home Chuyện Ngoài Phố THƯ GỬI NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM

THƯ GỬI NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM

Phan Nhat Nam

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ (2)
THƯ GỬI NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Từ khi tham gia đoàn thể cách mạng, chưa ai nói với tôi người đi làm cách mạng có giá trị hơn người đi tu. Thế mới biết cô Oriana Fallaci, ký giả người Ý thân Cộng, nhận xét về Tướng Kỳ rất đúng bằng câu kết luận sau cuộc phỏng vấn Tướng Kỳ vào năm 1967: “Nguyễn Cao Kỳ đáng… là lãnh tụ của một vùng đất thiếu lãnh tụ một cách đau đớn. Qúy vị sẽ nhận thấy điều đó khi ngỡ ngàng lắng nghe ông ta khoảng hơn 10 phút. Tướng Kỳ không phải là một anh chàng ngố, ông ta có điều muốn nói, và ông nói huỵch toẹt mà không sợ vạ miệng”. Do cơ may, vì tôi có anh Đặng văn Châu – như Nam đã biết – là người giao thiệp rộng, từng là bạn hữu của nhiều nhân vật lãnh đạo chính trị hay Tướng lĩnh, nên tôi cũng có cơ hội tiếp xúc với nhiều vị. Tôi nhận thấy ông Kỳ tuy không có bằng cấp cao, nhưng ông là người có viễn kiến nhìn xa hơn các chính khách, các Tướng lĩnh và dám làm điều gì mà ông nhận thấy đúng cho Đất Nước, bất chấp thị phi của thiên hạ.
Ông Kỳ nói: “Nếu tất cả ba triệu người tị nạn Việt Nam khắp thế giới đoàn kết với nhau, cũng không đủ sức mạnh lật đổ bọn cầm quyền cộng sản. Huống chi đảng phái thì chia rẽ, một ông Tướng lập Mặt Trận cứu nước thì lừa đảo, lấy tiền bỏ túi cho anh em dòng họ. Còn các ông Tướng khác không nằm im, thì chui vào Chính phủ lưu vong Nguyễn Hữu Chánh. Biểu tình Chống Cộng để biểu dương tinh thần thì OK, nhưng anh có tin rằng Chống Cộng kiểu đó thì có thể thay đổi Đất Nước được không? Tôi về nước để khuyên bọn cầm quyền hãy đi với Mỹ, thay đổi đường lối cai trị mà nếu chúng nghe theo thì ích cho dân cho nước, còn hơn là không làm gì?” Tôi nhận thấy lập luận của Tướng Kỳ là đúng, bởi vì tôi biết ông hết lòng với Đất Nước; chứ không phải là loại chính trị gia xôi thịt, đón gió trở cờ.
Tướng Kỳ đề nghị Hoa Kỳ phải “xoay trục” về Châu Á từ thế kỷ trước, nay chính sách của Mỹ mới thi hành! Có phải đúng là Tướng Kỳ có viễn kiến nhìn xa trông rộng không?

