home Vụn vặt, Xe Cán Chó Người Việt Năm Bờ Oanh

Người Việt Năm Bờ Oanh

 

Đi dự buổi ra mắt sách (giới thiệu sách mới) hoặc nghe 1 diễn giả thuyết trình mà lấy bánh trái thức ăn mang về thật là xấu hổ.
Có người đi chùa cũng để bụng trống tới chùa ăn lấy ăn để rồi còn bỏ vào bóp xách mang về. Ở Úc mỗi khi chùa cúng hay thuyết pháp thường đãi PT ăn. Nhưng ngưòi ta không chờ cho xong lễ hay xong thuyết pháp, tới giờ là kéo một đoàn quân vào ngồi hết các bàn. Những người tụng kinh hay nghe thuyết pháp xong ra không còn bàn trống phải đứng lóng ngóng chờ họ ăn xong ra về mới có chỗ ngồi. Đó là môt tệ nạn mà các thầy cô trụ trì không dám nói sợ mích lòng. Những người nầy họ làm như đói lâu ngày chỉ mong chùa cúng là tới ăn. (Đúng là cô hồn mà không riêng tháng Bảy, mùa nào lễ nào cũng đều làm vậy.)
Lời thật mích lòng, mong rằng người Việt mình nên bỏ thói xấu nầy.
M Huynh

Người Việt “Năm Bờ Oăn”
Tác giả: Chu Tất Tiến

Thật đấy, nói “Người Việt Năm Bờ Oăn” không sai tí nào! Hồi Tư tôi còn ở quê, đọc thư bạn bè, bà con từ Mỹ gửi về, cứ tả oán là “Câm, Què, Đui, Điếc”, không biết nói tiếng Anh là câm, không biết đi xe là què, không biết chữ là đui, không nghe được gì là điếc. Mỹ gọi thì chỉ biết “Dét, Sơ”, lâu lâu nói lộn thành “Nô, Sơ!”, ngoài ra thì vất vả, cực khổ lắm.

Thế nhưng khi qua Mỹ theo diện “hát ô”, thì Tư tôi tá hỏa tam tinh, vì thấy hoàn toàn ngược lại những gì mình nghe khi trước. Người Việt mình, sau 15 năm tái định cư, đã trở thành Năm Bờ Oăn hết rồi! Cứ đi chợ thì biết liền, các bà vô chợ lục tung tất cả trái cây, rau củ của người ta lên mà lựa tan nát, coi cuộc đời cứ như củ khoai ấy. Có những thùng Lê ngon, giá cao, đã để trong hộp đàng hoàng, và dán chữ “Xin đừng lựa”, các ông bà Năm Bờ Oăn cứ tỉnh bơ, nhặt trong chồng hộp ấy, quả nào to nhất, ngon nhất thì cho vào hộp mình, rồi tàn tàn ra tính tiền, để mặc đống quả kém kém chút chút kia nằm tụm năm, tụm ba, ngơ ngác.

Túi cam cũng thế, mặc dù tính tiền theo túi, các bà cũng tháo giây cột miệng túi ra, lựa cho đã rồi cột dây lại, coi như không có gì xẩy ra. Lại còn chỉ cho nhau mánh lựa cam ngon nữa chứ! Lựa trái làm rớt lỏng chỏng dưới đất, thi lấy chân đá vào gậm, đôi khi cũng chả thèm đá cho bẩn chân. Mấy vị mua cá nhờ chợ làm giùm cũng ít khi nói lời cảm ơn với người đã giúp gọt vẩy, rửa ruột. Vài vị khác thì lựa cho đã, đưa người làm rồi bỏ đi luôn, không thèm trở lại. Ra tới quầy tính tiền, thì chả toàn thấy những bộ mặt đưa đám. Không thấy có nụ cười nào cả. Người tính tiền cứ lầm lầm lì lì làm việc, khiến người mua cũng tiếc một lời cám ơn. Chả ai cám ơn ai! Ai cũng Năm bờ Oăn mà!

Bữa hổm, Tư tôi đến chợ Mỹ, đang đứng chờ một chiếc xe ra để đậu xe mình vào, khi chiếc xe trong de ra ngoài rồi, mừng húm đang tính gài số quẹo vô, chợt một chiếc xe khác phóng vèo tới, quẹo gắt một cái, thắng cái két. Tư tôi tức quá, tính “sổ nho chùm” cho bõ ghét, thì thấy cửa xe mở, một bà Năm Bờ Oăn bước xuống, mặc đồ bộ trắng muốt, nhìn thấy rõ đồ đạc bên trong, tay lại cắp cái nón lá! Tư tôi ngồi như trời trồng luôn. Thiệt! Coi nước Mỹ này y hệt cái củ khoai tây..

