home Biếm Luận, Vụn vặt Người lớn và trẻ con.

Người lớn và trẻ con.

Khổng Tử nghe cậu bé trả lời hay quá, thấy cậu bé nầy có vẻ khác lạ, liền xuống xe đến gần cậu bé bàn luận nhiều việc xa xôi. Cậu bé đều trả lời xuôi rót, nhưng có tánh cách biến trá. Đức Khổng Tử trách rằng :-  Cậu hãy còn bé mà sao đã biến trá lắm vậy ?

 

Người lớn và trẻ con.

Lê Bình

 

Thói thường trong đời sống, con người ta sau khi sanh ra dần lớn lên và thu thập kiến thức để đáp ứng với sự sống còn của chính con người. Con người phải tranh đấu với thế giới tự nhiên để sống, con người còn tranh đấu, cạnh tranh với con người để vươn lên…Tất cả những điều đó được coi là kinh nghiệm. Nếu loại bỏ vấn đề “hên xui, may rủi”, thì trong đời sống, trong việc làm…v.v. con người càng có nhiều kinh nghiệm thường thì được trọng dung và thành công hơn người khác. Ở dân gian có câu “gừng càng già càng cay”. Tuy nhiên, khi đầu óc của con người được uốn nắn theo một chiều hướng nào đó, hoặc do sống lâu, tập nhiểm thói quen của xã hội loài người…con người ta hết còn trong sáng…cho nên không chắc chắn “gừng già” cay hơn “gừng non”. Chuyện Ngoài Phố tuần nầy xin gửi đến quý độc giả một vài câu chuyện nho nhỏ về sự trong sáng, nhanh lẹ, và tươi mát của trí óc tuổi thơ…hầu giúp cho quý độc giả cao niên suy gẫm.

 

Chuyện đời xưa kể rằng: “Khổng Tử cùng một số học trò, trên đường đi gặp một đám trẻ nhỏ chơi đùa giữa đường. Ngài ngồi trên xe nhìn đám trẻ, thấy có một cậu bé cặm cụi lấy cát đắp một cái thành nhỏ mà không đùa nghịch. Đức Khổng Tử dừng lại hỏi cậu bé:

– Sao cậu không chơi đùa với mấy đứa trẻ kia ? Cậu bé đáp :

– Đùa giỡn thì vô ích. Sự đùa giỡn có thể làm rách quần áo, nhọc công mẹ vá khâu và làm buồn lòng đến cha, nên tôi không đùa nghịch.

Nói xong, cậu tiếp tục đắp thành. Khổng Tử lại hỏi :

– Cậu không tránh cho xe của tôi đi sao ?

Cậu bé thản nhiên đáp :

– Từ xưa đến giờ, xe phải tránh thành, chớ có bao giờ thành tránh xe.

Khổng Tử nghe cậu bé trả lời hay quá, thấy cậu bé nầy có vẻ khác lạ, liền xuống xe đến gần cậu bé bàn luận nhiều việc xa xôi. Cậu bé đều trả lời xuôi rót, nhưng có tánh cách biến trá. Đức Khổng Tử trách rằng :

–  Cậu hãy còn bé mà sao đã biến trá lắm vậy ?

Cậu bé trả lời:

–  Người ta sanh ra 3 ngày đã biết tìm vú mẹ, con thỏ sanh ra 3 ngày đã chạy tung tăng trên đồng nội, con cá sanh ra 3 ngày thì biết xuôi ngược khắp sông hồ. Đó là tánh tự nhiên, sao gọi là biến trá?

–  Cậu ở xóm nào, làng nào, cha mẹ ở đâu ?

–  Tôi sanh tại đây, họ Hạng tên Thác.

–  Ta muốn cậu cùng đi chơi với ta, ý cậu thế nào ?

–  Trong nhà tôi còn có cha, cần phải phụng, còn có mẹ cần phải dưỡng, có anh để phụ tùng, có em phải dạy dỗ, còn có thầy để  học hỏi, đâu có rảnh để  đi chơi với ông.

