Trái Ngang

Cách khoảng 2 mét, chân phải Trường bỗng lùi lại nửa bước rồi bước tới thân hình xoay ngang 2 tay nắm chắc nòng súng, chiếc báng súng Carbin đang rê trên đất chợt bay lên như sao xẹt

Trái Ngang

Truyện ngắn của Trương Trọng Kiên

-Ê thằng kia, làm gì ở đó? Quay lại bỏ súng xuống!

Tiếng quát khiến con gà mà Trương đang ngắm bắn vụt chạy mất, Trương nén giận từ từ hạ súng xuống và quay đầu lại, cách khoảng 10 thước là một khuôn mặt xa lạ, hoàn toàn xa lạ với Trương. Người đàn ông đó hơi mập cao khoảng 1,65 mét mặt đỏ râu lởm chởm quanh mép, gã dựng chiếc xe đạp một bên,  tay trái chống cạnh sườn, tay phải lăm lăm khẩu Colt 45 chĩa vào Trương.

-Bước tới, đưa súng đây, súng ở đâu mày có?

Trương bước tới, cố tình ngẩng cao đầu hất chiếc nón bo rằn ri về phía gã đàn ông đang xấc xược, trên nón là phù hiệu BĐQ với mũi tên đen và 2 cành Nguyệt Quế, giữa là 1 bông mai đen, gã đàn ông có vẻ không cần biết đến cái nón Trương đang đội, gã chú ý tới khẩu Carbin mà Trương đang kéo lê trên đất, kéo lê bởi Trương cầm nòng súng, với tư thế này gã đàn ông nọ tin chắc là đối thủ chẳng thể tấn công được mình, chẳng thể gây nguy hiểm gì cho gã.

Cách khoảng 2 mét, chân phải Trường bỗng lùi lại nửa bước rồi bước tới thân hình xoay ngang 2 tay nắm chắc nòng súng, chiếc báng súng Carbin đang rê trên đất chợt bay lên như sao xẹt vẽ một vòng cung 45 độ và giáng một tiếng bốp khô khan vào mặt gã nọ, đích đến của bá súng đúng ngay gò má trái dưới rái tai, với cú đánh cận chiến đúng bài bản này dù là trâu bò cũng khó chịu nổi huống hồ là con người, quả nhiên gã nọ lảo đảo nhưng cũng đồng thời cây súng của hắn nổ một phát, chẳng hiểu do phản xạ tự nhiên hay do hắn cố tình bắn, tuy nhiên viên đạn chỉ gây nên một tiếng nổ vô hại với Trương, dù tiếng nổ vô hại nhưng Trương càng thêm căm giận thầm nghĩ “tên này khốn nạn thật, chưa biết mình là ai đã dám để đạn lên nòng, đáng chết”! Ý nghĩ vừa dứt thì ngay lập tức chân phải một lần nữa  bung ra, cạnh bàn chân chặt  đúng khỷu tay, cây súng văng qua một bên, khi chân phải chạm đất gần như đồng thời gót trái in giữa mặt gã nọ một cú như trời giáng, đòn này Thiếu Lâm gọi là Mã Hồi Cước mà Trương học được của một người Hạ Sĩ Quan trong đơn vị. Trúng liên tiếp 3 đòn trong thời gian chưa đầy một phút đồng hồ gã nọ nằm ngửa mặt lên trời, lưng dán xuống đất, gã chưa kịp ngóc đầu dậy và cũng chẳng hiểu nếp tẻ gì thì đòn kết thúc nhẹ nhàng bay tới, mũi giày chân phải của Trương đã thúc trúng ngay “chấn thủy”, một tiếng nấc “hự” nhẹ vang, gã nọ xụi lơ.

Đòn đánh báng súng và 2 cú đá tuy mạnh nhưng không hiểm bằng đòn thúc mũi giày vào “chấn thủy” bởi vị trí này chính là điểm giữa của hòanh cách mô hay màng ruột, phân chia giữa ngực và bụng, đây cũng chính là vị trí của “thượng vị” tức cuống dạ dày, bị đánh trúng vị trí này nạn nhân sẽ đau đớn rất lâu có khi cả mấy tháng, muốn vặn mình, muốn xoay người, muốn cúi xuống đều là một cực hình bởi lẽ sẽ đụng tới vết thương và vì nó là “âm thương” nên không để lại vết tích nhiều, cùng lắm chỉ là một quầng đỏ hoặc thâm!

Trương căm hận gã nọ bởi thái độ xấc xược vô lễ và nhất là vì gã đã dám để đạn lên nòng trong tư thế sẵn sàng giết người mà hắn chưa biết rõ đối tượng là ai. Từ lúc đang nhắm con gà Trương đã biết có người đến gần do những tiếng động mà gã nọ gây ra, tuy nhiên khu vực này chính là vùng hoạt động của đơn vị anh nên với anh đây chính là vùng an toàn, vì là vùng an toàn nên anh mới thản nhiên mặc thường phục sách súng đi săn gà rừng, vì ỷ y là an toàn nên Trương không để ý đến sự xuất hiện của gã nọ, Trương hơi thắc mắc tại sao một người có súng xuất hiện trong khu vực mà đám lính bên ngoài lại lặng thinh thì cũng vừa lúc mấy bóng người lô nhô xuất hiện, có tiếng hỏi:

_Chuyện gì vậy Thiếu Úy?

-Trung Sĩ Thủ hả?

-Dạ. Chuyện gì vậy ông thày, sao lại có tiếng Colt 45, ông thày xài Carbin mà.

-Thằng này nổ súng, nó là ai vậy?

-Dạ, ổng là Trung Đội Trưởng Nghĩa Quân ở đây, sao ổng lại nổ súng mà sao lại nằm ngay đơ như chết vậy, có chuyện gì?

-Tao đang nhắm con gà rừng thì thằng này phía sau quát tháo kêu tao quay lại đưa súng cho nó, tao đã cố tình để cho nó thấy cái nón bo nhưng nó làm lơ bởi vậy tao mới đập cho một trận, nó bắn đó.

-Ồ, cây súng đây rồi, bây giờ làm sao?

-Gọi Trung sĩ Thi tới làm việc.

-Dạ.

