home Truyện Dài Cánh Đồng Nước Nổi (4)

Cánh Đồng Nước Nổi (4)

Nhân Hậu vẫn làm thinh làm Lụa càng nghi ngờ dữ hơn. Nàng nghĩ đến hoàn cảnh của mình và hú hồn hú vía chưa có chuyện gì, Biết là chưa có chuỵện gì nhưng Lụa vẫn còn ấm ức. Lụa không phân tích được cảm giác của nàng khi hai Hường choàng tay ôm nàng trên chiếc ghe bầu. Cảm giác nửa muốn đầy ra nửa muốn anh ta siết mạnh đã làm nàng đỏ mặt mấy lần sau cái ngày hôm đó. Từ lâu nàng muốn biết chuyện gái trai nó ra làm sao nhưng chưa có dịp. Hôm nay nàng chận đầu là muốn nghe chuyện của bạn. Càng nói nàng càng đề quyết hai đứa nó đã ăn nằm với nhau. Lụa nhìn Nhân Hậu như khuyến khích, như thúc giục, như tò mò muốn nghe chuyện “bí mật” của đời con gái. Nhân Hậu vẫn tiếp tục lặng thinh. Lụa nhìn cần cổ của bạn. Một câu nói hiện lên trong đầu: “Con gaí mà nổi gân cổ màu xanh là mất trinh rồi.” Chẳng biết đúng sai, Lụa vẫn nhìn chăm chăm cần cổ của Hậu.
Nhân Hậu phát bực:
– Mầy làm cái gì như lạ lắm. Cái gì mà nhìn chăm bẳm chớ hả con khỉ?
– Hậu à, tao nói mầy nghe nghen…con sáu Nguyệt Nga đó..chèn ơi, nó rành sáu câu đó nghen. Có bữa tao bắt tại trận nó với năm Quờn trong cái rặng trâm bầu đàng cuối cái doi đó.
Nhân Hậu bây giờ mới ra miệng:
– Í, đừng nói bậy nghen. Nó mà nghe được là nó chửi chết đó. Đừng tưởng nó vậy mà dễ đâu.
Lụa vẫn khăng khăng:
– Tao nói thiệt mà. Hổng cha năm Qườn thì ai vô đó.
Nhân Hậu thấy không nên nói thêm nữa, nàng im lặng. Lụa như ức vì chưa được nghe chuyện muốn nghe, và nửa như hậm hực vì bạn không tin lời mình. Nàng chẩu môi cong cớn:
– Đâu có gì đâu mà xấu xa chớ? Mà nó đâu còn gì nữa mà giữ? Tao nói thiệt tao thấy rõ ràng mà. Tao còn nghe hai đứa nó rì rầm nữa kìa. Mầy hổng tin tao?
Nhân Hậu ngó bạn cười:
– Tin hay hông tin đề mần gì đâu. Tao nói là đừng nói chuyện của người ta mà.
– Vậy mầy nói chuyện của mầy cho tao nghe đi.
– Chuyện gì?
Lụa chưng hửng thầm nghĩ trong lòng “Ủa hổng lẽ mình lại nói huỵch tẹt ra?” Đang bối rối thì Nhân Hậu nói tiếp:
– Lụa à, thiệt ra tao cũng hổng biết tao có thương anh sáu hông.
Lụa sáng mắt:
– Hừ! Mầy nói cái gì mà nghe lạ quá. Mầy thương hay không mà mầy cũng hổng biết sao?
Nhân Hậu nhìn bếp lửa:
– Thiệt mà. Tao với anh sáu đâu có bao giờ nói thương đâu cà.
Lụa ngẩn ngơ, nói với bạn mà như tự nói với mình:
– Ủa, vậy cũng lạ thiệt. Hổng thương mà sao ăn nằm với ảnh?
Nhân Hậu hét lên:
– Quỷ. Ai nói với mầy là tao ăn năm với ảnh?
– Ủa, vậy là hai đứa tụi bay chưa có gì? Vậy sao hồi nãy im ru.
– Vậy im ru là có đó hả? Mầy nói nghe mà ngộ ghê.
– Chớ gì nữa. Mà tao hỏi thiệt, hai dứa bay chưa có gì hết hả. Vậy chớ sao người ta nói tụi bay mùi mẩn tận mạng lắm mà?
Nhân Hậu xấn tới, mặt nàng đỏ gay:
– Ai nói? Người ta naò nói mầy nói tao nghe coi?
Thấy bạn có vẽ dữ dằn quá Lụa phát hoảng:
– Thì hồi nãy ngoài sân đó, năm Trực nói là hai đứa tụi bay mùi tận mạng đó chớ còn ai?
Nhân Hậu lắc đầu:
– Thiệt hết biết cho mầy luôn đó Lụa à. Hổng lẽ nói như vậy là tao phải có cái gì mới mùi sao?
Lụa nhăn răng cười trừ:
– Ừa thì hổng có thì thôi mầy làm cái gì mà dữ thần quá sá vậy chớ? Tao chỉ muốn biết thôi mà.
– Thiệt tình!
Lụa đổi giọng:
– Nè Hậu à. Mầy lớn hơn tao nhe, cho tao hỏi cái nầy chút…
– Hỏi gì thì hỏi đi còn ú ớ cái gì nữa? Chuyện gì tao biếât là tao nói liền.
Lụa ậm à ậm ừ một hồi lâu:
– A…ư…tao hổng biết con trai…con gái nó…nó gần nhau nó ra làm sao há?
Nhân Hậu đỏ mặt quay nhìn đi hướng khác, Lụa cắên môi ngồi im. Nhân Hậu nuốt nước miếng chận sự hồi hộp bỗng nhiên từ đâu choáng ngợp thân thể nàng. Hít một hơi dài Nhân Hậu quay đầu nhìn Lụa đang cúi nhìn hai bàn chưn đang ngo ngoe mấy ngón chưn trước bếp lửa.
– Á…à…ừ…tao hổng biết…thiệt là tao hổng biết.
Lụa vẫn ngồi im trong thế ngồi hai chưn nửa co nửa duỗi, hai tay ôm vòng qua đầu gối, mắt nhìn ánh lửa:
– Mầy hổng biết là vì mầy chưa làm hay là mầy chưa nghe ai nói? Hay là mầy giấu?
– Con nầy bữa nay mới thiệt là kỳ.
Giọng Lụa rầm rì:
– Tao nghe nói nó…nó…
Lụa chợt làm thinh và rùng mình. Nhân Hậu đợi hoài không nghe tiếp, ngước mắt lên hỏi:
– Nó…làm sao?
– Tao hổng biết…nói thiệt mầy nghe, có một lần trên chiếc ghe bầu ngoài sông…hai Hường ảnh nhào vô ôm đại tao à.
Nhân hậu tò mò:
– Rồi sao?
– Thì ảnh nhào vô ôm đại tao đâu dám la…rồi tao…
– Ủa hổng la…rồi sao nữa. Chắc là xong rồi chớ gì? À…tao biềt rồi. Mầy với thằng chả có gì rồi nên mầy hỏi đón hỏi chận tao chớ gì? Có phải hông?
Lụa lắc đầu mơ màng:
– Hổng có gì hết trơn. Aûnh nhào vô ôm đại tao…rồi tao …mà lúc đó may có người đi lên nên ảnh thả ra.
Nhân hậu cười mặt ửng hồng:
– Vậy là mầy tiếc chớ gì?
Lụa xô bạn ra:
– Xí…ai mà tiếc.
Nhân Hậu cúi xuống nhìn sát vô mặt bạn:
– Nè, tao hòi thiệt nghen….như bữa đó hông có người xuống thì mầy làm sao?
Lụa làm thinh cúi mặt, hai mang tai đỏ rần rần nóng ran. Nhân Hậu ngó bạn.
– Hèn gì hỏi tới hà.
Lụa ngẩng mặt lên:
– Nè, Hậu à. Tình yêu là cái gì mầy? Có phải hể thương nhau là phải có cái chuyện đó hông mầy?
Nhân Hậu chọc bạn:
– Chuyện ấy là chuyện gì mới được chớ. Aáy là ấy làm sao mới được?
Lụa nói qua hơi gió:
– Con quỷ.
Nhân Hậu ngó bạn thương yêu:
– Nói thiệt với mầy là tao hổng biết. Sách vở tiểu thuyết thì có đọc mà cái chuyện đó thì tao cũng như mầy. Tình yêu à? Khó nói lắm mầy ơi. Cái chuyện đó đâu phải suy nghĩ mà được?
– Vậy chớ làm sao mới gọi là yêu thương hả mầy?
Nhân Hậu đang bối rối với chính câu hỏi đó, bây giờ bạn nàng cật vấn nàng đâm ra bối rối. Trong lòng đang suy nghĩ, chính nàng chưa xác định được thế nào là tình yêu thì làm sao giải thích cho con bạn nàng hiểu được. Tình yêu à? Nó bàng bạc như mây có đó mà mất đó. Sớm tụ tối tan, nay hình nầy mai thay dạng khác. Bao nhiêu sách vở nàng có đọc qua chưa ai giải thích được thế nào là tình yêu! Thời đi học nàng có đọc qua những vần thơ tình, những cảm xúc được ghi lại qua trang giấy trắng, nhưng rồi cuối tình yêu cũng chỉ là những bóng mờ chưa có mấy ai nắm được nó. Nhà thơ tình nổi tiếng là Xuân Diệu có nhiều bài thơ tình mà nàng chỉ nhớ được có một bài.
“Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình. Khi theo mãi tình yêu!
Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ
Vài giây trông là khơi mối vạn ngày theo
Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều
Gặp tóc biết, tưởng sắc ngày xưa nở!
Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh
Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình
Về dâng vội cả ân tình thứ nhất
Đương vương chủ ta bổng thành hành khất
Chỉ vì nghe một lời hứa như chim
Ôi đôi chân! Sao mà chúng hay tìm!
Ôi cái ngực! Sao mi thường đập mạnh
Tỏa thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh
Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương.
Những đêm đông giạt bước ở trên đường
Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa.
Sao rải rác như lệ vàng dêm nhỏ
Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm!
Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm
Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm
Bao nhiêu sầu! Ôi sầu biết bao nhiêu.
Khi theo tình, khi theo mãi tình yêu.

