home Chuyện Ngoài Phố, Diễn Đàn Tù binh chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc

Tù binh chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc

1979-1989
 

Chiến tranh biên giới VN-TQ, ngày 17/2/1979-1989. Trên 421 nữ tù binh Việt Nam tại trại LâmSơn , Bác Lý Hà, và Đông Sơn  tỉnh Vân Nam, Trung Cộng. Nguồn:Tài liệu Huỳnh Tâm. [1]LTG. Năm 1986, chúng tôi có dịp đi nhữngchuyến thực tế tại biên giới ViệtNam-Trung Quốc, được biết một phầnvề trại tù binh Lâm Sơn , Bác LýHà , và Đông Sơn , ngày naynhững địa danh này thuộc về lãnh thổ Vân Nam, Trung Quốc. Trên đường đi gặpnhững nữ tù binh Việt Nam, họ rơi vào tình cảnh chiến tranh quá khủng khiếp, thânphận trôi nổi, bị hảm hiếp, phanh thây, xácvùi dập đó đây khắp nẻo rừng sâu nước độc.Từ đó đến nay chúng tôi tưởng chừngquá khứ đã quên đi ký ức của mình. Nay có dịp tiết lộ về thân phận của nữ chiến binh đã bị nhà nước lãng quên sau chiến tranh. Trong khi ấy đảng Cộng sản hưởng thụ trên xương máu của nữ chiến binh, bỏ lại sau lưng những linh hồn phụ nữ Việt Namcao quý.Viết về những sự kiện mắt thấy tai nghe với những tham khảo hồ sơ lưu tại Bantuyên giáo của Quân ủy Trung ương TrungCộng, cùng những lời chứng nhân tườngthuật từ cõi tù binh vọng về. Rất tiết thươngcho họ đã sống không ra kíp người vàchưa bao giờ tiếp nhận được một đoáihoài của nhà nước Cộng sản Việt Nam, sau khi kết thúc chiến tranh tại biên giới ViệtNam-Trung Quốc vào thập niên (1979-1989).Đến hôm nay những mãnh đời tù binh sẽxuất hiện để người đời nhớ mãi không quên chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc.Dấu ấn tù binh chiến tranh 1979-1989.Chiến tranh biên giới Việt Nam-Trung Quốc, hơn mười năm (1979-1989), đã từng xuấthiện nhiều trại nữ tù binh Việt Nam tại VânNam. Nơi tăm tối nhất đe dọa đời sống, họ phải chịu đọa đày vô cùng tàn nhẫn, cắt đứt đường liên lạc với thế giới bên ngoài, những tin tức về họ hầu như biến mất trên cõi đời này cho đến ngày nay!Ba mươi sáu năm trước (1979-2015), cuộcchiến tranh biên giới Việt-Trung vẫn cònmãi dư âm một thời đẫm máu nhất thế kỷ, thế nhưng ít ai biết. Trong chiến tranh, cảhai bên binh sĩ đã bị bắt. Tù binh Việt Namkhông được hưởng ưu đãi quy ước chiếntranh. Trung Quốc đã vi phạm những tộiác ghê tởm trong cuộc chiến tranh biên giới.Nữ tù binh Việt Nam bị lính Trung Quốclạm dụng vô cùng tàn nhẫn.Một khi nữ tù binh Việt Nam rơi vào phíaTrung Cộng, sợ nhất những con ngườitrần trụi bám vào thân nữ tù, người línhTrung Cộng lập tức hiếp dâm, đôi lúc lặp đi lặp lại nhiều lần, vì vậy có một số nữ tù binh mang thai, sau đó bị xẻ tay chân lìathân thể! Một số tù nhân nữ chết, chôn vùi, lấp vội.Đôi khi, chúng tôi gặp những thi thể trên bãi cỏ dưới triền núi, đôi mắt loay hoay nhìn kỹ không khác một con hải cẩu nằm bãibiển, thực ra những người nữ chiến binh đã chết bằng hình thức nào chỉ thấy trơ trụi không có chân tay, thi thể quá kinh hãi, đó là người nữ chiến binh Việt Nam bị quân độiTrung Cộng hảm hiếp sau đó cắt đứt tay chân!

