home Gia Đình, Thơ Người Bạn Thương Binh

Người Bạn Thương Binh

‎(Hình lấy từ FB Kiet Tran>Miền Nam Việt Nam- Hình minh hoạ)

Kiet Tran‎ to Miền Nam Việt Nam
July 5 at 4:31 PM
(Tình cờ đọc được một bài thơ hay, nhưng không thấy ghi tựa – HĐN)

Tao bị thương hai chân,
Cưa ngang đầu gối !
Vết thương còn nhức nhối.
Da non kéo chưa kịp lành…
Ngày ” Giải phóng Miền nam ”
Vợ tao ” Ẵm ” tao như một đứa trẻ sơ sanh…!
Ngậm ngùi rời ” Quân-Y-Viện ”

Trong lòng tao chết điếng,
Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK !
Súng ” Trung cộng ” hay súng của ” Nga ” ?
Lúc này tao đâu cần chi để biết.
Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do Miền nam
-Nước Việt,
Mang chữ ” NGỤY ” thương binh.
Nên ” Người anh,em phía bên kia…”
Đối xử với tao không một chút thân tình…!

Mày biết không !
Tao tìm đường về quê nhìn không thấy ánh bình minh.
Vợ tao: Như ” Thiên thần” từ trên trời rơi xuống…
Nhìn hai đứa con ngồi trong căn chòi gió cuốn,
Bụi đất đỏ mù bay !
Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
Làm sao ” Ôm ” nổi bốn con người trong cơn gíó lốc.
Cái hay là: Vợ tao giấu đi đâu tiếng khóc.
Còn an ủi cho tao,một thằng lính què !

Tao đóng hai cái ghế thấp,nhỏ bằng tre,
Làm “Đôi chân” ngày ngày đi lại
Tao quét nhà; nấu ăn; giặt quần; giặt áo…
Cho heo ăn thật là “Thoải mái” !
Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
Bông trổ trắng ngần !
Lên liếp trồng rau,thân tàn tao làm nốt.
Phụ vợ đào ao sau vườn,rồi thả nuôi cá chốt.
Đời lính gian nan sá gì chuyện gíó sương…

Xưa, nơi chiến trường
Một thời ngang dọc.
Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không “Buồn khóc”!
Vậy mà bây giờ…
Nhìn tao…nuớc mắt bả…rưng rưng !

Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng.
Kể từ ngày, mày “Được đi Cải tạo”!
Hàng thần lơ láo – Xa xót cảnh đời…
Có giúp được gì cho nhau đâu khi:
Tất cả đều tả tơi !

Rồi đến mùa “H.O”
Mầy đi tuốt tuột một hơi.
Hơn mười mấy năm trời…
Không thèm quay trở lại
Kỷ niệm đời Chiến binh
Một thời xa ngái.
Những buổi chiều ngồi hóng gió nhớ…buồn hiu !

Mai mốt mầy có về thăm lại Việt nam
Mầy sẽ là “Việt kiều”!
Còn “Yêu nước” hay không – Mặc kệ mầy.
Tao đếch biết !
Về, ghé nhà tao.Tao vớt cá chốt lên chưng với tương…
Còn rượu đế tự tay tao nấu
Cứ thế, hai thằng mình uống cho đến…điếc !

Trang Y Hạ

====================================
Người Bạn Thương Binh

Nghe mày bị thương hai chân,
Cưa ngang đầu gối !
Vết thương còn nhức nhối.
Da non kéo chưa kịp lành…
Vợ mày ẳm mày như đứa trẻ sơ sanh
Về vùng kinh tế mới
Khi người lính Bắc vào
Tôi nghiệp thân tao, khi đó
Đang ở cách Bịnh viện Cộng Hòa vài ba trăm thước
Làm lính gát Bộ TTM
Cho mấy “xếp” lên tàu
Bay ra hạm đội.
Tao chẳng biết làm gì, cởi áo ra đi
Bước qua người QC
Ngơ ngác đứng nhìn
Thành phố thật là hổn độn.
Mày về với vợ, với con
Tao về với gia đình vất súng xuống kinh
Ngồi “nước lụt” xem “Giải Phóng Quân” ngồi trên xe “bọc thép”
Như thằng Mán vào thành
Trong khi Mày chẳng biết làm gì
Thì tao dẫn vợ cùng con
Một đống ôm nhau:
Chôn áo, xé quần, cắt móng tay, may bộ đồ đen
Nhìn cha, nhìn mẹ thất thần
Nhìn bầy em ngơ ngác!!!
Trong lòng mày chết điếng
Mày chẳng cần biết súng “Trung Cộng” hay súng “Nga”
Thì anh em mày nổ lựu đạn “Mỹ”
Chết giữa phố phường
Chết ngay trong giờ oan nghiệt.
Xác chẳng ai chôn.
Mày còn có đất để đào ao nuôi cá,
Có vườn để thấy bông bắp trắng ngần
Còn anh em mày
Những thằng cùng chiến đấu
Thất lạc gia đình, bỏ thây nơi gầm cầu, bãi trống
Không một nén nhang
Không một lời đưa tiển
Ai “sướng” hơn ai?
Sao mày đay nghiến!
Khi mày cụt hai chân bên vợ
Còn có thằng lăn lóc giữa chợ đời
Cụt giò, cụt tay, đui, què mẻ sứt
Không vợ không con
Còn những thằng “được đi cải tạo”
Nào Bù Gia Mập, Phong Quang, Cổng Trời
Nào Đầm Dơi, U Minh, Suối Máu…
Còn những nơi nào cho anh em mày ẩn náu?
Sao mày trách hờn anh em?
Mày cụt 2 chân còn chiếc ghế tre
Có anh em mày bỏ xác giữa rừng
Chim tha cá rỉa
Đứa còn sống trở về: Da bọc xương
Mang căn bịnh tai ương
tứ chứng nan y có đủ…
Còn bịnh gì nữa mặc cho mày tưởng tượng,
Cùng không thấy hết sự đớn đau anh em mày phải chịu.
Bây giờ: HO chúng nó đi tuồn tuột
Trở về làm “Việt Kiều”
sao mầy biết trong đó có anh em?
Mày nên nhớ: Mía sâu có đốt
Không phải tất cả thằng lính đều cúi mặt
Không phải tất cả những thằng chiến đấu cùng mày
Vinh quy bái tổ làm “Việt Kiều”!
Tao xin mày, thứ lỗi
Tao không giận mày đâu
Tao sẽ ghé thăm mày
Canh cá chốt chưng tương,
Chai đế sẽ cùng mày ngất ngưỡng
Tao thương mày.
Tao chỉ giận đứa nào “thay mặt” mày
Viết những dòng thơ tệ
Trách hờn anh em
Gây nên cảnh “củi đậu nấu đậu”
Thôi nhé.
Bữa nào mình nhậu.

 

Lính BĐQ gát cổng TTM
Báng Giùi

Leave a Reply