Nhân Hậu đọc cho bạn nghe bài thơ Yêu Mến của Xuân Diệu rồi gút lại:
– Rồi đó…yêu thương nó là như vậy đó…người ta nói như vậy đó, còn mầy hỏi tao thì tao biết làm sao mà trả lời cho mầy?
Lụa ngồi im nghe bạn nói và cô gái quê cảm nhận bằng cái tâm trong sáng và suy nghi thiệt đon giản. Lụa chợt thở dài, tiếng thở dài nghe não ruột, Nhân Hậu nhìn bạn:
-Chuyện gì mà thở dài nghe bắt buồn vậy Lụa?
Lụa làm thinh, Nhân Hậu ngồi nhích lại gần choàng tay ôm bạn và cả hai người im lặng nhìn ngọn lửa bập bùng trong bếp. Nhân Hậu vỗ vai Lụa cố gắng giữ giọng bình thường::
– Lụa nè, tao hỏi thiệt nha…hình như là mầy có chuyện gì buồn hả?
Lụa vẫn một mực làm thinh, nàng suy nghĩ lung lắm về những chuyện riêng tư đang nổi sóng trong lòng. Nàng nghĩ về những chớm nở trong lòng. Nàng nghĩ về người đàn ông tên hai Hường lớn nàng chục tuổi nhưng điển trai, hiểu bết, bặt thiệp và nhứt là cái miệng sao mà duyen dáng thêm vô đó cái tài ăn nói mới có duyên làm sao. Ngày đầu tiên mới gặp thoáng qua nàng đã có cảm tình. Đó có phải là tình yêu hay không? Nàng chưa bao giờ biết tình yêu nó là gì. Có phải sự rung cảm, nhớ nhớ thương thương và có cảm giác thiếu vắng người ta là tình yêu hay không? Lụa không thể nào phân tích được. Nàng muốn bộc bạch giải bày hết vói người bạn thân nhút đời nàng là Nhân hậu, nhưng còn e dè, còn ngại ra miệng vì mắc cở. Ai thưở đời nay con gái lại đi nhớ con trai bao giờ? Mới nghĩ đến chuyện nhớ thương thôi cũng đủ làm cho cô gái quê mặt nóng ran.

Lụa vẫn im lìm ngó sửng vô bếp, hai tay khua khua cây củi đang cầm trong tay vạch những vòng, những hình vô nghĩa trên mặt nền đất. Nồi cháo gà sắp sôi bốc hơi thơm dìu dịu, bên ngoài trời đã hoàn toàn tối mịt mùng, hơi sương đêm lạnh tràn vô trong căn nhà bếp, tiếng động ồn ào ngoài sân không dội được vô đến trong nầy hay tại lòng nàng đang bấn loạn nên không nghe không biết? Một con gà mái nhảy ổ hay rớt từ trên cây sào xuống đất phát ra tiếng kêu quang quát vang động bóng đêm yên tỉnh. Lụa thở dài lần nữa. Nhân hậu khẻ vuốt lưng bạn ra dấu cảm thông.
– Lụa à, tao biết mầy có chuyện khó nghĩ. Nếu mày hông muốn nói với tao thì thôi. Nhưng tao khuyên mầy là chuyện gì cũng vậy hết trơn, phải biết đầu giây mối nhợ mới gở ra được. Cũng tỉ như mầy muốn bát lươn, muốn đạt ống trúm mầy phải biết cái luồng nó đi ăn. Muốn bắt con cá lóc phản biết nắm chỗ nào cho nó khỏi vuật. Tao chỉ biết nói như vậy thôi.
Lụa nhảy mũi mấy cái, nàng lấy tay quẹt mũi. Nhân Hậu thương bạn vỗ về:
– Tao biết mầy cảm nặng phải hông? Hổng phải thầy bà gì hết trọi nhưng tao đoán bịnh của mầy là tâm bịnh. Đdúng hông?
Nhân Hậu cố gắng chọc Lụa để cho con bạn ra miệng, Nhưng Lụa vẫn như người mất hồn. Khi nối cháo đã sôi, Nhân Hậu sắp sửa đứng dậy tắt bếp nhắc nồi ra thì Lụa kéo tay Hậu giữ lại:
– Khoan cái đã. Để đó cời lửa ra rồi lát nữa tao với mầy bưng ra. Tao…tao muốn nói với mầy chuyện nầy.
Nhân Hậu khuyến khích:
– Tao biết. Ừ, thì mầy nói đi. Tao nghĩ là nói ra nó sẽ đỡ cho mầy nhiều lắm.
Lụa tắng hắng mấy lượt như lựa lời mở đầu:
– Tao hông biết bắt đầu làm sao, nhưng tao với ảnh…ảnh…
Nhân hậu chận lại xen vô:
– Mầy nói ảnh là ảnh nào. Đã nói thì phải nói cho hết thì tao mới biết chớ.
Lụa đắn đo:
– Thì từ từ mầy làm cái gì mà gấp dữ vậy. Cứ đdể tao kể cho nghe hết cái đã rồi tao nói cho mầy nghe ảnh là ai…
Nhân Hậu mĩm cười gật đầu. Lụa như sống lại khu cảnh cũ.
– Tao thiệt là hổng biết có phải tao đang yêu hay không? Nhưng tao thấy trong người tao khó chịu khi không đưọc nghe tiếng ảnh, không được gần gủi ảnh dù rằng tao cũng hổng biết gần gủi để làm gì. Tao cũng hổng nhớ cái lần tao gạp ảnh lần đầu là như thế nào nữa. Tao chỉ biết là từ cái ngay đó tao về nhà tao thấy trong người ta nó khang khác một chút. Hơi hơi mất bình tỉnh một chút, rồi đi đến cái chuyện ngóng ngóng trông trông, nhớ hình nhớ bóng. Mà cũng ngộ thiệt hả mầy, tao đâu có muốn nhớ dâu mà trong lòng nó cứ nôn nao như là đói cái bụng, như thể là mới rớt xuống sông bất thình lình uống mấy ngụm nước sặc sụa. Lại có lúc như là người bị mắc đàng dưới cười mình ên vậy hà.
Lụa ngừng nói, hai mắt nhắm hờ, gương mặt như ửng đỏ.
– Mây nói tao nghe đi Hậu tại làm sao mà nó kỳ vậy chớ.
Nhân Hậu cười mĩm chi:
– Ừ, thì mầy nói như vậy tao biết như vậy thôi. Mà mầy gặp ảnh của mầy từ hồi nào mà tao hổng biết vậy cà?
Lụa như nhớ như không:
– In hình như đâu là mùa nước nổi năm ngoái. Aûnh về đây chơi.
Nhân Hậu ngạc nhiên:
– Ủa! Như vậy ảnh đâu phải người trong xóm mình đâu cà.
Lụa làm thinh không nói, Nhân Hậu tiếp:
– Mà hổng sao, khi thương thì đâu cần ở gần mới thương. Mầy thương ai thì mặc mầy. Nhưng có điều tao nói cho mầy nghe. Ông bào nói rôi “Trâu ta ăn cỏ đồng ta, tuy rằng cỏ cụt như mà cỏ thơm.” Thơm hay không tao hổng biết nhưng trai trong xóm mầy mới biết gốc tích họ hàng. Mầy mới biết tánh tình tốt xấu ra sao. Cái đó nó quan trọng lắm đó mầy. Lỡ như mai kia mốt nọ nó lở có chuyện với mầy thì mầy còn biết đường mà nắm đầu nó chớ. Nói hổng phải tao trù ẻo chờ lấy chồng xa khổ lắm mầy ơi. Lỡ mai kia cha yếu mẹ già chén cơn bát nước biết mà ai dưng hả mầy?
Lụa thở ra lần nầy không biết là lần thứ mấy:
– Thì tao cũõng bị cái đó nó làm cho tao sợ. Mà thiệt tao cũng hổng biết tao có phải là…có phải là tao yêu ảnh hay chưa nữa mới là…
Nhân Hậu phì cười:
– Mầy nói nhớ ảnh, mầy như người bị té giếng sật sừ…ớ …ơo nhu vậy thì là yêu rồi chớ còn gì nữa.
– Vậy sao?
– Chớ sao trăng gì đâu. Mà nè.
Lụa chăm chú:
– Làm sao.
Nhân Hậu nói ra một câu như người từng trải chuyện đời:
– Hổng làm sao hết, có điều phải xét cho cặn kẻ. Phải vạch cho rõ ràng coi chừng mê chớ hổng phải yêu đâu à.
Lụa như người đi đêm trong rừng chàm mùa nước nổi:
– Ủa. Nhu vậy nghĩa là sao? Vây ra mê với yêu nó khác nhau?
Nhân Hậu rùn vai:
– Caí nầy mới là khó đa nghe. Tao hổng biết đâu à. Tao nghe sao học lại mà thôi.
– Ủa chớ mầy có bao giờ yêu mê gì chưa?
Nhân hậu lắc đầu:
– Ddâu có cần yêu mê mới biết được chuyện nầy mầy. Cái nầy là trong sách nói.
– Nói ra là mầy cũng chưa thử qua lần nào?
Nhân Hậu cười thànhtiếng:
– Mầy làm như cái áo vậy có thử có thiệt nữa sao đây?
Lụa tiếp tục bày tỏ mối ngạc nhiên:
– Ủa, thì mầy nói là sách nói mà tao đâu biết đâu. Nếu họ viết thành sách thành chuyện thì cũng phải có người thử qua mới biết chớ? Tao hỏi mầy hổng thừ sao mà biết được?
Nhân Hậu cười lớn hơn, vẻ mặt của Lụa hết còn gay cấn:
– Mầy nói nghe ngộ quá hà, tao có biết đâu cà.
Lụa hất ngược mớ tóc ra sau lưng, hai chưn duỗi thẳng, một ống quần xăng lên qua khỏi đầu gối phơi làn sa trắng nõn nà. Nàng chớp đôi mắt:
– Ngộ ha. Tao hổng biết, như mà như vầy nè. Tao nghĩ như thể mình đi phát cỏ dọn đất trong bưng trong đồng, trước hết phải có người đi trước mới chỉ cho người đi sau. Chuyện mần ruộng xạ lúa trồng dưa cũng vậy. Phải có người thử qua một vài lần mới biết chỉ cho người đi sau chớ. Mầy nghĩ tao nói có đúng hông?
Nhân Hậu không biết nói làm sao, nàng gật đầu đồng ý:
– Ừ, thì mầy nói nghe có lý lắm. Đó là chuyện thông thường trên cõi đới nầy. Nhưng mà chuyệnvợ chồng, chuyện yêu đương nó thuộc về cái chuyện khác. Tao đâu cần thử, mầy đâu cần thử mà mầy vẫn biết nhớ biết thương vậy. Cái chuyện mà tao nói với mầy hổng phải làyêu thử yêu thiệt mà họ phân tách cái tâm lý thông thường của trai gái cho mình nghe đó mà.
Lụa ngước mắt nhìn bạn:
– Ừ, thì mầy nói cho tao nghe đi. Mầy phân tách thử rạch ròi cho tao có yêu hay mê đi.
– Cái nầy mới là khó dữ thần đa nghen. Mà thôi kệ. Mê hả, trước hết là tao nói chuyện mê. Mê là bị hớp hồn nhu bị người ta bỏ thuốc mê. Là hồn bất phụ thể hổng còn nhớ đến mình. Khi mê nó mê cái rột hổng thèm phân biệt đúng sai. Là lậm đó. Đâu để tao nghĩ coi. À…như là bà già tao mê câu vọng cổ, nghe đâu như là ba tao thì cao vọng cổ mùi ơi là mùi. Như thể tía tao ổng mê nuôi gà…nghĩa là…nghĩa là mà nói làm sao ha?
Lụa góp ý:
– Như vậy là tao biết rồi. Ý mầy nói như là ghiền vậy đó hả. Khi lậm rồi thì bỏ hổng dược đó phải hông?
Nhân Hậu lắc đầu mấy lượt:
– Không. Không phải đâu. Cái ghiền là nó ném về phần thể xác, cái cơ thể mầy nó hổng chịu được, còn đây tao nói nó ném về tinh thần. Đây là cái chuyện của trong lòng, chuyện của con tim của mầy đó. Đâu để tao nghĩ coi sao há.
Lụa lắc đầu chận ngang nóng lòng:
– Mà thôi đâu cần mầy nghĩ chi cho nó mệt. Tao biết rồi, biết sơ sơ rồi. Bây giờ bắt qua cái yêu là sao?
Nhân Hậu gật đầu:
– Ừ, thì nó như vậy. À! Mầy biết rồi ha…Còn chuyện yêu thương hả. Í cha, cái chuyện nầy như tao nói với mầy hồi nãy đó. Chèn ơi, đã tốn biệt bao nhiêu là mựa rồi mầy vậy mà đâu có ai biết mặt mủi nó ra làm sao đâu cà?
Lụa chưng hửng:
– Vậy sao hồi nãy mầy nói là có sách?
Nhân Hậu cười cho bạn yên lòng:
– Thì có sách chớ. Nhưng mà sách thì sách, hiểu thì hiểu nói thì hay mà từ nào tới giớ có mấy ai tránh được đâu. Yêu thương rồi đau khổ, chết lên chết xuống mấy chặp mà cứ vẫn nhào đầu vô thôi hà. Cho nên tao mới nói là…nói là một chuyện mà thực tế trên cõi đời nầy nó là một chuyện khác. Mà hình nư là yêu là phải khổ đó mầy.
Lụa la lớn:
– Í mẹ ơi. Vậy sao yêu làm gì?
Nhân Hậu đập vai Lụa:
– Thì như mầy đó.
Lụa cãi:
– Tao làm sao? Tại tao chưa yêu lần nào thì tao hổng biết…chớ giá như mà tao biết khổ thì tao yêu làm gì.
Nhân Hậu mắc cười:
– Mầy nói nghe mới ngộ ghê. Vậy thì mầy chỉ yêu có một lần thôi sao?
– Ủa, chớ yêu chi cho nhiều lần. Hổng lẽ tao yêu ảnh rồi mai mốt tao đi yêu ai nữa sao cà?
– Giả bộ như mai mốt ảnh hổng yêu mầy nữa thì mầy làm sao?
– Có chuyện đó nữa sao? Vậy sao? ảnh nói với tao là ảnh thương tao suốt đời mà. Aûnh thề có bà làm chứng mà.
– Chắc hông?
– Sao hổng chắc? Bộ ảnh nói láo sao? Aûnh thề độc mà.
Nhân Hậu cảm thương cho bạn. Nàng không biết giải thich thế nào để cho bạn biết
Bên ngoài trời đã về khuya. Nơi cánh đồng nước khi con gà nhảy lên chuồng là mọi việc tạm ngưng trừ những ngày vào vụ phải đạp lúa xây rơm thì mọi người còn thức đến khuya. Những đêm vào mùa tiếng cười tiếng hát ngập cánh đồng, trai gái vừa hò hát đối đáp vừa đạp lúa xắt khoai, vừa kể chuyện vừa đạp mía, lặt đậu phụng. Việc ruộng rẫy trăm công ngàn chuyện làm cho kịp. Những đêm có trăng như đêm nay tiếng hò câu hát sẽ không bao giờ thiếu. Những cô gái mới lớn, những chàng trai mới bước vào đời gặp dịp chẳng thể nào bỏ qua để chọc ghẹo nhau, tìm đến với qua những mối tình tuyệt đẹp.