Khi có vụ Trương Như Tảng vượt biển đào thoát chế độ, rồi đến Hoàng văn Hoan chạy sang Bắc Kinh lánh nạn, có nhóm người tranh đấu Chống Cộng đề nghị sử dụng lá bài “Hoan – Tảng” để chống Hà Nội. Hai anh thanh niên mặt mũi khôi ngô, tuấn tú đến gặp tôi và tự giới thiệu họ đang hoạt động trong một tổ chức phục quốc. Hai anh biết tôi quen thân Thiếu tướng Kỳ, nên nhờ tôi giới thiệu với Tướng Kỳ để bàn một việc. Tôi đưa hai anh đến gặp Tướng Kỳ. Họ đề nghị Tướng Kỳ đi Bắc Kinh, gặp Hoàng văn Hoan để thành lập một liên minh chống Hà Nội. Họ sẽ cung cấp mọi phí tổn. Tướng Kỳ ngồi im, lắng nghe họ thuyết phục, rồi trả lời: “Tôi khen hai anh có lòng yêu nước. Nhưng tôi dặn hai anh về điều này trên bước đường tranh thủ độc lập cho quốc gia. Người xưa thường nói kẻ thù của kẻ thù là bạn ta. Nhưng cái ông bạn mà ta dự định làm liên minh đó thì không được, bởi vì ông bạn đó là người của Trung Cộng thì chúng ta vô tình ra tay giúp một Trần Ích Tắc, một Lê Chiêu Thống hay sao? Tôi đề nghị các anh về nói lại với tổ chức của các anh hãy từ bỏ ý định đó đi.” Nhớ lại buổi gặp gỡ đó, tôi biết Tướng Kỳ luôn luôn lo sợ Việt Nam sẽ trở thành Châu Quận của Tàu một lần nữa. Ông tin tưởng chỉ có Mỹ mới có thể giúp Việt Nam thoát ảnh hưởng Tàu. Ông đề nghị Mỹ xoay trục từ thế kỷ trước là đúng, tức là có viễn kiến. Tôi phục ông Kỳ ở chỗ dám nghĩ dám làm, bất chấp thị phi.

Điều tôi không ngờ là người đầu tiên lên tiếng trên đài RFA và viết Tuyên Cáo mạt sát Tướng Kỳ không tiếc lời là giáo sư Nguyễn Xuân Vinh. Ông chê Tướng Kỳ “không có căn bản học vấn”, tôi viết bài nhận xét về bản Tuyên Cáo rằng giáo sư Vinh cậy có bằng cấp Tiến sĩ tỏ ra khinh miệt một người từng là Tư lệnh KQ, là Thủ tướng, là Phó Tổng thống không có căn bản học vấn mà quên rằng giáo sư đang lãnh đạo Tập thể Chiến sĩ gồm những sĩ quan có trình độ học vấn như ông Kỳ, thì đủ chứng tỏ ông khinh miệt những chiến sĩ dưới quyền ông. Lịch sử của ta có kẻ chăn trâu như Đinh Bộ Lĩnh, như Lê Lợi chỉ là Đình trưởng đất Lam Sơn, như Nguyễn Huệ theo anh đi thâu thuế chợ ở Bình Định mà trong con mắt ngạo mạn của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh thì ông coi các anh hùng nêu trên đều là những kẻ không có căn bản học vấn. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh phản ứng lại bài nhận xét của tôi bằng cách gửi email khắp thế giới, gọi tôi là “thằng côn đồ, đứa đểu cáng” mà ông quên đi mấy năm trước ông viết sách ca tụng tôi lên tận mây xanh. Tôi không buồn giận giáo sư Vinh, nhưng tôi thương cho Đất Nước Việt Nam mình tại sao sản sinh ra một ông Tư Lệnh KQ, một ông Giáo sư Đại học có bằng Tiến sĩ mà dùng lời lẽ khiếm nhã giống như người chưa cắp sách đến trường bao giờ.
Giáo sư Vinh còn phóng đi một email như sau: “Theo một nguồn tin rất chính xác, vợ chồng Nguyễn Cao Kỳ được Mỹ cho 200 ngàn đô la để về Việt Nam đề nghị hòa hợp hòa giải với cộng sản, xong qua Thái Lan sống ẩn dật; chứ không dám trở về Hoa Kỳ”. Chẳng biết ông Vinh lấy tin ấy đâu ra? Làm Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ mà giáo sư Vinh phóng ra một tin vịt thì còn gì là thể thống?

