home Truyện Ngắn, Văn Học Chỉ Biết Có Anh

Chỉ Biết Có Anh

“Ngần bao năm, một chuỗi ngày dài đã lâu và lâu lắm của đời goá phụ, dù có thăm thẳm, hay như cái chớp mắt bóng câu! thời gian đối với bà không thể lê thê tàn héo dù cõi lòng chết điếng.”

Chỉ Biết Có Anh

Bạch Phụng

 

Cơn gió nhẹ len lỏi vào song cửa sổ làm rơi chút bụi của nén nhang vừa tàn trên cái lư hương nhỏ màu lục, chỉ còn trơ lại cọng lỏi quắt queo, bà Trang thẩn thờ nhìn di ảnh chồng rồi đưa ngón tay trỏ di di lau sạch vụn nhang tàn rơi xuống, cử chỉ nhẹ nhàng như một sự chăm sóc của người vợ đặt cả lòng yêu thương cho chồng.

 

Ngần bao năm, một chuỗi ngày dài đã lâu và lâu lắm của đời goá phụ, dù có thăm thẳm, hay như cái chớp mắt bóng câu! thời gian đối với bà không thể lê thê tàn héo dù cõi lòng chết điếng. Cuộc đời là bao điều thử thách, sóng gió ngửa nghiêng , trải qua gian nan bà Trang vẫn phải sống ! Bà thoáng rùng mình nghĩ về người con gái chân yếu tay mềm ngày nào phải là cây cao bóng lớn cho đàn con nheo nhóc tựa nương…

Ôi ! dây cát đằng mỏng manh đã bị bứng ra khỏi cây tùng bách sau cái ngày được nhìn mặt chồng lần cuối… Tin chồng tử trận !!! cuộc hành quân xong, tưởng đã hoàn tất , trên đường về lại quận Khiêm Hanh thì bị phục kích đã tử nạn cùng với 2 binh sĩ cận vệ.

 

Hung tin ngày ấy.

Tiếng xe Jeep thắng két trước nhà như tiếng rít của mụ phù thủy độc ác , mang theo luồng cuồng phong dữ dội!

Người thiếu phụ ngỡ ngàng ” chuyện gì vậy ? ” Nàng thì thầm hỏi bà bếp.

“Thưa, tôi không rõ đâu” bà bếp nhỏ nhẹ.

Hai người đàn bà chờ đợi …

Tiếng chân giày botte de sault nện trước cổng hàng rào thấp bằng gỗ ! rồi có tiếng gọi :

” Xin mở cổng , thưa bà thiếu tá …”

Họ cùng bật dậy, bước ra nhà trước tiếp khách.

Bối rối vài giây rồi người sĩ quan nói:

” Thưa bà, Ông Quận trưởng….”

Rồi sao ?? chỉ biết là nàng nụ cười chưa kịp nở trên môi chào khách đã méo mó hẵn , khuôn mặt nhăn nhúm và ướt rượt như nhúm nhau mèo.

Trong cơn hãi hùng nàng chỉ còn bấu víu lại một cái gì từ hơi hướm của chồng… Nàng gào lên:

” Các con ơi …hãy ra đây với mẹ! “

 

Trời sầu đất thãm! tiếng khóc của người thiếu phụ nửa chừng xuân không nỉ non ai oán được lâu vì cái bào thai đã quẩy mạnh trong bụng , một mầm sống nhỏ nhoi trổi dậy .

 

Tiển chồng trong cổ áo quan rời xa căn nhà nhỏ, tổ ấm của vợ chồng nàng nằm khiêm tốn bên cạnh khu đất thánh Long Hoa, chiếc áo dài trắng của thiếu phụ lếch thếch bê bết bụi đỏ đặc quánh như dòng máu ứa uất hận từ thi thể của chồng trong giờ liệm . Trời chiều lộng gió, gió rì rào rền rĩ hoà theo tiếng nấc thê lương .

 

Ba lạy này vĩnh biệt anh, anh ơi! quỳ bên mộ mới vừa vun đất , người thiếu phụ loạng choạng đứng lên bước thấp bước cao như bóng ma trơi, mái tóc xoã dài rối bời… bầu trời dần tối chỉ còn thấy màu trắng khăn tang cô phụ.

 

Nheo nhóc đàn con dại 4 đứa, thằng nhỏ cách thằng lớn 1 tuổi và cái bào thai chưa biết mặt, thì làm sao đây ?

Tuổi đầu còn son trẻ, hạnh phúc bên chồng chưa bao lâu, từ một thiếu nữ chất phát trong trắng sống sâu bên trong làng thôn hiền hoà nằm bên dòng nước mát ngọt của con sông Vàm Cỏ Đông , nghe lệnh song đường mà vu quy theo chồng vì sự đính ước của 2 bên gia đình từ lâu lắm, cô gái trẻ chỉ biết vâng lệnh cha mà không đắn đo mà cũng không hề một lần biết mặt chồng là ai, chỉ biết rằng chàng là một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt , trước khi nhận nhiệm sở ở miền Trung xa xôi được phép về quê quán lấy vợ…

Đôi bên gia đình cùng theo đạo Cao Đài và 2 cụ thân sinh đều là chức sắc trong Toà Thánh Long Hoa. Từ chỗ đồng đạo cùng quê nên sinh mối thâm tình hứa làm thông gia, dặn khi con đến tuổi trưởng thành thì cho nên vợ thành chồng …

Đến giữa thập niên 60 mà có những chuyện tình duyên như thơ vậy đó !