Nhân Hậu nhìn ra ngoài trời, tiếng nói tiếng cười tiếng đờn tiếng song lang vẫn rõ mồn một, nàng quàng tay qua vai bạn nén tiếng thở dài:
– Lụa à! Tao biết cái tánh của mầy, miệng oang oang nói năng luông tuồng nhưng cái lòng của mầy thì chơn thiệt. Cái thói đời nó là vậy, mỗi khi con tim mầy đã cảm, đã mê thì có nói gì mầy cũng cho là trật, có nói gì mầy cũng hổng tin. Chuyện đời khó nói lắm mầy ơi. Ông bà mình nói, cái ông 70 còn học ông 71 mà mầy. Cái tuổi gần đất xa trời mà người ta còn chưa chắc gì là đúng thì cái tuổi của tụi mình bồng bột xốc nổi làm sao tránh khỏi thiệt thân. Cái anh nào của mầy đó chắc là dẽo miệng lắm mới làm cho mầy mắc câu vướng lưới chớ hổng dễ gì. Trai trong xóm đâu có đứa nào nói năng hơn mầy được chớ.
Lụa cười méo xệch:
– Mầy làm như tao dữ lắm hổng bằng…mà mầy biết sao hông? Aûnh nói anh thương tao mà tao thì cũng thấy thương thương ảnh mà hổng biết có phải thương yêu như mầy nói hông đây. Cứ hể gặp được thì trong bụng nó mừng mà hể xa xa vài ba bữa là thấy nhớ nhớ. Chuyện nầy tao chưa nói với ai…bữa nay mầy gải trúng chỗ nên tao mới hé môi…nhờ mầy…mà mầy dù sao cũng giỏi hơn tao mà…mầy biểu tao làm sao đây?
Nhân Hậu tắt bếp, duí con cúi vô đống tro, ngó Lụa:
– Lụa à, thời buổi của tụi mình nó văn minh lắm rồi hông như cái thời tía má mình nữa đâu. Cái chuyện trai gái yêu thương cũng dễ.
Lụa chận ngang:
– Ừ, hồi tía má tao…mà tía má tao quê quá trời quá đất là quê hổng biết làm mai mối sao mà ăn ở cho tới bây giờ đâu có bao giờ nói chuyện yêu thương gì đâu ha. Chắc cái thời đó sướng hơn bây giờ hả mầy. Hồi đó đâu có chọn lựa yêu thương gì đâu mà sao hạnh phúc quá trời luôn khỏi nhức đầu suy nghĩ thiệt hơn.
Nhân Hậu cười ngó bạn:
– Nói như mầy đâu có phải. Cuộc đời con người ta lúc vầy lúc khác biết sao mà nói trước cho được hả mầy. Cái xóm của mình nằm trong xẻo nhỏ, cái con sông cái ngoài kia mới là đông vui. Mầy nghĩ coi, có ai muốn ở hoài ở hủy trong xó nầy đâu, nhưng đất nước cha mẹ đã đến đây thì mình phải ở. Mà thôi, nói hoaì cái chuyện hổng đi tới đâu. Hay là tao với mầy lên chỏng nằm chơi nói chuyện, ngồi hoài chán quá. Hay là mầy còn muốn ra ngoải ngồi?
Lụa nhóng cổ ngó qua cửa ra sân thở dài lắc đầu.
– Thôi cũng đủ rồi, tao với mầy vô buồng nằm chơi nói chuyện. Sẵn đây tao có chút chuyện riêng muốn nói với mầy.
Nhân Hậu cười:
– Cũng được, vô buồng tao nằm chơi khi nào ở ngoài sân dẹp thì mình về.
Hai cô gái đứng lên bước vô buồng gói của Nhân hậu. Bên ngoài tiếng đớn tiếng ca liên hồi kỳ trận coi mòi chưa thấy dứt. Ở nhà trên nơi bộ trường kỷ có mấy ông già ngồi nhâm nhi bàn chuyện thế sự. Nhân Hậâu kéo bạn vô buồng.
– Nằm đây chơi, có gì nói ra đi cho đỡ buồn.
Hai cô gái chưa kịp nằm đã nghe trên nhà tiếng ông giáo oang oang vọng vô:
– Nè, sư ông cho tui hỏi mấy điều được hông.
Nhân Hậu nghe tiếng ông sư nhỏ nhẹ:
– Chẳng mấy khi qua đây, gặp nhà ông Năm có đám giỗ, thấy đèn đuốt sáng choang tôi tấp vô thăm…chớ ông giáo có gì muốn nói.
Nhân Hậu nghe tiếng thầy, nàng nhấp nhỏm muốn ra chào. Ngó lại bạn, con Lụa đang phủi cẳng nhảy thót lên chỏng tre muốn nằm, nàng ngó bạn:
– Lụa à, có thầy trên núi xuống chơi mầy muốn ra thăm hông?
Lụa ngạc nhiên:
– Thầy nào? Thầy ở chùa nào?
Nhân Hậu ngồi xuống bên cạnh bạn:
– Thầy trụ trì trên núi ông Cấm bên Châu Đốc, hổng biết bữa nay ổng đi đâu ngang qua đây. Ông Thầy hồi năm kỉa năm kia tao dẫn con Sáu Nguyệt Nga lên thăm đó. Thầy hay lắm đó mầy, tao có quy ý với Thầy…tao mà có chuyện gì khó khắn tao đều nhờ ổng hết. Oång biết coi tướng coi bói hay lắm đó mầy.
Lụa ngồi bật dậy đối mắt sáng rực:
– Ủa, vậy sao. Tao đâu có biết bết mầy cũng tu hành dữ a.
– Tu gì mà tu…thì cũng ông bà bày ra tao theo thôi…nói cho cùng thì tao cũng đâu có tu hành gi đâu.
Lụa hỏi tới:
– Mầy nói ông thầy coi bói hay lằm hả? Tao muốn nhờ coi một quẻ được hông?
Thấy bạn săn đón coi mòi muốn nhờ vả, Nhân hậu đè vai bạn:
– Mầy ngồi đây. Cứ từ từ, ổng đã ghé ngang qua đây thì chắc cũng ở lại đôi ba ngày …mai mốt mặc sức cho mầy hỏi. Còn bây giờ đừng có ra chắc hổng tới phiên mầy đâu.

21.
B
ên ngoài tiếng ông giáo chậm rải, trong buồng hai cô gái im lặng lóng tai nghe ngóng:
– Tui muốn hỏi thầy…chớ khi nào hội Long Hoa ra đời. Người ta đồn rằng nước Nam mình sắp có chơn chúa ra đời có phải hông thầy?
Tiếng ông sư đồng vọng như chuông:
– Hà…hà….ông giáo hỏi một câu mà nó bao quát nhiều điều quá làm tui hơi lấn cấn đó ông giáo.
Ông Sư ngưng ngang như muốn gợi sự tò của mọi người. Cả bàn im lặng, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn ngó ông. Vị sư chậm rải nâng chén trà ông Năm vừa mới để trước mặt:
– Cảm ơn anh Năm. Hèn lâu không đến thăm anh, gia đình anh ngày càng khá giả anh Năm? Hôm nay bà con đến chơi đông dữ a anh Năm.
Quay mặt nhìn ông Giáo, vị sư trầm giọng:
– Nói chuyện thiên cơ biết bao giờ mới hết chuyện. Nói tắt ngang thì khó hiểu mơ hồ. Thôi thì tôi vắn tắt mấy điều rồi bà ba con suy nghĩ.