 
Nữ tù binh Việt Nam bị hảm hiếp, sau đó đốt cháy thủ tiêu. Cảnh này chúng tôi đã nhìn thấy
 trên chiến trường, và những chứng nhân tường thuật lại trong cuộc chiến tranh biên giới VN-TQ. Nguồn: Tài liệu Huỳnh Tâm.
Ấn phẩm truyện tranh của Họa sĩ ThiếtHuyết (铁血); Cho thấy cảnh tù binh bị línhTrung Cộng hảm hiếp tập thể, đã phản ánh  chiến tranh biên giới VN-TQ. Điển hình những nữ tù binh Việt Nam, đang bị an
ninh quân đội Trung Quốc tra tấn. Họ phải chịu đựng mọi thử thách qua nhiều nămtrong chiến tranh. Cán bộ quản chế nhà tùtàn bạo đối với những nữ tù binh, cuộc đời và cái chết trên chiến trường quá bi thảm, Trung Quốc đối sử độc ác, không còn tínhnhân đạo, ngoài ra còn có nhiều nữ tù
binh chết sau khi cưỡng hiếp tập thể.
Nguồn: Lịch sử diễn đàn Trung Quốc loan tải. [2]

Việt Cộng-Trung Cộng trao đổi tù binh chiến tranh, nữ tù binh xuất hiện chân dungchờn vờn như một bóng ma, mất hết sắc diện người phụ nữ Việt Nam, trong trậnchiến lính Trung Quốc bắt được một nữ tù binh gọi là “con dấu”, được xem như độc quyền chiến lợi phẩm, nữ tù binh chỉ còn đôi
hàm răng cắn chặt vào nhau, sang bênkia thế giới không thể chấp nhận con ácquỉ dục tính Trung Cộng!Ngoài ra, chúng tôi còn chứng kiến một
bệnh viện dã chiến của Việt Nam bị Trung Cộng tấn công, hàng trăm người bị thương, lính Trung Cộng bắt sống nữ y tá làmphương tiện sinh lý, cực kỳ tàn nhẫn. Vào lúc này những người lính Trung Quốc sai khiến nữ tù binh làm gái giải sầu, bằng cách đe dọa thủ tiêu hay cho tàn phế.
Một người nông dân Nùng nói với chúng tôi. “Tất cả các con chim sẻ đều sợ hãi khi nghe tiếng súng nổ”, như nữ tù binh rơi vàocảnh quá thương tâm. Điều này cho thấy tùbinh có hai lần bại trận, dù trước đó họ ýthức chính trị, và người thanh niên cất cao tư tưởng chiến đấu vì đảng nhưng hôm nay họ là bao thịt không giá trị đối với đảng “Bác”.

Nông dân Nùng cho biết. Trước năm 1977đã có nhiều binh sĩ Trung Quốc tiến vàobiên giới Việt Nam. Thanh niên trong làngtham gia vào lực lượng dân quân, thường xuyên tổ chức đánh đuổi chúng, đôi khi cónhững nữ dân quân xa vào phục kíchTrung Quốc từ đó họ mất tích. Dân làng
cảnh giới trước đã nói rằng Trung Quốc sẽ khởi động một cuộc chiến tranh xâm lược  Việt Nam, do đó trên núi đã lập nhữngđường mòn nhỏ, bố trí nhiều trạm kiểm soát của dân phòng.
Chúng tôi hỏi về quan điểm của người Trung Quốc,Ông lặp đi lặp lại, Trung Cộng tuyên truyền vô lý, Việt Nam sẽ có âm mưu xâmchiếm biên giới Trung Quốc, cho nên dânquân cố gắng kiểm soát biên giới, chiến
tranh bùng nổ, dân làng mang thức ăn chia xẽ cho dân quân để đề phòng địch và gìn giữ đồng ngô, khoai. Vào tháng 2 năm 1979, dân quân chiến đấu không may đã tửthương 71 thường dân, 153 thương nhẹ, 27  nữ, và 56 nam thanh niên làm tù binh, cánbộ cấp xã mất tích 5 người. [3]

Năm 1989, được biết Quân đội nhân dânViệt Nam có đến 10% nữ làm tù binh, chínhquyền Việt Cộng dối trá chưa bao giờ tuyên bố con số tù binh nằm trong tay Trung Cộng, Cộng sản thống trị đất nước nhưng hẹp
hòi tính dân tộc, đứng trước Trung Quốcđem lòng sợ hãi.

