home Truyện Dài Cánh Đồng Nước Nổi (Phần Kết)

Cánh Đồng Nước Nổi (Phần Kết)

 

(Tiếp Theo và Hết)
Nhân Hậu không muốn câu chuyện đi xa hơn. Nhìn quanh, căn nhà bắt đầu chập choạng. Đèn đường đã rọi hắt vô nhà, ông Năm vẫn còn đâu đó dưới bếp, bà Năm đi bán chưa về. Lần đầu tiên đến nhà người lạ, Nhân Hậu có cảm giác bở ngỡ chưa quen dù ông Năm bình dị thân thương và cảm thông, cái bản tánh của Năm Hương có đâu đó trong cách đối xử của ông Năm, chồng bà Năm bán gà. Cuộc sống của họ cũng chật vật kiếm miếng ăn không có gì khác với sự bươn chải một nắng hai sương ngoài đồng của người miệt ruộng. Nhân Hậu ngó qua cửa ra ngoài, bàn ghế kéo ra đường gần bít kín con hẻm nhỏ, các quán ăn như từ dưới đất mọc lên, vì mê nói chuyện mà khung cảnh chung thay đổi nàng không hay biết gì. Con hẻm nhỏ sinh động hơn buổi xế trưa. Ông Năm bước từ nhà dưới lên, ông ngó 3 đứa trẻ ngồi trên đi văng rì rầm nói chuyện. Tằng hắng mấy cái, ông Năm kêu Sáu Bảnh:
– Ê! Thằng Sáu, mầy nói mầy biết nhậu hả mầy.
Sáu Bảnh ngẩng đầu lên, ngó ông Năm:
– Có. Chi chú Năm?
Ông Năm cười xề xòa:
– Bà nó chưa về là chưa có ăn. Bữa tối cầu đến con gà lên chuồng mới có. Tao với mầy bắt mâm trước đi.
Sáu Bảnh nhăn răng cười:
– Í mèn ơi. Chú Năm cũng biết bắt mâm hả?
– Cái gì khó đâu mà hổng biết mầy.
Sáu Bảnh vừa cười vừa đứng dậy:
– Hổng phải tui nói chú Năm là hổng biết cái gì…nhưng mà “bắt mâm” là chuyện ở nhà quê mà sao chú ở Sài Gòn cũng biết nên hỏi.
Ông Năm cười theo:
– Thằng Sáu mầy coi thường tao vừa thôi chớ. Chớ bộ mầy tưởng tao là người gì? Tao là Tây đen gạch mặt chắc?
– Hổng phải. Nói oan ức cho tui tội nghiệp. Mà bắt thì bắt.
Hai cô gái nghe hai người đàn ông đối đáp, ngồi im ngóng cổ ra nhìn. Nhân Hậu cười mĩm chi:
– Vui quá há. Anh Sáu bắt trúng ổ rồi nghen. Thôi anh vui với chú Năm đi, tui với con Nguyệt Nga đi rảo xóm một vòng.
Ông Năm chận lại:
– Í, không được đâu. Chớ hai đứa có biết đường không mà đòi đi. Lạc thấy mồ tổ.
Nhân Hậu cười:
– Đâu có đi đâu xa mà sợ chú Năm. Lòng vòng trong con hẻm thôi mà.
Nguyệt Nga nói thêm:
– Đừng lo chú Năm. Cháu đã ở đây gần mươi ngày rồi mà, loanh quanh đây chút thôi. Có điều…có điều con chú nó chưa về, chú với anh Sáu nhậu cái gì?
Ông Năm cười hề hề:
– Mầy khéo lo thì thôi. Tao biết lo mà. Có đi đâu nhớ lát nữa về ăn cơm tối với bả nghen.
Nhân Hậu kéo Nguyệt Nga bươn ra cửa, Sáu Bảnh xớ rớ đợi ông Năm. Hai cô gái bước qua khỏi cửa, ông Năm day qua Sáu Bảnh nói liền:
– Mầy nhậu rượu công xi hay rượu Gò Đen? Thứ gì tao cũng có.
Sáu Bảnh cười rộng miệng:
– Chèn ơi, rượu gì cũng được mà. Nhưng ở quê uống rượu gạo quen rồi. Cái đế trên nầy chưa thử.
– Mầy muốn thử hông?
Sáu Bảnh lắc đầu:
– Lạ lạ không dám đâu chú Năm. Nghe nói rượu Gò Đen ngon lắm, chưa uống.
– Vậy cũng được. Tao lấy một lít Gò Đen sẵn trong kia. Để tao hú mấy đứa trong xóm qua cho vui. Mầy ngó ra cửa coi, chiều nào như chiều nấy, tụi nó tụ tập lại trong hẻm nhậu rân trời đất.
Sáu Bảnh e dè ngó qua cửa ra đường. Anh gật gật:
– Cũng y chang như ở quê thôi chú Năm. Chỉ có cái là trên nầy ngồi bàn ngồi ghế đàng hoàng hơn, mà hổng biết họ bán cái gì ở ngoải.
Ông Năm quay lưng bước xuống nhà bếp, nghe Sáu Bảnh hỏi ông đứng lại:
– Úi dà, thì cũng ba trái cốc, trái ổi, lòng heo, bò bía, ốc xào dừa, mấy con khô chớ gì.
Sáu Bảnh không nói gì, ông Năm bước thẳng xuống bếp. Sáu Bảnh bước ra cửa ngó dáo dát hai bên dọc theo con hẻm. Bên ngoài trời đã lên đèn, những cột đèn đường dọc theo con hẻm toả ánh sáng xuống mặt đường, dự theo bờ tường nhà, những chiếc bàn vuông, cẳng thấp bày ra, những chiếc ghế đẩu thấp bà la liệt. Hàng quán coi rộn ràng ồn ào náo nhiệt. Đàn ông, đàn bà, con nít hình như kéo nhau ra ngoài đường, họ bắt ghế phô tơi, ghế đẩu, kẻ ở trần người quần xà lỏn hoặc ăn nhậu, hoặc nói chuyện tụm năm túm ba…đông vui qua sức. Sáu Bảnh mĩm cười.
– Mầy ngó cái gì mà coi bộ say mê dữ à.
Tiếng ông Năm đàng sau làm Sáu Bảnh giựt mình. Quay lưng lại, anh cười bẻn lẻn:
– Chèn ơi, vui quá sá quà sa chú Năm ơi. Nói chú đừng cười, lần đầu tui mới lên Sài Gòn đó chú. Hồi trưa nầy đi ngoài chợ, tui thấy mình lạc quẻ dễ sợ, ngó đâu cũng thấy không quen, bây giờ về chỗ nầy coi bộ hạp dữ.
Ông Năm cười:
– Mẹ, cái thằng nầy. Ở đâu cũng vậy chớ có khác gì đâu. Ở đâu hổng là con người mậy.
– Lạ quá chớ. Ở miệt tui đâu có mà đông quá như vầy. Đâu có mà người ta họp chợ tới khuya như vầy.
Ông Năm cười hả hả, ông để dĩa gỏi gà xuống bàn, ông kéo ghế ngồi.
– Chợ đâu mà chợ. Trong hẻm có ai mua bán chợ búa gì đâu. Cái đó là hàng quán bán ăn. Ở Sài Gòn thì con hẻm nào cũng có quán hết trơn. Hẻm lớn thì quán nó lớn, hẻm nhỏ thì quán nó nhỏ. Dân Sài Gòn nó làm ban ngày còn ban đêm nó nhậu. Chỗ nào cũng là quán hết trơn.
– Vậy sao? Tui nghe tụi nó khoe là Sài Gòn vui lắm…
– Chưa đâu mậy. Trong hẻm thì nó ồn ào, còn nhiều chỗ vui hơn nữa cà. Nhưng mà cái đám cò ke lục chốt tụi mình hổng tới được đâu.
– Ủa, vậy sao.
Ông Năm kéo ghế chỉ cho Sáu Bảnh:
– Thôi kệ bà nó đi. Mầy ngồi xuống, tao mới hú mấy tay lát qua giờ.
Sáu Bảnh quay lưng bước tới bàn. Ông Năm sắp sẵn đâu đó tươm tất, 4 cái chén, 4 đôi đũa và một dĩa gỏi gà bắp chuối hột, một chai rượu để ở góc bàn, một cái chung nhỏ. Ông Năm cầm đủa chỉ dĩa thức ăn.
– Ê Sáu! Mầy biết cái món nầy không mậy?
– Gỏi gà bắp chuối chớ gì mà hổng biết.
– Coi bộ thằng Sáu mầy rành sáu câu nha mậy. Nhưng bữa nay mầy ăn thử món gỏi bắp chuối Sài Gòn coi có khác không nha.
Hai người chưa nói hết câu đã có tiếng dép lẹt quẹt ngoài cửa.
– Anh Năm mần cái gì mà nhậu trêû quá anh Năm.
Một người đàn ông trung niên và một thanh niên vạm vỡ bước qua cửa.
– Anh Mười. Thì có thằng cháu ở quê lên chơi, tui bắt mâm hơi trể, tui nhớ anh hú qua chơi. Bộ ngày mai có việc đi sớm sao mà sợ khuya.
– Đâu mà có. Nhưng tui thấy nhà đỏ đèn tui tính lên giường rồi. Hồi chiều đi Cần Giuộc về hơi mệt, tính ngủ.
– Còn thằng Ba mầy có mệt mõi gì hông.
Người thanh niên vạm vỡ tên Ba cười hè hè:
– Được chú Năm kêu thì tối sớm gì tui cũng vui hết.
Ông Năm chỉ hai người khách nói:
– Đây là thằng cha Mười đờn, thằng Ba làm nghề khuân vát.
Sáu Bảnh ngồi im, ông Năm tiếp luôn:
– Nó coi bộ bậm trợn như vậy mà hiền lắm. Nhát gái nữa, gần 30 tuổi đầu rồi mà chưa có vợ. Còn thằng cháu nầy là Sáu Bảnh, nó mới ở quê lên chơi hồi sớm mai. Chú cháu ngồi không đợi bả về ăn cơm, mình lai rai chút cho nó ấm bụng.
Bốn người chào hỏi và ngồi xuống bàn. Mười đờn nhặm lẹ cầm cái chai lên.
– Anh Năm, tui ngó coi bộ bữa nay tui chết tại chỗ anh Năm. Đi về mệt thấy mồ, ngó cái chai nầy với cái một cái ly đó, ngó bộ hổng xong rồi.
Năm Gà cười hề hề:
– Chưa ra quân mà tướng đã co vòi. Đánh đá gì được đâu anh Mười.
Mười đờn ngó Sáu Bảnh:
– Tui ngó cái tướng của chú em đây ngon cơm nha. Chú thông cảm, anh em tụi tui là hàng xóm thân thiết có vui lời quá chén chú đừng để ý nha.
– Hổng có đâu chú Mười.
Mười đờn đưa cái chai qua Năm gà.
– Anh khai mạc đi anh.
Rượu rót ra ly, ông Năm uống cạn, chuyền theo tay phải qua Ba khuân vát, tay nầy tiếp cái ly bằng 2 tay, rót rượu đưa lên cung kính mới và ngửa cổ làm cái trót. Chùi mép đưa qua ông Mười đờn.
Tay Mười đờn, đúng y như tên gọi. Trước khi rót rượu ra ly, ông đưa lên cao săm soi thiệt kỷ rồi mới rót.
– Tao xin lỗi mầy nghe Ba. Cái tánh tao nó kỳ cục từ nào tới giờ. Uống rượu mà kê long đền, con tán là tao hổng chịu.
Ba khuân vát cười hè hè:
– Tui biết tánh chú mà chú Mười.
Mười đờn rót rượu ra ly, đưa lên cao chìa qua ông Năm.
– Anh coi nha anh Năm. Ly nầy là ly tình ly nghĩa nghen anh Năm.
Mười đờn ực trọn ly, liếm mép một cái, chuyền ly cho Sáu Bảnh. Tự nãy giờ Sáu Bảnh ngồi ìm, lấy mắt ngó mấy người ngồi chung bàn. Anh coi ý người ta uống rượu làm sao. Nó thiệt là khác xa ở miệt anh, cứ hể ly đến là làm cái rột. Sáu Bảnh cầm ly, rót rượu nâng lên uống cạn. Sau một tuần rượu chào bàn, ông Năm cầm đủa, nói:
– Thôi, mời cầm đủa đưa cay. Aên thử coi tui làm món này có được không.
