home Truyện Ngắn, Văn Học CHÂN TRỜI TÍM

CHÂN TRỜI TÍM

Từ góc khuất trong sàn nhảy, Phượng thấy hai người lính BĐQ đang bước vào, khi nhìn họ, Phượng không tin vào mắt mình, tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực .

CHÂN TRỜI TÍM

 

MN Lê Bình

 

Dẫn nhập: Câu truyện dưới đây dựa vào một chuyện tình có thật giữa một người lính Biệt Động Quân và hai cô sinh viên Văn Khoa vào năm 1972. Đến hôm nay, ai nấy đều đã yên phận, trong hạnh phúc hoặc lẻ loi một mình. Vì tôn trọng đời sống riêng tư của mỗi người, tên thật cũng như nhân thân các nhân vật trong truyên đã được thay đổi cho phù hợp, vì đây là một truyện ngắn nên có vài hư cấu có thể gây ngộ nhận không hay, tác giả thành thật xin lỗi cùng các nhân vật. (Lê Bình)

 

 

 

P

leiku, thành phố nhỏ bé mang đậm dấu ấn của chiến tranh những năm tháng 1973, có những nẻo đường quanh co, lên cao xuống thấp và đầy rẩy các sắc lính như cho biết chiến tranh lẩn quẩn đâu đây thật gần.

Chiều xuống thật nhanh nơi phố núi mù sương này, trên quốc lộ 14 ngoằn ngoèo có nhiều căn cứ nằm dọc hai bên đường , phía xa là dãy núi Hàm Rồng, những chiếc quân xa từ các tiền đồn mệt nhọc gầm gừ trở về trong buổi chiều vàng vọt như muốn trốn chạy tiếng đạn pháo từ xa dội về.

 

Vũ trường Biên Thùy đêm về vẩn đông người và bên trong, trên cái sân khấu nhỏ bé, nhỏ bé như chính cái thành phố mà …”đi dăm phút đã về chốn củ”, tiếng hát u buồn của một nữ ca sĩ cất lên nghe như lời oan tiếng khóc cho phận người trong chiến tranh….” Anh hai mươi vào quân ngũ, em mười sáu đến vũ trường…

Từng cặp dìu nhau trong tiếng nhạc buồn ấy. Sàn nhảy mịt mù khói thuốc và ngập ngụa mùi nước hoa trộn lẫn cái mùi đặc biệt của các bộ quân phục treillis. Các vũ nữ lượng lờ theo chân khách mời, phấn son nhợt nhạt trên gương mặt họ trông thật tội nghiệp như những con chim lạc bầy tìm mồi ăn khi đêm về. Phần đông khách là sĩ quan trẻ của các quân binh chủng đồn trú quanh đây.

 

Bên ngoài sân, một chiếc xe Jeep vừa đỗ xịch lại, hai người lính BĐQ leo xuống và bước vội vào bên trong, hai viên sĩ quan trẻ đi chung với nhau có vẻ thân mật, họ thì thầm với nhau điều gì và phá ra cười một cách thích thú. Đó là Sinh và Hợp, họ là đôi bạn cùng tốt nghiệp khóa Thủ Đức; Sinh hiện là sĩ quan Tài Chánh của Liên Đoàn 2 BĐQ. Sinh đẹp trai, hào hoa phong nhã là niềm ước ao của các cô gái phố núi này, còn Hợp là sĩ quan tác chiến của một đồn biên phòng cách đây hơn 50 cây số, trông có vẻ bụi bặm phong sương hơn.

Trong đám khách của vũ trường đêm nay, ở một góc khuất của sàn nhảy, có vài gương mặt nữ trông thật xa lạ, hình như họ là những người khách phương xa đến. Nổi bật trong số đó, có một cô gái với gương mặt khả ái, tóc xõa ngang vai, đôi mắt u buồn…. Đó là Phượng, cô con gái cưng của vị đại sứ VN tại Pháp, là sinh viên trong ban Văn Nghệ Đại Học Văn Khoa, hôm nay theo các bạn học từ Saigon lên đây để hít thở cái không khí mù sương của phố núi này trong những ngày hè ngắn ngủi. Sau bữa ăn chiều ở một quán gần đó trên đường Hoàng Diệu, cả bọn kéo nhau vào đây giải trí.

 

Từ góc khuất trong sàn nhảy, Phượng thấy hai người lính BĐQ đang bước vào, khi nhìn họ, Phượng không tin vào mắt mình, tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực .

Ánh đèn màu nhấp nháy dù không đủ sáng, nhưng cũng không khó để Phượng nhận ra anh. Đúng là Hợp rồi, người bạn học cũ năm xưa, định mệnh lại cho em gặp lại anh nơi này…

Quá khứ của tuổi học trò như được tái hiện, có ai đó vừa ném viên sỏi xuống mặt hồ phẳng lặng của trái tim nàng, chỉ một lần gặp gỡ mà nhung nhớ suốt bao năm …

 

… Phượng nhớ lại..

“Nơi ấy tôi bắt gặp hình ảnh người mình yêu của 2 năm về trước. Ngày ấy anh là SVSQ trường bộ binh Thủ đức, khi tôi đi cùng cô bạn lên thăm anh trai của cô ấy, tôi đã nhận ra anh cũng chính là người bạn thời trung học của tôi, anh ấy học trên tôi một lớp. Ngỡ ngàng vì trước đây anh từng là một hoc sinh giỏi của trường, sao lai tình nguyện bỏ một tương lai tươi sáng để nhập ngũ. Hình ảnh người lính mặt búng ra sữa đã theo tôi vào nhưng cơn mộng mị của tuổi 17.”… (trích nhật ký của Phượng)

 

Thủ Đức năm 1972

 

Vũ Đình Trường sáng chúa nhật luôn rộn ràng tiếng cười nói nhộn nhịp. Nơi này một tấm poncho trải ra, nơi kia chiếc dù che nắng giương lên. Sắc áo đủ màu của thân nhân chen lẫn trong màu áo xanh rêu của các SVSQ nơi đây, mang đến một không khí vui tươi và yên bình sau những ngày tập luyện vất vả… Phượng, hôm nay theo bạn là Loan lên thăm anh của Loan đang thụ huấn nơi đây. Khi đang ngồi trên tấm poncho cùng gia đình của bạn, bất chợt không xa nơi mình ngồi, Phương bắt gặp một gương mặt thật quen thuộc. Gương mặt “búng ra sữa“ năm nào khi cùng học thêm Anh văn chung mái trường sao giờ này lại có mặt nơi đây, nàng ngạc nhiên và nghĩ thầm như thế. Sao vậy, anh vẫn còn đủ sức để học tiếp lên trên, nhưng sao lại có mặt nơi này, một nơi mà chỉ thấy tương lai mù mịt.

 

Đúng là Hợp, gương mặt học trò ấy cho dù đã đượm nét phong sương nhưng vẩn chưa xóa đi hết nét thư sinh hiền hòa, hôm nay trông anh rắn rõi đi nhiều, nước da đen xậm, tóc hớt cao nhẵn thín toát lên vẻ mạnh bạo và cương nghị của một người lính, nhưng sao ánh mắt anh cứ luôn nhìn về xa xăm như đang có tâm sự buồn . Không ai đến thăm anh hôm nay chăng? hay anh có niềm u uất nào khi bỏ trường rời lớp để vào đây, Phượng thầm nghĩ.

 

Ngày…tháng…năm.

Ngày 29/7/72 tôi vào Thủ Đức với gia đình Loan dự lễ mãn khóa, tôi hy vọng gặp anh để bày tỏ nỗi lòng, nhưng không thể tìm ra anh giữa một rừng sĩ quan ra trường, buồn bã và thất vọng, tôi đã lủi thủi ra về với nỗi buồn man mác. Tôi bặt tin anh từ đó ….” (trích nhật ký …)

 

(….Trở lại đêm ở vũ trường Biên Thùy)

Khi Phượng thấy Hợp bước vào cùng với Sinh trong bộ đồ hoa rừng với chiếc beret đội lệch, trông anh rắn rỏi hơn xưa và già dặn đi nhiều. Sau vài phút trấn tỉnh trở lại, Phượng quyết định tìm cách để đến với anh. Nàng gặp tài phán và giả dạng làm một vũ nữ để mong được gần chàng

Phượng tìm cách đến gần, và mời Hợp nhảy khi nhạc phẩm Chân Trời Tìm vửa trổi lên khúc dạo đầu. Phượng thấy hạnh phúc như nhấn chìm nàng trong vòng tay anh, nàng như ngất lịm trong điệu slow buồn mà không thấy cảm giác đau khi chàng dẫm đạp lên chân mình. Phần Hợp, với bản tính ít nói, chàng cũng chẳng cần tìm hiều người vũ nữ này là ai, tên gì, và từ đâu đến. Anh chỉ đến đây như mọi người, đến rồi đi như bao đêm khác, vui chơi cho quên hết những tháng ngày gian khổ nơi trận mạc, đến như để vội sống cho kịp những gì đang có của cuộc đời để lỡ mai này không còn dịp nữa trong kiếp tử sinh của một người lính. Đơn giản thế thôi !.