Nhân Hậu bấm vai Lụa nói nhỏ:
– Mầy nghe hông? Vị sư sắp nói chuyện huyền cơ, chuyện tu hành cho bà con nghe…nếu mầy muốn thì hôm nào tao với mầy đi lên am thăm thầy? Bây giờ như vầy nha, mầy xuống nhóm lại bếp lửa, tao ra sắp dĩa bánh pha bình trà rồi tao với mầy ra ngoài ngồi nghe. Khi nào có dịp mầy hỏi luôn cho mầy khỏi nôn nóng. Chịu không?
Lụa bỏ chưn xuống đất và đứng lên cái rột, mau mắn:
– Được! Được tao đi xuống bếp liền. Mầy đi sắp bánh với lấy trà đi.
Hai cô gái chua kịp nằm đã vội vàng bước trở lại xuống bếp. Bên ngoài sân tiếng ca tiếng đờn vẫn còn ngân nga câu bình bán, khúc phượng cầu hoàng……..Lụa bước qua ngạch cửa nhà bếp, bỗng có tiếng hai Hường cất cao bài Nam Xuân-Tô Huệ Chức Cẩm Hồi Văn. Lụa khựng lại lắng tai nghe.
“Đây đó kết nguyền bạn loan.
Nguyền trăm năm gắn bó keo sơn.
Duyên sắc cầm đôi ta đã cạn lời vàng.
Cho phỉ nguyền quân tử tạo đoan.
Như Tư Mã xưa khúc phụng cầu hoàng.
Cho trọn nghì chức Nữ Ngưu Lang.
Như xuân khuê cười ong bướm nhộn nhàng.
Đôi lứa nầy xem tựa thôi tương sánh mới ngoan.”

Lụa như bủn rủn tay chơn muốn chạy ra nhập bọn ca hát, thì có tiếng con gái cất lên. Tiếng sáu Nguyệt Nga trong veo:
“Xin nắm giữ câu tam tùng.
Người thuyền quyên sánh với trai anh hùng.
An giấc hoè màn loan trướng nhung.
Tương tư mấy lời như khúc đàn năm cung.
Duyên liễu yếu má hồng.
Đóa đào yêu nào khác khuê dung.
Giai ngẫu tự nhiên thành lương duyên do túc để thiếp nguyện ghi lòng. Trọn niềm thủy chung.”

Tiếng ca của sáu Nguyệt Nga lanh lãnh trong vắt vút cao. Khúc Nam Xuân có tánh chất yên tỉnh, mang hơi nhạc khoan khoái dịu dàng không sôi nổi lắm nhưng có hơi vấn vương nối tiếc. Mang tâm trạng trữ tình, thơ mộng. Lời ca điệu hát khúc Nam Xuân như gửi trao niềm tâm sự. Như lời người ra đi nhắn người ở lại. Nó khác với bài Nam Ai cũng cùng một điệu với Nam Xuân nhưng bi thiết và ảm đạm hơn. Nó có tánh chất sầu bi, cô đơn. Nghe sáu Nguyệt Nga véo von đối đáp ngoài sân tự nhiên trong lòng ba Lụa giận ngang. Nàng rủa thầm trong bụng “Đồ con dĩ ngựa.”
Như vô tình trêu chọc Lụa, ngoài kia giọng véo von yểu điệu của sáu Nguyệt Nga tiếp tục vang lên :
‘Đôi ta thề từ hồi ban sơ.
Gió đưa duyên, ấy cũng nhờ ông tơ.
Nguyệt Lão xe duyên tơ hồng xuôi duyên nợ.
Hiệp một nhà liễu yếu đào tơ.
Đêm xuân giấc mơ rực rỡ.
Ba xuân em có dạ đợi chờ.
Như con cá nọ chung một lờ.
Chim xanh khéo đem thơ.”
Tiếng vỗ tay rôm rốp càng làm Lụa sôi gan. Hai Hường chưa chịu im tiếng, y tiếp lời ca cùng với sáu Nguyệt Nga trong tiếng cười của đám bạn. Y cất cao giọng hát:
“Đôi ta thành cũng nhờ thiên công.
Tạo hóa xe ơn sánh tày non sông.
Thỏa thích lòng xem như tiên cõi non bồng.
Chẳng khác nào bướm nọ vờn bông
Ai canh cải có non cao biển rộng.
Nguyện một lòng đứng giữa thiên công.
Có nơi nào đưa khách má hồng.
Trượng phu tùng phải đạo tam cang.”

Lụa nghe muốn ứa gan, hai mắt muốn nổ đôm đốm. Thiệt cái lòng con người man trá quá chừng. Lụa giận sáu Nguyệt Nga thì ít nhưng giận hai Hường phần nhiều. Ai đời cái miệng đó nói những lời ngon ngọt với nàng và bây giờ giữa chốn bàng dân thiên hạ mở lời ong bướm với người con gái khác. Lụa muốn nhảy ra nổi tam bành làm một trận…Đang muốn bước ra chợt nghe tiếng động nhẹ, Nhân Hậu đứng đó tự nãy giờ, Lụa cảm thấy lòng mình ủ rủ, tấm thân eo xèo như tàu lá héo, mặt méo khó coi. Nhân Hậu thấu hiểu tâm sự bước lại gần nhỏ nhẻ:
– Thôi tui biết người đó là ai rồi. Bà đã phải lòng tên Thành Đạt của bà rồi. Hèn chi. Cái miệng dẽo đeo, cái mắt đa tình tui đã thấy từ hồi chiều rồi mà bà còn dấu tui. Mà nè.
Lụa ngẩng mặt lên như hỏi. Nhân Hậu kéo bạn ngồi xuống bên bếp lửa:
– Thôi bà ơi. Bây giờ nấu nước pha trà cho ông thầy cái đã. Bánh tui đem ra ngoải rồi, bà với tui ra đó ngồi nghe thầy nói chuyện bà sẽ nguôi ngoai. Từ từ tui nói bà nghe.

Lụa thẩn thờ bước theo bạn đến bên bếp lửa. Anh lửa bùng lên soi rõ đôi bạn ngồi bó gối bên nhau, Nhân Hậu im lặng chưa nói gì nàng còn chờ đợi Lụa lên tiếng. Nàng biết chuyện tình yêu khó nói, lý lẽ của con tim không thể nào phân tách. Thời gian. Chỉ có thời gian mới làm cho con người đang yêu hiểu được lòng mình. Nhân Hậu không biềt nhiều về lai lịch của Hai Hường; nhìn qua cách ăn nói, cử chỉ và y phục. Đầu y chải tém bằng dầu láng mướt, áo chim cò sặc sở như anh kép cải lương đang mần tuồng trên sân khấu. Ngoài bộ vó bên ngoài bắt con mắt, hai Hường còn cái miệng cười, con mắt đa tình, lời nói ngon ngọt dễ xiu lòng người, không trách sao con bạn quê của nàng chết mê chết mệt.

22.
C
on kinh Bà Bèo bắt ngang qua Thủ Thừa nối hai con sông Vàm Cỏ đến vùng giáp nước Thủ Thừa là nơi tụ hội anh hùng bốn phương, người từ Cai Lậy, Cái Bè vô; người trên Tân An, Mỹ Tho đổ xuống, ghe thương hồ nườm nượp dân tứ chiếng cũng nhiều, và những mối tình nở vội đã để lại trong lòng nhiều cô gái quê những vết thương lòng khó quên. Hai Hường là một trong những anh hùng tứ chiến đó. Y ăn cơm chợ, uống nước “phông-tên” biết ca vọng cổ biết hát “tân nhạc” đã làm mê mệt cô ba Lụa là chuyện thường tình nơi bến nước. Hai Hường quen Sáu Bảnh, biết Năm Trực, cái học của y từ bàn nhậu, sự hiểu biết của y từ những cuộc bán buôn đây đó theo con nước thương hồ. Đời sống nông dân Nam Bộ hình như muôn đời chưa thay đổi. Người biết chữ nho không nhiều, người biết chữ quốc ngữ cũng hiếm. Thanh niên như Năm Trực, Sáu Bảnh, Út Giữa lớn lên chỉ biết cầm phảng phát bờ, biết đặt cái lờ, ống trúm đi xa không khỏi cái bờ bao, hàng trâm bầu men rạch thì sự hiểu biết của hai Hường là quá nhiều. Y có thể nói thơ nói văn kể chuyện tuồng tích “rành sáu câu” Những bài thơ câu chuyện Hai Hường gom được trên bước giang hồ kể về thành tích của những tay anh chị ăn ở có thủy có chung với bạn bè, người lành bị hại kẻ dữ bị trả báo. Những mẩu chuyện “Ơn đền óan trả” rất ăn ý với đám thanh niên như Sáu Bảnh, Năm Trực. Mặc dù hai Hường có miệng lưỡi, cách ăn nói có khác với đám thanh niên, họ vẫn mến hai Hường. Cái nghĩa khí với bạn bè, thuỷ chung với nhũng người cùng hội cùng thuyền đã đem hai Hường đến gần đám thanh niên. Lụa mê Hai Hường ở cái tài thông thái của y. Những câu chuyện thời xưa kể lại thành tích của Cậu Hai Miêng ra tay dẹp cường hào ác bá, chơi với Tây mà dám ăn thua đủ với Tây là những dĩa mồi đem cho hai Hường những bữa nhậu phủ phê trên bước đường giang hồ khiêng lu, vác khạp của y.

Tiếng ca ngoài sân vẫn còn ù ù trong lỗ tai Lụa, nàng hít một hơi thiệt sâu và thờ ra từ từ theo lời chỉ dẫn của Nhân Hậu:
– Rồi…từ từ thờ ra coi…đó làm như vậy đó đúng rồi, dứng nín quá lâu coi cà…cái mặt đỏ rần rồi đó. Bà nầy coi vậy mà ghen dữ thân đa nghen.
Nhân Hậu ráng làm mặt vui chọc cho Ba Lụa qua cơn mê sảng. Lụa vẫn im im thở ra thêm một hơi nữa mới bật khóc tức tưởi. Nhân Hậu hoảng kinh ngồi thụp xuống nắm vai Lụa lắc mạnh:
– Tui tưởng bà …mà sao lại khóc…chết cha làm sao bây giờ…khóc người ta cười chết đa nghen. Có chuyện gì mà dữ thần vậy đâu cà.
Lụa không biết tại sao nàng lại khóc tức khóc tưởi như vầy. Đang ấm ức khóc ngon lành mà chính Lụa cũng không cầm được, nghe Nhân hậu nói, Lụa chợt ngưng ngang, hai vai Lụa rung rung với những tiếng nấc cục hưng hức. Chùi vội vàng những giọt nước mắt tèm nhem trên má Lụa đứng phắt dậy:
– Đi về.
Nhân Hậu dỗ dành:
– Vô nhà cái đã. Tui đâu có ngờ bà cứng như vậy mà mau nước mắt quá chừng đi. Vô nhà uống nước đã nghen, về bây giờ té xuống mương trúng gió không ai biết đâu à.