Mười đờn cười hể hả:
– Ngon thì chắc là ngon rồi đó. Nhưng coi bộ chú Sáu còn e dè nên chưa thấy xôm trò. Đúng ra thằng Ba mầy ngồi bên này nè, để hai anh già tụi tao ngồi một phía mới đúng.
Ba khuân vát cươiø cười luôn miệng:
– Đâu cũng được có sao đâu cà. Chỉ có chú Mười chưa uống mà đã say thôi.
– Nói gì đó mậy. Cái tật tao là nó như vậy mà. Người ta nói “Đất trời dễ đổi bản tánh kho ù thay” đó mầy. Mà tao đâu có nói động chạm gì đến ai đầu cà.
– Hí…hí…thì người ta cũng nói là “đa ngôn thì nhiều chuyện “ đó mà chú Mười ơi.
Mười đờn cưởi ha hả ra chiều thích chí:
– Í cha, coi bộ cái thằng vai to lưng bự nầy ăn nói xỏ xiên cũng đâu có thua ai. Ê! Mậy, tao hỏi thiệt, mầy ăn nói ngon lành như vậy mà sao mầy chưa có vợ hả mậy!
Ba khuân vát cười ha hả:
– Ủa, hể bộ ăn nói ngon lành là có vợ sao chú Mười.
– Chớ sao mậy.
– Hí!hí! tui chưa nghe à nha.
Ông Năm chen vô:
– Ê! Mới có một tua chào bàn thôi đó nghen. Vào ba ra bảy bất ly cục kịch đó. Uống rượu cũng có luật lệ hẳn hoi đó nghen bà con.
Sáu Bảnh nghe qua muốn ngoác miệng ra cười cho nó đã cái bụng. Sao đám nhậu nào cũng vui giống nhau. Anh khoái quá, nhưng Nhân Hậu đã căn dặn “Anh đi tới đâu mà chỗ lạ anh phải ý tứ không thôi người ta chê mình nhà quê.” Caiù nhà quê mà Nhân Hậu thương mến dặn dò là cái Sáu Bảnh thích thú nhứt. Cái nhà quê thoải mái tự do, ăn to nói lớn đêm nằm ngủ ngáy pho pho để mai thức dậy vác cái cày ra đồng không lo nghĩ đắn đo. Bây giờ lên tới cái đất Sài Gòn, nơi chốn anh nghe kể là phồn huê đô hội, người ta văn miêng lịch sự …rồi gặp vợ chồng Năm gà, bây giờ tới gặp Mười đờn, Ba khuân vát…nó hao hao giống cái chất nhà quê của Sáu Bảnh. Anh khoái trá bỏ bụng cười hoài. Anh muốn kiếm câu gì đó nói cho vui câu chuyện…nghĩ hoài không ra, nên đành ngậm miệng.
Tuần rượu thứ hai rót ra, xây vòng, đến Mười đờn cũng mững củ soạn lại. Ông nâng ly lên y như lần trước, kêu ông Năm:
– Nè, anh Năm tui uống đây nha anh Năm. Ly thứ 2 chúc bình an sức khoẻ, chúc cậu mợ giàu sang, bước lên xe hơi, buớc xuống ca nô, ở thì ở nhà vàng, đi thì đi ô tô…
Mười đờn chưa uống, Ba khuân vát đã chận họng:
– Chú Mười chú có nghe câu…chữ là “Thượng điền tích thủy hạ điền khang….ruộng trên chứa nước ruộng dưới khô rang… chưa chú Mười …
Ba khuân vát khoái trá cười ha hả. Mười đờn cũng cười hè hè đặt ly xuống bàn, mờ miệng tính nói. Ba khuân vát chồm qua cản lại.
– Bất ly cục cựa nha. Hổng được để ly xuống bàn khi chưa hết nước nha. Chạm quân chạm nước rồi phải tới luôn.
Mười cười xè xè:
– Đú ma…cái thằng con…c, uống rượu mà nó làm như chơi cờ tướng vậy anh Năm. Cũng được. Nhớ nghe mầy.
Chiếc ly chuyền xuống Sáu Bảnh, anh rót rượu nốc cạn. Mười đờn vỗ tay khen:
– Chơi ngọt quá ta. Ngon! Ngon! Mầy chơi ngon đó Sáu. Mai qua nhà tao bắt mâm.
Ba khuân vát đía liền:
– Chớ đâu như chú, nói hoài rượu bay mùi hết trơn.
Mười đờn nạt:
– Im mầy!
Ba khuân vát không giận mà cười ha hả.
– Im thì im chớ gì ma ø làm dữ vậy. Mới có 2 tua thôi đó nha.
Ông Năm nói:
– Làm sao tui không biết. Tự nãy giờ nói hoài mà có ai đụng đũa đâu. Coi bộ gà xé phay trộn bắp chuối ế rồi nghen.
– Từ từ anh Năm. Lâu ngày mới gặïp bạn mà anh. Tửu phùng tri kỷ mà anh.
Ba khuân vát đía tiếp:
– Phùng mang thì có.
– Ủa, cái thằng nầy mới ngộ ha. Sao mầy cứ kê tao hoài vậy thằng Ba nầy. Bộ bữa nay mầy vát chưa đủ mõi hay sao chớ.
Ba khuân vát cươiø:
– Tui vát một hơi 10 cái bao chỉ xanh chạy lên chạy xuống chiếc xe tải, qua tới ghe bầu mà không mõi bằng tui chờ tới tua của tui nó ê cái mông quá trời.
– Thằng nầy ba trợn thiệt ta ơi.
Mười đờn miệng chữi rủa Ba khuân vát, ánh mắt tươi cười ngó Sáu Bảnh:
– Chú em mầy đứng nghe cái thằng mắc dịch mắc ôn đó nó ăn nói tầm phào.
Bữa nhậu coi mòi bắt trớn thiệt nhanh, Sáu Bảnh vui vẻ quá chừng, từ mấy hôm nay anh lạ nước lạ cái, đi đến cái đất Sài Gòn anh mang dép chưa quen đi trật qua trật lại còn khó đi hơn qua bờ thửa, qua cầu khỉ gập ghềnh. Cái lo nhứt của Sáu Bảnh là đêm nằm nhà trọ cứ phải ôm khư khư cái túi đệm. Anh nhớ thằng Bảy tầm vông nó dặn “Anh đi qua bên đó, vật bất ly thân nghen anh. Coi cái bộ anh bậm trợn nhưng ngu thấy bà.” Sáu Bảnh trải qua một ngày trên đất Sài Gòn mà sao thấy nó dài dằng dặt. Bây giờ ngồi đây, trong căn nhà lạ hoắc nầy anh có cảm giác thân quen, sự thân quen qua không khí ồn ào náo động của bàn rượu.
Ông Năm gà thủng thỉnh gắp từng miếng gà trộn bắp chuối đưa lên miệng nhai ngon lành như không để ý đến Mười đờn đang nói chuyện với Ba khuân vát.
Mười đờn đưa ly lên ngang miệng, mấp máy đôi môi định nói cái gì, Ba khuân vát chồm qua bàn đẩy ly vô miệng Mười đờn vừa cười, nói:
– Thôi đi cha, uống đi rồi mới nói.
Mười đờn trợn mắt ngó Ba khuân vát. Aùnh mắt nửa như cười nửa như chọc ghẹo Ba khuân vát:
– Thì thủng thỉnh chớ làm gì dữ vậy mầy. Mầy cái tật không bỏ. Aên uống coi cho phải chớ làm cái gì mà như ăn cướp hổng bằng.
Ông day qua Năm gà.
– Phải không anh Năm.
– Ừ, phải đó. Cứ tự nhiên đi. Tui biết rồi. Cha mẹ sanh con trời sanh tánh mà.
Ba khuân vát cười khì:
– Phải đó chú Năm. Cái ông Mười nầy đụng trận nào là thua trận đó mà cứ hay rủ người ta đi nhậu. Cái tật không chừa.
Mười đờ gân cổ lên như đưá con nít:
– Nó thì đâu có thua gì ai mà hay nói.Thấy mà phát ghét.
Ba khuân vát tiếp tục đầy cái ly nhỏ vô sát miệng Mười đờn:
– Thôi uống đi cha.
Sáu Bảnh vui qua thể, anh nhớ cái cảnh ở quê cũng không khác. Đám nhậu nào cũng vui như ngày tết. Với anh thì vui, Nhân Hậu thì hay dặn cầm chừng. Nàng nói với anh “Anh Sáu à, ở trong xóm mình với nhau, biết tánh nhau thì nhậu nhẹt còn vui vẻ, nếu mà anh đi đâu ra ngoài chợ, cái chỗ đông người lạ mà ít người quen, nhậu nhẹt phải vừa vừa thôi. Coi chừng có ngày.” Sáu Bảnh cười trừ. Anh biết con người ta khi bình thường không có rượu hiền như cục đất, nhưng đôi khi có rượu vô sừng sừng họ coi ông trời bằng cái vung. Nói năng bạt mạng. Có những câu nói bình thường khi tỉnh táo nó không làm ai buồn, nhưng khi có chút hơi men thành chuyện lớn, có khi đổ máu sưng mặt. Có một lần kia, trong đám giỗ có một nhóm thanh niên từ chợ về, hai bên đụng độ chỉ vì một câu nói. Bữa đó cuộc tiệc đã đến hồi gay cấn, bàn ghế dọn dẹp sacïh trơn chỉ chừa là cái bàn trong chái nhà. Hơn 10 thanh niên, thiếu nữa vừa nhậu vừa ca hát. Mấy đứa con gái trong xóm chưng dọn gọn gàng, áo bà ba mới, tóc chải dầu dừa láng mướt. Mặt mày đứa nào đứa nấy sáng trưng. Vì quen mặt với nhau mỗi ngày ra ruộng, thanh niên trong làng không để ý. Nay trước mặt nhiều người, rượu đã ngà ngà, đám thanh niên nhìn ngắm đám con gái như mới gặp mặt lần đầu, đứa nào đứa nấy ra sức o bế mấy cô. Lời qua tiếng lại, châm chọc nhau, tiếng cười hòa lẫn trong tiếng “Dzô! Dzô!”. Một thanh niên trên chợ về chơi, thò tay nắm tay một cô gái:
‘Em đẹp quá cho anh hun miếng coi.”
Cô gái dẩy nẩy lên la toáng loáng:
“Coi cà, anh say rồi đó nha.”
Thanh niên cười khà khà gật gù:
“ Rượu say chớ người đâu có say em. Say mà sao anh cầm được tay em. Cho hun miếng đi mà. Thèm thấáy bà mà còn làm bộ.”
Cô gái đứng lên đi tránh qua chỗ khác. Thanh niên xề đến gần một người ngồi bên, bá vai một ông khề khà, giọng nhừa nhựa khàn khàn:
“Vô đi anh Tư, vô cho ngọt đi anh Tư…cái đám nhà quê nầy nó không qua mặt được tụi mình đâu.” Thằng con anh Tư ngồi chung bàn nóng mặt từ nãy đến giờ. Bây giờ mới đứng lên cự nự:
“Mầy say rồi đó nghen. Mầy bá cổ ba tao…mầy tao ngon dữ à.”
Thanh niên kia nhướng mắt:
“Mầy nói cái gì, cái thằng mắc dịch.”
“Ê! Tao là anh mầy đo ù nghen mầy. Tao nói mầy kêu ba tao bằng mầy là có chuyện à.”
“Đồ cái thứ nhà quê, tứ hải gia huynh đệ à mầy. Chú bác cái gì.”
Chỉ bấy nhiêu là bữa tiệc rùm beng, tiếng đẩy xô, tiếng ghế bàn ngả nghiêng chỏng gọng. Người can gián, kẻ chửi thề…náo loạn. Sáu Bảnh nhào vô can bị phang một cái chén và cái đầu u lên một cục.