Sự việc đúng ra chẳng phải thuộc thẩm quyền giải quyết của Tiểu Đoàn, tuy nhiên đây là khu vực Tiểu Đoàn trách nhiệm nên cứ lấy thịt đè người cho chắc ăn, vả lại đánh bài cào “3 già còn thua 3 BĐQ” thì chuyện nhỏ này giải quyết không có gì. Khi viên Hạ Sĩ Quan An Ninh của Tiểu Đoàn đến gã cũng ráng ngồi lên được dù mặt mày nhăn nhó, trán toát mồ hôi vì đau, gã xin lỗi vì biết mình nhầm và vô lễ với một Sĩ Quan, Trung Sĩ Thi làm lấy lệ một tờ biên bản rồi đưa gã ký tên và mấy người lính làm chứng rồi gã gắng gượng bước đến chiếc xe đạp không quên xin lại khẩu Colt 45, chờ hắn đi khỏi Trung Sĩ Thi nói,

-Thằng này cà chớn lắm, vô đây Thiếu Úy phải coi chừng nó, nó là vua làng này đó, bữa nay ăn trận đòn đau thế nào nó cũng tìm cách trả thù, tốt nhất từ nay Thiếu Úy đừng vô làng này nữa.

Trương ậm ừ cho qua chuyện, bụng nghĩ thằng này ăn gan cọp uống mật gấu cũng không dám làm càn trong khu vực này nếu nó còn muốn sống, tuy nhiên cũng đi theo đám lính hộ tống ra bờ hồ săn tiếp chứ không ở lại nữa.

Trương có cái thú đi săn và cũng có lộc nữa, mỗi khi sách súng đi săn, thế nào khi về cũng có vài ba con gà con chim, còn nếu muốn săn thú thì phải đi đêm vì thú ít kiếm ăn ban ngày, vả lại đây là khu vực dân cư nên ít khi thú bén mảng tới trừ lũ thỏ hoặc cheo, nhưng mấy con đó thịt không ngon. Thú rừng Trương thích nhất là con Mang kế là Heo rừng, 2 loài này thịt rất thơm ngon, ngọt lại không có mỡ, con Mang hay còn gọi là con Mễn là loài thú ăn cỏ thường to cỡ con Dê nhưng thịt rất thơm chứ không hoi, món ngon nhất là thui rồi đang lúc còn nóng cắm lưỡi lê bén vào vai rạch mạnh một đường, một cục thịt tái lòi ra sắt chấm muối tiêu chanh nhâm nhi với Rhum thì không gì thú bằng, còn Heo rừng thì ít có con lớn trung bình chỉ chừng 3 – 40 kg thôi, nhưng nếu có con lớn cỡ trên dưới 1 tạ thì món quý nhất là cái da gáy, tức miếng da nằm giữa khoảng đầu và vai, khu vực này lông heo thường rất cứng và dày da ở đây cũng rất dày có thể cả lóng tay, nhưng lại mềm và ròn, ngon hơn ăn da bê thui nhiều.

Bữa đó, dù xảy ra chuyện mất vui nhưng Trương cũng bắn được 3 con gà rừng và mấy con chim, Trương lấy 1 con mang về đưa cho bà chủ quán nấu cơm tháng nấu cho nồi cháo và bóp gỏi còn lại cho đám lính hết, dĩ nhiên là họ cám ơn rối rít khen ngợi hết lời. Thói đời gà nhà thì binh nhau chứ đâu cần lợi lộc gì mới làm, nhưng nếu có chút lộc thì vẫn vui hơn, Trương biết vậy nên lần nào đi săn cũng báo cho đám lính tiền đồn biết và khi về ghé ngang cho họ vài con ăn lấy thảo.

 

Vài ngày sau Trương lại đến chỗ săn hôm trước, nơi xảy ra vụ rắc rối, sau khi đã dặn toán lính tiền đồn lưu ý, sở dĩ Trương trở lại chỗ này không phải vì khinh thường hoặc thích đánh lộn nhưng vì biết rõ đặc tính của lũ gà rừng, chúng có thói quen kiếm ăn ở những chỗ đã từng kiếm được đồ ăn và không bị đe dọa, đồ ăn thì cứ mang ít gạo xấy rải thì thế nào chúng cũng tìm đến, cái khó là chỗ đó phải thật yên tĩnh vì lũ gà rừng rất nhát, chúng đã bị sợ thì có khi chúng bỏ đất đi luôn, bắn gà rừng cũng phải nhắm kỹ thường là bắn vào đầu chúng chết không kịp kêu, nghĩa là không kịp báo động cho những con khác biết mà lỉnh, còn nếu bắn hụt hoặc trúng nhưng không chết để chúng kêu réo giẫy dụa là coi như chúng đi luôn.

Đang chú ý rải gạo nhử gà chợt một tiếng nhỏ nhẹ gần đó cất lên,

-Ông còn gạo không cho tôi một ít?

Trương quay lại, gần đó là một phụ nữ trong bộ bà ba đen bạc đội chiếc nón lá rách đang xuôi tay nhìn mình, thông thường khi xin ai cái gì người xin thường đưa tay ra phía trước, người phụ nữ này lại không phải vậy hai tay vẫn buông xuôi, cử chỉ lạ lùng khiến Trương ngạc nhiên,

-Cô vừa hỏi tôi xin gạo?

-Dạ, ông còn cho em xin một ít, em đang cần!

Trương mới ngoài 20, trong bộ đồ dân sự trông anh còn trẻ hơn nhiều, nắng Pleiku không làm người trai thành thị thuở nào đen đi mà trái lại da anh cũng trắng hồng không khác da thiếu nữ bởi anh vốn trắng sẵn lại chẳng mấy khi phải vất vả mưa nắng, với vóc dáng như vậy mà có người gọi bằng “ông” thì quả thực hơi lạ, chắc người phụ nữ này cũng có gì đặc biệt. Trương hỏi lại,

-Cô cần gạo hay gạo xấy? và để làm gì?

-Dạ, gạo nào cũng được, để ăn.

-Gạo thì dĩ nhiên là để ăn rồi, nhưng bộ cô túng thiếu lắm sao?

Người phụ nữ “dạ” nhỏ một tiếng rồi im lặng. Trương giờ mới có dịp để ý đến làn da trắng của người phụ nữ, dưới vành nón là một khuôn mặt trẻ, rất trẻ, chắc cũng tuổi Trương thôi, phong cách vóc dáng có vẻ không phải dân địa phương.

-Cô ở đâu tới đây?

