home Truyện Dài Cánh Đồng Nước Nổi (3)

Cánh Đồng Nước Nổi (3)

Năm Hương vấn điếu thuốc, le lưỡi liếm vòng quanh. Đốt điếu thuốc xong Năm Hương kêu vợ:
– Bữa nay tui có mấy người khách trên chợ ghé qua chơi, tui có mời anh Tám Trống bà cho tui thoải mái một bữa đi.
Bà Năm Hương ngó chồng:
– Ông làm như tui khó khăn với ông lắm vậy đó. Có đám giỗ đám tiệc nào mà tui cản đản ông đâu. Ừa, mà sao ông phát cái chứng gì mà mời mấy người trên chợ không vậy, còn bà con trong xóm hổng nghe thấy có ai.
Năm Hương ném điếu thuốc:
– Thì tui đâu có nghĩ là mời mọc ai đâu cà. Chỉ có là anh Tám ba con Lụa qua chơi thôi. Ngặt một cái là hôm qua đi ngoải gặp đám đó nó ngồi chơi mình kêu tụi nó thì nó nhận lời. Mà đâu có sao trước lạ sau quen mà.
Nhân Hậu nghe ba má nói chuyện, cô lặng lẽ bước lảng ra xa và lòng cô đang nghĩ đến Sáu Bảnh, người thanh niên trong làng đang để ý đến cô. Nhân Hậu thiệt chưa xác định được lòng mình đây là tình yêu trai gái hay là lòng cảm mến thông thường của một cô gái được người khác phái để ý săn đón chìu chuộng. Sáu Bảnh không đẹp trai như cô biết qua các trang sách đã đọc. Sáu Bảnh nước da ngăm ngăm, đầu hớt ngắn, tay chân chưn săn chắc, ngực nở nang. Gương mặt Sáu Bảnh nổi rõ nhờ đôi mắt. Đôi mắt Sáu Bảnh hơi xếch, cặp chơn mày rậm, lổ mũi thẳng và hai cánh mủi tròn. Cái miệng hơi rộng và ăn nói rổn rảng. Nhìn chung tướng Sáu Bảnh thiệt là bậm trợn nhưng tánh tình nhút nhát trươc đám bạn con gái nghịch như “quỷ sứ” của cô. Từ ngày cô Ba Nhân Hậu trổ mã lớn bộn, ngực nhô cao dưới làn vải áo, trong khi đám con trai đeo theo chọc ghẹo hà rầm thì Sáu Bảnh nhút nhát. Anh ta dòm cô chăm chăm mỗi khi có dịp tùng tam tụ ngũ trên sân đình, khi Nhân Hậu quay ngang bắt gặp thì anh ta ngó ngơ chỗ khác, đám bạn gái Nhân Hậu có một lần hát chọc anh rằng:
“Đưa tay anh ngắt cộng ngò,
Thương em thì thương lắm mà giả đò ngó lơ.”
Làm anh chết đứng như ăn trộm bị bắt quả tang. Hôm bữa hai người mới biết nhau lần đầu trong đám cưới người bà con và Sáu Bảnh là người giúp đám. Hôm đó Sáu Bảnh phụ dựng dàn, Nhân Hậu nấu đám. Vào buổi trưa ăn cơm dưới cái rạp lợp lá dừa vô tình Sáu Bảnh ngồi gần Nhân Hậu, cô quay lưng bưng rổ chén đụng nhằm Sáu Bảnh đang bưng nồi cơm đặt giữa rạp. Nhân Hậu líu quíu:
– Í, xin lỗi anh Sáu tui hổng thấy may hông thì đổ nồi cơm.
Sáu Bảnh giựt mình bước tránh qua một bên:
– Đổ nồi cơm còn nấu lại được chớ phỏng da cô Ba thì tui hổng biết nói làm sao.
Nhân Hậu hú hồn rồi bèn lẻn:
– Mèn ơi. Anh Sáu nầy làm tui hết hồn.
Ba Lụa đứng một bên:
– Ủa, anh Sáu cũng biết hớp hồn người ta chớ bộ. Anh chưa làm phỏng nó là may cho anh Sáu đó, chớ không thì anh ở đợ suốt đời chưa trả hết đâu nghen.
Một người bạn nào đó la lên:
– Thằng Sáu nó cố ý để nó nuôi cơm người ta đó Lụa ơi mầy đâu có biết.
Ba Lụa ứng thinh:
“Thương em nào kể lụa là
Một manh chiếu rách cũng tình em ơi.”
Nhân Hậu măc cở bước đi một nước, Sáu Bảnh đứng như trời trồng. Một thanh niên nói lớn:
– Hai đứa tụi nó có tình ý từ lâu rồi mà chưa có dịp đó ha. Ê, sao tụi bay tò tí te giữa trời hổng sợ bà con làng nước biết sao.
– Lát cho tụi nó ngồi gần đi bà con. Thôi ra mặt đi cho tụi tao uống rượu còn lấp lấp ló làm gì nữa.
Cả rạp đang ngồi chờ ăn trưa phát cười lên ha hả, Nhân Hậu bỏ đi luôn xuống nhà bếp.

Căn nhà sáng hơn nhờ mấy nhánh cây trước sân được chặt xuống, ngồi từ trong nhà nhìn ra sân thấy một màu xanh ngăn ngắt vườn tiếp vườn, cây nối đọt cây, những hàng cau cao dọc theo bìa kinh đầy lá phất phơ trong gió. Nhân Hậu đứng nhìn ra ruộng trí óc ngẩn ngơ, lát nữa đây trong nhà có đám giỗ bạn bè kéo tới thế nào Sáu Bảnh lại không có trong đám đó. Nàng lẩm bẩm:
– Tụi nó thế nào mà hổng chọc mình với anh Sáu.
Không phải nàng không muốn ra mặt với bạn bè làng xóm biết chuyện riêng cô giấu ở trong lòng, nhưng kẹt một nỗi “nói ra sợ chúng bạn cười, lòng thì như đã chỉ sợ xóm làng tiếng nọ tiếng kia.” Sáu Bảnh hiền lành siêng năng, chỉ ngặt một điều tâm lý “môn đang hộ đối” vẫn còn sâu nặng trong tập quán mọi người, rồi tiếng đồn ra cha mẹ không khứng chịu. Tiếng cha mẹ đang bàn bạc trong nhà bếp vẫn còn văng vẳng trong tai Nhân Hậu, nàng thở hắt ra như trút bỏ gánh nặng quay bước vô nhà.
Năm Hương kêu con:
– Hậu à, bữa nay nhà có giỗ mầy kêu mấy đứa lo mà phụ với má mầy đi chớ.
Bà Năm tằng hắng:
– Có gì đâu mà ông lo, cái gì cũng đã sẵn sàng hết rồi. Lo là lo cho ông đó. Chuyện gì mà năm nay ông mời những người lạ về nhà làm chi vậy hổng biết. Còn bà con chòm xóm trong làng thì hổng thấy ai…
Bà Năm Hương ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Ông lóng rày tui hổng biết ông làm sao…
Năm Hương ngồi xuống đầu hè nói vô:
– Bà thiệt mới là kỳ đó nghen, tui lóng rày làm sao, bà nói cái gì tui hổng hiểu gì ráo. Mùa màng đã xong rồi, tết nhứt sắp tới cũng chuẩn bị chút gì chớ…rồi cũng còn phải tính chuyện cho mấy đứa con gái của bà nữa chớ.
Nhân Hậu đứng xớ rớ bên mẹ xen vô:
– Con đi à, tía má hổng sai biểu gì con thì con đi nghen.
Năm Hương :
– Ủa! Mầy tính đi đâu?
– Thì con đi ra ngoải coi mấy đứa nhỏ nó làm gì ngoài sông…rồi còn công nọ chuyện kia.
Ba Năm Hương ngó con gái:
– Ừa, thì mày đi đâu thì đi mọi chuyện tao đã lo đâu đó xong xuôi hết rồi, nhớ chút nữa về mua cho tía mầy mấy lít rượu cho ổng.
Năm Hương lắc đầu:
– Tui đã thấy bà làm gì đâu cà.
Nhân Hậu trả lời thay cho mẹ:
– Lát nữa con kêu tụi nó qua giúp một tay là xong cấp kỳ chớ có gì đâu.
Nhân Hậu quay lưng bước ra sân, nhìn theo con gái Năm Hương chắc lưỡi:
– Tui thấy bà nói cũng đúng. Con Hậu coi mòi nó có chỗ nào rồi đó bà. Thời buổi bây giờ lộn xộn không như cái hồi tui với bà nữa đâu. Mình có con gái lớn trong nhà mình phải lo…bà nói đúng đó cũng nên nghĩ đến chuyện gia đình cho nó. Tui cũng muốn kiếm cho nó chỗ nào để nhờ tấm thân.
– Vậy thì tính gì ông tính đi.
Năm Hương ngập ngừng:
– Bà nghĩ coi, cái thời buổi giặc giả nổi lên, mà cái đám giặc nầy hổng như đám giặc bình thường đâu à. Tui cũng có nghĩ đến chuyện cho nó lên thành lên tỉnh chớ giữ nó hoài bên miếng vườn con trâu như vầy tui sợ cũng khó. Chắc là bà biết con Sáu Nguyệt Nga chớ…khổ đa bà.
Bà Năm Hương phủi tay đứng dậy:
– Nhớ chớ sao hổng nhớ. Nhà mình thì cũng hổng khá giả gì đó. Thôi thì trâu nào ăn cỏ đồng đó cho nó rồi.
Năm Hương bước vô nhà vói tay rót nước:
– Thì tui đâu có nghĩ gì xa xuôi đâu cà. Thì tui cũng đang tính cho nó…mà rồi tui cũng có nghĩ cho mấy đứa con trai lên tỉnh thành nó học cái nghề gì.
Bà Năm Ngạc nhiên nhìn chồng:
– Vậy ra trong bụng ông đã có chủ ý rồi?
– Đã có hồi nào đâu. Chẳng qua là hồi bữa đó tui gặp cái đám trên chợ coi bộ chí thú mần ăn nên mới nảy ra cái ý đó.
Bà Năm Hương càng ngạc nhiên hơn:
– Thì ra là vậy, bữa nay ông kêu mấy người đó về nhà mình là có ý đó đó chắc?
Năm Hương lững lơ:
– Thì sẵn dịp chớ có gì đâu cà.
– Ông nói sao thì tui nghe như vậy tui hổng biết cái bụng ông muốn cái gì.
Năm Hương cười:
– Bà nầy thiệt là kỳ. Cái gì có vợ có chồng chớ bà nói sao nghe xuôi xị vậy bà.
– Hổng xuôi xị thì nói cái gì.
Năm Hương không nói gì, ông ngó mông ra vườn mà đầu ông đang nghĩ đến chuyện tận đâu đâu. Cánh đồng nước nổi nhiều phèn mà ông đã lập nghiệp từ đời ông đến đời cha vẫn chưa hết phèn. Cuộc đất mênh mông đồng không mông quạnh bao đời vẫn chưa có gì đổi thay. Năm Hương chưa tính kế hoạch gì để thay đổi cuộc sống gia đình ông, thảng hoặc có đi qua chợ nghe bà con nói chuyện thương hồ đi buôn bán ở miệt dưới, ông cũng có nghĩ đến chuyện cho mấy đứa con trai theo chúng bạn lập cơ nghiệp để vươn lên. Ông nhớ cái thưở ông già tía của ông còng lưng vỡ đất, rồi cái thưở mấy con kinh xáng múc có tàu xúp lê chạy qua để lại cho làng xóm ông những ông điền chủ lập vườn, xây nhà máy xay lúa và kịp đến trào cộng hòa nhà ông có khấm khá lên một chút nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với các đại điền hàng ngàn mẫu ruộng. Năm Hương thở dài lẩm bẩm trong miệng:
– Ừ, cái lục tỉnh từ thời ông nội bây giờ đã thành mười mấy tỉnh rồi, cuộc sống có khấm khá hơn một chút mà cũng hồng khác gì hơn trước mấy đâu.
Bà Năm ngó chồng:
– Ủa, ông lầu bầu cái gì đó hả ông?
Năm Hương giựt mình:
– Ờ! Ờ! Hổng có chuyện gì.
Bà Năm nghi ngờ:
– Hổng có gì mà sao ông thở nghe như con sấu phì vậy chớ?
Năm Hương lắc đầu mấy cái, thò tay móc bịch thuốc trong túi áo:
– Thì hổng có gì là hổng có thôi…mà nói nào ngay cũng có chuyện suy nghĩ tầm phào.
Bà Năm phun nước trầu ra sân:
– Chuyện tầm phào là chuyện gì đâu ông nói tui nghe với coi.
Năm Hương cố làm mặt vui:
– Ừ, thì tui ngó ra cánh đồng nước nổi váng phèn mà tui nghĩ cái chuyện ông nội tui đi lập nghiệp đó mà. Bà ngó coi cà, ngoài đó cái đám xanh xanh trong đó là rừng tràm đó bà. Mèn ơi, nó lưu cửu kinh niên trong đó biết bao nhiêu là nguồn lợi ở trỏng mà sao mình nghèo vẫn cứ nghèo hoài.
Bà Năm mắc cười:
– Đúng là ông nói chuyện tầm phào. Cái chuyện nghèo giàu đâu phải do mình đâu ông.
Năm Hương ngó vợ:
– Ủa! Vậy bà nói do ai?
Bà Năm cười:
– Thì do ông trời chớ do ai. Ông hỏi mới lạ hông!
Năm Hương lầu bầu:
– Do ông trời hả? Như vậy hóa ra ông trời ổng cũng kỳ thiệt.
– Kỳ gì mà kỳ. Ơ, mà sao dưng không nói mấy cái chuyện đó ra chi vậy? Có ai nói gì đâu nà.
Năm Hương hỏi vợ:
– Bà nói hổng ai nói gì là sao?
– Là tui nói, trong làng mình có ai ăn ở không mà đi nghĩ mấy cái chuyện như ông vừa nói đó.
Năm Hương bập bập mấy hơi thuốc thò khói ra đàng lỗ mũi:
– Ủa, hổng ai nói thì tui mới thấy kỳ. Đáng lý ra người ta phải thấy chớ?
Bà Năm nói xuôi xị:
– Thấy thì có thấy nhưng mà chuyện ai người nấy lo. Cái chuyện giàu nghèo đâu phải do mình đâu cà?
Năm Hương gằn lại:
– Vậy tui mới nói.
– Ông nói chuyện bù trất hông à. Nói chuyện dần lân.
Năm Hương cười theo vợ:
– Vậy tui mới nói là chuyện tầm phào.
Bà Năm bỗng vổ đùi cái bép:
– Úy, ông nè?
Năm Hương trợn mát:
– Chuyện gì vậy bà?
– A…ông nói sao tui nghe giống cái bà tui gặp ngoài chợ quá? Bả cũng nói cái hơi giống như ông? Hình như bả còn nói cái gì nữa nè mà tui quên mất tiêu rồi. Cái bà coi bộ sạch sẽ lắm.
Năm Hương hả họng cười ha hả:
– Tưởng chuyện gì làm bà vỗ đùi…bà làm tui chưng hửng.
– Thì ông nói làm tui nhớ trực lại. Úy, mà thôi. Ông vô dọn bàn thờ đi là vừa.
Năm Hương làm như quên mất câu chuyện vừa nói với vợ:
– Đợi bà nhắc chắc bụi nó đóng đầy bàn thờ rồi. Thôi tui đi lại đàng này có chút việc. Có ai kiếm tui bà mới họ vô nhà chơi đợi tui về liền.
Năm Hương đứng dậy bước đi, bà Năm cúi xuống tiếp tục làm gà. Nhân Hậu đã về đến ngõ có mấy người bạn đi theo. Tiếng Nhân Hậu ngoài sân:
– Lụa à, mầy vô phụ mần gà với má tao đi, tao ra hái mấy buồng cau lát nữa sẵn có mầy đây mầy phụ chẻ ra phơi.
Ba Lụa cười hăng hắc:
– Tiện quá chớ hả. Mầy kêu tao qua ăn giỗ rồi sai tao luôn mà?
Nhân Hậu cười với bạn:
– Mầy sao hay bắt bẻ quá à. Sẵn tao nhờ mầy luôn cho mau thôi. Có mầy buồng cau mà thằng Tám nó hẹn hoài già chát rồi. Anh Sáu trèo lên hái giùm cho tui luôn nghen anh Sáu.
Có Sáu Bảnh trong đám đông đang đứng trưóc khoảng sân đầy bóng mát gần con mương nước chảy lững lờ. Sáu Bảnh chưa kịp lên tiếng Lụa đã nói hớt:
– Úy mèn ơi! Sướng thiệt đó nghen. Tụi tao có được đứa bạn như mầy thiệt hết biết luôn.
Nhân Hậu cười, Sáu Bảnh trả lời Lụa:
– Cô Ba hay thiệt. Nói sao nghe cũng xuôi gọn bân hà.
Ba Lụa chêm vô liền:
– Chớ gì nữa anh Sáu. Chà! Chà! Dữ thần hông, binh người ta chầm chập hà.
Nhân Hậu nạt:
– Con Lụa mầy có im cho tao nhờ được hông? Bữa nay mầy ăn ớt lột lưỡi chắc?
Lụa cười ha hả còn Nhân Hậu chỉ hàng cau nằm sau cây rơm nói với Sáu Bảnh:
– Đó đó anh Sáu, anh giúp giùm tui nha, đừng có ngghe cái miệng con Lụa mà giận tui. Thiệt tui hổng có ý gì đâu nha.
Sáu Bảnh cười hiền:
– Đâu có gì đâu.Cô Ba lúc nào cũng chọc người ta được mà.
Ba Lụa được mợi nói luôn:
– Ừa, tui chọc vậy đó mà biết đâu có duyên làm bà mai mấy hồi anh Sáu hả.
Sáu Bảnh cười cười:
– Tui hái luôn bây giờ đi cô Ba hén.
Nhân Hậu gật đầu:
– Ừa, anh nhắm làm được bây giờ thì làm.
Sáu Bảnh ngó Nhân Hậu gật đầu. Anh bước lại buội chuối bên hông nhà bẻ mấy tàu lá chuối khô xoắn lại thành một đoạn dây dài, anh thắt thành một cái nài rộng bằng hai chét tay. Bước đến bên cây cau đầu hàng, Sáu Bảnh xỏ hai chưn vô nài tay ôm cây cau thót lên. Anh thoăn thoắt trèo lên cây cau nhanh như sóc. Đến tận ngọn, Sáu Bảnh lựa buồng cau đã già bẻ liền, cột chặc buồng cau vô lưng, tay phải nắm tàu lá cây cau kế bên vừa kéo vừa nhún, hai thân cau chao nghiêng chụm đầu gần lại thì nhanh như sóc, Sáu Bảnh chụp lấy ngọn cây cau và chuyền từ cây này qua cây khác như khỉ chuyền cành. Khi hái được mấy buồng đeo nặng lưng, Sáu Bảnh ôm cây tuột xuống, Nhân Hậu đã bẻ sẵn một đống lá chuối lót dưới đất để Sáu Bảnh xếp buồng cau lên trên. Tiếp tục leo lên và chuyền từ cây này qua cây khác chẳng mấy lúc Sáu Bảnh đã chuyền hết mấy hàng cau để bẻ buồng. Khi đứng yên trên mặt đất ở gốc câu cau cuối hàng, Sáu Bảnh thở dốc, mặt đỏ như uống rượu, mồ hôi lấm tấm trên trán nơi chưn tóc. Nhân Hậu kéo chiếc khăn trên cổ của mình đưa cho Sáu Bảnh:
– Nè anh Sáu. Anh lau mồ hôi cho khoẻ đi, tui vô nhà chặt cho anh trái dừa xiêm giải khát. Mèn ơi, tui đâu có dè anh trèo cau cũng hổng thua mấy người bạn hàng là mấy.
Sáu Bảnh lau mồ hôi trên trán, vừa thở vừa nói:
– Cũng quen cô Ba ơi. Hồi nhỏ tui trèo cho bạn hàng chớ đâu. Bây giờ thì hết rồi. Nói thiệt là bỏ lâu bây giờ trèo có chút mà thở dốc rồi. Hồi đó một buổi là tui bẻ nấy thiên cau đó chớ. Ba Lụa đứng một bên cười chúm chím, hai mắt long lanh:
– Anh Sáu nói làm tui muốn mắc cười. Hồi đó anh còn trẻ bây giờ anh già rồi chắc? Cứ nói như là ông cụ…non hổng bằng.
Sáu Bảnh luống cuống:
– Úy trời! Thiệt tình tui nói cái gì ra cũng trật lất hết trơn hết trọi. Mà tình thiệt nó là như vậy mà. Tui có nói láo đâu.
Nhân Hậu muốn chận con bạn rắn mắt lanh chanh lại, nhưng chưa kịp lên tiếng Ba Lụa đã mở miệng rồi:
– Anh thiệt thà hả anh Sáu. Ừa, như vậy tui hỏi anh…vậy chớ anh mới leo mấy cây cau đã thở dốc…rồi sức đâu anh trèo là trèo qua núi, đèo là qua đèo… sức đâu anh mần đám ruộng nước nhà chị Ba Nhân Hậu mỗi ngày… anh anh Sáu….há.
Sáu Bảnh ngơ ngác hết nhìn Ba Lụa đang che miệng cười rồi quay mặt ngó Nhận Hậu như có ý dò hỏi. Nhân Hậu làm thinh, Sáu Bảnh day qua Ba Lụa:
– Cô Ba nói làm sao tui thiệt hổng hiểu. Nào giờ tui có mần ruộng mướn ruộng thuê gì của nhà chú Năm đâu cà? Còn chuyện trèo nuí lên non thì năm vài ba bận đi viếng miếu bà Chúa Xứ trên Châu Đốc thì có nhằm nhò gì đâu.
Ba Lụa được nước làm tới:
– Anh khéo giả bộ thì thôi…ai mà thèm nói đến mấy cái núi trên Thất Sơn làm gì…Anh ngó trước mặt anh đó cà. Đó…đó hai ngọn núi sừng sững trước mặt anh đó cà. Anh còn giả bộ không biết nữa đi. Con Hậu nó có đám rẽo ở ngã ba…tốt nước lắm…nhưng mà đám cỏ chưa ai phát.
Nhân Hậu nghe bạn mình nói trây, nói tầm phào phát đỏ mặt, nhướng mày nạt lớn:
– Lụa! Mầy có nín dùm cho tao được hông? Ban ngày ban mặt gì mà nói tầm bậy tầm bạ không à.
Ba Lụa cười ha hả đưa hai tay phân trần:
– Ủa! Mầy nói mới là ngộ hông. Chớ ban ngày hổng nói để ban đêm nói mới được sao? Chuyện gì mà ngộ vậy. Mà tao nói bậy hồi nào đâu? Anh Sáu có thấy tui nói cái gì bậy bạ hông anh Sáu?
Nhân Hậu phát tay vỗ lưng Lụa kêu cái bốp:
– Mầy im đi mầy.
Sáu Bảnh bây giờ mới ngã ngữa ra rằng Ba Lụa đang chọc ghẹo. Sáu Bảnh cười xuôi theo:
– Nói thiệt ra thì tui đâu có biết cái ý cô ba nói như vậy. Cái lòng tui ra làm sao thì cô Ba Hậu chắc biết rồi?
Lụa cười to hơn:
– Mèn đét ơi! Anh nói cái gì mà lòng với ruột. Anh hổng nghe người ta nói à “Sông sâu dễ biết lòng người sâu khó dò” hay sao? Cái lòng cái ruột gì đó của anh ai mà biết được chớ?
Có tiếng bước chưn băng ngang vườn, có tiếng nói chuyện. Tiếng con gái nói lớn:
– Ai hò hát gì đó giữa trưa vậy. Cái gì mà khó dò khó biết chỉ tui biết với.
Ba người quay lưng lại ngó qua bên kia bờ mương, một cặp trai gái đang bước qua mương vô vườn.
– Hay quá chừng đi. Chị Nguyệt Nga đó a? Ủa ai như thể là anh Năm Trực?
Cặp trai gái bước vô vườn đúng là Năm Trực và sáu Nguyệt Nga. Ba Lụa nói tiếp:
– Bữa nay coi bộ chị Nguyệt Nga ra dáng thôn nữ dữ thần à nghen…Chị đi đâu băng ngang đây?
Nguyệt Nga ngó quanh vườn:
– Miếng vườn mùa nầy coi bộ được quá chớ…mùa nầy có gì bán hông Hậu?
Ba Lụa ngó Sáu Nguyệt Nga chăm chăm làm cho Nguyệt Nga chú ý:
– Con Ba nầy mới kỳ à nghen, bộ bữa nay chị lạ lắm sao mà em ngó gì mà ngó dữ vậy?
Ba Lụa ngỏn nghẻn cười:
– Hí…hí…lạ thì hổng lạ mà khang khác.
Nguyệt Nga cười:
– Ăn nói nghe coi được hông. Lạ thì hổng lạ mà khang khác. Đâu mầy nói coi tao khác chỗ nào nè?
Ba Lụa ngồi xuống gốc cây:
– Mấy bữa thấy chị lên đồ chưng dọn chớ đâu có như vầy. Hèn lâu rồi hông gặp chị nên coi nó khang khác thôi hà.
Nguyệt Nga khoát tay:
– Thôi bỏ chuyện đó đi. Ê! Hồi nãy tao mới bước qua mương nghe đứa nào hò hát trong nầy, tao tưởng đám giỗ có hát hò gì đó chớ.
Ba Lụa phân trần:
– Hát đâu mà hát. Tại anh Sáu nầy nè. Thì tui chọc ảnh thôi.
Nguyệt Nga vói tay hái một trái mận, chùi vô vạt áo, đưa lên miệng cắn cái rốp dòn tan nhai rau ráu:
– Ừ, thì hồi nãy hổng hó hổng hát gì thì bây giờ hò hát có sao đâu cà. À, mà trong nhà đã có ai chưa vậy?
Nhân Hậu chưa kịp nói, Ba Lụa đã nói hớt:
– Ừ, ừ, coi bộ vui à nghen. Đâu chị Nguyệt Nga làm thử một câu nghe đi.
Năm Trực từ nãy giờ đứng im, bây giờ mới lên tiếng:
– Lát nữa có đám có rượu lo gì mà hổng có. Nhưng mà nè, con ba muốn chị Sáu hò. Chắc là muốn bả hò bài Vân Tiên ….đâu để tui làm thử lấy giọng nghen.
Năm Trực thân hình hơi loắc choắc, tay chưn lòng khòng nhưng được cái miệng cười nói có duyên ngầm. Nói xong không đợi mọi người cho ý kiến, y đã hắng giọng làm luôn:
“Ơ…Vân Tiên mình cõng Nguyệt…a…Nga,
Cõng đi hai ba bước…a…cõng đi hai ba bước rớt ba bốn lần.”
Nguyệt Nga ré lên:
– Ơ cái thằng cha Năm vô duyên, tui hổng có động tới cha à.
Năm Trực cười hà hà:
– Cái bà nầy mới lạ. Cái nầy là câu hát của người ta đặt ra từ hồi nào tới giờ chớ phải của tui đâu mà bà la tui.
Nguyệt Nga lườm nguýt con mắt có đuôi. Năm Trực day qua Ba Lụa nháy mắt:
– Lụa nè hồi nãy em chọc anh Sáu Bảnh bây giờ anh nói cái nầy cho em nghe nghen.
Ba Lụa ngó qua, Năm Trực hắng giọng:
– Nghe nè…Hò…ơ…ơi..Chớ anh đi vô găp em bán trầu. Đi ra gặp em gánh lúa
Thấy em đằm thắm trong dạ anh thương
Ới em ơi nếu em chịu anh về thưa lại với song đường
Cho cha mẹ đưa ông mai dong tới nói…hò…
Hò…ớ…ới…ơi
Đưa ông mai dong tới nói cho tụi mình sánh…ơ…đôi.
Ba Lụa chới với ngó quanh, Nhân Hậu cười mím chi khuyến khích, Nguyệt Nga hích cùi chỏ ghé miệng nói nho nhỏ bên lỗ tai.
– Làm tới đi có chị đây em đừng lo.
Ba Lụa giẫy nẩy:
– Mà em bất ngờ quá chưa nghĩ ra kịp. Chị Sáu hò trước đi.
Ngyệt Nga khuyến khích
– Hồi nãy nghe em liếng lắm mà, sao bây giờ chạy rồi. ..thôi thì chị với em nghe.
Nhứt nhựt tiểu thân chớ nhà cửa của anh đâu
Mà em không có biết, gặp mặt anh giữa đường
Làm sao em dám quyết.
Chuyện vợ chồng là chuyện của mẹ cha.
Cha nay yếu mẹ đã già…anh đừng trăng gió xóm làng họ cười chê.
Năm Trực nháy mắt với Sáu Bảnh:
– Ê mầy, mầy muốn tao vô cho mầy con Ba Hậu phải hông? Tao nói dùm cho mầy, nhưng con Sáu Nguyệt Nga nó đã ra lời thì tao làm tới luôn.
Năm Trực day lại ngó Nguyệt Nga:
– Được, được. Nghe nè:
Hò…ò…ớ…ơi…Chim nó bay đi đâu thì nó cũng bay về tổ
Nước đổ đi đâu thì nước cũng đổ về xuôi
Em ơi, em đi xa anh thì thiên hạ điều buồn
Còn ông Trời kia giận dỗi ba bốn hướng xoay vần
Dù anh có thương ai cách mấy…hò…
Dù anh có thương ai cách mấy…Thì anh cũng để phần cho em.
Nguyệt Nga háy con mắt ngó Nhân Hậu:
– Để tao cho nó biết tay nha…nghe nè…
Hò…ơ…ới…ơi… Chớ học hành ba chữ lem nhem
Thấy gái thì thèm như chữa thèm chua.
Ba Lụa ôm bụng cười ngặt nghẹo:
– Sao mà chị ác vậy. Mới vô mà cho một câu nghe phát ớn rồi.
Sáu Bảnh cũng cười vang, Năm Trực tỉnh bơ ngó bạn:
– Mầy đó nghen Sáu, đã không binh tao mà còn cười theo hả mầy? Được, để coi tao chơi lại nè.
Hò…ò…ới …ơi. chớ vàng thử lưả cho biết vàng cao hay vàng thấp
Em ơi biết làm sao cho anh được bên em
Biết làm sao cho được ở bên để cho anh ôm ấp phỉ tình.
Ngưng câu hò Năm Trực đía thêm:
– Thấy chưa. Thấy chưa.
Bên kia Nhân Hậu muốn cười mà chưa dám hé môi, còn Lụa ngó sửng Nguyệt Nga:
– Thiệt hay chơi vậy? Hồi nãy hai người đi chung vô đây có hẹn hò trước với nhau hông đây?
Nghe Lụa hỏi, Năm Trực lại nháy mắt với ba Lụa miệng cười cười:
– Lụa nè, nghe tui tặng cho em đây nghen.
Hò …ò…ới…ơi…chớ ruộng cò cấy lúa ba tre
Chớ thấy em còn nhỏ anh che anh để dành.
Lụa khụt khịt trong lỗ mũi:
– Mèn ơi, thiệt hay chơi vậy anh Năm? Tui mà còn nhỏ hả…để rồi anh coi nha.
Vừa nói Ba Lụa vừa cười day qua Nguyệt Nga nói nhỏ:
– Để thằng chả cho em.
Nói xong, cô cất giọng hò ơ, giọng trong vút lanh lảnh:
– Hò…ò…ới…ơi… con trâu già kén cỏ còn con bò nhỏ nó kén rơm.
Em sợ anh chê em ốm yếu lưng tôm,
Anh đi kiếm nơi cho mập…hò
Hò…ò…ới…ơi
Anh đi kiếm nơi cho mập đặng anh ôm cho phỉ tình.