Tiếng cười vô tình từ ngoài sân vẫn đuổi theo Lụa vô tận trong nhà.
Căn nhà ấm áp, tiếng nói chuyện đều đều của ông Sư, sự im lặng chăm chú theo dõi của mọi người lây sang Lụa. Nàng rón rén bước nhẹ theo chân Nhân Hậu đến ngồi bên bộ ván.
Ông Sư đôi mắt nhắm hờ như lim dim. Giọng Ông ấm áp.
Từng lời của ông như thấm dần vô tâm trí đang rối mù của Lụa.
– Vấn đề nhân quả là một chuyện không còn phải bàn cãi nữa đâu bà con. Nó hiển hiện khắp nơi trong đời sống của muôn loài vạn hữu. Bà con cứ nhìn quanh đây mà coi có cái gì, việc gì, dù nhỏ nhít nhứt mà tự nó hiện hữu không? Tất cả đều có nhân có quả. Căn nhà nầy hình thành được là nhờ rui mè, đất, bùn, rơm, rạ. Rồi lại nhờ công khó của người làm nên. Lại như cây lúa ngoài đồng. Nhân nó là hột lúa giống…Lại nữa, sự liên quan nhân quả nó kéo dài qua lại với nhau không lúc nào tách rời ra được. Có lúc cái nầy làm nhân và cái kia làm quả và ngược lại. Tin nhân quả là tin vào việc làm của mình ngày nay sẽ có quả vào ngày mai. Nhìn hiện tại để biết quá khứ, nhìn vào việc làm hôm nay để biết được tương lai.
Vị Sư hiền từ chợt mở mắt nhìn thẳng về hướng Nhân Hậu và Lụa đang ngồi.
Giọng ông nhẹ như gió thoảng.
Xin kể bà con nghe chuyện của người con gái tên Vĩnh Hảo (Visãkha) bên An Độ thời Đức Phật còn tại thế. Vĩnh Hảo là con gái một nhà triệu phú giòng giỏi giai cấy trên. Bà con nên nhớ là tại Ấn cách đây 2500 năm là một xã hội giai cấp rất nặng nề, xã hội có 4 giai cấp rõ rệt và giai cấp Bà La Môn là hàng cao quý ngang với các bậc vua chúa và phú hộ. Các giai cấp nầy không bao giờ chịu sống chung với nhau. Và như thế cho nên các vị Phật trong thời quá khứ mới chọn Ấn để thị hiện ra đời làm một khất sĩ. Cô Vĩnh Hảo thuộc gia cấp quyền quí, như cô rất giàu lòng quảng đại và có tấm lòng sùng đạo nhiệt thành. Ngày nọ khi cô vừa lên 7 tuổi, Đức Phật có dịp đến viếng xứ Bhađiya là quê hương của cô Vĩnh Hảo, trong vương quốc Anga. Nghe được tin lành đó, ngoại cô đã nói với cô “Này cháu, hôm nay là ngày vui của ngoại và của cháu. Vậy cháu hãy tập trung các tớ gái của cháu cùng tỳ nữ và sắp những cổ cổ xe để cùng ông đi đón tiếp Phật.” Cô Vĩnh Hảo nghe lời ông. Khi đến nơi Đức Phật thuyết pháp, cô gái đãnh lễ và ngôi ngay ngắn qua một bên. Khi ngồi nghe xong bài pháp hôm đó cô Vĩnh Hảo đã đắc quả Tu Đà Hườn.

Nói về cô Vĩnh Hảo, sách có ghi lại về sắc đẹp của cô như vầy: Tóc như đuôi công và khì xả xuống dài đến tận lai áo và cuộn trở lên. Môi đỏ hồng tự nhiên và rất dịu dàng. Răng trắng như ngọc ngà, khít khao đều đặn và sáng ngời. Da mịn màng như cánh hoa sen màu vàng. Cho đến khi về già đã có đông con cháu mà nàng Visakhã vẫn có vóc dàng xinh đẹp như thời con gái. Được tạo hóa phú cho 5 vẽ đẹp của người nữ-Tóc da xương vóc và tươi trẻ-nàng Vĩnh Hảo còn có trí tuệ hơn người, sáng suốt trong mọi việc thế gián và có lòng đạo đức. Chuyện rằng lúc còn mới 15 tuổi, nhơn một ngày lễ nọ nàng cùng với nữ tỳ ra mé sông để tắm. Tình cờ một đám mưa to từ xa kéo đến, trong khi khi mọi người hối hả chạy vô nhà tránh mưa, thì cô Vĩnh Hảo vẫn an nhiên tự tại từ bước đi vô. Cũng trong khi đó có năm vị Bà La Môn đang đi tìm vợ cho một vị thầy của mình. Trông thấy cô Vĩnh Hảo khoan thai bước đi thì các vị Bà la Môn nầy rất ngạc nhiên hỏi cô tại sao không chạy mau vô nhà như mọi người cho khỏi ướt. Cô Vĩnh Hảo trả lời: Tôi có thể chạy và còn chạy mau hơn mọi người. Nhưng tôi không làm như vậy. Các ông nghĩ xem nếu có một vị vua kia đang mặc quần áo sắc phục triều đình mà bỗng nhiên xắn quần áo lên chạy hối hả thì còn gì là thích đáng? Một thớt voi đường bệ oai nghiêm mà không dõng dạc bước mà đâm đầu bỏ chạy thật là một cảnh tượng trái mắt. Một vị sư khả kính thanh nhã không thể xốc xếch y bát. Cũng như thế, người phụ nữ ngoài đường không nên chạy ngoài đường như thế là mất hết nề nếp đoan trang thanh nhã.
Các vị bà la môn rất lấy làm hoan hỉ được nghe những lời như thế, và họ nghĩ rằng cô Vĩnh Hảo là người vợ lý tưởng cho ông thầy của họ. Sau đó mọi việc được thu xếp êm đẹp để vị thầy trẻ tuổi con nhà triệu phú cưới nàng Vĩnh Hảo.
Ngoài nghi lễ cưới hỏi trọng thể cùng những của hồi môn quý giá. Người cha của nàng Vĩnh Hảo còn dạy con mình như vầy
– Không nên đem lửa trong nhà ra ngoài ngõ
– Không đem lửa ở ngoài vô nhà
– Chỉ cho đến những người biết cho
– Không cho đến những người không biết cho
– Cho đến cả hai, những người biết cho và những người không biết cho.
– Ngồi một cách an vui
– Ăn một cách an vui
– Ngủ một cách an vui
– Coi chừng lửa.
– Tôn trọng các vị Trời trong nhà.

Nói đến đây vị sư ngừng lại nâng chén trà nhấp giọng và hỏi:
– Các đều nầy bà con mình biết là gì không?
Mọi người lặng thinh. Vị Sư nói tiếp:
-Để tui nói luôn cho bà con nghe một thể. Những điều nầy mang ý nghĩ là:
– Không nên nói xấu chồng và cha mẹ chồng với người ngoài. Cũng không nên đem chuyện xấu bên nhà chồng thuật lại cho người ngoài.
– Không nên nghe lời tường thuật hay những câu chuyện của người khác bên ngoài đem về nhà,
– Đồ trong nhà chỉ nên cho mượn những người nào mượn rồi trả.
– Không nên cho mượn đồ những người mượn mà không trả.
– Phải giúp đỡ thân bằng quyến thuộc.
– Phải đứng ngồi ngay ngắn, đúng chỗ.
– Khai ăn uống phải biết xem trước ngó sau. Phải biết chăm sóc những người trong nhà.
– Trước khi đi ngủ phải biết coi lại nhà cửa cửa đóng then cài. Coi lại những người giúp việc trong nhà đã xong bổn phận của họ chưa. Người nội trợ phài biết thức khuya dậy sớm và không được ngủ ngày.
– Phải xem coi cha mẹ chồng cẩn trọng trong khi có việc với cha mẹ chồng cẩn trọng như lửa.
– Cha mẹ chồng và chồng phải tôn kính như các vị Trời trong nhà.
Đó là những điều nhà viên ngoại, cha của nàng Vĩnh Hảo, dặn dò nàng trước khi lên xe hoa về nhà chồng.