Đêm hôm đó Phượng theo Hợp về căn cứ của LĐ2 BĐQ trong men say của một thứ hạnh phúc vừa tìm thấy sau bao năm mong chờ cho dù nó thật mong manh.

“…Chúng tôi đã cùng nhau trải qua một đêm là vợ chồng, nhưng anh không hề biết rằng vì quá yêu anh, tôi đã trá hình làm vũ nữ để được kề cận bên anh …và cũng không hề biết tôi là cô sinh viên của ban Pháp Văn hiện đang theo học tại Văn Khoa Sài Gòn….” (trích nhật ký Phượng )

……. Ánh sáng lập lòe của những trái hỏa châu bên ngoài khung cửa soi rọi lên tấm lưng trần của Hợp, Phượng thấy lòng mình quặn thắt một nổi buồn khi nhìn hình dáng người mình yêu năm nào giờ đã hao gầy khi tham gia cuộc binh đao nghiệt ngã. Giờ thì Phượng đã thỏa mãn mơ ước được “gần” chàng. Hạnh phúc chưa ôm trọn được bao nhiêu, mặn nồng ân ái rồi cũng đã qua đi, nàng thấy lòng mình mặn đắng một nỗi buồn. Ngoài kia tiếng đạn pháo xa xa vọng về như réo gọi rồi anh sẽ phải lên đường Nàng gục đầu nức nở, dằn vặt: “tôi chỉ là một loại “gái” trong suy nghĩ của anh.

Nàng muốn anh thức giấc, quan tâm mình một chút, chỉ bằng một câu hỏi xã giao “trước đây em làm gì? học ở đâu?”, thì chắc nàng sẽ bật khóc để nói với anh toàn bộ sự thật. Nhưng anh vẩn ngủ say, bên ngoài trời đổ mưa tầm tã mang theo những cơn gió lạnh của rừng núi cao nguyên thổi về

Phượng nghe lòng mình tê tái một nổi buồn khi chợt nghĩ biết đến bao giờ mới được gặp lại anh. Và nàng cũng đâu ngờ rằng về sau cái cảm giác ấm êm của một đêm với nhau hôm nay sẽ theo nàng suốt cuộc đời còn lại mổi khi chợt nhớ về. Ngoài kia văng vẳng đâu đây một giọng hát nghe thật buồn…. “Đêm nay đêm cuối cùng gần nhau… lệ buồn rưng rưng….nắm tay không rời, cố hé run run môi cười…”

Trên xe chở các sinh viên và ban văn nghệ ra phi trường về lại Sài Gòn, Phượng ngó mông lung ra cửa với nổi buồn rười rượi trong suy nghĩ,” không biết giờ này anh đang ở đâu?” Anh còn rong chơi đây đó hay đã về lại đơn vị. Trên đường đi, những chiếc xe cứu thương của quân đội rú còi hối hả chạy ngược xuôi, làm Phượng thấy lòng mình dấy lên một nỗi lo sợ vu vơ, ôi hai chữ chiến tranh, nghe sao cay đắng.

 

Những sĩ quan trẻ của LĐ2 – BĐQ năm 1974

 

Sự nhút nhát và lòng tự trọng không cho phép tôi nói ra sự thật …. buổi sáng hôm ấy….mang nỗi xót xa cay đắng ra khỏi căn cứ 2 với cõi lòng tan nát khi dự định quay lại để nói hết sự thật với anh , thì anh đã ra đi….”(trích nhật ký Phượng)

Buổi sáng hôm sau Phượng đã trở lại căn cứ tìm Hợp để mong nói lên hết sự thật và để bày tỏ nỗi lòng của mình trước khi về lại Saigon, nhưng không gặp được chàng. Ngay buổi chiều hôm đó, Hợp đã theo đoàn quân ra Quảng Trị.

 

Và đó cũng là lần ra đi định mệnh trong cuộc hành quân sau cùng của đời anh …

 

*******

 

Hợp mở mắt ra, bàng hoàng, ngơ ngác…đưa tay dụi mắt…mình đang ở đâu đây ?

Hợp nhớ lại ….

Một tiếng nổ thật lớn át mọi thứ tiếng động khác, đất và sỏi văng tứ tung…những chiếc thùng đạn, bao cát công sự… có cả những tiếng la…những thân người tung khỏi mặt đất…rung rinh như địa chấn…Hợp không còn biết gì nữa…

Trên bờ sông Mỹ Chánh, tiểu đoàn của chàng ra thay thế cho đơn vị bạn di chuyển vào Cổ thành Đinh Công Tráng. Căn cứ nắm về mé tây, trên một ngọn đồi thấp…dưới kia là dòng sông lững lờ…Buổi chiều sau khi đổ quân, bàn giao vị trí…thì đạn pháo 122 ly từ bên kia bờ, từ mạn tây của vùng đồi núi chập chùng xa kia, trút xuống căn cứ phòng thủ…

– Đây là đâu?

– Ồ! Thiếu úy đã tỉnh rồi….Thiếu Úy đã mê man 3 ngày đêm rồi…

– Tôi đang ở…

– Dạ đây Quân Y Viện Nguyễn tri Phương, Huế

– …

Hợp còn chua hết bàng hoàng, cô y tá đến gần nở một nụ cười cảm thông

– Thiếu Uý thấy trong người thế nào?

Hợp ngơ ngác nhìn chai nước biển lờ mờ chao đảo trên đầu giường…thân thể của chàng còn tê cứng , những ống bằng mủ từ những chiếc máy, chai nước biển chuyền xuống cánh tay chàng….Hợp nhíu mày cố nhớ, trong khi bàn tay của chàng đang cố gắng cử động, những ngón tay còn tê dại, ê ẩm…mắt chàng bị băng kín một bên, xốn xốn trong tròng mắt, màu đen bao phủ. Từ con mắt trái, Hợp nhìn thấy cảnh vật lờ mờ….anh linh cảm một điều gì thật đau xót đã xảy ra , dòng lệ bổng đâu tuôn trào trên mặt và anh chợt biết cuộc đời mình đã sang trang .

– Thiếu úy nằm yên nhé. Bác sĩ sẽ vào thăm và thay băng trên mắt.

– Tôi không trông rõ vật gì cả.

– Mắt của tôi!!

– …..Rồi Thiếu úy sẽ quen dần thôi

Hợp nghe tiếng thở dài buồn bã của người y tá khi quay lưng đi.

Ngoài sân, tiếng động cơ chùm chụp của trực thăng liên tục lên xuống chở đầy những đau thương và tang tóc về đây trong buổi chiều mưa phùn ướt át của Huế . Mùi máu và tử khí lạnh lẻo bao trùm cả không gian nơi này.

 

*****************

 

Nửa năm sau, sau khi đi từ quân y viện này sang quân y viện khác, Hợp mệt mỏi về lại Saigon trong nổi buồn chất ngất, vết thương trên mặt đã bắt đầu thành sẹo . Nhưng nỗi đau mất mát trong anh rồi sẽ đeo bám anh đến hết cuộc đời.

….. Văn Khoa hôm nay vẫn vậy, vẫn cây phượng đỏ giửa sân trường, vẫn các phòng ốc kéo dài rải rác từ ngoài cổng vào đến tận trong trông như những quân cờ domino xô lệch .

Sau khi ghi danh xong, Hợp đi vòng quanh sân, lơ đãng ngắm lại khung cảnh sau bao năm không gặp. Cảnh sắc nơi đây trông thật hiền hòa và yên bình , những gương mặt của đám sinh viên non choẹt cười nói vô tư khi bàn tán với nhau về niên học mới. Nhìn họ, Hợp chợt nghĩ, có bao giờ họ biết cách nơi đây không xa đă có nhiều người lính đang gục ngã khi băng qua một dòng sông hoặc đang nằm lại trên lưng chừng một ngọn đồi trong buổi chiều tàn quạnh hiu mênh mông lửa khói, chàng thở dài buồn bã khi chợt nhớ về các đồng đội mình vẫn đang còn ngoài kia nơi xa mịt mù khói súng.