Nữ tù binh có bốn đặc điểm.

– Tình cảm, gia đình coi trọng nặng hiếu, hầu hết các tù nhân nữ không có ý định đào thoát trại giam, ở tù một vài ngày đã nhớđơn vị, nỗi nhớ nhà cũng không kém, đôikhi khóc về thân phận. Thường thích trao
đổi với nam tù binh, có nhiều người mởcửa cho nam tù binh tán tỉnh.
– Nữ tù binh bắt đầu nhút nhát, thích nóidối, họ chú ý học tập chính sách khoan hồng. Khi cán bộ quản chế giáo huấn cũng nói dối để che đậy những ý tưởng riêngcủa họ, một số gián tiếp trốn tránh câuhỏi về đảng CSVN, nữ tù binh có nhiều lo âu, nếu gặp phải hiểu lầm tình báo củađịch hay nội gián sẽ có hậu quả khôn lường.
– Họ thường bận tâm cho những nam tù binh, thậm chí họ không quan tâm bản thân.
– Tuy ở tù vẫn tìm hiểu thân thế nam tù binh không nghi ngờ đối tượng, hy vọng ngàyvề hứa hẹn hạnh phúc.
Tuy nhiên, những nữ tù binh này không được về lại quê hương, sau khi trao trả tù binh, Việt Cộng lập tứ phi tang họ trongrừng sâu. Cho đến ngày nay nhân dân ViệtNam không hề biết thân phận của tù binhchiến tranh sống chết thế nào! Việt Công không công bố vì bí mật quốc phòng.

Theo đặc điểm sinh lý của nữ tù binh trong
cuộc sống tù binh, sau khi nhập trại giam
họ sống rất là đặc biệt do thiếu chămsóc vệ sinh, Trung Cộng không cung cấpđiều này, họ phải xé áo quần làm băng vệsinh, tù binh không hưởng quy định quần áo cần thiết, cũng không có phương tiện trang  điểm như bàn chải, gương, kẹp tóc, giấyvệ sinh, đồ lót phụ nữ, khó khăn hơn họ
không có ít được tắm rửa, giặt giũ quầnáo. Nếu có quan khách đến thăm, cai nhà tù tổ chức các hoạt động giải trí nhưng do nữ tù binh thực hiện theo trò vui dângian bình thường.

Trung Cộng thực hiện mục tiêu quản lýkhắt khe đối với nữ tù binh quân sự, giáo huấn theo quan điểm Mao. Đặc điểm Trung Cộng tuyên truyền chính sách chiến tranh “Tự vệ”. Cố gắng loại bỏ quan điểm thùđịch. Thậm chí có nữ tù binh ham sốngsợ chết nói: “Nếu ai đó hỏi tôi những gìTrung Cộng tốt nhất, tôi sẽ trả lời TrungCộng chiếm được Việt Nam là tốt nhất”. bởi họ đã bị lột võ biến chất trở thành tình báo trong trại tù. Có một số nữ tù binh không hàilòng cách phát biểu trên.

 Những nữ tù binh Việt Nam bị Trung Cộng trói thắt gút tay chân, cho dễ tra tấn và di chuyển không sợ tẩu thoát. Nguồn: Tàiliệu Huỳnh Tâm.