–  Trong xe ta có sẵn 32 con cờ, ta muốn cùng cậu đánh cờ, cậu có bằng lòng không ?

–  Thiên tử mê cờ thì bốn biển không người gìn giữ, chư Hầu mê cờ thì chính sự không an, nho sĩ mê cờ thì việc học đình trệ, nông phu mê cờ thì quên việc cày cấy, vì thế tôi không đánh cờ.

– Ta muốn cùng cậu đàm luận việc bình trị thiên hạ, cậu có bằng lòng không ?

– Chuyện thiên hạ khỏi phải bình, vì hoặc như núi cao, hoặc như sông hồ, hoặc như vương hầu, hoặc như nô tỳ. Nếu san bằng núi thì chim chóc không nơi trú ngụ, lấp bằng sông hồ thì cá nhờ đâu bơi lội, bỏ chức vương hầu thì dân không người trị, bỏ nô tỳ thì chủ nhân không có người để sai khiến, thế nên tôi không bình luận việc thiên hạ.

 

Đức Khổng Tử lại hỏi :

– Lửa nào không khói? Nước nào không cá?

Núi nào không đá? Cây gì không cành?

Người nào không vợ? Ai kẻ không chồng?

Trâu nào không nghé? Ngựa nào không con?

Trống nào không mái? Mái nào không trống?

Ai là quân tử? Ai kẻ tiểu nhân ?

Vật gì không đủ? Vật gì có thừa?

Thành nào không chợ? Người nào không con?

 

Hạng Thác liền đáp :

– Lửa đôm đốm không khói. Nước giếng không cá.

Núi đất không đá. Cây khô không cành.

Tiên Ông không vợ. Ngọc Nữ không chồng.

Trâu đất không nghé. Ngựa gỗ không con.

Trống độc không mái. Mái độc không trống.

Hiền là quân tử. Kẻ dại tiểu nhân.

Ngày Đông không đủ. Ngày Hạ có thừa.

Hoàng thành không chợ. Đứa trẻ không con.

 

Khổng Tử hỏi tiếp :

– Cậu có biết gì về lẽ Đạo hằng của Trời Đất ? Sự cuối cùng của Âm Dương? Đâu là phải? Đâu là trái ?

Đâu là trong? Đâu là ngoài? Ai là Cha? Ai là Mẹ? Ai là chồng? Ai là vợ? Gió từ đâu đến? Mây từ đâu ra?

Sương từ đâu có? Trời Đất xa nhau mấy dặm?

 

Hạng Thác trả lời :

– 9 lần 9 chu kỳ là 81. Ấy là đạo của Trời Đất. 8 lần 9 là 72. Ấy là Âm Dương cùng cuối. Tây là phải. Đông là trái. Trong là lý. Ngoài là biểu. Trời là Cha. Đất là Mẹ. Mặt Trời là chồng. Mặt Trăng là vợ. Gió từ cây xao động. Mây trong núi bay ra. Sương từ đất dậy. Trời Đất xa nhau ngàn ngàn vạn vạn dặm.

 

Hạng Thác đã trả lời đầy đủ các câu hỏi của Đức Khổng Tử. Bây giờ cậu bé xin thỉnh giáo Đức Khổng Tử đôi điều :

– Thưa Ngài, vịt ngỗng sao nổi trên mặt nước? Chim hồng chim nhạn sao lại kêu to? Tùng bách sao ngày Đông vẫn xanh lá?

 

Khổng Tử đáp rằng :

– Vịt ngỗng vì chân nó banh mà nổi bơi trên mặt nước. Chim hồng chim nhạn kêu to là vì cổ nó dài. Tùng bách ngày Đông xanh lá là vì ruột nó đặc.

