Thư của KQ Võ Ý

“…Tôi viết Nhận Xét nầy, với 2 mục đích.
Một là, mong ước những cựu quân nhân cùng chung một màu cờ, một ước vọng, một Mục Tiêu, thì nên kết hợp nhau, cổ vủ và khích lệ nhau làm việc lợi ích hơn là đểu cáng với nhau, mất thì giờ có khi đưa đến ngao ngán nghi kỵ.
Hai là, theo tôi, cả hai đều là chiến sĩ quốc gia. Qua thư gửi nầy, tôi đứng về phía PNN, vì tôi khẳng định PNN vẫn giữ vững lập trường quốc gia dân tộc, làm việc có lý tưởng, và trung hậu với các chiến hữu của mình (còn sống hay đã hy sinh).”

 

Nhận xét về Thư gửi nhà văn Phan Nhật Nam của Bằng Phong Đặng Văn Âu.

KQ Võ Ý

Phan Nhật Nam là bạn học của tôi thời trung học và cũng là đồng môn trường Võ Bị Đà Lạt. Hiện tại, chúng tôi cùng chung một địa chỉ bưu điện.
Tôi được tuyển qua KQ năm 1963 sau khi tốt ngiệp trường Võ Bị Đà Lạt. Năm 1965 thì tôi đọc và biết tên tác giả Đặng Văn Âu trong Đặc San Lý Tưởng (của Không Quân). Tôi quen biết Bằng Phong Đặng Văn Âu (BPĐVÂ) vào khoảng 1971 cho đến nay. Qua sắp xếp của ông Trời, chúng tôi thành hàng xóm với nhau hơn một năm nay.

Vào khoảng 2003, tôi và BPĐVÂ bút chiến về vụ cố Thiếu tướng Kỳ về Việt Nam. Tôi nằm trong số KQ phê phán việc nầy còn BPĐVÂ thì binh vực. Khi ông Kỳ qua đời, coi như hết chuyện và cá nhân tôi không còn đề cập chuyện này nữa. Trái lại, BPĐVÂ thỉnh thoảng vẫn chứng minh lòng yêu nước của ông Kỳ dưới hình thức Thư Gửi người nầy người kia, để tỏ bày quan điểm và nhận định riêng mình về tướng Kỳ, về Việt Tân, về nhật báo Người Việt và các cộng sự viên như nhà báo Ngô Nhân Dụng, KTG Nguyễn Xuân Nghĩa, về Trúc Hồ và đài truyền hình SBTN, v.v…Những Thư Gửi đó thường thấy xuất hiện trên các diễn đàn.

Mới đây, nhân ngày Quân Lực 19 tháng 6, tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu viết 2
email gởi nhà văn Phan Nhật Nam, với chủ đề nghe rất tha thiết và trang trọng:
ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ – THƯ GỬI NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM
Tôi không rõ là bạn tôi, nhảy dù Phan Nhật Nam có trả lời thư của BPĐVÂ hay không. Riêng tôi, với tư cách là bạn của cả hai người, tôi nêu ra vài nhận xét về Thư Gửi của BPĐVÂ và về cá tính của PNN.

Email 1 –
câu cuối, BPĐVÂ viết: “Khi nào bạn hết bận thì bước sang nhà tôi, uống với nhau vài ly và Nam phải giải thích cho tôi hiểu tại sao Nam vẫn giao du với Nguyễn Xuân Nghĩa, một người hủy hoại Niềm Tin của đồng bào”.
Bạn Âu ơi, cách yêu cầu như vậy có dễ nghe không, thưa bạn? Và cách đó có thuyết phục được PNN trả lời cho bạn không đây? Theo tôi, chính cách yêu cầu ngầm áp lực này của cai tù mà PNN chấp nhận chịu “cùm” chứ không chịu mở miệng đâu bạn à!.

Email 2-
Rất dài, gần 9 trang giấy. Đây là một bài tiểu luận dưới dạng một email, qua đó ĐVÂ đề cập đến nhiều vấn đề mà bạn ta từng titrải nghiệm qua. Tôi xin tóm tắt mấy điểm chính:
– Cố Thiếu tướng Kỳt là cha đẻ Ngày Quân Lực 19 tháng 6
– Lòng yêu nước và viễn kiến của tướng Kỳ về tương lai Việt Nam,
– Bất hòa giữa tướng Kỳ và giáo sư Nguyễn Xuân Vinh qua việc ông Kỳ về VN.
– Việt Tân và mối quan hệ với nhật báo Người Việt, với kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa
– Nghi ngờ SBTN (ns Trúc Hồ) là công cụ của Việt Tân.
– PNN mang tội a tòng với Việt Tân (qua cộng tác với SBTN và qua giao du với Nguyễn Xuân Nghĩa)
Điều đặc biệt là, qua mỗi chuyển ý, BPĐVÂ đều mở đầu bằng câu “Phan Nhật Nam thân mến”. Tôi đếm được 4 lần “thân mến” như vậy!