Mặc áo ngủ đi chợ Mỹ! Lại cắp nón lá đặc trưng của người Việt nữa chứ! Hết biết luôn! Lúc ấy, nếu có ai hỏi tôi là người giống gì, chắc Tư tôi sẽ nói tôi là người Nhật! Không dám nhận cùng giòng giống Tiên Rồng nữa… Hồi mới sang, Tư tôi còn bị tá hỏa tam tinh khi đang rề rề xe vào chỗ quẹo trái ở Bolsa, thì vù một cái, một chiếc xe cù lũ sỉ ào qua mặt, thắng cái rét trước mặt mình ngay tại chỗ quẹo. Hết hồn hết vía, Tư tôi thắng gấp, bẻ tay lái đâm vào con lươn “ình” một cái, miệng rủa thầm “thằng nào chết bầm” chơi mình, tí nữa thì đụng đít nó, là bảo hiểm tăng.. Sau này, hỏi ra, mới biết đó là trò của mấy trự Năm Bờ Oăn, cứ đi xe cà là tàng, rồi tìm cách cho xe khác đụng đít để ăn tiền bảo hiểm. Vụ này xẩy ra nhiều lắm, làm các hãng bảo hiểm cứ thấy dân Mít bị đụng, nhất là thấy trên xe có mấy trự choai choai, thì điều tra rất kỹ. Nhưng nghe nói, trời không dung cái trò gian lận này, một Tổ Sư chuyên dàn xếp cho bị đụng đã bị một cú quá cỡ thợ mộc, chiếc xe dúm lại như đàn accordion, mấy mạng trên xe về chầu trời hết, nên từ đó, bớt các vụ dàn dựng.

Người ta nói cộng đồng Việt hải ngoại là nơi “gió tanh, mưa máu” đúng thiệt. Cũng vì ai cũng cho mình là nhất thiên hạ, nên mỗi lần bầu bán chức chưởng gì đó, ở bất cứ tiểu bang nào, là các thứ vũ khí độc hại bay đầy trời. Từ truyền đơn, đến đài phát thanh, đến báo lá cải.. Mấy tên tay sai cộng sản nằm vùng cũng có báo tuần, lợi dụng cơ hội, là nhấy vô ăn có, thế là không gian bị nhiễm độc, người người nhức đầu, mệt mỏi, lánh xa mấy công tác cứu dân, cứu nước. Ai cũng sợ bị dính loại thuốc độc vô hình này, nên các hoạt động cộng đồng dần dần bị thu hẹp ở những nơi làm việc, nhưng điều tréo cẳng ngỗng là các hoạt động ấy lại nở ra tại các phòng tập thể dục gọi là “spa” ở gần Thủ Đô Tị Nạn.

Tại các hồ nước nóng, trong các phòng xông hơi, xông nước, các trự phê bình chính trị cứ ào ào tuôn ra hàng tràng lý luận, gọi mọi người đều là “thằng, con” hết. Vì tiếng Việt bị vặn “volume” hết cỡ, nên người Mỹ từ từ lảng đi, dần dần trong mấy cái “spa” gần Bolsa chỉ thấy các vị Năm Bờ Oăn chiếm đóng. Nhất là tại chỗ máy chạy bộ, người ta đang lẳng lặng đứng chờ tới phiên, thì khi một cái máy vừa trống, một vị nữ lưu phe ta, vèo một cái phóng vô chiếm ngay, rồi nhét nút tai bằng hai cái máy nghe, tỉnh bơ đạp đạp trước mắt tức tối của những người khác. Đã có lần, Tư tôi thấy hai vị cãi lộn, rồi vị đứng dưới kéo giật vị đứng trên té sấp mặt xuống đất. Security phải mời cả hai vị ra ngoài. Mắc cở quá xá chừng! Nghe nói là trong phòng thay đồ, mấy nữ lưu Năm Bờ Oăn cứ tỉnh bơ để đồ thiên nhiên chạy qua chạy lại, í a, í ới và hát ông ổng “Đời tôi cô đơn nên yêu bao nhiêu cũng cô đơn..” làm Mỹ gái chạy tóe khói.