Khi Tướng Kỳ từ Việt Nam về, ông Đỗ Vẫn Trọn ở San José phỏng vấn Tướng Kỳ và hỏi: “Khi ông Tướng về Việt Nam, giáo sư Nguyễn Xuân Vinh và cựu Thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn gắt gao lên án ông Tướng về nước đầu hàng cộng sản. Bây giờ ông Tướng có bằng lòng nói chuyện với giáo sư Vinh không? Tướng Kỳ nhận lời ngay. Lập tức ông Đỗ Vẫn Trọn gọi điện thoại hỏi ý kiến giáo sư Vinh, thì giáo sư Vinh trả lời ông bận lo chuyện Tập Thể, nên chẳng nói chuyện với ai cả. Tôi không hiểu tại sao giáo sư Vinh hèn như thế! Tại sao giáo sư Vinh không lấy tư cách là Chủ tịch Tập thể, đứng ra triệu tập một phiên họp, rồi mời Tướng Kỳ đến điều trần, giống như sinh hoạt dân chủ của nước văn minh?

Khi Tướng Kỳ làm Thủ tướng, ông ra lệnh cho Bộ Quốc phòng xóa bỏ lệnh tầm nã ông Vinh vì tội đào ngũ, để mời ông Vinh về làm Tổng trưởng Thông Tin. Hai vợ chồng ông Vinh được chính phủ chu cấp mọi phí tổn, nhưng về tới Việt Nam, thấy tình hình chiến tranh sôi động, nên quay về Mỹ để tiếp tục nghề dạy học. Ông Vinh không đến nỗi vô ơn để quên sự đối xử tử tế của Tướng Kỳ, chẳng qua ông phải làm theo lệnh của Hoàng Cơ Định, vì trót đem thân làm ngoại vi cho Việt Tân?

Nhà báo Vũ Ánh, Chủ bút tờ báo Người Việt, dùng bút hiệu Vũ Huy Thục viết bài chê bai Tướng Kỳ, đăng làm nhiều kỳ. Tôi viết email yêu cầu Vũ Ánh phải chứng tỏ mình là nhà báo có lương tâm, hãy đến nhà ông Kỳ ở tại Quân Cam để làm cuộc phỏng vấn đàng hoàng để độc giả biết thực hư; chứ không nên dùng bút hiệu như bọn nặc danh viết bài đả kích một chiều như cái kiểu báo chí cộng sản.

Vũ Ánh im lặng. Tôi hoài nghi tính lương thiện và lập trường của nhà báo Vũ Ánh, người đã cho in thơ ca tụng lãnh đạo CSVN, cho in hình cờ VNCH trong chậu rửa chân… Trước 1975, tôi thường chở nhà báo đi làm phóng sự chiến trường. Vũ Ánh cũng là nhà báo đi trên máy bay do tôi lái nhiều lần. Anh ta tỏ ra rất thán phục con người Tướng Kỳ trong sạch, bình dân, yêu thương chiến hữu.

Ông Phan Ngọc Tiếu của đài truyền hình Saigon TV phỏng vấn Tướng Kỳ và dự định trình chiếu nhiều kỳ. Nhưng mới chiếu lần đầu thì bị bọn thảo khấu gọi vào đài hăm dọa, không được phép chiếu nữa. Tôi nghi ngờ bọn ấy là Việt Tân, vì người tử tế không ai sử dụng hành vi côn đồ như thế cả.