Đến lúc nầy thì Nhân Hậu không còn giữ được nữa phải cười, rồi mọi người trong vườn đều cười. Năm Trực cũng cười:
– Thiệt, con nhỏ Lụa rắn mặt thiệt tình. Nghe nè:
Hò…ò…ới…ơi…mình chưa có mấy mà mình than hoài
Đây rồi tui thương lại thì tàu Nam Vang nó chở đầy.
Hò …trèo lên cây ngắt ngọn thanh yên.
Duyên em đây đáng mấy…hò
Hò…ò…ới…ơi.
Chớ duyên em đáng mấy anh về kiếm tiền anh mua.

Ba Lụa cười mỉm chi bắt nhịp hò luôn:
Hò…ò…ới…ơi, bên đây sông Tiền bên kia sông Hậu
Tôi tưởng anh là chồng tui là vợ tui đợi hết hơi
Ai dè anh kiếm chuyện nói chơi qua đường
Hò ơi, một anh nói anh thương
Hai anh nói anh thương
Anh biểu em về mua một miếng đất lập một miếng vườn
Trống hành trồng cải rải hột sa bô chê
Bây giờ anh chê hành hư cải úa, còn cây sa bô chê nó cũng tàn.

Năm Trực cười:
– Tại em chê anh ốm, anh gầy khỏng bỏng beo chớ đâu phải anh kén cá chọn canh mà em trách.
Hò…chớ anh đâu có chê em ốm yếu mà em buồn tình
Chớ anh hỏi em con thằn lằn kia nó bao nhiêu lớn mà nó ôm cái cột đình
Con thằng lằn nó có chút xíu nó ôm cái cột đình cũng dính đeo…

Ba Lụa lắc đầu cười:
– Thằng cha Năm Trực cắt cớ nói trây. Được rồi.
Hò ơi…ơi…chớ bấy lâu nay tưởng đá nó hóa thành vàng
Còn vàng kia anh đem trộn trấu.
Hò…ớ…ơi.
Còn vàng kia anh đem trộn trấu.
Mà cuộc điếm đàng nó lại hóa nghĩa nhân?

Nguyệt Nga cười ha hả, cười gập người ôm bụng:
– Anh Năm ơi, hồi nãy tui tưởng con Lụa nó hiền nào dè nó cũng làm cho anh điêu đứng chớ anh.
Ba Lụa cười theo:
– Chưa hết đâu anh Năm. Anh nghe nè.
Hò…ò…ới ơi…em hổ thân mai cho tình nhân thấu đáo.
Mấy hổm rày cơm cháo bỏ ráo hổng ăn.
Tình nhân ôi, em may áo này bằng đường kim mối chỉ
Em may bằng trăng chớ hông may bằng đèn mà sao anh nỡ đem lòng anh dối em?

Đến đây cuộc chơi vô tình của cả đám sôi nổi hơn lên. Nhân Hậu muốn quay vô nhà phụ với mẹ, nhưng coi mòi câu chuyện vui hò hát còn dài nàng ngó ngoái đàng sau dòm trong bếp, có nhiều người đang lui cui làm gà nàng bước gần đến bên Nguyệt Nga:
– Hèn lâu rồi mới được gặp bà, tui cứ tưởng bà hổng tới được chớ. Bữa nay vô tình mà lại vui, tui ngồi ráng chút nữa rồi mình vô nhà.
Nguyệt Nga ngó bạn:
– Ừa, lâu lâu rảnh rổi cũng có chuyện cho vui. Chắc còn sớm mà.
Bên gốc cây đối diện, Sáu Bảnh đã ngồi xuống, Năm Trực đứng dựa cây cau:
– Coi bộ được đó Lụa à. Nghe thêm nè.
Hò …ơ…ơi. Ngày mai anh đi chợ Gò Đen mua một xấp vải hột dền.
Anh đem về nhà liệng xuống đất kêu cái phạch.
Ba Lụa ré lên:
– Tưởng mua vải làm gì, mua về ném cái phạch. Ngộ hông.
Năm Trực không nói, anh lấy hơi hò tiếp:
Ném xuống đất cái phạch cho con Hai nó dập, con Ba nó cắt, con Tư nó may vạt hò. Còn con Năm thì nó lược, cổ tay thì con Sáu nó viền. Sáng mai định có áo mặc liền sửa soạn ra đi, thì con Bảy nó lôi con Tám nó kéo con Chín nó trì con Mười nó chạy lại nó kéo nó trì thì còn gì cái áo của anh.

Lụa cười to hơn:
-Trớt hướt vậy mà cũng nói. Anh nghe nè.
Hò…ò….ò chớ áo anh năm nút chạm rồng.
Đứng xa thì đẹp như con phụng, con rồng.
Hò ới ơi…nhưng lại gần…lại gần.
Sáu Bảnh hỏi:
– Lại gần thì sao Lụa?
Lụa cười cười:
– Thì lại gần… nó giống con dơi.
Tiếng cười nổi lên như bắp rang. Cả bọn được dịp cười thoải mái. Năm Trực dứ dứ nắm tay trước mặt Ba Lụa.
– Ai biểu hồi nảy chọc tui chi.
Năm Trực ngó thẳng vô đôi mắt Lụa, đôi mắt ướt át anh đã để ý từ lâu. Anh nhỏ giọng trầm trầm:
– Con gái nhà ai mà trồng khoai thời tốt
Chớ lá lên xanh xanh tốt từng giồng
Hởi cô má đỏ hồng hồng.
Hỏi thăm cô đã có chồng hay chưa?
Lụa chưa chịu tha cho Năm Trực. Cô biết ánh mắt tha thiết đó, nhưng trong lòng còn đang tơ tưởng chuyện khác nên quyết ý chọc Năm Trực cho đến cùng. Cô cất tiếng:
– Con trai nhà ai mà trồng khoai thời dốt.
Cái miệng lốp bốp lại nói chuyện tình duyên.
Con mắt thời ngó láo ngó liên.
Chớ ai thèm cái thứ vô duyên mà thèm.
Năm Trực không để ý đến lời chọc ghẹo. Anh tiếp tục hò ơ:
– Hò…ơ…ơ…đình Tân Quy có 4 cây cột trụ.
Ruôi săn kèo chắc…bốn đứa mình gặp nhau dây chắc chỉ hồng xe duyên.

Ba Lụa không để ý đến ánh mắt của Năm Trực, vẫn khăng khăng chọc tới:
– Hò ò….ơi…ơi…
Duyên em đáng giá ngàn vàng anh về anh bán.
Anh về anh bán cả họ hàng mà mua.

Sáu Bảnh biết Lụa đang chọc Năm Trực như vừa chọc anh với Nhân Hậu, anh khều nhẹ Năm Trực:
– Thôi dẹp ba cái chuyện hò hát đó đi. Nó đang chọc mầy đó. Nó chưa nói thì thôi chớ nó đã bắt được nhịp rồi thì mầy có chết thôi Năm à.
Năm Trực ngó bạn:
– Mầy đừng lo. Tại hồi nãy tao lo ra …với nói thiệt mầy nghe, tao cũng phải lòng nó rồi…không nói bây giờ thì lúc nào nói được.
Thấy hai người con trai rù rì to nhỏ, Nhân Hậu đứng dậy tính bỏ đi. Năm Trực kêu lại:
– Khoan đã Hậu, tụi nầy chưa rả mà. Nghe nè Lụa nè.
Hò…thân em đáng giá ngàn vàng?
Anh chỉ cần về bán mấy cái hột xoàn…
Anh chỉ cần bán mấy cây vàng anh dư sức cưới em
Ba Lụa đanh đá:
– Hò…ơ…Anh nói chơi hay anh nói thiệt.
Nói cho em hay để em liệu việc nói cho anh tường.
Anh về anh bán ruộng vườn, anh bán luôn cái gốc đa.
Bán luôn cặp trâu già chưa chắc cưới được em…
Mấy chữ sau cùng Lụa cố kéo dài ra, trề môi lè lưỡi chọc. Năm Trực gật đầu nói:
– Được! Được!
Thân em như đóa hoa sen.
Thân anh bèo bọt chẳng chen được vào.
Lạy trời cho gió thồi ào ào.
Cho đám sen kia nó chìm xuống cho đám bèo nó trèo lên trên.

Ba Lụa không chịu thua. Bản tánh con nít nổi lên Lụa hò tiếp:
Hò… ò…ới…ơi thân em như cái sạp vàng.
Thân anh như manh chiếu rách giữa đàng bị bỏ quên.

Năm Trực bình tình nối lời:
– Hò…ò…ới …ơi lạy trời cho cho gió nổi lên.
Cho manh chiếu rách nó bay lên sạp vàng.

Bây giờ câu chuyện hò hát vui chơi lúc ban đầu đã trờ thành sự thăm dò tỏ tình giữa đôi trai gái. Năm Trực ngó bạn tìm sự khuyến khích hò tiếp. Lụa cũng không vừa.

– Thân em như trái chuông vàng làm sao mà anh rờ được
Hò…ớ…ơi làm …sao mà anh sờ được cái chuông vàng đó anh.
Năm Trực không chịu thua:
-Hò ớ…ơi thân anh như thể cái chày
Bỏ lăn bỏ lóc chờ ngày anh dộng chuông.

Nhân Hậu, Nguyệt Nga, Sáu Bảnh lại được một dịp cười khoái trá. Năm Trực tấn công tiếp:
– Gặp mặt em đây như cá gặp mồi.
Anh không giũ đăng muốn giỡn một hồi cho vui.
Ba Lụa không vừa gì. Mỗi người mỗi câu tuôn ra như nước chảy qua giàn đáy:
– Thân em như cá cắn mồi
Tìm nơi sông cái mà thời giữ thân.
Năm Trực:
-Thân anh như cái cây bần. Không cho ghe cá đậu gần ghe tôm.
Ba Lụa đối đáp cấp kỳ:
– Thân em như thể bong gòn. Thân anh như thề là chùm cỏ may.
Năm Trực không vừa:
– Cầu cho gió thồi mây bay. Bông gòn kia rụng xuống cỏ may nó bay vào.
Đến đây Năm Trực muốn tỏ tấm lòng mình, anh nhỏ giọng như muốn chấm dứt:
– Mù u bông trắng lá quắn nhị huỳnh.
Anh thương em thiệt chớ phụ mẫu có quyền cản ngăn?

Cuộc hò hát bất ngờ giữa vườn cây làm cho cả bọn thanh niên nam nữ vui quá quên mất nhà Nhân Hậu có đám giỗ. Trong nhà tiếng bà Năm Hương kêu:
– Con Hậu đâu rồi?
Nhân Hậu nói với bạn:
– Thôi nghen, mấy người ở đây hò hát làm gì thì làm tui chạy vô nhà bà già kêu ở trỏng.
Lụa nhớm dậy định đi theo, Năm Trực nắm tay kéo lại:
– Con gái đồng chua vừa tài vừa giỏi
Còn trai Tây đô vừa giỏi vừa tài
Thấy em má lúm đồng tiền
Muốn hun một cái em bằng lòng chăng?
Năm Trực nháy mắt cười tình. Lụa giựt tay ra la lớn:
– Quỷ nè! Làm cái gì ban ngày ban mặt muốn gì đây cha?
Năm Trực làm tới:
– Thì muốn hun em một cái thôi mà. Làm cái gì mà dữ vậy chớ. Hun nè.
Vừa nói Năm Trực vừa chồm tới chu mỏ ra, Lụa la oai oái thụt lại.
– Tính làm thiệt hả? Đừng có giỡn à.
Năm Trực nhìn thấy Lụa mặt đỏ au được mợi làm già:
– Ngày xưa Gia Cát tài tình
Thương em mà thương bất tử muốn hun bây giờ.
Nguyệt Nga đứng một bên cười hức hức chen vô:
– Anh hun tôi thì tôi la làng
Nếu anh mà la xóm thì hai đàng chịu chung.
Năm Trực ngó lại, Lụa giựt tay bước lui lại cằn nhằn. Năm Trực ngó Nguyệt Nga cười ha hả:
– Ý cha mẹ ơi…muốn hả…hi…hi, cũng được luôn.
Ruộng ai thì nấy đắp bờ
Đã thương rồi con chị, muốn hun nhờ con em.
Nguyệt Nga đâu chịu thua cô chìa má ra vừa cười vừa nói:
– Trứng vịt đổ chung với trứng gà
Thấy anh mà nhỏ thó em đà muốn hun
Ước gì anh được ở chung
Thì đâu đến nổi phải chun xuống giường.
Bấy giờ Lụa đứng tránh ra xa chỏ mũi vô nói:
– Cánh đồng là nước nổi ngoài xa
Muốn hun muốn hít ra đồng mà hun.
Năm Trực ngó Lụa:
– Tại bà quỷ này nè chớ thiệt lòng tui là tui thương em mà sao em cứ cào ra hoài vậy. Tôi thích thì tui cứ hun, nếu nàng mà bắt bí thì tui chun xuống sàn.
Nhân Hậu trong nhà kêu to:
– Lụa ơi Lụa, mầy vô đây tao nhờ.
Lụa nói với đám bạn:
– Thôi nghen, giỡn nhiêu đủ rồi tui hổng giỡn nữa đâu. Tui phải đi mần công chuyện bây gìờ.

Cuộc hò hát ngưng ngang, cả bọn cùng keó nhau vô nhà. Bà Năm Hương đang làm món gỏi gà thấy đám thanh niên trai gái kéo vô bà ngẩng mặt lên:
– Tụi bay làm gì ngoài đó mà rần rần. Cho tao nhờ thằng Sáu Bảnh chút coi. Mầy cắt cho dì Năm mấy bắp chuối coi mầy.
Sáu Bảnh dạ ran đi ra ngoài vườn một nước, Nguyệt Nga ngồi xuống bên bà Năm Hương:
– Dì Năm phẻ hông gì Năm. Bữa nay mời khách đông hông dì?
Tay bằm miệng nói:
– Ờ, thì cũng đâu có ai vô đây, cũng bà con chòm xóm thôi. Nghe nói mầy lên ở trên chợ rồi hả Sáu?
Nguyệt Nga lắc đầu:
– Đâu có Dì Năm. Tui đi buôn bán lẹt xẹt thôi mà.
– Í, còn đứa nhỏ mầy bỏ đâu rồi?
Nguyệt Nga im lặng một hồi:
– Thì tui gởi cho bà ngoại nó ở nhà.
Bà Năm Hương tò mò:
– Hèn lâu rồi tao ít gặp mầy, nghe đâu ba nó…
Nhân Hậu la lớn:
– Má!
Bà Năm cười ngỏn ngoẻn:
– Ừ, thì thôi tao hổng nói nữa. Con Sáu vô nhà uống nước chơi đi cháu.
Nguyệt Nga trở lại nét mặt bình thường:
– Dạ được mà dì Năm, con ngồi đây phụ với dì, còn cái gì chưa làm chỉ cho con.
Nhân Hậu kéo Nguyệt Nga với Lụa vô trong nhà.
– Vô đây mầy coi chừng nồi cháo với lại sắp mấy cái chén dĩa vô rỗ giùm tao.
Rồi nàng nhỏ giọng:
– Bà già tao bả hay hỏi, tao biết mầy chưa quên…thôi thì cố mà quên chuyện đó đi. Cũng mấy năm rồi chớ it ỏi gì.
Nguyệt Nga thở dài xa vắng:
– Thì tao đã cố quên rồi chớ còn gì nữa đâu, ngặt cho tao một nổi là sóng muốn lặng mà nước hổng muốn ngừng….nó cứ nổi lên riết hà.
Nhân Hậu thương bạn quá nhưng không biết an ủi ra làm sao:
– Cũng khó cho mầy, tía má mầy thì mắc cở với bà con mà mầy thì đi biền biệt ra ngoải ở luôn.
Nhân Hậu đổi câu chuyện bắt qua chuyện khác:
– Nghe đâu là mầy có nhiều người đeo lắm hả? Chừng nào tính lấy chồng đây?
Nguyệt Nga tay sắp chén nhưng mắt nhìn mông lung trên góc nhà:
– Cái nhà có cái cột cái kèo, có cái phên che tấm lá…con cái muốn lấy chồng đâu thể không có ý của mẹ cha. Tao biết tao ít học nhưng mà tao cũng giữ được cái nghĩa cái nhân chớ.
– Ừa thì tao cũng biết…nhưng mầy hổng về thì trai trong làng làm sao có cái cớ mà gặp mặt mầy.
Nguyệt Nga lơ đảng:
– Mầy nói nghe cũng phải, chắc có lúc tao cũng phải về nhà thôi. Mầy biết xóm làng họ nói dữ lắm. Tao cũng hổng biết nói sao.
Nguyệt Nga im lặng hồi lâu. Bỗng nhướng mắt lên sắc lẽm, giọng chanh chua:
– Còn mấy con chằng tinh gấu ngựa như con Tám lé, con Bảy mập ỏn ẻn thấy mà ghê. Nó ghét tao, nó nói ra nói vô nghe mà phát tức.
– Ủa, chớ ai nói cái gì? Chuyện lâu rồi chớ mới gì đâu?
Nguyệt Nga mím môi:
– Ừ thì bà hỏi thì tui nhắc lại thôi mà. Nó nói …
Nhân Hậu tò mò:
– Chuyện gì mà tui hổng biết vậy bà?
Nguyệt thở ngán thờ dài:
– Úi thì có chuyện gì, chuyện nói thêm nói bớt chớ gì.
Nhân Hậu càng tò mò:
– Đâu kể lại tui nghe với coi.
Sáu Nguyệt Nga trầm ngâm một hồi lâu:
– Ừ nói thì nói…ơ, tụi nó…nó…nói là tui cũng sướng mà làm bộ hoài.
Nhân Hậu đỏ mặt:
– Hổng có chồng mà có con là sướng hả? Chèn ơi, sao xấu cái miệng quá xá.
Sáu Nguyệt Nga lắc đầu:
– Không. Hổng phải vậy đâu?
Nhân Hậu nhướng mày:
– Vậy chớ làm sao?
Nguyệt Nga ngó bạn chằm chặp cao giọng, hai mắt long lanh:
– Ờ, tại tui nói tắt ngang…tụi nó nói… cái ngữ như tui mắt thì lẳng lơ, vú to như hai trái dừa, đít bằng cái thúng, ba thằng thọc cho đã đời, tui chịu ba đứa thì tui cũng sướng thấy mồ mà còn bày đặt …đỏng đảnh, như tui …bây giờ tụi nó thấy tui quần là áo lượt phơi phới như tiên còn nói nhiều nữa cà. Ơ, nếu hổng sướng sao hổng la làng la xóm nằm im chịu trận. Ơ…nào là cở như tui ngựa phủ cũng chưa đả. Úi cha mẹ ơi cái miệng đời mà. Bà biết đó mà. Con Tám lé tả tình tả cảnh thêm mắm dặm muối như chính mắt nó thấy. Cái miệng cá ngảo, cá tra, cá vồ của tụi nó mà nói thì thôi chịu đời sao cho thấu. Chắc là tụi nó ghen ghét cái sắc đẹp trời cho tui. Chưa hết đâu nghen.
– Chớ còn gì nữa?
Mắt Sáu Nguyệt nga như tóe lửa:
– Ui thôi đủ chuyện hết. Mấy cái miệng cá tra đó mà ngoác ra thôi đủ thứ chuyện trên đời. Tụi nó còn nói là mắt tui là mắt lá răm dâm loàn trắc nết đâu phải lần đầu tui ăn nằm với đờn ông con trai mà làm bộ. Trinh tiết gì như tui, cái ngử hẹn hò đầu vàm cuối xóm, mèo mã gà đồng. Tụi nó thề sống thề chết là đã thấy tui chun đống rơm ngoài đồng tò te sấp ngữa, cái lổ của tui rộng như lổ cua, vừa thọc vừa ngoái mới đã đời. Đâu phải ba thằng ôn dịch âm binh thần tướng đó đương không mà đè ngửa tui ra, tui hẹn hò cho ba thằng đó xỏ chung một lỗ. Úi trời đất ơi, cái ngử như con Bảy Lé, Tám Ù mình thì hôi như cú, tóc tai thì rối như đống rơm đống rác chưn cẳng dính phèn chua lét chua lè…hổng phải tui nói khía cạnh nói bớt nói thêm; ngử đó cho tây tàu nó hiếp nó cũng hổng thèm, người gì đâu mà nấu nồi canh chua hổng chín, kho nồi cá hổng nên thân mà bày đặt đi nói xấu người ta.

