home Vụn vặt Kinh nghiệm sống  từ truyện Tam Quốc Chí.

Kinh nghiệm sống  từ truyện Tam Quốc Chí.


Ngay từ đầu thế kỷ 20, truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa đã xuất hiện ở Việt Nam rồi, mang đến cho người Việt những bài học về đạo lý Vua tôi: trung với nước, hiếu với dân … Nhận ra giá trị của bộ truyện tranh, Công ty văn hóa Đinh Tị đã mua bản quyền bộ truyện tranh Tam Quốc Diễn Nghĩa được chuyển thể từ bộ phim hoạt hình cùng tên, nhằm phục vụ cho đông đảo nhu cầu của bạn đọc thưởng thức tác phẩm bằng nét vẽ đặc sắc, và độc đáo của các Họa sĩ tài ba.

Truyện kiếm hiệp lịch sử Tam quốc Diễn Nghĩa lấy bối cảnh vào những năm cuối triều đại nhà Hán (190-280), sự suy yếu của của triều đình làm cho xã hội Trung Hoa rơi vào cảnh náo loạn. Vua tin dùng hoạn quan, khinh rẻ hiền tài, đam mê tửu sắc, bỏ quên chính sự, nên triều đình ngày càng đổ nát, cuộc sống người dân ngày càng lầm than, cực khổ, giặc cướp nổi lên khắp nơi. Và nổi lên trong đó là loạn đảng Khăn Vàng của anh em nhà Trương Giác, với mấy vạn đồ đệ theo hầu. Loạn thế xuất anh hùng, nhiều hào kiệt bắt đầu lộ diện giúp nước nhà như ba anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi, quan Thừa ở Hạ Phi tên Tôn Kiên, Quan Kỵ đô uý Tào Tháo… Được sự giúp sức, cuối cùng triều đình cũng đánh tan được loạn đảng. Tuy nhiên, Nhà Vua vẫn ngựa quen đường cũ, bọn hoạn quan vẫn lộng hành. Thứ sử Tây Lương là Đổng Trác nhân cơ hội này đã phế truất Vua cũ, lập Vua mới rồi tự phong cho mình làm Tướng Quốc, nắm hết quyền hành. Hành vi tàn bạo, lộng quyền của Đổng Trác khiến các quan vô cùng phẫn nộ. Thứ sử các Châu, Quận, dẫn đầu là Kỳ Hương Hầu Viên Thiệu hội quân tiến đánh, nhưng do nội bộ bất hoà nên đội quân cũng bị tan rã.

Kể từ thời điểm này, các cuộc chiến tranh giành đất đai, quyền lực xảy ra liên miên không dứt giữa các Lãnh chúa ở các Châu, Quận, sau này dần dần hình thành nên thế Tam Quốc với Lưu Bị ở đất Thục, Tào Tháo nhà Ngụy và Tôn Quyền nhà Ngô. Cuộc chiến giữa 3 thế lực kéo dài gần một thế kỷ, gây nên bao nhiêu tổn thất cho bá tánh đương thời, nhưng đó cũng là những bản anh hùng ca về sự dũng cảm, mưu lược, tấm lòng nhân ái trung nghĩa của anh hùng Tam Quốc. Đó là những con người mà hậu thế chúng ta khi nhìn lại vẫn phải thấy cảm kích. Một truyện quân sự đầy sức hút, đọc và thu nhận những bài học quý giá cho chính mình vậy.
Kinh nghiệm của Mã Tốc cho ta thấy: Dù những môn chuyên ngành có học tanh tưởi đến đâu đi chăng nữa, thì chưa chắc đã có ích khi làm việc thực tế đâu na !.

Từ gia đình Tư Mã, ta thấy: Đi làm thuê cho người khác, chẳng thà tự mở công ty còn hách xì xằng hơn nhiều !.

Kết cục của Trương Phi cho ta thấy: Phải đối xử tốt với nhân viên mình, nếu chỉ suốt ngày đè nén áp bức, chắc chắn sẽ phải chịu hậu quả, họ có thể bỏ việc tập thể, hoặc nhảy việc khác luôn !. Đừng quên rằng: lò xo càng ép, bung càng mạnh !

Cuộc đời Hoàng Trung cho ta thấy: Tuổi tác không thành vấn đề, quan trọng là: thực lực. Đừng coi thường nhân viên già. Đôi khi họ làm còn tốt hơn nhân viên trẻ đấy nhá !.

Kinh nghiệm của Trần Cung cho ta thấy: Ông chủ muốn tìm nhân viên tốt đã khó, nhân viên muốn tìm ông chủ tốt, để cống hiến, còn khó hơn bội phần !.

Kinh nghiệm của Hoa Đà cho ta thấy: Chỉ có kỹ năng chuyên ngành thôi thì chưa đủ. Quan trọng là: phải được nhà nước chứng nhận, đủ giấy tờ dỏm hợp pháp, dẫu rằng bằng cấp lớp 3 trường làng Phó Giáo Sư Tiến sĩ giấy mua ngoài chợ hóa chất độc hại KIM BIÊN đi chăng nữa, cũng phải qua được những thí nghiệm lâm sàng lẫn thực tế. Những phòng mạch tư nhân, hay thầy thuốc rong nói chung như Bộ chưởng Y Té giếng KIM TIẾN KIM LÙI mà “tâm tư”: vaccin có những nguyên nhân mà không rõ nguyên nhân nên bệnh nhân mới xí lắc léo như vậy … thì không thể tin được đâu na !.

Câu chuyện Tào Tháo mời Từ Thứ cho ta thấy: Trong cuộc cạnh tranh khốc liệt tìm nhân tài, có thể không từ một thủ đoạn nào cả. Chơi tới bến luôn, cho dù mời người đó đến công ty ăn lương không, chẳng phải làm gì cả, cứ ngồi chơi xơi nước, kiểu Đại biểu Nghị gật ngủ gục khi họp, còn hơn là để anh ta làm việc cho đối thủ, ảnh hưởng đến tiền đồ của công ty mình đấy nhá !.

Kinh nghiệm Tuân Úc cho thấy: Giỏi đến đâu nhưng trái ý chủ thì không thể nhận được hậu quả tốt đẹp đâu nha, đừng có mơ mộng !.

Bài học của Lưu Thiện: Giả ngây ngô thì còn giữ được mạng lâu dài. Hãy học cái gương của Nhà văn NGUYỄN QUANG ở Hà Lội “tâm tư” mí đàn em rằng: Sở dĩ mà tao sống yên ổn tới bi giờ là vì: tao giả NGU đó !

Về Lưu Biểu: Tiền bạc đất đai nhiều mà không có tầm nhìn thì sớm muộn gì cũng mất trắng hết, trở thành dân oan khiếu kiện.

Lại nói về Quan Vũ: Khinh địch ắt chết thảm !. (Mà không khinh địch cũng ngủm củ tỏi luôn ?)

Chú Trương Phi thì: Nóng nảy thì việc gì cũng hỏng bét hết !.

Còn từ Ngụy Diên cho thấy: Nhân viên mà đã có ý tạo phản, thì trước sau gì nó cũng phản (chỉ là cơ hội chưa đến mà thôi ! Nó “giả lai” đấy: Để rồi sẽ biết tay ta ???). Thà ta phụ nó, hơn là để nó phụ ta !!!

Về phần Vương Tư Đồ: Muốn giết được hổ lớn thì phải dùng đến “Liên hoàn kế”, chứ dụ hổ ra khỏi hang, chưa chắc đã bắt được hổ một cách êm xuôi đâu na. . ./.

Leave a Reply