home Chuyện Ngoài Phố Ngô Kỷ chơi “game”

Ngô Kỷ chơi “game”

Inline image 2
      Cuộc đời là một tấn tuồng, nên Ngô Kỷ rất thích “hề”
Little Saigon ngày 22 tháng 1 năm 2016,
Kính thưa Quý Đồng Hương,
 
Đang “động não” để viết tiếp phần 2 loạt bài “Phản đối Giám sát viên Andrew Đỗ nhận tiền “nhơ nhớp và bất nghĩa” của báo Người Việt đúc tượng Đức Thánh Trần,” thì tình cờ thấy vài bài viết liên quan đến việc tôi trả lời phỏng vấn trước kia, nên để khuây khỏa đầu óc, tôi xin phép gởi đến quý vị thưởng lãm, với hy vọng giải tỏa được phần nào hiểu lầm của một số người chưa hiểu rõ về nhân sinh quan của tôi.
 
Kèm đây là Link của bài viết tuần rồi http://baivietchongvietgian.blogspot.com/2016/01/phan-oi-giam-sat-vien-andrew-o-nhan.html, xin quý vị đón đọc bài viết kế tiếp sẽ được phổ biến trong nay mai.
 
Trân trọng,
 
Ngô Kỷ
=================
   Ngô Kỷ chơi “game”
 