Tù binh nam và nữ quản lý riêng biệt,không được thường xuyên liên lạc và traođổi chỉ hiểu nhau bằng tác động. Một số tù binh nam yêu cầu chung sống và khuyếnkhích nữ tù binh tuyệt thực, nhà tù mạnh tay kiểm tra hành vi bạo động, sử dụng các nữ tù binh lớn tuổi quản lý tình cảm trong
các buổi giáo huấn, sau khi nhà tù quản lý chặt chẽ, kết quả chấm dứt một phần bạo hành tình dục giữa nam và nữ tù binh.
Nhà tù tích cực quan tâm, quản chế hànhđộng của nữ tù binh vì dễ quản chế hơn nam tù binh. Họ chú ý quản chế những tù binh tâm thần, bởi họ thường hô to”chúng tôi ủng hộ Việt Nam” và cũng đôikhi “ủng hộ Trung Quốc”. Có vài vụ nữ tùbinh sau khi sẩy thai, cán bộ kịp thời quản lý,  nuôi-nhốt chung với tù binh bị bệnh nhưng không cho bác sĩ chăm sóc.

Trong cuộc chiến tranh biên giới, có những nữ tù nhân tay chân co rút, người trần trụi, bởi nhiều vết thương lâu ngày lở loái, cũng có những hình ảnh phụ nữ bị cháy đen vìboom đạn và bị lính Trung Cộng thủ tiêu bằng cách đốt cháy. Phóng viên Trương Tiệp Lực tiếp cận cô Triệu Mai tặng mộtbánh thực phẩm khô, cùng với một bi-đông nước. Lúc đầu sợ hãi, sau đóchúng tôi thấy Trương Tiệp Lực chânthành, khuyến kích cô uống gần hết bi đông nước, sau đó mới lấy lại được hơi thở.

Cán bộ quản chế nhà tù sử dụng nhiềuhành động bất nhã đối với nữ tù binh chiến tranh. Họ không thể tránh những nông nỗisợ hãi, đôi mắt nhìn lên bầu trời xanh, tay chân run rẩy từng hồi và khóc, khóc mãi!Tù binh chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc

1979-1989 Kỳ 2 (Huỳnh Tâm)

Trại tù Bác Lý Hà (八里河) tăng cường đội ngũ cai tù, đẩy mạnh quan điểm chiến tranh”tự vệ”, chủ yếu giáo huấn nữ tù binh Việt Nam thấm nhuần tư tưởng thân Mao. Quản lý tù binh sống trong giam cầm chặt chẽ, về cơ bản cải tạo tù binh có mối quan hệ tốt với nhà tù, dần dần sâuđậm đem lòng cảm kích Trung Cộng.

 

Xe bọc thép Trung Cộng thuộc Trung đoàn 55, đang làm nhiệm vụ thảm sát trại nữ tù binhViệt Cộng. Những tù binh còn sống họkhai thác tình dục, đối sử bất lương, mỗikhi có bệnh nhân, bác sĩ không quan tâm,cai tù lạnh nhạt. Họa sĩ Thiết Huyết, loantải trên Lịch sử diễn đàn Trung Quốc.

Đặc biệt nữ tù binh có một số làm rối loạntrật tự, mục đích tập trung vào mối liên hệnam nữ, một số ít nữ tù binh công khai quan điểm chiến tranh biên giới của Trung Cộng. Nhà tù tăng cường quy định giáo
dục và phê bình chiến tranh, nhưngkhông làm tổn thương lòng tự trọng của họ.
Từ khi có các biện pháp quản lý chặt chẽđược hiệu quả, không còn hiện tượng ăn mòn tâm trí của nữ tù binh. Có một số tù binh cẩn thận phát biểu về sự tra tấn của ban quản chế trại tù, do đó, các nữ tù binhViệt Nam đã trải qua những thay đổi quanđiểm lên án Việt Cộng thân Trung Cộng, lúc
này trong lòng họ xuất hiện nhiều câu chuyện lẫn lộng dối trá trong chiến tranh.