-Dạ em ở ngay đây!

-Tôi nói cô từ địa phương nào tới đây, vì nhìn cô là tôi biết không phải dân ở đây, từ giọng nói, dáng điệu cung cách của cô đã chứng tỏ điều đó.

-Vâng em từ xa đến, nhưng kiếm không đủ ăn.

-Vì sao?

-Em làm công nhân hái chè cho đồn điền KTK nhưng vì mới làm nên lương rất ít, hôm nào trời mưa không có việc làm hoặc hôm nào bịnh là không đủ tiền mua gạo, mấy hàng quán ở đây họ không chịu bán thiếu, vả lại em còn có con nhỏ nữa.

-Ồ, thảo nào. Không sao, tôi sẽ mang gạo đến cho cô, đâu cô nói ở gần đây là ở đâu?

Người phụ nữ giơ tay chỉ về một cái chòi gần đó,

-Dạ, em ở đó!

Trương qua lại nơi này thường xuyên nhưng lại không để ý đến cái chòi vì nghĩ có lẽ đó là chỗ trú chân tạm của những người dân đi làm rẫy mỗi khi gặp mưa, không dè lại là chỗ ở của người phụ nữ này, mà lại là chỗ ở với 1 đứa con nít nữa.

-Cô nói cô có con nhỏ, vậy chồng cô đâu?

-Dạ ảnh mất rồi!

-Sao? trẻ vậy đã góa chồng sao?

Người phụ nữ gật đầu, cặp mắt đỏ hoe,

-Dạ ảnh cũng mới chết.

-Chết vì lý do gì?

-Bị bắn chết?

-Đi lính à? Hay là VC?

-Dạ không phải lính cũng chẳng phải VC, bị người ta bắn lầm nên chết!

Đến trước cái chòi nơi trú ngụ của người phụ nữ, cái chòi mỗi bề khoảng hơn 2m chung quanh chét đất, màu đất mới chắc là cũng mới được làm, nhưng mái thì có vẻ đã cũ  như vậy chứng tỏ cái chòi này mới được tái tạo để thành chỗ cư ngụ từ một chỗ chỉ để trú mưa, phía trước là một tấm phên lớn làm bằng tre, tấm phên được chống lên bằng 2 cây hai bên vừa thêm 1 mái che phía trước vừa trở thành vách khi hạ xuống Trương đưa mắt nhìn vào bên trong toàn bộ chỉ có 1 vạt tre có lẽ là chỗ để ngủ vì phía đầu có một tấm mền cũ và 1 cái gối xếp gọn trên 1 manh chiếu, phía trên cái vạt tre là một cái nôi đan bằng mây, thứ này người Thượng ở đây thường dùng cho trẻ sơ sinh và con nít nằm, một đứa nhỏ chẳng rõ trai hay gái nằm bên trong đang ngủ, đứa nhỏ được quấn bằng vuông vải cũng cũ, chắc là xin ở đâu đó. ..

Trương bỗng quay lại nói với người phụ nữ,

-Cô đừng động đậy, có con gà để tôi bắn tặng cô.

Rồi nhẹ nhàng đến nơi con gà đang ăn gạo gần đó, Trường đưa súng lên vai nhẹ nhàng bóp cò, một tiếng “đoàng” vang lên, con gà bị bắn nát đầu ngả xuống đôi chân còn quẫy đạp nhẹ nhẹ mấy cái như tiếc cuộc đời và những hạt gạo chưa ăn hết. Trường xách con gà đưa cho người phụ nữ,

-Con này khá  lớn, mẹ con cô ăn được mấy bữa đó, nhưng đừng lo ngày hôm nay tôi bắn được bao nhiêu sẽ cho cô hết để ăn dần.

-Nhưng ăn với cái gì? Em đâu có hạt gạo nào, mấy bữa rày toàn ăn củ mì.

Người phụ nữ lôi dưới gầm sạp ra một cái nồi bên trong còn mấy khúc khoai mì chin. Trường thản nhiên cầm một miếng đưa lên miệng ăn ngon lành,

-Tôi cũng thích ăn khoai mì, tôi có thể ăn khoai mì trừ cơm cả nửa tháng. Tuy nhiên tôi sẽ đưa tiền để cô đi mua gạo ăn đỡ rồi ngày mai tôi sẽ nói lính chở gạo ra cho cô.

-Ông nói thiệt chứ.

-Cô cầm đỡ mấy trăm này vô làng mua gạo ăn đi.

Trường rút trong túi ra 1 tờ 500 đồng còn khá mới nhẹ nhàng đưa cho người phụ nữ,

-Đây tôi biếu cô 500 để mua gạo. Cô cần gì thêm cứ nói để tôi giúp, đừng ngại.

500 đồng khi đó là một khoản tiền khá lớn có thể mua được cả bao gạo 50kg, công hái chè ngày đó chỉ vào khoảng 30 đồng một ngày (hái chè tính theo kilo, thợ hái chè đổ ra cân, đúng tiêu chuẩn chè búp mới được tính tiền trung bình cũng chỉ chừng 30 đồng 1 ngày, hái giỏi thì khoảng 4-50 là nhiều rồi). Người phụ nữ tròn xoe đôi mắt nhìn tờ giấy bạc như không tin,

-Ông cho em thiệt, không đòi hỏi gì ở em chứ?

-Cô cứ cầm đi mà lo cho cô và cháu bé, tôi còn độc thân nên không cần tiền, hơn nữa nếu có thiếu cũng vay mượn được.

-Dạ em cám ơn ông nhiều.

Người phụ nữ vừa nói ngẹn ngào vừa ứa nước mắt.

-Đừng gọi tôi là ông nghe già lắm, tôi tên Trương năm nay 22 tuổi.

-Em tên Dung năm nay cũng bằng tuổi ông, 22 tuổi.

-Đã nói đừng gọi tôi là ông mà.

-Dạ, anh Trương.

Người phụ nữ lí nhí.

-Cô làm thịt con gà đi, lông hoặc những gì vứt đi nhớ đào cái hố xa xa mà chôn kẻo đêm chồn cáo nó mò về nó phá.

-Dạ, em biết, cám ơn anh Trương.

-Thôi được, tôi đi một vòng nữa bắn được thêm tôi sẽ quay lại cho cô. Bữa nay tôi nhịn miệng đãi khách.

