứng lên bước tới ngồi xuống bên cạnh, Nguyệt Nga nhè nhẹ mở mắt ngó Lụa rồi khép lại, có hai giọt nước long lanh như hai viên ngọc trai lăn tròn trên gò má. Nguyệt Nga nói như rên:
– Lụa ơi, tha lỗi cho tui nha.
Lụa trợn mắt ngó Nhân Hậu tưởng Nguyệt Nga đang mê sảng. Nguyệt Nga tiếp tục nói:
– Lụa nói đi Lụa. Ừ một tiếng đi Lụa. Tha lỗi cho tui nha Lụa.
Lụa lên tiếng:
– Mà…mà…chị…à…Nga có làm gì đâu mà kêu tui tha lỗi?
Nguyệt Nga vẫn nhắm nghiền đôi mắt, ngã đầu tựa lên vai Nhân Hậu:
– Thì Lụa cứ ừ đi rồi tui nói cho nghe.
Lụa nhăn mặt ngó Nhân Hậu hỏi ý. Nhân Hậu gật đầu nhuớng mắt có ý biểu Lụa ừ đi. Lụa gật đầu, tay nắm vai Nguyệt Nga:
– Ừ.
Nguyệt Nga cười trong nước mắt:
– Tui nói ra chuyện nầy…mà hồi nãy tui chưa dám nói. Tui …tui…sáng nay tui hẹn thằng cha hai Hường chớ hổng phải thằng chả hẹn tui.
Nhân Hậu ngắùt lời:
– Ừ, thì ai hẹn cũng đâu có sao. Nếu bà hẹn cũng đâu có sao. Bây giờ còn đang xúc động Nga đừng có tự hành hạ mình, đừng tự đổ lỗi cho mình nha Nga.
Nguyẹt Nga cười:
– Hậu đừng có cắt lời tui. Hổng phải tui tự đày đọa tui đâu, mà tui hẹn thằng đó thiệt mà.
Nhân Hậu vuốt ngực bạn:
– Thì hẹn cũng đâu có sao. Nếu mà Nga muốn lấáy thằng chả cũng được mà. Đâu có ai nói gì đâu.
Nguyệt Nga lắc đầu nguầy ngậy:
– Hậu hổng hiểu tui nói gì mà sao cứ chận ngang bản họng hoài vậy? Để tui nói cái đã. Tui nói là tui có lỗi với Lụa mà.
Lụa bây giờ mới hiểu ý của Nguyệt Nga. Lụa lên tiếng trấn an:
– Nga à, thôi tui biết rồi. Chắc Nga nghĩ là tui bồ với Hai Hường, rồi Nga hẹn với Hai Hường, rồi… rồi ăn nằm với ảnh là có lỗi với tui chớ gì? Hông sao đâu Nga à, tui với ảnh đâu đã có gì đâu. Thôi nghĩ đi, tui hổng có nghĩ gì đâu.
Nguyệt Nga bật ngồi dậy phát cười lớn:
– Trời ơi, hai bà nầy kỳ ghê. Tui đã nói là hai người hiểu lầm rồi. Hổng phải.
Nhân Hậu và Lụa cùng ngây người trợn mắt ngó nhau.
– Lầm!
Ừa! Hai người lầm rồi. Nhân Hậu không biết nói gì hơn là ngồi lặng thinh ngó mông ra con mương nước chảy có mấy trái mận rụng xuống mương nước “chủm…chủm” nước văng tung tóe. Bên kia con mương là đám bạc hà trồng xen kẻ với mấy vạt ngò ôm, mấy gốc mận đang sai trái chín đỏ cây. Dưới mương đàn cá lòng tong đang bơi xuôi theo giòng nước đục lờ lờ. Nhâu Hậu day qua ngó hai đứa bạn gái:
– Chị Tư có mấy cây mận Hồng Đào coi tốt dữ a nghen.
Không có tiếng trả lời. Lụa ngồi bên cạnh Nguyệt Nga hai tay lơ đảng vò nát lá mận đang cầm trong tay bốc mùi thơm thoang thoảng.
– Nguyệt Nga à, thôi bỏ qua chuyện đó đi. Hết cơn hạn sẽ đến lúc mưa rào, đời mầy rồi cũng có ngày sáng sủa hổng lẽ oan trái hoài hay sao. Nhân Hậu an ủi bạn.
Nguyệt Nga vẫn khóc rấm rứt, Lụa ngồi nhích sát vô ôm vai bạn nói nhỏ:
– Thôi về đi chớ hổng lẽ ngồi nhà người ta ăn vạ như vầy sao?
