home Truyện Dài THỜI MẠT PHÁP

THỜI MẠT PHÁP

Chương Ba
Hôm Xuân đem chuyện Đào đặt tên cho 5 xác chết trong tai nạn giao thông vừa qua, kể cho Liên Sâu cười chơi, chỉ cốt để chọc quê Đào. Nhưng chính nàng cũng không thế nào tưởng tượng được; Đào thực sự là con Hồ Ly tinh đã may mắn được một vị tiên cô thương tình, thu nhận làm đệ tử, để Đào có cơ hội hóa thân thành tiên. Và Đào đã tu được cả ngàn năm ở chốn bồng lai tiên cảnh này. Nhưng dâm tính và lòng tham lam của loài Hồ ly tinh không tiêu trừ được, nên Đào đã ăn vụng trộm làm tình với nhân sâm ngàn năm và bị sư phụ đuổi đi .
Cha mẹ Đào là một cặp Hồ ly sinh sống ở hang núi đó đã lâu, sau này chúng sinh hạ được ba chú Hồ ly con. Nhưng không hiểu sao, đứa con út lại có bộ lông trắng muốt, và còn lốn đốm một thứ lân tinh ma quái. Nhiều khi nhìn vào rất nhức mắt. Bởi vậy, gia đình vợ chồng Hồ ly này không ưa đứa con út cho lắm.
Một hôm cháy rừng, vì một cây cổ thụ chết khô bị sét đánh. Đám cháy lan tới hang ổ của vợ chồng Hồ Ly. Hai vợ chồng chỉ kịp tha hai đứa con lớn chạy bạt mạng, vì lửa cháy kinh hoàng quá. Còn chú Hồ ly con phải tự thoát thân, nhưng làm sao nhanh bằng thần hỏa đang tung hoành khủng khiếp như vậy. Chú Hồ ly con lông trắng kêu khóc thảm thiết trong bể lửa đang tới gần. May mắn thay, một vị tiên cô tu gần đó, thấy cháy rừng nên bay tới coi thì gặp ngay con Hồ ly con lông trắng sắp sửa bị lửa thiêu sống. Và tiên cô còn thấy bộ lông trắng muốt của con Hồ Ly con này lại lấp lánh ánh hào quang, nên biết ngay là mình gặp một con linh thú đang mắc nạn. Bởi vậy, tiên cô mới đáp xuống vớt Đào về động nhận làm đệ tử.
Phải nói hồi đó vị tiên cô này rất mừng, vì có chú Hồ ly con lông trắng đó. Bởi vì bà mải miết tu luyện từ lâu mà chưa nghĩ tới thu nhận đệ tử. Nhưng thời gian qua quá đơn độc. Gặp duyên kỳ ngộ này bà rất hài lòng. Năm này qua tháng nọ. Hai thầy trò quyến luyến bên nhau tu luyện. Thời gian thấm thoát trôi qua cả ngàn năm rồi. Chú Hồ ly con lông trắng bây giờ đã hóa kiếp có thể trở thành một thiếu nữ đẹp tuyệt trần. Nước gia trắng muốt, lấp lánh ánh hào quang. Sư phụ nàng mãn nguyện vì công phu tu luyện của Đào lắm. Bởi vậy bà mới giao cho Đào trông coi cây sâm ngàn năm qúi hiếm có một không hai này.
Sư phụ Đào rất tin tưởng nàng, không phải nàng là đệ tử độc nhất của bà mà được giao cho trông coi cây nhân sân quí hiếm này. Nhưng chính vì Đào cũng là người phụ với sư phụ tiếp hơi cho những trái nhân sân kia tươi tốt hơn. Bởi vì hồi đó, nàng đã được truyền công phu Hấp Tinh Đại Pháp để thâu khí âm dương của trời đất mà nuôi dưỡng nhân sâm.
Nhưng sư phụ nàng đâu có ngờ tới, có một ngày Đào lại gặp Tiểu Lục. Một chú tiểu đồng tu cùng vị tiên ông ở núi kế bên. Tiểu Lục cốt là một con cáo già trong hang Pác Phó được sư phụ thương tình đem về nuôi, và sau này nhận làm đệ tử. Số là chú cáo già hôm đó mò về làng bắt gà ăn thịt. Ai ngờ gà động ổ nên phải chạy bạt mạng. Vô tình chú cáo trong khi hoảng hốt lại chui ngay vào buồng tắm của vợ chủ nhà, nên bị bà ta đập cho một gáo nước nằm quay lơ. Thế là mọi người tính lột da, nướng thịt con cáo dâm dục này, vì vừa bắt trộm gà lại còn nhìn thấy cả thân thể trần truồng của bà vợ chủ nhà đang tắm. Nhưng ngay lúc mọi người sắp sửa lột da cáo thì có một vị tiên ông tu gần đó, vừa đi phóng sinh cho lũ cá về, vô tình đi ngang. Ông động lòng thương con cáo nên hỏi dân làng mua chú cáo này để phóng sinh lấy phước.
Thế là từ đó chú cáo già theo vị tiên ông tu luyện tới khi gặp vị tiên nhỏ đang tu ở núi bên. Cô tiên bé bỏng này thấy cáo nằm phơi nắng bên bờ suối thì thích lắm. Nàng tới gần ve vuốt bộ lông mượt mà của cáo mà lòng lâng lâng. Cáo nằm lim dim rồi động tình le lưỡi liếm liến bàn chân xinh sắn của tiên cô. Tiên cô thích lắm nằm yên cho cáo liếm .