Trương vừa nói vừa cười cười, gật đầu chào xách súng đi. Chừng một giờ sau vài ba tiếng súng, Trương quay trở lại tay xách thêm 2 con gà nữa đến căn chòi đưa cho Dung,

-Hôm nay cô có lộc ăn, đây tôi biếu cô thêm 2 con nữa, tôi ăn 1 con thôi.

Dung đang loay hoay địu con vào trước ngực như có ý muốn đi đâu đó thấy Trương đến vội nói,

-Em đang định vô làng mua gạo và mua cho cháu 1 hộp sữa bò.

-Cháu mấy tháng mà cho ăn sữa bò?

-Dạ, 2 tháng.

-2 tháng sao lại cho ăn sữa bò.

-Em không đủ sữa cho cháu bú.

-Sao không cho cháu ăn sữa….

Trương định hỏi sao không cho cháu ăn sữa Guigoz hay Babylac nhưng sực nhớ ra cô ta cơm còn không có ăn lấy gì mua sữa tốt cho con, do đó ngập ngừng một chút rồi nói tiếp,

-Cho nó ăn tạm bữa nay đi, mai tôi mang sữa khác cho nó ăn, con nít không bú sữa mẹ phải ăn Guigoz hoặc Babylac, tối thiểu cũng phải là Meiji chứ ăn sữa bò nó không tiêu. Thôi tôi về, nhớ cẩn thận.

Trương quay người thì Dung hỏi với theo,

-Anh về bằng gì?

-Ồ tôi có chiếc xe đạp khóa ngoài gốc cây trước khi vô đây.

 

Ngay chiều đó Trương mượn xe Jeep ra phố mua 5 hộp sữa Guigoz,  mấy bình pha sữa, 1 bình thủy, mấy bộ đồ sơ sinh, mấy mét vải và xin tiếp liệu một cái mùng một cái mền và một bao gạo Mỹ hạt dài 50 lbs, anh em trong Tiểu Đoàn xôn xao vì chuyện lạ, đoán già đoán non chắc gã Thiếu Úy này “dính chấu”, một ông bạn hỏi móc họng,

-Ê, sao chưa mời ai uống rượu ăn khao đã lo mua sữa Guigoz rồi, có cần bọn tao mua cho mấy bao than không?

-Mua than thì phải kiếm thêm cho hắn khúc tre làm ống thổi nữa.

Người khác tiếp, giọng bông đùa. Trương thoải mái,

-Anh em có lòng cho gì nhận nấy, than cũng được, dầu hỏa cũng được, có thì đưa ra.

-Ê, mấy tháng rồi hay là sắp sanh, đưa bọn tao đi coi mắt hay dắt về đây đi. Mày có nhà bên Cư Xá Sĩ Quan Tiểu Đoàn sao không đưa về, mắc cở gì mà dấp dúi. Bộ sợ xếp hả? lên nói với ổng một tiếng là xong chớ gì, cùng lắm thì kêu Trung sĩ Thi làm điều chuẩn an ninh, hay để tụi tao nói?

-Được rồi, ngày mai thằng nào rảnh đi với tao rồi về hãy bàn, còn bây giờ thì cứ thoải mái nói gì cũng được, kể cả nói bậy tao cũng không chấp.

-Bữa nay thằng này hơi lạ, chắc có gì đặc biệt lắm đây.

-Thì ra riêng phải vậy chớ, thế là Tiểu Đoàn thêm một thằng lãnh án chung thân nữa rồi, tội nghiệp.

Cứ vậy, mỗi người một câu lời ra tiếng vào, có người than thở dùm,

-Ăn vụng dính mép hay bị gài đây! Mẹ kiếp sơ ý là xập bẫy mấy em ngay.

-Thì 36 cách đánh bài phú lỉnh là xong chớ gì,

-Lỉnh không được mới chết chứ, em dưới 16  là lãnh lịch treo tường ít lắm cũng 2 cuốn.

-Con cớm thì sợ rằng hơn!

-Vậy nên mới phải lo mùng mền cho ả?

-Mà sao không mua mùng đôi, bộ Tiếp Liệu nhà mình cũng có mùng đôi sao tao không biết cà?

-Mùng còn mền nữa chứ, tao thấy thằng Hạ Sĩ Sửu mang lên 2 cái single mà đôi chỗ nào!

Trong Tiểu Đoàn trừ Tiểu Đoàn Trưởng, Tiểu Đoàn Phó, Trưởng Ban 3, sĩ Quan Chỉ Huy Hậu Cứ và 2 ông Đại Đội Trưởng nữa là có gia đình, còn mười mấy Sĩ Quan khác vẫn độc thân, anh em cư xử với nhau thân tình như ruột thịt, thậm chí lãnh lương còn bao nhiêu, đánh bài ăn thua bao nhiêu, đào địch tên gì đều biết, vậy mà chuyện “động trời” như vậy lại không ai biết thì rõ ràng là Trương khéo dấu và qua mặt anh em quá tài tình.

 

Qua bữa sau Trương lại mượn xe Jeep, lần này trên xe bu cứng ai cũng đòi đi,

-Ê, ra phố coi chừng Quân Cảnh nghe, ngồi hết vô trong. Ê , đi đâu vậy Trương?

-Vô làng, mà cũng không phải nữa, vô rìa làng thôi.

-Làng nào?

-Thì làng Ngô Sơn, chỗ tao vẫn bắn gà bắn chim đó.

-Trong đó có con nào đâu cà?

-Bộ có con nào là mày dzích hết rồi sao mà ra bộ rành quá dzậy!

-Tao đang nghĩ xem có con nào nên nét mà hớp được hồn thằng Trương này chớ tao ăn nước mẹ gì!

-Thôi khỏi bàn luận, đi 5 phút tới ngay.

Trương cho xe chạy, vòng vo một chặp rồi dừng ngay trước cái chòi,

-Tới rồi, xuống đi, đừng làm ồn cho cháu bé nó ngủ.

Toán Sĩ Quan Tiểu Đoàn xuống xe dớn dác ngó vào trong chòi, bắt gặp Dung ai nấy nhanh nhảu chào,

-Chào chị,

-Chào chị,

-Chào chị,

Người phụ nữ đang ngỡ ngàng chưa kịp hoàn hồn vì chiếc xe Jeep đâu trước cửa lại càng bối rối hơn khi nghe tiếng chào, một lát sau ngẩng lên thấy Trương và vài người nữa bê đồ vào đặt lên vạt tre,

-Đây là cô Dung, tao mới quen bữa qua, cổ có một hoàn cảnh rất thê thảm, chồng chết, con mới 2 tháng hái chè không đủ ăn. Bây giờ anh em hài lòng chưa?