Ngày cô Vĩnh Hảo lên xe hoa về đến nhà chồng, có rất đông người bên phía chồng gửi đến nhà nàng nhiều tặng phẩm. Nhưng vốn là nhà giàu có quyền quí và giàu lòng quảng đại nên cô đã gửi quà tặng lại từng người với những lời ân ccần. Cô đối với mọi người như thân bằng quyến thuộc của mình. Do thái độ tôn kính ấy nên hầu hết mọi người bên chồng đều quí mến nàng ngang từ giây phút đầu về làm dâu. Chẳng những tình thương của cô đối xử với đồng loại, mà cô còn đem tình thương trải đến muôn loài. Hôm nọ, được biết con ngựa cái sau nhà sắp đẻ, và người giữ ngựa chưa biết, cô tức khắc cùng các nữ tỳ đốt đuốt ra tận chuồng ngựa và hết lòng chăm sóc cho ngựa đến khi mọi việc êm cô mới đi ngủ. Nhà bên chồng của cô là đệ tử trung kiên của môn phái Nigantha Nãtaputta-môn phái lõa thể-ngày nọ ông cha chồng đã thỉnh về nhà rất đông tu sĩ lõa thể. Khi các vị tu sĩ đó đến, nàng Vĩnh Hảo được mới ra đãnh lễ. Khi nghe nói có các vị sư đến, nàng vui mừng bước ra. Nhưng khi nhìn thấy những tu sĩ lõa lồ, nàng không chịu được. Nàng phiền muộn và quay trở vô. Những đạo sĩ lấy làm phật ý và bất mãn phiền trách gia chủ sao có con vô lễ. Họ yêu cầu ông phải đuổi cô khỏi nhà. Từ đó ông triệu phú quyết ý sẽ đuổi cô. Một hôm ông đang ngồi ăn cháo trong cái chén bằng vàng sang trọng thì một vị tì khưu (Một tăng sĩ Phật Giáo) bước vô khất thực. Phú ông nhìn thấy nhưng giả ngơ. Nàng Vĩnh Hảo thấy như vậy bèn cung kính bạch với vị sư: “Bạch sư, xin thình sư hoan hỉ bước sang nhà nhà khác. Cha chồng tôi đang ăn những món ăn thiêu (purãnam).”
Ông phú hộ lấy làm tức giận liền có cớ truyền gia nhân đuổi cổ Vĩnh Hảo ra khỏi nhà.
Nhưng tất cả gia nhân trong nhà đều quí trọng cô nên không dám động đến,
Vĩnh Hảo luôn biết tôn trọng kỷ luật gia đình, nhưng cô cũng lễ phép trính bày: ”Thưa cha, Thật ra cha không có đủ lý do đề buộc con phải ra khỏi nhà. Không phài cha đem con về đây như người mua nô lệ. Trong lúc cha mẹ còn sanh tiền thì con gái không thể bỏ nhà ra đi như vậy. Vì lẽ ấy khi con rời nhà con qua đây, cha con có mới tám người trong thân tộc và gời gấm con cho các vị ấy. Cha con nói “Nếu con gái tôi phạm đều gì lỗi lầm, xin các vị hãy dò xét cho căn kẽ.” Vậy con xin cha mời các vị ấy đến xem con có phạm lỗi hay không.”
Phú ông chấp thuận lời đề nghị đó. Ông cho mời tám vị kia lại và phân trần: “Ngày nọ tôi đang ngồi ăn cháo nấu với sữa đựng trong cái chén bằng vàng thì con dâu tôi nói rằng tôi ăn đồ không sạch. Xin các vị vạch ra cho nó thấy lỗi và đuổi nó ra khỏi nhà nầy.”
Nàng Vĩnh Hảo trình bày:
“Thiệt ra tôi không nói như vậy. Lúc cha chồng tôi đang dùng cháo thì có một vị tì khưu vô nhà khất thực. Cha chồng tôi thấy mà làm ngơ. Nghĩ bụng rằng cha chồng tôi tôi không làm được điều thiện nào trong hiện tại mà chỉ thọ hưởng phước trong quá khứ nên tôi mới bạch với vị tì khuu đó rằng “Bạch sư, xin thỉnh sư hoan hỉ bước sang nhà khác Cha chồng tôi đang ăn những món ăn thiêu.”
Mọi người phân tích ra thì nàng Vĩnh Hảo không có lỗi. Ông phú hộ nghe lời phân hợp lý nhưng vẫn chưa hết giận. Ông bắt bẻ tại sao con gái có chồng mà giữa đêm thắp đèn ra vưòn sau làm gì.
Một lần nữa nàng giài thích việc nàng cùng tỳ nữ ra vườn đỡ đẻ cho con ngựa. Người người phân tích ra việc làm nhân ái của Vĩnh Hào cho phú ông nghe và ông chịu thua như lòng thù hận thì vẫn còn. Tìm không ra lỗi gì khác ông bắt qua chuyện cha Vĩnh Hảo đã dạy nàng 10 điều truớc khi xuất giá trong đó điều “Lửa trong nhà không nên đem ra ngoaì ngõ” Ông bắt bẻ nếu không đem lửa ra ngoài ngõ thì không cho láng giềng mồi? Như vậy là ích kỷ.
Nhân cơ hội nầy Vĩnh Hảo giải thích 10 điều dặn dò của cha nàng. Phú ông không còn gì bắt lỗi được nữa.
Nhưng, Vĩnh Hảo là người tự trọng. Sau khi chứng minh là mình không có lỗi thì bây giờ cô lại tỏ ý muốn ra đi. Người phú hộ đổi thái độ và ông đã xin lỗi cô vì sự hiểu lầm.
Đúng theo tinh thần hỉ xả của người theo Phật, nàng Vĩnh Hảo không phiền trách cha nữa. Nhân cơ hội nầy cô yêu cầu được tự do sinh hoạt theo tinh thần truyền thống của tôn giáo của cô. Phú ông vui vẽ nhận lời.

Nàng Vĩnh Hảo sau đó đã thỉnh mời Đức Phật và các đệ tử của Ngài về nhà thọ trai. Sau khi thọ thực, Đức Phật đã thuyết một bài pháp. Ông Phú hộ tò mò ngồi sau rém nghe trộm. Khi đúc Phật giàng xong thì phú ông đắc quả Tu-Đà-Hườn và ông đã biều lộ lòng tri ân cô con dâu đã dần ông vào con đườn Giải Thoát thật. Và ông vô cùng cảm động bày tỏ lòng quý mến tôn trọng nàng Vĩnh Hảo kể từ ngày đó.
Sau nầy, Vĩnh Hảo nhơn cơ hội đó đã thình mời Đức Phật đến nhà thuyết giảng và bà mẹ chồng cũng đắc quả Tu-Đà-Hườn.
Nhờ khôn khéo, trí tuệ, và nhẫn nại. Vĩnh Hảo đã cảm hóa được mọi người và đưa cả nhà bên chồng về con đường giải thoát và hạnh phúc thật.

Vị Sư kể đến đó ngừng lời uống nước. Nhân Hậu say mê như uống từng lời của thầy, Lụa ngồi bên say mê chìm đắm trong câu chuyện xưa. Khi vị Sư ngừng kể nàng khèo nhẹ bạn:
– Bà, ông thầy nói chuyện nghe mê quá bà. Vậy mà hồi nào đi hổng kêu tui đi há?
– Ai mà biết đâu cà. Cứ tưởng là bà đâu muốn đâu à.
Lụa vuốt mái tóc:
– Mà nè, tui có chỗ còn chưa hiểu muốn hỏi được hông?
Nhân Hậu cười:
– Gì mà hổng được. Thì lát nữa nếu thầy ngừng mình hỏi chớ có khó gì đâu.
Lụa cười theo:
– Vậy đi hén.
– À mà bà định hỏi chuyện gì?
Lụa suy nghĩ:
– À! Cái chỗ mà cô con dâu nói ông già chồng ăn đồ thiêu đó?
Nhân Hậu nhíu mày:
– Là sao?
– Tui nghĩ là con dâu nói ông già chồng mình ăn đồ thiêu cũng có lỗi chớ bộ.
Nhân Hậu suy nghĩ lung lắm. Một lát nàng mới nói:
– Ừa…vậy lát nữa hỏi đi hén. Tui có thể nói được, nhưng cũng hông chắc lắm. Thôi hỏi ổng đi nha.

Nhân Hậu tuy im lặng nhưng trong đầu nàng vẫn bị ám ảnh bởi câu hỏi của bạn. Chợt nàng như suy nghĩ có điều gì vui lắm, nàng quay sang bạn đang ngồi trầm ngâm theo dõi câu chuyện của mọi người. Nhân Hậu vỗ vai bạn:
– Nè, Lụa à! Tui có chuyện nầy muốn nói với bà.
Lụa lơ đảng day qua:
– Chuyện gì đó.
Nhân Hậu đắn đo:
– Câu hỏi của bà làm tui suy nghĩ. Nè, nói bà nghe nghen.
– Ừ nói đi. Lóng rày tui thấy bà vui vẻ ghê, có chuyện gì vui phải hông?
Nhân Hậu cười:
– Chuyện gì đâu mà chuyện. Có bà vui vẻ mà giấu thôi hà.
– Thôi bỏ đi chị hai. Nói gì nói phức ra cho rồi.
– Ừ, hồi nãy bà hỏi chuyện ăn đồ thiêu…thì tui nghĩ nó như vầy nè.
Nhân Hậu chợt im. Lụa nhướng mắt:
– Thì nói đi.
– Theo ý của tui thì thiu ở trong chuyện đây là đồ cũ, là những cái gì đã qua. Ông già chồng của Vĩnh Hảo nói đi nói lại những điều răn dạy cũ không còn hợp với thời đại mới thì nó ví như đồ thiu. Từ chữ Phạn dịch qua chữ Hán rồi dịch qua chữ mình nó thành thiu….chớ không phải nói đồ ăn mình ăn đâu à.
Lụa lắc đầu:
– Thôi tui chịu thôi hông hiểu nổi. Mà thôi đi, nghe qua thì nói vậy thôi chờ tui đâu có biết gì đâu mà hỏi chớ.

Nhân Hậu ngó bạn và trong lòng gợi lên tình thương bạn vô bờ. Nhân Hậu miên mang trầm ngâm trong nỗi buồn vô cớ chợt đến. Bà con trong xóm nầy cũng như bao nhiêu xóm khác dọc theo con kinh đào đã bao đời nay chưa một lần thắc mắc về những chuyện xa vời. Họ đã lớn lên theo con nước, sống nhờ miếng vườn nhỏ và mấy công ruộng ngoài đồng. Với Nhân Hậu, bà con ở đây bình dị như cây tràm trong rừng, như cây bần bên lạch nước. Là mớ lục bình trôi lên trôi xuống bập bồng trên sông. Nhân Hậu ngồi nhích sát vô bạn hơn. Bữa nay Lụa bận một chiếc áo bà ba bằng hàng vải có in bông, chiếc quần lãnh Mỹ-A màu đen, bộ đồ bình thường của những cô gái quê trong xóm, bộ đồ đơn giản đó không phải lúc nào các cô gái như Luạ cũng được mặc. Hàng vải đơn sơ nhưng đổi lại bằng những giạ lúa mà không chắc gì các cô gái quê trong xóm có được. Lụa chỉ mặc nó khi đi ăn đám giỗ, đi coi hát hoặc đi chợ.

22.
C
ánh đồng nước nổi nằm trong lãnh thổ địa lý của mấy tỉnh miền nam Long An, Định Tường, Sa Đéc, Cao Lãnh, Hậu Nghĩa…Vùng đất nằm sát nách con đường sông về Chợ Lớn Sài Gòn nhưng vẫn quê mùa và thiếu thốn. Bước qua bên kia bờ con sông Tiền là Mỹ Tho phồn thịnh, ngó qua Vàm Cỏ Đông là Chợ Lớn Sài Gòn gần trong gang tấc mà cũng xa tít mù ở đâu đâu. Đất nước độc lập sau khi chánh thể cộng hòa về, nhưng người dân nghèo trong xóm vẫn chưa thấy ánh sáng của văn minh, cuộc sống vẫn bị chi phối của các thế lực kim tiền của mấy chủ chành, chủ chợ người Hoa Kiều, và các tổ chức bang hội. Những ông Hội Đồng, mấy ông Quản hạt, chủ quận chủ tỉnh vẫn còn đâu đó trong đời sống của người dân. Mơ ước của họ chắc không qua bữa ăn hàng ngày, dù sống trên miệt đất “vừa làm vừa chơi cũng đủ ăn”, hoặc suốt năm dạo chơi khắp xóm mà sao vần cứ cảnh “gạo chợ nước sông”. Đời sống nghèo mà trọng nghĩa khinh tài, sống không có của ăn của để mà nhơn nghĩa đậm đà, anh em bạn đối với nhau bằng cái lối giang hồ không thực tế nhưng tràn đầy tình nghĩa anh em. Lối sống anh hùng thể hiện qua cách sống bạt mạng của đám trai làng, không mơ xa mà trọng người có chữ. Những lời thề mang năng ảnh hưởng“quân tử Tàu” vẫn còn truyền trong đám “giang hồ” như: Kết nghĩa Đào Viên, nhựt nguyệt làm chứng, từ hải giai huynh đệ…bị các tổ chức chính trị lợi dụng. Trong đời sống thì tin tưởng thần quyền, tin có cuộc sống đời sau. Không mù chữ nhưng thiếu học dễ bị người “có học” lợi dụng. Những điều đó không trách đám dân quê dốt nát mà trách kẻ cầm quyền chẳng biết lo cho dân. Aùnh sáng chế độ cộng hòa chưa rọi đến đến vũng nước tối tăm đồng chua nước phèn.