Thấy bạn ôm vai thù thỉ, Nguyệt Nga càng tủi thân hơn. Cô rấm rứt ngã đầu trên vai Lụa tiếng nói đứt khoảng:
– Tui có lỗi thiệt là nhiều với chị…chị Lụa ơi. Cái chuyện hồi sáng tui thiệt là hổng muốn…tui nói thiệt là tại tui hết trơn hết trọi.
Lụa vỗ về:
– Không ai trách chị đâu đứng buồn nữa.
Nguyệt Nga xịt nước mũi, kéo ống quần chuì ngang:
– Để tui nói ra tui mới hết khổ được. Cái số tui nó như vậy…mà cũng tại tui hết trơn. Hôm đó ở nhà của chị là tui đã có cái bụng là rủ chị đi chơi với Hai Hường…trong bụng tui là tui đã ghim chị từ cái năm tui mới có bầu lận cà. Cái đó là tại chị hay nói nầy nói nọ làm thầy đới nên tui để bụng tui ghét chị. Tui mới thấy thằng cha Hai nầy nó muốn chị…chị…nên tui mới đốc vô. Tui muốn đốc vô cho chị xáp với thằng chả để rồi tui sẽ rù quến thằng chả bỏ chị…ý tui muốn nói là …cho chị một cái bầu cho chị biết thân…Chị Lụa ơi….chị có bỏ qua cho tui hông? Tui thiệt là có lỗi. Sáng nay tui rủ nó ra đây là cũng muốn bàn mưu tính kế cho nó…ai ngờ…nó lại xáp vô với tui. Ai mà dè…
Nguyệt nói đứt đầu đứt đuôi, nói trong tiếng xụt xịt đứt khoảng. Lụa ngồi im lắng tai nghe, và nghe đến đâu toát môà hôi đến đó, trái tim trong ngực phập phồng hú vía thầm. Nhân Hậu nghe không sót chữ nào. Hai mắt nàng mở lớn, khi Nguyệt Nga dứt lời Nhân hậu thở ra theo tiếng kêu nho nhỏ:
– Trời ơi!
Nhân Hậu ngồi sát vô một bên vuốt lên lưng Nguyệt Nga:
– Thiệt hả Nga?
Nguyệt Nga ngẩng đầu ngó bạn gật. Lụa mím môi cố nén tiếng thở dài:
– Tròi đất quỷ thần ơi, tui đâu có biết cớ sự như vầy đâu.
Nguyệt Nga vội vàng ngồi thẳng lưng lên e dè ngó Lụa:
– Tui kể thiệt hết rồi đó…chị Lụa có giận tui hông?
– Giận làm gì bây giờ. Lụa thở dài áo não-Nga đã nói như vậy có bụng dạ nào mà tui giận được.
Nhân Hậu nghiêm nghị:
– Cái đó kêu bằng người tính hổng bằng ông Trời ổng tính. Nga lãnh hết quả báo rồi…cái quả báo nhãn tiền ngay trước mắt thấy hông. Mà tui cũng thắc mắc hổng hiểu tại sao con Lụa nó làm gì mà Nga rắp tâm thù nó dữ vậy để cho đến nông nổi nầy chớ.
Nguyệt Nga vuốt lại mới tóc, quần nó thành một cục sau gáy. Cô cúi xuống vốc nước trong mương rữa mặt. Cà ba cô gái ngồi im một lúc, Nguyệt Nga rụt rè:
– Thôi bầy giờ tui về nghen chị Lụa, tui về để thằng nhỏ nó chờ.
Lụa nắm tay Nguyệt Nga xiết mạnh:
– Chỗ đàn bà con gái tui hổng có giận chị đâu, tui còn thương hơn. Chị Nga nè, hay là chị về lại xóm mà ở cho có mẹ có con, có bà có cháu hổng hơn một thân một mình ở ngoài nầy?
Nguyệt Nga lượm một lá mận bỏ vô miệng cắn cắn nhai nhai. Ngó Nhân Hậu, ngó Lụa một hồi:
– Chưa biết tính làm sao. Ba tui ổng buồn dữ lắm, mấy anh chị em tui thì cũng buồn. Con gái lớn trong nhà mà hai chị. Tui chưa biết tính ngõ nào cho đúng.
Nhân Hậu nghiêng đầu lắc mạnh, xương cần cổ kêu lắc cắc. Lụa chớp đôi mắt lắc đầu. Nguyệt Nga chùi tay vô hai ống quần. Nàng mím môi:
– Má tui bả cũng muốn tui về, nhung bây giờ thì còn mặt mũi nào mà về nữa chớ. Còn cái thằng quỷ sứ hà bá đâm, tui hận nó suốt đời.