-ĐM hôm qua sao không nói! Một người bực quá lên giọng chửi thề.

-Tụi bay có hỏi tử tế gì đâu mà tao trả lời. Bữa qua tao đang săn gà thì gặp cô ấy tới xin gạo, tao cho cô ấy 3 con gà tao săn được và ít tiền mua gạo, nay mua thêm ít đồ cho cháu bé. Ai có lòng hảo tâm giúp đỡ thêm.

Đám Sĩ Quan trẻ người móc ra 100, người 200 gom lại đưa cho người phụ nữ,

-Chúng tôi không biết trước nên có ít tiền giúp chị. Xin lỗi tụi tôi cứ tưởng là “người nhà” của Trương.

Người phụ nữ cũng biết ý 2 chữ “người nhà” mà đám Sĩ Quan trẻ dùng ở đây bao hàm ý nghĩa châm biếm xỏ xiên nên hơi đỏ mặt, tuy vậy cô cũng liếc xéo Trương khuôn mặt sáng lên. Trương nãy giờ có dịp nhìn kỹ Dung, người phụ nữ hôm nay có dáng ve tươi tỉnh khỏe mạnh và bạo dạn hẳn lên so với hôm qua, khuôn mặt tuy vẫn còn hơi tái, ánh mắt tuy vẫn đượm buồn nhưng linh hoạt hơn nhiều so với lúc gặp Trương, Trương ân cần hỏi,

-Hôm qua Dung ăn con gà thấy ngon không?

-Dạ chưa bao giờ em được ăn một bữa ngon như vậy.

Giọng Dung tự nhiên như nói chuyện với người thân, Dung lôi trong gầm sạp ra một bao nhỏ và nói,

-Quán ở đây chỉ còn 10kg gạo thôi, em mua hết rồi nhờ người vác về.

Vừa nói Dung vừa bốc gạo trong bao ra, những hạt gạo màu thô đục hơi nát, nhìn những hạt gạo Trương hơi buồn,

-Mang trả lại cho người ta đi, tôi mang cho cô bao gạo này. Từ nay cô không phải lo về gạo ăn, tôi đã dặn trong Tiểu Đoàn khi nào cô hết gạo cứ tới gặp Hạ Sĩ Sửu hoặc Hạ sĩ Ngọc nói là người nhà của tôi họ sẽ đưa gạo cho cô hoặc họ sẽ chở gạo đến đây cho cô, tôi dặn vậy để phòng khi đi hành quân lâu không về kịp, nhưng tôi sẽ liên lạc thường xuyên với họ để giúp cô. À tôi dặn thêm, từ nay cô hoặc cháu bé có bịnh gì cứ đưa vô Trạm Y Tế của Tiểu Đoàn và cũng nói như vậy họ sẽ săn sóc chữa trị cho.

-Đúng rồi, nhưng đừng để họ hiểu lầm là vợ con hắn, trong Khu Gia Binh còn nhiều em đang ngấm nghé hắn lắm đó, hiểu lầm là mấy em de sạch thì ế luôn.

Một giọng bỡn cợt lên tiếng, giọng khác thêm vào,

-Thì mày bớt một địch thủ càng khỏe chứ sao lại lo “bò trắng răng”.

-Có cạnh tranh mới thấy giá trị thiệt chớ, vậy  thì có khác gì xài đồ dạt, mày nói nghe không vô!

Mặc cho đám bạn tranh cãi những chuyện vớ vẩn ồn ào, Trương đến bên chiếc nôi mây nhẹ nhàng bồng đứa bé dậy, rồi mở bao nylon lấy ra một bộ đồ màu hồng mặc cho đứa bé, dù chỉ nhìn thoáng qua đứa bé một chút nhưng không hiểu sao khi chọn quần áo Trương lại chọn toàn đồ con gái, màu sắc dịu dàng hồng, vàng, thiên thanh, hoa lá nhẹ nhàng. Đứa bé mình trần chỉ quấn một mảnh tã cũ giờ được mặc bộ đồ đẹp dù rộng thùng thình nhưng cũng đổi dáng khác hẳn. Dung ngạc nhiên thấy Trương ẵm con nít mặc áo quần cho trẻ rất sành điệu như thể từng chăm sóc nhiều đứa rồi. Đứa bé cũng rất ngoan không lạ hơi cũng chẳng lạ người nằm ngủ ngon lành trong tay Trương, Dung dụi cặp mắt cố dấu dòng lệ cảm động lí nhí nói,

-Cám ơn anh, con bé từ khi sanh ra tới giờ mới có bộ đồ đầu tiên…

-Lại là bộ màu hồng, vậy thì chắc số bé này hên lắm đó. Cháu tên gì vậy chị?

-Em chưa đặt tên, các anh cho cháu một cái tên đi.

-Vậy thôi, sẵn mặc bộ đồ đầu tiên màu hồng thì gọi nó tên Hồng luôn cho dễ nhớ kỷ niệm đẹp.

Nhiều giọng cất lên,

-Chí lý, nói phải củ cải cũng nghe.

-Anh Trương nghĩ sao?

Dung nhỏ nhẹ lên tiếng, làm như quyền đặt tên cho con của cô ta là thuộc về Trương. Tuy vậy Trương cũng vui vẻ phụ họa với đám bạn,

-Cô không nghe tụi nó nói là “nói phải củ cải cũng nghe” sao.

Dung bật cười,

-Vậy anh là củ cải à?

-Đặt tên cháu là Hồng cũng đẹp lắm, mai mốt để tôi nói cô tôi làm cho cháu một giấy khai sanh, khai trễ bị phạt đó.

-Cô anh làm gì mà có giấy khai sanh?

-Làm nhà bảo sanh thì chỉ cần điền một cái mẫu nhỏ đưa lên xã là xong thôi, không có cái mẫu đó họ đòi người chứng nọ kia rắc rối lắm, nhất là cha cháu lại mất rồi thì càng dễ bị rắc rối hơn.

-Dạ, nhưng tụi em không có hôn thú, em ngại ghi khai sanh là con ngoại hôn sau này tủi cho cháu khi đi học.