Giữa cảnh thiên nhiên thơ mộng. Tiếng suối reo, nước chẩy, chim hót và chiếc lưỡi mềm mại của chú cáo làm nàng lịm đi lúc nào không hay. Tới khi trăng đã lên trên ngọn cây thì nàng mới chợt tỉnh dậy, thấy mình hiện nguyên hình là con Hồ Ly nằm dưới chú cáo già vừa cướp đi cuộc đời con gái của mình. Nàng thét lên, đạp con cáo quỉ văng xuống suối. Nhưng ngay lúc ấy, cáo ta đột biến thành hình người vì vừa rồi đã hấp thụ được tinh khí của vị tiên cô này! Lúc ấy Đào ngạc nhiên vô cùng, nàng nhìn lại thấy Tiểu Lục lại thành một trang thiếu niên tuấn tú. Thế là từ đó, hai người tằng tịu với nhau mà không ai biết.
Cũng phải nói cái may mắn của chú cáo già này, tu chẳng bao lâu mà đã thành tinh, vì được sư phụ cho coi lò thuốc tiên. Cáo ta luôn luôn rình khi sư phụ đi khỏi là lấy tiên đơn ra liếm liếm một chút, rồi lại trả về chỗ cũ nên sư phụ y không biết. Tới khi gặp Đào, trong lúc nàng mê mệt hiện nguyên hình Hồ Ly lông trắng, nên cáo ta làm tới luôn. Không ngờ làm ẩu mà khí tiên lại kết tinh với linh đơn cáo ta đã liếm được từ trước. Kết quả bằng người khác tu cả ngàn năm, nên mới có thể biến thành người trong chốc lát. Chính sư phụ của Tiểu Lục cũng không ngờ sự biến hóa của Tiểu Lục lại huyền diệu cấp kỳ như vậy.
Còn Đào sau những ngày lén lút ân ái với Tiểu Lục. Dâm tình lai láng, những lúc sư phụ có nhà nàng không dám ra khỏi động, nên nhớ chàng vô cùng. Một hôm sư phụ vừa đi khỏi. Nàng vô tình đi ngang cây sâm, nhìn lên thấy mấy trái sân chúng tuy nhỏ nhắn, nhưng hình dáng có khác chi Tiểu Lục. Nàng động tình vít một trái nhân sâm xuống, hôn lên môi nó. Tự nhiên cảm giác lâng lâng trào tới bất ngờ. Thật thích thú, Đào hôn tới tấp khắp mình con nhân sâm. Rồi nàng tuột quần ra ấn nó vô bộ hạ mình. Thật không ngờ con nhân sân dẫy dụa lại tiết ra một làn chân khí cuồn cuộn vô thân thể nàng, rồi y teo dần lại. Đào hoàng hốt rút nó ra ngay. Hôm đó nàng rất sợ hãi vì sư phụ mà biết được nàng làm như thế này, chắc chắn bà đập nàng chết tươi chứ không sai. Nhưng thật kỳ diệu, chỉ mấy hôm sau là trái nhân sâm đó trở lại bình thường, tươi tốt , mời mọc…
Từ hôm đó trở đi, lúc nào sư phụ đi khỏi là nàng lại ra gốc cây hưởng thụ tinh khí của những con sâm tràn trụa vào thân thể. . .
Và nàng cũng khám phá ra, nhờ tinh khí của những con sâm này mà công lực của nàng bây giờ phải nói tăng gấp hàng triệu lần hơn trước. Tuy nhiên, Đào không bao giờ dám biểu lộ cho sư phụ nàng biết. Vì nàng biết rằng; bà mà hay chuyện này thì cuộc đời nàng tàn ngay…
Nhưng cây kim dù dấu kỹ thế nào, gói trong bọc cũng phải có ngày nó lòi ra. Nhất là sư phụ nàng thấy không hiểu sao đám sâm hồi này chậm lớn quá. Nhất là nhiều con lại trở nên xanh sao, vàng vọt, như mất hết tinh khí vậy ! bà đã hết sức tiếp hơi, trút khí vô chúng mà cũng không thấy khá được bao nhiêu. Chính vì quá lao lực tiếp tinh khí cho mấy con sâm này mà bà muốn kiệt sức. Cho tới một hôm. Bà muốn đi xa một thời gian để cầu cứu với bạn hữu, xem tại sao những trái sâm của bà lại xẩy ra tình trạng này. Nhưng vừa đi được một lúc, bà sực nhớ quên vài món đồ nên trở về lấy.
Ai ngờ lúc trở về lại bắt gặp Đào đang trần truồng làm tình với đám sâm. Bà uất khí trào lên cuống họng, thét lên một tiếng ụa ra một vũng máu. Nhưng cũng cố dồn hết sức lực còn lại, đập Đào một trưởng. Lúc ấy Đào hồn vía lên mây. Cứ thế trần truồng chạy thục mạng không còn biết trời đất là gì nữa. Bỏ lại phía sau tiếng rống ai oán của sư phụ nàng nhỏ dần . . . nhỏ dần…..
Từ đó trở đi. Đào sống lan man kiếp này qua kiếp khác khắp chốn trần gian. Nên Đào mới biết 5 kẻ chết trong tai nạn vừa qua chính là 5 linh thú trong ngũ hành là Thanh Long, Chu Tước, Kỳ Lân, Bạch Hổ và Huyền Vũ.