Nhân Hậu nói nho nhỏ:
– Nga cho tui nói cái nầy. Cái con người ta ai cũng có cái nghiệp của mình hết; Nga bị chuyện nầy chuyện nọ thì Nga nên biết là mình đã có cái nghiệp quả xấu. Tui hổng giám nói gì nhiều, nhưng tui khuyên Nga đừng nên để cái tâm thù oán nó che mờ đầu óc rồi sinh ra những cái chuyện tầm bậy tầm bạ. Đó, như thể là Nga đã thù ghét con Lụa rồi nó dẫn tới cái mưu đồ hại người khác đến nổi nó trở lại nó hại mình đó. Nga thấy hông.
Nguyệt Nga xìu nét mặt:
– Nhưng hổng trả thù thì tui chịu đâu có được. Cái hồi trước tui ghét chị Lụa vì tui tự ái, vì cái lanh chanh của tui. Tui biết tui bậy rồi, vì chị Lụa đâu có hại gì tui đâu. Mà cái nầy thằng cha nầy nó hại đời tui. Cái thằng cha ó đâm nầy nó hại tui thiệt mà, biểu tui hổng thù sao được.
Nhân Hậu chóp mắt suy nghĩ. Lụa ngồi làm thinh lắng nghe. Nàng thầm nghĩ “Cái con Hậu nầy nó học ba cái đó hồi nào mà nó nói cứ như là ông sư bà thầy trong chùa hổng bằng.” Nhân Hậu đứng dậy vói tay ngắt một trái mận bỏ vô miệng cắn làm hai nhai rau ráu. Vừa nhai vừa nói:
– Tỉ như vầy nghen. Cái trái mận nầy nó từ hột cây mận rồi lên cây mận và bây giờ sanh ra trái mận. Cái hột kêu bằng nhơn, cái trái kêu bằng quả, tức là cái trái. Hể có nhơn là có quả, mà có quả chắc là có cái nhơn của nó.
Nhân Hậu ngừng lại. Nguyệt Nga nhíu đôi mày cong, chớp đôi mắt to tròn. Cô lên tiếng hỏi:
– Chị nói cái gì nghe ba phải quá hà, tui hổng hiểu. Cái hột nó sanh cái cây cái cây có trái ai mà hổng biết chớ. Có cái gì mới đâu cà?
– Cũng có chớ. Hồi trước là mình hổng biết, bây giờ mình biết.
Nguyệt Nga cãi liền:
– Chị nói sao chớ. Ai mà hổng biết chớ?
Nhân Hậu ngẩn người ra thật lâu mới nói:
– Ừ, cái chuyện nầy đúng là ai cũng biết hết á. Nhưng mà cái đó kêu bằng tự nhiên, còn cái tui nói là cái biết có ý thức đàng hoàng. Cũng tỉ như chị ăn cơm, con bò ăn cỏ, con chim ăn lúa. Đó là cái lẽ sinh tồn, còn cái này có bài có bản và mình sẽ …
Nguyệt Nga ngắt lời, giọng cô ráo hoảnh khô ran:
– Bây giờ tui nhờ chị chỉ cho tui làm cái gì nè. Hổng lẽ tui hổng báo thù cứ để cho nó đi bẹo hình bẹo dạng làm hại người ta hoài sao? Tui đâu có phải là ông Phật đâu.
Nhân Hậu nhìn thấy ánh mắt Nguyệt Nga tia ra ánh lửa hận thù trong câu nói, nàng đành bất lực nói xuôi:
– Cái gì cũng vậy ân đền oán trả là việc thường tình của con người. Nhưng tui muốn khuyên với Nga một lời cởi được nên cởi.

Quê hương chín nhánh cửu Cưủ long
Biển đông dậy sóng, đầu rồng đất thiêng
Nguồn cọi lạc việt rồng tiên
Mang gươm mở nước dựng miền phù sa
U minh, đồng tháp bao la
Một vùng đất hưa đậm đà tình thương.

54. Hai Hường bơi xuồng đi một đổi nó nhớ lại còn bỏ quên cái áo ngoài chợ tính quay xuồng trở ra, nhưng khi nó ngó quanh thấy nước đang vô nên không muốn đi nữa. Nó ngáp dài, buổi chiều chưa xuống mà mắt nó đã muốn lại, nó biết nó buồn ngủ vì mất sức quá nhiều, nó như mường tượng ra cảnh “chiến đấu” của nó với nhỏ Sáu Nguyệt Nga hồi giác trưa nầy tại nhà người ta mà nó liếm mép thèm thuồng. Hai Hường bất giác ngó chung quanh xuồng:
– Mẹ họ con nhỏ ngon lành hết sức mà còn điệu nghệ hết chỗ chê. Đù…mẹ chớ đâu có như mấy đứa nhà quê khác nằm im re như con cá ươn thấy mà phát chán.