Cô Tammy Trần – con gái của bác sĩ Trần văn Thuần ở Houston – làm việc cho hãng tin AP, phỏng vấn Tướng Kỳ bên bờ hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, cho biết sự trở về Việt Nam của Tướng Kỳ là có lời yêu cầu của chính phủ George W. Bush, cho nên có viên Đại tá Mỹ tháp tùng trong chuyến đi. Tướng Lâm Quang Thi liền viết một bài bằng Anh ngữ mô tả Tướng Kỳ giống như một thằng hề (clawn), có nội dung cảnh báo nếu Mỹ dùng Kỳ là sai lầm. (Có lẽ ý tác giả bài viết tự cho mình mới là candidate tốt để Mỹ dùng?). Phải chăng Tướng Lâm Quang Thi đã quên ông được Tướng Ngô Quang Trưởng chỉ định làm Tư Lệnh Tiền Phương thì ông dùng tàu Hải Quân neo ngoài khơi cửa Thuận An để điều động bằng vô tuyến. Khi Thủy Quân Lục Chiến của ta còn đang quần thảo với địch, thì Tướng Thi cho lệnh tàu rời vị trí để về Saigon và dọt sang Mỹ. Trong khi đó, sáng ngày 29 tháng Tư năm 1975, Tướng Kỳ còn bay trên bầu trời Saigon để hướng dẫn Đại Úy phi tuần trưởng Trần văn Đức oanh kích vào ổ hỏa tiễn 122 ly VC phóng vào Tân Sơn Nhất. (Đại Úy Đức hiện đang ở Hoa Kỳ, nếu đọc những dòng chữ này, chắc anh còn nhớ Tướng Kỳ dặn khi hoàn tất phi vụ thì về nhà ông nhậu). Sáng hôm đó, tôi thấy Nam một tay cầm khẩu súng M-16, một tay dắt vợ con. Tôi gọi giật bạn: “Ê Nam! Mày đi đâu vậy? Hãy chờ tao một chốc, chừng nào cơn pháo của địch tạm ngưng thì dọt ra phi cơ đi với tao”. Cách đây không lâu, bạn còn nhắc đến cái thời khắc nhức tim đó mà. Nếu Tướng Kỳ không sang Tổng Tham Mưu để liên lạc với Tướng Nguyễn Khoa Nam nhằm cố thủ Vùng IV thì làm sao ông bốc theo Tướng Ngô Quang Trưởng đang bị Tổng thống Thiệu nhốt ở Tổng Tham Mưu để sang Hoa Kỳ năm 1975?

Đám Việt Tân chửi ông Kỳ đào ngũ trước địch quân. Tôi điện thoại cho Tướng Ngô Quang Trưởng hãy nói cho đồng bào biết tới sáng ngày 29 Tháng Tư, ông Kỳ còn bay trên trời, hướng dẫn khu trục đánh vào ổ pháo kích Việt Cộng; rồi cứu ông rời Việt Nam. Tiếc thay! Tướng Trưởng im lặng.

Bạn Phan Nhật Nam thân mến,
Lâu nay, tôi nghi ngờ SBTN là công cụ của Việt Tân, nên một hôm tôi hỏi bạn nghĩ gì khi nhạc sĩ Trúc Hồ ngang nhiên tuyên bố: “Chúng ta đòi lật đổ chính quyền Việt Nam là sai, bởi vi Nhà Nước Chủ Nghĩa Xã Hội Việt Nam đã được hơn một trăm quốc gia trên thế giới nhìn nhận. Chúng ta chỉ xin họ tôn trọng nhân quyền thôi”. Ở nước tự do, người nào cũng có quyền phát biểu quan điểm cá nhân.

Nhưng nhạc sĩ Trúc Hồ, một Tổng Giám đốc cơ quan truyền thanh lớn, có đông khán thính giả mà anh ta dùng chữ “Chúng Ta”, có phải anh ta muốn áp đặt đường lối đấu tranh của riêng anh ta lên tất cả người Việt chống Cộng sản phải đi theo?” Bạn trả lời cộc lốc: “Nó chỉ là đứa con nít, biết gì chính trị”, rồi bạn quay đít bỏ đi. Tôi quá đỗi ngạc nhiên trước thái độ của bạn. Dù sao hai chúng ta là bạn thân từ thuở “dựa lưng nỗi chết”. Không lẽ điều thắc mắc của tôi làm bạn khó chịu? Có nhiều người như ông Nguyễn Quốc Đống, cựu sinh viên sĩ quan Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Khóa 13, Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên thắc mắc lập trường của Trúc Hồ một cách nghiêm chỉnh, hợp lý mà Trúc Hồ im lặng. Chẳng lẽ một người Chống Cộng già dặn như Nam, lại không có một chút nghi ngờ hành vi lấp lửng của Trúc Hồ? Nam thừa biết Miền Nam mình thua trận, phần lớn là do truyền thông cơ mà! Tôi tin rằng Nam không tối dạ tới mức không nhận ra thủ đoạn của bọn cộng sản đang cấy người ở hải ngoại.