Bữa nay ngồi đây, Sáu Bảnh vui thiệt nhưng khi thấy cái cảnh trước mặt làm anh cụt hứng. Ông Năm gà ngó thấy cái bộ dạng e dè ngồi im như cô dâu mới về nhà chồng của Sáu Bảnh. Ông vỗ vai:
– Đừng có ngại. Cứ vui một bữa đi. Qua biết hai đứa nầy mà. Tụi nó tuổi tác chênh lệch nhưng thân thiết lắm. Thằng nầy đi mà không có thằng kia, mất vui.
Ba khuân vát day qua ngó anh và cười:
– Anh Sáu đừng có lo. Cứ vui chơi đi. Để tui trị cái thằng cha ông nội nầy.
Ba khuân vát cười và day qua Mười đờn:
– Qua tua đi chớ. Hổng lẻ ông tính giữ riệt cái ly uống một mình hay sao. Đã nói ruộng trên chứa nước ruộng dưới khô rang mà.
Mười đờn uống cạn ly, chuyền qua Sáu Bảnh, tay kia chỉ Ba khuân vát:
– Cái thằng nửa chữ hổng biết mà cứ làm bộ làm tịch hoài. Cái gì ruộng trên ruộng dưới khô rang?
– Cha hổng biết thì có. Người ta nói chữ mà. Nghe cho kỷ nè “Thượng điền tích thủy hạ điền khang” có nghĩa là ruộng trên chứa nước ruộng dưới khô rang chớ gì. Hà…hà…có vậy mà cũng hổng biết. Phạt một ly.
Theo cái đà đó, bữa nhậu tại nhà ông Năm gà kéo dài không biết là bao lâu. Đủ thử chuyện trên đời đem ra nói oang oang. Có những chuyện không đầu đuôi gì ráo. Sáu Bảnh nghe qua muốn lùng bùng cái lỗ tai. Có một chuyện làm anh không quên.
Ba khuân vát nói:
– Hồi chiều này vát gạo từ dưới ghe lên, có một thằng bị tó.
Sáu Bảnh nghe lạ, anh hỏi:
– Ủa, bị tó là bị gì?
Ba khuân vát cười khành khạch:
– Hổng biết hả? Tó là bị bắùt đó.
– Là sao?
Ba khuân vát vừa mới mở miệng, Mười đờn đã nhảy xổ vô liền:
– Thằng Sáu để tao nói cho mà nghe. Cái thằng nó chỉ biết nhậu với lại ca økhịa thôi chớ biết gì đâu mà mầy hỏi nó.
Ba khuân vát cười khà.
– Thì ông nói đi. Ai dành.
Mười đờn cười:
– Ai mà thèm dành. Như vầy nè. Cái nghề của thằng quỷ chùa nầy là nghề khuân vát. Nghe cái tên nó là biết rồi. Coi cái bộ vó của nó là thấy liền. Khuân vát là chuyển gạo, mắm từ ghe lên bờ, chuyển đồ khô từ trên bờ xuống ghe. Nào lúa, gạo, khô…Nhưng có cái nầy dặc biệt lắm. Mấy cái thằng khuân vát mỗi thằng có một cái móc sắt để móc bao mà đưa lên vai. Trong khi đi từ ghe lên bờ, trước ngực thằng nào cũng có dấu một cái túi nhỏ, và một cái ống nhôm.
– Chi vậy chú Mười?
Mười đờn cười khì:
– Thì để chi, từ từ tao nói cho nghe. Cái ống bằng nhôm đó lớn nhỏ tùy thằng, nó lớn bằng cái ngón chưn cái hoặc nhỏ hơn là bằng ngón tay. Dài chừng 2 hay 3 tấc. Một đầu vát nhọn.
Mười đờn ngừng kể, ông nhìn Sáu Bảnh:
– Thì vô cái đả rồi nghe. Hổng vô cho ngọt ruộng dưới khô rang bây giờ.
Ông Mười vừa nói vừa cười nhìn Ba khuân vát. Sáu Bảnh uống cạn.
– Cái ống để chi vậy chú Mười.
Mười đờn cắt cớ hỏi:
– Mầy đoán thử coi?
– Hổng biết.
Mười đờn cười lớn:
– Mầy biết làm sao được. Có thánh cũng hổng biết nữa là mầy. Cái khó nó bó cái khôn, nhưng ở đây, cái khổ nó nổ cái khôn. Vì khổ cho nên dân khuân vát đã nghĩ ra cái cách đó để kiếm thêm gạo cho nồi cơm.
Sáu Bảnh ngớ ngẩn:
– Tui chưa biết là sao hết chú Mười.
Mười đờn khoái trá nhó Ba khuân vát nháy mắt. Chưa đến tua, nhưng ông chụp cái ly rót rượu và nốc cạn. Khà một tiếng, ông hể hả:
– Mấy cái thằng chủ chành, chủ vựa nó trả lương hạng bét, cho nên bà con làm nghề mới nghĩ ra cái cách đó để kiếm ăn thêm. Như vầy: Khi vát cái bao gạo trên vai chạy từ tàu lên bến, đi trên cái tấm ván chông chênh nhún nhảy, anh em chọt cái ống nhôm vô báo gạo, gạo từ trong bao theo đường ống, theo những bước chưn nhún nhảy trên cầu ván, gạo nó chảy ra và có cái túi nhỏ trước hứng lấy. Nói trắng ra là ăn cắp gạo.
– Ủa, vậy được chừng nhiêu một lần?
Ba khuân vát nhảy vô:
– Hì…hì…nếu mà quen tay thì chừng gần một lít gạo. Còn không quen, thì tùy…Nếu ngày nào khá thì cũng kiếm đủ ăn. Phải canh chừng chớ đâu phải lần nào cũng lấy được đâu. Bữa nay thằng đó nó mót quá, nhà nó đang gặp cảnh khó khăn nên nó làm ăn lộ liễu…tội thiệt là tội.
Sáu Bảnh nghe như nghe chuyện phong thần. Anh hỏi:
– Bị tó rồi làm sao?
– Thì nó đuổi chớ sao.
Một cảnh sống chưa bao giờ Sáu Bảnh có trong ý nghĩ. Chưa bao giờ anh biết có những cách sống lạ kỳ. Ở quê là “gạo chợ nước sông” nhưng chưa bao giờ trong ý nghĩ của anh, bạn bè anh nghĩ đến chuyện đi ăn cắp từng lon gạo. Nằm trên cánh đồng lúa vàng thẳng cánh cò bay, ngay đuôi con cho chạy, Sáu Bảnh chưa bao giờ có cái chành để đựng lúa, chưa bao giờ trong nhà anh có cái bồ đựng gạo. Cái chum đựng gạo của nhà anh khi đầy, khi lưng nhưng bao giờ nó trống. Cực thì có cực, làm quần quật từ khi gieo mạ, xạ lúa cho đến khi quạt lúa, xay ra gạo…anh nằm trên đống gạo trắng ngần nhưng bao giờ anh có ý nghĩ ăn cắp từng lon gạo. Với Sáu Bảnh, lúa gạo nằm ngoaì đồng, ngoài ruộng là của chủ điền nó đi đến đâu, buôn bán với ai anh không hề nghĩ đến. Cái vại nước, lu gạo, khạp mắm, cái phảng, mái nhà…tất cả tài sản của một người mới ra riêng chỉ có vậy. Có sức là có cái ăn. Chưa khi nào Sáu Bảnh nghĩ đến sẽ có ngày nhà anh sẽ không có gạo ăn, con sông trước nhà sẽ không còn con cá, cái đìa ở ngoài đồng không còn những con tôm càng xanh. Nó đơn giản như bông súng, hiền như bông sen. Cánh đồng nước nổi quê anh chứa bao nhiêu sức sống. Bây giờ ngồi đây, giữa Sài Gòn phồn huê, giữa cảnh xe chạy, nhà cao, lầu đẹp, đường tráng nhựa láng o lại có những mảnh đời thiếu thốn, nghèo đói đến nổi phải đi ăn cắp từng nắm gạo, từng lon gạo. Anh ngở ngàng. Anh hỏi:
– Vậy sao?
Ba khuân vát tỉnh bơ trả lời:
– Ừ, chuyện đời nó như vậy mà. Bị bắt thì bị đuổi chớ sao.
Sáu Bảnh im lặng, Mười đờn cười:
– Thằng em mầy đây coi bộ không biết gì về chuyện đời hết trơn hết trọi. Mấy tính lên đến đây lập nghiệp hử. Từ từ rồi biết, thằng Ba khuân vát sẽ dạy thằng em mầy. Từ từ mầy học hỏi mấy hồi.
Sáu Bảnh nhìn Mười đờn:
– Không, tui không có ý tìm hiểu để ở lại đây.
Bốn người tiếp tục ăn uống thoải mái. Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, ông Năm bật đèn. Nhân Hậu và Nguyệt Nga đã trở về. Ba khuân vát nhìn ra cửa. Nhân Hậu ngồi xuống phản, Nguyệt Nga đi xuống bếp. Ba Khuân vát hỏi ông Năm:
– Bữa nay nhà chú Năm có đông khách mà tui hổng biết. Mời ngồi lại chơi.
Ông Năm nói:
– Ở, đây là vợ chồng Sáu Bảnh, còn đó là con cháu ở quê mới lên.
Ba Khuân vát ngập ngừng một lúc, anh nói:
– Nói như vầy có e là điều không được phải. Mà không nói ra thì trong bụng nó không được yên.
Mười đờn cười:
– Mầy bữa nay hay dữ ta ơi. Có gì thì nói mẹ nó ra cho rồi…hay là mầy phải lòng con cháu cha Năm.
Ba khuân vát nghiêm cái mặt:
– Chú Mười nói giởn chơi. Tui chưa có vợ cũng tại bởi vì tui ăn nói không mạch lạc, nói ấp a ấp úng…nhưng cái chuyện này thì tui nói thiệt là không phải tui bị cái bóng sắc nhỏ cháu ông Năm đây đâu.
– Dữ a thằng Ba mầy. Mười đờn la lớn. Có gì thì nói mẹ nó ra đi.
Ông Năm ngó Ba khuân vát, ông hỏi:
– Mầy nói cái gì tao hổng hiểu gì hết vậy Ba? Có chuyện gì mầy nói ra đi.
Sáu Bảnh là người ngạc nhiên hơn hết, anh hết ngó Nhân Hậu đang gồi trên tấm đi văng, lại quay cổ nhìn Ba khuân vát. Anh tự hỏi: “Ủa cái chuyện gì kỳ cục vậy.”
Ba khuân vát thủng thỉnh:
– Sao mấy người ngó tui như thể người xa lạ vầy nè. Có gì đâu.
Không ai nói gì, Ba tiếp:
– Cô cháu của chú Năm, hồi nãy khi qua đây tui có thấy nhưng nghĩ hoài không ra là đã gặp ở đâu…cho tới lúc nãy cổ đi về bước vô tui mới nhớ. Tui đã gặp cô ta ở ngoài Sài Gòn một lần…không phải, thấy chớ không có gặp. Hôm đó tui có thằng bạn chạy Taxi, hai đứa đang ngồi ở quan cóc bên đường ở cửa Bắc chợ Bến Thành, cô nầy đi ra với mấy người nữa từ một quán ăn, thằng bạn tui nó chạy tới để bắt khách thì xe khác đã bắt rồi. Nó trở về bàn kể lại một chuyện, mà tui nghĩ là không được tốt cho cô cháu chú Năm.
Sáu Bảnh day lưng nhìn Nhân Hậu, Mười đờn gật gù ngó ông Năm chờ đợi Ba khuân vát kể tiếp. Thấy mọi người im lặng, không khí hơi nghiêm trọng, Ba khuân vát cười gượng gạo:
– Sao mấy người im ru coi bộ có chuyện gì hả?
– Chuyện gì đây. Chuyện của của mầy coi bộ hấp dẫn còn hơn nghe chuyện ma kinh dị đó à mầy.
Ba khuân vát ngó Mười đờn.
– Chú nói gì mà ghê qua vậy.
– Thì mầy nói tiếp đi. Thằng bạn chạy taxi nói chuyện gì mà có liên quan đến cháu cha Năm.