Hôm gặp Tiểu Lục trong vườn hoa công viên tại San Francisco, nàng thực ngỡ ngàng. Nhưng không hiểu sao bây giờ lại gặp chàng ta ở đây.
Đào tiến tới phía sau y nói lớn :
Oan gia . . . oan gia, chúng ta lại gặp nhau rồi. Hỡi quân dâm tặc, kẻ đã hảm hiếp bản cô nương dạo nào.
Tiểu Lục giật thót mình vì giọng nói rất quen thuộc và đầy ma tính đó. Chàng quay lại, gặp ngay ánh mắt lẳng lơ của Đào. Chàng nhận ra ngay nàng Hồ Ly tinh mà mình đã ăn nằm nhiều lần hồi nào.
Tiểu Lục mừng rỡ reo lên :
Ôi . . . nàng Hồ ly của ta .
Đào cười ha hả .
Hay cho câu “Nàng Hồ ly của ta” .
Và không để cho Tiểu Lục trả lời, nàng gằn giọng hỏi ngay :
Nhà ngươi hồi này tình trạng ra sao hồi hả ?
Sau giây phút sững sờ, Tiểu Lục lấy lại bình tĩnh trả lời :
Ta bị sư phụ đuổi đi .
Đuổi đi thì tìm núi khác mà tu chứ tới đây làm gì cho khổ .
Tiểu Lục nhăn nhó đáp :
Ai không biết vậy. Nhưng hôm đó sư phụ ta giận quá, ngài đập ta một phát trần, đuổi ta ra khỏi sơn động. Cấm không cho ta trở lại nữa !
Đào nheo mắt nói :
Bị sư phụ ngươi đập trúng một phát trần mà không tan xương nát thịt, ai mà tin cho nổi.
Tiểu Lục sua tay nói thực nhanh :
Đúng rồi . . . đúng rồi, nàng nói đúng rồi. Trên trời dưới đất này có mấy ai chịu nổi một đập của sư phụ ta đâu. Nhưng . . . nhưng …
Thấy Tiểu Lục ngập ngừng không dám nói hết câu, Đào nóng lòng quát :
Nhưng . . . nhưng cái gì. Tính ba xạo với ta phải không. Có muốn bản cô nương cho một chưởng hay không ?
Tiểu Lục sợ hãi lùi lại mấy bước. Chàng biết công lực của Đào Hồ ly này đã tu cả ngàn năm, tuy cũng bị sư phụ đuổi đi, nhưng vì nàng đã hấp thụ biết bao nhiêu tinh khí của loài nhân sâm ngàn năm của sư phụ, nên công lực của nàng không phải tầm thường; e rằng chính sư phụ nàng lúc này cũng chưa chắc phải là đối thủ của nàng. Chứ cỡ chàng đâu thấm thía vào đâu !
Bấy giờ Đào lại thét lên :
Nói !
Tiểu Lục sợ quá nói thực nhanh :
Dù ta bị sư phụ đập một phát, nhưng không chết là vì hôm đó. Ta thấy sư phụ đi khỏi, mà lò luyện linh đơn đã tới giờ phải mở nắp ra cho sức nóng nguội dần, nên tự ý mở ra. Khi thấy linh đơn chói lòa hào quang, nên động lòng lấy một viên, định liếm một phát rồi bỏ lại. Chắc sư phụ cũng không biết. Ai ngờ sư phụ về đúng lúc bắt gặp. Lúc ấy sợ quá ta bỏ luôn viên linh đơn vào miện tính che dấu. Ai ngờ nó chạy tuột ngay xuống bụng. Bị vậy mà lãnh một phát trần của sư phụ cũng không chết, công lực còn tăng gấp bội.
Nghe Tiểu Lục nói, Đào cười ha hả. Tự nhiên sóng tình lai láng. Có lẽ mặc cảm lén lút làm tình với nhân sâm, bị đuổi đi được ve vuốt. Hơn thế nữa, Tiểu Lục xưa kia cũng đã cùng nàng ăn nằm với nhau nhiều lần. Bây giờ gặp nhau ở chốn nhân gian này, âu cũng là duyên tiền định.
Đào lướt tới ôm ghì Tiểu Lục vô lòng. Trong công viên Golden Gate rộng mênh mông lại đã tới giờ đóng cửa, nên không một bóng người. Tối tối Đào thường vào đây luyện phép, không ngờ hôm nay lại gặp Tiểu Lục.
Nằm gọn trong vòng tay Đào, Tiểu Lục tê dại, thân thể bồng bềnh như người đi trên mây. Chàng không hiểu đây là sự thực hay chỉ là một giấc mơ. Tiểu Lục gục mặt vô ngực Đào, hơi thở nàng hừng hực nóng bỏng. . . . .
Hai thân thể từ từ ngả xuống thảm cỏ khuất sau bụi cây. Tiểu Lục như bị động, nằm ngửa nhìn lên. Những tàng lá mờ ảo cao vút xoay tròn. Gió thoang thoảng, nhưng nghe sao như rít lên man rợ. Tiếng côn trùng rả rứt, đang hòa một điệu nhạc lâm ly. Thời gian cứ thế trôi qua tới khi con trăng lên tới ngọn cây tỏa sáng.