Khi nhà báo Hoa Kỳ làm phim điều tra “Terror In Little Saigon” về cái chết của 5 nhà báo người Mỹ gốc Việt, phát ngôn viên Việt Tân Hoàng Tứ Duy – con trai Hoàng Cơ Định – lên tiếng phản đối và đổ tội cho anh A.C. Thompson cố ý nhục mạ Cộng Đồng. Hành động hốt hoảng đó khiến cho quần chúng tin rằng Việt Tân sợ bị phanh phui tội ác, bởi vì nếu Việt Tân không liên can đến cái chết của 5 nhà báo thì không bao giờ phải hốt hoảng như thế. Theo tôi, các cơ quan truyền thông Việt Nam phải ngỏ lời cám ơn ký giả A.C. Thompson đã bỏ công đi tìm công lý cho nhà báo VN bị quân khủng bố sát hại mới phải. Trước kia vì sợ Mặt Trận mà im lặng, thì nay có phải vì tiền mà họ im lặng? Tôi khinh bọn làm truyền thông phục vụ cho Kháng Chiến Bịp giết chết niềm tin vào Chính Nghĩa Dân Tộc.

Nhờ anh A.C. Thompson, tôi có thêm dữ liệu để viết bài “KTG Nguyễn Xuân Nghĩa, Anh Là Ai?”. Có lẽ Nam là nhà văn lớn, không thèm đọc bài viết của một thằng bạn xưa, chỉ biết cầm cần lái máy bay?

Nếu Nam đã đọc, chắc Nam cũng phải thấy những vấn đề tôi nêu ra với ông Nghĩa không phải là xoi mói có tính cạnh tranh nghề nghiệp. Tôi nhận thấy ông Nguyễn Xuân Nghĩa là nhân vật lợi hại, một người cháu của Tổng Bí thư Cộng sản – Nguyễn văn Linh – rời đảng Việt Tân để giao du thân mật với các nhà làm truyền thông, rồi có thủ đoạn khống chế truyền thông, tức là có ý đồ. Tôi ngờ rằng Nguyễn Xuân Nghĩa tha mạng Đỗ Ngọc Yến – người sáng lập tờ báo Người Việt – là để sử dụng tờ Người Việt sau này, chứ chẳng phải tử tế gì với Đỗ Ngọc Yến. Tôi chứng minh Nguyễn Xuân Nghĩa là người lừa đảo khi đăng những bức thư của Chủ tịch HCM từ chiến khu quốc nội gửi ra thăm đồng bào, trong khi HCM đã chết, rồi dùng Cờ Vàng dán vào những lon đựng tiền yểm trợ Kháng Chiến đặt lây lất ở các nơi chợ búa, quán ăn là có mục đích bôi nhọ Lá Cờ Vàng. Nguyễn Xuân Nghĩa không thể trả lời những thắc mắc của tôi, vì đó là bằng chứng hiển nhiên. Thế nhưng, Nguyễn Xuân Nghĩa vẫn được tờ Người Việt trọng dụng thì tất nhiên tôi phải hoài nghi lập trường của tờ Người Việt.Nam thường khoe mình giỏi về khoa tử vi, tướng số. Nam hãy nói giùm tôi tướng mạo của Nguyễn Xuân Nghĩa thuộc loại người như thế nào mà có khả năng làm cho một đám văn nghệ sĩ, nhà báo bu quanh? Văn nghệ sĩ gì mà bu quanh một người lừa đảo, làm mất niềm tin của người Chống Cộng?