Hai Hường nói mình ên rồi lè lưỡi liếm mép mấy lượt.

Nước trên kinh vẫn chảy ngược vô đồng, Hai Hường bơi lẹ, đến gần ngả rẻ ra cầu đúc nó tấp xuồng vô con mương nhỏ, lủi mũi xuống vô đám đế và nhảy lên bờ đi thẳng vô nhà. Từ ngày Hai Hường ăn nên làm ra, nó tậu được căn nhà nhỏ cất nhờ trong đám đất của ngôi chùa trong xóm. Nó hẹn với con Lép sẽ đón con nhỏ về quê mần ruộng xây dựng vớ chồng. Từ ngày nó bỏ con Lép trên Sài Gòn đi ở đợ cho người ta, nó theo ghe bầu đi chở mướn. Đời sông hồ trôi nổi đó đây nó quen ăn trắng mặt trơn, quen những buổi chiều ngồi co giò lên ghế đầu nhậu lai rai khô mực, miếng lòng heo, con khô đuối. Quen ăn không quen nhịn, gặp đàn bà con gái nào hơi trăng trắng nước da, ló cái miếng tam giác dưới vạt áo bà ba chỗ lưng quần “múp múp” là hai mắt nó híp lại thèm thuồng tìm cách gạ gẫm làm quen rồi hứa hẹn để mồi chài “ăn nằm.” Cái mửng hứa hẹn bạt mạng thêm cái miệng bôi mỡ trơn tuột và bộ vó “chải đầu láng” như công tử con nhà giàu đã cho Hai Hường nhiều cơ hội.
Hai Hường vừa đi vừa ngó dớn dát như sợ ai thấy được trong óc nó nghĩ chuyện gì. Thói thường những ai có tư tưởng mờ ám thì hay giựt mình. Đang đi đi bỗng có tiếng kêu giựt lại:
– Hai Hường!
Nó giựt mình thiếu điều nhảy dựng lên như con ngựa bị giựt giây cương:
– Ai đó.
– Vô đây chơi.
Hai Hường day đầu ngó qua bên đường chỗ phát ra tiếng kêu. Một nhóm 3 người đàn ông đang ngồi nhậu giơ tay ngoác nó. Hai Hường rẻ xuống.
– Mầy đi đâu về đó Hai Hường?
Hai Hường bây giờ mới nhìn rõ ba người đàn ông, nó muốn thối lui mà không còn kịp. Những người nầy đã gặp nó mấy lần ngoài chợ, nó sợ đã không giám gặp vậy mà lâu lâu “oan gia gặp đường chật” nó bị hoài.
Mộtngười đàn ông trong bọn họ chỉ chiếc ghế trống nói với Hai Hường:
– Ngồi xuống đó làm ly đi. Mầy đi đâu mà sớn sát liếc ngang liếc dọc như thằng bắt trộm gà vậy mầy?
Hai Hường nhe răng cười không trả lời. Nó tìm cách tránh né để đứng dậy đi về. Tại sao nó sợ họ. Câu chuyện bí mật của nó như vầy:

Hôm đó một ngày nắng ấm, Hai Hường đang lớ ngớ núp trong đám trâm bầu, nó đứng ngồi không yên, chiếc tam bản đang ngóc mũi chờ nó dưới lùm cây. Ngồi một lát Hai Hường đứng lên dợm muốn đi thì có tiếng sột soạt và một tiếng xuỵt nho nhỏ phát ra từ đàng sau:
– Nè, anh Hai, tui đàng nầy nè. Bước qua đây.
Hai Hường ngó lại, người phụ nữ ngoắc tay miệng onû ẻn:
– Còn hổng qua đây hả. Tui đợi từ nảy giờ muốn đi dzìa rồi đó.
Hai Hường bò qua gò đất phía sau. Vừa ngồi xuống y đã lụp chụp choàng tay qua vai chị đàn bà. Chị ta đẩy nó ra:
– Từ từ thủng thỉnh chút được hông. Làm cái gì như là mèo thấy mỡ.
Hai Hường chụp bốc lung tung, chị đàn bà cười rúc rích:
– Coi cà, đã nói thủng thỉnh mà cứ tươm tướp chụp hốt lung tung coi chừng rách áo người ta.
Hai Hường ậm ừ cho có, hai tay y cứ chụp hốt, chị đàn bà cười rúc rích né tránh. Cuối cùng Hai Hường đè ngửa ra đám cỏ khô. Chị đàn bà la lên nho nhỏ:
– Làm dơ áo người ta hết trơn cà.