Quả thực Tiểu Lục có nằm mơ cũng không tưởng tượng được có ngày hôm nay. Chàng cũng không ngờ cô Hồ ly thuở nào ngây thơ, e thẹn mà bây giờ táo tợn và ngổ ngáo như vậy. Bây giờ mới gặp lại người trong mộng. Chàng mê man trong lạc thú ái ân đến ngút ngàn.
Và ngay sáng hôm ấy, Đào đưa Tiểu Lục về nhà. Cái thú vị ở xứ sở này là rất nhiều cặp trai gái sống với nhau như vợ chồng mà chẳng cần cưới xin lễ lậy gì hết. Lúc đầu gia đình Đào hình như cũng chấp nhận nếp sống mới này. Nhưng vài tháng sau, mẹ Đào bắt hai đứa phải hợp thức hóa bằng một đám cưới. Nói là đám cưới chứ thực ra cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là một bữa tiệc nho nhỏ ở nhà hàng, với mấy người trong gia đình và vài ba đứa bạn trong sở làm của Tiểu Lục. Rồi hai đứa cũng đăng ký kết hôn, làm giá thú như bao nhiêu cặp vợ chồng khác.
Cho tới bây giờ đã gần 10 năm rồi. Hai đứa ngụp lặn trong cuộc sống ái ân mà quên đi thân phận xưa kia trên sơn cốc. Nhưng sau khi mua được căn nhà này; Đào phá bức tường ngăn hai phòng ngủ trên lầu để làm thành nơi thờ phượng thì tự nhiên hai đứa cùng chợt nghĩ ra ; phải luyện lại những pháp thuật đã từng học được xưa kia nơi sơn cốc, mà bấy lâu nay vì say mê cuộc sống ái ân vợ chồng mà lơ là sao lãng.
Trong khi Tiểu Lục đi làm, Đào ở nhà sửa sang lại căn phòng nơi thờ phượng để tu luyện tiên thuật. Căn phòng rộng mênh mông. Đào đã cho thợ bỏ tấm thảm cũ đi, làm lại sàn nhà bằng gỗ ép như một sàn nhẩy bóng loáng. Trên mặt bức tường, chính tay Đào vẽ cảnh tiên giới cùng sư phụ và nàng đứng dưới gốc cây nhân sâm ngàn năm .
Trên ba mặt tường còn lại được treo cả trăm giò hoa lan đủ loại gần như phủ kín. Đặc biệt căn lầu này lại có cái ban công nhô ra phía trước khá rộng. Đào mua một bộ bàn ghế nho nhỏ làm bằng gốc cây đánh vec ni bóng loáng, trên mặt bàn có khắc bàn cờ tướng. Hai chiếc ghế cũng bằng gốc cây nho nhỏ.
Ngoài vườn, chủ nhà cũ trồng mấy cây thông lớn đại; loại thông có tàng lá phủ kín cả một vùng. Và nhiều cây bông khác. Ở một góc vườn, gần cổng ra vào, cũng có một căn nhà để xe cũ kỹ, được Đào cho sửa chữa lại như mới.
Hàng rào phía trước đã được xây lại mới hoàn toàn bằng gạch kín bưng, chỉ chừa cửa ra vào bằng lưới B.40 có gắn hệ thống tự động đóng mở. Trong vườn, điều làm cả Tiểu Lục và Đào ưng ý nhất là ba con chó Bergie Đức, được vợ chồng nàng mướn một công ty huấn luyện chó nổi tiếng ở đây tập luyện. Mấy chú chó này với người lạ dữ như cọp, nhưng với người nhà chúng còn ngoan ngoãn và hiền lành hơn cả mèo con. Chúng chẳng bao giờ sủa bậy và đi ra khỏi phạm vi canh giữ của mình. Nhất là không bao giờ chạy ra đường, dù cổng trước có mở chúng vẫn ở trong phạm vi canh giữ của mình. Một con luôn luôn lẩn quẩn chung quanh nhà. Một con lúc nào cũng nằm trong chuồng ngay sát cổng ra vào. Còn con thứ ba ở trong chuồng phía sau nhà. Có thể nói ba chú chó này giữ nhà còn hơn cả binh sĩ gác tiền đồn nữa. Bất cứ lúc nào hai vợ chồng nàng về, cả mấy chú chó đều chạy ra mừng như những đứa trẻ đón mẹ đi chợ về, Chúng quấn quýt, chạy trước chạy sau chờ sự vuốt ve của hai vợ chồng nàng…
*
* *

Trong khi đó, Xuân xin với bà chị Liên Sâu, gom tất cả đồ đạc ở các tiệm làm móng bị ngân hàng siết nợ mà nàng tẩu tán được, để mở một tiệm làm móng lớn hơn bất cứ tiệm nào từ trước tới nay của công ty nàng và Liên Sâu có . Hôm ấy Liên Sâu bảo Xuân :
Mày có điên không. Trong thời buổi này mà mày còn đòi kiếm tiền bằng nghề này được hay sao ?
Xuân cười hì hì nói.
Em chỉ mướn căn phố thương mại này để mở lại cửa hàng chứ có mất mát gì đâu. Vài ngàn đồng một tháng, không lẽ kiếm không nổi sao. Đồ đạc thì chị đã cho không. Thợ thuyền làm ăn chia, nào có mất mát gì. Khách hàng còn được bao nhiêu gom lại bấy nhiêu, sợ gì !