Ngoài cổng trường, một chiếc xe hơi vừa đỗ xịch. Một người con gái thong thả bước xuống xe, đi vụt nhanh vào trường, hình ảnh nàng nổi bật giữa đám sinh viên đi xe đạp hoặc Honda nơi đây,với chiếc áo đầm tím thướt tha trên thân hình cân đối , trên vai khoác hờ một chếc khăn làm dáng với mái tóc ngắn, trông nàng thật đài các và quý phái. Hợp nhìn theo và trong trí nhớ nhắc cho anh biết đây là người bạn cũ năm xưa học thêm lớp luyện thi chung trường. Đúng rồi, Thùy, học troisieme (đệ tứ) ở Couvent des oiseaux. Hợp quay mặt tránh đi vì không muốn bạn nhận ra mình. Sự mất mát sau khi bị thương vẫn đôi lúc làm anh mặc cảm. Hợp không thích ai nhìn mình với ánh mắt soi mói và thương hại.

Hợp đeo kính vào và đứng lên đi ra cổng. Ngày mai chàng sẽ trở lại phòng Sinh Viên Vụ để nhận giấy nhập học. Anh đã quyết định tiếp tục đi học lại sau thời gian dài rong chơi khi trở về từ chiến trường. Đã đến lúc phải giã từ những đêm trắng nơi vũ trường, thôi ngưng đốt cuộc đời bao đêm thâu qua men rượu và khói thuốc, phải dừng lại thôi, Hợp thầm nghĩ, tương lai đang chờ mình phía trước, cho dù đó là tương lai khập khiểng của một Thương Binh .

 

Thời gian đó Hợp đang đợi giãi ngũ, năm 1973.

Phòng Sinh Viên Vụ ồn ào, người ghi danh, người tìm bạn cũ…Ô cửa nhỏ bị vây kín bởi đám đông sinh viên đến ghi danh. Hợp đứng đó một mình im lặng và chờ đợi, đây đó có nhiều ánh mắt soi bói nhìn anh pha lẫn chút nể phục và ngạc nhiên, chàng nổi bật và lẻ loi trong bộ quân phục giữa đám đông ồn ào. Người nhân viên hỏi tên họ, tìm trong xấp hồ sơ… Bỗng có tiếng kêu sau lưng.

– Anh Hợp

Giựt mình quay đầu lại, bên cạnh bàn, trong đám sinh viên, Thùy mừng rở vẫy tay gọi Hợp .

Thùy nhìn Hợp ngạc nhiên pha lẫn thích thú khi thấy chàng hào hùng trong màu áo hoa rừng.

– Anh Hợp, anh làm gì ở đây ?

Không còn cách nào khác, Hợp đành quay lại và nở nụ cười gượng gạo với người bạn năm xưa.

– Ngày đó đang học sao anh bỏ vào lính vậy?

– Đây là một câu chuyện dài, hôm nào có dịp anh sẽ kể Thùy biết. Thùy học ở đây à ?

– Em đang học ở đây.!

– Anh cũng học ở đây ?

– Ừ , thì anh ghi danh hai ba nơi vậy !

– Anh về Sài Gòn khi nào? ủa! anh sao….

Bất chợt Thùy khựng ngay lại khi nàng nhận ra mắt của Hợp. Hợp cười khi nhận ra sự ngỡ ngàng không dám nói của Thùy khi nhìn chàng .

– Em có bận gì không? mình tìm chổ nào uống nước em nhé .

– Được anh.

Thùy xoay xoay chiếc ly nước sinh tố trong đôi bàn tay. Hợp nhả những hơi khói thuốc vào khoảng không. Khi ngồi xuống, Thùy chợt nhận ra người bạn học năm xưa đã mất đi một phần thân thể. Ngày đó Hợp học Taberd, nghe kể anh học giỏi lắm, anh đậu Brevet hạng xuất sắc năm 1968 nên nhiều bạn bè rất mến phục.

– Anh bỏ học và vào lính năm 71 à ?

– Đúng em ạ

– Tại sao anh về Saigon mà không đến thăm em?

Kỷ niệm năm cũ bỗng đâu kéo về. Ừ nhỉ! Hợp lẩm bẩm…Thực ra chàng có về tìm Thùy, như những nhà cô gái học trường Tây con nhà giàu rất khó gặp, gia đình không cho tiếp bạn trai, nhất là chàng lại mặc quân phục. Họ nói con gái họ mà chơi với mấy anh lính này chỉ sớm ở góa. Mấy lần đến nhà Thùy đều bị người nhà từ chối cho gặp nên anh không đến nữa. Lúc đó Hợp cứ nghĩ thôi chắc mình mất một người bạn rồi, lúc đó cả hai chỉ xem nhau như bạn mà thôi .

– Bây giờ anh đã trở về, đi học lại đi anh!

– Ừ, thì anh đã ghi danh rồi như em thấy đó.

Thùy nhìn thẳng vào mắt Hợp, định hỏi thêm nhiều điều nữa, nhưng lại thôi khi thấy chàng cúi đầu buồn bả .

…..Đó là mùa thu 1973, một bên là người lính vừa trở về từ chiến trường và một bên là cô sinh viên VK kiều diễm, cả hai lại nối lại tình bạn thửo xa xưa để rồi bỗng một ngày, họ cảm nhận rằng hình như có một tình yêu đang nở hoa, Thùy thích thơ phú, Hợp bỏ công ra chép tặng nàng cả tập thơ dày, hàng trăm bài thơ của các tác giả nổi tiếng, ngược lại Thùy tặng chàng những chiếc bánh bông lan do chính tay nàng làm …….. nhưng sau đó, vì mặc cảm với vết thương và vì không muốn làm khổ Thùy nên Hợp tìm cách dần dần lánh xa nàng…

 

Một góc giảng đường của đại học Văn Khoa hôm nay ( 2011 )

 

Tháng ngày lặng lẻ trôi qua, Hợp học Luật khoa, Thùy và Phượng học Văn Khoa .

Saigòn vẫn sống bình yên trong tiếng súng xa đưa, và những tin tức trên báo chí, trên đài tuyền hình, đài phát thanh; chiến sự ngày càng sôi động. Những tin tức từ miền hỏa tuyến mỗi ngày làm đầy các trang báo. Những địa danh xa lạ đối với dân chúng Sài Gòn, nay trở thành quen thuộc. Bình-Long, An-Lộc. Lộc-Ninh, Long-Khánh, Cửa-Việt…Quốc Lộ 7, Pleiku, Kontum…Người dân đổ về Sài Gòn ngày càng đông. Những chuyến tàu thủy, những chiếc xe đò…đưa người về, và Sài Gòn trở nên chật chội, nhớp nháp, nhấp nhỏm. Hòn Ngọc Viễn Đông không bình yên. Đại bác đêm đêm …không còn dội về thành phố. Đạn nổ ngay trên vòng đai Sài Gòn.

 

*****************

 

Hợp quẹo xe qua Hai Bà Trưng, thành phố lúc này đang giới nghiêm, Hợp cố gắng đi thật nhanh để kịp về nhà, hôm nay gặp lại những đồng đội cũ, anh thấy lòng mình nao nao một niềm vui. Nhiều bạn cùng đơn vị đang về ứng chiến tại Sài Gòn. Màu áo hoa rừng của các người lính làm tăng thêm mối lo âu cho người dân thị thành, họ lo lắng những bất an đang đến gần nơi đây. Hình ảnh Mậu Thân hoặc những lần binh biến trở về trong trí nhớ của họ .

Đến ngã tư Phan Thanh Giản, kẹt đường, nhiều chiếc xe bị chận lại vì đi trong giờ giới nghiêm. Có tiếng gọi.

– Hợp!

Một sĩ quan trong toán kiểm soát bước nhanh và nhận ra Hợp trong bộ quân phục. Anh ta nhận ra đó là bạn mình .

– Ê, đi đâu mà về trể vậy Hợp ? sao mày chưa cởi bộ đồ đó ra, chưa giải ngũ sao ?

Hợp cười

– Chưa, tao vẫn còn yêu quân đội lắm mày à, sao hôm nay tụi bay làm cái quái gì về đây nhiều thế, đảo chánh hả?