Hai Hường ngồi dậy kéo cái khăn đang choàng trên cổ:
– Để anh lót cái khăn.
Chị đàn bà ngồi dậy cái rột, giọng chị rậm rật:
– Nhưng mà một chút thôi nghen.
Hai Hường trài cái khăn lau mặt của y xuống đám cỏ khô gật đầu liền:
– Ừ, một chút thôi.
Miệng nói tay đầy nhè nhẹ cho người phụ nữ nằm xuống, Hai Hường chồm người lên hun hít chị đàn bà cười hí hí trong cổ họng.
– Coi chừng cái áo nhăn hết trơn rồi cà.
Hai Hường gầm gừ trong cổ tay thò ra bứt hàng nút bóp kêu “bựt…bựt”, thân hình đẩy đà no tròn với hai gò ngực cao ngồn ngồn phơi ra trước cặp mắt hau háu của hai Hường, y nhaò xuống trong khi chị đàn bà ú ớ:
– Coi chừng người ta thấy…ứ…ứ…đừng cắn đau em…
Chị nằm ngữa mặt nhìn bầu trời xanh, tay chị mân mê đám cỏ, hai mắt cố mở lờn tìm một cái gì đó trên cành cây để theo dỏi và cố chống chọi lại những càm giác nhốn nháo, rạo rực đang trào lên. Miệng chị đã khô đét, nuốt nước miếng hoài không hết. Chị hướng ý nghĩ đến một chuyện khác khi bàn tay nhám của người thanh niên trên bụng chị đang mò đến sợi lưng quần làm cho chị có cảm giác gây gây rùng mình. Chị cố gắng nhớ đến hoàn cảnh ngày chị gặp hắn. Dù chỉ là vợ bé của ông Hội Đồng, chị Hai Mén, vẫn có một quyền uy với đám tá điền trong làng, tên cúng cơm của chi là gì mọi người không ai biết, có một điều chị mén đẻ cho nên bà con trong xóm kêu chị là Mén, vợ bé hội đồng hai nên người ta ghép thành tên chị Hai Mén. Chị còn trẻ, mới ngoài 30, thân hình đẩy đà, bộ ngực ngồn ngộn vun cao dưới lớp áo bà ba, gương mặt sáng sủa dễ coi, đôi mắt chị…thì thôi; mấy ông già trong làng nói là “Đêm bảy ngày ba vô ra không kể” ông chồng già chịu sao cho thấu, mấy đứa thanh niên trong làng sợ ông hội đồng nên không đứa nào hó hé tò le với chị mặc dù chị Hai Mén mời mọc rủ rê háy mắt trề môi bẹo hình bẹo dạng. Cho tới một ngày Hai Hường theo ghe bầu của mấy tay anh chị từ Sài Gòn về ăn nhậu ở nhà ông Hội Đồng thì sinh chuyện tức thì. Đêm đầu tiên ngủ lại nhà ông Hai Hường trong cơn say đã mò trúng chị Hai, sau khi thỏa thê, hai Hường không biết y đã mò trúng chị hay chị mò đến chiếu hai Hường. Nói gì thì nói, Hai Hường vẫn sợ cái oai của ông chồng già của chị. Làm ăn qua lại trên sông, nay ghé bến nầy mai ghé bến nọ hết gì chỗ ăn chơi sao lại đâm đầu vô ổ ong vò vẽ. Hai Hường nào lại không thông hiểu điều nầy “làm đỉ 9 phương để một phương lấy chồng” Nhưng có một điều y không thể ngờ, cứ mỗi lần y đi qua đó là chị hai Mén tìm cách gặp y. Cặp nầy có duyên nợ hay bùa mê thuốc lú sao đó người ngoài không ai biết, sau khi “trận mạc” xong đôi con mắt chị Mén cứ ướt rượt mơ màng mấy ngày, phần hai Hường đi xóm về thì nằm sụm trên ghe suốt chuyến đi.

Chị Hai Mén nghe rõ từng ngón tay người yêu đang lần mò trên bụng chị, đôi mắt chị vẫn cố tìm vật gì đó trên bầu trời, trên ngọn cây và thân thể chị thì uốn éo nhấp nhô khó chịu dưới bàn tay nham nhám của kẻ đã từng trải chuyện đời. Chị rên ư ư như tiếng con mèo kêu:
– Từ từ…cái gì mà lụp chụp quá vậy…bộ thèm lắm hả.
Hai Hường ú ớ:
– Ừa, nhớ thí mồ.