Liên Sâu vẫn lắc đầu, nói :
Tao nghĩ mày chỉ làm công không, đóng hụi chết cho chủ phố thôi. Tình trạng kinh tế khủng khoảng hôm nay, phải kéo dài ít nhất vài năm nữa may ra mới phục hồi. Nhưng tùy mày. Muốn chơi nổi thì chơi, chứ tao chịu thua rồi. Bây giờ mày làm chủ 100%, muốn làm gì thì làm. Nhưng đừng kéo bà chị mày vô . Nhớ đó.
Liên Sâu là người từng trải nên nàng hiểu rất rõ. Trong thời buổi này chỉ còn nước co cụm, bất cứ ai bung ra làm ăn ngành nghề nào cũng thất bại. Càng làm ăn lớn, càng chết mau. Nàng biết chắc Xuân sẽ thân bại danh liệt trong quyết định bốc đồng này. Nhất là khi biết Xuân vì ham rẻ nên ký hợp đồng mướn nhà luôn 10 năm với 10 năm tùy chọn – có nghĩa là có quyền trả lại căn phố không mướn nữa, hoặc giữ nguyên giá mướn nhà như cũ trong 10 năm kế tiếp.- Nhưng cho dù đây là một khu thương mại xầm uất nhất vùng. Nếu bình thường thì phải mướn ít nhất 4 hoặc 5 ngàn đô la một tháng, cũng khó tìm được một chỗ tốt như thế này.
Nhưng có một điều Liên Sâu không ngờ tới sự tính toán của Xuân. Với tiền nhà 2000 đô la một tháng, căn phố thương mại này trong 10 năm nàng phải trả là 240,000 đô la, so với số tiền mặt mà nàng đang giữ nào có thấm tháp gì. Đây là một cách rửa tiền vô cùng thông minh.
Thực sự với tài ba của Xuân, làm sao nàng nghĩ ra nổi chiêu thức này. Người đứng sau lưng Xuân là Đào. Bây giờ Đào không còn là một thiếu nữ chỉ biết ăn bám gia đình nữa. Nàng hiện nguyên hình là một Hồ ly tinh dâm ác. Trong những ngày gần đây, lợi dụng thời gian rảnh rỗi, lại có chỗ tu luyện thật lý tưởng . Đào đã ôn lại phép Bốc Quẻ Thiên Tiên để xem tương lai của các cơ sở làm ăn phải đi đường lối nào, để trách tai ách suy thoái của nền kinh tế hiện nay tại Hoa Kỳ. Và nàng đã tìm ra lối thoát cho chị mình…
Quẻ bói cho biết : “phải đi vào chỗ chết để tìm đường sống.” ! Hôm ấy, Đào gọi Xuân tới nhà nàng ăn cơm để nói một chuyện quan trọng mà từ trước tới nay dấu kín. Ăn uống xong. Đào lôi Xuân lên lầu. Đây là lần đầu tiên Xuân bước chân lên căn gác này. Vừa lên khỏi cầu thang, Xuân đã ngửi thấy mùi hương trầm ngào ngạt. Hình như còn phảng phất của nhiều loại hương hoa rất lạ.
Nàng tò mò bước nhanh vô trong phòng. Điều đầu tiên Xuân nhìn thấy là hình ảnh chiếm cả một bức tường có hai vị tiên, một già một trẻ. Cô tiên trẻ tuổi kia trông giống hệt Đào. Bên dưới sàn nhà có một lư đồng khá lớn để chính giữa sát bức tường, hương trầm bốc lên ngào ngạt từ đấy. Khói hương tỏa ra theo vức tường lên cao làm cho hình ảnh thật linh động .
Xuân quay sang phía Đào. Bỗng nhìn thấy cảnh tượng cô em mình đứng trong một rừng hoa lan treo trên tường khắp phòng. Xuân không còn biết mình phải khóc hay cười nữa. Nàng không biết Đào đang giở cái trò gì đây. Xuân ấp úng kêu lên :
Trời . . . trời ơi trời. Mày, mày đang làm cái trò gì đây !
Nói xong Xuân quay lại chỉ vào hình nàng tiên trẻ tuổi, hỏi :
Mày là cô tiên này à ?
Dạ. . . Đào tiên cô mà.
Xuân quay đầu nhìn bức hình, rồi lại nhìn cô em gái mình mấy lần thực nhanh, rồi nàng rũ ra cười.
Trời ơi là trời. . . con nhỏ này nó nghiền phim bộ Hồng Kong riết rồi thành tiên thực hay sao hả trời! Mày có khùng không con ranh con.
Đào trả lời tỉnh bơ :
Chị có thấy nàng tiên nào khùng bao giờ chưa ?
Xuân vừa chạy ra ban công vừa la bai bải .
Bó tay. . . bó tay với con khùng này rồi.
Bỗng nàng khựng lại, vì chợt nhìn thấy cái bàn bằng gốc cây có khắc bàn cờ tướng trên mặt bàn. Vừa ngồi xuống ghế, Xuân vừa nói lớn :
Đây là chỗ Đào tiên cô đánh cờ với Tiểu Lục tiên ông phải không ?
Đào cũng vừa theo chị ra ban công, cười cười nói :
Đã là Tiểu thì phải là tiểu đồng thôi chứ. Làm gì có chuyện Tiểu mà thành Tiên ông được. Bàn cờ này là bản Đào tiên cô ta chơi một mình. Còn Tiểu Lục chỉ đứng cạnh hầu trà thôi .