Vừa rồi, ký giả Bùi Dương Liêm phỏng vấn Nguyễn Thanh Tú, con trai nhà báo Đạm Phong bị quân khủng bố ám sát. Tôi nhận thấy Nguyễn Thanh Tú mồ côi cha từ lúc còn nhỏ, nhưng nói tiếng Việt rất sõi và phong cách rất chững chạc, có thể nói hơn hẳn những nhà hoạt động chính trị hiện nay. Nhờ có sự giúp đỡ của truyền thông Hoa Kỳ, của FBI, Tú có nhiều dữ kiện chứng minh tội ác của Việt Tân, trong đó chuyện ông nhạc sĩ Trúc Hồ lợi dụng hai bài nhạc của Việt Khang để làm kinh tài (cho ai thì chưa biết), thu lợi cả nửa (1/2) triệu đô la, mà chỉ trả cho Việt Khang 250 đô la. Tôi tin Nguyễn Thanh Tú có bằng chứng trong tay, mới dám tiết lộ điều đó. Nếu không, Trúc Hồ sẽ kiện. Giống như tờ Người Việt đã kiện tờ Saigon Nhỏ và đã thắng kiện.

Trong vụ tranh chấp giữa Người Việt và Saigon Nhỏ, tôi khuyên Nam nên đứng ngoài, vì đó là sự tranh thương; chứ không phải vì quan điểm chính trị. Nam không nghe. Nam viết thư cho khoa học gia Dương Nguyệt Ánh với lời lẽ gia trưởng, lập luận lại tồi, khiến cho bà Dương Nguyệt Ánh trả lời bằng một bức thư mà tôi có cảm tưởng rằng nếu là tôi thì tôi bẻ bút, không dám viết lách gì nữa cả.

Hôm Nam đi Pháp về. Tôi tính bước chân sang thăm Nam để hỏi Nam qua Pháp có gì vui. Bỗng nhiên tôi thấy Nguyễn Xuân Nghĩa tay ôm xấp hồ sơ đến nhà Nam đang trú ngụ. Từ trong nhà, Nam bước ra đón nhận hồ sơ một cách vội vã. Nguyễn Xuân Nghĩa cũng vội vã ra xe dzọt đi; chứ không vào nhà Nam. Tôi cũng quay trở lại nhà mình; chứ không vào để uống với Nam một ly.

Tôi thường nghe Nam nói về mình một cách kiêu hãnh. Bạn bè của Nam phải là người phi thường. Tôi biết tôi bình thường, nhưng khi Nam đòi dọn tới ở với tôi là tôi hoan hỉ nhận lời ngay. Bởi vì tôi biết Nam tuy có bố mẹ đi theo cộng sản; nhưng Nam lại Chống Cộng triệt để thì tôi xem Nam như một người đồng chí sát cánh với mình để sẽ hỗ trợ nhau vạch mặt nạ bọn nằm vùng cộng sản là rất tốt.

Sự cáo giác của Nguyễn Thanh Tú về việc Trúc Hồ lợi dụng nhạc của Việt Khang để làm kinh tài, mà Trúc Hồ vẫn im tiếng. Tức là Trúc Hồ nhìn nhận sự cáo giác của Nguyễn Thanh Tú là sự thật. Tôi viết rõ Nguyễn Xuân Nghĩa là tên lừa đảo, bịa đặt tin láo trên tờ báo Kháng Chiến để quyên tiền. Nam vẫn làm việc cho một ông chủ tán tận lương tâm khai thác tim óc của Việt Khang để thu lợi. Nam vẫn giao du thân mật với người lừa đảo Nguyễn Xuân Nghĩa. Nếu kẻ lừa đảo đó chỉ là lừa tiền, lừa bạc thì có thể khoan thứ, do bần cùng sinh đạo tặc. Đàng nay, họ lừa đảo NIỀM TIN của đồng bào vào CHÍNH NGHĨA ĐẤU TRANH CHO TỰ DO, DÂN CHỦ thì cái tội a tòng của Nam khó mà biện minh.
Nam nói: “Nhà văn phải là nhà tiên tri? Nếu không có khả năng tiên tri thì nhà văn coi như vứt đi.” Tôi nghĩ lời phán quyết của Nam về giá trị nhà văn đặt ra quá cao. Tôi chỉ nghĩ rằng nhà văn nào mà thực hiện những gì như nhà thơ Phùng Quán viết ra trong bài thơ “LỜI MẸ DẶN” là đủ để mọi người ngưỡng mộ, kính phục; chứ không cần phải là nhà Tiên tri, lại giao du với quân lừa đảo.