Sáu Nguyệt Nga xổ luôn một tràng, Nhân Hậu ngồi nghe tối tăm mặt mủi. Nàng nhìn con bạn mình lòng ngao ngán lắc đầu thầm nói “Dữ thiệt.” Nguyệt Nga xổ bao nhiêu uất ức ra rồi mà hình như chưa đã nư nên muốn nói nữa. Nhân Hậu mặt đỏ như trái cà chua khoát tay ngăn lại:
– Trời ơi, bà làm tui muốn nín hơi. Mà thôi rủa xả gì nữa chớ. Thôi bỏ qua đi.
Sáu Nguyệt Nga vẩn chưa muốn im:
– Bỏ sao được mà bỏ. Tui nói thiệt với bà, tui ghim tụi nó suốt đời suốt kiếp. Ngày nào tui chưa trả được cái uất ức của tui là tui nói hoài. Thử hỏi tụi nó trong làng có ai mà hổng biết làm biếng thì nhớt thây, ra chợ ăn hàng xành xạch, đập lúa chất rơm với đàn ông con trai thì mắt liếc đưa tình, chưa ai hỏi mà đã muốn nằm tênh hênh tuột quần đưa lổ cho người ta thọc. Chắc ngứa quá mà, cái thứ đỏng đa đòng đảnh mắt trước mắt sau như bọn bắt trộm gà. Để tui chống mắt lên coi tụi nó. Mà bà biết hông? Ở đời mà, hể người ta thấy mình có chút sắc chút hương quần là áo lượt là ghen là ghét tìm đủ cách chỏ cái miệng thúi vào đời người ta. Như cái con mẹ Tư ỏn ẻn đó, nó ở xéo nhà tui…mình mẩy thì khô rang khô rốc, mặt thì như mặt đất mùa hạn vậy mà cũng theo bè với đám chằng tinh nói xấu tui. Con mẻ được gì đó? Hay ho gì đó sau con mẻ chu mỏ vào nhà ông bà già tui mà chì chiết. Ai đời con mẻ mượn gạo hổng thèm trả mà còn nói cạnh nói khóe tía má tui. Bà biết hông, cái giọng đông đổng của con mẻ thì ai mà lạ gì.
Nhân Hậu xoa dịu:
– Tui thấy bà từ ngày đi xa bà dữ quá hà.
Sáu Nguyệt Nga dẩu mỏ lên:
– Hổng dữ sao được. Con trùn đạp hoài nó cũng phải quằn chớ. Tui có mắc mớ gì đến mấy người đó đâu cà. Hồi nầy con mẹ đó cũng hay ra vô ngoài chợ, tui thấy cặp bồ với mấy thằng cha thương hồ chớ phải tốt đẹp gì cho lắm đâu.
Nhân Hậu thở dài:
– Cũng tại khổ quá mà sanh chuyện. Cái hoàn cảnh dân quê thời buổi nầy khó mà nói lắm. Ruộng đất nhóc ra đó, làm thì quần quật từ sáng tinh mơ cho đến khi con gà nhảy lên chuồng. Chưn cẳng phèn đóng lớp mà có đủ ăn đâu. Nhà đâu có ra nhà, chòi hổng ra chòi thì hỏi sao người ta hổng bỏ xứ mà đi.
– Khổ gì mà khổ. Có người có ta chớ bộ. Giặc giả chiến tranh thì trời mưa đất chịu chớ nói sao được.
Nhân Hậu tiếp tục thở dài sường sượt:
– Ừa, thì tui biết sao tui nói vậy. Đất nước mình rộng mênh mông, đồng làng mình cò bay thẳng cánh mà sao…tui nghĩ rồi cũng có ngày vui vẻ bà ơi.
Cây lim luồn qua sợi chỉ
Trời mênh mông đất cũng mênh mông
Ruộng lúa cánh cò bay ngập đồng.
Đất phương Nam có giòng Cửu Long uốn khúc.
Có rừng vàng biển bạc xóm làng yên vui.

Sáu Nguyệt Nga im miệng, sắp chén vô rổ. Nhân Hậu len lén nuốt tiếng thở dài. Bên ngoài bà con đến đông, tiếng ồn ào ngoài sân trước. Nhân Hậu ngó Sáu Nguyệt Nga cảm thương cho bạn, một thôn nữ hiền lành sao bỗng chốc đanh đá chua ngoa.
Sáu Nguyệt Nga bước qua bước lại, tay sắp chén mà con mắt liếc xéo có đuôi. Nhân Hậu thương cảm cho con bạn của nàng.
– Nguyệt Nga à, tui nói cho bà nghe, chuyện gì thì chuyện, nhưng cái chuyện rủa xả người ta thì mình cũng mang cái tội. Cái tội miệng cũng nặng nề lắm đó bà.
Đang nín thinh thở dốc, Sáu Nguyệt Nga nghe Nhân Hậu giảng “mo-ranh” cái nư chưa kịp hạ đã sừng sửng trồi lên, cơn giận nén từ bao nhiêu lâu nay có dịp trào ra. Nguyệt Nga hai tay chống nạnh, tóc hất ngược ra đàng sau, bộ tịch như con gà sắp nhảy vô trường, sắp vỗ cánh bay lên cắn cổ địch thủ xuống cú song phi.
– Tao nói thiệt mầy nghe nghen Hậu. Ở đời đó mà, mầy coi nè tao đâu có ăn của nó đâu mà nó đi bêu rêu nói xấu tao chớ. Nước ngoài sông kia có khi lớn có khi ròng, cái “dzề” lục bình khi tới khi lui, đời con người ta ăn ở phải cho có hậu. Tao nói hổng phải nói chớ….cây muốn lặng mà gió hổng chịu ngừng thì mầy coi ai mà chịu đời cho thấu…tao…tao…
Sáu Nguyệt Nga chưa xổ hết uất khí thì có tiếng dép lẹt quẹt dưới bếp đi lên. Tiếng bà Năm Hương như ở ngoài mép cửa:
– Ủa, hai đứa tụi bay mần cái giống gì trong nầy mà như là hát bội hổng bằng. Rù rì cái gì đó.
Nhân Hậu đỡ lời của mẹ:
– Hổng có gì hết má. Tụi tui nói chuyện đời chơi thôi mà.
Bà Năm vắt chiếc khăn qua vai, đưa 2 ngón tay trỏ và ngón tay cái quẹt ngang mép dính nước cổ trầu:
– Ừ, nói chuyện gì thì nói, lát ra coi dọn lên mà cúng chớ coi chừng quá ngọ là hổng được giờ.
Nhân Hậu dạ nho nhỏ:
– Dạ, con ra liền cấp kỳ.
Day qua Nguyệt Nga nàng ôn tồn:
– Thôi bà bỏ qua đi nha. Cũng tại tui hết trơn hết trọi. Tại tui khơi ra nước nó mới chảy qua được chớ, tui mà hổng tò mò tọc mạch thì bà đâu có nổi cơn tam bành.
Vừa nói Nhân Hậu vừa bước ra cửa, Nguyệt Nga đi theo đằng sau. Bước qua chái nhà đến nhà bếp, mùi đồ ăn bốc lên ngào ngạt. Mùi gỏi gà trộn bắp chuối nồng nàn, mùì gà rô ti béo, muì thịt heo ba chỉ luộc, canh chua cá lóc, nồi cá kho…Món nào cúng bà Năm đã chưng dọn sẵn ra chiếc mâm bằng thau có chạm nổi hình hai con rồng chầu, chiếc mâm bằng gỗ mít thì để mấy tô canh thịt heo, con gà trống thiến bắt tréo hai chưn sau, một vài món ăn để ở trên chiếc chỏng tre gần cửa sổ, còn có mầy nồi cơm và thức ăn chiếm trọn một góc nhà, mọi sự chuẩn bị đã tươm tất đâu vô đó. Khói tỏa từ trong đám trấu un bay khắp nhà quyện lên mái rạ, bên ngoài nắng đã quá cây mít đầu hè. Sân trước rộn ràng tiếng người cười nói. Ông Năm Hương bận áo dài đen, đầu quấn khăn đống ra vô tiếp khách.
– Chào anh Năm. Tiếng ông Chín Quờn rổn rảng ngoài đầu ngõ.
Năm Hương cười hả hả thoải mái:
– Mèn ơi, anh Chín. Vô đây! Vô đây! Tui đang đợi bà con nãy giờ.
Chín Quờn vai to ngực lớn, tướng mạo bậm trợn nhờ có bộ râu quai nón, trạc trên 40 tuổi, tóc còn đen nhánh. Y cười hả hả đáp lời Năm Hương:
– Hèn lâu tui đi miết không có dịp ghé thăm anh. Nghe nói lóng rày anh mần ăn nên ra rủng rỉnh hả anh Năm?
Năm Hương bước ra sân nắm tay Chín Quờn dắt vô nhà:
– Vô đây, làm ly cho ấm bụng rồi nói chuyện sau.
Bước vô nhà ngồi trên bộ phản, Chín Quờn ngó quanh quất.
– Coi bộ tui đi hơi sớm anh Năm?
– Sớm đâu mà sớm, cũng sắp tới giờ rồi. Mấy thằng nhỏ nó làm đằng sau cũng đông bộn rồi.
Có tiếng chào ngoài ngõ:
– Hèn chi, có Năm Quờn ở đây nên cả xóm ngủ hổng được.
Năm Quờn ngó ra:
– Ai đó?
Năm Hương ngó theo:
– Ủa, anh Tám cũng tới rồi đó hả.
– Tưởng là ai đâu xa lạ. Tám Trống mùa nầy coi bộ khẳm tiền nghe. Coi cái ruộng dưa của ông là tui bắt ham. Hôm nào hái nhớ kêu tui một tiếng, tui gánh cho anh Tám vài ngày kiếm tiền uống rượu.
Ba người leo ngồi hết lên tấm phản. Năm Hương pha bình trà, rót nước ra chén rồi nói:
– Tui đợi tới ngọ là tui cúng, bây giờ lai rai chút cũng được nhưng thôi để miệng lát nữa cho nó ngon.
Ba người uống chưa cạn tuần trà thì bà con kéo đến chật nhà. Bà Năm Hương hối bầy con con như đuổi gà:
– Hồi sáng tao trách ổng đi chơi với đám dân chợ, ai ngờ ổng rủ cà xóm lại chật nhà. Tụi bay mau mau nhặm lẹ lên chút được hông.
Đám em trai em gái của Nhân Hậu, đứa nào phần đó bưng dọn lên bàn thờ. Năm Hương làm ăn có chút ít nên nhà cửa khang trang, có vườn trước mương sau, tuy là không bằng ai nhưng cảnh nhà coi tạm no đủ. Mấy tay bạn trên chợ vàm đứng xớ rớ ngoài sân nói chuyện mùa màng với đám thanh niên bạn Sáu Bảnh, trong đám đó có Hai Hường tự là Thành Đạt, đầu chải tém bằng Briantine láng mượt, bận áo chim cò sặc sở, cởi phanh ngực áo miệng phì phèo điếu thuốc thơm.
Y ngoắt Sáu Bảnh lại gần:
– Ê, con nhỏ nào coi bộ láng quá vậy Sáu?
Sáu Bảnh nhướng mắt hỏi ai, Hai Hường ngó về hướng một cô gái đang chổng mông rửa rau ở vại nước.
– Ờ, cô Tư con ông Tám Trống. Hỏi chi vậy. Quen hả?
Hai Hường ném tàn thuốc:
– Quen thì tao đâu có hỏi mầy làm gì? Mầy quen nó hông?
– Quen chớ sao hông.
Hai Hường lè lưỡi liếm mép, hỏi tới:
– Chồng con gì chưa? Coi bộ cái mông láng mướt.
– Hỏi chi kỷ vậy cha nội.
– Ừ, thì thấy mướt mướt hỏi cho biết vậy thôi. Còn con nhỏ bận áo bông mỏng kia là con nhỏ nào đó nữa.
Sáu Bảnh hơi khó chịu khi nghe Hai Hường hỏi liền miệng. Nó ngó Sáu Nguyệt Nga rồi miễn cưỡng trả lời:
– Đó là Sáu Nguyệt Nga.
Hai Hường vỗ đùi đánh chát một tiếng.
– Chà! Chà! Cái tên nghe phát mê luôn.
Sáu Bảnh nhìn thấy Nhân Hậu bước ra ngoài cửa đàng sau, Hai Hường ngó theo, anh phát nóng mặt, thời may có ai đó kêu Hai Hường quay ngoắc lại không kịp hỏi.
– Hai Hường đó hả?
– Ủa, Năm Trực.
Năm Trực bước lại:
– Quen chú Năm hả. Ai mà biết. Xuống đây hồi nào?
– Ờ, xuống được mấy bữa rồi. Chờ chuyến dưa về Sài Gòn, mấy người bạn rủ về đây ăn giỗ.
Năm Trực ngồi xuống, Sáu Bảnh nhân cơ hội đứng lên đi chỗ khác. Hai Hường ngó quanh quất hồi lâu, y lên tiếng:
– Anh Năm Trực ở đây vui quá hả, tui đi qua đườmg sông nầy hoài mà có biết đâu. Hết chuyến nầy tui sẽ ghé đây thường hơn. Lóng rày sao ít gặp anh Năm ngoài chợ.
Năm Trực nhả một hơi khói bay mịt mù:
– Ừa, có rảnh thì ghé qua đây chơi.
Hai người huyên thuyên đủ thứ chuyện, Sáu Bảnh ngồi đàng xa nghe loáng thoáng có tên Sáu Nguyệt Nga và tên Lụa. Anh nhíu mày khó chịu.
– Cái thằng ba trợn.
Lụa ngồi gần đó hỏi:
– Anh rủa ai đó?
Sáu Bảnh chối liền:
– Đâu có. Đâu có rủa ai đâu?
Lụa cười:
– Tui mới nghe rõ rậm ràng đó mà.
– Cô Ba nầy thiệt tình. Cứ chọc tui hoài.
Lụa cười lớn hơn:
– Ai mà chọc anh hồi nào. Mà thôi, đừng rủa thầm tui là con nhỏ chết bằm là được rồi.
Sáu Bảnh chỉ biết kêu lên:
– Cô Ba!
13.
N
ăm Hương cúí xuống vái ba vái khi mấy cây nhang trên bát nhang gần tàn. Hai tay xoa xoa, bẻ mấy ngón tay kêu lốp cốp.
– Mấy đứa đâu hết rồi, tụi bây coi dọn ra ngoài cái phản kia rồi ngồi vô luôn một thể. Má bây đâu mất rồi.
Bà Năm Hương tằng hắng:
– Tui ngồi đây nãy giờ chớ đi đâu. Bây giờ ông tính ngồi đây hết luôn hay ra dọn ngoài sân kia cho mấy ông thoải mái?
Năm Hương cởi chiếc áo dài mắc lên cây đinh đóng trên cột, ông trả lời vợ:
– Bà làm sau đó được thì làm. Tui đói bụng lắm rồi đó.
Chiếc chiếu bông kéo ra trên tấm phản, trong nhà dọn đũa chén, ở ngoài sân Hai Hường kéo Năm Trực bước ra sau cửa bếp gần mấy vại nước:
– Anh Năm dẫn tui ra giới thiệu với mấy cô ở ngoài coi. Trời ơi, có mấy khi mà bà con tụ tập đông vui như vầy. Anh Năm coi đám nào chỉ cho tui làm rể ở đây coi.
Năm Trực bị Hai Hường nắm tay lôi đi phải bước theo:
– Anh Hai chịu đây rồi hả? Ừ, thì để coi. Nói nào ngay tui cũng hổng quen ba cái chuyện đó đó đa. Coi mòi anh nhờ trật chỗ rồi.
Hai Hường cười:
– Giỡn hoài cha nội. Coi cái tướng của anh Năm mà hổng quen. Hôm nào tui đưa anh đi Sài Gòn chơi cho biết.
Năm Trực rút tay ra khỏi tay Hai Hường rồi bước theo ra ngoài sau:
– Anh ở Sài Gòn mà anh đâu chịu được cái cảnh đồng chua nước phèn nầy.
Hai Hường vỗ vai Năm Trực thân mật:
– Coi cà. Anh Năm nầy hổng biết gì hết trơn. Mỗi nơi mỗi chỗ có cái đẹp của nó chớ. Ở trển riết rồi cũng đâu có gì mới mẻ.
Vừa đi Hai Hường vừa chỉ chỏ khen rối rít:
– Ở đây mát dữ à nghe. Chắc tui dọn về đây ở luôn quá anh Năm à.
Hai Hường quay lưng đi ra sân trước, vừa đi y vừa huýt sáo miệng. Bước đi mấy bước y ngó ngoái lại, miệng lẩm bẩm điều gì chỉ có y biết mà thôi. Hai Hường rề lại đám thanh niên đang ngồi ăn cơm. Năm Trực kéo tay y:
– Ngồi xuống đây luôn đi anh Hai.
Mọi người ngó lên, Năm Trực giới thiệu:
– Đây là anh Hai thương hồ…ảnh còn có tên là…
Thấy Năm Trực quên mất cái tên “đáng đồng tiền bát gạo” của mình Hai Hường vọt miệng nói luôn:
– Bạn bè kêu tui là Thành Đạt…í mà thôi, cứ kêu tui là Hai được rồi.
Có mấy người nhích qua nhường chỗ:
– Chào anh hai…nè ngồi xuống đây đi.
Hai Hường ghé mông ngồi xuống, y cố ý bước qua vài bước ngồi đối mặt với Lụa vừa từ sau nhà bước lên đang ngồi bới cơm. Ba Lụa ngừng tay bới cơm ngó y, Hai Hường hấp háy mắt chào lại. Trong nhà ăn uống râm rang, tiếng mới chào dòn như pháo tết. Sáu Bảnh ghé tai nói nho nhỏ với thằng Út.
– Ê, mầy nhớ cha đó hông mậy?
Út ngừng nhai ngó Sáu Bảnh hỏi:
– Cha nào?
Sáu Bảnh hất đầu ra dấu về phía bên kia tấm phản:
– Thì cái thằng cha hôm nào tao đi chợ gặp đó mà. Bữa đó tao thấy thằng chả coi bộ được mà sao bữa nay coi bộ kỳ kỳ.
Thằng Út ngạc nhiên:
– Sao mà kỳ. Anh nói cái gì tui hổng biết gì ráo.
Trong bàn ăn đã bắt đầu nâng ly cầm đủa. Sáu Bảnh lắc đầu:
– Thôi ăn đi, lát nữa tao nói mầy nghe.
Thằng Út càng ngạc nhiên hơn, nó tò mò nhìn qua bên kia bàn, Hai Hường ăn bạo uống đậm. Y nâng ly ngửa cổ nốc cạn khi ly rượu đến tay mình. Út nhớ rồi, nó day qua Sáu Bảnh:
– Ừa, tui nhớ thằng chả rồi. Cái bửa tui dzí anh đi chợ đó chớ gì. Y ăn nói hấp dẫn lắm mà. Tui nhớ như đâu là anh phục chả lắm…
Sáu Bảnh và cơm:
– Thì bữa đó khác bữa nay khác, sao tao thấy cha nội nầy hổng thiệt tình à mầy.
Thằng Út lắc đầu:
– Thây kệ họ chớ, ăn nhậu gì đến mình đâu.
Sáu Bảnh vừa tới tuần rượu, anh nốc cạn khà một tiếng. Một thanh niên ngồi mé trên cười cười:
– Bữa nay Sáu Bảnh hết ngon rồi ta ơi. Tự nãy giờ sao hổng nói gì hết trơn vậy cha?
Sáu Bảnh quẹt ngang miệng:
– nói cái gì…biết gì mà nói.
Lụa đía vô:
– Chà! Chà! Hiền dữ hén. Cứ làm như ông lục mặt mày nghiêm trang như sắp đi cúng.
Sáu Bảnh cười trừ:
– Bữa nay làm sao á. Cô ba chọc tui hoài. Mắc me tui nhiều rồi đó nghen.
Có tiếng cười hí hí:
– Chịu đèn rồi đó sáu ui. Mùa này nước chưa nổi mà ếch muốn bắt cặp.
Ba Lụa day mặt ngó qua người thanh niên đang cầm ly rượu ngồi bên Sáu Bảnh:
– Cha chả là hay, anh tính đía tui cái gì đây?
Anh kia cười trả lời:
– Đía gì mà đía. Thấy sao nói vậy thôi hà.
Ba Lụa tính nói thì Hai Hường ra miệng:
– Cô ba à, tui thấy anh đó nói phải đó. Tui thấy có người muốn bắt cặp rồi đa.
Lụa lầu bầu “Vô duyên” Hai Hường không nghe, y tiếp luôn:
– Mấy anh biết hông, người ta nói đèn Sài Gòn có ngọn xanh ngọn đỏ, nước Cửu Long khi xuống khi lên…thương mà thương thể mình ên, thà rằng nhảy mẹ nó xuống cầu cho xong.
– Ý mèn ơi. Nói ra thơ phú hay quá hén. Mà nè, đèn Sài Gòn với đèn Mỹ Tho chớ ai nói nước lớn nước ròng bao giờ?
Hai Hường được dịp khoe chữ:
– Trời ơi, đó là chuyện đời xưa rồi. Ý của tui là khác mà.
– Khác là khác làm sao đâu anh nói lý nói tình nghe chơi.
Hai Hường ngó Lụa:
– Tui nói ví dụ thôi nghen. Ví như là tui thương cô ba đây nè, thì tui phài nói ra cho cổ biết cái lòng của tui chớ đừng như là đèn đường ở Sài Gòn lúc xanh lúc đỏ, không phài như nước Cửu Long khi lớn khi ròng…là thay lòng đổi dạ thì thà nhảy cầu tự vận cho nó xong?
Hai Hường khi nói cái miệng tươi cười, hàm răng của y đều trân trắng nõn, mấy cô gái quê trong bàn nghiêng tai lắng nghe như thể là nghe hát. Nhân Hậu bắt đầu để ý đến Hai Hường, trong bụng nàng đồ rằng tay nầy ăn nói có lưu loát in tuồng như có học hành, mà khi nói cái miệng dảnh lên liếm môi hoài không thiệt nên Nhân Hậu có ý ngờ y đang phải lòng ai đây và đang ra sức bóng gió bày binh bố trận mồi chài. Nhân Hậu đứng lên múc thêm đồ ăn, khi đi ra nàng đứng sau lưng Sáu Bảnh chồm người ra trước để xuống bàn, tiện thể hỏi nhỏ Sáu Bảnh:
– Bạn anh đó hả?
Sáu Bảnh lắc đầu:
– Đâu có.
– Bữa trước tui nhớ là anh có nhắc đến anh nầy mà!
– Ừa thì có gặp qua trên chợ.
Nhân Hậu không nói, quay lưng bước về chỗ ngồi, nàng ngắt đùi Lụa:
– Thằng chả để ý mầy đó.
Lụa giẩy lên:
– Thôi đi, đừng có nói bậy.
– Thiệt mà. Nhưng tao thấy thằng cha nầy…
Chưa nói hết câu Lụa đã nhảy vô:
– Thây kệ người ta mà. Để ý làm gì?
Rượu hết chai nầy đong chai khác, bữa ăn nhộn nhịp từ trong nhà ra đến ngoài sân. Hai Hường thấy có mấy cô gái nhìn y không chớp mắt ra vẻ thích nghe, y không bỏ cơ hội:
– Có dịp nào qua đây tui ghé lại chơi tui kể chuyện Sài Gòn cho mấy người nghe.
Một cô gái e dè lên tiếng:
– Nghe nói ở trển đẹp lắm hả anh Hai.
Hai Hường day qua cô gái bận chiếc áo bà ba bông cúc màu xanh:
– Ý cha, thôi khỏi nói. Xe chạy suốt ngày đêm, hàng quán đèn xanh đỏ nhấp nháy vui lắm. Vui như là tết vậy.
– Vậy anh về đây chắc buồn lắm hả.
– Buồn gì mà buồn, đây cũng đẹp quá đi chớ, mà đẹp nhứt là mấy cái bông hoa biết nói.
Người con gái ngây thơ hỏi:
– Ủa, ngộ quá hén. Trên đó có bông mà biết nói sao anh?
Có tiếng cười rần nổi lên, Hai Hường ngó người con gái, y thấy nét mặt cô không có gì là châm chọc. Cái nét thơ ngậy của một cô gái quê chưa bao giờ ra tỉnh chớ nói chi đến Sài Gòn. Y hỏi lại:
– Ủa cô không biết thiệt sao?
Cô gái bẻn lẻn:
– Biết mà hỏi anh chi.
Hai Hường nhíu mày. Y không tin ở vào thời buổi nầy mà còn có người còn ngây thơ đến độ ngây ngô như có gái nầy. Y cười nói:
– Tui nói là nói ở đây nè. Sài gòn thì thiếu giống gì hoa biết nói…ở đây thì hoa tươi hoa tốt hơn.
Năm Trực xen vô:
– Cái con Tám nầy thiệt tình. Anh nói là ảnh ví von mấy con gái đó mà.
Người con gái tên Tám vội vàng đưa tay lên che mặt cười bẻn lẻn mặt đỏ rần rần. Hai Hường ngó thấy hồn y mê mẩn. Hết lén ngó Lụa y ngó qua con Tám, bàn ăn ồn ào náo nhiệt không ai để ý đến hành động của y. Móc gói thuốc thơm y bật lửa châm một điếu không mời ai. Nhả những lọn khói xanh lơ uốn éo trong không khí trong đầu y đã vạch ra một chương trình cho cuộc vui đêm nay kéo dài. Bất chợt y le luỡi liếm mép.
Sáu Bảnh ngà ngà say, Năm Trực cũng là đà. Hai Hường vừa uống rượu vừa cầm chừng không nói. Trong nhà mọi người cũng nghiêng ngã cười nói om sòm. Năm Hương chủ nhà hết đi qua bàn này lại kéo ghế ngồi sang bàn khác. Dưới đất mấy “can” nhựa đựng rượu nằm lăn lóc. Có người đã bắt đầu cất giọng ca. Hai Hường nhớ lại cuộc đời của nó.