Xuân biết tính Đào, chẳng bao giờ dưng không mà kêu nàng ăn cơm để nói chuyện tào lao như vừa rồi. Nàng chắp tay xá Đào mấy cái, vừa cười vừa nói :
Thôi…thôi, bây giờ nói đi, có chuyện gì mà mày kêu tao tới đây hả ?
Đào biết đã tới lúc phải trình bầy chương trình làm ăn lớn trong tương lai cho bà chị mình nghe. Nàng trầm ngâm một lúc rồi hắng giọng nói.
Như chị đã biết, em bảo chị mở tiệm làm móng này là để rửa tiền. Và trong mấy tháng qua chúng ta cũng khá thành công mà chẳng mất đồng nào, phải không ?
Xuân ngần ngừ nói :
Ừ . . . nhưng tao vẫn lo lắm.
Chị lo cái gì ?
Như mày thấy đó. Hiện tại chúng mình đông khách, không phải là săn sóc móng tay bình thường, mà 90% khách của mình là tới tháo móng tay giả ra không chơi nữa. Thế thì chỉ vài tháng nữa thôi là mình đóng cửa tiệm. Nếu không đóng cửa tiện thì thợ cũng nghỉ hết đi kiếm nghề khác.
Em cũng biết chắc là sẽ không còn khách nữa. Nhưng thợ thì chắc chắn còn.
Xuân cười khẩy :
Đã không có khách, mà thợ làm ăn chia thì chỉ có mấy con khùng nó mới ở lại với mày mà thôi.
Đào bình tĩnh nói :
Thì mình đổi chế độ lương bổng .
Đổi làm sao để giữ thợ hả ?
Trả lương tháng chứ còn làm sao nữa .
Xuân trợn mắt hỏi :
Mày có điên không ?
Em hỏi chị, nếu chị trả lương tháng cho thợ thì chúng nó có chịu ở lại làm không ?
Xuân cười như mếu :
Thời buổi khó khăn này đi xin bất cứ việc làm gì cũng khó. Chứ đừng nói tới thợ làm móng. Nếu mày nói trả lương tháng thì chúng nó lậy mày mà ở lại. Còn tao phải trả lương tháng cho chúng nó ngồi không thì tao cũng lậy mày luôn ! Đào tiên cô à . . .
Đào cười hì hì, nói :
Như vậy là tiệm mình có thợ rồi phải không ?
Xuân lại chắp tay xá xá Đào mấy cái nói :
Dạ. . . Chẳng những tiệm mình có thợ mà lại còn đông thợ nữa thưa Đào tiên cô .
Đào vẫn cười hì hì, nói :
Bây giờ em hỏi chị cái này .
Xuân nói như muốn nổi đóa :
Hỏi cái gì nữa đây . . . má !
Nụ cười vẫn nở trên môi Đào thật duyên dáng. Nàng nói :
Tiệm mình bây giờ đại đa số chỉ là khách tới tháo móng tay ra thôi phải không. Và lý do tháo móng là vì không muốn chi tiền trong lúc kinh tế khó khăn này đúng không ?
Xuân nhăn nhó nói :
Dạ, đúng rồi . . . Thưa Đào tiên cô !

Nhưng mà nếu chị là khách của em tới tiệm tháo móng, vì không muốn chi nhiều tiền nữa, nhưng trong thâm tâm chị, hay khách hàng cũng vậy, còn muốn làm đẹp không ?

Đàn bà ai mà không muốn đẹp chứ. Nhưng mà không có tiền lấy đâu mà muốn hả … má !

Nếu vậy thì chúng mình sẽ làm đẹp cho khách hàng mà họ chỉ phải trả thật ít tiền thì sao ?
Xuân nói thực nhanh :
Thì tao bán nhà đi làm đẹp cho họ chứ sao nữa! Con nỡm .
Đào từ từ lấy trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung đỏ chót mà người ta thường dùng để đựng nữ trang, đặt lên bàn rồi im lặng nhìn Xuân như chờ đợi phản ứng của bà chị mình.
Xuân ngạc nhiên hỏi :
Cái gì đây hả. Nữ trang à ?
Đào không trả lời, nàng vẫn im lặng nhìn Xuân. Xuân biết tính cô em lỳ lợm này từ lâu. Bây giờ dù có hỏi nữa nó cũng không trả lời nên với chiếc hộp mở ra coi. Trong hộp nữ trang ấy là một bộ móng tay bằng vàng óng ánh. Xuân ngạc nhiên thích thú, nàng chưa bao giờ thấy một bộ móng tay đẹp như vậy, Xuân reo lên :
Mày cho tao hả ?
Đào lắc đầu nói :
Không phải cho chị mà là cho khách hàng của cửa tiệm mình .
Xuân lắc lắc cái đầu tưởng mình nghe lầm, hỏi lại :
Mày nói lại một lần nữa xem tao có nghe lộn không

Chắc chị không nghe lộn đâu. Em nói làm cho khách hàng.
Xuân đứng bật dậy, rồi lại ngồi xuống ngay, nói :
Có lẽ hôm nay mày làm tao điên mất. Bây giờ mọi người đang đi tháo móng tay giả ra ; dù móng chỉ được đắp bằng bột Acrilic, có mấy chục mà họ đã không muốn chi tiền rồi. Bây giờ mày bảo gắn cái bộ móng bằng vàng cả mấy trăm thì ai dám chơi đây hả !
