home Thơ Lễ Đọic Lập Hoa Kỳ.

Lễ Đọic Lập Hoa Kỳ.

yêu thương

Lễ Độc Lập Hoa Kỳ
Đêm Độc Lập Hoa Kỳ ngồi ở chốn bình yên:
Uống rượu!
Rượu tràn ly, tình nghĩa tràn đầy,
Những thằng bạn của 40 năm ngày ấy
Tóc không còn xanh, lưu lạc chốn này.
Kêu bằng: Tụi bay!
Gọi: Nơi Đồi Gió.
Trong men rượu, bạn kể, ngày ngưng bắn,
Hiệp định hòa bình nhưng xác đồng đội còn phơi,
Chiếm đất, cắm cờ, da beo, da cọp
Dường như “hai bên” có cùng tiếng nói Việt Nam
Thằng Bắc, thằng Nam có “con sông” ngăn cách.
Bạn lại gửi cho những dòng thơ,
Trả lời: “Bờ Vẫn Còn Xa”
Cầu Hiền Lương đã thông thương Nam Bắc?
Thật tội cho cây cầu, hay định mệnh quê ta!
Ngoài kia, pháo bông nổ giữa màn đêm;
Rực rỡ!
Trong nhà, tiếng cụng ly kêu rổn rản;
Ơ hờ!
Ly rượu. Bỗng! không còn ngọt đẫm bờ môi,
Miếng thịt. Chợt! như nghẹn nơi cổ họng.
Bao nhiêu năm rồi?
Nước vẫn qua cầu!
Lòng người chưa đổi,
Bờ vẫn còn xa.
Đêm độc lập Hoa Kỳ nhà nhà mở tiệc.
Lái xe đi xa thăm viếng nhiều nơi.
Thành phố bình yên,
Đường êm như thảm,
Thế sao lòng khắc khoải chưa nguôi,
Giọng nói tiếng cười vẫn khác!
Đêm nay, say rượu hay say men bạn,
Miền Đông dồn dập gọi miền Tây,
Ở Nam gọi Bắc California,
Canada đến Thung Lũng Tình Xanh,
Tiếng chữi thề vang trong máy.
Sáng thức giấc…Ủa! Cali đất Mỹ.
Đêm qua nhắc kỷ niệm xưa!
Phong Hứa, Hùng Dù nhắc “dấu vết của chiến tranh!”
Đêm, sau giờ làm việc thằng M113 còn thức.
Khoẻ, Ngọc, Cử, Đuông, Hải ….
nói về những người đồng đội ngã gục
giả từ “cuộc chơi”………….
Trong niềm vui chung còn nỗi niềm riêng,
Vật chất thừa, lòng vẫn chưa yên.
Bao giờ đôi ta cùng nhịp?!
Mừng ngày độc lập quê hương?
Bángiùi331

Tâm Sự Người Lính Già

Hai chín tháng bảy, bảy hai; ngày ấy.
Giữa Vũ Đình Trường sáng rực lửa trong đỉnh đồng
Trước hồn thiêng sông núi
Trước thân nhân, bè bạn
Một ngàn năm trăm mười bảy chàng trai
Quỳ xuống nhận trách nhiệm trên vai
Đứng lên vươn mình như Phù Đồng
Ra sức anh tài quyết bảo vệ non sông
-Ngày ấy?
-Ừ! Một ngày đặc biệt không quên.
Thời gian trôi qua lặng lẻ
Có ai trẻ mãi không già?
Ba mươi chín năm trôi qua.
Một ngày đẹp trời có người nhắc nhở;
Kỷ niệm tràn bờ, òa vỡ
Những chuyện xưa trở về
Những tấm lòng trăn trở.
-Ngày đó!
-Ừ! Thì ngày đó.
Ai chẳng biết chúng ta còn trẻ
Tuổi đôi mươi phơi phới tương lai
Tránh nhiệm gánh trên vai
Bước vào đời hăm hở.
Thế rồi…đời không là mơ
Kinh Kha bước qua Dịch Thủy
Chuyện không thành
Chỉ còn biết ngước mặt nhìn trời
Than ôi! Hồn ai nấy giữ
Phước ai người đó có phần.
Chín tháng học hành
Ba năm đối diện…
Còn lại gì sau cơn bão lửa gian nan.
Bây giờ ngồi nghĩ lại.
Hỏi: Chúng ta còn mấy đứa?
Đáp:Tan tác khắp mười phương
Đứa lên cõi thiên đường ngay vào ngày hai chín
Đứa để lại đôi chân làm quà
Đôi mắt, cánh tay…vết đạn trong thân thể
Và tất cả hoài bão ước mơ.
Tất cả còn lại gì?
Hết còn hăm hở!
Một sáng Thu về chợt nhìn lại,
Ai đứng trong gương?
Có nét hao hao giống một người.
-Thôi nhắc làm chi!
-Tại sao không nhắc?
Sáng nay, nhìn hình ảnh bạn bè
Dăm ba đứa ngồi lại bên nhau
Đứa ở đằng đông, đứa đằng tây;
Tóc hoa râm hai thứ trên đầu
Và chúng mày còn thương yêu nhau
Gặp bạn nâng chén tri kỷ. Ôi, trân quý!
-Già rồi.
-Ừ già thì có làm sao?
“Lục thập nhi nhỉ thuận”,
Bạn nhắc làm chi thế sự.
Một hoa giáp thời gian đè nặng đôi vai.
Bạn làm lại từ đầu bằng đôi bàn tay trắng
Làm lại ở tuổi không còn xuân
Sau bao nhọc nhằn lang thang khắp núi rừng.
Có đứa không trở về,
Có đứa bây giờ còm cõi,
Có đứa chuẩn bị ra gò.
Thôi nhắc làm chi, bạn cứ khuyên
Ừ, chỉ còn là kỷ niệm.
Thư qua lại Hùng cụt nhắc,
Thanh Phong, rồi Hiền Phong,
Mậu Xôi, nào Hào ba lăm,
Hoài 113, Ngôn, Dĩnh, Lý Bane
Có Thọ Hù, Chính trọc, Hiệp, Ngọc, Long, Yên…
Nhớ gói xôi và 301, nhớ cầu Bến Nọc
Nhớ Chợ Nhỏ, Gò Công…
Nhớ những bài đã học, phạt nhảy xổm, trườn, bò…
Còn bao người nhớ, không nói ra?
Tình ta vẫn giữ qua thời gian
Cao quý thay tình bạn.
Trần Đình Quảng, nỗi nhớ thành thơ!
“Bụi thời gian phủ mờ dĩ vãng …
Pha sương mái tóc buổi chiều tà …
Có ai về lại TĂNG NHƠN PHÚ ?
Gởi nén hương lòng nhớ Cố Nhân …”
Sáng nay, ngồi nhớ lại
Thương các bạn vô cùng.
Bángiùi
Campbell 20110729

Leave a Reply