Ba khuân vát tằng hắng. Nnguyệt Nga vừa thay đồ từ trong buồng bước ra.
– Chuyện nó là như vầy. Thằng bạn tui nó chạy taxi, nó chở đủ hạng khách. Nhưng nó khoái nhứt là chở mấy đứa con gái bao.
Mười đờn hỏi:
– Là sao?
– Thì thủng thỉnh. Gaí bao là mấy cô gái trẻ được mấy cha già dê “bao” . Bao là cho tiền ăn, mua nhà cho ở, sắm sửa đử thứ.
Mười đờn gật gù:
– Thì nói mẹ là vợ bé cho xong chuyện.
Ba khuân vát cải:
– Không. Vợ bé là khác, còn gái bao là khác cha nội.
Mười đờn gật đầu xuôi xị:
– Ừ thì khác.
– Gái bao được cưng chiều hơn, được tự do hơn. Nhứt là có nhiềut iền hơn vì bọn đó nó trẻ măng hà. Nó biết mồi chài mấy anh già dê. Nó biết mánh lới làm cho mấy chả mê và điều làm cho mấy chả thích thú là tụi nó không bao giờ ghen tương bậy bạ làm phiền mấy chả. Tụi nó còn che dấu giùm mấy chả chuyện ăn vụng.
Mười đờn ra cái điều hiều biết:
– Thì ra là như vậy. Rồi sao?
– Cha hỏi gì kỳ vậy? Sao cái gì?
– Cái chuyện thằng bạn chạy taxi của mầy.
– À! Thì nó nói cái con gái đi với cái ông già đó là một loại gái bao. Nó đang đi dẫn dụ nhiều đứa con gái khác, những đứa mới ở quê lên để cung cấp cho mấy cha già dịch.
Mười đờn cười khoái chí:
– Cha! Như vậy nó như là chủ chứa chớ gì?
Ba khuân vát lắc đầu:
– Đâu phải đâu cha.
Mười đờn cải:
– Chớ gì nữa mà hông phải.
– Thì cho như vậy đi. Có cái điều là…tui hổng biết cháu chú Năm đây…
Ba khuân vát im bặt, ngước mắt nhìn ông Năm như dò hỏi, như ngại ngùng. Ông Năm thở phì:
– Mầy đừng lo. Tao hông nói gì mầy đâu. Có cái điều là…nó là cháu bả…Mà…cũng hổng phải đúng như vậy. Tao…tao.
Mười đờn ngó Ba khuân vát. Ba khuân vát ngó Mười đờn ra cái điều không hiểu ông Năm nói cái gì. Ông Năm cũng bâng khuâng không kém. Ông không biết nói làm sao. Hồi nãy ông đã nói nó là cháu, nhưng thật ra ông không biết rõ lắm cuộc sống của Nguyệt Nga. Caiùi bộ vó bên ngoài đúng là người nhà quê thiệt thà, nhưng sao lại đi với…Ông lắc đầu mấy lượt. Hổng lẽ bộ vó học trò mà cái giò ăn cướp? Ông không biết nên tin hay không tin câu chuyện của Nguyệt Nga. Chuyện đi lạc. Hay là gái bao? Hay là…Chính ông Năm là người có lời khuyên Nguyệt Nga khi cô phân vân chưa biết nên đi làm chuyện gì sanh sống. Con bạn tên Linda của nàng, ông Năm đã nghe qua. Ông phân vân.
Ở Sài Gòn không thiếu gì chuyện lạ xảy ra hàng ngày. Chuyện lường gạt vô ở nhờ rồi nửa đêm dọn nhà sạch sành sanh. Chuyện giả dạng ăn xin để thăm dò đánh cướp. Chuyện con gái nhà lành, con gái ở quê lên bị lường tình gạt tiền, chuyện mất tiền, mất bóp, chuyện bị cha mẹ đuổi ra khỏi nhà…đủ thứ chuyện lường gạt. Ông Năm quá biết những chuyện đó, nhưng sao ông tin bà vợ khi bà dắt con nhỏ nầy về nhà. Tại sao ông tin lời một cô gái như Nguyệt Nga? Ở Nguyệt Nga có cái gì làm cho ông tin câu chuyện cô ta kể? Ông Năm quay lưng tìm kiếm Nguyệt Nga. Cô gái đang ngồi với Nhân Hậu trên tấm đi-văng.
Tâm trạng Sáu Bảnh không khác. Anh biết chuyện Nguyệt Nga lên Sài Gòn. Anh biết chuyện nàng có cô bạn tên Lép, bây giờ co ù tên tây Linda. Anh nghe nàng kể chuyện khi mới đến Sài Gòn. Anh tin nàng. Nhưng bây giờ “bán tín bán nghi” câu chuyện nghe như chuyện trong tuồng tích cải lương hát bội.

Lòng dạ con người nó như vậy. Nay vầy mai khác, chao đảo, ngã nghiêng là chuyện đã thường xảy ra trong cuộc sống. Mới buổi sáng tin người, buổi chiều không tin. Có những chuyện mới nghe qua họ tin ngay vì cảm tính, vì chỗ thân quen…nhưng chỉ một vài yếu tố nhỏ nhoi nào đó, sau đó cái lòng tin ban đầu chao đảo và nghi ngờ. Ông Năm vẫn im lặng, Sáu Bảnh nhìn Nhân Hậu. Càng lúc không khí trong căn nhà như đăïc lại, khó thở, Mười đờn gật gù như tỉnh như say, Ba khuân vát hết nhìn người nọ lại ngó người kia, thẹn thò, bất an. Anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Anh ân hận đã lỡ nói ra.
– Chú Năm, tui thiệt tình là không có ý nghĩ xấu gì hết trơn hết trọi nghen chú Năm.
Ông Năm cười nhẹ:
– Thằng Ba mầy khỏi lo. Tao biết cái tánh thằng Ba mầy mà. Có cái điều…
Ông im lặng không nói tiếp, Ba khuân vát ngở ngàng. Anh nôn nóng hỏi:
– Chỉ có điều …điều gì chú Năm?
Ông Năm phân vân, đắn đo. Cuối cùng ông nói:
– Mầy đừng lo.Tao không nói mầy đâu…chỉ có điều, con Sáu nó không phải là cháu ruột của tao. Tao không biết nói làm sao bây giờ.
Sáu Bảnh lên tiếng:
– Chú Năm nói như vậy là…
Sáu Bảnh không biết diễn tả suy nghĩ của anh ra lời. Anh muốn hỏi ông Năm có nghi ngờ Nguyệt Nga hay không. Anh ấp úng ngại ngùng ông Năm sẽ giận. Nhân Hậu đã nghe tất cả. Nàng tằng hắng cho mọi người chú ý. Ông Năm quay lại. Nhân Hậu lựa lời:
– Nghe anh Ba nói chuyện, mà cái chuyện nầy tui cũng đã nghe con bạn tui nó kể rồi. Tui không binh con bạn của tui. Nhưng mà câu chuyện làm cho mọi người có ý nghi ngờ tấm lòng trong sạch của nó cho nên tui lên tiếng. Đúng là anh ba nói đúng. Cái cô gái anh ba thấy hôm đó tên là Linda, bạn quen của con Nguyệt Nga. Hai người có gặp nhau mấy lần, cổ có ý muốn hướng dẫn con bạn tui đi làm việc gì đó. Con bạn tui đây nó chần chờ. Nó lo lắng…mà in tuồng như là chú thím năm đây có nghe qua rồi.
Ba khuân vát vội vàng:
– Đâu đâu…tui đâu có nghi ngờ chuyện gì đâu. Tui chỉ nói là tui có thấy cổ một lần, thằng bạn của tui có kể chuyện mấy cô gái “bao”. Tui tình thật nghe sao nói vậy.
Nhân Hậu ngập ngừng một chút, nàng quay sang nhìn Nguyệt Nga. Xoay người lại nhìn vô bàn nhậu. Nàng kể. Nhân Hậu kể hết, kể vanh vách cuộc sống nổi trôi của bạn mình. Lâu lấu quay lại nhìn Nguyệt Nga. Người con gái đang cúi mặt nhìn xuống sàn nhà ciment.
Ông Năm là người khó chịu hơn hết. Ông giận mình, ông tự trách mình. Ông đã nghe, ông đã khuyên răn Nguyệt Nga. Ông đã cho cô ta trú ngụ. Ông nhìn cô như một người cháu. Chỉ một câu chuyện vô tình của Ba khuân vát làm ông có ý nghi ngờ lòng trong sạch của Nguyệt Nga. Không nói ra bằng lời, nhưng hành động im lặng của ông đã tỏ ra ý nghĩ không tốt về cô gái. Đến từng tuổi nầy mà ông Năm vẫn còn nông nổi. Ông tự mắc cở với chính ông.
– Tui thiệt là có lỗi với con cháu đây. Ông Năm nói
Nguyệt Nga hỏi :
– Chú Năm có lỗi gì với cháu?
Ông Năm mắc cở ấp úng:
– Tui đã nghe cháu đây nói chuyện rồi. Tui đã nói chuyện với cháu nhiều…Vậy mà tui đem bụng nghi ngờ.
Nguyệt Nga vui trong bụng:
– Biết chú với thím đây thương yêu giúp đỡ cháu khi lỡ bước cháu mang ơn hổng hết làm sao dám giận chú. Chú Năm.
Nhân Hậu nói thêm:
– Cũng không nên trách gì ai. Theo cháu thì cuộc sống con người nó là như vậy. Tấm lòng nhân ái của con người nó là như vậy. Và cũng có những hạng người lợi dụng lòng nhân ái để mưu bá đồ vương, làm lợi cho mình.
Ông Năm nhìn Nhân Hậu:
– Con cháu gái đây. Tui không phải khen cháu để ăn cái gì đâu. Cháu đây nói năng sao mà rạch ròi phân minh như là người lớn. Tui thiệt là mắc cở. Cái đám nhỏ sau nầy giỏi giang hơn cái thời tụi tui nhiều.
– Chú làm cháu mắc cở.
– Thiệt đó mà. Tui nói có phải hông anh Mười? Sắp nhỏ nhà tui mà được như con nhỏ nầy tui thiệt là có phước.
Nguyệt Nga xen vô:
– Chú Năm nói vậy mà hổng sợ con chú nó buồn. Nó giỏi giàn trời mà chú còn đòi gì nữa.
Không khí nhẹ hơn chút, Ba khuân vát cười e dè:
– Tui thiệt là đoản hậu. Khi không nói ra chi ba cái chuyện hổng ăn nhậu gì hết trơn.
Ông Năm cười:
– Ủa, có vậy mới có chuyện chớ. Mà cũng nhờ vậy mà mình mới hiểu được lòng nhau hơn.
Mười đờn nhăn nhó:
– Chỉ có tui là trớt hướt. Tự nãy giờ không nói gì hết trọi. Cũng kỳ.
Sáu Bảnh biểu đồng tình:
– Chú Mười nói tui mới nói. Cứ như tui với chú là yên chuyện phải hông.
Nhân Hậu phát cười to:
– Ý mèn ơi. Nói như anh Sáu đây thì đâu còn gì để nói phải hông.
Ba khuân vát thở phào:
– Thôi như vậy coi như là mọi chuyện yên rồi. Tui bây giờ uống mới thấy ngon.
Mười đờn cười:
– Khỉ họ. Nói láo cũng vừa vừa phải phải dành cho tao nói với chớ. Mầy mà uống hổng ngon tao còn đỡ, phải mà ngon thì nãy giờ chưa chắc hết lít đế nầy của thằng cha Năm.
Ba khuân vát cười khà khà:
– Chuyện cũ bỏ qua, bây giờ tới tui nha. Ngồi đây chơi chút đi, tui phóng ra kia kiếm bậy lít nữa mình chơi một bữa đi cho tới bến luôn đi.