Đào nói :
Chị bình tĩnh nghe em nói đã. Đúng rồi. Bộ móng tay này mà làm bằng vàng tây 16 thôi cũng mấy trăm bạc. Chắc chắn không ai dám chơi. Nhưng nếu chỉ là mạ vàng thì giá thành chỉ còn mấy chục bạc. Nhưng cũng chẳng ai dám gắn cả 10 móng vàng chói như thế này, có khác gì mấy bà bóng chứ.
Nhưng sau khi tháo hết móng giả bằng bột Acrilic ra. Chúng ta mời họ gắn một móng vàng trên ngón tay út thôi thì có lẽ nhiều người thích. Ai có tiền thì chơi móng vàng thật. Ai ít tiền thì chơi móng vàng mạ. Giá móng vàng mạ em đã hỏi rồi. Nếu làm trên 1000 móng thì chưa tới 3 đô la một móng. Cái lợi cho khách hàng là gắn móng vàng, khách có thể tự tháo ra bằng chất aceton, và tự gắn vào bằng keo crezy clue lúc nào cũng được. Không hư móng thật và khỏi phải tốn tiền đi tiệm.
Sự thực thì bán năm, mườn ngàn móng vàng chúng ta cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Nhưng chắc chắn số khách tới tháo móng sẽ tăng gấp bội vì chúng ta độc quyền gắn móng vàng.
Nghe Đào nói một hơi, Xuân thích quá reo lên như trẻ được mẹ đi chợ về cho kẹo. Nàng đứng bật dậy, chạy ra sau Đào ôm lấy cô em quí hóa của mình.
Tao thương mày quá Đào ơi .
Đào gỡ nhẹ tay chị ra nói:
Chị ngồi xuống đi, để em nói hết cho chị nghe đã.
Xuân chạy vội về ghế, ngồi xuống khom lưng, tì tay lên mặt bàn, chống hai bàn tay vô cằm lắng nghe Đào nói.
Khi chúng mình làm như vậy, em đoán cao lắm là chỉ 3 tháng sau có người bắt chước ngay. Bởi vậy mình phải quảng cáo cho thực mạnh, khi tung ra thị trường độc quyền vụ móng vàng. Và sau 3 tháng thì mình không chơi độc quyền nữa, mà tung móng vàng ra bán cho các đại lý, cũng như các tiệm săn sóc móng. Bởi vậy mình không phải đặt một, hai chục ngàn móng vàng, mà phải đặt hàng trăm ngàn mới đủ phân phối và mới bõ công. Em đoán chắc sẽ có những tiệm săn sóc móng mua cả trăm móng một lần, và chắc chắn họ sẽ gặp sui sẻo vì đi xả rác cho mình. Em chắc chắn lúc đó số người bắt chước sẽ làm dung hòa thị trường, và tâm lý khách hàng một thời gian cũng chán móng vàng rồi. Bấy giờ là lúc chúng mình chấm dứt chương trình Tùng Lâm .
Xuân lại reo lên, nàng cao hứng vỗ tay như vừa thưởng thức một bản nhạc hay. Nhưng Đào khoác tay nói.
Khoan đã . . khoan đã chị Xuân. Trước khi thực hiện móng vàng, chúng mình phải hoàn toàn giữ bí mật, vì lộ ra là có kẻ đánh đổ mình ngay. Đồng thời phải dụ bà Liên Sâu ra khỏi nước Mỹ.
Xuân nheo mắt tỏ vẻ không hiểu, hỏi Đào .
Giữ bí mật nghề nghiệp thì tao hiểu rồi. Nhưng tại sao lại phải dụ bà Liên Sâu ra khỏi nước Mỹ hả mày ?
Đào mỉm cười tinh quái :
Chị có biết bà Liên Sâu mấy tháng nay đang làm gì không ?

Bà ấy chán đời, nên la cà hết chùa nọ tới miễu kia, cả làng ai mà không biết !

Bởi vậy nhân cơ hội này, dụ bà ấy sang ́n Độ xuất gia tu học là thượng sách. Mà hình như bà ấy cũng có ý như vậy rồi. Nếu chúng mình đốc vô là OK ngay phải không.
Xuân hỏi :
Nhưng vụ này có dính dáng gì tới móng vàng đâu .

Em nói thực với chị. Móng vàng chỉ là cơ hội chụp giựt. Còn dụ bà Liên Sâu xuất gia tu học bên ́n Độ mới là làm ăn dài hạn.
Xuân ngơ ngác nói :
Mày nói rõ ra hơn một tí đi, tao chưa hiểu.
Đào cười, giải thích :
Này nhé, chỉ cần bà ấy qua ́n Độ xuất gia tu học hai, ba năm là đủ rồi. Sau đó đưa bà ta về Việt Nam xây chùa làm từ thiện, nuôi trẻ mồ côi. Chúng mình ở bên Mỹ khua chiêng đánh trống, hô hào bà con làm từ thiện, góp tiền nuôi trẻ mồ côi. Em nói thực, không có nghề nào hốt bạc hơn nghề đốc bà con làm từ thiện cả. Còn để bà Liên Sâu biết tụi mình chơi vụ móng vàng, bà ta nổi máu nghề nghiệp, nhẩy ra không đi tu nữa là hư chuyện .
Thấy Xuân ngây người ra, sung sướng tột cùng. Khuôn mặt trở nên khờ khạo. Đào biết phải ngưng lại, không nên nói thêm gì nữa. Mặc dù đây mới chỉ là bước đầu của cuộc chơi .