14.
T
hằng nhỏ tên Hường quê ở một cù lao nằm trên sông Tiền giang gần cửa Đại, năm nó sanh ra đời mẹ nó không may bạo bệnh mất đi, ba nó lấy vợ lần nữa. Người mẹ kế không thương nó nên cuộc sống của nó thiếu ăn thiếu mặc. Nhưng nói cho cùng thì dù cho người kế mẫu có thương nó thì cũng không có aó quần gạo mắm mà nuôi nó. Dân sống trên cồn nhờ làm ghe cào, câu tôm, lưới cá và đi làm thuê mà kiếm sống. Những năm giặc giả chiến tranh, bộ đội về chiếm đóng trong làng, dân làng vừa nuôi gia đình vừa lo đóng góp nuôi quân. Ban ngày có lính cộng hòa kiểm soát, ban đêm bộ đội về bắt dân họp hành nghe chánh sách và đường lối. Bên kia sông là Bến Tre tiếng trống tiếng loa mỗi đêm nghe vang khắp xóm, có đêm nghe tiếng loa tiếng hét như ma rú quỷ gọi hồn. Thằng Hường lớn lên trong hoàn cảnh đó nó cũng không biết làm sao. Nhưng ông trời đã sanh ra con người với đủ mọi nhu cầu đòi hỏi, dù thiếu ăn thiếu mặc nhưng cơ thể thằng Hường lớn từng ngày và đã đến lúc nó trổ mã. Và một ngày kia nó phải lòng con nhỏ Lép mót lúa, hôi cá tát đìa cùng hoàn cảnh như nó. Hai đứa nó thương nhau, một đêm kia trời trong mây tạnh, con trăng thượng tuần treo lơ lững giữa bầu trời, cảnh làng quê thật bình yên như bao nhiêu ngôi làng quê khác. Hai đứa sau khi bắt cá bên kia sông về đến bìa làng, khi đi trên đường làng, ánh trăng khi tỏ khi mờ nó mới để ý đến dáng đi khép nép của con Lép. Thằng Hường nhìn và nhờ ánh trăng mờ nó nhìn thấy một tấm thân trắng nhờ nhờ lồ lộ ra dưới trăng. Lâu nay tuy làm bạn và thường ngồi bên nhau trong bóng đêm nhưng chưa bao giờ thằng Hường nghĩ đến chuyện gì khác. Thân thể con Lép đối với nói không có gì hấp dẫn, tóc con nhỏ luôn luôn rối như đống rơm, thân thể áo quần thì hôi mùi sình. Nhưng đêm nay nó thấy lạ. Lần đầu tiên nó nhìn thấy nửa phần trên của con nhỏ. Con Lép co ro cố che đậy phần thân thể phơi ra lồ lộ. Hường day sang hỏi bạn:
– Cái áo của mầy đâu rồi?
Lép e dè:
– Hồi nãy chạy băng qua hàng rào bị gai móc rách hết một miếng, tao hổng dám đứng lại lượm.
– Ủa nãy giờ sao mầy hổng nói. Lạnh hông.
Con Lép nghe nhắc đến lạnh, bỗng nó run lên cầm cập, hai hàm răng đánh kêu lốp cốp. Hường bước gần con Lép. Nó lấy tay choàng qua vai con nhỏ:
– Để tao ôm cho mầy ấm, rán chút nữa về chòi rồi tính.
Hai đứa nó vẫn ôm nhau bình thường từ hồi nào đến giờ. Nhưng bữa nay tay thằng Hường vừa đụng vô vai con Lép nó giựt mình rụt lại.
Thằng Hường vẫn vô tâm:
– Mầy làm cái gì vậy. Đứng sát vô tao ôm cho ấm.
Thằng Hường choàng tay ôm sát vai con Lép ép vô nách nó. Con lép co rúm người để thằng Hường ôm lấy bờ vai dìu đi. Bỗng thằng Hường nghe nhồn nhột bên hông, và hơi nóng từ thân thể của Lép chuyền qua người nó. Lép vẫn run lên nhè nhẹ và hơi thở con nhỏ phà vô ngực nó nghe nóng hực lạ kỳ trong khi đầu tóc của Lép mơn man nhột dưới cằm của nó. Thằng Hường đứng lại, con Lép đứng theo. Tia mắt Hường loé lên nhìn con Lép, dưới hai cánh tay nhỏ thó ôm choàng trước ngực, thằng Hường thấy nhô lên hai gò cao phập phồng và trắng nỏn trắng nà như cơm dừa dưới ánh trăng. Không biết chuyện gì đang xảy ra trong đầu mà nó đứng lặng yên không bước đi được nữa. Phần con Lép trong khi ép sát tấm thân trần của nó sát nách thằng Hường nó có cảm giác là lạ chưa từng có. Trước đây hai đứa ôm nhau xà nẹo ngoài đống rơm nhưng nó chưa bao giờ có cảm giác nầy. Lép cố nín không dám thở mạnh, và lạ kỳ chưa, càng nín chừng nào thì lồng ngực nó nóng ran chừng đó và cái lạnh không còn nhưng thân thể nó vẫn run run, hai hàm răng nó ráng cắn chặt nhưng không thể nào nén đưọc tiếng thở đang dồn ứ đầy cổ họng. Nó hít thiệt mạnh chịu trận. Thằng Hường đứng một lúc nó cũng không thể kìm được, nó té ngồi xuống bờ đất kéo theo con Lép ngã ập lên mình nó. Lép thở phào ra một hơi và ú ớ. Ngã ngồi lên bờ đất, thằng Hường vồ vập kéo con nhỏ sát vô lòng nó, Lép ngoan ngoản ép sát người vô, thằng Hường. thò tay ra chụp ngay vô bộ ngực căng tròn của Lép. Con nhỏ ú ớ:
– Đau…đau…đừng bóp mạnh đau…đau mà.
Thằng Hường có còn tai đâu mà nghe, hai tai nó ù lên, đầu nóng rực nó vật ngữa con Lép ra bờ cỏ hai tay vò xát trên bộ ngực no tròn trong khi con Lép co quắp gồng người lên chịu đựng.
-Đau…mà..
Bộ ngực con nhỏ căng phồng như hai trái dừa xiêm nhấp nhô theo những cái vặn mình uốn éo, thằng Hường hào hển xé toạt miếng vải còn lại trên người con nhỏ. Lép ú ớ những tiếng vô nghĩa hai mắt nhắm nghiền nghe thân thể run lên từng chặp. Thằng Hường thở hổn hển nằm trườn lên mình Lép, mặt nó vùi vô trong cổ con Lép hít lấy được. Bình thường tóc con Lép rối bời bây giờ càng rối thêm, Hường không còn ngửi thấy mùi sình, mùi đất, trong mũi nó ngập ngụa những hương thơm. Như một bản năng tự nhiên, thằng Hường một tay ôm siết con Lép tay kia mò mẫm rờ mó khắp nơi không còn sót chỗ nào. Bàn tay nhám của nó vuốt dọc theo bên hông đi lần xuống bụng, thân thể Lép uốn éo vặn mình theo, trong cổ họng phát ra những tiếng rên ư ử đứt khoảng. Chiếc quần đen còn ẩm ướt đã tuột xuống hồi nào theo bàn tay thằng Hường. Dưới ánh trăng mờ đục màu nước vo gạo, hai thân thể không còn mảnh vải đang quần chặt vào nhau lăn lộn. Con Lép giật nẩy người lên khi một vật gì chạm vô phần kín của nó. Thằng Hường trườn lên tuột xuống trên tấm thân căng phồng hực lửa của con Lép. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu cơ thể Lép nóng lên như xua đuổi tất cả cái lạnh, Lép có cảm giác như có vật gì hơi ấm áp đang từ từ len lỏi giữa đôi chưn của nó, và phần nó tự động mở ra đón nhận. Đôi tay rắn rỏi của thằng Hường bấu chặt mớ tóc của Lép kéo mạnh, bàn tay Lép bấm sâu vào tấm lưng trần của thân thể nằm trên. Thời gian dồn dập theo từng hơi thở ngắt quảng, con Lép bất chợt rú lên:
– Ái da má ơi… Chết ! Chết! Trời ơi…
Và nó ngất lịm trong cơn mê, hai tay bấu mạnh, bên tai nó còn vẳng vẳng tiếng ọp ẹp óc ách phì phọp như lúc bàn chưn nó thọc sâu vô một lỗ cua; nó không còn biết có còn ai trên đời hay không ngoài một thân thể đang lặn hụp nhịp nhàng trên bụng đang đưa nó vào thế giới của hạnh phúc tràn trề.

Hơi rượu càng thấm, Hai Hường càng khó chịu, đầu óc hai Hường ngẩn ngơ với cái quá khứ gian truân khổ ải. Sau những ngày “mặt nhìn đất lưng chống trời” cặm cuội mà không thoát khỏi cảnh nghèo; con Lép cũng lớn. Thằng Hường thương con Lép mọi người trong làng ai cũng biết. Nếu cuộc đời cứ như thế trôi qua thì đâu có ngày hôm nay Hai Hường tự là Thành Đạt ngồi đây rổn rản khoe tài ăn tài nói, khoe cái hiểu biết đường xa của nó.
Sau đêm mưa gió đáng nhớ đó, Hai Hường gặp con Lép thường xuyên hơn, nó không còn “ba trật bốn duột”. Lép không còn thẹn thùa như buổi ban đầu. Cho đến một đêm kia, khi hai đứa đang quần với nhau trong chòi vịt ngoài đồng thì có chuyện.

Lép nắm im co quắp gối đầu trên cánh tay thằng Hường. Nó thủ thỉ:
– Chuyện của tụi mình bà con trong làng ai cũng biết. Anh hai tính lẽ nào?
Hai Hường ậm ừ:
– Tính gì được mà tính. Chớ em có tính gì chưa?
Con gái mau không hơn con trai. Lép đã có nghĩ đến tương lai của nó:
– Tui thì nghĩ như vầy. Hai đứa tụi mình cùng nghèo cùng khổ với nhau. Tía má tui đã theo ông bà ông vãi hết rồi thì đâu có gì khó khăn đâu.
Con Lép im một lúc nhóng chừng Hai Hường không nói gì, nó rụt rè nói tiếp ý nó:
– Anh hai mà thương tui thiệt tình…thì anh hai về thưa với tía má anh làm một mâm cơm tui cúng ông bà là tui theo anh thôi.
Hai Hường vẫn nằm im. Lép trở mình:
– Hay là anh hổng thương tui thiệt tình? Tui cho anh ráo trọi rồi còn gì đâu….anh tính lẽ nào cho tui biết đi.
Hai Hường vẫn năm im thin thít. Lép ngồi bật dậy:
– Hay là như vầy…
Hai Hường không đợi con lép nói hết câu, nó ngồi lên theo, choàng tay ôm con Lép vô lòng vuốt ve:
– Hổng phải là tui hổng tính. Mà em nghĩ coi nhà anh trống trước trống sau, bà mẹ ghẻ đã bỏ bê anh từ cái buổi ở truồng ôm bập dừa lội sông thì anh biết tính lẽ nào? Ông già tía của anh mắc lo cho đám nhỏ mấy đứa em của anh. Bây giờ anh đã lớn phải tự lo…mà anh cũng chưa biết lo sao cho nó phải.
Con Lép im lặng để cho Hai Hường vuốt ve rủ rỉ rù rì tiếng đờn tiếng quyển. Hai đứa xà nẹo, bàn tay có mấy cục chai sần sùi của Hai Hường vuốt ngược vuốt xuôi làm thân thể con Lép nóng ran máu dồn lên mặt, Lép không còn nghĩ đến chuyện cưới xin, mâm cơm cúng cũng quên tuốt luốt, nó để Hai Hường làm tình làm tội mặc sức phỉ lòng. Cuối cùng hai đứa ngã lăn ra tấm nóp. Đang khi cuộc mây mưa đang hồi quyết liệt chợt có tiếng ho bên ngoài bờ ruộng, có tiếng bước chưn sát bên căn chòi lá. Hai Hường nín thở nằm im trên bụng con Lép, cơn “sốt” của Lép giảm nhanh nhiệt độ. Nó tức anh ách rủa thầm thằng nào thất đức bất nhơn. Tiếng bước chưn đi xa lần, tiếng nói rì rầm cũng nhỏ lần và biến mất. Hai Hường hoàn hồn, con Lép thở hắt ra, nhưng mây tạnh, gió tan… hai đứa rù rì một lát nữa rồi đứng lên bận quần áo cuốn nóp ra về.
Ngày hôm sau trời vừa hừng sáng, con Lép đã hớt hơ hớt hải chạy qua nhà Hai Hường, vừa đặt chưn vô sân nó đã la ong óng:
– Anh Hai ơi có nhà hông!
Hai Hường đang lục nồi cơm nguội nghe tiếng Lép kêu vội vàng bỏ chén chạy ra:
– Chuyện gì vậy?
Lép thờ hào hển bước vô nhà:
– Chết rồi. Chắc phen nầy khó thoát.
Hai Hường ngó nét mặt tái xanh của Lép, nó ấn Lép ngồi xuống bộ ván:
– Mà chuyện gì mới được chớ?
Lép ngó quanh:
– Ủa mà nhà anh đâu hết rồi?
– Ra ruộng từ sáng sớm.
Lép đưa tay chận ngực:
– Mà tui nói ra anh đừng nói với ai nghen. Tui hổng biết nhờ ai tui phải chạy đến tìm anh.
– Ừ. Mà chuyện gì, đầu đuôi ra sao mà em làm tui hồng biết gì hết trơn.
Lép ngó quanh một lần nữa:
– Anh cho tui hớp nước.
Cầm ly nước trên tay, Lép uống một hơi rồi bắt đầu:
– Số nó là như vầy nè. Anh Ba của tui…
– Anh Ba? Anh Ba nào?
Lép chận lại:
– Thủng thỉnh anh để tui nói hết. Anh ba tui đi biền biệt từ hồi nào tui đâu có biết. Nhưng trước khi tía má tui chết có nói là tui còn một người anh. Anh cứ biết như như vậy đi. Hồi hôm nầy sau khi tụi mình về, tui đang ngủ , đâu chừng gần sáng anh ba tui sồng sột chạy vô nhà.
– Ừa, thì ảnh về thì có gì đâu?
Lép xì một tiếng lớn:
– Nói như anh thì tui nói làm gì. Đừng có nhảy vô bản họng của tui để tui kể đầu đuôi cớ sự cho anh nghe. Anh chạy sồng sột vô nhà, anh kêu tui như cháy nhà…Tui đốt đèn ngồi dậy thì thấy ảnh bị thương ở chưn. Mèn ơi, ảnh bị thương. Anh đi đâu mất biệt từ hồi tui còn nhỏ tui đâu có biết…tui hoảng kinh khi thấy có người lạ nhào vô nhà. Nhưng sau đó ảnh kể đầu đuôi, mà nhìn mặt ảnh giống ba tui….nên tui tin là ảnh.
– Rồi sao? Mà làm sao ảnh bị thương?
Lép vuốt ngực lần nữa:
– Ảnh nói là ảnh có công chuyện, công tác gì đó qua làng nầy, ảnh bị người ta bắn. Anh nói lâu nay ảnh cũng lẩn quẩn ở đây chớ đâu có đi đâu xa, nhưng tình hình không cho phép ảnh về thăm nhà. Bây giờ ảnh bị thương không đi được nên ảnh nhờ tui cứu ảnh.
Hai Hường hấp tấp:
– Vậy bây giờ ảnh đâu rồi?
– Thì ảnh ở bển chớ đâu. Anh qua phụ với tui coi. Nhưng mà tui nghi lắm…tui đồ rằng ảnh làm chuyện bậy bạ gì đó, ảnh biểu tui không được nói với ai. Mà tui hồi nào tới giờ có biết gì đâu mà cứu ảnh. Anh qua giúp tui một tay.
Hai Hường không nói không rằng nắm tay Lép kéo tuột ra cửa, tất tả bước về hướng nhà Lép.
– Đi! Đi! Đi qua coi làm sao.
Hai Hường kéo Lép đi sãi bước qua mấy con mương, qua một rẩy dưa mới đến nhà Lép. Vừa bước vô hè đã nghe tiếng rên nho nhỏ. Hai Hường lên tiếng:
– Anh Ba.
Người đàn ông đang nằm trên chiếc chỏng tre độc nhứt trong nhà nghe tiếng người lạ kêu đúng tên mình, vội vàng lăn xuống đất, tay chụp con dao nắm chặt trong tay rồi ngóc đầu lên, giọng lo lắng:
– Ai đó? Con Lép đâu rồi.
Lép lên tiếng:
– Tui đây anh ba.
– Sao mầy đi đâu mất biệt từ nãy giờ, còn ai đây nữa?
– Đây là bạn của tui, anh Hai ở xóm trên.
Giọng người đàn ông hằn học:
– Mầy đem người ta về làm gì? Mầy tính đem về bắt tao đó hả.
– Thì tui hông biết làm gì nên tui phải nhờ người ta giúp chớ.
Hai Hường bước lại gần hơn, căn nhà tối om, Hai Hường đua đề nghị:
– Tui là bạn của con Lép. Anh chống tấp phên bên cửa sổ cho sáng chút được hông?
– Để chi vậy?
Hai Hường cuối xuống gần hơn, người đàn ông đang trùm mền cà nhắc leo lên chỏng:
– Tối hù làm sao tui làm gì được.
– Mà mầy có biết thuốc gì hông mà mầy …
Giọng người đàn ông khô khan không mấy cảm tình. Hai Hường day lưng lại ngó Lép:
– Em nói ảnh cho tui coi thử rồi mới tính chuyện gì tính chớ.
Lép bước đến bên chỏng tre:
– Anh Ba à, người ta là bạn của tui, anh để cho ảnh coi có giúp gì được hông. Chớ tui chịu thua đó. Nếu hông thì tui phải ra ông thầy thuốc dấu bốc thuốc thôi à.
Người đàn ông rên hừ hừ đau đớn:
– Mẹ, thiệt là xui quá sức mà…phải chi mà về sớm hơn thì đâu có chuyện. Mầy có thuốc thang gì trong nhà hông?
Lép ngồi bệt xuống nền nhà đất:
– Thuốc gì mà thuốc. Có cơm ăn là may lắm rồi. Mà anh làm sao bị như vầy tui cũng chưa biết nữa.
Người đàn ông cau có:
– Mầy biết làm gì, mà thôi. Nếu không có thuốc thì tối nay tao ráng đi về trỏng.
– Trỏng là ở đâu.

Người đàn ông không trả lời, anh ta rên chứng tỏ anh ta đau đớn lắm. Hai Hường cuối xuống kéo tấm mền đen đã cũ đang đắp trên nguuời đàn ông. Vừa kéo tấm mền vừa nói:
– Tui thú thiệt thì hôngbiết thuốc thang gì hết. Nhưng mà anh cho tui coi biết đâu chừng tui giúp được cho anh.
Người đàn ông lặng yên để Hai Hường kéo mền ra coi vết thương. Người đàn ông bận bộ đồ bà ba đen đã cũ, ống quần bê bết sình còn ẩm ướt, trái chuối bên phải dưới đầu gối có miếng băng vài cột chặt máu thấm ra tận bên ngoài còn tươi. Hai Hường không dám mở miếng băng. Nhìn một lát Hai Hường nói:
– Trước hết theo ý tui là phải cầm máu cho nó bớt chảy ra cái đã. Sau đó kiếm thuốc băng bó. Mà hổng biết có đụng vô xương hông à. Phạm tới xương coi bộ gay đa nghen.
Người đàn ông giọng nói bây giờ đã có chút cảm tình:
– Chắc là hông đâu chú. Tui còn đi được mà. Chỉ có cái là ra máu và nó nhức quá thôi.
Hai Hường mau mắn:
– Cầm máu thì tui chỉ cho anh hái mớ lá ngũ sắc nhai nát dịt vô đỡ, rồi chờ trời sáng bơi xuống qua bên kia mua thuốc tây.
– Bây giờ lá ngũ sắc ở đâu mà có? Mà tui nghĩ cũng không cần. Tui đã cột chặt rồi…chỉ có cái điều là đi đứng hơi khó. Hay là bây giờ chú bơi xuồng chở con Lép qua sông mua cho tui ít thuốc cầm máu với lại thuốc chống làm độc được hông?
Hai Hường gậ t đầu quay lưng kéo tay Lép bước mau ra cửa. Người đàn ông nhổm dậy kêu giựt giọng:
– Ủa, chú tính đi đâu đó?
Hai Hường đứng lại:
– Thì anh muốn tui đi mua thuốc thì tui đi chớ đi đâu.
Người đàn ông thở phào nằm xuống:
– Chú nhặm lẹ quá làm tui giựt mình. Ừa thôi đi đi. Tui nằêm đây tui đợi.
Hai Hường kéo Lép bước nhanh ra cửa. Lép vừa chạy theo vừa thờ dốc:
– Anh tính đi đâu đây?
Hai Hường không nói không rằng lôi Lép ra tận góc vườn, nó đứng lại ngó trước dòm sau, hạ giọng nói với Lép:
– Em à, sao tui nghi quá.
Lép chưng hửng:
– Ủa! Vây chớ anh nghi cái chuyện gì?
– Thì anh ba của em đó. ..
Hai Hường ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
– Tui nghi ảnh ở trong bưng.
– Ở trong bưng thì làm sao?
Hai Hường trầm ngâm:
– Em hổng biết gì ráo trọi. Chớ bộ lâu nay em hổng có biết gì sao cà?
– Anh ăn nói ốc trâu quá hà làm sao tui biết. Mà anh muốn nói chuyện gì có liên quan gì đến ảnh đâu?
– Em ngu thiệt tình. Thôi dể tui nói cho nghe. Lâu nay người ta đồn là mấy người trong bưng là…là. Hai Hường bỗng im bặt. Lép đợi hoài không nghe hai Hường nói tiếp, nó hỏi:
– Là sao. Càng nói anh càng mờ ớ. Mà anh có đi tính đi mua thuốc cầm máu cho ảnh hông nè. Anh kéo tui ra đây đứng nói chuyện gì đâu hông à.
Hai Hường nét mặt dàu dàu ra điều lo lắng. Lép trở bộ muốn đi vô, hai Hường kéo Lép đứng lại.
– Đi. Tui với em đi qua bên kia mua thuốc cho ảnh rồi tính sau.
Hai đứa ra rạch kéo xuồng bơi qua sông. Mấy giờ đồng hồ sau hai đứa bơi xuồng trở lại, bước vô tới đầu sân, Lép a thần phù chạy ào vô nhà. Anh ba nó không còn nằm trên chỏng nữa. Nó hớt hải phóng trở ra sân đụng đầu hai Hường vừa bước vô:
– Chết rồi anh ơi.
– Chuyện gì?
– Anh đâu mất tiêu rồi.
– Hummm….đâu vô coi thử coi. Biết đâu ảnh xuống bếp lục cơm nguội.
Lép day lưng bước trở vô nhà. Căn nhà lá trống toang hoác, chỗ được gọi là nhà bếp đâu có ngăn vách cách phên gì đâu. Căn chòi nhỏ rí đứng ở ngoài cửa đã thấy hết trơn. Lép day ngang nó hai Hường hỏi ý. Hai Hường nhíu mày:
– Anh đi đâu cà! Hay là ảnh khỏe rồi anh đi luôn không đợi tụi mình?
– Có trời mà biết. Bây giờ làm sao đây.
Hai Hường ngần ngừ:
– Mình ra hội đồng xã mình báo đi.
Lép giẩy nẩy nhảy lôm chôm như con đỉa phải vôi:
– Anh hai, anh hổng biết là anh ba tui ảnh hông muốn ai biết hết mà….chết rồi, hổng biết ảnh đi đâu.
Hai Hường lức láo ngó quanh:
– Hay là ảnh đi rồi. Anh nói ảnh có bạn mà. Tui chắc là ảnh đi mất rồi.
Lép loay hoay như con kiến bò trên chảo nóng. Bước tời bước lui chưa biết định liệu thế nào thì hai Hường hòi:
– Mà nè. Tui hỏi em, sao em biết chắc ảnh là anh ba của em?
Lép ngơ ngác:
– Thì…thì…tui thấy ảnh hao hao giống tía tui. Ơ!…hồi tía tui còn sống ổng nói anh ba tui bỏ đi khi tui còn nhỏ rí hà, ảnh với tui cách nhau tời mấy nam lận đó. Mà anh hỏi làm chi vậy?
Hai Hường lắc đầu:
– Em hổng biết thời thôi. Cái thời buổi nầy cam go lắm chớ hổng phải chơi đâu. Lạng quạng có ngày bị tù mọt gông, có thể bị chết luôn nữa đó chớ.
– Anh đừng có nhát tui à nghen…mà mình có làm gì đâu cà?
Hai Hường trợn dộc con mắt:
– Hổng làm gì hả. Chứa người lạ trong nhà, còn bị thương một cách khó hiểu nữa. Tui nghĩ chỗ em với tui có tình có nghĩa tui mới nói. Sao tui nghi ảnh quá?
Lép lo lắng:
– Anh nghi cái gì?
– Dễ quá mà. Đương không ai bắn ảnh chớ. Hổng ăn cướp cũng là làm loạn sao đó mới bị bắn. Mà nè, họ bắn rồi họ sẽ theo dấu máu họ tới đây…lúc đó em nói làm sao cho xuôi đây?
Lép càng nghe càng rúng động. Cái đầu ít suy nghĩ của nó quay loạn lên, nó ngồi phệt xuống đất thờ dốc:
– Bây giờ anh biều tui làm sao đây?
– Làm gì thì tui chưa biết. Nhưng việc trước nhứt là phải báo cho lính họ biết. Mấy lóng rày em hổng nghe trong đồng có người về hay sao. Lâu lâu người đi đốt đồng gặp hoài hà.
Lép xuội đơ:
– Tui phải coi ảnh ở đâu cái đã rồi hãy tính sau nha. Anh với tui ra sau rạch coi thử đi nghen.
Hai Hường không hy vọng gì nhưng chưa tính lẻ nào nên gật đầu đi theo Lép bước ra cọn rạch sau nhà. Con rạch chảy ngang nhà Lép đầy lục bình và ô rô cóc cằn mọc đầy trên bờ. Khúc rạch nầy ăn thông vô hóc ít ai qua lại. Mấy đám lau lách bên kia bờ rạch mọc cao lút đầu người. Hai người vạch đám năn, đám lác mà đi. Tất cả im vắng chỉ có tiếng lội bì bỏm trên mặt ruộng bỏ hoang . Đang lò dò bước đi sau lưng hai Hường bỗng Lép la “oái” ngã chụp xuống sình, có tiếng rột rột trong đám lau bên bờ, hai Hường giựt mình quay lại la to:
– Ai đó.
Tiếng xàn xạt xành xạch rồi một con chim to đập cánh bay lên. Hai Hường hoàn hồn dở Lép đứng dây:
– Mẹ…con bìm bịp chớ gì mà em la dữ thần.
Mặt Lép dính đầy sình, mái tóc rối bù:
– Anh giỏi hén…đương không nó đập kêu cái xạch sát bên nách tui hỏi anh tài thánh cũng té nhủi chớ ở đó mà nói thánh nói tài. Thiệt hú hồn.
Hai Hường đứng lại hỏi:
– Vậy có đi nữa hay là thôi nè?
– Tùy anh đó. Anh đi kiếm nữa thôi?
– Về quách đi cho rồi. Nếu có thì ảnh đã ra mặt rồi. Thôi về đi.