Nhân Hậu không muốn câu chuyện đi xa hơn. Nhìn quanh, căn nhà bắt đầu chập choạng. Đèn đường đã rọi hắt vô nhà, ông Năm vẫn còn đâu đó dưới bếp, bà Năm đi bán chưa về. Lần đầu tiên đến nhà người lạ, Nhân Hậu có cảm giác bở ngỡ chưa quen dù ông Năm bình dị thân thương và cảm thông, cái bản tánh của Năm Hương có đâu đó trong cách đối xử của ông Năm, chồng bà Năm bán gà. Cuộc sống của họ cũng chật vật kiếm miếng ăn không có gì khác với sự bươn chải một nắng hai sương ngoài đồng của người miệt ruộng. Nhân Hậu ngó qua cửa ra ngoài, bàn ghế kéo ra đường gần bít kín con hẻm nhỏ, các quán ăn như từ dưới đất mọc lên, vì mê nói chuyện mà khung cảnh chung thay đổi nàng không hay biết gì. Con hẻm nhỏ sinh động hơn buổi xế trưa. Ông Năm bước từ nhà dưới lên, ông ngó 3 đứa trẻ ngồi trên đi văng rì rầm nói chuyện. Tằng hắng mấy cái, ông Năm kêu Sáu Bảnh:
– Ê! Thằng Sáu, mầy nói mầy biết nhậu hả mầy.
Sáu Bảnh ngẩng đầu lên, ngó ông Năm:
– Có. Chi chú Năm?
Ông Năm cười xề xòa:
– Bà nó chưa về là chưa có ăn. Bữa tối cầu đến con gà lên chuồng mới có. Tao với mầy bắt mâm trước đi.
Sáu Bảnh nhăn răng cười:
– Í mèn ơi. Chú Năm cũng biết bắt mâm hả?
– Cái gì khó đâu mà hổng biết mầy.
Sáu Bảnh vừa cười vừa đứng dậy:
– Hổng phải tui nói chú Năm là hổng biết cái gì…nhưng mà “bắt mâm” là chuyện ở nhà quê mà sao chú ở Sài Gòn cũng biết nên hỏi.
Ông Năm cười theo:
– Thằng Sáu mầy coi thường tao vừa thôi chớ. Chớ bộ mầy tưởng tao là người gì? Tao là Tây đen gạch mặt chắc?
– Hổng phải. Nói oan ức cho tui tội nghiệp. Mà bắt thì bắt.
Hai cô gái nghe hai người đàn ông đối đáp, ngồi im ngóng cổ ra nhìn. Nhân Hậu cười mĩm chi:
– Vui quá há. Anh Sáu bắt trúng ổ rồi nghen. Thôi anh vui với chú Năm đi, tui với con Nguyệt Nga đi rảo xóm một vòng.
Ông Năm chận lại:
– Í, không được đâu. Chớ hai đứa có biết đường không mà đòi đi. Lạc thấy mồ tổ.
Nhân Hậu cười:
– Đâu có đi đâu xa mà sợ chú Năm. Lòng vòng trong con hẻm thôi mà.
Nguyệt Nga nói thêm:
– Đừng lo chú Năm. Cháu đã ở đây gần mươi ngày rồi mà, loanh quanh đây chút thôi. Có điều…có điều con chú nó chưa về, chú với anh Sáu nhậu cái gì?
Ông Năm cười hề hề:
– Mầy khéo lo thì thôi. Tao biết lo mà. Có đi đâu nhớ lát nữa về ăn cơm tối với bả nghen.
Nhân Hậu kéo Nguyệt Nga bươn ra cửa, Sáu Bảnh xớ rớ đợi ông Năm. Hai cô gái bước qua khỏi cửa, ông Năm day qua Sáu Bảnh nói liền:
– Mầy nhậu rượu công xi hay rượu Gò Đen? Thứ gì tao cũng có.
Sáu Bảnh cười rộng miệng:
– Chèn ơi, rượu gì cũng được mà. Nhưng ở quê uống rượu gạo quen rồi. Cái đế trên nầy chưa thử.
– Mầy muốn thử hông?
Sáu Bảnh lắc đầu:
– Lạ lạ không dám đâu chú Năm. Nghe nói rượu Gò Đen ngon lắm, chưa uống.
– Vậy cũng được. Tao lấy một lít Gò Đen sẵn trong kia. Để tao hú mấy đứa trong xóm qua cho vui. Mầy ngó ra cửa coi, chiều nào như chiều nấy, tụi nó tụ tập lại trong hẻm nhậu rân trời đất.
Sáu Bảnh e dè ngó qua cửa ra đường. Anh gật gật:
– Cũng y chang như ở quê thôi chú Năm. Chỉ có cái là trên nầy ngồi bàn ngồi ghế đàng hoàng hơn, mà hổng biết họ bán cái gì ở ngoải.
Ông Năm quay lưng bước xuống nhà bếp, nghe Sáu Bảnh hỏi ông đứng lại:
– Úi dà, thì cũng ba trái cốc, trái ổi, lòng heo, bò bía, ốc xào dừa, mấy con khô chớ gì.
Sáu Bảnh không nói gì, ông Năm bước thẳng xuống bếp. Sáu Bảnh bước ra cửa ngó dáo dát hai bên dọc theo con hẻm. Bên ngoài trời đã lên đèn, những cột đèn đường dọc theo con hẻm toả ánh sáng xuống mặt đường, dự theo bờ tường nhà, những chiếc bàn vuông, cẳng thấp bày ra, những chiếc ghế đẩu thấp bà la liệt. Hàng quán coi rộn ràng ồn ào náo nhiệt. Đàn ông, đàn bà, con nít hình như kéo nhau ra ngoài đường, họ bắt ghế phô tơi, ghế đẩu, kẻ ở trần người quần xà lỏn hoặc ăn nhậu, hoặc nói chuyện tụm năm túm ba…đông vui qua sức. Sáu Bảnh mĩm cười.
– Mầy ngó cái gì mà coi bộ say mê dữ à.
Tiếng ông Năm đàng sau làm Sáu Bảnh giựt mình. Quay lưng lại, anh cười bẻn lẻn:
– Chèn ơi, vui quá sá quà sa chú Năm ơi. Nói chú đừng cười, lần đầu tui mới lên Sài Gòn đó chú. Hồi trưa nầy đi ngoài chợ, tui thấy mình lạc quẻ dễ sợ, ngó đâu cũng thấy không quen, bây giờ về chỗ nầy coi bộ hạp dữ.
Ông Năm cười:
– Mẹ, cái thằng nầy. Ở đâu cũng vậy chớ có khác gì đâu. Ở đâu hổng là con người mậy.
– Lạ quá chớ. Ở miệt tui đâu có mà đông quá như vầy. Đâu có mà người ta họp chợ tới khuya như vầy.
Ông Năm cười hả hả, ông để dĩa gỏi gà xuống bàn, ông kéo ghế ngồi.
– Chợ đâu mà chợ. Trong hẻm có ai mua bán chợ búa gì đâu. Cái đó là hàng quán bán ăn. Ở Sài Gòn thì con hẻm nào cũng có quán hết trơn. Hẻm lớn thì quán nó lớn, hẻm nhỏ thì quán nó nhỏ. Dân Sài Gòn nó làm ban ngày còn ban đêm nó nhậu. Chỗ nào cũng là quán hết trơn.
– Vậy sao? Tui nghe tụi nó khoe là Sài Gòn vui lắm…
– Chưa đâu mậy. Trong hẻm thì nó ồn ào, còn nhiều chỗ vui hơn nữa cà. Nhưng mà cái đám cò ke lục chốt tụi mình hổng tới được đâu.
– Ủa, vậy sao.
Ông Năm kéo ghế chỉ cho Sáu Bảnh:
– Thôi kệ bà nó đi. Mầy ngồi xuống, tao mới hú mấy tay lát qua giờ.
Sáu Bảnh quay lưng bước tới bàn. Ông Năm sắp sẵn đâu đó tươm tất, 4 cái chén, 4 đôi đũa và một dĩa gỏi gà bắp chuối hột, một chai rượu để ở góc bàn, một cái chung nhỏ. Ông Năm cầm đủa chỉ dĩa thức ăn.
– Ê Sáu! Mầy biết cái món nầy không mậy?
– Gỏi gà bắp chuối chớ gì mà hổng biết.
– Coi bộ thằng Sáu mầy rành sáu câu nha mậy. Nhưng bữa nay mầy ăn thử món gỏi bắp chuối Sài Gòn coi có khác không nha.
Hai người chưa nói hết câu đã có tiếng dép lẹt quẹt ngoài cửa.
– Anh Năm mần cái gì mà nhậu trêû quá anh Năm.
Một người đàn ông trung niên và một thanh niên vạm vỡ bước qua cửa.
– Anh Mười. Thì có thằng cháu ở quê lên chơi, tui bắt mâm hơi trể, tui nhớ anh hú qua chơi. Bộ ngày mai có việc đi sớm sao mà sợ khuya.
– Đâu mà có. Nhưng tui thấy nhà đỏ đèn tui tính lên giường rồi. Hồi chiều đi Cần Giuộc về hơi mệt, tính ngủ.
– Còn thằng Ba mầy có mệt mõi gì hông.
Người thanh niên vạm vỡ tên Ba cười hè hè:
– Được chú Năm kêu thì tối sớm gì tui cũng vui hết.
Ông Năm chỉ hai người khách nói:
– Đây là thằng cha Mười đờn, thằng Ba làm nghề khuân vát.
Sáu Bảnh ngồi im, ông Năm tiếp luôn:
– Nó coi bộ bậm trợn như vậy mà hiền lắm. Nhát gái nữa, gần 30 tuổi đầu rồi mà chưa có vợ. Còn thằng cháu nầy là Sáu Bảnh, nó mới ở quê lên chơi hồi sớm mai. Chú cháu ngồi không đợi bả về ăn cơm, mình lai rai chút cho nó ấm bụng.
Bốn người chào hỏi và ngồi xuống bàn. Mười đờn nhặm lẹ cầm cái chai lên.
– Anh Năm, tui ngó coi bộ bữa nay tui chết tại chỗ anh Năm. Đi về mệt thấy mồ, ngó cái chai nầy với cái một cái ly đó, ngó bộ hổng xong rồi.
Năm Gà cười hề hề:
– Chưa ra quân mà tướng đã co vòi. Đánh đá gì được đâu anh Mười.
Mười đờn ngó Sáu Bảnh:
– Tui ngó cái tướng của chú em đây ngon cơm nha. Chú thông cảm, anh em tụi tui là hàng xóm thân thiết có vui lời quá chén chú đừng để ý nha.
– Hổng có đâu chú Mười.
Mười đờn đưa cái chai qua Năm gà.
– Anh khai mạc đi anh.
Rượu rót ra ly, ông Năm uống cạn, chuyền theo tay phải qua Ba khuân vát, tay nầy tiếp cái ly bằng 2 tay, rót rượu đưa lên cung kính mới và ngửa cổ làm cái trót. Chùi mép đưa qua ông Mười đờn.
Tay Mười đờn, đúng y như tên gọi. Trước khi rót rượu ra ly, ông đưa lên cao săm soi thiệt kỷ rồi mới rót.
– Tao xin lỗi mầy nghe Ba. Cái tánh tao nó kỳ cục từ nào tới giờ. Uống rượu mà kê long đền, con tán là tao hổng chịu.
Ba khuân vát cười hè hè:
– Tui biết tánh chú mà chú Mười.
Mười đờn rót rượu ra ly, đưa lên cao chìa qua ông Năm.
– Anh coi nha anh Năm. Ly nầy là ly tình ly nghĩa nghen anh Năm.
Mười đờn ực trọn ly, liếm mép một cái, chuyền ly cho Sáu Bảnh. Tự nãy giờ Sáu Bảnh ngồi ìm, lấy mắt ngó mấy người ngồi chung bàn. Anh coi ý người ta uống rượu làm sao. Nó thiệt là khác xa ở miệt anh, cứ hể ly đến là làm cái rột. Sáu Bảnh cầm ly, rót rượu nâng lên uống cạn. Sau một tuần rượu chào bàn, ông Năm cầm đủa, nói:
– Thôi, mời cầm đủa đưa cay. Aên thử coi tui làm món này có được không.
Mười đờn cười hể hả:
– Ngon thì chắc là ngon rồi đó. Nhưng coi bộ chú Sáu còn e dè nên chưa thấy xôm trò. Đúng ra thằng Ba mầy ngồi bên này nè, để hai anh già tụi tao ngồi một phía mới đúng.