Trong khi đó Xuân lặng người đi về tính toán của cô em mình. Nàng không thế nào ngờ nổi chỉ trong vòng mấy tháng mà Đào đã như lột xác thành một con người đầy bản lãnh như thế này. Con nhỏ mấy tháng trước chỉ là một con bé ăn bám, lười biếng, ham vui với nếp sống thật buông thả. Thế mà sau khi bà chị Liên Sâu vỡ nợ; Đào trở thành năng nổ giúp nàng làm ăn cực kỳ xuất sắc.
Lúc đầu nàng cũng chỉ tưởng Đào mở tiệm móng này để che mắt thiên hạ, rửa tiền thôi. Ai ngờ khi những đồng tiền gian giối của Xuân được rửa sạch thì Đào đã đem đầu tư hết vào địa ốc. Ai cũng cười cho là hai chị em nàng điên. Và chính Xuân cũng lo toát mồ hôi vì giá nhà bây giờ càng ngày càng đi xuống, Thế mà Đào vẫn mua hết căn phố nọ tới dẫy nhà kia. Tệ hơn nữa, Đào còn thế chấp lung tung, lấy căn nhà này bảo đảm cho căn nhà khác. Trong tay nàng hiện nay có cả chục căn phố bỏ trống. Đã thế, Đào còn mướn thêm hai anh thợ chuyên đi sửa chữa lại những căn nhà mới mua, vì hầu hết những căn nhà đó đều là những căn nhà bị ngân hàng kéo đi bán đấu giá để trừ nợ, nên chủ nhà trước khi đi phá phách không nương tay.
Đã có lần Xuân e ngại nói với Đào về tình trạng làm ăn quá táo bạo này. Đào nổi giận đùng đùng. Chẳng những thế Đào còn hăm đạp đổ tất cả. Xuân trong thế kẹt đành làm thinh. Nhưng nàng giận lắm, vì thái độ ương ngạnh của Đào. Hai chị em không nói chuyện với nhau cả tuần lễ.
Thế rồi mấy hôm sau, Đào kêu cả nhà dọn tới một căn biệt thự trên núi, lại còn mua một chiếc xe mới tinh cho mẹ. Xuân còn nhớ hôm ấy, bỗng dưng Đào làm lành, xin lỗi nàng và rủ Xuân đi ăn, rồi đưa nàng về nhà và kêu Tiểu Lục bưng ra một cái hộp cho Xuân coi rồi bảo.
Chị mở ra xem đi.
Xuân ngơ ngác hỏi :
Cái gì đây ?
Đào từ tốn nói :
Mấy bữa nay chị giận em, chỉ vì sợ mất tiền đúng không. Vậy bây giờ em cho chị coi cái này, để cho chị yên tâm nghe lời em. Và đừng coi thường con bé này nữa.
Xuân rất thương em, vả lại mới dọn nhà thật ưng ý. Nhưng nàng vẫn cười khẩy nói :
Cái quỉ gì ở trong đó ?
Thấy Đào yên lặng nhìn mình, Xuân biết tính Đào nên đành từ từ mở nắp hộp ra. Lúc nhìn thấy những thỏi vàng óng ả chói lọi trong hộp, Xuân không tin được ở mắt mình. Nàng run lên bần bật, cầm một thỏi vàng lên coi, không hiểu sao thân thể lạnh toát. Xuân ấp úng hỏi :
Trời ơi . . . trời ơi . vàng, vàng, vàng đâu nhiều thế này.
Đào nói :
Có một người bạn gửi em số vàng này, và cho biết: Nếu chị muốn bán lại tất cả những gì chúng ta có thì bà ta mua hết. Em nghĩ những gì chúng ta có, chỉ đáng giá bằng một phần mười số vàng này là cùng. Chị nghĩ sao ?
Không hiểu sao tự nhiên Xuân thấy mình thật bé nhỏ trước con em ngổ ngáo này. Nước mắt lưng tròng, nàng ôm lấy Đào thủ thỉ .
Đào ơi… em còn giận chị sao ?

Em thương chị còn không hết, chứ giận giỗi gì. Em nói thực với chị, số vàng này em coi chẳng vào đâu. Chúng mình sẽ có gấp trăm lần như thế này không lâu đâu. Chị tin em đi.
Sự thực thì vàng trong hộp này chỉ là những lá cây mà Đào làm cho Xuân mờ mắt tưởng là vàng thực. Nhưng Xuân làm sao biết được. Nàng thực sự đã trao hết niềm tin tuyệt đối cho đứa em mình.
Chị biết rồi. Bây giờ em muốn làm gì thì làm, chị nghe lời em .
Kể từ hôm đó, Xuân giao toàn quyền điều hành công việc làm ăn cho Đào. Nàng cũng muốn Đào đứng tên vào các cơ sở làm ăn này, vì thực sự tất cả đều là công lao của Đào. Nhưng Đào nhất định từ chối, và lúc nào cũng nói nửa đùa nửa thật như là người cõi trên, nên không cần tới tiền bạc.
Cho tới hôm nay, Đào lại vạch ra một con đường làm ăn mà không thế nào Xuân có thể tưởng tượng ra được. Đó là dịch vụ buôn chùa bán Phật khủng khiếp này ! Bây giờ nhiệm vụ của nàng là làm sao đưa bà chị Liên Sâu vào cửa Phật. . . . ./.

Leave a Reply