Thời buổi thay đổi, “Lady first”, nên quý bà bây giờ bạo dạn quá. Trong các chương trình khám bệnh sản khoa trên “la-dô”, các bà cứ tưng tửng đưa chuyên phòng the, chuyện… mình ra mà hỏi những câu thật ớn lạnh. Và các bác sĩ cũng phải tỉnh bơ mà cho toa.. nghe rùng mình. Tưởng tượng các chàng trai sồn sồn chưa có vợ, mà nghe đối thoại qua lại về những căn bệnh phụ nữ thế thì chắc.. thà chết già còn hơn lấy vợ. Hãi quá! Không còn “bàn tay năm ngón kiêu sa…dáng huyền tha thướt trong gió chiều…” mà chỉ có hình ảnh người phụ nữ với đủ thứ bệnh đáng sợ! Nhất là lại gặp các bà trong các tiệm bán quần áo, đồ phụ nữ, nghe các bà “Nổ” kinh hoàng. “Tui mà hát thì người ta cứ tưởng Thanh Lan đấy!”, “Giọng tui nghe giống Lệ Thu không, mấy bạn?” Trời đất! Những Thanh Lan, Lệ Thu này, những người có thể mắng chồng trước mặt bạn bè, mà khi đi ăn nhà hàng thì nhồm nhoàm như người đói bẩy ngày, gắp lấy gắp để. Đĩa tôm hùm vừa mang ra, là bà lấy đũa của mình ra khoắng, lật tung đĩa lên mà tìm miếng nạc. Tiệc cưới chưa xong, đã vội kêu “Tu gô đi!” rồi mang về lủng lẳng hai tay mấy gói. Tư tôi đã chứng kiến môt buổi ra mắt sách đau khổ. Tác giả mua sẵn những hộp nhựa, mỗi hộp là một phần cơm nhẹ để trên bàn dài gần cửa. Chương trình chưa xong, tác giả chưa ký sách, thì các vị Năm bờ Oăn đã ẵm nhẹ hết bàn ăn rồi tửng tửng ra xe, trên tay ba bốn bịch.. làm tác giả đứng chới với, vừa cười vừa khóc.

Về nhà hàng cũng đặc biệt hơn người. Có chủ nhà hàng ở gần khu Thủ Đô Tị Nạn thu hết tiền Tip của nhân viên, là những người tị nạn kém may mắn. Có ông chủ nhà hàng tiếp khách bằng khuôn mặt lạnh như tiền, giống như nhà vừa có đám ma, ai hỏi thêm chút rau, chút giá thì tỏ vẻ khó chịu, y hệt mấy tiệm “phở chửi ở Hà Nội”. Đặc biệt nữa là thịt gà trong phở gà ở đây, thay vì để miếng chặt vừa phải như các tiệm khác, lại thái nhỏ, xắt lát như thái thịt bò, trông thấy chán, vậy mà người mình cũng cứ nhẫn nhục đến ăn. Kỳ thiệt đó! Có lẽ ông chủ ở đây cũng là một Năm Bờ Oăn, ai thích ăn đồ của ông thì cứ lại, không cần chiều khách.

Nói về thái độ thân thiện, Tư tôi mới thấy người mình Nhất đủ thứ, coi trời bằng vung thiệt. Có những vị nổi tiếng không thích bắt tay thiên hạ, mà chỉ đưa ra năm trái chuối mềm nhũn, sắp thối cho mình nắm trong khi lại đưa mắt nhìn ra xa, suy tư, không cần nhìn mặt người bắt tay mình…Tư tôi khâm phục quá! Thế mới đúng là Dân Việt Thành Công chứ! Phải có bộ dạng thế mới là Năm Bờ Oăn! Chứ còn bắt tay chặt chẽ thì xuống giá mất!

Chả thế mà trên diễn đàn, đa số các vị gửi bài lên Net, đều coi thiên hạ là những củ khoai ngu ngốc cả. Tha hồ mà bình loạn! Tha hồ mà gọi những vị đã từng lãnh đạo đất nước ngày trước, những nhà văn, nhà thơ khác, những chính trị gia đang tranh đấu cho dân tộc, những sĩ quan cao cấp cũ là “thằng này, thằng nọ”. Ngay cả Tổng Thống Mỹ cũng không thoát khỏi bị goi là “thằng”! Không cần kính trọng ai! Cứ chửi tá lả! Rồi phê bình lịch sử dưới cặp mắt của những anh chị Cầu Ông Lãnh, nghĩa là muốn áp đặt ý kiến của mình vào bất cứ giai đoạn nào, bất cứ nhân vật nào cũng được, ai viết khác ý là đập tơi bời, bằng cả tiếng Đan Mạch nữa!