– Huế , Quảng Trị mất hôm qua rồi mày chưa biết à ?

– Ừ tao vừa biết sáng nay rồi.

Hợp thấy có cái gì như bóp nghẹn tim mình khi nghe tin này.

– Thôi, đi về đi thằng ông nội. Nghe nói hồi chiều có đi café cà pháo ì xèo hả?

– Ừ, vui lắm…Thôi tao về, mai rảnh đi uống café.

Hợp nhìn thấy gần đó có người con gái đang đứng bên chiếc xe hơi màu trắng. Hợp nhíu mày…ngờ ngợ…anh đẩy xe lại gần.

– Thùy! Em đi đâu đây giờ nầy.

Mắt Thùy sáng lên, tim nàng đập rộn rã:,nàng vẫn luôn nghĩ về anh ,nhưng vì tự ái nên đành chấp nhận xa anh.

– Ủa, anh Hợp! …Em đi công việc về trể, bị chặn ở đây, đang nhắn ba ra nhận về…nhưng sao lâu quá.

– Có gì đó Hợp!

Người bạn đã đứng sau lưng.

– Cô bạn của tao đi công viêc về khuya…mày …

– Tưởng chuyện gì.

Người sĩ quan quay lưng đi, một lát sau quay trở lại với giấy tờ trên tay.

– Nè, mày bảo lãnh cho cô ấy, ký vào đây rồi đi. Giấy tờ của cô ấy đây.

Người bạn ghé tai nói nhỏ “Bồ mày hả? Đẹp quá, con nhà giàu học giỏi…sung sướng nha.”. “Bạn học đó mày…nói bậy cô ta nghe được thì kỳ lắm!

– Cảm ơn anh Hợp nha,. Thùy về.

Thùy gửi lại cho anh một ánh nhìn tha thiết. Chiếc Toyota rời lể đường và mất hút trong đêm.

Hợp chua xót nhìn theo …. Xin lỗi khi anh giả vờ làm ngơ trước tấm chân tình của em,Thùy ơi…bây giờ anh chẳng còn gì để cho em …

 

*******************

 

Mùa mưa tháng 12 năm 1975.

 

Hợp ngồi im, mắt ngó mông lung ra con đường trước mặt, bên kia rạp Minh Châu đã đóng cửa, sau lưng chàng, con hẻm dẫn vào trường Lê Bảo Tịnh nhộn nhịp kẻ bán người mua. Cây xăng gần ngả tư Trần Quang Diệu biến thành chợ trời từ tháng Tư năm ấy. Chàng chẳng buồn nhớ ngày tháng. Chiếc chậu bằng mủ chứa nước, chiếc bơm xe đạp nằm lăn lóc bên cạnh, vài miếng vỏ xe nằm kế bên, chiếc kềm, con vít vương vải chàng chẳng buồn nhặt. Hợp tiếp tục dõi mắt ra đường, dường như cảnh nhộn nhịp không làm chàng chú ý.

 

Sáng nay dậy trễ, những miểng đạn nhỏ vẫn còn ghim đâu đây trên người anh thỉnh thoảng làm anh đau nhức không ngủ được. Hai chân sải dài lười biếng. Hợp ngồi trên chiếc ghế cây thấp cũ bên vỉa hè của con đường.

Tiếng xe dừng lại đưa Hợp về thực tại.

-Nhờ anh vá dùm bánh xe.

Đẩy nhẹ chiếc mũ vải lên, Hợp nhìn người con gái đang dựng chiếc xe dame bên cạnh. Chàng vội kéo sụp chiếc nón vải ậm ừ:

” Bánh trước hay bánh sau.”

Hợp chợt bật cười thầm. Chiếc bánh xe trước bẹp dí, chiếc vỏ xe gần như muốn bung ra khỏi niềng mà chàng còn hỏi.

Người con gái cởi nón làm quạt, gió hất vào mặt làm mái tóc phất phơ bay .

– Nóng quá. Mới có hơn 10 giờ mà trời nóng quá. Chắc sắp mưa!

Hợp lẳng lặng kéo chiếc ghế đẩu ra mời.

Cô gái bước lại chiếc ghế kê sát bên bờ tường rào của ngôi trường tiểu học. Người thợ sửa xe đang cắm cúi kéo chiếc ruột xe ra bơm và thử. Một quyển sách đang đọc để nằm sát bờ tường, gió thổi từng trang giấy lật qua lật lại. Nàng cầm lên xem. Tác phẩm nổi tiêng của một nữ văn sỉ Pháp. Nàng chợt nhíu mày. Nhìn lên, người thợ sửa xe vẫn cắm cúi bên chiếc ruột xe đã bơm căng phồng và được thử trong chậu nước.

Thùy, lật vội mấy trang và dán mắt vào trang đầu của quyển sách…chữ viết bằng mực hơi nhòe, nhưng còn rất rõ…đó là nét chữ của nàng….

– Xin lỗi anh, ở đâu anh có quyển sách nầy vậy ?

Người thợ vẫn giấu mặt trong chiếc mũ lụp xụp, cố tình làm như không nghe. Nàng cúi mặt sát xuống ……..

– ……

– Anh ….Hợp đây mà……

Thùy cảm thấy xót xa vô cùng… anh với khuôn mặt rạng rỡ khi khoe em tấm bằng đầu tiên đâu rồi, anh một thưở kiêu hùng với giày saut áo trận đây sao?

Nàng cố ngăn dòng nước mắt đang chực tuôn trào.

– Anh Hợp!

– …

– Anh không thể nào giấu được em.

– …

– Sao lại như thế được. Từ năm ấy anh bỏ đi không ai biết anh ở đâu …anh làm sao thế nầy? Gia đình hai bác, các em?

Những câu hỏi dồn dập và Hợp vẫn lặng yên.

Thùy nghẹn ngào:.

– Năm 73 anh trở về học ở Luật khoa kia mà. Em còn gặp anh lúc giới nghiêm…anh bảo lãnh em đó…Sau đó anh đi đâu? Anh Hợp!…

– Chuyện dài lắm. Thôi để khi khác chúng ta sẽ nói nhiều hơn……..

Sau lần tái ngộ ấy, Hợp và Thùy hiểu nhau và gần gủi nhau hơn ….

Dòng đời cứ thế trôi qua xóa dần đi những cơn mộng mị chiến tranh ra khỏi giấc ngủ của Hợp, cuốn theo những lá thư tình viết vội của các chàng trai học chung ban gởi choThùy vào một góc sân trường lúc nào nàng cũng chẳng nhớ.

 

Và rồi họ yêu nhau thắm thiết từ dạo ấy …

Một buổi sáng mùa Thu năm 1976, con đường Cường Để vẫn như xưa. Câu Lạc Bộ SinhViên bàn ghế vất lỏng chỏng, căn nhà có mái lá dùng làm nơi sinh hoạt hội họp của các bạn ban Triết Tây bây giờ vắng vẻ. Sân cỏ Đại Học Văn Khoa hơi úa vàng, những bờ tường vôi dường như đen sậm hơn. Những căn nhà không khác mấy, nhưng sao nhìn thấy lạ. Phượng bước vào sân với bộ áo vải màu đen làm nổi bật nước da trắng hồng, những chiếc đầm đúng mốt một thời giờ đã được xếp gọn gàng vào góc tủ, làn vải dày cộm cứng hôm nay đã gây cho nàng cái cảm giác khó chịu, nhưng phải chấp nhận thôi , Phượng thầm nghĩ. Phượng ngó quanh sân, một vài bạn đã đến tụm năm túm ba xì xầm to nhỏ, những cặp mắt lo ra dáo dác nhìn quanh. Lác đác đó đây có những bộ áo xanh màu cỏ úa (mà các bạn nam sinh viên đặt tên là màu cứt ngựa), trong số đó có những bạn cùng lớp hoặc trên Phượng vài ba lớp, đang đi đi lại trên hàng hiên. Bất chợt Phượng rùng mình gây gây lạnh….nhưng dù sao cũng thấy dễ chịu hơn ngày tháng Tư vừa rồi…

Bỗng nhiên, Phượng giật nẩy mình, nàng bước nép qua một bên vào căn phòng đang bỏ ngỏ. Nàng quan sát bên ngoài, Hợp đang dựng xe đến tiễn đưa Thùy đi lao động trong phong trào sinh viên của Đai học Văn khoa. Anh đang thầm thì gì đó với Thùy….