Ba khuân vát cươiø cười luôn miệng:
– Đâu cũng được có sao đâu cà. Chỉ có chú Mười chưa uống mà đã say thôi.
– Nói gì đó mậy. Cái tật tao là nó như vậy mà. Người ta nói “Đất trời dễ đổi bản tánh kho ù thay” đó mầy. Mà tao đâu có nói động chạm gì đến ai đầu cà.
– Hí…hí…thì người ta cũng nói là “đa ngôn thì nhiều chuyện “ đó mà chú Mười ơi.
Mười đờn cưởi ha hả ra chiều thích chí:
– Í cha, coi bộ cái thằng vai to lưng bự nầy ăn nói xỏ xiên cũng đâu có thua ai. Ê! Mậy, tao hỏi thiệt, mầy ăn nói ngon lành như vậy mà sao mầy chưa có vợ hả mậy!
Ba khuân vát cười ha hả:
– Ủa, hể bộ ăn nói ngon lành là có vợ sao chú Mười.
– Chớ sao mậy.
– Hí!hí! tui chưa nghe à nha.
Ông Năm chen vô:
– Ê! Mới có một tua chào bàn thôi đó nghen. Vào ba ra bảy bất ly cục kịch đó. Uống rượu cũng có luật lệ hẳn hoi đó nghen bà con.
Sáu Bảnh nghe qua muốn ngoác miệng ra cười cho nó đã cái bụng. Sao đám nhậu nào cũng vui giống nhau. Anh khoái quá, nhưng Nhân Hậu đã căn dặn “Anh đi tới đâu mà chỗ lạ anh phải ý tứ không thôi người ta chê mình nhà quê.” Caiù nhà quê mà Nhân Hậu thương mến dặn dò là cái Sáu Bảnh thích thú nhứt. Cái nhà quê thoải mái tự do, ăn to nói lớn đêm nằm ngủ ngáy pho pho để mai thức dậy vác cái cày ra đồng không lo nghĩ đắn đo. Bây giờ lên tới cái đất Sài Gòn, nơi chốn anh nghe kể là phồn huê đô hội, người ta văn miêng lịch sự …rồi gặp vợ chồng Năm gà, bây giờ tới gặp Mười đờn, Ba khuân vát…nó hao hao giống cái chất nhà quê của Sáu Bảnh. Anh khoái trá bỏ bụng cười hoài. Anh muốn kiếm câu gì đó nói cho vui câu chuyện…nghĩ hoài không ra, nên đành ngậm miệng.
Tuần rượu thứ hai rót ra, xây vòng, đến Mười đờn cũng mững củ soạn lại. Ông nâng ly lên y như lần trước, kêu ông Năm:
– Nè, anh Năm tui uống đây nha anh Năm. Ly thứ 2 chúc bình an sức khoẻ, chúc cậu mợ giàu sang, bước lên xe hơi, buớc xuống ca nô, ở thì ở nhà vàng, đi thì đi ô tô…
Mười đờn chưa uống, Ba khuân vát đã chận họng:
– Chú Mười chú có nghe câu…chữ là “Thượng điền tích thủy hạ điền khang….ruộng trên chứa nước ruộng dưới khô rang… chưa chú Mười …
Ba khuân vát khoái trá cười ha hả. Mười đờn cũng cười hè hè đặt ly xuống bàn, mờ miệng tính nói. Ba khuân vát chồm qua cản lại.
– Bất ly cục cựa nha. Hổng được để ly xuống bàn khi chưa hết nước nha. Chạm quân chạm nước rồi phải tới luôn.
Mười cười xè xè:
– Đú ma…cái thằng con…c, uống rượu mà nó làm như chơi cờ tướng vậy anh Năm. Cũng được. Nhớ nghe mầy.
Chiếc ly chuyền xuống Sáu Bảnh, anh rót rượu nốc cạn. Mười đờn vỗ tay khen:
– Chơi ngọt quá ta. Ngon! Ngon! Mầy chơi ngon đó Sáu. Mai qua nhà tao bắt mâm.
Ba khuân vát đía liền:
– Chớ đâu như chú, nói hoài rượu bay mùi hết trơn.
Mười đờn nạt:
– Im mầy!
Ba khuân vát không giận mà cười ha hả.
– Im thì im chớ gì ma ø làm dữ vậy. Mới có 2 tua thôi đó nha.
Ông Năm nói:
– Làm sao tui không biết. Tự nãy giờ nói hoài mà có ai đụng đũa đâu. Coi bộ gà xé phay trộn bắp chuối ế rồi nghen.
– Từ từ anh Năm. Lâu ngày mới gặïp bạn mà anh. Tửu phùng tri kỷ mà anh.
Ba khuân vát đía tiếp:
– Phùng mang thì có.
– Ủa, cái thằng nầy mới ngộ ha. Sao mầy cứ kê tao hoài vậy thằng Ba nầy. Bộ bữa nay mầy vát chưa đủ mõi hay sao chớ.
Ba khuân vát cươiø:
– Tui vát một hơi 10 cái bao chỉ xanh chạy lên chạy xuống chiếc xe tải, qua tới ghe bầu mà không mõi bằng tui chờ tới tua của tui nó ê cái mông quá trời.
– Thằng nầy ba trợn thiệt ta ơi.
Mười đờn miệng chữi rủa Ba khuân vát, ánh mắt tươi cười ngó Sáu Bảnh:
– Chú em mầy đứng nghe cái thằng mắc dịch mắc ôn đó nó ăn nói tầm phào.
Bữa nhậu coi mòi bắt trớn thiệt nhanh, Sáu Bảnh vui vẻ quá chừng, từ mấy hôm nay anh lạ nước lạ cái, đi đến cái đất Sài Gòn anh mang dép chưa quen đi trật qua trật lại còn khó đi hơn qua bờ thửa, qua cầu khỉ gập ghềnh. Cái lo nhứt của Sáu Bảnh là đêm nằm nhà trọ cứ phải ôm khư khư cái túi đệm. Anh nhớ thằng Bảy tầm vông nó dặn “Anh đi qua bên đó, vật bất ly thân nghen anh. Coi cái bộ anh bậm trợn nhưng ngu thấy bà.” Sáu Bảnh trải qua một ngày trên đất Sài Gòn mà sao thấy nó dài dằng dặt. Bây giờ ngồi đây, trong căn nhà lạ hoắc nầy anh có cảm giác thân quen, sự thân quen qua không khí ồn ào náo động của bàn rượu.
Ông Năm gà thủng thỉnh gắp từng miếng gà trộn bắp chuối đưa lên miệng nhai ngon lành như không để ý đến Mười đờn đang nói chuyện với Ba khuân vát.
Mười đờn đưa ly lên ngang miệng, mấp máy đôi môi định nói cái gì, Ba khuân vát chồm qua bàn đẩy ly vô miệng Mười đờn vừa cười, nói:
– Thôi đi cha, uống đi rồi mới nói.
Mười đờn trợn mắt ngó Ba khuân vát. Aùnh mắt nửa như cười nửa như chọc ghẹo Ba khuân vát:
– Thì thủng thỉnh chớ làm gì dữ vậy mầy. Mầy cái tật không bỏ. Aên uống coi cho phải chớ làm cái gì mà như ăn cướp hổng bằng.
Ông day qua Năm gà.
– Phải không anh Năm.
– Ừ, phải đó. Cứ tự nhiên đi. Tui biết rồi. Cha mẹ sanh con trời sanh tánh mà.
Ba khuân vát cười khì:
– Phải đó chú Năm. Cái ông Mười nầy đụng trận nào là thua trận đó mà cứ hay rủ người ta đi nhậu. Cái tật không chừa.
Mười đờ gân cổ lên như đưá con nít:
– Nó thì đâu có thua gì ai mà hay nói.Thấy mà phát ghét.
Ba khuân vát tiếp tục đầy cái ly nhỏ vô sát miệng Mười đờn:
– Thôi uống đi cha.
Sáu Bảnh vui qua thể, anh nhớ cái cảnh ở quê cũng không khác. Đám nhậu nào cũng vui như ngày tết. Với anh thì vui, Nhân Hậu thì hay dặn cầm chừng. Nàng nói với anh “Anh Sáu à, ở trong xóm mình với nhau, biết tánh nhau thì nhậu nhẹt còn vui vẻ, nếu mà anh đi đâu ra ngoài chợ, cái chỗ đông người lạ mà ít người quen, nhậu nhẹt phải vừa vừa thôi. Coi chừng có ngày.” Sáu Bảnh cười trừ. Anh biết con người ta khi bình thường không có rượu hiền như cục đất, nhưng đôi khi có rượu vô sừng sừng họ coi ông trời bằng cái vung. Nói năng bạt mạng. Có những câu nói bình thường khi tỉnh táo nó không làm ai buồn, nhưng khi có chút hơi men thành chuyện lớn, có khi đổ máu sưng mặt. Có một lần kia, trong đám giỗ có một nhóm thanh niên từ chợ về, hai bên đụng độ chỉ vì một câu nói. Bữa đó cuộc tiệc đã đến hồi gay cấn, bàn ghế dọn dẹp sacïh trơn chỉ chừa là cái bàn trong chái nhà. Hơn 10 thanh niên, thiếu nữa vừa nhậu vừa ca hát. Mấy đứa con gái trong xóm chưng dọn gọn gàng, áo bà ba mới, tóc chải dầu dừa láng mướt. Mặt mày đứa nào đứa nấy sáng trưng. Vì quen mặt với nhau mỗi ngày ra ruộng, thanh niên trong làng không để ý. Nay trước mặt nhiều người, rượu đã ngà ngà, đám thanh niên nhìn ngắm đám con gái như mới gặp mặt lần đầu, đứa nào đứa nấy ra sức o bế mấy cô. Lời qua tiếng lại, châm chọc nhau, tiếng cười hòa lẫn trong tiếng “Dzô! Dzô!”. Một thanh niên trên chợ về chơi, thò tay nắm tay một cô gái:
‘Em đẹp quá cho anh hun miếng coi.”
Cô gái dẩy nẩy lên la toáng loáng:
“Coi cà, anh say rồi đó nha.”
Thanh niên cười khà khà gật gù:
“ Rượu say chớ người đâu có say em. Say mà sao anh cầm được tay em. Cho hun miếng đi mà. Thèm thấáy bà mà còn làm bộ.”
Cô gái đứng lên đi tránh qua chỗ khác. Thanh niên xề đến gần một người ngồi bên, bá vai một ông khề khà, giọng nhừa nhựa khàn khàn:
“Vô đi anh Tư, vô cho ngọt đi anh Tư…cái đám nhà quê nầy nó không qua mặt được tụi mình đâu.” Thằng con anh Tư ngồi chung bàn nóng mặt từ nãy đến giờ. Bây giờ mới đứng lên cự nự:
“Mầy say rồi đó nghen. Mầy bá cổ ba tao…mầy tao ngon dữ à.”
Thanh niên kia nhướng mắt:
“Mầy nói cái gì, cái thằng mắc dịch.”
“Ê! Tao là anh mầy đo ù nghen mầy. Tao nói mầy kêu ba tao bằng mầy là có chuyện à.”
“Đồ cái thứ nhà quê, tứ hải gia huynh đệ à mầy. Chú bác cái gì.”
Chỉ bấy nhiêu là bữa tiệc rùm beng, tiếng đẩy xô, tiếng ghế bàn ngả nghiêng chỏng gọng. Người can gián, kẻ chửi thề…náo loạn. Sáu Bảnh nhào vô can bị phang một cái chén và cái đầu u lên một cục.
Bữa nay ngồi đây, Sáu Bảnh vui thiệt nhưng khi thấy cái cảnh trước mặt làm anh cụt hứng. Ông Năm gà ngó thấy cái bộ dạng e dè ngồi im như cô dâu mới về nhà chồng của Sáu Bảnh. Ông vỗ vai:
– Đừng có ngại. Cứ vui một bữa đi. Qua biết hai đứa nầy mà. Tụi nó tuổi tác chênh lệch nhưng thân thiết lắm. Thằng nầy đi mà không có thằng kia, mất vui.