Tôi ở cạnh nhà Nam. Tôi chạy sang thăm Nam nhiều lần để trao đổi đôi điều suy nghĩ của mình về Đất Nước, nhưng thấy bạn mình lúc nào cũng bận rộn với sách báo và thái độ của bạn mình khác xưa, nên tôi phải dành thì giờ để viết thư này cho Nam. Tôi nghĩ rằng qua bức thư tâm tình này, tôi cũng giúp cho bạn bè Không Quân của tôi hiểu rằng vị chỉ huy cũ của họ – Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ – lúc nào cũng xung phong trước đầu tên mũi đạn; chứ không phải là hạng người đâm sau lưng chiến sĩ.

Tướng Nguyễn Cao Kỳ đã bị bọn Việt Tân dùng truyền thông để bôi nhọ để cho tất cả những ai muốn làm thay đổi chế độ độc tài cộng sản đều bị bôi tro trát trấu. Tôi dã nói với Tướng Kỳ rằng một người yêu nước như Tổng thống Ngô Đình Diệm từng ban ơn mưa móc cho nhiều người, như Đỗ Mậu còn viết sách mạ lỵ, thì chắc Thiếu tướng cũng sẽ bị bọn vong ân chà đạp mà thôi. Nhưng ông không nghe lời tôi, vì ông tin rằng ông là người thầy thuốc chữa được con bệnh Cộng Sản.

Năm 2011, ông Tướng Kỳ về Houston thăm anh em Không Quân, ông than: “Những thằng lãnh đạo cộng sản vừa ngu, vừa dốt. Mình cố gắng giảng giải cho chúng nó nghe cái luận điệu ngu xuẩn của chúng. “Chơi với Trung Cộng thì mất Nước, nhưng còn Đảng; chơi với Mỹ thì còn Nước, nhưng mất Đảng”. Tôi phân tích cho chúng hiểu nước đã mất thì đảng làm sao còn?

Tôi nói với Tướng Kỳ: “Ông đừng về Việt Nam nữa ông ơi! Võ văn Kiệt chỉ phát biểu ngày 30 tháng 4 có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn, là đủ cho chúng thủ tiêu. Ông chửi chúng nó trên điện thoại với tôi, ắt chúng phải có đặt máy nghe lén. Chuyến này về, tôi tin bọn cộng sản sẽ tìm cách đầu độc ông”. Nhưng ông Kỳ tin tưởng ông là con Phật thì không dễ gì cộng sản có thể giết ông.

Nghe tin ông qua đời tại Mã Lai, có phóng viên hỏi tôi về cái chết của Tướng Kỳ. Tôi khẳng định Tướng Kỳ đã bị đầu độc chết, vì mấy ngày trước ông nói ông đã vào bệnh viện Mã Lai thử nghiệm đủ các thứ mà không hề khám phá ra bất cứ chứng bệnh gì.

Nhân Ngày 19 Tháng 6, Ngày Quân Lực, tôi viết thư này cho Nam để tưởng niệm một Người Lính Nguyễn Cao Kỳ đã làm trong nhiệm vụ của Người Lính VNCH đối với Tổ Quốc.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Leave a Reply