Phượng rơi bịch xuống chiếc ghế trống, súyt ngã; bao nhiêu năm chờ mong, nay nàng đã gặp lại Hợp. Nhưng trớ trêu thay Thùy lại là bạn học của nàng. Thân thể như không còn sinh lực, Phượng phải gắng gượng để không bật khóc, bầu trời như thấp hẳn xuống đè nặng trên vai nàng, ngực nặng chình chịch, đôi mắt thẩn thờ, vô hồn ngó mông lung ra khung cửa. Tiếng thở dài chợt bật ra không tự chủ. Nàng buồn kinh khủng, đầu óc quay cuồng trong nỗi buồn mênh mông .

– Đây là lần thứ ba, tôi gặp lại anh. Trời ơi!

Phượng thảng thốt kêu lên. “ tôi lại cô đơn với tình yêu thầm kín, biết nói sao đây. Ôi Đinh mệnh quá phủ phàng”

 

***********

 

Trước cổng trường Hợp và Thùy ngồi trong quán nước bên kia đường chờ xe tới. Các sinh viên đang tập trung đi công tác kêu nhau ơi ới . .

Khi chiếc xe chuyển bánh, Hợp quay về nhà.Toán sinh viên có nhiệm vụ đi dựng nhà cho dân kinh tế mới ở xã Chánh Phú Hòa thuộc tỉnh Sông Bé, một nơi cách Saigon gần 30 km.Trên xe Phượng đến gặp Thùy, cả hai đều ở chung tổ khi nhận ra nhau .

Trong số nam sinh viên cùng đi có Vũ là nổi bật nhất, anh là dân cao học báo chí từ Vạn Hạnh sát nhập qua, cao ráo đẹp trai, học giỏi con nhà giàu lại hát hay, Vũ luôn là niềm mơ ước của các bạn gái, nhưng Vũ chỉ để ý đến Thùy. Dưới cái nhìn của Vũ không ai hơn Thùy, vừa đẹp nết na lại vừa có tính tình nhân hậu, không riêng gì Vũ, cũng có nhiều bạn trai trong tổ thầm mơ mộng ước, nhưng hình ảnh cùng kỷ niệm với người bạn học năm xưa giờ lại thêm hình ảnh người lính trở về từ cuộc chiến, đã choán hết trái tim Thùy, nàng không còn yêu ai được nữa ngoài Hợp.

Cô sinh viên Văn Khoa đài các thật thùy mị dễ thương, luôn quan tâm chăm sóc mọi người.Tình yêu nhân loại được trải đều cộng với việc cô trao cho Vũ chiếc khăn tay để thấm mồ hôi khi thấy bạn cực nhọc trong một lần đi lao động đã khiến Vũ hiểu lầm là cô yêu chàng. Vũ tâm sư:

“……Khi nhận được lá thư hồi âm từ chối tình yêu từ Thùy, tôi tưởng như mình đã mất tất cả…”. Quá tuyệt vọng, anh đăng ký đi nghĩa vụ quân sự, nhưng sau đó, khi đối diện với thực tại đời sống, Vũ mới thấy mình không hề mất gì hết mà trái lại còn có thêm niềm tin vào cuộc sống, nghĩ lại anh thấy trên đời này vẫn còn có những con người thật cao quý như Thùy.

 

***********

 

Thời gian thấm thoát trôi qua, năm 1978 Thùy tốt nghiệp, ra trường, làm cô giáo, đắm mình trong công việc. Gia đình Thùy, thuộc loại tư sản sau những năm tháng chao đảo với lịch sử, nhờ ảnh hưởng họ hàng bà con từ Bắc vào, cuộc sống dần gượng dậy, nên đời sống kinh tế cũng tương đối dể thở.Trong khi đó gia đình Hợp gặp nhiều khó khăn, kẻ tù đày, người vượt biển. Đồng đội của anh không còn gặp lại, họ bị lưu đày khắp nơi trên quê hương của mình. Phần Thùy và Hợp, họ vẫn gặp nhau mỗi ngày.Trong khi đó sau khi ra trường, Phượng được bổ nhiệm vào làm công tác nghiên cứu tại Viện Khoa Học Xã Hội và nhân Văn….

Buổi chiều thứ Bảy, thành phố mang bộ mặt khác hẳn ngày thường. Bên kia, trong khu nhà lồng chợ, bàn ghế bay la liệt, từng nhóm người ngồi quanh những chiếc bàn thấp đóng bằng gỗ tạp. Tiếng cãi cọ, chửi thề, dứt lát trong bàn rượu làm cho khu phố náo nhiệt hẳn lên. Trong không khí ồn ào đó, Thùy và Hợp ngồi bên chiếc xe bán nước giải khát.

– Dường như anh có chuyện không vui?

– Không có gì đâu em.

– Đừng giấu em. Con gái luôn có giác quan thứ Sáu .

Hợp lặng thinh chẳng nói, nhìn mông lung ra xa

Thùy nghiêm sắc mặt, giọng nàng tha thiết.

– Nói cho em nghe đi. Có phải bữa gặp mặt mấy người bà con của Thùy trong nhà, anh buồn phải không?

– Có gì đâu. Mấy cô chú của em nói đúng thì có gì mà buồn em à. Thì anh là thằng phế binh thất nghiệp, lại không có tương lai .

– Đó! Anh nói đó nha. Không tự ái sao anh “mát mẻ” em làm chi?

– …

Thùy nhìn lên hàng cây dầu dọc theo đường, giọng nàng xa vắng:

– Tất cả những gì em làm cho anh chưa đủ để chứng minh cho tình yêu của em sao?

Và…để Hợp tin vào tình yêu tha thiết của mình,Thùy quyết định nhận lời cầu hôn của chàng. Nàng về thưa lại với gia đình. Khi biết chuyện, toàn thể gia tộc của Thùy phản đối kịch liệt, gia đình bắt nàng lựa chọn. Trái tim đã thắng, nàng chọn anh, gia đình không vui, nhưng vì quá yêu thương đứa con gái mà họ đặt tất cả kỳ vọng vào đó, người cha chỉ nhượng bộ bằng cách hợp cả gia tộc để đi đến quyết định.

 

************

 

Ngày họp mặt, có đông đủ họ hàng bên Thùy. Hợp bình tỉnh và hiên ngang bước vào nhà. Khi bước vào trong, anh thoáng rùng mình khi thấy vài chiếc nón cối xanh có ngôi sao đỏ để trên bàn, nó đã gây cho Hợp một cảm giác bùi ngùi và xót xa khi nhớ lại những ngày còn ở Quảng Trị, anh thấy nó lăn lóc đầy rẩy và tan tác khắp ngọn đồi sau những trận đánh……. Nhưng thôi, cuộc chiến đã qua, tất cả chỉ còn là kỷ niệm cho dù đó là kỷ niệm buồn và thương đau. Hợp xua đi cái cảm giác ấy và anh điềm tĩnh ngồi vào bàn có đông đủ mọi người.

Vào đề người cậu hỏi thẳng: “Tại sao anh bị thương? Lính ngụy à?”

– Dạ không, lính Việt Nam Cộng Hòa.

Hợp ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt cậu của Thùy pha chút bực dọc khi nghe tiếng “ngụy “

– Thế anh ở binh chủng nào?

– Dạ, Biệt Động Quân.

– Anh đóng quân ở đâu?

– Cháu đóng quân ở Quảng Trị.

– Tôi trước đây ở 307 .Vậy là chúng ta ở 2 chiến tuyến. Nhưng không sao, anh cứ trình bày …

“………………………………………………………………………………………………….”

– Thôi được, bây giờ thế này …ta cụ thể nhé. Anh lấy gì để đảm bảo cho đời sống cháu gái tôi sau này khi nó đã quen sống cảnh giàu sang?

Hợp trả lời, giọng chàng cương quyết và đầy bản lĩnh của một sĩ quan.

– Thưa cậu, cháu có một trí óc minh mẫn và 2 bàn tay lành mạnh, cộng với lòng yêu thương dành cho Thùy vô bờ bến, cháu tin là cháu sẽ mang lại hạnh phúc cho Thùy.

Ông cậu gật gù và nói với bố của nàng : .”…. anh chàng này bản lãnh, gả được anh ạ!”

Ông day qua Hợp:

– Nhưng chúng tôi không cho anh chị cái gì cả. Hãy tự lo mà sống….hãy chứng minh lời cam kết của anh, nhé.!