Thiệt đáng nể cho dân Việt ta trên mọi phương diện! Nhớ lại trong thập niên trước, cả Bolsa tưng bừng cảnh sát đi bố ráp một loạt những ông làm luật, những Lương Y bán thuốc, khám bệnh mà gian lận tiền bảo hiểm, tiền Medical… Có điều là chính phủ vì sợ dân Việt nên vẫn bỏ qua các vị chuyên viên nắn bóp, châm cứu mà tự xưng là Bác Sĩ, dụ ngon dỗ ngọt thiên hạ mua cao đơn hoàn tán, trị bá bệnh luôn! Chỉ mấy viên bột tròn tròn, pha trộn thuốc Tây, mà chữa đủ thứ, từ ung thư đến bao tử, từ cao mỡ đến cao máu, đến đau nhức phong thấp, tim mạch và cả làm đẹp ra nữa. Gần đây, sau vụ Sữa Ong Chúa bị bể, lại có vụ bán “tế bào gốc” để làm đẹp! Rẻ hề! Tuy người nghe đôi khi thắc mắc là lấy đâu ra tế bào gốc nhiều thế và rẻ thế, nhưng có lẽ vì tin rằng người mình luôn Năm Bờ Oăn, nên lại tin theo. Nhất là lại nghe nói chắc chắn rằng “Thuốc này đã được FDA chấp thuận”, nên mua ào ào làm giầu cho mấy Vị Bác Sĩ mà Hải Thượng Lãn Ông cũng có lẽ phải gọi bằng Sư Phụ!

Thôi, thì được thế thì cũng mừng cho dân tộc ta, tiến nhanh, tiến mạnh hơn các sắc dân khác cũng ngụ cư trên đất Mỹ này. Sang sau mà khá hơn người cũ thì đó là điềm tốt. Chúc mừng! Chúc mừng! Chỉ xin một điều là đừng có tiến nhanh lên giai cấp lừa đảo, lưu manh, gạt gẫm đồng hương, gà què ăn quẩn cối xay, thì xấu hổ lây cho cả cộng đồng Việt trên toàn thế giới.

 

Bữa hổm, ghi tên dự ngày họp mặt của các chiến hữu, nghe người đại diện của tổ chức cho biết có hơn 500 người dự, đã mừng là tinh thần chiến hữu vẫn còn cao, ai dè, khi đến nơi, mới thấy mình “bé cái lầm”! Mặc dù đã có nguyên tắc bất-thành-văn là “đã tình nguyện ghi tên, thì phải đến, với bất cứ giá nào”, nhưng rất nhiều bàn “lơ thơ tơ liễu buông mành”, có bàn chỉ có 4 trự, còn 6 trự chắc bị đau ốm bất ngờ, bị “kẹt” xe, thiếu chỗ đậu xe.. nên không thấy xuất hiện! Bàn của mình thì chỉ có 3, mãi sau, mới thấy một vị nữa xuất hiện là 4. Rồi đến khi hết chương trình cũng vẫn chỉ có 4. Bực quá, mới đi tìm Thầy Tư Bôn Sa mà vấn kế.

Gặp Thầy Tư Bôn Sa đang cắm cúi đẽo gọt cây Bôn Sai nhỏ tí, bèn hỏi ngay:

-Thầy Tư! Sao bây giờ thiên hạ cư xử kỳ quá! Cứ hứa Lèo không à! Đã tự mình ghi tên tham dự họp bạn, rồi hổng thèm đến, thích ghi tên thì ghi, rồi thích ở nhà thì ở, không giữ lời, là sao vậy?

Thầy Tư buông cái kéo xuống, sửa lại cái gọng kính lão đã xệ, chậm rãi nói:

– Thế, mày không biết là Người Việt mình vẫn coi mình là Năm Bờ Oăn sao? Đã là Năm Bờ Oăn, thì muốn làm gì thì làm mà, “hu ke”!

Không được! Bực quá, bèn xổ ra một dọc:

– Năm bờ Oăn cái gì? Năm Bờ Ten thì có! Đa số là “con ma nhà họ Hứa” cả! Đã ghi tên thì phải đến! Ban tổ chức cứ đếm bàn mà trả tiền nhà hàng, mà nếu mình không đi, họ không dồn bàn được, thì lỗ chỏng gọng!