Nhân Hậu cứ miên mang suy nghĩ, không biết câu chuyện đã đến đâu, Lụa ngẽo đầu dựa vô cột nhà như ngủ say sưa. Tiếng vị Sư đều đều nói chuyện thời sự. Nhân Hậu đập vai Lụa:
– Ngủ sớm vậy. Có mệt thì nằm xuống đó đi.
Lụa giựt mình dụi mắt:
– Ong nói hay quá làm tui buồn ngủ quá chừng.
Nhân Hậu cười:
– Nói như vậy mà hổng sợ ổng chửi, nghe hổng nghe mà ngủ gục.
Lụa cười hì hì kéo ống quần lau miệng:
– Chèn ơi, biết gì mà nghe. Đi ra ngoài kia thì xốn con mắt mà ở trong nầy thì buồn ngủ qua trời.

Lụa ngó trên bàn chưa dọn dẹp, chén đủa còn ngỗn ngang, mấy dĩa thịt gà xe phay sạch sẽ còn mấy dĩa thịt heo luộc còn mấy miếng mỡ với da. Nồi cháo gà còn lưng lưng nửa nồi nguội ngắt.
Bữa giỗ nhà Năm Hương thuộc vào hàng sang trọng, khách khứa ăn uống thoải mái từ trong nhà ra đến ngoài sân. Một con heo gần một tạ thịt, mấy chục con gà con vịt, cá vớt dưới ao. Cây nhà lá vườn nhưng bữa giỗ long trọng không thua đám cúng đình. Bà Năm Hương nói với con cái:
– Dù hèn cũng thể tụi bay ơi. Cúng giỗ năm có một lần phải làm cho mở mày mở mặt. Bà con chòm xóm tới ăn thoải mái coi như mình trả ơn trả nghĩa cho người ta.

Làm đám giỗ nói là không mời ai mà bà con trong xóm đến gần như đông đủ, người phụ việc nầy, người làm việc khác. Người xào nấu, người gói nem làm chả rộn ràng như đám cưới từ sáng đến tối trước một ngày. Nhân Hậu cùng với đám bạn gái vừa làm vừa nói chuyện râm ran. Trời sắp sáng, tiếng hò tiếng hát ngoài sân đã lơi, trong nhà khách khứa đã ra về gần hết. Câu chuyện đời ông Sư kể dẫn Nhân Hậu đi quá xa về những vùng đất chỉ có trong sách vở, trong chuyện thần tiên.

23.
N
hân Hậu chạy qua cánh đồng đầy cỏ lát, nàng cằm đầu chạy miết nhắm chòm lá dừa xanh xanh đàng xa, thở hết muốn ra hơi, miệng khô đắng, ngực như có vật gì đè lên tức thở. Nàng ráng sức nhảy vọt qua con mương, cánh đồng nào đây mà mương nước xẻ ngang xẻ dọc như bàn cờ chạy hoài chưa hết. Nhân Hậu nhìn thấy mặt sông lấp lánh nước, có mấy chiếc xuồng đang trôi, mở miệng muốn la nhưng tiếng nói ú ớ trong cổ họng, chưn mõi rả rời, ngực tức như muốn bể. Nàng sụp chưn xuống con mương và giựt mình thức giấc. Thì ra nàng nằm mơ. Nàng có cảm giác chưn tê cứng, ngực nặng. Cố gắng trở mình thì ra một tay Lụa choàng qua ngực, hai chưn Lụa choàng chưn nàng. Nhân Hậu trở mình nhớ lại. Sau khi nghe chuyện giữa chừng nàng buồn ngủ quá, nhìn qua bên cạnh Lụa đang chập chờn nàng đừng dậy ra sân, đám thanh niên đã kéo về từ hồi nào. Dẹp dọn xong bên ngoaì sân, ngó quanh không thấy còn ai nàng kéo bạn vô giường đi ngủ. Hai chị em nói vài ba câu lấy lệ rồi chìm vô giấc ngủ hồi nào không hay. Bây giờ trời ửng sáng bên ngoài có tiếng lục cục dưới bếp Nhân Hậu mới giựt mình. Trong ngoài im phăng phắc.
– Hậu, mầy còn ngủ a Hậu?
Tiếng bà Năm Hương gọi con. Nhân Hậu lay Lụa vừa trả lời mẹ:
– Con dậy rồi má à. Má đang làm gì đó.
Có tiếng guốc khua:
– Nấu nước.
– Bữa nay có đi đâu hông má.
– Chắc hông có chuyện gì. Ba mầy đã lên rẫy từ hồi bảnh con mắt. Ong đi thăm cái rẩy dưa với chú Tám Trống ba con Lụa. Ủa hồi hôm nó hổng về nhà phải hông? Tao nghe ba nó hỏi ba mầy hồi sáng ngoài sân.
Lụa nghe bà Năm hỏi nên lên tiếng:
– Con ở bên nầy với con Hậu dì Năm ơi. Ba con có nhắn gì hông?
Giọng bà Năm không ngạc nhiên:
– Tao biết hai đứa bay ngủ ở trỏng mà. Tao hỏi để cho chắc vậy thôi. Ừ, ba mầy hổng có nói gì. Nhưng nghe đâu là bạn hàng sắp xuống chở dưa rồi.
Hai cô gái xuống giường, Nhân Hậu chải lại mái tóc rối, Lụa gài một chiếc nút bóp sổ ra lòi làn da bụng màu trắng hơi nâu gợi cảm. Nhân Hậu nói nhỏ:
– Ra rửa mặt đi rồi đi lên rẩy với tao hông?
Lụa cười rạng rở như mặt trời buổi sáng:
– Ừ, phải đi chớ hông ổng chửi cho mà tắt bếp. Con gái con lứa gì mà đi suốt đêm hổng về chưa bị cạo đầu bôi vôi là may lắm rồi.
Nhân Hậu như lây cái hồn nhiên rạng rở của Lụa. Nàng cười theo:
– Mới hồi tối buồn như đưa đám chết, sao bây giờ như con sáo rồi.
Lụa tuột xuống giường, cười ra tiếng:
– Í mẹ ơi hơi sức đâu mà buồn. Mà có buồn cũng đâu có được gì đâu. Đàn ông con trai như là con heo nọc mà phải hông?
Nhân Hậu bất ngờ với ví dụ sát sạt đơn giản của bạn:
– Trời ơi! Nói gì mà ghê quá vậy Lụa. Con trai mà nó nghe được chắc chết với tụi nó.
– Chết gì mà chết chớ. Thiệt đó, mình nói thiệt mà sợ gì. Mà bà nghĩ hổng phải sao?
Nhân Hậu chưa có ý kiến thì Lụa đã thêm:
– Thiệt hổng thua con heo nọc chút nào. Mà còn đỡ hơn là con bạn tui nó nói, đàn ông con trai như là con chó giái chạy ngoài đường gặp đâu là dính lẹo đó.
Nhân Hậu hết nhịn cười được, nàng phá ra cười rủ rượi, cười thoải mái không gìn giữ. Được mợi Lụa buông thùa:
– Í mẹ ơi, chớ hổng phải sao. Mấy con heo nọc thì đi nhảy nọc cho người ta lấy tiền chớ chắc gì nó sướng. Còn còn chó giái thì mắc lẹo ngoài đường cho bọn con nít nó lấy cây xỏ ngang khiêng đi rồi kêu ăng ẳng rồi còn bị đổ tro lên cho rát nữa chớ bộ sướng gì đó mà ham.
Nhân Hậu sửng sờ ngó bạn, nàng không ngờ Lụa, con bạn dễ thương của nàng có thể căm thù như vậy. Chỉ mời có một lần bị phản bội, nhưng chưa rõ ràng, đã nghĩ ra những danh từ tệ hại để mạt sát bọn con trai nếu thực sự nàng bị bỏ rơi thì sự thể nó sẽ như thế nào. Thế mới biết khi đã yêu con người có thể biến thành nàng tiên hay phù thủy chỉ trong nháy mắt. Ngó sửng Lụa một lúc, chắc ánh mắt của Nhân Hậu có điều gì đó làm cho Lụa nghi nên Lụa chợt đổi giọng:
– Mà sao bà nhìn tui như thể mới gặp lần đầu? Tui nói có gì bậy bạ hay sao?
Nhân Hậu cười:
– Đâu mà có chớ. Tại vì tui hổng ngờ bà lại ăn nói buông thùa như mấy bà…bà. Nàng không nghĩ ra là ai nên ngập ngừng. Lụa hỏi tới:
– Như mấy bà nào?
Nhân Hậu nói bừa:
– Như mấy bà đánh ghen.
– Ủa, vậy mấy bà đánh ghen nói như vậy sao?
Nhân Hậu không chắc lắm nhưng cũng trả lời ào ào:
– Ừ. Mấy bà ghen thì mấy bả ăn nói dữ dằn lắm.
– Vậy sao? Nhưng bà có thấy tui dữ lắm hông?
– Cái đó mới lạ. Nghe lời nói thì bà dữ dằn lắm; mà nhìn mặt thì tỉnh queo, hiền khô hà.
Lụa cười to:
– Tui lùng bùng rồi. Hổng biết bà nói cái gì? Bà nói tui ghen hả?
– Hổng ghen sao ăn nói dữ quá trời.
– Nói thiệt thôi mà.
Nhân Hậu không phân tích được tâm trạng đang diễn biến trong lòng của bạn nàng đành vuốt đuôi:
– Mà thôi. Chuyện đâu còn có đó mà. Bây giờ đi ra rẩy.
Hai cô gái cặp tay bước ra ngoài. Bà Năm đang lui cui nấu trong bếp quay nhìn lại:
– Ủa hai đứa bây rù rì gì ở trỏng mà lâu dữ thần vậy?
– Hổng có gì đâu má ơi. Tui đi ra rẫy dưa bây giờ đây.
– Đi đâu thì đi. Khi về nhớ cắt cho tao mấy trái dưa đèo tao nấu canh. Rồi mầy tính hồi nào đi chợ sắm tết. Đi qua chợ Mỹ hay theo ghe lên Sài Gòn phải nói để tao còn chuẩn bị.
Vừa bước ra ngoài sân, Nhân Hậu vừa nói:
– Chuyện đó còn lâu mà má. Thủng thỉnh coi ba tính sao. Kỳ nầy ba tính bán mão rẫy dưa hay là ba mướn ghe chở thẳng lên vựa. Má nói với ba đi, còn mấy đứa nhỏ trong nhà nữa mà. À, thằng Út giữa đâu rồi? Má nói với nó lên rẫy luôn đi nha.
Bà Năm nhìn theo hai cô gái bước qua mương nước cuối vườn.
– Chèn ơi, cái thời buổi văn miêng nó khác.
Nhân Hậu theo chưn Lụa bước qua mấy con mương băng ngang vườn đi lên ruộng trồng dưa.