Chị Hai Mén ỏn ẻn:
– Thiệt hông đó…người ta cũng nhớ chớ bộ. Mà nè, nói nhớ người ta mà sao chèn lâu hổng thấy ghé thăm.
– Ghé sau được mà ghé, giỡn chơi thằng chồng già của em nó bắn toát sọ khỉ của anh sao.
Chị Hai Mèn cười nghe hích hích rậm rật:
– Thiệt hông đó cha nội? Sợ ổng mà dám cởi dây lưng quần vợ ổng hà?
Hai Hường im lặng, tay gìụt sợi dây “bựt” một tiếng lớn. Y cằn nhằn:
– Cột gì mà cột cứng ngắt hà.
– Tại anh lụp chụp lóng cóng chờ đâu phải lỗi tại em.

Miệng cứ nói và tay cứ làm. Tấm thân đầy đà của chị hai Mén vặn vẹo như con lươn, miệng rít lên những tiếng kêu nho nhỏ. Mắt chị vẫn tìm kiếm vật gì trên ngọn cây trong khi hai Hường trườn lên hụp xuống thở phì phò. Bàn tay chị mò tìm những gốc cỏ bụi cây trong tầm tay bấu chặt, giựt đứt. Hai bàn tay bấm chặt xuống đống cỏ khô, thân thể rướn lên …và bỗng chị hú lên một tiếng…hét to:
– Chết em anh Hai ơi…đừng anh ơi…
Và chị rủ người thở hào hển, Hai Hường bật ra sau. Đang lúc mắt nổ đôm đốm thì có tiếng bước chưn sột sạt hướng về chỗ hai người nằm. Cà hai chưa kịp ngồi dậy thì một người đàn ông xuất hiện đột ngột. Hai Hường chụp lẹ cái quần ném về phía chị Hai Mén, còn phần y hấp tấp nhảy đại vô bụi cây. Người đàn ông ngó thấy toàn cảnh lỏa lổ của hai người, y nhường mát ngó chị Hai Mén co ro cố thu nhỏ tấm thân trước đôi mắt soi mói của người dàn ông lạ. Ông ta quay đầu bỏ đi, đợi ông ta khuất dạng sau lùm cây Hai Hường lop ngóp bò ra. Phần chị hai Mén đã quần áo tề chỉnh đang đứng vuốt lại nếp áo bao ba không nói không rằng.
Hai Hường đứng sát vô chị nói nhỏ:
– Em tính làm sao?
Chị Hai Mén nhăn măït:
– Biết tính làm sao mà tính. Anh là đờn ông mà. Anh phải tính đi chớ.
Hai Hường nhăn nhó:
– Cũng tại em hết trơn, nói là để tối mà em thì cứ đòi liền …mới bể ổ chớ.
Chị hai Mén sừng sộ:
– Chớ hổng phải anh cũng tươm tướp như mèo thấy mỡ?
Hai Hường thở ra:
– Thôi đến nước nầy anh cũng bí luôn…mà em có biết thằng cha mắc dịch đó là ai hông?
Hai Mén nhăn nhó:
– Hổng biết mới đỡ đó, chớ biết thì có nước mà nhảy xuống sông tự tử cho rồi.
Không biết tính sao, Hai Hường thò tay qua ôm eo ếch Hai Mén. Chị phủi tay y như phủi con đỉa:
– Thôi cha. Còn tính mần chặp thứ hai nữa hả.
Hai Hường sượng trân đứng chết ngắt, chị Hai Mén ngoe nguẩy bước đi.

55. Sau trận đó Hai Hường lánh mặt không ghé qua làng được hơn tháng. Y nơm nơp lo sợ chuyện đổ bể. Cuối cùng mọi chuyện im ru không nghe ai xầm xì, Hai Hường mừng như sống lại. Vào một buổi chiều kia đậu ghe trên bến chợ đang ngồi lai rai miếng canh chua cá lóc nhâm nhi vai ly xây chừng thì Hai Hường nghe có người kêu tên y. Ngó ngoái lại, y giựt thót mình và muốn són đái ra quần. Người dàn ông kêu y là người đã bắt quả tang y đang lõa lồ ôm vô bé của ông Hội Đồng. Người đàn ông ngoắt tay:
– Lên bờ lai rai thú hơn chú Hai. Để đó đi lên đây ngồi với tụi tui cho vui.
Hai Hường ngó quanh lưỡng lự. Người đàn ông kêu thêm lần nữa, y đành lòng để cái xây chừng xuống ván đứng dậy bước lên bờ.
Có một người đàn ông lạ đi theo. Cả hai hai người dẫn y đến chợ kéo ghế mới ngồi.