-Ồ không sao, cha cháu họ tên gì?

-Tên Toàn họ Lê, Lê Toàn tên chỉ 2 chữ thôi.

-Rồi, tôi sẽ làm cho cháu khai sanh con chính thức, chánh thất đàng hoàng.

-Thật không anh?

-Cô không biết đây, thằng này nó biểu sao thì bọn hộ tịch xã  phải răm rắp thôi, không ai dám lộn xộn đâu.

-Đừng nói bậy người ta giật mình.

-Bậy cái gì, bộ tao nói không đúng sao? Chính ở Khu Gia Binh họ nói lại là con Liên đi làm khai sanh xã nó hạch họe đủ kiểu đòi giấy này giấy kia vậy mà mày ra đó có một chút là nó mang giấy khai sanh cho con về liền, mà khai trễ mấy tháng luôn chớ đâu phải chỉ vài tháng như con bé này.

-Có quái gì, mình hiểu luật thì nói tụi nó nghe chớ có gì.

-Mày học Luật ngày nào mà nói nghe dễ vậy.

-Luật Rừng thì học trên núi là tốt nghiệp thôi.

-Mẹ khỉ, chắc lại ra hăm dọa con nhà người ta.

-Hăm quái gì, tao ra hỏi tụi nó nhà tranh hay nhà ngói, kèo cột đúc làm sao hay bằng cây, vậy thôi là tụi nó giúp liền chớ có gì đâu.

-Mày hăm đốt nhà thì đứa nào không sợ!

-Nói cho vui thôi, bữa đó tao tặng thằng hộ tịch một cái Zippo đó, trông thấy cái quẹt nó mừng rớt nước măt, hăm dọa dễ “ủ tờ” lắm đó nghe, đừng tưởng Sĩ Quan là muốn làm bậy sao thì làm, nó gài một cái chết liền, đừng dỡn mặt.

Tuy nghe Trương giải thích tỉnh queo nhưng Dung lại không tin bởi chính cô ngày hôm qua nhìn thấy Trương đánh anh chàng Nghĩa Quân kia to con hơn lại có súng lục nữa mà chỉ chớp mắt vài cái đã thấy lăn kềng ra bò dậy không nổi, thì chắc là phải có chút sự thực, hơn nữa đám bạn bè Sĩ Quan tuy cùng cấp bực nhưng cũng có vẻ nể nang Trương lắm. Dù vậy Dung thấy ở Trương có sự gần gũi dễ thân chứ không có gì đáng gờm đáng sợ cả. Dung ráng nói chen vào,

-Như hôm qua anh đánh cái anh chàng đó thì ai trông thấy mà không khiếp.

-Ai vậy?

-Nghe nói ổng là Trung Đội Trưởng Nghĩa Quân ở đây.

-À, thằng Hiệp, thằng đó cà chớn lại đụng anh Trương nhà cô ăn đòn là phải đạo thôi.

Dung thích 4 chữ “anh Trương nhà cô”  mà người kia vừa nói ra, nhưng lại vụt mắc ở đỏ mặt. Đám bạn Trương vẫn vui vẻ bô bô không để ý.

-Bây giờ về hay ở lại đây ông Trương.

Trương quay lại hỏi Dung,

-Cô còn cần gì nữa không, bọn tôi phải về để trả xe, đây là xe đi mượn, nể lắm mới mượn được đó, đi lâu mấy ổng cần xe không có lần sau khỏi mượn.

-Cám ơn anh, cám ơn các anh, em không cần gì nữa, anh và các anh cho em nhiều quá rồi.

-Vậy thôi tụi tôi về. Chào cô.

Mấy tiếng chào cô, chào chị ròn rã vang lên rồi cả bọn nhảy lên xe, Trương làm tài xế khéo léo lui xe lại rồi làm một vòng cua nhỏ trở đầu, đi qua căn chòi Trương giơ tay vẫy vẫy…

 

Mấy bữa sau Trương trở lại chỗ căn chòi của Dung, mùi trầm hương làm Trương lưu ý, trước căn chòi Dung đang quỳ bên một ngôi mộ giờ đã được vun đắp cẩn thật sạch sẽ cỏ rả, ngôi mộ không có bia chỉ có mấy nén nhang cắm phía trên một chén cơm với một nải chuối và một ít giấy vàng bạc vương vãi chung quanh. Thấy Trương, Dung gật đầu chào rồi đứng lên,

-Bữa nay 100 ngày của anh Toàn.

-Chia buồn với cô.

Trương bước đến ngôi mộ, lấy 3 cây nhang từ tay Dung trao bật quẹt đốt, vái 3 vái rồi cắm vào ngôi mộ.

-Như vậy anh Toàn chết trước khi cô sanh.

-Dạ chết được hơn tháng thì em sanh. Tội nghiệp ảnh nằm dưới không có lấy một cỗ quan, nhưng dân ở đây họ nói không cần vì chôn như vậy mau hóa hơn.

-Nhưng sao lại chôn ngay chỗ cô ở.

-Em muốn ảnh được gần vợ con, tội nghiệp ảnh mong em sanh lắm cho ảnh nhìn mặt con. Dù nghèo khổ không đủ ăn nhưng tụi em lại muốn có con.

-Sao vậy, rồi lấy gì ăn, lấy gì nuôi con.

-Chuyện dài lắm, em sẽ nói cho anh nghe sau.

-Từ bữa đó tới nay có xảy ra chuyện gì không?

-Cũng chẳng có chuyện gì quan trọng cả.

-Sao tôi nghe lính về nói lại thằng Hiệp nó tới đây có chuyện gì mà?

-Dạ, sau bữa các anh đi, ông ta có tới đây hỏi em quen các anh ra sao, ông ta vừa bước vào đã chỉ bao gạo anh cho rồi nói “chà bữa nay sang quá, có cả bao gạo, mà lại gạo Mỹ hạt dài nữa chớ, mấy thằng kia cho hả?” em chưa trả lời thì ông ta giở nắp nồi thịt gà bữa anh cho, mở ra bốc một miếng rồi nói tiếp “ chà thịt gà thằng này bắn ăn ngon quá, nói nó bữa nào bắn được mang biếu tôi vài con, có bữa tôi sẽ đập nát mặt thằng đó!” Ông ta đang hung hăng nói thì mấy người lính của anh tới hỏi “anh tới đây có chuyện gì?” Thế là ông ta đi mất, 2 bữa nay không thấy lại.