Thầy Tư thủng thỉnh:

– À! Mày nói đúng đó! Từ hồi ra ngoại quốc tới giờ, người mình đâm ra lai căng, chẳng còn giữ tư cách gì nữa. Ngay cả mấy vị “tai to, mặt lớn”, chủ tịch, cố vấn, giám sát, luật sư, bác sĩ.. này nọ, họ coi việc “hứa lèo” là “chuyện hàng ngày của huyện!”. Nghe người ta mời, thì muốn nổ cho vui tai, bèn nhận lời như máy: “Ồ! Nhất định chứ! Tôi phải đi chứ? Ai chứ ông (bà) mà mời, thì tôi không đi không được!”. Thế rồi, tỉnh bơ hát bài: “Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!” Mà đại đa số là quý ông! Các bà mà đã hẹn sẽ đến thì nhất định sẽ đến! Chỉ trừ khi “i mớt dzân xi”, xe bị nổ lốp mà không ai kéo giùm thì mới không đến! Đi đám cưới cũng thế! Ngày vui quan trọng nhất của gia đình người ta, mà cứ coi như việc đến dự của mình là ân huệ, nên thích ban phát thì ban, không ban thì thôi, để cho nhà cưới méo mặt vì lỗ vốn! Có lần, chờ mãi mà bàn tao ngồi chỉ có 5,6 mạng đến, làm tao muốn chửi thề! Tao phải gọi nhà cưới ra, đề nghị dồn bàn, cho cô dâu chú rể khỏi kẹt! Cũng vất vả lắm khi phải dồn bàn.

Ngưng một lúc, Thầy Tư cười hì hì:

– Mày biết không? Người mình ngoài tính hay quên còn có tính vui chơi thoải mái lắm! Như cái vụ mời mấy ông có chút tiếng tăm đến nói chuyện chính trị hay văn hóa gì đó trong các buổi họp có ăn uống. Trong khi diễn giả nói ở trên sân khấu, thì ở miệt dưới cứ cụng ly: “Dzô! Dzô!” Có một ông nhà văn nổi tiếng gốc nhà binh, thấy mình nói chẳng ai nghe, chỉ “Dzô! Dzô”, ông nổi cơn nhà binh lên, cầm cái mi cờ rôi lên dọng xuống mặt bàn cái “cụp”, rồi nói lớn: “Tôi không hiểu sao quý vị tốn mấy ngàn đô la mua vé máy bay mời tôi qua nói chuyện mà lại ở dưới cứ “dzô! dzô” Thế thì mời làm chi?” Một diễn giả khác, khi thấy bà con cứ húp, chan, và nói chuyện lia chia, bèn buông cái mi cờ rô xuống, đứng lặng yên một lúc. Khi khán giả thấy đột nhiên yên lặng nặng nề, quay trở lại phía sân khấu, thắc mắc, lúc bấy giờ diễn giả mới tiếp tục. Thiệt là…

– Đúng vậy đó! Tui thấy còn chuyện này cũng cần kể cho Thầy Tư nghe. Đó là việc họp mặt đồng môn, đồng hương, có văn nghệ. Trong khi người hát cứ ráng hát hết hơi, thì ở dưới nói chuyện um sùm. Có khi cao hứng, đứng cả nhóm dậy, rồi bắt tay, cụng ly, ôm nhau, vỗ vai, chụp hình, nói chuyện ào ào như họp chợ, làm mấy diễn giả và ca nghệ sĩ cụt hứng! Coi như dịp gặp gỡ này hiếm có, nên vui như Tết, coi những ca sĩ, diễn giả toàn là những diễn viên phụ, còn ở dưới mới là diễn viên chính. Tội nghiệp cho ban tổ chức! Môt bà Em Xi phải nổi nóng, quát lên: “Yêu cầu các vị im lặng. Thật là bất lịch sự! Mời quý vị ngồi xuống!” Tại sao không đến sớm để hàn huyên? Hoặc có nói thì cũng nói khẽ chứ?

Thầy Tư thủng thẳng nói:

– Nói qua thì cũng nói lại. Thiệt ra ban tổ chức cũng không hoàn toàn né được cái trách nhiệm thảo chương trình của mình. Cứ mời mấy ông “nói dài, nói dở, nói dô diên” lên thì chả trách thiên hạ chán! Nhiều người thích “mặc áo thụng vái nhau”. Có một lần “ra mắt sách”, một diễn giả ca tụng tác giả lên tới mây xanh, rồi thêm vào cái bằng “cử nhân, kỹ sư.. “ của tác giả nữa, khiến một vị khách nóng máu nói lớn: “Mẹ kiếp! Cái bằng cử nhân ở Mỹ này như rạ, có cái quái gì mà phải khoe!” Vài diễn giả lên tự kể về tiểu sử mình, mong bà con vỗ tay cái chơi. Ở nhà, vợ con không vỗ tay, thi nhờ các buổi họp mặt để “xin một tràng vỗ tay” cho đỡ ấm ức. Riết rồi bà con chán, không thèm nghe nữa. “Khổ quá! Biết rồi! Nói mãi!” Thế là “tại anh, tại ả, tại cả đôi bên” chứ đâu phải tại một bên đâu.