Hai người quay lại hướng cũ đi về, khi bước ra khỏi đám ruộng hoang bước vô mé vườn, hai Hường đề nghị:
– Thôi tui về nghen. Em làm gì thì làm đi, có gì em chạy qua cho tui biết.
– Còn thuốc nầy thì làm gì đây?
– Thì để đâu đo,ù ai biết đâu nà.
Lép giơ gói thuốc ra:
– Hay là anh cầm về bển đi!
– Tui cầm về tế bà cố nội tui à? Cứ để đó đi. Tui về đây.
Hai Hường quay lưng bỏ đi, còn lại Lép đứng yên như trời trồng. Nó ngó lại căn nhà vách lá mà không biết làm gì. Thời gian trôi qua, đứng hoài mỏi cẳng, Lép quay gót vô nhà. Ném gói thuốc cái xạch trên chỏng, nó lầu bầu:
– Thiệt là xui quá mạng mà. Tưởng đi buôn đi bán ở đâu về…ai ngờ rước cái của nợ báo hại.
Lép thổi lửa nấu cơm trưa:
– Mẹ…tới đâu thì tới ăn cái đã đói bụng rồi.

Đang khi bưng nồi cơm để lên chỏng tre, Lép nghe tiếng bước chưn của nhiều người ngoài vườn. Lóng tai nghe, hổng nghe tiếng con vện sủa. Nó chỉ hực lên mộttiếng nhỏ rồi im bặt. Bỏ đủa xuống Lép vạch vách lá dòm ra. Nó vuốt ngực thở phào:
– Anh hai hả…mèn ơi anh làm tui muốn chết đứng luôn. Đã về rồi mà còn quay lại có chuyện gì hông?
Hai Hường bước vô với một thanh niên khác trong xóm. Tay chỉ người thanh niên, hai Hường nói:
– Thằng tám nó nói nó thấy có người bơi xuồng đi về đồng hồi sáng nầy nè…mà nó tả ra thì nó chưa hề gặp người nầy. Tui nghi là anh ba quá à.
Lép vổ mép chỏng:
– Ngồi xuống đây đi. An trưa với tui luôn hông. Tui dang chuẩn bị ăn trưa nè…rồi kể tui nghe đầu đuôi luôn.
Tám ngồi xuống chỏng tre, hai Hường ngồi bên kia:
– Có chút tẹo mà mời ai ăn ai nhịn đây.
– Cứ ăn đi từ từ tui nấu thêm, chèn ui mấy con măm mùa này ngon dễ sợ luôn…mắm sống, cá trê, gừng non…ăn …ăn đi.
Lép giở hết cơm trong chiếc nồi nhỏ ra cái rá, nó lấy thêm gạo định đi nấu. Tám chận lại:
– Thôi đi chị…anh hai ảnh kêu tui lại đây nói cho chị yên tâm chớ ăn với uống gì đâu. Hồi sáng nầy tui cắm câu trong đồng tui bơi xuồng về. Tui thấy có chiếc tam bản bơi vô, một người ngồi lái người ngồi mũi. Cái người ngồi ở lái đó hình như đau chưn. Cái bộ tịch của họ giống như là đang đi trốn ai vậy. Tui thấy, trong bụng tui hồ nghi, nhưng nghĩ lại thì đâu có mắc mớ gì đền mình đâu mà lo cho mắc công cho nên tui bơi tránh chỗ khác họ hổng thấy tui. Đến khi tui về ngang nhà anh hai Hường ảnh gọi giựt ngược rồi hỏi tui đi đâu mà vầ sớm vậy. Tui tình thiệt kể ảnh nghe rồi ảnh lôi tui lại đây. Chuyện chỉ có bấy nhiêu thôi. Hết rồi đó.
Lép nhai cơm vừa hít hà vừa nhón tai nghe. Đến chỗ tám nói người đàn ông bị thương, nó ngừng nhai hỏi tới:
– Mà anh có thấy rõ người ngồi ở lái đội cái gì, bận cái áo ra sao hông? Mặt mũi họ anh có thấy rõ hông?
Tám ngó hai Hường rồi ngó Lép:
– Chị hỏi tui thiệt là bứt gân. Thằng cha đó đội nón lá tùm hụp tui hổng thấy mặt, nhưng bộ đồ thì bà ba đen như tui vầy nè.
Lép ngó hai Hường:
– Có phải là anh ba tui hông anh hai há?
– Tui đâu có biết. Nhưng mà nếu là người trong xóm thì thằng tám nó đã biết. Phải hông mầy Tám.
– Ờ, đúng đó. Mấy người nầy lạ hoắc lạ huơ hà. Mà anh ba chị Lép đi đầu mà hổng nói cho chị biết.
Tám nhíu mày như suy nghĩ lung lắm:
– Ủa mà lâu nay tui đâu có nghe chị có anh ba nào đâu cà? Aûnh ở đâu về đây lập nghiệp?
Hai Hường xen vô:
– À…à…tao còn hổng biết thì làm sao mầy biết. Nhưng mà, biết làm con mẹ gì …ảnh ở trên chợ về đó. Thôi chuyện tao xong rồi tao về.
Tám đứng dậy:
– Thôi tui về chị Lép. Chị ăn cơm đi nghen.
– Tui về luôn đây Lép ơi. Chiều co gì mới tui ghé qua sau.
Hai người bước ra cửa, Lép vẫn ngôi yên trên chỏng tre. Miếng cơm nuốt chưa trôi. Con vện nằm dưới chưn nhóng mỏ nhìn lên.

Con Lép nhai hoài miếng cơm mà nuốt không trôi. Miếng cơm lổm chổm như miếng võ sầu riêng, xác xơ khô khốc như xơ dừa. Lép bỏ đủa đứng dậy, con vện ư ử đi theo, Lép đứng ngoài chaí nhà dòm nhón vô trong rừng, cánh rừng tràm âm u xám ngắt một màu. Nó lại thở dài day lưng bước trở lộn vô nhà ngồi phịch xuống chỏng. Cuộc đời con Lép ngó tới ngó lui không thấy ai bà con giòng họ gì ráo trọi. Lớn lên có cha có mẹ đàng hoàng, bỗng đâu cha mẹ nó ngã bịnh quy thiên, theo ông bà ông vãi bỏ nó một mình. Nó quen với hai Hường tưởng đâu có người đầu hôm sớm mai nhờ vả; nào ngờ cái thằng hai Hường đoản vị, cái óc trống trơn không giúp cho nó vơi đi được chút nào nỗi lo trong lòng của nó. “Cái thằng thiệt đoản, cái mặt sáng sủa bảnh bao mà sao tối dạ như vậy hổng biết” Người trong xóm nói với con Lép về thằng bồ nó như vậy. Nó cũng ậm ừ cho qua. Nay nghĩ lại thiệt đúng. Ngoài cái việc leo lên bụng con Lép thì thằng hai Hường chẳng biết một chút gì, chẳng những vậy nó còn hăm đăng lính. Con Lép ngó tới dòm lui căn nhà trống toang hoác của nó mà lòng thì buồn rủ rượi, buồn thiu buồn chảy. Con vện hửi chưn con Lép rên gừ gừ đòi ăn. Lép đổ chén cơm còn dở dang xuống đất trước mũi con vện. Con chó nhỏ lắc cái đuôi củn cởn trong miệng phát ra những tiếng gừ gừ cảm ơn.

Câu chuyện anh con Lép tự nhiên ở đầu lù lù một đống vác xác về chẳng mấy lúc đồn rùm khắp xóm lên tới tai ban hội đồng xã. Một buổi sáng con Lép mới thức dậy chưa kịp rữa mặt đã thấy có hai anh dân vệ chạy xe máy đạp đến nhà nói mời lên xã.
Trước mặt chính quyền, con Lép cứ tình thiệt kể rõ mọi chuyện nó biết. Người trên hội đồng xã không tin, con Lép chỉ hai Hường là người làm chứng. Hai Hường bị kêu lên xã thằng hai Hường càm ràm con nhỏ quá trời.
Buổi chiều trời vừa lặn bên kia rừng tràm, hai Hường đã tằng hắng trước sân nhà con Lép.
– Lép à. Mầy có trong nhà đó hông?
Tiếng kêu trổng của hai Hường, thêm vô cách xưng hô xách mé mầy tao lạnh nhạt làm cho con Lép hơi lo lo. Nó bỏ chén cơm đang ăn bước ra:
– Tui trong nầy. Anh hai vô nhà chơi.
Hai Hường dậm cẳng trên hè bước vô nhà.
– Sao mầy khai tao ra làm gì vậy. Bộ mầy hổng biết nó sẽ làm liên lụy đến cho tao hay sao vậy cà.
Lép trợn mắt chưng hửng:
– Ủa, thì họ hổng tin là tui nói thiệt nên tui kêu anh làm chứng cho tui mà. Bộ mình có chuyện gì sao?
Hai Hường bực tức:
– Thiệt là nói chuyện với mầynghe trớt huớt. Mầy nghĩ coi hén, một thằng cha lai lịch làm sao không ai biết, nhiên không xuất hiện như là giáng hạ hỏi làm sao mà lính họ hổng nghi chớ. Bộ mầy tưởng chuyện chơi? Tao hỏi mầy nghen. Tỉ như mầy thì mầy co nghi hông?
Lép ngơ ngác:
– Ủa anh nói mới lạ hông. Tui đâu có biểu ảnh về đâu cà. Mà ảnh nói là anh tui thì tui hay là anh chớ bộ. Mà ngộ hông. Sao anh mầy tao với tui coi mòi lạnh lẻo quá chừng chừng như vậy?
Hai Hường phát chán:
– Mầynói nghe dễ quá mà. Ít bữa lính nó bắt nữa cho mầy coi. Chuyện chưa có xong đâu à. Liệu mà tính trước đi.
Lép ngồi phịch xuống chỏng chán chường:
– Tính là tính làm sao. Có chuyện như vầy tui mới nhờ tới anh, mà anh hổng lo gì ráo trọi…tui biết làm sao bây giờ? Anh biểu tui phải làm sao. Anh nói đi.
Hai Hường như có chủ định trong đầu, nó nói:
– Nói thiệt với em, tính với hổng tính gì thì tui chưa biết, nhưng tới cái nước nầy tui nghĩ chỉ còn có nước ca bài “tẩu mã”
Con Lép ngó hai Hường chăm chăm:
– Anh hai còn giỡn được sao anh hai. Rầu muốn chết mà còn ca với hát cái gì?
Hai Hường đang rầu nghe Lép nói nó cũng muốn phì cười:
– Ca là em ca đó. Tui nói tẩu mã là chạy đó em à. Bây giờ chỉ còn có một đường là chạy.
Lép trợn con mắt:
– Chạy đi đâu? Vô bưng, hay là đi xứ khác lập nghiệp?
Hai Hường thủng thỉnh nói như đã dự định sẵn:
– Vô bưng mà tế thần à? Vô trỏng lấy gì mà ăn. Tui nghĩ mình chỉ còn một đường là đi chỗ khác mần ăn.
Lép sáng mắt lên, nhưng chợt sa sầm xuống:
– Đi chỗ khác lập nghiệp? Đi đâu bây giờ. Mình nghèo quá mạng rồi đi đâu cũng hai bàn tay trắng lấy gì ăn.
Hai Hường phấn chấn thổi một luồng gió mát vô căn nhà trống trước trống sau:
– Thì vậy mới dễ đi chớ em. Tại vì mình hổng có con mẹ gì phải tiếc nên dễ đi. Còn đi đâu thì chưa biết nhưng phải đi thôi. Ở đây mình cũng tay trắng mà ra đi cũng chẳng có gì phải mất. Cùng lắm mình cũng trắng tay…mà còn được ở cái chỗ là hổng ai biết mình, hổng ai kêu lên kêu xuống. Tại vì em chưa biết đó thôi, dính líu đến mấy ổng trong bưng chỉ có nước đi Côn đảo rục xương chơ hổng phải chuyện chơi.
Lép lưỡng lự nhìn quanh. Mà anh hai nó nói đúng, có cái gì quý giá đâu mà ham. Cùng lắm ôm theo con vện.
– Tui đi đâu cũng được miễn là anh đừng bỏ tui…tui muốn ôm theo con vện được hông?
Hai Hường sôi nổi:
– Được! Được! Ôm được cái gì thì cứ ôm.Ngày mai đi đó nha. Phải ngậm câm cái mõ lại nha…mai anh tới thì mình dông. Mọi chuyện khác anh lo.

Con Lép mở cờ trong bụng. Nó cười toe miệng, hai Hường cũng vui mừng nó nhìn con Lép lần đầu tiên nó thấy con Lép đẹp hơn nó nghĩ rất nhiều. Ông trời công bình, tuy con lép đen đủi nhưng cái mặt mặt nó không đến nổi nào tệ cho lắm, chỉ tội nó nghèo nên đầu tắt mặt tối sanh ra xấu xí. Được một cái là cái miệng con Lép. Nó cười thiệt tươi, hai khóe mép cong dãnh lên, hàm răng tuy không trắng lắm nhưng đều trân. Bữa nay con Lép vui trong bụng nên cái miệng của nó cười càng dễthương. Hai Hường vừa ngó thấy thì hồn bất phụ thể, đang tính day lưng bước đi, nó dừng ngay lại. Quay mặt đối diện với Lép, hai Hường ngó trân trân muốn tóe lửa, Lép như thấy luồng lửa chạy sang người của nó. Lép mắc cở đỏ mặt hai tay vân vê chéo áo luống cuống cúi mặt. Cử chỉ e lệ thẹn thùa càng làm tăng thêm nét khêu gợi, trên thân thể của Lép như bốc ra mùi hương nồng nực. Hai Hường rộn rực, nó liếm mép nuốt nước bọt bước tới gần. Hai mắt ngó xuống đất Lép nhìn thấy bàn chưn của hai Hường càng ngày càng sát vô người nó, Lép đứng im. Hai Hường choàng tay ôm Lép, nó dựa hẳn thân hình nóng hổi của nó vô ngực hai Hường. Hai đứa từ từ tuột xuống nắm lăn ra nền đất. Thời gian không biết trôi qua bao lâu cho đến lúc hai Hường thở dốc ra một hơi dài năm bật ngữa ra nền nhà thì con Lép mới hoàn hồn ngó ra sân, miếng liếp làm cửa chưa đóng, căn nhà nó trống toang hoát, những giọt nắng chói chang chiếu thẳng vô nhà. Lép giựt mình chụp lẹ cái quần ôm vội ôm vàng vô ngực phóng ào ào vô buồng gói. Hai Hường đứng dậy kéo quần lên nói vói vô trong:

– Thôi anh về nha cưng. Sáng sớm ngày mơi anh lại. Nhớ chuẩn bị.
Không có tiếng trả lời, hai Hường không thèm để ý, nó quày lưng ra cửa bước thẳng.

15.
H
ai Hường dẫn con Lép, trên tay ôm một bọc lộn xộn mớ đồ, tay kia ôm con vện, bước xuống chiếc võ lãi. Đến chiều hai đứa ghé chợ ăn cơm. Hai Hường bỏ đi đâu đó một lát quay trở về dẫn Lép vô nhà lồng chợ. Trong nhà lồng chợ có mái bằng ngói đỏ đóng rêu, những chiếc sạp ván trống trơn, gió lồng lộng tứ bề. Hai Hường dẫn lép vô một góc nhà lồng có sẵn vài ba đứa thanh niên đang ngồi sẵn trên miếng chiếu rách bên cạnh cái đèn bằng dầu hôi leo lắt. Hai Hường giới thiệu con Lép là vợ nó cho mấy người quen. Nó quay qua con Lép nói:
– Mấy anh bạn đây anh có quen một người. Nhờ mấy ảnh tụi mình sẽ có công ăn việc làm.

Đám thanh niên đang nhậu vụt ngước lên. Mấy cái đầu bù xù cùng hướng về con Lép.Một người đứng tuổi nhứt trong bọn cất giọng ồ ề.
– Lỡ đường thì ngủ đỡ ở đây đi. Còn muốn có việc thì ngày mai nhập băng với tụi nầy. Tao có nghe thằng bảy Thẹo nói rồi. Mầy biểu con vợ mầy chun vô mùng ngủ trước đi, còn mầy ra đây lai rai vài sợi được hông.
Bảy Thẹo nắm tay hai Hường kéo ngồi xuống:
– Mầy biểu con vợ mầy chun vô chỗ đó đó ngủ trước đi, còn mầy ngồi xuống đây…để tao giới thiệu.
Bảy Thẹo day mặt qua người đứng tuổi, trên trán có một cục bướu đỏ lòm:
– Anh hai Bưu, đây là thằng hai Hường em nói với anh hôm nọ, nó chơi được lắm. Ở quê nó có con vợ bị người ta hiếp nên nó dẫn chạy xuống đây tá túc. Em xin bảo đảm cho nó nhập bân tụi mình. Đ.M mầy chào anh hai đi mầy. Anh hai à, anh tha cho nó cái lễ ra mắt đi anh hai. Hôm nào nó mần ăn khấm khá thì em biểu nó ra mắt anh hai.
Hai Hường khép nép ngồi xuống kế một bên bảy Thẹo. Lép ngồi sau lưng nó. Đám thanh niên im lặng vì có ngưòi lạ đến thăm, bây giờ “chào hỏi” xong tụi nó quay trở lại bàn tiệc. Tiếng ồn ào tiếp tục vang rân, tiếng chưỡi thề, tiếng phun nước miếng xuống đất nghe phèn phẹt. Lép liếc vô, ngó thấy bên kia miếng chiếc có bóng dáng một mái tóc dài, nó để ý. Thì ra trong chiếu nhậu còn có 2 người con gái. Cả hai nâng ly, chữi thề ỏm tỏi không thu a đám đàn ông.
Một người con gái kêu Lép:
– Qua đây bồ, qua đây cho có tụ. Nãy giờ tụi nó ỷ đông hiếp yếu. Qua đây, qua ngồi bên đây nè.
Lép đang luống cuống thì hai Bưu giải vây cho Lép:
– Thôi khỏi cần qua. Cứ ngồi bên đó đi, muốn nhậu thì nhích sát vô. Ê, thăng hai mầy…hai gì..à hai Hường. Con vợ mầy biết nhậu hông mậy?
Hai Hường ấp úng:
– Dạ không anh hai, vợ em nó hông biết nhậu.
Hai Bưu cười khà khà văng nước miếng:
– Đ.M không biết hả. Trời đất ơi, như vậy thì làm ăn sao được? Lỡ khách họ mời thì làm sao mà tiếp.
Bảy Theo đỡ lời:
– Từ từ anh hai. Từ từ rồi quen mấy hồi. Như con quỷ cái đó cà. Bữa đầu tiên còn mắc cở thấy mồ đi. Còn hơn chị hai đây nữa chớ. Coi đó, mới có mấy năm chớ nhiêu. Tui đố ai mà lật được bả tui thua cái gì tui cũng chịu.
Không ai nói gì, Lép ngồi im sau lưng hai Hường. Nó ngó quanh, các con đường ngang ngôi chợ đã vắng vẻ. Mấy căn nhà gỗ, nhà tole, nhà xây còn loang lỡ chư a tô vách, ở chung quanh chợï nằm im lìm trong bóng đêm nhập nhờ ánh sáng của mấy ngọn đèn đường vàng vọt rãi rác đó đây. Lép ngáp dài, nó buồn ngủ quá mạng nhung chưa biết ngủ ở đâu. Bên trong bóng tối của một góc chợ, có mấy cái mùng cũ màu cháo lòng giăng mắc tứ tung. Có lẽ đó là giang san của đấng yên hùng đang quay quần trên chiếu nhậu. Nó nghĩ đến căn chòi lá của nó ở quê. Tuy nghèo nhưng nhà nó còn có chiếc chỏng tre, có cái bếp và mấy vại nước mưa. Căn chòi lá tuy nghèo và trống toang hoát nhưng cũng đủ che nắùng che mưa. Còn ở đây, nó không thể nào nghĩ tiếp được. Nó chưa biết ngày mai sẽ có cái gì để ăn hay không? Ở nhà nó dù nghèo rớt mồng tơi, nghèo sặt gạch. Nhưng khi thiếu thốn chạy ra vườn moi lên còn có củ khoai lang mật, bước ra mương còn có con tép con cá qua ngày. Vào ngày mùa đi mót lúc còn có chút để dành. Ban đêm có đi xúc trộm cá còn có con bán con ăn. Ở đây! Nó chợt thở dài, tiếng thở dài bục ra từ trong cổ họng không kiềm nổi. Quanh nó là đường tráng nhựa, thảng hoạc có chút đất ló ra thì nước dơ đọng thành vũng. Đâu đâu cũng đất đá chai cứng không giống con đường đất trong xóm của nó ở quê. Tiếng ồn ào lôi con Lép về với cảnh đời trước mắt. Nó thấy nhoè nhoặt và cay cay trong khóe mắt. Hai Hường đang ngất ngưỡng nhập bọn với đám đông. Lép muốn chạy ra sông giang ghe trở về rồi muốn ra sao thì ra, tới đâu thì tới. Nhưng cái chưn nó không tuân theo lịnh nó.
Đám nhậu vẫn vang rân tiếng chữi thề và tiếng phun nước miếng, Lép chán nãn ngồi im lặng đưa mắt nhìn vô, mới đi xa nhà có một ngày trời mà nó có cảm giác như đi xa và lâu lắm. Con đường trước chợ càng về khuya càng vắng vẻ, những căn nhà chung quanh chợ hoặc nằm dọc theo con đường bờ sông im lặng chìm vào giất ngủ tự lúc nào. Dưới bến sông có một vài chiếc ghe bầu còn ánh đèn le lói, có tiếng con nít khóc vang lên. Ngó quanh ngó quẩn chán mắt, Lép day vô chiếu nhậu. Hai Hường ngó Lép:
– Em có đói bụng hông?
Lép lắc đầu. Bảy Thẹo ngồi bên nghe hai Hường hỏi thì nó chen vô:
– Chị Hai có đói hông? Trong nồi còn chén cháo gà ở trỏng.
Lép bỗng nghe cơn đói cồn cào trong bụng, đương không nhắc đến cháo gà làm ước miếng ứa ra trong từng kẻ răng của nó. Tuy nhiên, Lép vẫn cương quyết lắc đầu. Có tiếng òn ọt như tiếng nước chảy trong ống, bảy Thẹo bỗng cười:
– Tui biết qua mà chị Hai. Đứng có ngại gì hết á. Đói thì ăn đi, bụngh chị nó kêu òn ọt đó cà. Vô ăn đi chị hai.
Bày Thẹo chống tay xống chiếu đứng lên và không đọi Lép nói gì, bảy Thẹo đã nhanh nhẹn bước lại gần một cái sạp hàng, nó cúi xuống lôi ra chiếc thùng bằng giấy và lấy ra cái gà-men bằng thiết tráng men sứ, đã cũ và sứt mẻ vài chỗ, bưng lại giơ ra trước mặt Lép:
– Tui định để sáng mai ngủ dậy ăn, nhưng tui biết chị đang đói bụng…ăn đi nghen, đừng có làm khách.
Không biết Lép có bằng lòng hay không, bảy Thẹo để gà men cháo xuống trước mặt Lép và quay lại vị trí của nó trong chiếu nhậu. Có tiếng mấy đứa con gái la to:
– Mẹ…rượt mầy bảy Thẹo. Bộ tính có mới nới cũ sao cha nội?
Hai đứa con gái chấm dứt câu nói bằng tiếng cười dòn tan thoải mái. Hai Bưu giơ tay lên, giọng nói pha mùi rượu:
– Nè tao nói cho tụi bay nghe nha, thằng…hai nó đã là anh em rồi, nhập chung bân mình rồi, thì con vợ nó là chị em của bân mình….tao nhắc lại luật giang hồ nha…không được ngủ với vợ bạn nghe chưa…tụi bay.
Lép nghe hai Bưu nói mà tóa hỏa tam tinh, nó từng nào tới giờ chưa ra khỏi xó bếp, còn cái chuyện “đó” thì nó chỉ biết có mỗi một mình hai Hường thôi. Đêm nay ngồi chung với một đám “yên hùng” vô gia cư nới góc chợ nó nghe những lời thiệt lạ tai. Nỗi nhớ nhà được cớ trở về trong đầu nó. Lép nhìn tô cháo nguội ngắt trước mắt lòng chợt rưng rưng như có cái gì nghẹn nơi cổ họng.