Thùy sung sướng tưởng có thể ngất đi trước quyết định của gia đình…..Hợp ơi, chỉ cần có anh là em biết …..mình sẽ có tất cả.trên cuộc đời này..

 

***********************

 

Mùa Đông năm 1978, họ lấy nhau. Thùy đi dạy học ở một ngôi trường gần nhà, có lúc vừa gặm bánh mì vừa vội vã đạp xe cho kịp giờ đến những điểm dạy thêm sinh ngữ cho những người chuẩn bị xuất cảnh trong khi bụng đang mang thai đứa con đầu lòng. Trong khi đó Hợp với bản tánh kiên cường và chịu khó của một người lính, anh miệt mài làm đủ thứ việc để xây tổ ấm của hai vợ chồng.

Thế rồi tháng ngày qua nhanh như con lốc cuốn đi những mối tình vụn vặt thuở còn đồ hoa giày saut của Hợp vào vùng ký ức xa xăm nào đó. Họ sống thật hạnh phúc cho dù vẩn còn nhiều khó khăn đang chờ họ phía trước.

Phần Phượng sau lần thấy lại Hợp đi với Thùy ở Văn Khoa, nàng biết không còn hy vọng gì nơi chàng nữa cả. Ngày trước, khi còn ở Pleiku, lúc đó chàng chưa có ai mà mình còn không bày tỏ được, để đến bây giờ .. thì thật sự Phượng tuyệt vọng.. .

 

Phượng quyết định lập gia đình với một người cựu sinh viên 471 để cố tìm lại hình ảnh của anh qua hình ảnh chồng mình. Cuộc tình của Phượng cho ra đời một đứa con, nhưng không bền lâu. Họ chia tay sau đó vì không có tình yêu nên tình dễ vỡ. Người chồng vượt biên qua Mỹ và có gia đình riêng .

Phượng ở lại làm đủ thứ việc để kiếm tiền nuôi con. Nàng làm đủ thứ nghề, từ một công nhân tạp dịch cho đến mua bán hàng ngoại quốc gửi về, không việc gì nàng từ nan để sinh sống và để thắp lên một niềm hy vọng mà nàng luôn nghĩ đến, cho dù điều đó thật mong manh như sương khói …Và sau đó, với vốn tiếng Pháp sẵn có, Phượng vào làm cho một siêu thị của Pháp tại Việt Nam. Một buổi chiều nơi Phượng làm việc, định mệnh đã thay đổi cuộc đời của nàng khi đang sắp xếp hàng vào kho, nàng đã va vào viên giám đốc người Pháp đang đi tới.

 

Phượng gặp vị giám đốc của công ty trong hoàn cảnh như tiểu thuyết. Sau những lần tiếp xúc và tìm hiểu, ông ta đưa Phượng vào làm việc trong văn phòng hành chánh. Chuyện gì đến, đã đến.

Phượng muốn quên đi mối tình đầu, và sau 2 lần khổ đau vì tình, như cánh chim di sau bao năm mỏi mệt muốn tìm nơi dừng chân yên nghĩ , Nàng chấp nhận lời cầu hôn của vị giám đốc vào một ngày Xuân ấm áp trong một nhà hàng nằm cạnh một bờ sông êm ả.

 

Năm 2008, cuộc sống mọi người dễ thở hơn. Sài Gòn bình thản chấp nhận tất cả, nhận chìm mọi khuynh hướng, tiêu hóa tất cả mọi dị biệt, vươn lên. Kinh doanh tư nhân trở lại … Phượng thay mặt công ty của chồng đi tìm nơi dạy lái xe, cấp bằng lái cho nhân viên. Định mệnh rong rủi cho Phượng gặp Thùy…Họ nhận ra nhau, tay bắt mặt mừng…… Từ đó Phượng biết lại tin tức của Hợp, mối tình ngày xưa tưởng đã chôn vùi vào dĩ vãng, nay bỗng chốc bùng phát khi nàng gặp lại Hợp lúc đến chơi nhà Thùy. Phượng nhắc lại quá khứ của Hợp thời trung học, chàng rất vui và chấp nhận mối thâm giao này. Phượng tìm cách liên lạc với Hợp bằng e-mail…..

Tiếp xúc với Hợp, Phượng thấy tình yêu nàng dành cho chàng vẫn mãnh liệt như xưa nhưng oái oăm thay vợ Hợp lại là bạn học của mình. Phượng ray rứt thật nhiều khi biết điều này. Phượng không muốn phá vỡ cái hạnh phúc bạn mình đang có, nhưng sao gặp anh rồi nàng lại quên hết, thấy anh rồi lòng nàng bỗng thấy xao xuyến, bâng khuâng lạ lùng, ôi… chỉ một đêm ân ái mà nhớ nhung một đời.

Không thể cưỡng lại tiếng gọi của trái tim, nàng đã tìm cách để để lôi kéo chàng về mình. Nàng đã nói ra toàn bộ sự thật, một.tình yêu xôn xao của thủơ mới lớn khi lần đầu đụng vào Hợp lúc từ trong trường chạy xe ra …một lần đến tìm chàng ngày mãn khóa mà không gặp …..một đêm ân ái tại Pleiku, rồi ngậm ngùi cay đắng khi biết chàng đã ra đi .. .nghe xong Hợp lặng người trong cảm xúc. Hèn chi đôi lúc chàng cảm thấy nàng thật gần gủi, thật thân quen …. Tấm chân tình của nàng …. phải xử trí ra sao ???!

Những lá thư ướt đẫm nước mắt liên tục gửi vào email của Hợp, gợi anh nhớ lại khung trời xưa cũ với hy vọng một chút tình xưa còn xót lại nơi anh sau hơn 30 năm xa cách.

Về phần Hợp, thì sau Thùy, đây là lần thứ hai chàng thấy lòng mình chao đảo trước những cơn sóng dữ của trái tim. Những bức email của Phượng đã làm thức dậy ký ức một thời trai trẻ mà Hợp tưởng đã lãng quên, nó đưa chàng về lại những chiều Ban Mê Thuột se lạnh, những đêm Pleiku mù sương với hình ảnh một thời chinh chiến cùng với bạn bè và với Phượng những đêm say. Nó gây khắc khoải cho Hợp trong giấc ngủ, những đêm mộng mị gọi tên người tình năm xưa, để rồi khi về sáng thức giấc, cơn lũ ăn năn bổng đâu ập về khi nhìn sang bên cạnh, thấy Thùy nước mắt ướt đẫm cả gối.

 

Những ngày ấy, Hợp đã sống trong ray rứt của một thứ tình cảm hỗn độn, chàng yêu thương vợ mình và xót xa cùng lúc cho Phượng, người tình một đêm ở Pleiku thời chinh chiến.

Ở vào cái tuổi Thu đã qua Đông sắp về, anh nghĩ mình không nên đi tìm một cuộc phiêu lưu mới, một cuộc phiêu lưu mà không có đích đến. Và thực sự, anh cũng ngại phá đi những gì đã có sẵn vị trí của nó. Một mái ấm gia đình mà hai vợ chồng khó nhọc mới gầy dựng được.

 

Riêng Phượng, có những đêm lủi thủi về lại nhà một mình trong cơn say khướt khi Hợp hẹn mà không đến, những gì gần tầm tay nàng, nàng đập nát hết, laptop, lọ hoa, ly tách ; để rồi sáng hôm sau thức giấc trên đống đổ nát, nỗi buồn òa vỡ như sóng vỗ dâng bờ, như bão tố dày nát con tim…

Trong nước mắt nàng chợt hiểu, vòng tay của Thùy đã ôm chặt đời anh, nghĩa phu thê đã níu chặt chân chàng… ước mơ được sống với Hợp cuối đời còn lại chỉ là mơ ước …

Linh tính mách bảo một điều không hay, chồng Phượng về VN đón vợ sang ở luôn bên Pháp. Khi nghe Phượng báo tin, Hợp đã đồng ý ở lại với nàng đêm cuối cùng trước khi chia tay.

 

Chiều đến khi bước chân ra cửa, Hợp thấy trong đáy mắt vợ chàng đang dâng trào một nỗi buồn sâu kín, Thùy đã linh cảm một điều gì thật sót xa cho dù vẩn cố tin chồng mình đi công việc. Hợp tránh nhìn thẳng vào mặt vợ mình, gương mặt đẹp phảng phất đâu đây nổi buồn không tên …

Anh vội vả dắt xe ra khỏi nhà mà thấy lòng mình dâng trào một nỗi dày vò cắn rứt, một điều anh nghĩ mình không nên làm .. .