Trương thở dài nói,

-Cô phải coi chừng thằng đó, nó thấy cô có nhan sắc nên muốn giở trò đểu ra, để tôi làm cái này cho cô thì nếu nó cà chớn sẽ có người can thiệp ngay.

Trương đạp xe đi một lát, quay về với một ống to gần bằng cổ tay màu oliu, hí hoáy một lúc rồi lấy khúc cây nhỏ đục một lỗ qua vách thòng qua một sợi dây thiệt nhỏ cũng màu oliu đầu sơi dây có chiếc khoen nhỏ được treo hờ hững ngay kế vạt tre, Trường chỉ vào cái khoen nói,

-Nếu có bất kỳ chuyện gì cần kíp hoặc nguy hiểm, cô cứ giựt cái khoen này, sẽ có người đến ngay lập tức giúp cô, bất kể ngày hay đêm.

-Cái đó là cái gì mà hay quá vậy?

-Không có gì đâu, phía ngoài tôi cột một trái sáng trên một cái cây ngay gần sau nhà, khi cô kéo cái khoen thì sợi dây này sẽ rút cái chốt thế là trái sáng đó sẽ sáng rực lên, cả cây số cũng nhìn thấy, và đám lính gần đây tôi đã dặn họ sẽ tới ngay, kể cả khi cô gặp nguy hiểm như đau yếu cũng cứ giựt đại đi, tuy là trái luật thiệt đó nhưng ở đây không ai thắc mắc làm gì chuyện này đâu.

-Cám ơn anh đã quan tâm, nhưng em nghĩ là sau chuyện này thì ông Hiệp đó không dám quấy rầy em đâu, ổng hung hăng ăn hiếp em nhưng thấy lính anh tới là lỉnh liền chứng tỏ ổng sợ anh lắm đó.

-Không đâu, trông tướng tên đó gian tà lắm, vả lại chờ được vạ má đã xưng, đề phòng vẫn tốt hơn.

-Em nói thiệt anh chuyện này nghe, em cũng nghe thôi hình như ông Hiệp là người bắn chết anh Toàn.

-Sao? Cô nói sao?

-Em cũng nghe chị em đi hái chè nói lại là ông này cũng có súng AK gì đó, loại súng của VC dùng, ông có một cây, anh Toàn chết nghe đâu cũng là do AK bắn, không ai biết vì ảnh chết ngoài bìa đồn điền trà lúc đang đi đặt bẫy.

-Hừ, để tôi nhờ người điều tra xem sao, không thể để lũ này lộng hành kiểu đó được.

 

Oan gia ngõ hẹp gặp nhau, một buổi trưa đi ngang cổng Trung Tâm Huấn Luyện Trường Sơn, Trương bỗng gặp Hiệp đang đạp xe ngược chiều đi tới, hôm nay hắn mặc bộ treillis đầu đội nón bo màu oliu, vai khoác khẩu AK 47 bá xếp, thấy Trương hắn dừng xe hạ súng xuống cầm tay kéo bá súng ra, động tác rất thuần thục, Trương vội ngả người té qua phải, cây Carbin M1 kẹp dọc người lăn một vòng xuống đường mương cạnh con lộ cũng là lúc Hiệp xả nguyên băng AK vào chiếc xe đạp của Trương, tiếng nổ ròn rã đạn cày nát đất ngay chỗ chiếc xe ngả, nhưng hắn chưa kịp ngắm xem kết quả của băng đạn vừa bắn ra thì từ dưới đường mương một tiếng bốp khô khan vang lên, hắn vật người té xuống, ngửa mặt lên trời, giữa 2 chân mày hiện lên một vết đỏ gần giống như một con mắt, từ đó một dòng nước chảy ra đỏ xen lẫn trắng, tiếc rằng vết son đỏ đó không phải là 1 Bindi của các phụ nữ Ấn Độ, do vậy nó không làm cho bộ mặt hắn đẹp đẽ hơn lên, trái lại đó chính là quà tặng cuối cùng tiễn đưa hắn rời Dương Thế, hắn ưỡn người co giật thêm vài cái rồi nằm im. Trương lặng lẽ đứng dậy phủi bụi trên quần áo, anh em binh sĩ trong Trung Tâm Huấn Luyện vội kéo ra, lúc đầu còn lấp ló sau khi có vài Sĩ Quan cũng xuất hiện họ kéo ra bu kín hiện trường, tiếng ồn ào vang lên, hỏi không cần câu trả lời,

-Cha này ở đâu tới mà lại mang AK?

-Tại sao vừa thấy ông kia là bắn liền?

-Hình như ông đó là Thiếu Úy, ổng có một bông mai trên nón đó.

Một vị Sĩ Quan mang lon Đại Úy đến gần Trương,

-Ông có bị sao không?

-Cám ơn Đại Úy không việc gì, tôi vừa thấy hắn giương súng là phản ứng, lăn mình xuống mương ngay.

-Tại sao hắn bắn ông?

-Có một chút xích mích từ trước, đâu dè hắn dám bắn tôi ngay trước cổng Trung Tâm, trước mặt mọi người chứ.

Một giọng nói vang lên,

-Bắn ông xong là hắn trốn vô bưng ngay, mấy bữa rày tôi nghe hắn uống rượu xỉn xỉn là lên tiếng chửi ông nói là sẽ bắn ông rồi vô bưng, phải ông là Thiếu Úy Trương bữa trước đánh hắn không?

-Ông là ai?

-Tôi là Tánh, Trung Đội Phó của ông Hiệp. Để tôi sẽ báo cho bên An Ninh biết chuyện này, ông không phải lo gì cả, hắn chính là VC đó, hắn được cài vô nằm vùng đó, cây AK cũng của VC cấp cho hắn rồi hắn khai là mua của anh em Sư Đoàn.

-Cám ơn ông, có lẽ Quân Cảnh Tư Pháp đến bây giờ, chắc Trung Tâm Trường Sơn thế nào cũng báo cho bên an Ninh Quân Đội và Quân Cảnh Tư Pháp tới giải quyết.

