home Tuỳ Bút Mùa Hạ với những cơn mưa.

Mùa Hạ với những cơn mưa.

cơn mưa

Phượng Linh-Việt Ðiểu

Ngàỵ..tháng…năm…

Mưạ  Sao mưa đầu mùa lại đến vào ban đêm nhỉ? Mình vẫn còn thức, đang “chiến đấu” với mấy bài tập hóa hóc búa phải ôn cho ngày thi đến, bỗng nghe lộp độp trên mái tôn…mưa nhảy điệu Rumbạ  Một giọt mưa bắn đập vào mặt kiếng vở tan chảy dài xuống thành cửa sổ.  Mình nh  Nhớ cáithời mình dùng viết chấm mực tím gò từng nét “tập viết”.

Mỗi mùa mưa đến mình đều phải thủ sẳn một mẩu phấn trắng nhỏ mang theo vì sợ mưa bắn vào tập làm ướt nhoè dòng chảy  Rồi hai giọt, ba giọt… Dù phấn có lăn một đường, vẫn chưa khô.  Lúc đó nhỏ Cò cũng bị như vậy, và nó khóc òa lên vì sợ tập dơ cô trừ điểm, mình phải dỗ nó bằng một chầu gỏi Ðinh Tiên Hoàng mới thôị  Sao lúc này mình nhớ nhỏ Cò quá, đã chín năm rồi có gặp nó đâủ  Có lần Cò viết trong thư gửi mình: “Nhớ nha mi, ta với mi hẹn nhau ở công viên, vào đúng cơn mưa đầu mùa, hai đứa mình sẽ đạp xe chạy long rong cho mát, như cái “thời đó” nha mị!”  Mình hồi âm “Ừ! nhưng sợ “già” rồi, đi long rong có được không mi?  Vậy mà hai đứa cũng móc ngoéo “trong thư”.  Bây giờ mình không thể chạy ra công viên được.  Không biết giờ này nhỏ Cò đang làm gì. Ðang học?  Hay là đang ngủ khọ  Dù lãng mạn cách mấy mi cũng không dám thò chân ra đường vào ban đêm phải không Cọ

Ngàỵ..tháng…năm…

Trời tháng mười bên CA này thật buồn, tiết trời đổi áọ Mưa đến rồi đi, gió cứ thổi lành lạnh mỗi khi mình bước chân ra cửạ  Buổi chiều, ngồi đón chuyến xe buýt về nhà, lại nhớ nhỏ Cố  Nhớ cái lần gặp mặt cuối năm học chín năm trước.  Một buổi chiều, sau khi thi chuyển cấp, thật tình cờ, mình gặp nhỏ Cò trên đường đi học thêm về.  Mình phải

gọi ba lần cái lỗ tai điếc của nó mới nghe được.  Mừng ơi là mừng.  Hai đứa kéo nhau vô quán “nhậu”… yaourt.  Nó bảo “Ta tính tới nhà mi đây”. “Ðể làm gị”. “Ðể đền tộị  Tối qua ta mắc xào mấy bài sinh, không ra công viên được”.  Mình không nói gì, chỉ tủm tỉm cườị  Cò lấy trong cặp ra mộtthỏi sôcôlạ  Mình cầm lấy, rồi bẻ cho nó một nửa, lần đầu tiên mình thật thà: “Chia cho mi nè, tối qua ta cũng đâu có tới công viên!”  Rồi hai đứa phá lên cườị  Chỉ hai tuần không gặp nhau mà có bao nhiêu chuyện để nói để cườị   Ðột nhiên Cò nhìn xa xăm.  Mưa bay bay ngoài đường.  Ngừng một lúc lâu, Cò nói “Sắp chia tay thật rồị  Mi sắp đi xa rồi, mi sẽ nhớ những cơn mưa đầu mùa chứ mi?”.  Mình gật đầu, mà mắt đã thấy ướt ướt cay caỵ  Cò tiếp “Ta cũng vậỵ  Ta sẽ nhớ mi, ta sẽ nhớ lời hẹn ở công viên vào mỗi cơn mưa đầu mùa”…

Thế mà đã chín năm rồi, chín mùa mưa đã trút xuống trong sân công viên buồn, mình đã lỗi hẹn, mình đã để lại nhồ Cò với cơn mưa “chiếc bóng”.  Mai mốt, dù có làm cô này, cô nọ, tụi mình vẫn cứ là bạn của nhau với câu hẹn “đầu mùa mưa”phải không Cỗ…

Ngày …tháng…. năm

Linh ! mùa mưa cali thật buồn. Những giọt mưa đập vào cửa kính vở tan thành giòng trên khung cửa sổ.  Nhũng giọt mưa nhảy điệu Rumbạ  Nhưng Linh ơị  Mưa Sài Gòn không phải đập vào cửa kính nhưng đập trên những mái tôn, trên vách lá, trên những tấm bạt ‘ny-lon’.  Mưa chảy dài trên những con hẽm hun hút sâu lầy lội và trên những tấm thân còm cõi của những em bé không nhấ  Mưa Sài gòn bây giờ không đẹp như những ngày mình còn có nhaụ  Công viên hò hẹn của chúng mình không còn thơ mộng.  Những công viên đầy cây xanh bây giờ hoang vu lắm.  Chúng mình và tuổi của thời ‘ô-maí đã vụt qua thoắt nhanh.  Cò không còn chờ đợi những cơn mưạ  Linh đã đi rồị  Phố phường bây giờ tấp nập ồn àọ  Nhà cao tầng mọc lên vô số, những căn nhà cao tầng đã che mất bóng mát.

Tuổi ‘ô maí Linh đi rồi thành phố bây giờ buồn lắm. Những cơn mưa làm Cò nhớ thật nhiềụ  Hai đứa mình giờ mổi ngầ  Linh đang làm gì giờ nàỷ  Linh đang đánh vật với bài hóa hóc búa phải không Linh?  Cò bây giờ đang đánh vật với mấy phép tính cộng trừ.  Cộng làm sao cho bửa ăn có nhiều dinh dưởng.  Trừ làm sao cho hết nổi nhọc nhằn. Linh đừng buồn vì Cò không còn nhí nhảnh như xưạ  Hai phương trời cách biệt.  Hai cảnh sống trên đường hình học song song.  Phương trình bậc nhất Cò giải hoài không được.  Làm thế nào giải nổi ẩn số cho cuộc đờỉ…

Mưa Sài Gòn đã về từ lâụ  Năm sắp hết và con người càng ngày càng xa cách tuổi thợ  Cò không muốn làm hoen mờ kỉ niệm.  Nhưng Cò không muốn sống giả dối với Linh.  Mai mốt nầy dù có làm cô nầy cô nọ xin giữ cho nhau được chút nầy phải thế không Linh?!…

PhuọngLinh… VietÐieu

Leave a Reply