 

Sau bửa ăn tối ở một quán ăn nhỏ quen thuộc trên con đường đến trường ngày xưa, Phượng đưa chàng về khách sạn. Trong căn phòng ấm cúng, một chiếc bàn nhỏ trải khăn trắng, có ánh nến mờ ảo, con trăng thượng tuần treo lơ lững ngoài khung cửa sổ. Bầu trời im ắng, thật trong…và…. Phượng đã bày tỏ hết tất cả những yêu thương mà nàng đã một đời dành cho Hợp. Anh xúc động vô cùng ….

– Em sẵn sàng ly dị ông chồng triệu phú để về sống với anh. Anh Hợp!

 

Hợp vòng tay ôm vai Phượng, những ly vang đỏ Bourdon ngầm dần, Hợp mơ màng…..Chiếc giường trải drap trắng muốt, hai chiếc gối hồng gợi cảm. Hợp dìu Phượng đứng lên, nàng ngã đầu tựa vai chàng…Hợp đưa Phượng bước ra bao lơn. Trời Sài Gòn lúc này hơi oi bức, đường phố vẫn ồn ào. Sài Gòn bận rộn, Sài Gòn By Night…ánh đèn chớp nháy, những cô gái nhún nhảy những bước chân trên vỉa hè…. Những chiếc xe đời mới vụt qua…..

 

Suy nghĩ thật lâu….. Hợp dìu Phượng vào phòng, men rượu đã làm nàng ngây ngất trong cái hạnh phúc ngắn ngủi hôm nay. Đưa nàng đến bên giường, đặt nàng nằm xuống, kéo tấm chăn đắp qua người, anh cúi xuống hôn nhẹ lên vầng trán thông minh, chưa bao giờ anh thấy nàng đẹp như hôm nay….

-Em nằm nghỉ một chút, chờ anh, anh ra ngoài mua gói thuốc.

-Dạ, anh đừng đi lâu nhé, mai em đi rồi biết khi nào gặp lại anh đây. Giọng Phương nghèn nghẹn như cố giử chân Hợp lại.

 

Hợp cắn chặt đôi môi để kềm chế cơn xúc động đang dâng trào, nội tâm anh đang giằng co mãnh liệt……. anh quay mặt đi để Phượng không nhìn thấy ánh mắt lừa dối của mình, chàng vội vã bước xuống cầu thang mà thấy lòng nặng trỉu buồn, chân bước đi mà mắt cứ quay lại nhìn, bên trong phòng có một người đã từng yêu mình thiết tha, ước muốn giản dị của nàng là chỉ muốn ở lại một lần cuối với người mình yêu, rồi ngày mai chấp nhận mãi mãi xa nhau.

Ngoài kia, ở hai nơi khác nhau, có hai người đang khoắc khoải ngóng trông sự trở về của người mình yêu thương.Thùy, vợ Hợp và Alain, chồng Phượng. Mưa đêm tháng bảy Saigon nghe sao giá buốt .

Hợp đã chối từ một cuộc “mây mưa”. Chàng không thể phản bội vợ mình, phản bội cô sinh viên hoa khôi đã dám cải lời cha mẹ, họ hàng để lấy anh thương binh. Thuỳ, một cô tiểu thư đài các đã sẳn sàng từ bỏ lầu son gác tía để về làm vợ Hợp, làm vợ một người lính bị thất sủng…( trích nhật ký ..)

 

Đang đắm mình trong hạnh phúc tưởng tượng thì tiếng chuông báo hiệu tin nhắn vang lên, với tay với lấy chiếc điện thoại trên bàn ; Phượng không tin ở mắt mình, dòng chữ như trêu ngươi ” sorry em ,……………… »

Trời ơi, cái gì nữa đây, anh biết mai em đi rồi mà? Anh biết đây là lần cuối cùng chúng ta ” có nhau” mà …

Nàng miên man lẩm nhẩm như như một người điên ………..Em đã đem tất cả yêu thương cho anh, Anh, người đàn ông với nét phong trần lãng tử, với nét môi quyến rũ, với sóng mũi thẳng tắp, giọng nói trầm ấm đặc sệt miền Nam. Anh có biết em đã yêu, yêu say đắm và điên cuồng người đàn ông định mệnh của đời mình, anh nhớ không, chắc chẳng bao giờ anh nhớ, đêm hôm ấy …

Trời ơi, Đêm hôm ấy, với em, trời Pleiku dễ thương chi lạ, Pleiku đã chứng kiến chúng mình yêu nhau, ôi …Pleiku huyền thoại của em ………………………………………

Em hiểu rồi Hợp ơi, em hiểu tình yêu anh dành cho Thùy quá lớn, vị trí nàng chiếm gần hết trái tim anh, nên khi nói anh yêu em, anh chỉ hứa, sẽ dành cho em một góc nhỏ trong trái tim rừng rực lửa đam mê của mình.

Mai em đi, cuộc đời sẽ sang trang, sống nơi đất khách quê người thì dù có làm nữ hoàng, trong em vẫn suốt đời canh cánh một nỗi niềm hoài hương… xa nhau cả một bờ đại dương, lần gặp nhau nữa sẽ chỉ là hư vô…. Quyết định cuối cùng của anh, dù làm em buồn da diết, đã đánh thức cái bản ngã chân thiện nơi em, suýt nữa chỉ một phút sai lầm, em sẽ gây khổ cho bao người, em bỗng sợ …. sợ đôi mắt buồn u uẩn của Thùy hôm 2 đứa ngồi ở la Pagode, em sợ đối diện với sự uất ức của Alain chồng em khi đã đặt trọn niềm tin nơi em, em sợ sự trừng phạt của Thượng Đế và cuối cùng em sợ …sẽ vĩnh viễn mất tình yêu của anh nếu Thùy đột quỵ khi biết sự thật….

Biết thế, nhưng sao em vẫn thấy như có cái gì cái gì siết chặt trái tim mình, ôi trái tim tội nghiệp vốn đã hết sức chịu đựng vì áp lực công việc, trái tim đã mõi mòn, kiệt sức vì áp lực tình yêu, …lời vị bác sĩ văng vẳng đâu đây: Coi chừng triệu chứng nhồi máu cơ tim… nay lại phải hứng thêm điều oan nghiệt….

 

Phượng ngồi bất động, hai mắt đăm đăm nhìn vào khỏang không…mênh mông. Nàng thấy mình đang bay lơ lững giữa sa mạc nắng cháy, từng dợn cát nhấp nhô. Khát khô cổ họng. Nàng đang khát! Khát vì chút men rượu buổi tối hay khát vì…thiếu tình yêu……..

– Cho tôi miếng nước!

Âm vang của tiếng kêu rơi tọt vào không gian nóng cháy, mất hút! Đầu óc quay cuồng, nhức nhối dữ dội. Phượng tưởng chừng như có những cục sắt hun đỏ đang sôi chảy trong đầu. Mắt hoa lên, hình ảnh chập chờn nhảy múa…như chiếc dây đàn căng đến độ cuối cùng, óc nàng như muốn nổ tung…bãi cát nóng chập chờn dưới bụng, đầu nàng đang chúi xuống muốn đâm sầm vào đồi cát; cố ngước cao chiếc cổ, nàng há miệng lớn hớp từng đợt không khí.

Phượng thấy bầu trời tối sầm…

 

*************

 

Có tiếng lao xao chung quanh. Phượng cố mở mắt xác định tình trạng hiện tai. Ta đang ở đâu? Ta còn sống hay đã chết?

Có tiếng léo nhéo như xa như gần:

– Tỉnh lại rồi kìa.

Tiếng chân bước vội, hối hả….

– Tỉnh rồi hả?

– Em! Phượng! Em có nhận ra anh không?

Tiếng của ai, dường như của Hợp. Anh! Anh hả…anh đừng bỏ đi nhé… hãy nằm xuống đây cạnh em…

– Dường như cô ấy đang nói gì đó.

– Có nghe gì đâu, ú ớ trong miệng không nghe rõ gì cả.

– Bác sĩ nói bị shock nặng quá nên đứt mạch máu não…có thể cô ấy sẽ mất trí nhớ vĩnh viễn.

– Sống được là may rồi. Tưởng đâu đi đứt rồi. May nhờ khách sạn họ cho ông chồng biết, đến kịp.

– Chồng cô ấy đâu?