Ba khuân vát day qua ngó anh và cười:
– Anh Sáu đừng có lo. Cứ vui chơi đi. Để tui trị cái thằng cha ông nội nầy.
Ba khuân vát cười và day qua Mười đờn:
– Qua tua đi chớ. Hổng lẻ ông tính giữ riệt cái ly uống một mình hay sao. Đã nói ruộng trên chứa nước ruộng dưới khô rang mà.
Mười đờn uống cạn ly, chuyền qua Sáu Bảnh, tay kia chỉ Ba khuân vát:
– Cái thằng nửa chữ hổng biết mà cứ làm bộ làm tịch hoài. Cái gì ruộng trên ruộng dưới khô rang?
– Cha hổng biết thì có. Người ta nói chữ mà. Nghe cho kỷ nè “Thượng điền tích thủy hạ điền khang” có nghĩa là ruộng trên chứa nước ruộng dưới khô rang chớ gì. Hà…hà…có vậy mà cũng hổng biết. Phạt một ly.
Theo cái đà đó, bữa nhậu tại nhà ông Năm gà kéo dài không biết là bao lâu. Đủ thử chuyện trên đời đem ra nói oang oang. Có những chuyện không đầu đuôi gì ráo. Sáu Bảnh nghe qua muốn lùng bùng cái lỗ tai. Có một chuyện làm anh không quên.
Ba khuân vát nói:
– Hồi chiều này vát gạo từ dưới ghe lên, có một thằng bị tó.
Sáu Bảnh nghe lạ, anh hỏi:
– Ủa, bị tó là bị gì?
Ba khuân vát cười khành khạch:
– Hổng biết hả? Tó là bị bắùt đó.
– Là sao?
Ba khuân vát vừa mới mở miệng, Mười đờn đã nhảy xổ vô liền:
– Thằng Sáu để tao nói cho mà nghe. Cái thằng nó chỉ biết nhậu với lại ca økhịa thôi chớ biết gì đâu mà mầy hỏi nó.
Ba khuân vát cười khà.
– Thì ông nói đi. Ai dành.
Mười đờn cười:
– Ai mà thèm dành. Như vầy nè. Cái nghề của thằng quỷ chùa nầy là nghề khuân vát. Nghe cái tên nó là biết rồi. Coi cái bộ vó của nó là thấy liền. Khuân vát là chuyển gạo, mắm từ ghe lên bờ, chuyển đồ khô từ trên bờ xuống ghe. Nào lúa, gạo, khô…Nhưng có cái nầy dặc biệt lắm. Mấy cái thằng khuân vát mỗi thằng có một cái móc sắt để móc bao mà đưa lên vai. Trong khi đi từ ghe lên bờ, trước ngực thằng nào cũng có dấu một cái túi nhỏ, và một cái ống nhôm.
– Chi vậy chú Mười?
Mười đờn cười khì:
– Thì để chi, từ từ tao nói cho nghe. Cái ống bằng nhôm đó lớn nhỏ tùy thằng, nó lớn bằng cái ngón chưn cái hoặc nhỏ hơn là bằng ngón tay. Dài chừng 2 hay 3 tấc. Một đầu vát nhọn.
Mười đờn ngừng kể, ông nhìn Sáu Bảnh:
– Thì vô cái đả rồi nghe. Hổng vô cho ngọt ruộng dưới khô rang bây giờ.
Ông Mười vừa nói vừa cười nhìn Ba khuân vát. Sáu Bảnh uống cạn.
– Cái ống để chi vậy chú Mười.
Mười đờn cắt cớ hỏi:
– Mầy đoán thử coi?
– Hổng biết.
Mười đờn cười lớn:
– Mầy biết làm sao được. Có thánh cũng hổng biết nữa là mầy. Cái khó nó bó cái khôn, nhưng ở đây, cái khổ nó nổ cái khôn. Vì khổ cho nên dân khuân vát đã nghĩ ra cái cách đó để kiếm thêm gạo cho nồi cơm.
Sáu Bảnh ngớ ngẩn:
– Tui chưa biết là sao hết chú Mười.
Mười đờn khoái trá nhó Ba khuân vát nháy mắt. Chưa đến tua, nhưng ông chụp cái ly rót rượu và nốc cạn. Khà một tiếng, ông hể hả:
– Mấy cái thằng chủ chành, chủ vựa nó trả lương hạng bét, cho nên bà con làm nghề mới nghĩ ra cái cách đó để kiếm ăn thêm. Như vầy: Khi vát cái bao gạo trên vai chạy từ tàu lên bến, đi trên cái tấm ván chông chênh nhún nhảy, anh em chọt cái ống nhôm vô báo gạo, gạo từ trong bao theo đường ống, theo những bước chưn nhún nhảy trên cầu ván, gạo nó chảy ra và có cái túi nhỏ trước hứng lấy. Nói trắng ra là ăn cắp gạo.
– Ủa, vậy được chừng nhiêu một lần?
Ba khuân vát nhảy vô:
– Hì…hì…nếu mà quen tay thì chừng gần một lít gạo. Còn không quen, thì tùy…Nếu ngày nào khá thì cũng kiếm đủ ăn. Phải canh chừng chớ đâu phải lần nào cũng lấy được đâu. Bữa nay thằng đó nó mót quá, nhà nó đang gặp cảnh khó khăn nên nó làm ăn lộ liễu…tội thiệt là tội.
Sáu Bảnh nghe như nghe chuyện phong thần. Anh hỏi:
– Bị tó rồi làm sao?
– Thì nó đuổi chớ sao.
Một cảnh sống chưa bao giờ Sáu Bảnh có trong ý nghĩ. Chưa bao giờ anh biết có những cách sống lạ kỳ. Ở quê là “gạo chợ nước sông” nhưng chưa bao giờ trong ý nghĩ của anh, bạn bè anh nghĩ đến chuyện đi ăn cắp từng lon gạo. Nằm trên cánh đồng lúa vàng thẳng cánh cò bay, ngay đuôi con cho chạy, Sáu Bảnh chưa bao giờ có cái chành để đựng lúa, chưa bao giờ trong nhà anh có cái bồ đựng gạo. Cái chum đựng gạo của nhà anh khi đầy, khi lưng nhưng bao giờ nó trống. Cực thì có cực, làm quần quật từ khi gieo mạ, xạ lúa cho đến khi quạt lúa, xay ra gạo…anh nằm trên đống gạo trắng ngần nhưng bao giờ anh có ý nghĩ ăn cắp từng lon gạo. Với Sáu Bảnh, lúa gạo nằm ngoaì đồng, ngoài ruộng là của chủ điền nó đi đến đâu, buôn bán với ai anh không hề nghĩ đến. Cái vại nước, lu gạo, khạp mắm, cái phảng, mái nhà…tất cả tài sản của một người mới ra riêng chỉ có vậy. Có sức là có cái ăn. Chưa khi nào Sáu Bảnh nghĩ đến sẽ có ngày nhà anh sẽ không có gạo ăn, con sông trước nhà sẽ không còn con cá, cái đìa ở ngoài đồng không còn những con tôm càng xanh. Nó đơn giản như bông súng, hiền như bông sen. Cánh đồng nước nổi quê anh chứa bao nhiêu sức sống. Bây giờ ngồi đây, giữa Sài Gòn phồn huê, giữa cảnh xe chạy, nhà cao, lầu đẹp, đường tráng nhựa láng o lại có những mảnh đời thiếu thốn, nghèo đói đến nổi phải đi ăn cắp từng nắm gạo, từng lon gạo. Anh ngở ngàng. Anh hỏi:
– Vậy sao?
Khôngđợi trả lời, Ba khuân vát đứng lên cái”rột” vàbương ra cửa cấp kỳ. ÔnG Năm kêu lại:
– Thằng Ba mầy đi đâu đó.
Ba ngoái cổ lại trả lời:
– Tui nói rồi. Giờ tới phiên tui mà. Tui chạy ù ra đầu ngõ đây thôi. Lẹ cấp kỳ.
ÔnG năm lắc đầu:
– Vô đây! Vô đây! Thằng Ba mầy muốn gì cũng phải đợi tao đồng ý cái đã chớ. Không nể cây đa cũng phải sợ thần chớ mậy. Vô đây! Vô đây! Muồn gì vô đây.
Ba khuân vát lưỡng lự, hếtngó ông Năm gà lặi liếc qua ông Mười đờn.
– Chú tính sao chú Mười.
Mười đờn cườikhành khạch:
– Tính toán cái con mẹ gì mà tính. Cha Năm chơi ngon thì tao cho chả chơi luôn. Thiếu gì dịp hả mầy. Vô đâyđi, nghe lới chả đi.
Ba khuân vát tiu nghỉu vát cái mặt xụi lơ trở lại ghế ngồi. Vừa ngồi êm chỗ, Sáu Bảnh đứng lên.
– Thưa chú Năm, thưa chú Sáu
Không đợi trả lời, Ba khuân vát đứng lên cái”rột” và bương ra cửa cấp kỳ. Ông Năm kêu lại:
– Thằng Ba mầy đi đâu đó.
Ba ngoái cổ lại, trả lời:
– Tui nói rồi. Giờ tới phiên tui mà. Tui chạy u ra đầu ngõ đây thôi. Lẹ cấp kỳ.
Ông Năm lắc đầu:
– Vô đây! Vô đây! Thằng Ba mầy muốn gì cũng phải đợi tao đồng ý cái đã chớ. Không nể cây đa cũng phải sợ thần chớ mậy. Vô đây! Vô đây! Muốn gì vô đây.
Ba khuân vát lưỡng lự, hết ngó ông Năm gà lại liếc qua Mười đờn.
– Chú tính sao chú Mười.
Mười đờn cười khành khạch:
– Tính toán cái con mẹ gì mà tính. Cha Năm chơi ngon thì tao cho chả chơi luôn. Thiếu gì dịp hả mầy. Vô đây đi, nghe lời chả đi.
Ba khuân vát tiu nghỉu vát cái mặt xụi lơ trở lại ghế ngồi. Vừa ngồi êm chỗ, Sáu Bảnh đứng lên.
– Thưa chú Năm, thưa chú Sáu…
Chưa nói hết câu, Mười đờn đã cười khành khạch.
– Chuyện gì đây? Chuyện gì mà thưa với gởi như là đi làm rể vậy thằng Sáu mầy?
– Cha chả, ở cái chốn quê mùa mà sao anh Sáu nầy văn minh tột bực vậy ta ơi. Ba khuân vát ngóng cổ lên la chói lói và cười sằng sặt.
Sáu Bảnh mặt đỏ như Quan Công, hai cái tai nóng ran như ngồi gần bếp lửa. Lần đầu tiên anh phải nói những lời khó nói nhứt đời của anh. Ở trong xóm, vốn quen thân từ thuở lọt lòng cho nên khi gặp mặt không phải thưa phải gởi gì ráo trọi. Đi ăn đám giỗ, anh ngồi bàn dưới, ra đình anh tụ tập với đám tá điền. Anh, cũng như bao nhiêu thanh niên thiếu nữ khác, không quen tánh cầu kỳ, suốt đời chưn đất đầu trần chưa biết sợ mộtai. Phải thời chơi không phải thời thôi, làng trên bải dưới, từ ngọn sông đến con lạch trong làng aiai cũng đối với nhau như bát nước đầy, cộc cằn thì có, nhưng thù dai thù vặt thời không. Làm ăn trên đầu có thần linh chứng giám, có bà con chòm xóm trong họ ngoài làng. Nhưng trước khi đi Sài Gòn, vợ sắp cưới của Sáu Bảnh cứ dặn đi dặn lại rằng “Ở trển người ta văn minh, ăn nói phải thưa gởi cho đàng nó không thôi người ta chê mình quê mùa dốt nát.” Sáu Bảnh nghe thì nghe vậy, nhưng con vợ đâu có dạy biểu phải thưa gởi ra làm sao. Sáu Bảnh nhớ lại các đám cúng Kỳ Yên, đám ma, đám giỗ mấyông già bào cả trong làng thưa gởi như vậy và anh học theo như vậy.