-Còn chuyện này nữa, cũng chính hắn bắn chết anh chồng cái cô gì hái chè ở Saigon vô mấy tháng trước đó, hắn để ý cô gái nên theo dõi thấy anh kia đi đặt bẫy nên theo bắn chết, chuyện này chỉ mấy người chúng tôi biết thôi, nhưng có nói ra cũng ít ai tin, vì tay này gốc bự lắm, hắn móc nối từ trên tỉnh xuống nên được cử làm Trung Đội Trưởng.

-Một lần nữa cám ơn ông Tánh.

Lại một loạt tiếng ồn ào nữa, nhưng xảy ra thật ngắn rồi im lặng, toán Quân Cảnh Tư Pháp đến trước đang lấy lời khai của anh em binh sĩ bên Trung Tâm Huấn Luyện và vài vị Sĩ quan, rồi một toán nữa của An Ninh Quân Đội cũng tới, cũng lấy lời khai, làm biên bản, viên Sĩ Quan Tiểu Đội Trưởng Quân Cảnh Tư Pháp đến bên Trương bắt tay,

-Khá lắm Trương, không dè ông phản ứng như điện, đúng là dân BĐQ.

-Ồ, Thạc không dè anh thụ lý vụ này.

-Tôi nghe nói một Thiếu Uy BĐQ dùng Carbin M1 bắn thì biết ngay là ông chứ ai khác giờ này xài Carbin nữa ở vùng này.

-Cám ơn, cũng may là ở đây rất nhiều người nhìn thấy hắn bắn tôi cả băng đạn.

-Không sao, bắn sau bắn trước gì thì cũng chẳng thành vấn đề, tôi làm hồ sơ xong rồi, giờ tôi đưa ông Tánh về theo, ngày mai tôi sẽ gởi Công Điện mời ông đến Tiểu Đội làm biên bản cho xong.

Toán An Ninh Quân Đội cũng tới bắt tay và cũng hẹn sẽ gởi Công Điện hoặc sẽ tới ngay BCH Tiểu Đoàn để làm việc, chiếc xe cứu thương của Trung Tâm mang 1 băng ca đặt xác Hiệp lên trên rồi chạy về hướng Thị Xã. Mọi người dần dần tản mác gởi một cái nhìn khâm phục về phía Trương.

Buổi đi săn mất thú vị, Trương theo toán lính về lại Tiểu Đoàn dù ý định của Trương là đi kiếm vài con chim con gà nữa cho Dung làm thức ăn. Bước vô văn phòng trên bàn có sẵn ngay ngắn một phong thư, nhìn nét chữ quen thuộc Trương biết đó là thư gia đình do bố Trương viết, chắc phải có chuyện gì quan trọng lắm nên ông mới viết thư. Chuyện quan trọng thật,  người bạn của bố Trương cũng là người cùng quê cùng làng ngoài Bắc nhờ kiếm dùm đứa con, chẳng phải một mà tới 2, thậm chí nghi ngờ là tới 3. Con gái ông bỏ nhà theo trai, hình như lúc đi đang có bầu, người con trai chính là anh con chú bác ruột với nó, tên cô ả là Hồ Thị Phương Dung còn anh chàng kia là Hồ Tấn Toàn. Bố của cả hai là anh em ruột dắt nhau di cư từ Bắc vô, nhà ở sát bên nhau, hai đứa chơi với nhau từ nhỏ, lớn lên thương yêu nhau nhưng lại kẹt họ máu nên không thể lấy nhau được, dù về mặt xã hội hay tôn giáo, quá thương nhau chúng liều lĩnh trao thân cho nhau kết quả là một cái bầu, sợ bể chuyện mang tiếng gia đình nên dắt nhau đi trốn chờ sanh xong sẽ mang con về, hai gia đình tìm kiếm hoài nhưng không có tung tích gì, sau này mới đoán chừng có lẽ ra Pleiku, bởi ở đây chúng có một ông bác nữa, nhưng ông này sau khi di cư thì đi theo đến một khu dinh điền rồi dạy học ở đó nên chúng cũng chẳng biết mặt vì chẳng gặp bao giờ. Giờ thì Trương mới biết được tự sự, hèn chi Dung nói với anh là muốn có con dù kiếm không đủ ăn. Trương thừ người suy nghĩ một lúc thảo một công điện chuyển cho một người bạn ở Saigon, nhờ thông báo cho gia đình biết đã có tin tức và ran gay Pleiku để đón về gấp. Xong xuôi anh  mượn xe Jeep vô chỗ Dung, cô nàng lại đang quỳ trước ngôi mộ, lần này thêm một vòng khăn trắng quấn ngang đầu, tay ẵm con, nghe tiếng xe vội quay lại, thấy Trương cô khóc nức nở,

-Em cám ơn anh, giờ này chắc anh Toàn cũng ngậm cười nơi chin suối được rồi.

Trương để mặc cô nàng ôm, gục đầu trên vai khóc một lúc rồi mới nhẹ nhàng gỡ tay,

-Ở đây không an toàn nữa rồi, cô theo tôi ra phố, tôi kiếm được chỗ cho cô ở tạm rồi.

-Nhưng rồi em làm gì ăn, làm gì nuôi con, đâu thể ăn bám anh suốt đời.

-Tới đâu hay tới đó, bây giờ ẵm con theo tôi.

Dung liếc xéo Trương, nhưng thấy nét mặt anh vẫn bình thản chứ không có gì khác, trong bụng nghĩ thầm chắc là Trương muốn đưa mình đi xây lại tổ uyên ương, Dung bước đến ngôi mộ lầm rầm khấn vái với người bên dưới điều gì đó, rồi trở lại căn chòi mang tất cả bó nhang còn lại đưa cho Trương nhờ đốt rồi cắm từng cọng chung quanh ngôi mộ. Cô nàng quay lại Trương, mặt hết sức nghiêm trang,

-Em theo anh, chỉ mong rằng sau này anh đừng phụ rẫy em, mà dù có thế nào em cũng không trách gì anh đâu, em sẽ cố gắng ngoan ngoãn để vừa lòng anh.

Trương thở dài trong bụng, cô nàng “bé cái lầm” chắc ngỡ rằng mình mê mẩn nên đưa nhau đi lập tổ ấm, tuy vậy anh không nói ra, chỉ nói cô nàng lấy đồ đạc ra xe, anh ra phía sau gỡ trái sáng cài hồi trước, cái này bây giờ chẳng những vô dụng, lại có thể gây phiền phức, may là chưa xử dụng đến nó…

Everett, Mùa Giáng Sinh 2013