Viet Weekly (VW): Nói về trò chơi “game” trong lãnh vực tranh đấu, quan niệm cuộc sống của anh Ngô Kỷ. Gần đây anh nói thẳng, đối với cuộc đời của anh là một cuộc chơi. Nhưng mà có nhiều người không hiểu hoặc không rõ cái quan niệm này. Nhân dịp đây chúng tôi cũng muốn được anh Ngô Kỷ trước hết định nghĩa chữ “game” hoặc là “trò chơi” như thế nào, rồi sau đó đi tới cái cụ thể hóa trong những hoạt động cuộc sống của anh.
Ngô Kỷ (NK): Trò chơi hay cuộc chơi mà tiếng Mỹ gọi là “game” được mỗi người nhìn qua một khía cạnh, một lăng kính khác nhau, có nghĩa bóng, nghĩa đen. Người thì nhìn tiêu cực, người thì nhìn tích cực. Có người khi nói tới “game” là nghĩ đến chuyện cờ bạc Las Vegas hay tứ đổ tường, tuy nhiên riêng tôi thì “game” được nhìn một cách nghiêm túc, serious, chính đáng kể cả có cái lý tưởng trong đó nữa.
Khi ra sân chơi ai cũng muốn chiến thắng. Bằng chứng là các trường học tranh giải Football cho vui thôi thế mà “húc” nhau chí mạng, có khi phải gãy tay, gãy cổ. Đã là “game” rồi thì không còn phân biệt là vô vị lợi hay danh lợi. Chơi là phải quyết chiến thắng, đó là cái điểm chính mà tôi muốn nói tới. Khoảng 50 năm trước tôi có ông chú tên là Ngô Thế Hoan chơi cờ tướng, suy nghĩ nước cờ đến nỗi đứt mạch máu trên đầu chết ngay trên bàn cờ. Kể ra như vậy để chứng minh giá trị của trò chơi “game” cũng trả giá đắc lắm chứ không phải là một trò đùa. Trò chơi cũng lắm công phu. Chính Nguyễn Công Trứ cũng đã từng bảo: “Chơi cho lịch mới là chơi. Chơi cho đài các cho người biết tay.” Trò chơi cũng có loại sạch loại tồi, loại sang loại hèn, loại văn minh loại dỏm v.v..
Đối với tôi khi chơi “game” tức mình tự nguyện, vui vẻ chứ không ai ép buộc, áp lực cả. Do đó khi tôi nói đến chữ “game” tức muốn đến cái giá trị, cái hay ho, cái trong sáng khi chơi “game”. Vì muốn thắng “game” phải dồn hết mọi nỗ lực, trí khôn, sức lực và mưu lược để có thể chiến thắng, thành công. Vì vậy những gì mà tôi đang làm, đang đương đầu chính là “game” của tôi.
VW: Cái quan niệm “game” mới có đây hay là đã có từ lúc anh còn trẻ, hay từ lúc nào?
NK: Tôi nghĩ là có từ lúc tôi vào đại học cho tới nay. Tôi cảm thấy hạnh phúc rất nhiều khi tôi được sống tại một quốc gia tự do như thế này nên tôi mới có cơ hội chơi “game”. Nếu mà ở lại Việt Nam thì có lẽ cộng sản đã cắt lưỡi chặt tay tôi rồi vì làm gì chúng cho tôi được nói, được viết tự do như vậy. Nếu mà tôi không được chơi “game” chắc là tôi buồn lắm và đời sẽ chẳng còn ý nghĩa gì đối với tôi nữa.
VW: Bây giờ có thể chia ra làm hai mặt, phần đầu về quan niệm trò chơi “game” trong đấu tranh, và phần hai là về đời sống cá nhân anh đối với tình yêu, tình cảm hoặc bằng hữu. Trước hết xin anh nói về vấn đề đấu tranh.
NK: Tôi nghĩ khi đề cập đến chữ trò chơi “game” trong vấn đề đấu tranh chắc sẽ có người dị ứng và cảm thấy bị xúc phạm, cho rằng tôi dè bỉu, nhục mạ và hạ thấp chỗ đứng của sự đấu tranh, dân tộc, cộng đồng v.v.., và tôi tôn trọng quyền tự do phản ứng của họ. Riêng tôi là một người sống rất thực tế, tôi không quan tâm đến các hình thức màu mè hay các mỹ từ rổng tuếch. Cứu cánh biện minh cho phương tiện do đó tôi làm bất cứ điều gì để đạt thành công. Trong đấu tranh tôi dùng mọi thủ đoạn, phương thức, chiến thuật để đương đầu với đối phương nhằm chiến thắng. Để cho “trận chiến” bớt vẻ nặng nề và căng thẳng tôi biến cuộc chiến trở thành một trò chơi “game”. Các động từ như “đấu tranh, tranh đấu, chiến đấu, hy sinh, dấn thân” v.v..tôi không cho quan trọng, mà chỉ cần “chơi” sao mà thắng là được rồi. Nói tóm lại, trò chơi “game” trong đấu tranh chỉ là phương thức hành động để chiến thắng, nó mang tính chất “kỷ thuật chuyên môn” chứ không có gì là xúc phạm đến ý nghĩa tinh thần cả.
VW: Trong đấu tranh người ta thường nhìn anh vai trò là người lãnh đạo, thế thì trong các các trò chơi “game”, anh có chơi đúng luật hay không, anh có tôn trọng các người cùng chơi với anh hay không, và anh có đề ra các nguyên tắc, luật lệ của cái “game” một cách công bằng hay không?
NK: Tôi thường chơi “game” một mình. Tôi chủ trương “có sức chơi thì có sức chịu” vì tôi tự chủ được chính mình và sẵn sàng chấp nhận bất cứ hệ quả nào đến với mình dù là đến với cái tình huống xấu nhất hay tồi tệ nhất. Tôi rất dè dặt với những người khác vì họ không phải là tôi. Họ có quan niệm sống, đời sống, tính tình, hoàn cảnh, tính toán, mục đích khác với tôi, nên tôi chỉ sẵn sàng hợp tác với họ trong giai đoạn và trong từng “trận chiến” mà thôi. Họ có thể tham dự vào trò chơi “game” của tôi mà họ không hề phải chịu liên đới một trách nhiệm hay thiệt thòi nào cả. Tôi luôn bảo vệ họ và đặc biệt tôi không bao giờ lợi dụng họ cả. Bằng chứng là tôi chấp nhận bị kiện cáo rất nhiều trận mà không bao giờ kéo người khác vào. “Game” của tôi thì tôi phải tự trả giá, vì đó là luật của “game”.