………………………..

– Bác sĩ nói có thể chữa được.

– Chữa làm sao?…

– …

– Sau khi tỉnh lại, phải có người thân chăm sóc thuốc men và tận dụng thời gian để giúp cho cô ấy phục hồi lại trí nhớ…

 

***************************

 

Mới đó mà đã hơn một tháng, Loan dìu Phượng đi những bước chầm chậm trên các lối nhỏ trong khuôn viên bệnh viện. Mùa Xuân đang về ngoài kia, trên những nụ hồng, trên vòm cây, trên các chồi non. Phượng bước thật chậm bên bạn. Im lặng!

– Phượng thấy sao rồi? Loan hỏi.

– Hổng có sao, ban ngày hổng có sao…chỉ có mặt trời thôi à.

– Biết giỡn là được rồi. Vui rồi. Mọi người đều lo cho Phượng. Vài bữa nữa là Phượng có thể xuất viện.

– À, còn chuyện này mình quên, mình muốn các bạn tha lỗi cho mình.

– Ừ thôi không có gì đâu

– Mình đã làm mọi người khổ vì mình. Nhất là Thùy và Hợp, chắc họ buồn mình lắm…

– Không có đâu. Thùy vẫn vào thăm Phượng đó mà. Có cả anh Hợp cùng đi với Thùy nữa đó. Bỏ qua chuyện cũ đi . Họ đã cùng nhau đến giúp Phương khôi phục trí nhớ.

– Ừ, bỏ qua chuyện xưa. Nó đã là quá khứ rồi. Nay thì chúng ta cũng đã quá cái tuổi của mộng mơ.

– Khỏi bệnh Phượng theo chồng về Pháp.

Ngày tiễn Phượng cùng chồng ra phi trường, cả ba siết chặt tay nhau trong những nỗi niềm riêng. Trong câu lạc bộ phi trường, nhìn Hợp ngồi bên Thùy, Phượng cắn chặt môi để không bật khóc, nén ưu sầu để nhìn anh lần cuối vì biết rồi sẽ vĩnh viễn xa nhau, biết khi nào gặp lại, tiếng hát vẳng vẳng đâu đây nghe thật xót xa buồn «…Thôi thế đành xa nhau, còn gì nữa đâu anh, đã lỡ làng hết rồi, chuyện tình buồn thế thôi…..»

 

Riêng Hợp, trong thời gian Phượng bệnh, anh cố gắng đưa nàng trở lại thành người bạn thân, nhưng anh biết muôn đời nàng không chấp nhận điều này, cho nên anh vẫn coi nàng là người đàn bà có vị trí đặc biệt trong lòng anh và anh muốn giữ nàng ở yên ở đó, nơi mà chỉ có mình anh hiểu.

 

 

Về phần Vũ, cuồi cùng anh tìm về Thùy sau bao năm bặt tin, để đươc thấy nhìn thấy nàng, nét đẹp rực rỡ ngày xưa không còn nữa, nhưng sư hiền hòa và quý phái thì vẫn còn nguyên…..và lòng Vũ vẫn còn nguyên mối chân tình dành cho người ngày xưa. Anh vẫn giữ mãi bên mình chiếc khăn kỷ vật mà nàng đã trao suốt 30 năm sau. Đến Saigon vào một ngày đầu Xuân nắng ấm để thấy người mình yêu sống hạnh phúc cùng gia đình, Vũ trở về Ban Mê, vui thú điền viên cùng với cây cảnh và chim chóc .

 

*************

 

Đoạn kết

 

Và em gửi cho anh ánh mắt nôn nao đầu tiên

Tìm giùm em câu kết lá số tơ duyên

Tình xôn xao thế mấy anh ơi giờ cũng ngủ yên

……………………………………………..

Thôi cũng đành. Thôi cũng đành.

………………………………………………

Em gửi cho anh câu kinh vang trong hồi chuông

Và từ đây xa lánh phút giây yêu đương

 

Để câu kinh sám hối đưa em vào cõi bình yên ( trích ca khúc Bài thơ không đoạn kết của nhạc sĩ Lam Phương )

Buổi chiều có chút nắng còn sót lại, đám trẻ đang chuẩn bị ăn tối. Phượng ngồi thật im, nhìn lên tượng Chúa. Một cháu trai bước vào mời Dì xuống phòng ăn.

 

Phượng cười và đứng lên đi theo chân đứa trẻ. Chúa đã kêu gọi. Phượng đang làm công tác thiện nguyện … “Chúa hiểu và rất yêu tôi và tôi hạnh phúc vì tôi biết ý Chúa muốn thế. Cách Việt Nam cả một đại dương, nhưng lòng tôi luôn hướng về quê hương vì nơi ấy có sự hiện diện của người mà tôi yêu tha thiết.” Những lời cuối trang nhật ký có dấu chấm thật to.

 

B

ây giờ Trời đang đổ những cơn mưa đầu mùa xuống Marseille. Thành phố vào Thu ướt đẩm trong sương mù. Phượng đã đến thành phố nầy vào tháng có những cơn mưa sụt sùi mênh mông buồn. Từ trong thánh đường nhìn ra, bầu trời một màu u ám…Phượng nhớ Sài Gòn da diết. Tiếng chuông rơi trong chiều tàn loang ra theo hạt mưa nơi đây như cuốn hồn người vào quên lãng, như nhấn chìm nỗi niềm của kẻ tha hương vào nơi tận cùng sâu thẳm.

 

Người nữ tu ngước mắt nhìn màn mưa đang giăng mắc trên những đọt cây phong trơ trụi lá, và những chồi non chưa kịp lú đẩy đà cho người ta biết cội cây còn sức sống. Một màu xám đậm, những đường nước cắt ngang mặt kiếng nhoè nhoẹt…một ánh chớp loé lên vạch vào nền xám trắng một vết đỏ xẩm và chuyển dần sang tím thẩm..”….Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt…chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất…”

Người quay gót bước vào trong…gương mặt người chìm mất hẳn sau làn mưa ngập khung cửa hẹp.

…..Và một bài thơ được ghi vội trên trang nhật ký…

 

Con lạy Chúa từ nhân xin tỏ

Lòng xôn xao chốn cũ, tình yêu

Chúa! Chúa ơi, tạ tình không dễ

Adam, địạ đàng còn bỏ không về!

Lạy Chúa, đưa con về chốn cũ

Khung trời bình yên, con nơi đây

Lạy Chúa, chỉ biết quỳ lạy Chúa

Trái tim con thổn thức bao ngày.

Sao lại thế…hồng nhan bạc phận?

Tội gì, oan nghiệt theo chân?

Hai lần yêu đành đoạn cả 2 lần

Có số phận? Số đâu oan nghiệt!

Con dâng tất cả, đời con gái!

Cho một mối tình câm….

Chiều chậm xuống, hoàng hôn sắc tím

Mắt mơ màng, theo nắng xiên khoai

Tóc hờ hững, sắc hồng đôi má

Môi hoa đào, mắt ướp hương lài

Hai lần yêu đành đoạn cả 2 lần

Có số phận? Số đâu oan nghiệt!

Chùm bông bưởi, thơm trên làn tóc

Ngực căng tròn, tuổi bước vào yêu

Lớp, mỗi ngày bước nhỏ reo vui!

Bàn, hai tim lồng nhau quấn quít!     

 

Đường Sài Gòn mộng mị,

Hàng cây sao không còn giọt nắng xiên.

Con lo sợ…

Thời gian là khoảng trống xôn xao

“Con quỳ lạy chúa trên cao

Sao cho con lấy được người con yêu”

Lời thơ ấy quần quít bên con mải,

Biết làm sao đời vạn cổ sầu!

Thuở thơ dại cánh đồng ruộng lúa,

Bên dòng sông thơ ấu, Chúa ơi!

Làm sao biết, ruộng biến nương dâu,

Dòng sông nước cạn, vũng nên đồi

Thành phố ngập tràn đèn muôn sắc.

Con thiêu thân ngập ngụa …và

Chết trong vũng mơ huyền ảo.

…………………………..

Qua đi! Qua đi….những cơn mơ.

Qua đi! Qua đì!….những cơn say.

Bước vào chốn bình yên màu áo ấy

Che kín đời con, hết cuộc vuông tròn.

Dâng hiến!

Chúa ơi!

 

Lê Bình

San Jose Tháng Sáu 2011

(Thân ái nhớ những cựu SVSQ Khóa An Lộc 471)