Tôi viết Nhận Xét nầy, với 2 mục đích.
Một là, mong ước những cựu quân nhân cùng chung một màu cờ, một ước vọng, một Mục Tiêu, thì nên kết hợp nhau, cổ vủ và khích lệ nhau làm việc lợi ích hơn là đểu cáng với nhau, mất thì giờ có khi đưa đến ngao ngán nghi kỵ.
Hai là, theo tôi, cả hai đều là chiến sĩ quốc gia. Qua thư gửi nầy, tôi đứng về phía PNN, vì tôi khẳng định PNN vẫn giữ vững lập trường quốc gia dân tộc, làm việc có lý tưởng, và trung hậu với các chiến hữu của mình (còn sống hay đã hy sinh).

Hàng năm, các đoàn thể cựu quân nhân VNCH đều tổ chức kỷ niệm Ngày Quân Lực 19 tháng 6. BPĐVÂ đang là cư dân Quận Cam, đề nghị bạn liên lạc với Liên Hội Cựu Chiến sĩ miền Nam Cali để đề nghị họ nên nhắc đến phương danh của vị “cha đẻ Ngày Quân Lực” trong buổi lể, cho đúng với tinh thần ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Và bạn lúc nào cũng hết lòng ca ngợi tính cương trực (bạo mồm) và nhất là lòng yêu nước của tướng Kỳ khi ông về Việt Nam cố vấn cho nhà cầm quyền cộng sản nên theo Mỹ, nên tôi nhắc bạn về cuộc phỏng vấn tướng Kỳ nhân dịp Hà Nội kỷ niệm 30 năm cái gọi là “Giải Phóng Miền Nam”. Ký giả Lưu Quang Phổ, báo Thanh Niên phỏng vấn và tướng Kỳ trả lời về Quân lực VNCH như sau: “vì vậy ai cũng cho rằng thực chất đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê”.

Chưa hết, khi đề cập đến dân HO (trong đó có tôi và PNN), tướng Kỳ đã “bạo mồm” như sau: “…những anh chàng HO lang thang đói chợ nhận ổ bánh mì thịt, chai nước suối và $6/hour, lăng xăng phất cờ ba que tung bay xuống phố Bolsa, Houston”. (Theo tôi, anh ký giả nầy ghi sai hai chữ “đói chợ”, nghe thê thảm quá. Tôi nghi lời phát biểu của tướng là “đợi chờ”!).

Qua những tuyên bố trên, tôi đề nghị BPĐVÂ là, từ nay, bạn nên tôn thờ thiếu tướng Kỳ cho riêng bạn, không nên ca ngợi tướng với những ông HO đói chợ như tụi tôi, sợ không hiệu quả!
(Luuquangphổ/xuântn/ấtdậungày25/01/2005) – www.nhandanvietnam.org/view.php?storyid=252.

Tôi không có ý kiến về các hoạt động của ông Nguyễn Xuân Nghĩa, báo Người Việt và đảng Việt Tân. Nếu những cơ quan và cá nhân nầy vi phạm luật pháp nước Mỹ thì chúng ta nên dành quyền tố tụng đó cho luật pháp Mỹ. Nếu tôi nhận được bằng cớ tội phạm của những đối tượng nầy, đương nhiên tôi sẽ thể hiện trách nhiệm của một công dân. Có thể BPĐVÂ đang sưu tầm những bằng cớ “trục lợi bất chánh” hoặc “khủng bố” khác, tôi mong bạn sớm có trong tay những bằng cớ giá trị để sớm nhờ luật pháp trừng trị những kẻ phản bội và bưng bô cho cộng sản.

Trong khi chờ đợi luật pháp can thiệp, thay vì bạn bè vui vẻ với nhau, BPĐVÂ lại quan tâm quá đáng đến PNN: “Nam vẫn làm việc cho một ông chủ tán tận lương tâm khai thác tim óc của Việt Khang để thu lợi. Nam vẫn giao du thân mật với người lừa đảo Nguyễn Xuân Nghĩa…Đàng nầy, họ lừa đảo NIỀM TIN của đồng bào vào CHÍNH NGHĨA ĐẤU TRANH CHO TỰ DO, DÂN CHỦ thì cái tội a tòng của Nam khó mà biện minh”.