Mặt đỏ rực, tai nóng hừng hực, Sáu Bảnh bị bắt bí chưa biết nói làm sao thì Ba khuân vát nhảy ra cứu bồ, nắm tay kéo:
– Thôi ngồi xuống đi cha. Cógì thì nói phứt ra chớ có gì đâu mà thưa với hổng thưa. Phiền phức quá cha nội ơi.
Sáu Bảnh còn đang lấn cấn, ông Năm gà đã mở lời:
– Thôi thì cứ ngồi xuống cái đã. Có gì cứ nói ra cho mọi người nghe.
Sáu Bảnh gải tai:
– Không nói dấu gì chú Năm với chú Mười anh Ba đây. Tui mới ở quê lên, nhìn ngang ngó dọc không ai thân thiết gì ráo. May gặp được con bạn hồi năm nẳm năm xưa, là con Sáu Nguyệt Nga nó ở đậu nhà chú Năm…tui mới gặp được chú Năm, chú Mười với lại anh Ba đây. Bình thủy tương phùng, bèo nước gặp nhau. Tui kính là kính cái tấm lòng, tui mến là mến cái nghĩa…Ở dưới quê tui, mổi khi gặp nhau dù là trong đám giỗ hoặc giả là bữa nhậu trong nhà, ai nấy đều vui vẻ có gì dùng nấy đề huề không thiệt thòi gì ai. Hổng phải là tụi tui tính toán chi đó, nhưng mà tỏ cái lòng quí với nhau, cái cư xử ăn ở với nhau nó mới ra làm vậy. Thiệt tình là như vậy.
Ba khuân vát ngóng mỏ lên nghe, hồi lâu không biết Sáu Bảnh nói cái gì, anh cười sằng sặt:
– Nói đừng buồn, anh đừng giận tui. Anh Sáu tự nãy nói cái gì tui không hiểu gì ráo trọi anh Sáu ơi.
Mười đờn ngất nga ngất ngưỡng:
– Thằng ba mầy để im nghe. Tươm tướp cái tật hổng bỏ. Khi nói cái chuyện gì thì phải nói cho đàng hoàng có đầu đuôi gốc ngọn. Ở đây dù hèn cũng thể, tao với thằng cha Năm là lớn hết thảy…nói đâm bang bửa củi đâu được mầy. Tui nói vậy có phải hông anh Năm.

Năm gà gật đầu:
– Ừ, thì nói gì thì nói đi. Ai bắt lỗi phải gì đâu mà nói vòng vo tam quốc chi vậy cà. Nhậu nhẹt là vui chơi thôi mà.
Mười đờn đâu chịu. Ông cải:
– Anh nói như vậy nghe hổng thông chút nào anh Năm. Nói thì người ta nói mình nhậu nhẹt rồi rượu vô lời ra, cải nhau ỏm tỏi. Nhưng tui lại nghĩ nhậu nhẹt cũng có năm bảy đường nhậu nhẹt. Aên nói cũng có năm bảy cách nói năng. Nói sao cho người nghe thoải mái, cho nó vui vẻ học hỏi thì nên nói còn nói để mà nói lấy được lấy có thì nói làm cái gì. Anh Năm nghĩ coi có phải hông? Cái thằng Sáu này coi cái bộ vó nó thì bậm trợn, nhưng mà cái bụng nó thiệt thà. Nó nói lòng vòng nhưng nó nói nghe thông. Tui cũng muốn khuyến khích cái thằng Ba khuân vát nầy nè, nên học cái hay của trường đời mà sống. Mẹ! Nhà mình nghèo, mình hổng được đi học ở trường thì mình học ở đời chớ. Anh nghĩ tui nói phải hông anh Năm.
Câu chuyện coi mòi không có hồi kết thúc. Sáu Bảnh muốn nói một đôi lời cảm ơn cho phải phép, anh không biết câu chuyện nó kéo dài ra như thế nầy.
Trong cuộc sống chín người mười ý, không ai suy nghĩ giống ai. Nói ra một câu, người nghe suy nghĩ khác. Khi nói ra lời qua tai người nghe và từ đó thẩm thấu diễn dịch câu nói theo tâm lý tình cảm của từng người. Thế mới sanh ra nhiều chuyện. Người đơn giản nghe qua rồi bỏ, kẻ khác chẻ sợi tóc làm tư .
Mười đờn nhìn Năm gà cười:
– Ủa, hổng nói gì hết trơn anh Năm. Anh biểu thằêng Ba nó đừng đi mua rượu rồi bây giờ anh ngồi im ru. Hay là anh muốn nghỉ.
Ông Năm nhịp nhịp mấy ngón tay trên bàn.
– Tui đâu có nói nghỉ đâu cà.Tui đang nghe thằng Sáu đây nó nói cái gì đó mà. Dưng không anh nhảy vô.
Mười đờn cự nự:
– Anh nói mới ngộ hông. Thì nó nói hợp lẽ hợp tình thì mình nói nghe chơi. Anh hổng muốn nghe thời thôi. Anh biết tánh tui mà, bắt bẻ tui làm gì. Thôi nghĩ phứt đi cho rồi.
Ba khuân vát cười khành khạch:
– Tui biết mà. Nói chuyện với chú Mười chán lắm, ổng hay đâm bang bửa củi. Chỉ có tui mới chịu được ổng thôi.
– Mầy nói cái gì đó mầy? Bộ tính theo phe thằng cha Năm chơi tao hả mầy.
Ba khuân vát cười hì hì:
– Tui chơi ông tui ăn được cái gì mà chơi. Tui đang nhắm mấy đứa cháu gái nhà ông…dù sao ông cũng là thân thiết với tui lắm chớ bộ.
– Tầm phào. Con cháu tao nó còn nhỏ rí mà mầy nói chi má ác nhơn vậy mầy.
Năm gà ngồi im cười. Ông biết người bạn già của ông cái bụng để ở ngoài da ai mới gặp hay giận vì cái tật hay nói. Sáu Bảnh ngồì im lìm từ nãy, giờ mới lên tiếng:
– Xin lỗi chú Năm chú Mười. Tui chỉ muốn nói lời cảm ơn với mấy chú cho phải cái phép, mà do cái miệng tui nói ra không thông nên sanh chuyện.
Mười đờn giả lã:
– Hổng có gì đâu mà ngại. Tao với cha Năm nầy gần nhau mấy chục năm ở cái xóm nầy rồi. Chả hổng giận tao đâu thằng Sáu mầy đừng có lo. Anh Năm, rượu đâu anh Năm?
Năm gà ngó quanh:
– Từ từ, thủng thỉnh. Tui đã sai sắp nhỏ nó đi rồi…sắp về tới nơi.
– Vậy sao. Tui cứ thấyanh ngồi im ru…Nói nào ngay, tui cũng hổng phải thích ăn nhậu gì đó, nhưng mà đang bắt trớn ngưng lại giữa đàng, thà bóp trái khế tui còn sướng hơn.

Nhận Hậu ngồi im ngó mông ra cửa, bàn nhậu ồn ào không làm nàng quan tâm. Nguyệt Nga ngồi bên bạn, hai người rủ rỉ rù rì. Nguyệt Nga nói, Nhân Hậu ngồi nghe. Hai mắt nàng đăm đăm nhìn qua khung cửa hẹp. Mọi hoạt động bên ngoài con hẻm nhỏ đập vô mắt nàng. Tiếng Nguyệt Nga thì thầm bên tai.
– Mầy thấy đó Hậu ơi, ông già tao nói “Chạy trời không tránh khỏi nắng” là như vậy. Tao chạy đi đâu nó cũng cứ bị khổ hoài. Tao muốn tìm một cái cách nào để xây dựng lại cuộc đời, mà sao khó quá. Đi tới đâu vướng tới đó. Mầy nghĩ coi, con Linda nó làm gì tao chưa rõ, nó sanh sống ra sao tao chưa tỏ chưa tường. Tao mới gặp nó có mấy lần chưa đâu ra đâu hết. Trời đất coi vậy mà nhỏ rí hả mầy? Anh Ba sao lại thấy tao đi với nó, sao mà ăn khớp như vậy? Tại sao tao lại gặp được dì Năm đây? Dì Năm là hàng xóm anh Ba. Có tuồng có tích rõ ràng. Mầy nói với tao nhiều lần là con người ta có số mạng hết trơn, ông Trời ổng cho sao thì hay làm vậy. Bây giờ tao mới thấm thía. Mầy biểu tao làm sao?
Nhân Hậu day qua ngó bạn.
– Biểu mầy làm sao hả? Tao có biết biểu mầy làm sao? Nhìn tới trước ai hổng muốn sung sướng. Nhìn lên cao thì tụi mình còn thua thiệt nhiều phần. Nhưng ngó lại…tao cũng thấy mình còn hạnh phúc. Cuộc đời nó không đơn giản như tao nghĩ, như mầy nghĩ. Nó không xuôi đường theo những toan tính của mình. Ông già tao muốn cho tao đi học, tao ước được làm cô giáo, tao thích mặc áo dài trắng đi dạy học. Nhưng bây giờ, tao là con gái nhà quê như mầy. Tối ngày chỉ biết ruộng, rẩy, mùa màng, bàn tay tao cũng có mấy cục chai. Nhìn trời ngó đất chỉ mong sao cho đủ ăn. Mà cái đất của mình nó đãi người nhiều lắm đó. Mầy có thấy người Sài Gòn hông? Họ đâu có sung sướng thong dong như tụi mình? Vậy thời thôi. Ở cái cảnh nào mình theo cái cảnh đó. An phận thủ thường là cái lẽ tốt nhứt mà cha tao ổng dạy cho tao. Khi một con vật nó bị vướng bẩy càng giảy dụa nó càng bị thắt chặc hơn. Như người rớt xuống sông càng quầy đạp nó càng mau chìm xuống đáy. Cái nghĩa lý cuộc đời của tao với mầy hiểu đâu có thấm vô đâu. Bây giờ tao hổng biết biểu mầy phải làm gì.
Tiếng xe chạy ngoài đường nghe thấu tận trong con hẽm. Ồn ào, náo nhiệt. Trời càng về đêm, không khí ít nóng nực, bầu trời như nhẹ hơn và cao tít tắp ở trên cao. Người qua kẻ lại nhộn nhịp như thể ở đây không có ban đêm. Người ta vẫn ngồi hóng mắt bên hàng hiên, các quán ăn dọc theo con hẻm không có dấu hiệu gì sắp dẹp. Không ai màng đến ai. Mạnh người nào người nấy sống. Đèn thắp sáng choang, mấy chiếc xe hủ tíu, nước giải khát vẫn tấp nập trai gái vây quanh.
Thật khó nói cho cùng nghĩa lý cuộc đời. Nhân Hậu nhìn qua con hẻm nhỏ, nghĩ đến làng nhỏ bên sông dưới ĐồngTháp Mười-Cánh đồng nước nổi quanh năm. Hai cảnh của một cuộc sống. Ở đâu quen đó, ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. Không ai có thời gian để suy nghĩ xa hơn cái ăn cái mặc hàng ngày. Thành công thì vui mừng hớn hở, thất bại thì đau khổ sầu lo. Cuối cùng không ai hơn ai. Không ai vượt được qua cái cầu sanh tử. Trăm phương ngàn kế, tài giỏi hay ngu si…không vượt qua được vòng lẩn quẩn-cái lẽ tử sanh.
Nhân Hậu nhìn bạn thật lâu. Đưa tay choàng qua vai. Giọng nàng trầm xuống:
– Đã biết đi đâu cũng không tránh khỏi nắng thì quay về nhà đi. Trở lại chốn làng quê mình làm lại. Bôn ba đâu qua khỏi được cái lẽ của cuộc sống không thường hằng hữu. Có cái gì vĩnh cửu đâu Nguyệt Nga. Đừng buồn. Đừng khóc. Đừng trốn chạy. Cái điều tao muốn nói với mầy là nên đối diện với nó và sống với nó. Tất cả rồi sẽ qua đi như đám mây, lớn ròng theo con nước. Đừng buồn theo sự lên xuống của nước lớn nước ròng. Mầy sống như mầy chưa từng sống. Hãy sống hết lòng. Bắt đầu bây giờ. Đừng đánh mất chính mình. Tao hy vọng là mầy sẽ hiểu được lời tao. Ngày mai tao về./.

Leave a Reply