24.
C
on nước đang ròng, lục bình trôi ngược ra sông cái, đây đó trong vườn từng đống lục bình được chủ vườn vớt lên đấp vô mấy gốc cây ăn trái ủ mấy gốc cây vừa giữ đất vừa làm phân. Cái giống lục bình sanh sản rất lẹ chật hết mương vườn, người nông dân vớt làm thực phẩm cho heo hoặc kéo lên đắp gốc cây làm phân. Người ta đồn rằng lục bình chánh là bèo Nhựt Bổn bị trận bão hồi đầu thế ky trôi qua rồi từ đó gặp đất gặp nước sanh sản chật hết mương.
Nhân Hậu đi bên cạnh Lụa vừa nhóng chừng bạn. Sáng nay Lụa bận bộ bà ba với chiếc áo vải màu xanh chiếc quần màu đen trên đầu đội chiếc nón lá. Dáng đi nhanh nhẹn, cái vẽ âu sầu đêm hôm qua chừng như biến mất.. Nhân Hậu cũng chiếc áo vải màu đen, quần Mỹ-a chiếc khăn sọc ca rô đen trắng vắt ngang cổ, chiếc nón cầm tay. Cả hai cô gái đi dọc theo mép mấy vườn cây ra đồng. Con kinh dẫn nước từ sông cái băng ngang xóm rộng chừng hai chiếc ghe bầu qua lọt, cứ cách quảng độ vài trăm thước có một chiếc cầu khỉ bắt ngang. Những chiếc cầu khỉ làm bằng những cây tre già cặp từng đôi nằm vắt ngang con kinh in bóng những lùm cây, những thân dừa thật êm ả. Mặt trời đã lên cao nhưng ánh nắng không soi đến khúc kinh nầy. Những hàng dừa cao, những vườn cây ăn trái che khuất ánh mặt trời làm cho xóm nhỏ im ắng mát mẻ.

Cánh đồng Tháp Mười rộng hàng triệu mẫu tây nhưng làng xóm thưa thớt. Những xóm nhà nằm dọc theo những con kinh trù phú, ruộng trong đồng còn có nhiều nơi bỏ hoang cỏ năng cỏ lát mọc đầy. Có nơi đất thấp thành lung là những đầm cá thiên nhiên sau mỗi mùa nước nổi. Rừng tràm ngút ngàn xanh ngắt tận chưn trời, nhà cửa xóm làng thường năm trên những giồng đất cao. Mỗi năm nước nổi đổ về đồng rồi theo con nước ròng nước lớn rút phèn ra sông để lại phù sa trong mường vườn. Trên cánh đồng nầy có nhiều giồng cao nhà nhà làm ăn phát lên sau vài năm trúng mùa có thể xây nhà mái ngói. Có nhiều xóm nhà trù phú nhà cửa ẩn hiện trong vườn cây, có nhiều nơi người ta trồng cây sao để lấy gỗ đóng ghe xuồng. Sau những hàng cây sao, vườn cây xum xuê ẩn hiện những mái nhà từ sông cái nhìn vô không khác cảnh thần tiên trong sách vở. Đời sống người nông dân gặp vận, thuận mùa có thể phất lên sau vài ba mùa. Cảnh thái bình thạnh trị có lúc đã làm mê mẩn khách phương xa. Trên xa giáp biên giới Miên có vùng Cao Lãnh nức tiếng nghề nuôi gà đá “Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh. Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân” Cao Lãnh, Nha Mân thuộc vùng Đồng Tháp nằm trên đường Hồng Ngự-Tân Châu-Cao Lãnh-Sa Đéc-Mỹ Tho. Những năm đầu hòa bình của nước Việt Nam Cộng Hòa, Cao Lãnh là chốn thị tứ phồn huê chỉ đứng sau Mỹ Tho. Nơi đây đất cát phì nhiêu, nhà nhà có dư ăn dư để, chuộng thơ văn, ham học cho nên văn học cũng theo đó phát triển. Tinh thần ái quốc yêu quê của người dân cánh đồng nước nỗi vẫn còn để lại dấu ấn trong lịch sử nước nhà.
Người nông dân sống trên cánh đồng nước nổi làm ăn trù phú, chuộng văn học nhưng làng xóm trải dài vấn đề học hành không đều khắp, thêm vào đó dân tình thuần phát, ít học, tin tưởng Phật Trời nên chuyện đạo phát triển nhiều. Những ông Đạo, ông Lục (Cao Miên) không thiếu.

Có tiếng mái chèo khua nước dưới lòng kinh Lụa ngó ra rồi giựt tay áo Nhân Hậu:
– In tuồng như Hai Hường đang theo xuồng đi ra rẫy đó mầy.
Nhân Hậu ngó theo tay bạn, miệng cười:
– Mầy bị ám ảnh hay sao chớ. Ai cũng là anh Hai hết ráo à.
Lụa cãi lại:
– Thiệt mà. Tao hổng nói chơi đâu.
– Ừ thì anh Hai thì có sao đâu cà.
Lụa không nói thêm lời nào nữa. Chiếc xuồng bơi mau gần vượt qua hai cô gái, Nhân Hậu nhìn ra thấy đúng là Hai Hường đang ngồi đầu mũi có Năm Trực bơi đàng lái. Chiếc xuồng bơi lững lờ giữa gióng kinh trong xanh ngập tràn bóng mát. Hai Hường hát, Nam Trực ra sức bơi chèo. Hai người đang chỉ chọt nói năng điều chi không trông thấy hai cô gái đang cắp nón đi trong vườn. Lụa đánh tiếng muốn kêu, Nhân Hậu kéo tay lại:
– Đừng mầy. Kệ người ta kêu làm gì. Tao nghĩ mầy nên quên đi chuyện hồi hôm qua đi. Caí gì cũng vậy hết mà, có số có phần, mình là con gái nhà quê quanh năm lẩn quẩn nhà vườn, còn người ta trai giang hồ tứ chiếng mầy chịu sau cho thấu cái tính trăng hoa của thằng chả mà mầy mong.
Lụa khựng lại ngó chiếc xuồng trôi qua mặt, giọng cùng xuống như dây đờn lỏng phím:
– Thì tao thuận miệng muốn kêu thôi.
Nhân Hậu ngháy mắt ngó bạn:
– Tao biết mầy còn buồn…
Lụa ngắt ngang:
– Tao hổng biết nữa.
– Có gì mà hổng biết chớ. Mầy trong cuộc mầy ngu ngơ lớ ngớ, còn tao ở ngoài mà. Như vầy đi nghen…Thiệt ra thì…mà cũng khó quá đi. Thương gì mà thương ác nhơn, mới gặp đã thương liền hà.
Chưn vẫn bước, mặt cúi xuống, cái nón gió bay trớt ra sau lưng, mái tóc Lụa dài óng ả bay theo gió. Nhân Hậu ngó bạn:
– Hồi hôm đã yên rồi, cái gì thời gian cũng qua, bỗng nhiên gặp lại cho chuyện cũ nổi lên. Thiệt là khổ hết sức.
Cà hai im lặng bước đi. Bỗng Nhân Hậu đập vai bạn:
– À, mà nè. Tại tao hết trơn hết trọi. Đầu dây mối nhợ cũng tại tao mà ra.
Lụa ngạc nhiên tròn mắt ngó bạn:
– Tại mầy? Mầy làm sao?
– Tại tao nhiều chuyện nói nầy nói nọ chớ thiệt ra thì đã có chuyện gì đâu. Cũng tại cái tánh của tao hay nghĩ lung tung. Tao thì cứ in trong đầu là mấy thằng cha đi trai bạn trên ghe thương hồ là hổng có chung thủy…ý là như vậy đó…rồi tao bàn ra mầy mới buồn thêm, chớ mầy với anh Hai thương nhau đâu có sao đâu nà.
Lụa chưng hửng ngó bạn chăm chăm, nhíu mày, châu mặt không hiểu. Nhân Hậu nói tiếp:
– Mầy nghĩ coi há, cái chuyện hồi hôm là do tao nói mầy mới buồn chơ. Phải hông? Tao đóan già đoán non rồi tao…
Lụa ngắt lới bạn:
– Mà mầy nói cũng đúng một phần.
– Vậy sao? Đâu mầy nói tao nghe chút coi.
Lụa trầm ngâm, gương mặt biến đổi mấy lần, khi thì như vui lúc âu sầu tê tái. Đi đến chỗ quẹo ra ruộng dưa gặp đám trẻ đi câu cùng chiều, tiếng đám con nít cười nói ồn ào vui vẻ, Lụa đội nón lên đầu, thò tay nắm tay Nhân hậu:
– Mầy nói cũng phải.
– Là chuyện tao nói về anh Hai của mầy đó hả?
– Cũng hổng có sai lắm đâu. Mà tao cũng hổng biết tại sao tao lại thương ảnh, mà ảnh đã có nói gì đâu.
Nhân Hậu nhướng mắt:
– Bây giờ tới phiên tao lù mù rồi. Ba hồi mầy kể chuyện mùi mẫn lắm, ba hồi mầy nói chưa có gì. Mèn ơi, càng nói tao lại càng thấy rối mù. Cũng tại tao hết trơn.

Mấy đứa nhỏ đi câu bằng ngang hai cô gái, một thằng nhỏ chào và nói:
– Chị Tư nè, hồi nãy em gặp anh Sáu Bảnh đằng kia ảnh nhắn lát nữa ảnh ra đìa nhắn chị ra đó.
– Ủa, sao ảnh biết mấy đứa tụi bay gặp tao ở đây mà ảnh nhắn. Xạo hông à.
Thằng nhỏ lắc đầu:
– Anh nhờ tui đi ngang qua nhà chị nhắn với chị, may gặp chị đây thì nói luôn lát khỏi quặt qua ngõ đó mất công.
– Vậy sao.
Đám nhỏ ồn ào chạy đi trước, Lụa như quên chuyện đang nói. Nhân Hậu ngó bạn:
– Gần tới rồi thôi bỏ chuyện đó đi tối về nhà qua tao chơi cho vui.
Lụa không nói lẳng lặng bước.

Leave a Reply