VW: Anh có nghĩ rằng anh đã thắng ở trong cái phương diện là anh vẫn còn tồn tại duy trì cái tinh thần tranh đấu của anh, là bởi vì anh đã đạt được cái nguyện vọng mà anh muốn chơi “game”. Nhưng đối với những người cùng đi với anh, cùng làm việc với anh thì họ bây giờ quay qua phản đối, chửi bới, chê bai anh. Anh nghĩ thế nào?
NK: Như tôi đã nói ở trên là tôi không kéo ai vào cái “game” của tôi cả. Họ lớn hết rồi, họ biết họ làm gì và muốn gì, không ai có thể lừa phỉnh được họ. Rất tiếc là khi ra “chiến trường”, mỗi người có cái nhìn về trận chiến khác nhau tùy theo trình độ và kinh nghiệm. Có thể có người không hiểu được các chiến thuật, đường đi nước bước của tôi nên họ đâm ra hoang mang. Rồi từ đó họ đó họ sinh ra ngờ vực, nghĩ ngợi lung tung để rồi trách móc, giận hờn, chê bai tôi. Đó là chưa kể có vài ba người muốn “soán ngôi” (cười) nên bày ra đủ trò ganh tị, dèm pha để kiếm chút danh hảo “lãnh tụ” v.v.. Trong suốt 27 năm tôi bỏ công sức ra để góp tay trong cuộc đấu tranh từ chính trường Hoa Kỳ cũng như trong cộng đồng tỵ nạn, tôi muốn thách thức và yêu cầu bất cứ ai chống đối, chê bai, dè bỉu tôi, xin hãy trưng dẫn ra những sai trái, bê bối, lầm lẫn, tội lỗi của tôi đối với cộng đồng đất nước. Tôi rất khinh “chó sủa trong hàng rào”.
VW: Cho đến giờ phút này cái “game” mà anh đạt được là về vấn đề tài chánh, danh vọng, tình cảm cá nhân hay vấn đề gì?
NK: Thật sự cái hạnh phúc to lớn nhất của tôi trong các cái “game” mà tôi đạt được là tôi đã được tự do làm bất cứ điều gì tôi muốn. Được tự do đối đầu và trừng trị bọn Việt gian bằng hình thức này hay phương tiện khác là tôi mãn nguyện lắm rồi. Tôi không cầu mong đạt những cái vật chất tầm thường, tôi chỉ muốn quét sạch bọn Việt gian, bọn ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản khỏi cái thủ đô tỵ nạn Little Saigon này.
VW: Bỏ ra 27 năm để hoạt động và hy sinh những hạnh phúc cá nhân của mình như vấn đề vợ con, gia đình để anh chơi cái “game” này, anh có nghĩ là cho tới giờ phút này anh thấy rằng có mệt mỏi không, có tiếp tục không, hay là sẽ thay đổi cái đường hướng, cái “game” chơi như thế nào hay không?
NK: Trong kinh Lạy Cha của Công Giáo “Lạy Cha, xin Cha cho con hằng ngày dùng đủ”, do đó tôi cũng thích chủ trương sống từng ngày. Còn hơi thở thì “game” tôi còn, mà còn “game” là tôi còn vui. Không có vấn đề “hy sinh” vì tôi “tự nguyện” chơi “game” mà, chứ đâu có ai  áp lực tôi đâu. Không thể “bắt cá hai tay” được”, do đó hãy vui trong cái mình đang chọn lựa, vậy thôi!
VW: Câu chuyện hôm nay đúng vào Ngày Lễ Mẹ, tức là nói về một chút riêng tư. Anh cũng là người công chúng, anh có nghĩ khi anh chơi “game” như vậy, anh hy sinh phần nào cho cái đời sống cá nhân, gia đình anh không? Cho tới giờ phút này, người ta nói là ở tuổi anh phải là có con thậm chí là có cháu nữa, anh có chơi “game” trong tình yêu hay trong đời sống hôn nhân, anh có đánh cuộc với nó không?
NK: (cười) Tôi xác định nhiều lần, mỗi người có quan niệm về hạnh phúc khác nhau. Tôi làm được cái điều tôi muốn làm là hạnh phúc tuyệt vời lắm rồi. Tôi chẳng có đánh đổi hay hy sinh gì cả. Lâu nay tôi cho là các cái “game” mà tôi chơi, nó vui và hào hứng  hơn chuyện lấy vợ (cười), nhưng bây giờ anh nhắc tới nhắc lui tới mấy lần làm tôi bắt đầu suy nghĩ đấy (cười).
VW: Có thể các người phụ nữ ái ngại cái thú chơi “game” của anh nên họ nhát gan không dám đi sát với cuộc đời anh như những người bình thường khác, anh có nghĩ như vậy không?
NK: Anh đi hỏi mấy bả chứ tôi đâu có phải là phụ nữ mà trả lời (cười).
VW: Có bao giờ có người phụ nữ nào nói với anh điều đó, nói là anh ngưng chơi “game” đi để mà sống cuộc sống bình thường không? Anh trả lời ra sao về câu đề nghị đó của họ?
NK: Tôi quên mất rồi (cười).
VW: Chắc có những lúc anh nằm vắt tay lên trán, anh tự nhủ là tại sao mình không sống như người bình thường để có một người vợ hiền, đứa con ngoan như thiên hạ không?
NK: Anh mà nhắc nữa là tôi tủi thân khóc đó nhé (cười).
VW: Năm nay anh 60 tuổi, và cái “game” của anh vẫn tiếp tục. Anh có nghĩ cái điều mà anh đã đi là đáng tiếc. Cho nên kết luận lại là 60 tuổi là một cái tuổi có thể kết luận một phần nào về cuộc đời của mình, anh có nghĩ là đến khi nào cái “game” anh nó mới “over”? Nghĩa là hết “game” để mình chuẩn bị cho lúc về hưu hay qua bên kia thế giới chẳng hạn.
NK: Anh biết rồi, tôi tuổi Nhâm Thìn, tuổi Tây là Leon, bàn tay chữ Nhất, cái trán tôi thì thuộc loại “cứng đầu”, thế thì tôi làm gì có chuyện ân hận về hành động của mình đã làm. Tôi quyết định làm điều gì là tôi làm cho tới cùng, quyết tâm, quyết chí, bình thản, tự tại và tâm hồn rất bình yên. Cám ơn anh đã quan tâm cho cuộc đời còn lại của tôi. Hãy để “Que’ Sera, Sera – What will be will be”. Hôm nay còn gặp được anh và tâm sự với nhau như vậy là hạnh phúc lắm rồi. “Sợi tóc trên đầu rơi xuống đều do Thánh Ý Chúa” mà, phải thế không anh?!

Leave a Reply