16.
Đ
ám nhậu vẫn vô tình và cách biệt với những suy nghĩ mơ hồ trong đầu Lép. Hai cô gái đã say hết ngồi chung nhóm đã bỏ đi từ lúc nào Lép không để ý. Chiếc đèn dầu độc nhứt leo lắt ánh sáng vàng vọt soi lên từng gương mặt của đám người ngồi bu quanh. Aùnh sáng rọi những thân thể đầu bù xù áo quần xốc xếùch đó lên trên nóc chợ thành những hình ảnh méo mó gãy khúc chập chờn như ma bóng ma ngoài bãi hoang. Cả bọn ngà ngà say, có đứa nằm lăn ra chiếc chiếu, vài đứa còn lại thì thào những câu chuyện không đầu không đuôi, hoặc kể lại những việc xãy ra trong ngày bằng giọng của người say. Hai Hường khều bảy Thẹo:
– Ê! Bồ tính cho tui ngã lưng ở dâu đây.
Bảy Thẹo nhướng mắt:
– Ngủ ở đâu hả…chuyện đó đâu có khó…í mà coi chừng lạnh đa nghen, ở đây có gió sông thổi ào ào không sợ muỗi…ch achả là gay…lấy chiếu đâu mà ngủ đây cà.
Bảy Thẹo bóp trán vò đầu một lát.
– Thôi được rồi, lại chỗ cái sạp của tui đó nha. Chỗ tui lấy cái gà men hồi nãy đó…hai người cứ thoải mái đi nghen.
Hai Hường hỏi:
– Vậy còn anh ngủ ở đâu?
Bảy Thẹo cười hềnh hệch:
– Đừng lo cái chuyện đó. Tui có chỗ rồi..đừng lo, hai người đi lại đó đi…Đi đi, còn ngồi đây chi nữa.
Hai Hường nấn ná một chút nữa rồi kéo Lép đứng dậy đi lại góc chợ chun vô chiếc mùng nhàu nát, Lép có cảm giác khó chịu, phần hai Hường có chút men rồi nên không phàn nàn gì cả. Đến bên cái sạp bán hàng vuông vức như một tấm phản, nó ngồi lên co cẳng đập đập mấy cái theo thói quen rồi chun tuốt vô mùng. Lép chưa quen vẫn còn ngồi ngoài, hai Hường nằm đợi lâu không thấy Lép vô nên thò tay kéo cái rột.
– Lẹ lẹ đi ngũ đi còn ngồi đó làm gì vậy?
Lép thở dài:
– Ngủ hông được.
Hai Hường cằn nhằn:
– Ngũ hổng được thì cũng ráng ngủ rồi mai muốn tính gì thì mới tính được. Nằm đại xuống đi, cứ làm như công tử hổng bằng.
Lép ráng ép mình nằm xuống:
– Khó ngủ quá đi mà. Hay là mai mình về lại ở dưới đi nghen anh hai.
– Về? Bộ muốn chết chắc?
– Hổng về thì lấy gì mà ăn? Mấy người bạn của anh ngó bộ cũng nghèo sặt gạch làm gì mà giúp được chuyện gì?
Hai Hường ngồi trở dậy:
– Í cha! Nói nghe ngon hông. Hổng có chuyện đó đâu, ở đây mà ai giúp được ai. Ngày mai mình phải đi theo họ mà đi làm.
– Làm gì?
– Mai rồi biết.
Lép ép bụng nằm im nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ. Ngoài đường váng lạng như tò. Bên kia một sạp ván khác có tiếng đàn bà con gái cười rúch rích. Có tiếng con gái vừa cười vừa nói:
– Anh làm gì mà vội vội vàng vàng làm vậy. Hổng sợ mấy người kia họ biết sao?
Có tiếng ồ ề:
– Biết cái đách. Tụi nó biết hết trơn rồi chớ bộ.
– Thì cũng từ đã chớ. Làm như thiếu dữa lắm vậy. Mới đêm hôm qua đây mà sao bây giờ đã tới óc rồi hả.
Tiếng cười nổi lên:
– Coi kìa. Rách cái áo người ta rồi kìa. Đã nói là từ từ cái đã…thì anh lo cởi áo của anh ra đi.
Chung quanh không một tiếng động cho nên tiếng nói ở chiếc sạp bên kia vẫn tới tai Lép rõ mồn một từng lời như ở sát ngoài mùng. Những lời nói dù Lép không muốn nghe nó cũng cứ lọt vô tai. Lép đoán chừng là hai Bưu và cô gái ngồi cạnh anh ta hồi tối nầy. Lép không biết họ làm nghề gì để có miếng cơm hàng ngày? Rồi lép nghĩ tới ngày mai mờ mịt đang mở ra trước mặt, bất chợt không dấâu được tiếng thở dài. Tiếng cô gái bên kia sạp vẫn rúc rích:
– Đợi chút người ta cởi cái móc sau lưng ra đã chớ. Làm gì kéo quá mạng vậy trời. Coi kìa, cái miệng hôi rượu quá chừng…ngươì ta mới tắm hồi chiều đó nghen.

Không nghe tiếng trả lời chỉ còn nghe tiếng chùn chụt và tiếng trở mình và tiếng ho ở một góc chợ khác. Lép không biết còn một cô gái nữa đã đi đâu. Hồi tối nầy sau khi ăn nhậu xong thì hai cô gái đã đứng dậy đi về chỗ khác, nhưng sao bây giờ có mặt nơi đây. Cái bụng của Lép không muốn nghĩ đến họ, còn cái đầu thì chạy lung tung. Lép chợt nổi gai ốc cùng mình khi hai Hường trở mình phà hơi nóng vô cần cổ. Lép co rúm người lại nhè nhẹ lăn qua một chỗ khác, Lép đương không mắc cở khan khi có luồng hơi nóng chạy ngược từ bụng lên đỉnh đầu. Nhích lần ra ngoài chiếc mùng, Lép ngồi dậy cho hai chưn vô sát ngực bó gối ngồi im nhìn bóng đêm lờ mờ bên ngoài khu nhà lồng chợ. Hai Bưu vẫn rục rịch với cô gái trên chiếc sạp của anh ta, và những tiếng cười biết mất, thay vào đó là tiếng rên, tiếng thở càng lúc càng nghe dồn dập hơn.

17.
K
hi có tiếng xe chạy ngoài đường lộ, Lép giựt mình thức giấc. Lép đã ngủ ngồi từ đêm qua cho đến trời hừng sáng. Vươn vai vặn mình kêu răn rắc, Lép ngáp dài. Dán mắt vô mùng, hai Hường vẫn còn giang soãi tay chưn ngáy pho pho. Rón rén bước xuống, Lép đi lần ra đường cái. Hàng quán chung quanh đã mở cửa chuẩn bị cho một ngày buôn bán. Gà vị kêu quang quát, tiếng bước chưn từ bờ sông dẫn lên đường cái, các gánh rau cải trái cây, buôn hàng xén đã nhộn nhịp bên ngoài nhà lồng. Trong nhà lồng rộng lớn, có những gian hàng có dừng vách ngăn chia với các gian hàng chung quanh. Ngôi chợ tuy cũ nhưng tươm tất ngăn chia tách bạch phân minh. Lần đầu tiên Lép nhìn thấy ngôi chợ đồ sộ như vầy nên nhìn hoài không chán mắt. Xe đẩy, xe gánh…đủ mọi thứ làm cho Lép đói bụng muốn chạy lại kiếm đồ ăn. Mùi thơm của bánh khọt luồng vô phổi Lép càng đói bụng nhiều hơn. Chưa quen cảnh nhộn nhịp Lép không giám đi xa hơn nhà lồng đang thức giấc. Khi lép quay lưng trở buớc đến sạp ván thì mọi người đã dọn đâu vô đó hết rồi và cả bọn đang lóng nhóng ngáp vặt. Hai Bưu tay bưng ly café, một tya chỉ đám đàn em:
– Tụi bay ra phụ với mấy bà khiêng rau vô chợ đi. Còn đứa nào chạy đồ từ dưới bến lên thì cứ việc. Sao còn đứng lớ ngớ đó làm gì?
Hai Hường bướùc lại gần bảy Thẹo hỏi:
– bây giờ tụi tui làm chuyện gì đây anh bảy.
Bảy Thẹo ngó bạn:
– Đ.m đợi đó chút coi cái đã, ở đây chỉ có lấy sức ra mà kiếm ăn thôi. Đó mầy coi mấy đứa nó làm đó.
Hai Hường chỉ một đám thanh niên khác đang đứng tụ tập gần mấ xe tải hàng từ Sài Gòn về:
– Còn đám đó là ai vậy? Sao mình hông lại đó xuống chiếc xe đó
Bảy Thẹo gải đầu:
– Đ.m phải dễ như mầy nói thì tụi tao đã có nhà ở từ lâu rồi chớ đâu có lang thang đầu đường xó chợ như vầy.
– Vậy sao? Chớ làm sao thì làm được như mấy thằng đó?
– Tụi nó có làm đơn xin, có người bảo đảm mới được vô đó…Cái đó kêu bằng nghiệp đoàn con mẹ gì đó.
– Ủa, sao mình hổng làm đơn?
Bảy Thẹo bước tránh ra chỗ khác khi có một bà gánh rau vô chợ:
– Nói như mầy thì nói làm gì? Mầy tưởng dễ ăn lắm đó hả?
Hai Hường hỏi tới:
– Chớ anh hai Bưu làm gì? Aûnh có chức gì hông?
– Chức con mẹ tao chớ chức. Ở đây hổng có cái chức mẹ gì hết trơn. Thằng nào bặm trợn, biết thường anh em thì làm trùm. Nó làm trùm vì nó xả láng nên đứa nào cũng ngán nó vậy thôi.

Hai Hường ngó lép, hai đứa ngó qua ngó lại rồi làm thinh ngồi chò hỏ coi người ta đi qua đi lại. Hai đứa chưa biết làm gì, Lép thì ngồi im một chỗ không quen cho nên ngồi một lát nói buồn cẳng đứng dậy định đi rảo quanh chợ. Hai Hường ngó nó:
– Ủa em muốn tính đi đâu đó.
Lép lắc đầu:
– Hổng biết.
Bảy Thẹo vụt đứng lên chạy lại một chiếc xe lôi vừa xịch tới, trên xe chất đầy mấy cần xé trái cây. Bảy day lại ngoác tay ra dấu kêu hai Hường đến gần. Hai đứa bước tới, trong khi đó bảy Thẹo đang ngã giá với chủ xe trái cây.

Ngày đầu tiên trôi qua trong lặng lẽ và buồn chán đối với Lép. Đến chiều tối khi nhà lồng thưa vắng bóng người, các hàng quán quanh chọ bắt đầu buôn bán về đêm, các ngọn đèn đường bật sáng và các cô gái không biết từ chỗ nào chun ra đi rểu rểu quanh mấy con đường thì Lép đã mệt đứ đừ, nỗi mệt mõi không phải vì làm việc quá sức, cái mệt mõi xâm chiếm cơ thể vì ngồi không bó gối suốt ngày nhìn người qua lại nhộn nhịp. Lép thở ra chán chường, day qua ngó hai Hường đang ngồi chồm hổm nước lụt hút thuốc bên đống giỏ cần xé:
– Anh hai à, anh tính làm sao đây chớ hổng lẽ mình cứ ngồi hoài như vầy sao cà?
Hai Hường ném tàn thuốc, rề rề nhích lại gần:
– Tính làm sao mà tính được bây giờ hả em? Mình như con chim mới ra ràng mà…có gì chẩm thỉnh rồi coi sao.
Lép lo chưn lên miếng ván:
– Chắc em đi về quê trở lại anh ơi. Chuyện ở dưới quê chưa biết sự thể làm sao mà nghe anh bỏ đi như vầy coi như đứt gánh.
Hai Hường đứng dậy cái rột:
– Í, đâu có được, em muốn chết chắc?
– Chết đâu hổng thấy, nhưng ở đây riết hồi là chết chắc…cơm gạo đâu mà ăn, mấy đồng bạc để dành rồi cũng hết à.
– Thì từ cái đã. Chưa gì mà em nãn rồi. Em sao mà nóng quá hà, có gieo thì cũng phải đợi ngày nó trổ mộng chớ bộ, hổng lẽ mới cắm cây mạ xuống mà em bắt nó trổ đòng đòng liền hay sao?
Lép làm thinh không nói không rằng, tiếp tục đưa mắt nhìn ra đường cái, hai Hường móc gói thuốc đốt một điếu. Buổi chiều vào tối chập choạng lờ mờ, cảnh thành thị khác xa cảnh quê mùa đồng ruộng. Nhà nào nhà nấy đều thắp đèn, có nhà còn mở cửa ra trước hàng ba ngồi hóng gió, con nít chạy chơi rần rần dưới mấy cột đèn đường, bên kia chợ có vòi nước công cộng người ta bu quanh tranh giành hứng nước la lối om sòm. Lép thả bộ băng ngang qua đường, hai Hường lật đật đừng lên bước sải theo:
– Lép, em đi đâu đó. Đợi chút anh bảy ảnh dẫn đi chơi.
Lép ngó ngoái lại:
– Tui qua bên kia lộ coi người ta chớ đi đâu.
Hai Hường bước đến nắm tay kéo lại:
– Người ta thì đâu có gì lạ mà em đi coi.
– Chớ ngồi một chỗ như tù chán qua đi. Hổng có chuyện gì mần ngày mai tui về à.
– Đã nói rồi mà…thồi thì hai đứa mình đi qua bên kia chơi luôn. Đợi anh nói anh bảy một tiếng.
Lép đứng bên lề đường ngó bâng quơ, bàn chưn hơi đau khi chưa quen đi đôi dép bằng mũ có qua ngang cứng ngắt ôm chặt bàn chưn. Lép sửa lại cái áo bà ba, lận cái túi vô lưng quần. Chưa ra tỉnh thành lần nào nhưng Lép có nghe phong phanh thị thành nhiều kẻ gian móc túi, giựt bóp đầm là chuyện xảy ra thường. Lép không có bóp đầm nhưng có chút ít tiền để dành trong tuí áo. Hai Hường bước đến sau lưng:
– Anh bảy nói đi đâu thì đi nhưng chừng một tiếng đồng hổ nữa thì về đi ăn tiệm với ảnh.
Lép không nói gì, hai Hường tiếp:
– Anh đưa cho vài đồng đây nói là em có ăn đồ gì thì mua mà ăn, coi bộ ảnh tốt với tụi mình lắm đó.
Lép vẫn làm thinh ngó ngang ngó dọc, hai Hường tiếp tục kể lễ về anh bảy. “Hồi ảnh với anh còn ở quê, ảnh đâu có giòi như bây giờ …à mà ngộ hổng biết tại sao ảnh lại bỏ làng đi lần lên tỉnh thành mần ăn, nghe đâu là ảnh cũng có chút vốn, ít nữa anh sẽ mu acái xe đạp lôi chở đồ từ trong vườn ra cũng có ăn lắm…anh nghĩ ở đây mần ăn coi bộ d6ẽ hơn dưới nhà, mà lại sướng nữa đó em…coi cà, đó, người ta ăn trắng mặc trơn chớ đâu có như dưới quê suốt ngày cứ lủi ngoài ruộng ngoài sông như con bìm bịp, con cẳng cao, chàng nghịch…” hai Hường nói huyên thuyên chi địa về cái tương lai sáng lạng của nó với con Lép. Phần con Lép bước đến gần vòi nước nó chắp tay sau đít đứng ngó mấy đứa con gái trạc tuổi nó hoặc nhỏ hơn vừa hứng nước máy vừa ca hát.
– Í mèn ơi anh hai.
Hai Hường đang ngó chiếc xe láng bóng vừa quẹo vô con ngỏ, nghe kêu giựt mình:
– Cái gì! Chuyện gì đó?
Lép cười:
– Mèn đét ơi, anh nghe coi…mấy đứa nó ca hay ghê đi, nó hông giống giọng hò như ở dưới mình.
– Ừa. Tưởng cái chuyện gì. Thì người ta đâu có ở ruộng mà biết hò chớ. Mà em thấy có vui chưa, hết đòi về chưa?
Lép lắc đầu:
– Nghe thì vui, coi thì vui như coi hát bộ hát cải lương, nhưng mà ở luôn thì ai nuôi?
– Cái chuyện đó từ từ mình tính sau.
Lép mãi miết đứng nghe những lời ca nó chưa từng được nghe bao giờ, lòng con Lép ngỗn ngang buồn bực, lúc đầu nghe ca vừa lạ vừa vui, nghe riết một hồi nó đâm ra nhớ nhà kinh khủng. Lép day lưng tìm hai Hường, anh ta đang đứng dựa cột đèn ngó ngang ngó dọc. Đèn đường bật sáng từ lâu, những con thiêu thân bay xà vô bóng đèn, những cảnh nhộn nhịp hai bên nhà lồng chợ đêm qua hai Hường chưa có dịp biết đến cho nên đêm nay hắn vui lắm ngó hoài không chán con mắt . Lép rề rề bước đến gần:
– Anh hai à! Anh ngó ai mà ngó mê ngó mệt vậy?
Hai Hường day lưng lại:
– Úi chà chà…vui thiệt là vui, đông quá xá trời đi em ơi.
Lép hờ hửng:
– Ừa đông, mà người ta đi đâu vậy chớ?
Hai Hường trợn con mắt ngạc nhiên:
– Ai biết đi đâu. Ừa mà đi đâu kệ cha mắc mớ gì đến mình đâu cà. Có đói bụng chưa? Mà nè, từ nãy giớ có nghe anh bảy kêu hú gì hông Lép?
Lép lắc đầu:
– Thì tui cũng đứng một chỗ với anh hai chớ có đi đâu mà biết. Đi về chợ đi anh hai.
Hai Hường lắc đầu:
– Về chi sớm vậy? Mình thả rề rề lên chỗ kia coi chơi cho biết. Nghe nó chỗ đó có rạp chớp bóng.
Lép lắc đầu quần quậy:
– Thôi tui hổng đi đâu. Anh có đi thì đi một mình đi. Tui dzìa. Mõi cẳng rồi.
Hai Hường lưỡng lụ ngập ngừng một lát rồi gật đầu:
– Ừa, như vậy thì về trước đi, lát nữa nói anh bảy chờ cơm với nghen.
– Ừ…đi thì đi mau mau mà về, đi lạc thì ráng chịu đó, hổng ai biết đâu mà tìm đâu.
18.
H
ai Hường thả bộ rề rề theo con đường dọc theo mé sông đi về hướng ngã tư, con Lép đứng ngó theo một hồi lâu mới chịu quay lưng băng ngang qua đường. Đi qua được một nữa đường, nghĩ ra chuyện gì đo,ù Lép quay lộn trở lại vòi nước máy công cộng. Quanh cảnh vẫn ồn ào, có thêm mấy đứa con nít cởi truồng chạy vòng quanh rượt đuổi la hét làm cho máy nước vốn đã ôn ào nay càng ồn ào thêm. Mấy cô gái không còn hát nữa, một vài cô gái đã gánh nước đi, một vài cô đang giặt đồ bên máy nước. Lép đứng xớ rớ ngó qua ngó lại, lưỡng lự một hồi nó bước đến gần một đứa trạc tuổi nó nhưng da trắng trẻo hơn. Lép tằng hắng đánh tiếng. Cô gái ngừng tay xả nước trong chậu giặt đồ bằng mũ bên cạnh máy nước, ngẩng mặt lên, hơi nhíu mày suy nghĩ:
– Chị tìm ai?
Lép bẻn lẻn ngập ngừng:
– Dạ hổng tìm ai…à mà tìm chị…
Cô gái đứng dậy:
– Tìm chị nào? Ở đâu tên gì…em chỉ cho.
Lép mạnh dạn hơn:
– Dạ hông. Em nói tìm chị là tìm chị đó.
Vừa nói Lép giơ tay chỉ vô người con gái. Cô gái ngạc nhiên trợn tròn đôi mắt:
– Chị tìm em? Ủa…mà sao em hổng biết ha? Mà chị ở đâu lại đây?
Lép bước tới gần hơn chút nữa, cái bộ tịch đi chưn đất, quần áo quê mùa, cô gái chợt nhận ra:
– Chị mới ở quê lên? Chị ở đâu, bà con với em làm sao? Hay là có bà con trên nầy.
– Dạ hông.
Càng ngạc nhiên hơn, cô gái bước đến đứng sát một bên nhìn tận vô măït Lép:
– Chị nói chị đi tìm em? Mà em thì hổng nhớ chị. Ai chỉ chị lại đây tìm em.
Lép đứng tần ngân một lát rồi mới nói:
– Dạ hông. Em đâu có ai bà con ở đây đâu, mà em cũng hổng có bà con với chị đâu…em nói em tìm chị là em…là em… muốn hỏi thăm chút xíu.
Đứa con gái vuốt ngực:
– Trời ơi! Chị làm em hết hồn, em tưởng má em bị sao rồi chớ. Rồi thôi được rồi, chị hỏi chuyện gì?
Lép bớt e dè hết ngập ngừng:
– Dạ chị…em mới ở quê lên đây. Em muốn tìm một công việc gì đó làm đỡ kiếm hai bữa cơm qua ngày, đợi dưới quê im thì em về.
Cô gái ngồi xuống giặt đồ tiếp tục. Vỗ vỗ chỗ nền đất:
– Ngồi xuống đây nói chuyện đi. Em còn giặt đồ lâu mà.
Lép tỉ tê:
– Nói thiệt với chị chớ em đđâu có biết ai trên đây đâu, em lỡ dại nghe theo người bạn giang ghe lên nầy bây giờ muốn về cũng hổng biết sao mà về.
– Ủa, vậy bạn của chị đâu?
– Aûnh đi qua coi bên kia kìa.
Cô gái ngẩn đầu lên:
– Bạn chị là con trai?
– Dạ. Mà sao?
Cô gái ngưng bặt hồi lâu:
– Nói thiệt chị nghen. Đừng giận nghen…ảnh là bồ của chị hả.
– Ừa thì cũng gần như vậy đó.
Cô gái cười thông cảm ra cái điều hiểu biết.
– Em biết mà. Chắc chị với ảnh có bầu rồi bỏ trốn hả?
Lép giựt nẩy mình lên:
– Ý! hổng có đâu. Bầu bì cái gì.
Cô gái ngạc nhiên:
– Vậy sao. Ủa tại sao đi trốn?
– A…chuyện dài lắm chị ơi. À! Mà chị có giúp được em hông.
Cô gái hứng nước đầy chậu:
– Cái chuyện đó hả. Em cũng chưa biết nữa cho ơi. Mà chị tên gì? Em tên Hiệp.
– Dạ tên em là Lép. Chị Hiệp có giúp được em hông? Hay chị…chị
Cô gái tên Hiệp nhìn Lép thật lâu:
– Em hổng lớn hơn chị đâu, đừng kêu em bằng chị tội chết. Em hổng biết giúp chị được hông…mà thôi như vầy nè, bầy giờ chị ở đâu? Mà sao biêt chỗ nầy mà đi ra đây?
Lép chỉ qua bên kia đường:
– Đâu có đâu xa. Bên đường kia cà. Em mới lên hồi hôm.
Hiệp cười:
– Chị gan thiệt là gan, dám trốn theo trai đi một mình lên chỗ nầy hổng sợ. Rồi ảnh làm gì? Có nghề ngỗng gì hông? Quen ai với bên chợ đó?
Lép cứ tình thiệt khai ra ráo trọi. Nghe xong Hiệp tần ngần:
– Í mẹ ơi, chị quen với cái đám đứng bến đó hả. Mèn ơi, ghê lắm…mấy chả đánh lộn giành mối hàng ngày chửi lộn thôi thì hết nói nổi, làm rần rần cả xóm…mà họ có nhà có chòi gì ở bến sông không mà chị ở?
Lép một lần nữa ngao ngán lắc đầu:
– Nhà đâu mà nhà, hồi tối nầy em ngủ trên sạp hàng với mấy cái tấm ny lông. Em muốn giang ghe về liền sáng nay mà còn lấn cấn. Em thấy bên nầy đông vui nên em qua đại rồi nhào tới chị.
Hiệp ngừng tay thở hắt ra:
– Ý, cái con mẹ chủ nhà thiệt là ác nhớn thất đức, đồ gì mà để ở đâu cả tuần lễ nó dơ thôi muốn chết. Chà gì mà muốn rà cái bàn tay mà hổng sạch gì hết trơn hết trọi. Mệt thôi là mệt.
Lép ngó hiệp chăm chăm:
– Chị vui quá hà. Chị giặt có một thau đồ nầy thôi đó hả. Mệt gì mà mệt, đưa em phụ cho.
Nói là làm liền, Lép xáp vô vò vò xả xả đống quần áo trong cái chậu mũ. Vừa làm vừa bát chuyện:
– Chị Hiệp à, sao nhìn chị em có cảm tình và em tin liền hà. HỒi nãy em có đứng đây nghe mấy chỉ hát hò ở đây nè. Hát hay ghê đó chị ơi, mà em hổng dám làm quen.
Hiệp cười:
– Ủa sao chị dám làm quen với em.
– Thì hổng biết nữa, mà nhìn cái mặt của chị em thấy tin tin.
Hiệp sướng ran trong bụng, nàng có cảm tình nhiều hơn với Lép:
– Chị biết coi tướng hả?
Lép cười:
– Tướng đâu mà tướng. Tại sao thì em hổng biết. Mà thôi bỏ đi, em còn ở đây lâu, mỗi ngày chị có ra đây giặc đồ hoài hông?
– Í mẹ ơi. Nói như chị thì có nước chết. Tuần giặt vài lần thôi chớ, còn phải xách nước, nấu cơm với lại dẫn mấy đứa nhỏ đi học.
Lép tò mò:
– Vậy thì chị làm cái nghề cái việc gì vậy?
Hiệp cười thành tiếng:
– Mèn ơi, nghề gì mà nghề. Nghề con khỉ khô. Đi ở đợ đó bà nội. Chị có nghe qua lần nào chưa?
Lép thiệt thà:
– Em có bao giờ đi đâu đâu mà biết. Hồi nhỏ đến giờ em ở ruộng, rồi tía má em chết, em ở một mình may nhờ có anh hai ảnh qua lại mới biết chuyện nầy chuyện nọ đó chớ. Anh hai ảnh tốt lắm. Còn chị ở đợ lâu chưa?
Hiệp ngó Lép sửng sốt:
– Chị thiệt thà quá sức đi. May mà chị gắp em đó. Hổng nói tôt chớ nếu mà chị găïp ai thì chỉ có nước chết.
Lép ngạc nhiên:
– Ủa sao vậy chị.
– Em hổng biết nói làm sao, nhưng mà đại khái là ở thành thị nó khác lắm. Chị ở ít lâu thì chị biết chớ em cũng hổng biết nói cho chị nghe.
Hiệp im lặng mốt lát, Trời càng tối dần đèn đướng càng sáng hơn, đám con nít đã cuốn gói về nhà, máy nước công cộng còn một vài người đàn ông đang rửa chưn tay. Hiệp bỗng lên tiếng:
– Thấy chị cũng dễ thương…hay là chị về nói vói ảnh qua chỗ em chơi cho biết rồi tối em dẫn về.
Lép nghe nói như vậy trong bụng rộn lên nỗi vui mừng. Lép không biết tại sao Lép rất tin tưởng và thích cô gái tên Hiệp. Cô lầm thầm khấn vái “Ba mẹ có linh thì phù hộ cho con bình yên chỉ vài ba bữa con sẽ về quê.” Lầm thầm khấn vái linh hồn cha mẹ xong Lép đứng vụt ngay dậy:
– Ừa, em cũng thấy thích chị ghê, chị đợi một chút nghen, em về cho ảnh hay rồi êm chạy qua liền.
Lép đi nhanh băng qua đường suýt nữa tông vô gốc cột đèn gần mé ngoài nhà lồng chợ. Cảnh hoang vắng ban đêm trong nhà lồng chợ vẫn như ngày hôm qua. Các hàng quán thắp đèn leo lắt, mùi khô nướng ngào ngạt trong không khí. Lép đi nhanh đến chỗ sạp bảy Thẹo. Hai Hường vẫn chưa về, bảy Thẹo không có mặt. Lép đang bối rối thì một cô gái bước trớ tới:
– Ủa chị Lép. Aûnh đâu rồi.
– Dạ. Aûnh đi chơi coi hát bóng.
– Í mèn ơi, giỏi ghê ta ơi. Mới lên tỉnh mà biết đi coi hát bóng rồi. Đi với ai? Mà sao chị đi về sớm vậy?
Lép lắc đầu
– Dạ hông, em đi thăm bà con, ảnh đi một mình. Bây giờ em nhớ chị chút xíu, lát nữa anh hai ảnh về chị nói với ảnh là em đi thăm người bà con khuya khuya em về nha. Nói ảnh ăn cơm đừng đọi em.
Cô gái vừa cắt móng tay vừa nói:
– Được. Được. Đi đi tui về nhắn lại cho.
Lép nhìn quanh một lần nữa rồi quay lưng đi ra khỏi nhà lồng. Bầu trời vẫn như đêm qua, vẫn những bóng đèn vàng vọt quanh chợ, vẫn những con đường dọc ngang và bến sông xa xa dưói kia. Nhưng đối với Lép bây giờ nó trở nên thơ mộng và gần gủi. Lép đi nhanh qua đường một cách thành thạo không còn ngần ngừ bước tới bước tới nửa bước, bước lui hai ba bước như ban sáng. Lép không khỏi ngạc nhiên. Bàn chưn đất không nghe nhoi nhói đau khi đạp phải viên sỏi nhọn đầu như chiều hôm qua.