– Hèn lâu mới gạp lại chú Hai nha. Khỏe hông. Tôi là Năm còn đây là anh Bảy, cứ biết vậy thôi rồi từ từ tôi nói cho chú nghe.
Hai Hường khép nép ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ kẹp giữa hai người đàn ông lạ. Người tên Năm là người đàn ông gặp y cáh đây hơn một tháng, lên tiếng:
– Chú còn nhớ tôi không?
Hai Hường dạ nhỏ:
– Dạ cháu nhớ.
Ông Năm cười:
– Đừng xưng cháu mất cái tình. Cứ kêu tôi là anh Năm được rồi. Chắc chú không biết tại sao tôi kêu chú lên nhậu hả?
Hai Hường rụt rè:
– Dạ hông.
– Cũng chẳng có gì quan trọng cả. Chú còn nhớ ngày tôi gặp chú là được rồi.
Ông Năm mơ màng sờ sợi râu cằm:
– Mà câu chuyện của chú đâu có bị đổ bể phải hông?
Hai Hường vẫn chưa biết chuyện gì nên rụt rè ấp úng:
– Dạ hình như chưa.
– Chưa. Chắc chắn là ông hội đồng không biết gì hết. Tôi mà không nói ra làm sao hắn biết được chớ.
Tên Năm ngừng nói nhìn sắt vô mặt Hai Hường hồi lâi mới hỏi nhỏ:
– Mà chú có muốn tôi noí với tên hội đồng đó không?
Hai Hường vẫn lặng thinh ngồi cúi mặt. Người chủ quán bưng mối và xách xị rượu đăït xuống bàn. Tên Năm cầm chai rót ra 3 cái ly nhỏ:
– Thôi bỏ qua chuyện cũ đi. Hôm nay ta nhậu chơi thôi.
Vỗ vai Hai Hường Năm cười to:
– Vô đi chú Hai. Vô vài xị là vui vẽ liền.
Người đàn ông tên Năm đẩy ly qua cho hai Hường, y nâng ly nhưng trong lòng y rối rắm. Hai người đàn ông nầy y chưa gặp qua lần nào, hôm nay mời y nhậu y đâm ra lo lắng bất an.

Thói thường hể làm điều khuất lấp thì luôn luôn trong dạ bất an chỉ lo ngay ngáy việc làm bị đổ bể. Hai Hường đang ở trong tâm trạng trái ngang đó. Chỉ một việc tò te với vợ bé ông Hội Đồng đã hết đất làm ăn, đàng nay y còn ăn nằm với vợ người ta bị bắt quả tang thử hỏi y không lo làm sao được. Trong bụng rối như tơ vò, nhưng ngoài mặt y vẫn cố gắng làm tỉnh. Mấy ly “xây-chừng” mới nhấm nháp trên ghe biến đi đâu mất biệt không còn. Bây giờ y tỉnh như sáo, mắt y đảo liên hồi hết ngó anh Năm lại dòm chừng qua anh Bảy. Sự bối rối của y làm sao thoát khỏi đôi mắt của người đàn ông tên Bảy, nhưng từ đầu cââu chuyện y không lên tiếng, y ngồi im lặng nhâm nhi mấy miếng thịt luộc ngó quang cảnh chợ chiều bên sông. Người đàn ông tên Năm vỗ vai Hai Hường thân mật:
– Lóng rày chú mần ăn ra sao, có khá không?
Hai Hường trả lời cầm chừng:
– Dạ cũng như mọi năm thôi chú…ủa anh năm. Gần Tết rồi bà con chở hàng đi Sài Gòn cũng đỡ.
Anh Năm cười:
– Tui mừng cho chú. À mà nè! Chú có gia đình chưa? Vợ con ở đâu?
Hai Hường ngước mắt nhìn lên:
– Dạ chưa có anh Năm.
Anh Năm nói một câu làm hai Hường muốn nhảy dựng:
– Ủa, vậy chớ con Lép ở Sài Gòn là gì của chú?
Hai Hường tóa hỏa mắt y mở lớn:
– Ủa, anh…anh …Năm cũng biết con Lép?
Anh Năm cười to:
– Có gì đâu mà chúù ngạc nhiên. Chẳng qua là tui vô tình thôi…mà nó là gì của chú?
Hai Hường ngập ngừng:
– Dạ nó…nó là con bạn hồi xưa ở cùng quê …nhưng sau nầy nó đi làm ăn xa tui hổng còn gặp nó nữa. Mà sao anh Năm biết …biết nó?
Tên Năm vỗ vai y cười nói:
– Đâu có gì đâu…mà sao chú có vẽ như lo lắng về nó đó nha…Thôi bỏ qua đi. Thôi vô vài ly đi …cầm đủa lên đi chớ.