Thầy Tư cười hi hi:

– Mày biết không? Nhắc đến “con ma nhà họ Hứa”, tao cũng phải nhắc lại cái vụ đi dự mấy cuộc gọi là ra mắt sách ấy! Cũng hứa như đinh đóng cột: “Tui đến mà!” làm tác giả chờ dài cổ ra. Rồi lại bỏ để đến cuộc vui nào khác, chẳng thèm có một lời kiếu lỗi! À, mày biết không? Còn điều này nữa, tao phải nói, biết là nói ra thì kỳ, mà không nói không chịu được. Khi ra mắt sách, ban tổ chức có nhã ý mời bánh ngọt, cà phê, nước uống với những người có lòng tham dự thôi, mà thiên hạ… có nhiều người đến, không mua sách thì thôi còn gói bánh mang về, bỏ đi giữa chừng! Tao biết có một lần, ông tác giả nọ chơi sang, mua cả hai trăm phần ăn để trong hộp nhựa trắng, bầy trang trọng trên chiếc bàn dài, tưởng rằng bà con sẽ mua sách hay ít nhất cũng dự đến phút chót rồi mới thưởng thức món ăn mà tác giả kỳ công đi chọn! Ai dè, chỉ có chừng chưa tới một tiếng đồng hồ, đã vội vàng tay xách, nách ôm, mỗi người vác ra xe hai, ba gói rồi đi mất! Có người ôm cả bốn gói trắng xóa ở nách ra xe, vừa đi vừa cười. Tác giả đứng ngẩn người ra, gãi râu… Tao đã thấy rất nhiều lần, có người vừa bước vào phòng hội thảo, đi thẳng tới bàn để thực phẩm, lấy môt mớ rồi ra về ngay! Thiệt tình! Tao nghĩ là.. đó là tư cách mới của người hải ngoại đó, mày ơi!

Nghe Thầy Tư nói đúng quá, bèn gật gù:

– Ừa há! Tui thấy còn cái vụ “xin sách” nữa! Sách người ta viết sói trán, rồi bỏ tiền ra in, lại đến cười cầu tài: “Bác ký tặng cho tôi cuốn này được không?” Tác giả vừa mếu vừa ký. Không ký thì mang tiếng là “kẹo”. Mà ký tặng không như thế thì.. đứt ruột! Thầy Tư nói trúng quá! Thầy Tư số dách! Năm bờ oăn!

Thầy Tư quắc mắt:

– Nè! Cái thằng này! Mày lại định mặc áo thụng vái tao cho tao chóng chết sao?

– Hì! Hì! Hì! Thầy Tư thông cảm! Thông cảm! Quen miệng rồi!

Chợt Thầy Tư nhướng mắt:

– Còn cái này nữa, lỡ nói thì nói luôn. Tao thấy mỗi lần giới thiệu một cuốn sách mới, bà con hay dùng cái nhóm chữ “Ra Mắt Sách”, rồi có người còn viết tắt là “Chương trình RMS” nữa! Cái này kỳ quá! Không phải văn phạm tiếng Việt! Người ta vẫn nói: “Cô dâu ra mắt hai họ!” Hoặc là “xin cho chú rể ra mắt bên nhà gái ạ!” Tức là một câu có chủ từ, động từ và túc từ! Chú rể (cô dâu) = chủ từ, ra mắt = động từ, hai họ = túc từ. Tiếng túc từ này bổ sung cho tiếng động từ “ra mắt”, cho nên nếu nói là “ra mắt sách” thì là ai ra mắt ai? Không lẽ nói người tham dự phải “ra mắt” cái sách sao? Chướng quá! Vậy nếu nói là “giới thiệu sách mới” thì hay nhất, có thể nói gọn là “giới thiệu sách” cũng được. Thôi, tao lại bắt đầu nói dài rồi!

– Hì hì! Cám ơn Thầy Tư! Tui dìa nghe thầy!…

Chu Tất  Tiến

Leave a Reply