Khi gần tới máy nước Lép đi nhanh như sắp chạy, nàng thở ra hú hồn khi còn nhìn thấy trong vùng ánh sáng xanh mờ mờ của mấy ngọn đèn đường bằng Néon có dáng của Hiệp còn ngồi đợi. Hiệp bước đến:
– Xong rồi hả. Bây giờ đi theo em nha. Nhà ở trong ngõ nầy nè, nhưng không phài bên nầy đâu, còn đi qua một con đường nữa mới tới. Số em với chị gặp nhau hay sao đó chớ. Mấy bữa em đâu có ra cái vòi nước nầy đâu. Bên kia cũng có, nhưng bên đó bữa nay nước yếu mà người hứng thì đông nên em qua bên chợ đó chớ. Bây giờ em bàn với chị nhu vầy nha. Chị coi như là chị của em đi nha. Em về em nói với ông chủ bà chủ của em chị là chị bà con của em mới từ ở quê lên thăm chơi nghen. Ở đây người ta sợ người lạ vô nhà lắm. Vậy đi nghen.
Lép yên lặng đi song song với Hiệp không nói một lời nào. Lép bước sóng đôi bên Hiệp lòng nguội lạnh hoang mang. Trước mắt người con gái quê mùa dốt nát là một khoảng không gian bao la vô tận tối đen. Mới có hai ngày tại một thành phố nhỏ Lép đã nhìn thấy bao nhiêu là thay đổi, tất cả không bình yên như vùng sông nước quê nàng. Cánh đồng nước nổi lưu cửu năm nầy qua năm khác, nhũng cánh rừng tràm âm u, những đám cỏ lát chạy dài từ rạch nầy qua kinh nọ không làm cho Lép lo sợ bằng khu chợ ồn ào, người qua lại tấp nập, đèn đóm sáng choang nhưng ẩn dấu nhiều điều mới lạ làm cho Lép không có được cảm giác an lòng.
Hiệp đi bên cạnh hỏi đủ thứ chuyện ở quê nhà, Lép trả lời cầm chừng mắt dáo dát ngó ngang ngó dọc, tất cả cảnh vật lạ lùng trước mắt nàng. Hiệp chợt dừng chơn:
– Nè, chị đi chầm chậm lại em dặn cái nầy.
Lép đứng lại chờ nghe.
– Nhà của ông bà chủ buôn bán cho nên chị không được đi ngang đi dọc dòm ngó người ta hổng chịu đâu nhen. Xuống nhà bếp với em rồi từ từ em chỉ cho chị.
Lép gật đầu, Hiệp dặn thêm
– Nhớ đó nghen.
Lép như không nghe thấy gì, trong đầu còn vẩn vơ nghĩ đến cánh đồng nước quê nhà. Hiệp bất chợt hỏi:
– Hồi đưới quê chị có biết hò không chị Lép?
Đang vấn vương về một vùng đất thương yêu vừa mới bỏ đi, Lép trở về với đời sống đang hối hả trước mặt. Lép ngó Hiệp với ánh mắt nhu hòa:
– Dạ có chị. Ở quee mà chị, tụi em làm lụng vất vả bên nhau, trong các buổi cấy gặt cũng biết vài ba bài hò hát với nhau.
Hiệp sáng mắt lên:
– Hồi ở dưới em còn nhỏ quá hổng có nhờ gì hết, rồi em lên trên nầy đâu có ai biết hò biết hát gì đâu. Em mê lắm đó chị ơi.
Lép nghiêng đầu ngó Hiệp:
– Em thấy mấy chị ở đây hát hồi chiều ngoài máy nước ngô ghê. Em nghe nó là lạ.
– Ở đây là vậy đó. Nhưng em thích tiếng hò ở quê mình nhiều hơn.
Lép im lặng bước, Hiệp bất ngờ nói:
– Đâu chị hò cho em nghe vài câu di chị.
Lép đứng lại:
– Đâu có được, chỗ nầy đèn điện sáng choang, mình đứng giữa lộ mà hò người ta cười chết.
Hiệp năn nỉ:
– Hổng sao đâu, cứ làm đại đi, hổng có ai nghe đâu mà chị sợ.
Lép bước đi:
– Thôi để hồi nào khác đi. Em mới lên em còn lạ lắm.
Hiệp để thùng nước xuống chưn:
– Em năn nỉ đó mà. Thiệt là lâu lắm em chưa có về dưới em nhớ nhà lắm. Hay là chị kể chuyện nghe đi.
Lép đứng lại ngẫm nghĩ hồi lâu:
– Ừa, thôi được…để em kể chị nghe chuyện ở dưới nghen. Mà khoan cái đã. Que chị ở đâu mới được.
Hiệp nhanh nhẩu:
– Em ở Lấp Vò.
Lép rành rọt:
– Em biết rồi. Lấp Vò ở gần Cù lao Ông Chưởng, cù lao Giêng bên Long Xuyên chớ gì.
– Dạ ở miệt đó.
Lép sôi nổi kể một hơi:
– Ừa, ở đó nó như vầy nè. Trước khi em kể chị nghe chuyện thì em muốn nói cho chị mấy chuyện nầy. Chị đi lâu quá rồi chắc quên ráo trọi rồi. Cái chỗ đó em đđi làm ăn mỗi một mùa mà. Như vầy hén, từ cái chợ Tân An đổ về phía mặt trời lạn thì có Thủ Thừa nè, đề qua bên kia một chút là Cai Lậy, Cái Bè rồi lên Ngã Năm Mộc Hóa, lên Đồng Tháp Mười, Động Cát, Đốc Vàng, Hồng Ngự, Cao Lãnh, Tân Châu. Nhiều lắm em không biết hết. Sông với kinh rạch quá trời. Nói thiệt chị nghe nghen, ai mà giòi lắm thì đi mới hông bị lạc chớ còn lơ tơ mơ vô đó kể như là lạc tuốt luốt. À mà còn cái chỗ Thủ Thừa, có một lần em đi gặt mướn qua bển, nó cũng vui lắm. Người ta nó hén…ui cha ghe xuồng, tác ráng, võ lải cơ man nào mà kể chị. Vui lắm. À mà chị ở Lấp Vò chị có biết Cao Lãnh lần nào chưa? Ở đó …mà thôi, em nói tùm lum tá la chị nghe chắc hổng biết đâu há?
Hiệp há hốc miệng ra:
– Chị làm quá em đâu biết đâu là đâu đâu cà. Em nói thì nói chớ em còn nhỏ rí hồi ở Lấp Vò thì chị nói cũng như không thôi hà.
Lép thộn mặt ra:
– Ừa hén. Em thì dốt nát quê mùa lắm. Có được đi học đi đâu cho xa đâu. Cái gì cũng nghe lại không hà. Hồi nào mà có dịp chị về dưới chơi rồi biết.
Hiệp gật đầu:
– Rồi. Còn bây giờ chị hò đi.
Lép ngần ngừ:
– Ừ…thôi để em kể chuyện nầy nữa nè. Cũng có hò hát ở trỏng cho chị nghe. Chuyện như vầy.
Lép liếm mội, nuốt nước miếng lấy hơi:
– Cái hồi đó, mà em hổng biết là hồi nào nghen. Đồng tháp Mười là đồng không mông quạnh, nào tràm nào vẹt, chim chuột cò lát mọc đầy, có một đôi vợ chồng kia nghèo khổ thiếu nợ thiếu nần gì đó của mấy ông điền chủ họ mới cắp nón, cắp phảng chống xuồng vô trong đồng mần ăn. Hồi đó thì đất hoang mà, ai muốn mần trời mần đất thì mần hổng ai nói năng gì ráo. Cặp vợ chồng đó vô sâu trong đồng kiếm một giồng đất cất chòi. Anh chồng cúi mặt vỡ đất, dọn cỏ, chặt cây làm chòi. Chị vợ thì hổng đẹp lắm nhưng có duyên ngầm. Trong khi ănh chồng đi làm ruộng thì chị vợ ở nhà nuôi heo. Ddất mới đải nên hông bao lâu giồng đất đông người vô lập nghiệp. Ddến khi khấm khá lên, mỗi đem trong xóm thường nghe đôi vợ chồng hò hát đối đáp với nhau hay thiệt là hay. Người ta kể là khi đôi vợ chồng nầy cất giọng hò thì cả xóm im lặng lắng nghe, tiếng hò ru con cũng im thin thít, vì họ hò hay quá mà. Con nít thì ngủ yên, còn người lớn thì khoan khoái. Giọng chị vợ thì lanh lảnh vút cao còn anh chồng thì trầm trầm đùng đục. Họ hò họ hát những câu hổng biết do ai đặt ra mà nó gợi nhớ, tiếc thương gì đâu. Cả xóm mỗi lần nghe đôi vợ chồng nầy cất tiếng điều mủi lòng thương cảm thổn thức.
Hiệp chận ngang:
– Hay như vậy thiệt sao? Mà chị có nghe lần nào chưa?
Lép mất hứng nhưng cũng bật cười:
– Chị hỏi như thiệt. Em đã nói là em nghe kể lại thôi mà. Cái hồi đó thì ông nội em có biết hông nữa đó chớ, nói gì là em.
– Hay quá há…mà chị kể cũng hay nữa. Chị tiếp đi.
Lép nhíu máy một chút như nhơ lại, rồi tiếp:
– Ừa, như là chuyện đời xưa vậy đó. Rồi chị biết sao hông? Cái cặp vớ chồng nầy ngộ lắm, họ ở trong rìa trong doi nên cũng cũng ít tiếp xúc với ai, còn chuyện hò thì lâu lâu họ mới hò mà chỉ có 2 vợ chồng thôi nghen hổng có ai biết họ là ai. Ddạc biệt vào những đêm rằm thì họ hò hay quá là hay. Cuộc sống của họ bình thường như vậy đâu chừng một năm sau, một hôm nọ anh chồng vát phảng đi sâu vô trong đồng, anh ta đi năm bảy ngày gì đó. Mà hổng biết chị có biết hay hông, cái đất của mình ở đó đó nghen, làm chừng vài mùa lại đi phát cỏ tìm giồng đất mới. Hôm đó anh chồng đùm cơm gạo chống xuồng vô tận trong đồng, sau mấy ngày đi như vậy anh ta trở về, và vào một đêm trang sáng, khi đến gần nhà anh ta bỗng nghe văng vảng tiếng ai hò. Tiếng hò lanh lảnh vang trong đêm vắng, anh ta ngạc nhiên kiềm xuồng lóng tai nghe. Tiếng hò cao vút ngân nga. Rồi anh ta cũng nhận ra đó là giọng hò của người vợ thân yêu. Anh thường nhớ vợ quá chừng, anh ta cố bơi xuồng gấp gấp để về với vợ. Nhưng khi dến gần con rạch gần nhà thì anh ta thấy một đám đông đang vây quanh một cặp năm nữ đang hò đối đáp trên giồng đất. Rồi ghe xuồng qua lại trên rạch cùng dừng mái chèo lắng nghe. Anh ta ngạc nhiên lắm, anh ta bèn tấp xuồng vô bờ leo lên giồng chen vô đám đông để nghe. Khi anh ta đến gần anh ta thấy vợ mình đang hò đối đáp với mộtngười thanh niên đẹp trai, mắt sáng trán cao, miện cười rất tươi, còn vợ anh ta thì quần áo thiệt là đẹp. Không ăi để ý, họ vẫn chăm chú lắng nghe cặp trai gái đang hò. Giọng bên nam thì càng lúc càng quyền rủ say sưa, giọng bên nữa thì càng lúc càng nồng nàn. Cái giọng hò đó đã từng đối đáp với anh ta trong những đêm trang sáng khi hai người mới gặp nhau lần đầu cánh nay cũng mấy năm. Đêm nay giọng hò đó như mới mọc như tỏ tình. Khi anh ta đang sống lại với những kỷ niệm xa xưa thì bên trong vòng người giọng chàng trai cất lên như mời gọi, như tỏ tình:
– “Hò…ò…ò….Mù u bông trắng lá thắm nhị vàng. Anh đi khắp xứ tời đây anh được gặp nàng….hò….ò…ơ…anh đi khắp xứ tời đây anh được gặp nàng dễ thương. Hò…ò…ò…ơ…nghe giọng nàng anh những vấn nhữõng vướng. Sống cùng nhau chẳng được, chắc anh phải mơ màng chiêm bao.” Giọng người con trai lẳng lơ tỏ tình, anh chồng đang sôi gan nhưng vẫn còn dằn để nghe vợ mình hò đáp làm sao. Thì ngoài kia, giọng vợ anh ta cũng mơ màng lẳng lơ không kém: “Hò…ò…ò…ớ Lững da trời bay lượn con chim hồng. Oó anh ơi, gặp nhau quá trể…hò….ò….gặp nhau qua trể cho tấm lòng này xót xa. Đêm nằm em luống những thở ra….hò….ò….đôi ta chẳng….”Hò tới đó mắt người vợ mơ màng đám đuối nhìn chàng trai, và trong đám đông bỗng một vật gì loang loáng trong ánh trăng bay vút ra và cái đầu người vợ đứt lìa lăn lông lốc trong tiếng rú của đám đông. Mọi người chạy tán loạn. Đêm hômđó căn chòi của đôi vợ chồng cháy rực và sang hôm sau mọi người trong xóm không còn thấy anh chồng nữa.
Chị biết hông, anh chồng ghen quá nên sẵn cái phảng phát bờ trên tay anh ta phang cho người vợ một nhát đầu lìa khỏi cổ và sau đó không ai biết anh ta bỏ đi đâu, còn chàng trai đa tình kia cũng trốn mất biệt.
Hiệp rụt cổ le lưỡi:
– Chị kể chuyện nghe như là chuyện đời xưa. Ghê quá đi.
– Thiệt đó mà. Em nghe như vậy thì kể lại cho chị nghe thôi.

Hiệp nhìn Lép nói nhỏ:
– Chuyện có thiệt chị kể thì em tin mà sao ghê quá chi ơi.
Lép lơ mơ:
– Ừa, ở nhà quê thì có sao họ kể vậy, em cũng nghe kể chớ có bao giờ hò hát với ai đâu mà biết.
Hiệp tò mò:
– Em tuy mới gặp chị lần đầu mà sao thấy thương chị quá. Nói hổng phải nói chớ từ nay có gì em sẽ giúp cho chị mà. Bây giờ em hỏi thiệt chị nhen…ở dưới chị làm gì mà bỏ lên đây?
Lép im lặng hồi lâu rồi thở ra:
– Chị hỏi thì em tình thiệt em nói chị nghe. Nói thiệt thì em hổng biết đúng sai gì ráo. Mà em đâu có gì đâu mà phải dấu chớ. A, ở dưới quê em đâu có nghề có việc gì đâu, chắc là chị lên tỉnh lên thành lâu quá nên chị quên. Ở quê thì mần ruộng mướn, tới mùa mình cặp nón ra đồng coi ai thuê thì mình phụ, còn như mình có ruộng thì mình gặt lúa cho nhà mình rồi đi gặt mướn cho người ta.
Hiệp hỏi tới:
– Như vậy chị làm mướn hay làm cho ruộng nhà.
Lép cười hăng hắc vô tư:
– Mèn ơi. Nghe chị nói mà em mắc cười. Em mà có ruộng thì thôi chớ. Cái chòi lá còn hổng có nói gì đến ruộng. Ủa, mà hình nhưem có nói chị nghe sơ sơ rồi mà. Tía má em chết sớm, em mồ côi sống mình ên hà. Cái anh mà em đi theo lên đây cũng vậy, cũng cái cảnh nhưem. Aûnh thương em nên em tin em đi theo.
– Thì ra anh chị đi lập nghiệp hả?
Lép như quên mất cảnh của bản thân. Nàng liến thoắng kể rành rọt từ ngày gặp hai Hường đến ngày gặp anh ba của nàng và sinh chuyện. Cuối cùng kết lại:
– Thì như vậy đó. Chuyện của em là nhu vậy đó. Em đi trốn đó mà.
Rồi như nhớ lại nàng ngó quanh ngó quất:
– Í mà chị đừng kể lại cho ai nghe đo nghen….chết…ai thuở đời đi trốn mà kể vanh vách…chị thương em đừng nói lộ ra đó nghen.
Hiệp dù sao cũng tinh tế hơn bèn trấn an:
– Ừ, chị đừng lo em biết mà. Thôi chị em mình về đi. Lát nữa có muốn ra nhắn với anh gì đó thì nhắn, còn bây giờ em dẫn chị về nhà, biết đâu có việc cho chị làm đỡ.

Trời đã tối lắm rồi, nhà nhà đèn sáng. Có nhà còn thắp đèn măng-sông, có nhà thắp đèn điện. Lép trở về với bản tánh nhút nhát e dè đi bên Hiệp. Bỗng Hiệp chỉ tay về phía trước:
– Đó, đó cái nhà đèn sáng có mấy đứa con nít đang chạy trước sân đó. Chị nhớ nghen, chị nói là bà con với em lên thăm nghen. Nhà họ buôn bán họ hổng muốn người lạ đến nhà.
Lép gật đầu ậm ừ đi theo Hiệp bước vào vùng sáng chói trên con đường trải nhựa rộng thênh thang đối với nàng.

19.
T
rở lại căn nhà năm Hương có đám giỗ. Trong lúc mọi nguời ồn ào ăn uống nói cười, hai Hường-tự Thành Đạt-ngồi im một chỗ mắt chăm chăm nhìn cô ba Lụa đang đứng bên sáu Bảnh nói cười, y nhớ buổi chiều đưa Lụa xuống ghe tặng cho nàng tấm áo lụa xanh điểm bông trắng. Đầu óc hai Hường lan man nhớ đến cuộc đời trôi nổi của y với Lép tại chợ Mỹ Tho dạo nào. Cuộc đời y thay đổi sau chuyến đi xa, bản tánh mau mắn vui đâu chúc đó, phù thịnh chẳng phù suy làm cho y thay đồi rất nhiều. Kinh qua nhiều truân chuyên y biến thành một người khác không còn ngốc nghếch ngu ngơ với những đêm lò mò bắt trộm cá, dở lén ống trúm của người ta. Một bàn tay kéo áo y:
– Nè, vô đi cha nội, ngồi ngó hoài vậy cha!
Hai Hường ngó ngoái lại, năm Trực đúng đàng sau lưng y tự hồi nào tay giơ ly rượu:
– Vô một miếng đi bậu, nghe cha ca hát hay lắm mà. Làm một chặp rồi tui đờn cho ca.
Hai Hường cười:
– Đâu có đâu anh nam. Vô thì vô chớ. Ngồi xuống đây đi.
Nam Trực ghé mông ngồi xuống.
– Coi bộ cha thèm con Lụa lắm hả.
Năm Trực cười hí hí tiếp:
– Muốn thì tui chỉ cho. Con sáu Nguyệt Nga kia cà, hổng nghe người ta nói sao “gái một con tròn tròn cái lỗ…rún “ đó cha nội.
Hai Hường cười đĩ thỏa, nhỏ giọng:
– Gái một con trông mòn con mắt đó cha. Ê, quen hả?
– Sao hổng quen. Cùng xóm mờ. Vô sương sương đi rồi tui tính cho.
Hai Hường ngó năm Trực cười đồng lỏa, y bưng ly rượu nốc cạn. Bên kia Sáu Bảnh có chút hơi men bạo dạn hơn:
– Cô ba bữa nay coi bảnh ghê nghen, ca chơi vài bản đi cô ba.
Ba Lụa nghẻo miệng cười:
– Ghê chưa, ai nói anh sáu hiền đâu cà. Đâu anh ca trước đi.
Đám đông hùa theo:
– Ừa, ca vài câu đi mầy. Mấy thưở được em ba ẻm mời mậy.
Sáu Bảnh hứng chí nói tràn:
– Ca thì ca chớ sợ gì. Mà có đớn đâu mà ca hé. Ai đờn đi tui ca cho nghe.
– Thôi đi cha, ca thì ca đại đi chớ đờn với địch gì bây giờ. Đờn bà thì ccó đây nè.
Cả đám lại được dịp cười hô hố ồn ào.
Nhân Hậu vừa mới bước ra sân nghe ồn ào bước đến gần, vừa kịp lúc Lụa đang nói:
– Ca đi anh sáu. Anh ca xong là em tiếp theo liền.
Nhân Hậu đứng bên kia đầu bộ ván:
– Dữ thần à nghen. Coi bộ cặp nầy ăn khách đó.
– Í, cô ba chưa nghe hết đâu. Tụi nó hẹn hò bữa nay ra mắt luôn mà.
– Xí, mấy cha đừng có cắp đôi tầm bậy tầm bạ à nghen.
Năm Trực vừa cười vừa nói:
– Nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tà la.
Ba Lụa dứ dứ bàn tay về phía năm Trực. Hai Hường chăm bẳm nhìn Lụa mê mẩn. Sáu Bảnh tằng hắng đánh tiếng. Năm Trực can:
– Thôi, thôi, để cho người ta ca chớ.
– Ừ, làm tới đi mầy, sáu.
Sáu Bảnh mặt đỏ ửng dưới ánh đèn măng-sông.
– Thôi tui ca đại một bài nghe choi nghen. Bài bàn nầy chúc cho hết thày mọi người nghen…
“Hội ca cầm, là cái hội ca cầm.
Chúc cho cậu mợ được bình an,
Vinh huê phú quới
Phú quới vinh huê
Sống bá niên trường thọ.
Đông con là đông cháu.
Trên ô tô, dưới thời ca nô.
Nằm là năm giường ngà, lại thêm nệm gấm,
Đi thời…là đi giày ma ní
Ngồi thời…là ngồi nệm loan.
Bịt cái răng vàng
Đội cây dù xi-cu-la
Giồng như tiên nga.
Oáng píp hút thuốc xì-gà
Quần áo gấm vóc lụa là
Trên đầu dầu chanh, dầu thơm
Nhà lầu thời bốn bên thành khoảnh
Xem trong tuí bóp phơi xài rặc giấy xăng…ơ là xài rặc giấy xăng.

Ca hết bài “Hành Vân: sáu Bảnh nói “Hết rồi” cả đám ồ lên một lược và phára cười. Năm Trực nhắc lại:
– Rồi, bây giờ tời cô ba đi chớ.
– Phải. Phải. Tới con Lụa ca đi chớ.
Lụa bước ra chỗ có ánh sánh rọi tới. Vén mấy cọng tóc lòa xòa trước trán, Lụa ngước mặt lên, châu đôi mày:
– Ca cái gì há? Nói chơi ai dè chả làm thiệt . Cũng được…để nghĩ coi…À! Có rồi.
“Vui mừng vui khoái vui
Khóái vui mừng rất đỗi mừng vui
Cùng nhau đây chúng ta sum hiệp.
Ngày hôm nay đờn địch vui chơi.
Thức sáng đêm trò chuyện ca xang.
Bình bán vắn lúc nhặt lúc khoan.
Chúng tôi chúc cho ông bà.
Cùng nội gia lớn nhỏ trong nhà.
Đều bình yên trường thọ bá niên…..Hết rồi.

Tiếng la tiếng cười được dịp vang lên. Miệng năm Trực to hơn hết:
– Chết cha. Tụi mình làm ổ cho hai đứa nó đẻ. Chời ơi, ai dè hai đứa nầy ghê gướm quá đi. Ê!, có hẹn hò gì trước hông đó cha. Nói thiệt đi.
– Ừa, hai đứa nầy lèn lèn lút lút học bài từ nào giờ mà tụi mình đâu có biết đâu ha. Thiệt là tình hết nói nổi nha.
Sáu Bảnh ngồi im rung đùi khoái trá, không biết vô tình hay cố ý ngước mắt ngó qua gặp lúc Nhân Hậu cũng đang đưa mắt kín đáo nhìn lại.
Cùng cái miệng toang hoát của năm Trực:
– Ủa, chớ cô ba Hậu đâu rồi, coi chừng mất à nghen.
Có tiếng lao nhao:
– Mất cái gì? Chuyện gì mà có hậu hiết ở trỏng. Tới hồi hấp dẫn rồi đó nghen. Cô ba Hậu đâu rồi ra miệng đi cô ba.
Nhân Hậu đừng lặng thinh cười hiền. Ông Tám Trống bước ra sân đi rề rề lại:
– Ủa, ngoài nầy cái đám tụi thanh niên coi vậy mà vui ha. Đang làm gì đó tụi bay. Bài bạc hả.
– Dạ hổng có đâu chú tám. Chú tám sắp có rễ rồi đó nha.
Tám Trống tới gần:
– Chuyện gì đó? Chuyện gì mà có tao ở trỏng?
Nhân Hậu đỡ lời:
– Hổng có gì đâu chú tám. Tụi tui giỡn chơi thôi. Chú về sớm vậy?
Tám Trống cười dễ dải:
– Về đâu được mà về. Mấy chả đâu có cho về, tao đi đái mà nghe tụi bay vui quá tính tấp vô coi tưởng đâu gầy sòng bạc ở ngoài nầy.
– Hổng có đâu chú tám. Chú có baì bản gì hông thì ngồi luôn xuông đây.
Tám Trống lắc đầu:
– Bài bản gì đâu, lóng rày tao lo cho cái đám dưa muốn hụt hơi đâu có giờ đâu mà bài bạc…à bài bản. Thôi tụi bây chơi vui đi.
Đợi cho Tám Trống đi ra vườn, đám thanh niên ồn ào trờ lại:
– Còn ai nữa hông? Sao ngưng bất tử vậy? Hổng làm thì tới tua năm Trực đi.
– Ừ, tới nó đi, cứ ngồi đó mà tía lia đốc xúi hông à.
– Làm thì làm chơ tao sợ gì mà hổng choi. Sẵn đây tao chúc cho hai đứa tụi nó luôn một thể.
“Xin cùng các bạn đây,
Người trong họ đôi bên,
Cũng nên vui mùng
Mau kip1 mà thù tạc,
Cất chén quỳnh tương,
Thú vui chia đồng,
Hò ta hò uống cho cạn chén…Ê, đưa cái ly lên chớ mấy cha…
Đồng ta đồng nhứt bôi tiêu khiển.
Bốn bên gắng ghi nhứt kiến
Mà mừng lễ tân hôn của bạn ta đây….Được chưa? Cầm ly lên coi mấy cha, uống đi chớ.