Hai Hường nâng ly nốc cạn như muốn ém xuống những suy nghĩ đang chạy lung tung trong đầu y.
– Dạ anh Năm…còn anh Bảy vô đi anh Bảy.
Người đàn ông tên Bảy cười nâng ly. Hai Hường cố gắng tạo dáng tự nhiên gắp miếng lòng đút vô miệng nhai ngấu nghiến. Y nốc thêm một vài ly nữa rồi y muốn tìm cách rút lui. Y chưa kịp nhổm đít đứng lên thì tên Năm chỉ người đàn ông thứ 3 có mặt trong bàn nói:
– Còn đây là chú Tám, nhỏ nhứt trong ba anh em tui nhưng chú là người sảng khoái lắm đó nghen chú hai mầy…có gì sau nầy chú Tám sẽ liên lạc với chú Hai mầy thường xuyên hơn.
Hai Hường nhấp nhỏm muốn đứng lên nói thầm “Ủa liên lạc để mần ăn gì đây?”, tên Năm ấn vai y ngồi xuống:
– Thủng thẳng cái đã, đi đâu mà gấp gáp vậy? Chiều nay chú có việc gì hông?
Hai Hường phịa:
– Dạ làm ăn có lúc nầy lúc khác…thiệt ra chiều nay cũng có mấy mối hàng nhưng chưa gặp chủ hàng…tui tính làm sương sương rồi đi găïp họ…bây giờ cũng đả rồi tui xin kiếu nha mấy anh.
Tên Năm khoát tay:
– Đi đâu mà gấp…trời cũng tối rồi mà còn ai đâu mà xuống hàng với lên hàng…Ngồi chút nữa đi, tui chưa nói hết câu chuyện mà.

Hai Hường nóng đít muốn đứng lên, trong lòng y đã lờ mờ biết mấy người đàn ông nầy đang có âm mưu gì đây. Cuộc đời y trôi nổi, ăn cơm hàng uống nước sông đủ để cho y đánh hơi được những nguy hiểm đang xảy ra. Như con nai không có sức tự vệ trước con mãnh hổ thì nó có đôi tai thính để biết hổ sắp đến gần và xoạc chưn sải nước đại tránh né. Hai Hường là con mãnh hổ đối với ai kia nhưng không phải là mãnh hổ trước 3 người đàn ông lạ. Y biết.

Buổi chiềàu trên bến sông gần chợ có những nhộn nhịp riêng của nó. Những làn khói màu lam uốn éo bốc lên từ mấy chiếc cà dom, mấy chiếc ghe bầu, những gia đình sống trên ghe họ đang nấu cơm. Trên bờ đàn bà con nít kéo nhau xuống bến giặt đồ, con nít chạy rượt nhau la lối om sòm vang động cả một khúc sông. Trong nhà lồng chợ có mấy chiếc bàn nhỏ thanh niên đang quây quần nhậu nhẹt. Thiệt là một cảnh thanh bình.

Tên Năm nói nhỏ với Hai Hường:
– Nè chú, nói thiệt chú nghe nha…đời sống của chú có khá hông? Chú có muốn một ngaỳ nào đó chú có vợ có con và có một mái nhà với vài ba công ruộng miếng vườn để tạo dựng một cơ ngơi đầm ấm không?
Hai Hường gải đầu:
– Ai mà hổng muốn anh Năm.
– À, như vậy thì chú đâu có muốn làm cái nghề nay đầy mai đầu nọ phải hông?
Hai Hường im lặng. Tên Năm nói tiếp:
– Chú có thấy đời sống nó bất công không chú?
Y ngừng lời đợi Hai Hường thấm ý câu hỏi của y. Nâng ly rượu nốc cạn đạt xuống mặt bàn, y kéo chiếc ghế đẩu sát vô Hai Hường nói như tâm sự. Trong khi hai người kia đang nói chuyện khác. Hơi rượu đã thấm, bàn nhậu bắt đầu ăn nói huyên thuyên, các bàn bên cạnh cũng om sòm không kém. Tên Năm vỗ vai Hai Hường:
– Đời sống thiệt là bất công chú thấy không Hai Hường? Nè, chú nhìn mà coi…như chú đó thân trai lực lưỡng, như con Lép gái mới lớn mạnh như trâu…tui nói thiệt nha, chú và con Lép mà ráp lại một cặp thành một đôi vợ chồng thiệt ngon hết sức…mà sao cô chú không được yên ấm ở làng mà phải bỏ đi kẻ đầu đường người cuối chợ. Con Lép nó nói nó nhớ chú lắm.

Leave a Reply