Nhưng ,

Cũng trớ trêu ! cô chị theo lẻ được gả đi, cho tới khi chàng rể hào hoa về quê, qua Trảng Bàng thăm nhà gái để ra mắt cha mẹ vợ tương lai , thoáng thấy 2 nàng con gái thì lại ưng ý cô nhỏ ngay, nên trong buổi hầu chuyện chàng nhà binh này cứ dõi mắt dò xét cô em , vì cô em tướng người thanh thoát hồng hào bộ điệu lại duyên dáng hơn cô chị người hơi thấp và chậm chạp.

Lúc cha mình đứng lên cáo từ, chàng hấp tấp bước ra sau hè tìm kiếm bóng người thiếu nữ kia , nấp sau cây khế trổ đầy những nụ hồng mỡn như đôi má ưng ửng , nàng giả đò múc nước rửa tay , biết có người nhìn cô gái ngượng ngùng vuốt vuốt mái tóc .

“Thôi , chào cô tôi về…ề..” chàng lính trẻ kéo dài chữ về như lưu luyến.

Nàng không dám ngước mặt, lí nhí :

“Thưa anh….ơ ơ ông …dzề ! “

Lúng túng cô gái không biết xưng hô thế nào cho phải.

Trở về nhà ở Gò Dầu chàng thưa thật cùng cha mẹ, muốn lấy người em. Cảm mối nồng nàn của chàng trai hào hoa phong nhã nên người con gái đất Trảng một dạ vì chồng , tròn đạo dâu hiền giữ mối sắt son.

 

Chỉ biết có chàng

Nên duyên phối ngẫu, nàng đặt cả lòng tin yêu vào chồng…. Khi đứa con thứ 3 sắp sửa chào đời , cuộc chiến càng khốc liệt , cha nàng lo lắng khuyên nên đem con về Tây Ninh quê nhà cho yên ổn, còn chàng thì ở lại ngoài Trung. Xa xôi …nàng bận rộn chăm chút con thơ thì chàng bị thương trong lần phản công. Chưa kịp giao con cho người chăm sóc, nàng chạy tít ra địa đầu giới tuyến thăm chồng. Ôi người hùng trong tim em ! nắm bàn tay chồng nàng khóc rấm rứt. Làm vợ người lính chiến là vậy. Chấp nhận tất cả, miển sao là em có anh, người trai oai dũng! Nàng cũng không đay nghiến đau khổ khi biết chàng bay bướm hào hoa.

 

Tang chồng chưa mãn, nỗi đau còn hằn đậm nhớ nhung quyến luyến, thâu đêm đơn lẻ không đầy giấc với nhiều cơn ác mộng mà không biết tỏ với ai? phải đành dấu hết rạo rực đè nén tuổi xuân trong mạch máu sớ thịt làn da! Đổi hết cuộc đời son trẻ của mẹ cho con, mong sao đám con mau ăn chóng lớn, nên người! Đêm nằm nghe tiếng đạn nổ bom rơi nàng cầu nguyện

“Anh Lâm ơi, phù hộ cho em thêm sức lực để nuôi nấng đám con thơ “

 

Tai ương goá phụ

Ngày mãn tang chồng lại là biến cố của nước nhà, 30-4-75. Bây giờ thì mất tất cả theo vận nước ! không còn gì nữa để lo cho đàn con, đôi cánh của con chim mái đã gẩy, bất lực mà nhìn giông bão thổi tung cái tổ rơm ấp ủ lủ con thơ. Chính quyền mới hô hào chiến dịch Đánh tư sản mại bản ! dẹp cái lũ có nợ máu nhân dân đi ! để có thêm một từng lớp mới là nhân dân cách mạng 30/4 . Sao mà họ hăng hái hùng hục như con trốt đi vào mọi nơi tận sâu mọi chốn !!!! cuốn theo bao thứ mà người ta dày công đổ mồ hôi sôi nước mắt chắt chiu bao đời mới có được .

 

Người goá phụ mới hôm trước chồng là tử sĩ, tổ quốc ghi công, nay là tội đồ! Khăn tang không được vấn, tấm hình trong bộ quân phục oai liệt của anh, em không được thờ, anh ơi….!

Tiếng nấc chưa thống khổ bằng nổi đau người mẹ nhìn thấy thực tại con mình bị từ chối vào trường vì … cha có nợ máu.

không được rồi! nàng phải đi thôi! người goá phụ bồng bế, dắt díu đàn con về lại thôn làng hiền hoà như cái tên của đất An Phú – An Hoà bên ngoại để được chở che. Mờ sáng trước khi từ giã mái nhà đã một thời là tổ ấm uyên ương, nàng nhẹ nhàng đi vòng quanh căn nhà rờ rẩm từng thứ như vỗ về từ biệt bao nhiêu kỷ niệm, lòng co thắt đến nghẹt thở bịn rịn nàng đem tấm ảnh ngày cưới của mình và người chồng trong bộ lễ phục đang giương cung nhắm bắn trên bầu trời rộng, đốt nén nhang rồi thì thầm khấn vái :

Anh ơi! em phải đi anh ạ! thời cuộc bi đát dậu đổ bìm leo, em nguyện một lòng vì anh giữ lòng son sắt với người trai anh dũng hào hùng và vì những đứa con sẽ thay anh làm cây đại thụ che chở đàn con nuôi nấng cho nên người .

Em chỉ biết có anh! anh ơi !