Năm Trực chụp cái ly trước mặt hai Hường rót đầy một ly nốc cạn, khè một tiếng thiệt to. – – Cha chả, rượu Gò Công ai đong nấy uống nha. Hồn ai nấy giữ à.
Lụa đập vai năm Trực:
– Cha năm xỉn bà nó rồi, huậy không à. Thôi nghe, bây giờ im nghe chị ba hậu ca đi chớ.
Cả đám lại hùa theo:
– Phải đó. Ai xỉn cứ xỉn đi, cô ba ca thì cứ ca có sao đâu. Ca đi cô ba.
Nhân Hậu ngó quanh:
– Thôi đi. Để mấy người ca cho vui đi.
– Đâu có được há. Ai lại làm như vậy coi sao cho được. Ca đi cô ba.
Nhân Hậu nhắm bề không từ chối được:
– Tui đâu có nói gì đâu. Thì trước sau gì cũng có mà. Còn lâu mà.
– Không được đâu, lát nữa xỉn ráo trọi rồi ai mà nghe. Thôi làm đi cô ba.
Nhân Hậu ngó sáu Bảnh cười duyên:
– Cũng được. Tui ca bài Chiêu Quân nha.
“Ai nấy thương cha.
Ai nấy thương cha.
Nhớ nhớ mẹ.
Nhớ nhớ mẹ.
Xót xa trong lòng….On vua nợ nước, mới mới xa. Mới xa bạn vàng. Nhìn nhìn xem, nhìn xem sau trước. Thấy cỏ cùng cây. Đàng đàng xa. Đằng xa nghìn dặm. Ôi gió lùa, gió lùa trải qua….Thương thương vì. Huệ nguyệt, là thương cho thân. Ôi con trăng. Con trăng non. Lờ lệch, đầm đề giọt châu….Ai nấy hai tay, ai nấy hai tay. Tay ôm đàn tích tịch tình tang. Bốn bốn dây, bốn dây như khóc. Như như khóc, như than hỡi trời. Phiền phiền hoa, phiền nguyệt; phiền nguyệt đêm thanh. Ôi đêm thanh. Đêm thanh là ta trỗi, trỗi khúc tỳ…khúc tỳ bà giải khuây…”

Tiếng ca ca trong vắt ngân vang đợm buồn như lời người con gái bị đem đi cống phương xa… Nhân Hậu dứt tiếng ca tiếng vỗ tay chưa dứt năm Trực miệng oang oang:
– Tao nói đúng quá mà. Đâu có sai chút nào đâu cà. Tao nói hai đứa nó mùi lâm ly tận mạng mà.
Mặt năm Trực đỏ rần rần, nói sùi bọt mép trắng xóa. Y ráng nói to cho mọi người cùng nghe, gân cổ nổi lên như rể mít trồi lên mặt đất. Trong khi đó hai Hường im lặng ngồi ngó Lụa chăm chăm. Sáu Bảnh giơ tay:
– Ca hát là ca hát chớ có gì đâu mà anh năm nói quá xá vậy chớ.
Có đứa nào đó đía vô:
– Thằng năm nó nói gì kệ nó sao mầy ra miệng…hí…hí…sợ gì mà hổng nhận mậy.
Nhân Hậu cười chêm vô:
– Nói thiệt mấy anh mấy chú nghe hén. Tỉ như tui phải lòng anh sáu thì có sao đâu cà.
Năm Trực há miệng định nói gì đó thì Nguyệt Nga vọt miệng:
– Thôi đi mấy cha ơi, chuyện mình mình hổng lo lại đi lo chuyện bao đồng.
Lụa xía vô:
– Thiệt tình tui hết biết mấy anh rồi đó hén. Thấy người ta ít tiếng ít lời rồi tình chuyện đâm hơi hay sao đây. Còn ai ca nữa thì tới luôn đi chớ. Còn anh năm Qườn đây nè, chưa nghe anh nói gì ráo.
Năm Trực gục gặt đầu:
– Ừa, thằng năm Qườn giọng ngọt như đường phèn sao hổng lên tiếng đi mầy?
Năm Qườn lắc lư thân mình:
– Tui hổng dám, bữa nay cho tui xin. Ai nói thì tui nghe còn được chớ thằng năm Trực mà nói thì tui chịu thua.
Năm Trực phản ứng liền:
– Í cha cha….cái thằng bậm trợn như thằng ăn trộm trâu mà sao bữa nay hiền như ông bụt vậy cà? Xỉn rồi hả mầy?
Cũng cái miệng năm Trực:
– Thôi cho nó nghỉ đi, nó hổng muốn thời thôi…tui đề nghị hai Hường làm bản đi.
Hai Hường đang ngắm nghía Lụa ngồi bên kia đầu tấm phản trong lòng đang tính chuyện bắt quàng qua tán tỉnh mấy lời, nghe có người nhắc đến tên mình, y giựt mình khua tay lia lịa:
– Thôi! Thôi! Cho tui qua đi mấy anh ơi. Hẹn dịp khác.
Nhân Hậu đứng lên kéo tay Lụa đi vô trong nhà, vừa kéo tay vừa bấm nhỏ. Lụa không biết chuyện gì lật đật đứng dậy đi theo.
– Chuyện gì vậy Hậu?
Nhân Hậu đợi đi khuất sau cánh cửa mới nói nhỏ:
– Nè, có để ý gì hông?
Lụa trợn mắt:
– Để ý chuyện gì?
– Cái anh thanh niên bạn đi chung với năm Trực đó. Hình như y ngó mầy hoài hà, mầy hổng thấy gì sao?
Lụa “a” một tiếng:
– Tưởng gì. Anh ta là anh Thành Đạt đó, tui có biết qua; mà sao?
Nhân Hậu chớp mắt:
– Vậy ra mầy biết anh ta sao?
– Ừa, thì có biết qua…ảnh đi ghe thương hồ đường Sài Gòn đó mà.
Nhân Hậu hỏi thêm:
– Vậy ra là hai người có quen biết trước?
– A…thì biết vậy thôi…mà sao?
– Chuyện của mầythì mầy biết chớ sao đâu. Tao thấy thằng chả coi bộ rành sáu câu à nghen.
Lụa vẫn còn ngơ ngác:
– Chuyện gì mà bà nói tui hổng hiểu gì ráo trọi.
Nhân Hậu không biết nói gì thêm nên im lặng. Lụa cũng im, nhưng trong lòng lấn cấn chuyện hai Hường mời cô xuống ghe bầu tặng cho chiếc áo lụa có bông trắng li ti hôm nọ. Nàng phân vân không biết có nên nói chuyện nầy ra cho Nhân Hậu nghe hay không thì Nhân hậu đã bỏ đi xuống bếp sau khi nói bâng quơ:
– Ừ, thì tao hổng biết chuyện gì , tao chỉ nói cho mầy nghe thôi hà.

Lụa đứng yên tại chỗ. Nhân Hậu đi khuất ra sau góc bếp nàng vẫn còn bâng khuâng. Nhớ chiều hôm đó trên chiếc ghe bầu hai Hường nắm tay kéo nàng vô lòng y may mà có tiếng bước chưn trên ván sạp nên chưa có chuyện gì. Lụa không suy nghĩ gì thêm quày lưng bước ra sân trở lại bàn tiệc. Tiếng ca hát vỗ nhịp vẫn còn vang rân, Nguyệt Nga đang ca bài tân cổ Gánh Nước Đêm Trăng. Lụa liếc mắt về phía hai Hường thấy anh ta đang nghe không biết nàng trở lại bàn. Lụa kín đáo ngồi ghé xuống mép phản khuất sau lưng thằng Út.

20.
C
on trăng thượng tuần vừa qua khỏi hàng cau trước sân trải ánh sáng dịu xuống chiếc sân con, ánh đèn măng-sông như hòa tan trong khoảng không gian mờ ảo trắng nhờ nhờ của đêm trăng. Nguyệ t Nga gởi hồn trong tiếng nhạc lời ca, bài ca nói lên tâm trạng của anh thanh niên xa quê đi làm ăn xa khi trở về chốn cũ tìm lại người xưa đã từng gánh nước cùng anh trong đêm nơi giếng nước đầu làng…”Trăng đêm nay dìu dịu khắp không gian, hai chúng ta gánh nước tận đầu làng mùi cỏ dại còn mơ màng trong giấc điệp…” Lụa không biết người nhạc sĩ nào đã viết nên lời ca buồn thê thiết đó. Nàng cũng không hiều tại sao các bài ca cổ nhạc quê hương nàng không có bài ca nào sum họp, nàng không biết hay là nhạc cổ miền nam là nhạc tình buồn, chia cách, ly tan. Trong tiếng đàn, trong lời ca luôn chứa chất những u uẩn ngăn cách phân ly. Lụa ghe tai sáu Bảnh nói nhỏ:
– Anh Sáu nè!
Sáu Bảnh giựt mình:
– Gì đó?
Lụa cười buồn-không biết nỗi buồn trong lòng nàng đang dấy lên hay tại lời ca và khung cảnh trữ tình đêm nay:
– Buồn quá phải hông anh Sáu.
Sáu Bảnh chưng hửng:
– Cái gì buồn?
Lụa không để ý đến vẻ mặt ngớ ngẩn của sáu Bảnh:
– Bài ca buồn quá.
Sáu Bảnh vẫn vô tâm:
– Đâu có gì buồn đâu cô ba. Hay quá chớ.
Giọng Lụa nhỏ rứt:
– Tui hổng biết tại sao bài ca nào cũng buồn quá chừng đi.
– Buồn gì mà buồn cô ba. Phải ca như vậy mới là vọng cổ chớ cô.
Bây giờ Lụa mới để ý đến sự vô tâm của sáu Bảnh. Nàng bật cười:
– Ủa, thì ra anh biết vọng cổ?
Sáu Bảnh trợn mắt ngạc nhiên:
– Cô hỏøi mới ngộ. Cô ba hổng biết vọng cổ?
– Hông. Anh nói tui nghe đi.
Sáu Bảnh ngớ ra:
– Ủa! Vậy sao? Cô hổng biết thiệt?
– Chớ tui nói láo làm gì?
Sáu Bảnh ú ớ:
– Thì…thì vọng cổ là nhạc buồn đó cô ba.
– Anh nói càng làm tui mù tịt luôn. Thì anh phải nói rõ ra chớ. Ai hổng biết là nhạc đó buồn…mà tại sao phải buồn mới được chớ.
Sáu Bảnh nhíu đôi chân mày rậm:
– A…thì vọng cổ là buồn đó mà. Cô ba hỏi khó tui làm gì?
Lụa cười:
– Tui đâu hỏi khó anh mần chi. Hỏi khó anh để té ra vàng ra bạc gì đó mà ham.
Sáu Bảnh nhăn răng cười theo:
– Chớ cô hỏi tức ngang làm sao tui biết được.
– Tui nói là hổng biết tại sao cổ nhạc quê mình buồn quá đi. Bài bản nào cũng tỉ tê, nào là ngăn cách, chia ly…hổng có bài nào vui hết ráo.
– Thì tui đã nói rồi mà….vọng cổ là phải mùi mới kêu bằng vọng cổ chớ.
Lụa như quên chuyện đang suy nghĩ trong đầu, nỗi lo lắng buồn rầu vừa mới nhú lên hồi nãy đã lắng xuống. Nàng cười thành tiếng:
– Anh nói trớt hướt hông hà. Nói dần lân gì đâu không.
Sáu Bảnh vẫn thành thiệt nghiêm trang:
– Thì tui biết sao tui nói vậy. Xưa bày nay làm mà, hơi sức đâu mà hỏi như cô cho nó mệt. Cô nói nó buồn thì tui nói đúng rồi. Mà cô hổng chịu thì thôi. Đâu cô kể tui nghe bài nào đâu. Bài nào mà cô nói bài bản nào cũng buồn?
– Anh biết bài Dạ Cổ Hoài Lang hông nè.
Sáu Bảnh sáng mắt:
– Mèn ơi! Tưởng gì, bài đó thì ai mà hổng biết. Tui còn biết bài đó là của ông Sáu Lầu ở Mỹ Tho nữa cà.
– Thì đúng rồi. Nhưng tui nói bài đó buồn đó. Bài đó cũng là chia ly, ngăn cách.
– Ừ hén.
– Anh có biết bài Ghe Chiếu Cà Mau hông nè.
Sáu Bảnh cười toét miệng:
– Cô giỡn chơi hoài. Ai mà hổng biết.
– Đó đó, cũng như bài Gánh Nước Đêm Trăng. Toàn là chuyện trai gái trong làng yêu nhau rồi xa nhau, rồi …rồi.
Sáu Bảnh hăng hái:
– Ủa, cô nói mới là kỳø đó. Ai biểu mấy cô gái hay phản bội chi. Người ta yêu mình mà mình lại phản bội thì buồn là phải rồi.
– Ai biểu mấy anh bỏ người ta chi.
– Bỏ đâu mà bỏ, lỡ như người ta có tâm sự mà mình hổng biết thì nói làm sao nè.
Câu chuyện chuyển qua một hướng khác. Lụa bỗng dưng tức lên:
– Đâu phải ai cũng vậy hết đâu à? Cũng tại mấy anh con trai đàn ông của mấy anh hay lạng quạng lăng nhăng chi mà còn nói.
– Cô nói lạ thiệt đó. Ai bỏ ai trước? Hổng nghe lời ca đó sao? Tại vì mấy cô hay đèo bòng thấy cao sang quên lời hẹn ước chớ đâu phải tại tụi tui.
Lụa xí một tiếng thiệt dài;
– Tức ghê. Nói chuyện với anh thà nói chuyện với đầu gối còn sướng hơn. Mà mấy ông nhạc sĩ cũng kỳ, chuyện đó mấy ổng dựng lên chớ phải có thiệt vậy đâu cà. Thôi tui hổng thèm nói chuyện với anh nữa.
Lụa giận dỗi bỏ đi, sáu Bảnh ngơ ngác không biết chuyện gì. Lụa ngoe nguẩy bỏ đi một nước vô tuốt trong nhà kiếm Nhân Hậu.
– Hậu ơi, mầy có ở dưới đó hông?
Bà năm Hương vừa đi lên gặp Lụa đi xuống:
– Ủa, Lụa. Cháu chưa về hả. Kiếm con Hậu hả cháu, nó mới bước ra đằng sau đó. Cháu ăn gì chưa?
Lụa tránh qua một bên nhường bước, vừa trả lời:
– Dạ cháu ăn no rồi, cháu tìm con Hậu rủ nó ra ca chơi.
– Nó đàng sau đó cháu.
Lụa đi thẳng ra sau bếp, bước qua cửa bếp đến sân sau.
– Hậu à, mầy làm gì ngoài đó vậy hậu?
Nhân Hậu lui cui bên chum nước:
– Lụa đó hả. Tao đi nấu nước cho ông già tao. Sao mầy hổng ở đàng trước chơi với tụi nó.
Lụa nhăn nhó:
– Chán muốn chết. Tao muốn đi về cho rồi.
Nhân Hậu ngừng tay:
– Ủa, sao vậy? Hay là tao làm mầy buồn? Tao nói thiệt là tại vì tao thương mầy. Mầy biết mà.
Lụa lắc đầu:
– Hổng có đâu. Tao ngồi nghe ca riết buồn quá nên kiếm mầy nói chuyện.
– Ừ đợi tao một lát. Vô đây đi vừa nấu nước vừa nói chuyện chơi. Chắc cũng sắp dẹp rồi, ai nấy mệt lắm rồi. Say bà nó hết rồi.
Nhân Hậu bưng ấm nước đi trở vô bếp;
– Mầy ngồi đây chơi với tao.
Aùnh lửa bùng lên reo tí tách. Nhân Hậu bỏ thêm củi vô bếp, ánh sáng chan hòa khắp căn nhà bếp nhỏ.
– Lụa à, tao thấy hình như năm Trực nó cũng thích mầy đó Lụa. Mà thằng cha hai Hường nào đó cũng thích mầy ra mặt đó nghen. Cha cha coi vậy mà đắc giá quá chừng.
Lụa phân vân:
– Mầy nói thì tao nghe thôi. Tao chưa nghĩ gì đâu.
Nhân Hậu nghịch với mấy cây củi trong bếp. Nàng vừa đùn củi vô bếp vừa khơi những đống tàn tro ra bên ngoài.
– Ừ, thì tao cũng vui miệng nói vậy thôi. Nhưng mà nè coi chừng đó nghen, mấy cha đi thương hồ nhiều bồ nhiều vợ lắm đó, có yêu thương phải lòng người ta thì liệu mà lo…ghen.
Lụa giẩy nẩy:
– Thôi đi. Chưa gì mà đã nói chuyện xui hông à.
Nhân Hậu cời bếp lửa cho cháy bùng lên:
– Thiệt đó mà.
Lụa né tránh qua chuyện khác:
– Còn mầy với sáu Bảnh tới đâu rồi? Ai cũng biết hết rồi đó nha.
Nhân Hậu khựng lại:
– Thì…thì tới đâu đâu. Aûnh cũng hiền mà siêng nữa. Mà tao cũng hổng biết tới đâu hông đây.
Lụa tò mò:
– Sao vậy?
Nhân Hậu im lặng. Lụa nói tiếp suy nghĩ của nàng:
– Hay là ba má mầy hổng chịu? Tao thấy ảnh cũng tốt đó. Mà có điều…
Nhân hậu ngước mặt lên:
– Có điều gì sao mầy khựng lại?
Lụa lựa lời:
– A…! Tao chưa biết nói sao bây giờ….tao nghĩ hai đứa mầy xứng mà hổng xứng.
Nhân hậu lắng tai nghe.
– Mầy nói làm sao tao chưa hiểu?
Lụa ngập ngừng:
– Tao hổng chắc. Mà thôi mầy lớn hơn tao mà, thôi bỏ qua chuyện đó đi.
Nhân Hậu chăm chú hơn, giọng nói có hơi khác:
– Hông. Tao hổng nói là mầy nói sai hay là gì. Mầy nghĩ sao mầy nói tao nghe đi.
– A…thì tao …mà sao khó nói quá đi.
Nhân Hậu xoay người lại đối diện với Lụa, nghiêm trang:
– Thì mầy nghĩ sao mầy cứ nói.
– Nghĩ thì tao đâu có nghĩ gì cho sâu xa. Tao chỉ thấy là…
Lụa ngừng tại đó. Nhân Hậu nhíu mày:
– Con nầy lạ thiệt tình ha. Nói gì thì nói đại ra đi còn ấp a ấp úng. Tao đã nói là tao hổng có giận mầy mà.
Lụa thở một hơi dài:
– Tao thấy in như là mầy hổng xứng…a…hổng phải…anh sáu hổng xứng với mầy. Aûnh dốt mà mầy thì có ăn có học…rồi nhà mầy thì giàu hơn ảnh…Hổng biết tao nói có đúng hông?
Nhân Hậu làm thinh. Không gian như đặït lại, lửa nóng hơn, và ấm nước đang reo. Nhân Hậu không để ý đến nồi nước, nàng như đắm mình trong suy nghĩ gì lung lắm. Lụa nhắc khéo:
– Nước sôi sôi rồi cà. Mầy sao vậy? Tao đã nói rồi mà, tại mầy ép tao nói đó.
– …
– Mấy giận tao sao Hậu?
Nhân Hậu như bừng tỉnh:
– Hông! Hông! Tao đâu có giận mầy đâu. Mà tao cũng chưa biết sao nữa. Tao có nghe nhiều đứa xầm xì. Mà thôi, tao cũng cảm ơn mầy nói thiệt.
– Nước sôi rồi cà. Chế trà đi.
Nhân Hậu nhắc nồi nước xuống khỏi bếp, chế nước sôi vô cái bình thủy đang mở nắp sẵn bên cạnh. Nàng chế thêm một ấm trà. Quay qua Lụa nàng nói:
– Mầy bưng lên cho ông già tao trên nhà trên rồi xuống đây nói chuyện chơi. Tao còn hâm lại nồi cháo gà coi ai có đói bụng thì ăn cho hết luôn khỏi mất công để ngày mai.

Lụa đứng dậy bưng lấy bình thủy và ấm trà đi lên, Nhân Hậu chụm thêm một ít cây củi cời thêm bếp lửa, nàng bắt nồi cháo gà lên bếp, mở nắp nồi he hé. Mọi chuyện Nhân Hậu làm nhịp nhàng như một người máy, khi căn nhà tràn ngập mùi thoang thoảng của gạo quyện mùi gà thơm lừng thì Nhân Hậu như thả hồn đi đâu. Nàng hờ hửng cầm chiếc muỗng trên đôi tay lỏng lẻo, mắt thẩn thờ nhìn đăm đăm vô ngọn lửa đang reo trong bếp, chợt thở dài. Đầu óc Hậu rối mù, nàng không biết câu chuyện đã bắt đầu từ đâu, bây giờ nó ra làm sao và sẽ chấm dứt hồi kết thúc bao giờ? Căn nhà tràn ngập muì cháo loãng, lửa nhỏ ngọn và mấy cục than đượm màu, Hậu vẫn ngồi im bất động. Lời nói của ba Lụa vẫn còn như vẳng vẳng bên vành tai “…Mầy có học còn sáu Bảnh thì dốt, nhà mầy mầy giàu sáu Bảnh nghèo tao sợ hổng xứng đôi…” À, mà Nhận hậu đã yêu thương Sáu Bảnh chưa? Nàng đã có tình ý gì với anh ta chưa? Nàng đã tỏ ra bằng lời với anh Sáu chưa vậy? Ôi biết bao nhiêu là chuyện chạy lung tung trong đầu Nhân hậu và hình như nàng vẫn chưa xác định đưọc lòng nàng. Nàng thiệt là mù mờ ngu ngơ trong việc nầy? Ngày đó gặp sáu Bảnh thiệt là vô tình. Ừ! Nếu nói là nàng có cảm tình với sáu Bảnh thì nàng không chối. Còn yêu anh ta ư? Nàng chưa biết nói sao! Chung quanh thiên hạ bà con trong xóm đồn rân, tía má nàng cũng dò la ý tứ…Nhân Hậu nhớ là nàng chưa bao giờ nói tiếng thương anh ta mà? Nàng cũng chua bao giờ nói với mẹ về quyết định của nàng kia mà? Vậy nàng có tham phú phụ bần hay không? Nàng có chê ảnh nghèo ảnh dốt hay không? Sáu Bảnh tốt bụng thiệt đó, chân thực thiệt thà, chí thú làm ăn…à mà ảnh đâu có điểm gì mình chê đâu à? Nhân Hậu cố nhớ lại. Hình dung lại những tháng ngày qua về mối tình giữa nàng và sáu Bảnh. Tuyệt nhiên nàng chưa nhận được lời tỏ tình nào từ ảnh, và chính miệng nàng cũng chưa hề nói ra lời thề thốt thương yêu. Vậy tình yêu tình thương là cái gì đây?
Nhân Hậu vẫn ngẫn ngơ hờ hửng cầm trong tay chiếc muỗng bằng sành, mắt lơ đảng ngó ngọn lửa đang lụn tàn, nồi cháo sôi ùng ục.
– Cháo được chưa mầy?
Có tiếng của Lụa hỏi, Nhân Hậu giựt mình bừng tỉnh:
– Hả? Lúa nào mà chín ở đây?
Lụa trợn mắt:
– Hả? Cái gì? Cái gì mà lúa?
Hai người con gái nhìn nhau ngơ ngác, và cuồi cùng ôm chầm vào nhau cười như nắt nẻ. Lụa nói trong tiếng cười trong trẻo:
– Tụi mình chắc bị mắc đàng dưới hết rồi Hậu à?
Nhân Hậu cười theo, và cười to hơn bạn:
– Chắc vậy. Mà hồi nãy mầy nói cái gì?
Lụa nhăn hàm răng trắng đều:
– Tao mới bước xuống hỏi cháo chín chưa thì mầy hả một cái đụi làm tao hết hồn. Mầy ngớ ngớ như là mắc đàng dưới.
Nhân Hậu cười to hơn:
– Thì tao đang ngồi mầy hỏi bất thình lình làm tao hết hồn. May mà tao hổng nói liệu đó.
– Mầy hổng nói liệu hả? Trời ơi, tao hỏi cháo mà mầy nói lúa. Thiệt hết biết.
Nhân Hậu cười theo bạn. Lụa nín cười:
– Ê! Tao hỏi thiệt. Mầy đang nghĩ cái gì mà mầy giựt mình vậy?
Nhân hậu bẻn lẻn làm thình. Lụa tiếp:
– Nói đi. Nói thiệt đi, tao biết hết trơn rồi. Mầy nghĩ tới anh sáu chớ gì? Đúng hông?
Nhân Hậu cười trừ.
– Tao biết liền mà. Nói thiệt đi tao làm mối cho. Ủûa mà làm mối mai gì nữa, tụi bay đã lòi chành té bứa hết rồi mà?
Nhân Hậu đỏ mặt đấm vai bạn thùm thụp:
– Con quỷ, mầy ăn nói trây trúa vừa vừa thôi nghen.
Lụa nhoẻn miệng cười để yên vai cho bạn đánh:
– Tao nói gì mà mầy nói là nói trây? Chớ hổng phải sao? Chẳng lẽ bấy lâu nay chưa cho chấm mút chút gì sao cà?
– Con quỷ nè.
Lụa không chịu im:
– Thì tao nói thiệt mà. Chỗ bạn với nhau mầy nói thiệt cho tao nghe đi. Ủa chớ tụi bay có tò te gì hông?

Leave a Reply