 

Hạng Thác cười nói rằng :

– Chắc không hẳn như vậy đâu. Tôm cá vẫn nổi trên mặt nước mà chân nó có banh đâu. Ễnh ương, ếch nhái kêu to mà cổ của nó có dài đâu. Cây trúc rổng ruột mà ngày Đông vẫn xanh lá.

 

Sau khi bắt bẻ các câu trả lời của Khổng Tử, Hạng Thác hỏi tiếp :

– Trên bầu Trời có sao lấp lánh, vậy thưa Ngài có tất cả bao nhiêu vì sao ?

– Chuyện dưới đất không thiếu gì sao lại hỏi chuyện trên Trời.

– Vậy dưới đất nhà cửa san sát có bao nhiêu ngôi nhà ?

Khổng Tử lại nói rằng :

– Ta nên nói ngay chuyện trước mắt có phải là thực tế hơn không, cần gì nói chuyện Trời Đất.

– Vậy thưa Ngài nếu bàn chuyện trước mắt thì Ngài cho biết lông mày có bao nhiêu sợi ?

 

Khổng Tử không trả lời, chỉ biết cười mà thôi. Rồi day lại nói cùng các học trò rằng: “ Hậu sanh khả úy.” Đó là kẻ rất khó tìm thấy trong thiên hạ. Nói xong Ngài trở lên xe đi thẳng.

 

Và đây là chuyện đời nay:

 

Cu Tèo năm 6 tuổi học lớp Năm (theo thứ tự Năm Tư Ba Nhì Nhất). Học được một tuần thì Tèo chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao. Tèo nói là tại chương trình học quá thấp so với trình độ của em. Tèo xin cô cho lên học bậc trung học.

Cô giáo dẫn Tèo lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện. Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi Tèo một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Tèo về kiến thức tổng quát, nếu Tèo trả lời đúng ông sẽ cho bé Tèo nhảy lớp.

– Hiệu trưởng hỏi: 25 lần 25 là bao nhiêu ?

– Tèo : Dạ là 625

– Công thức tính diện tích vòng tròn ?

– Dạ là bình phương bán kính nhân Pi

– Nước bốc thành hơi khi nào ?

– Dạ khi nước sôi ở 100°C

Sau gần 1 tiếng đồng hồ tra vấn Tèo, câu nào Tèo cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng về

kiến thức khoa học của Tèo và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát:

– Cô giáo hỏi: Con gì càng lớn càng nhỏ?

Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng Tèo trả lời ngay

– Bé Tèo : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ

– Cái gì trong quần em có mà cô không có ?

Ông hiệu trưởng xanh cả mặt , nhưng Tèo thản nhiên: Dạ là 2 cái túi quần

– Ở đâu lông tóc của đàn bà quăn nhiều nhất?

Ông hiệu trưởng run lên. Nhưng Tèo tỉnh rụi: Dạ ở Phi Châu.

– Cô giáo hỏi tiếp: Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?

Đến đây thì ông hiệu trưởng chết điếng người.

-Tèo trả lời gọn bân: Dạ là cái đầu gối.

– Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?

Ông hiệu trưởng hóc mồm ra

Còn Tèo đáp: Dạ là cái lưỡi.

Cô giáo: Cái gì của cô thì nhỏ khi cô chưa có chồng và lớn hơn khi cô lập gia đình. Ông hiệu trưởng thật sự hoảng hồn chưa nghĩ ra, nhưng Tèo đáp ngay:

– Dạ là cái giường ngủ

Cô giáo hỏi tiếp: Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra?

Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo.

Tèo trả lời: Dạ là dầu sơn móng tay

– Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ?

Ông hiệu trưởng gần xỉu.

– Dạ là cây cà lem

Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với Tèo: “Thầy cho con lên thẳng đại học… vì nãy giờ …” Ông ngừng lại nhìn cô giáo.

 

Độc giả nghĩ sao? Hai câu chuyện của 2 đứa trẻ con. Ở đời đôi khi làm “người lớn” nhưng không chắc sẽ hiểu biết hơn một đứa trẻ. [LB]

Leave a Reply