Bạn BPĐVÂ, đúng như bạn nghĩ, a tòng với kẻ phạm tội cũng là phạm tội. Dù khó, tôi vẫn đứng ra biện minh cho PNN vì tôi tin chắc rằng, bạn Nam thân mến của chúng ta đủ khôn ngoan và tỉnh táo để thể hiện quan điểm và lập trường của mình qua việc làm hằng ngày. Việc làm hằng ngày của PNN là soạn bài cho KIM NHUNG SHOW trên SBTN và viết bài cho tuần báo SỐNG. PNN tốn nhiều công sức để sưu tầm tài liệu, đắn đo từng ý từng lời để có một show khoảng 30 phút. Nếu BPĐVÂ hoặc bất cứ khán thính giả nào tìm thấy trên show ấy những biểu hiệu tiếp tay cho cộng sản, nhục mạ QLVNCH hoặc nhục mạ giới tù chính trị HO như trang nhà nêu trên, thì lúc đó hẵn kết tội PNN là a tòng theo tội phạm.

Bút pháp của Bằng Phong Đặng Văn Âu thật sắc bén, sắc bén đến độ dễ sợ. Mỗi ý mỗi lời tỏa ra nhiều khía cạnh. Cho nên, với 4 lần BPĐVÂ viết Phan Nhật Nam thân mến, thì quả thật không thân mến chút nào mà ngược lại, bởi vì có những chuyện bông đùa trong bàn tiệc, chuyện tầm phào trong quán nước, được ĐVÂ mang ra để chỉ điểm và hóa trang nhân cách của PNN, bạn mình:

– Nam thường khoe mình giỏi khoa tử vi, tướng số. (Có thật PNN chính thức khoe chuyện nầy trước bàn dân thiên hạ?)
– Tôi thường nghe Nam nói về mình một cách kiêu hãnh. Bạn bè của Nam là người phi thường. Tôi biết tôi bình thường, nhưng khi Nam đòi dọn tới ở với tôi là tôi hoan hỉ nhận lời ngay. Bởi vì tôi biết Nam tuy có bố mẹ đi theo cộng sản; nhưng Nam Chống Cộng triệt để thì tôi xem Nam như người đồng chí sát cánh với mình để sẽ hỗ trợ nhau vạch mặt nạ bọn nằm vùng cộng sản là rất tốt. (Có thật qua chuyện nầy, BPĐVÂ xem PNN như đồng chí?)
– Nam nói: “nhà văn là nhà tiên tri?. Nếu không có khả năng tiên tri thì nhà văn coi như vứt đi”. (Có thật PNN tuyên bố mình là nhà văn?).

Thật ra, điều mà BPĐVÂ muốn bày tỏ, chỉ cần gặp PNN và bảo: “ê Nam, tao nghi ngờ SBTN là công cụ của Việt Tân, bạn cộng tác với SBTN hãy coi chừng bị lợi dụng!”. Như vậy mới gọi là thân mến chứ. Ở đây, email của BPĐVÂ gửi cho PNN dài lê thê, lại xiên xỏ qua nhiều điều khác nữa! Để chi vậy?

Phương chi, SBTN là phương tiện và PNN đã xử dụng phương tiện đó để vinh danh QLVNCH, cổ vũ Tự do, Dân chủ và Nhân quyền, phổ biến chính nghĩa và lên án sự ác của cộng sản, thì việc làm của PNN đáng được hổ trợ và tán dương. Thư Gửi PNN của BPĐVÂ không mang tính hổ trợ mà ngược lại.

BPĐVÂ nên biết, chính SBTN đã hổ trợ thành công 9 kỳ Đại Nhạc Hội CÁM ƠN ANH (và kỳ thứ 10 trong tháng 7 tới đây). Nếu bạn đã từng tham dự thì tùy, nếu chưa, tôi đề nghi bạn tham dự Đại Nhạc Hội lần 10 nầy để góp phần mình cám ơn những thương binh và cô nhi quả phụ bất hạnh nơi quê nhà.

Theo tôi, dù lưu lạc quê người, chiến dịch Tìm Về Tổ Ấm của Việt Nam Cộng Hòa trước kia vẫn còn sáng rực chính nghĩa đó bạn à!

Từ Pháp về (nhân dịp 30/04, ra mắt DẤU BINH LỬA, bản tiếng Pháp), PNN nhập viện mỗ nhiếp hộ tuyến, trong bụng còn đeo lòng thòng túi nước, dù vậy, PNN vẫn cố gõ máy mỗi ngày và hạn chế bia bọt.

Đồng tiền do tim óc mình làm ra, PNN chia sẻ với các đồng đội khốn khổ tại quê nhà. (Những ông nhảy dù này đã tin cho tôi biết là họ gặp thương binh Không quân Pleiku Nguyễn Văn Cư, cụt một chân, đang ăn xin tại các bến xe. Khi biết tin này, Hội AH KQ nam Cali đã giúp anh một số hiện kim và một cái chân giả).

Tôi mong sao, nhận xét về Thư gửi nhà văn Phan Nhật Nam của Bằng Phong Đặng Văn Âu, thể hiện được hai mục đích mà tôi đã nêu lên từ đầu.
Trân trọng,

KQ Võ Ý
CA, ngày Không lực 01/07/2016

Leave a Reply