Cai tù Danh Khiếu Đinh, và Vương Việt Quân cho biết những nữ tù binh nhập trại càngngày càng đông, họ là lính của Quân độiNhân dân Việt Nam, nay họ được giáo huấn tư tưởng Mao Chủ tịch, cho thấy nhữngnhà lãnh đạo thối nát hiện trên khuôn mặtchế độ chủ nghĩa bá quyền Việt Nam. Ông
thẳng thừng phát biểu: “Chúng tôi, vàngười dân Việt cũng đều muốn sống trong hòa bình, xây dựng tư hữu quốc gia,nhưng các nhà lãnh đạo Việt Nam đi vớiLiên Xô, việc thực hiện chính sách mởrộng, tham gia chủ nghĩa bá quyền bất kể  cuộc sống và cái chết của con người, sở dĩ Trung Cộng mở cuộc chiến tranh”tự vệ”, cơ bản cho Việt Cộng một bài học”.

Trên chiến trường biên giới Việt Nam-TrungQuốc 1979-1989. Nữ tù binh Việt Cộng bịđánh đập, tra khảo, lấy khẩu cung và làmmồi tình dục cho lính Trung Cộng. Họa sĩ  Thiết Huyết, loan tải trên Lịch sử diễnđàn Trung Quốc.

Chiến binh Nguyễn Thị Liễu, phục vụ trong Quân đội Việt Cộng sau khi bị thương vàlàm tù binh, cô thất vọng ngày đêm phá vỡnước mắt, cô phải vật lộn để ngồi dậy từ trên  đôi cáng, đưa cô vào trạm xá dã chiến nghỉ
qua đêm, cô vội vàng trốn nhưng khôngthoát khỏi bàn tay hảm hiếp, tràng trềnước mắt, đầu hàng: “Việt Nam sẵn sàng tuyên bố bất khả chiến bại. Việt-Hoa mãi mãi tình bạn!” Cho thấy chỉ có tinh thầnchiếu đấu của người Cộng sản sợ kẻ thù  muôn kíp, còn cảm ơn các lực lượng vũ trang và chính phủ Trung Cộng!

Những tình báo Trung Cộng so sánh, nếuđem trại tù binh chiến tranh của TrungQuốc có thể tương đương với ĐứcQuốc Xã. Việt Cộng-Trung Cộng không đề cặp đến vì nó là tội ác chiến tranh, đáng trách Việt Cộng không lên tiếng tố cáoTrung Cộng có phải vì lý do khiếp nhược.

Xe bọc thép Trung Cộng T-62 cỡ nòngtrơn 115-mm, tầm hoạt động trên địa hìnhxấu là 320 km, trên đường bằng phẳng450km, trước khi viên đạn ra khỏi nòng,những nữ tù binh Việt Nam treo lên đạipháo sẽ nhận được độ nóng và độ giật, rồi chết, đây là một lối tử hình tù binh trongchiến tranh Việt Cộng-Trung Cộng1979-1989. Họa sĩ Thiết Huyết, loan tải trênLịch sử diễn đàn Trung Quốc. [2]

Năm 1970, Cán binh Việt Cộng Phùng BảoHiến đã từng bị VNCH bắt làm tù binh,không may, nay làm tù binh lần thứ hai dướitay người anh em Trung Cộng, ông nói: “Tôi đã bị VNCH bắt làm tù binh, nhốttại trại Phú Quốc, một đảo chuyên về ngư  nghiệp của những người giàu có, các doanh
trại được bao phủ bằng tấm lưới sắt,thông qua các hàng lang trại, mọi ngườingủ rộng rãi, ăn uống thừa thải, ngủ trên tấm phản xi măng có chiếu, màn chống muỗi, một năm nhận được ba bộ quần áo, cấp giày, dép, phương tiện vệ sinh rất tốt. Cổ  phần mỗi ngày, ăn sáng, trưa và chiều có
rau, cá, thịt, trứng, nước mắm, đường và sữa.

Còn cho thân nhân gửi tiền mua thuốc lá, bánh kẹo v.v…không bị đánh đập, chonghe đọc báo đài, tự do tập thể dục và chơi thể thao, tổ chức văn nghệ, đờn ca lúc nàocũng thuận tiện, tự do tín ngưỡng có nhànguyện, chùa và thánh thất rất chu đáo. Trừ phi tù binh vi phạm kỹ luật trại, nếu nhẹ
ngủ một đêm trong căn phòng tối, hoặckhông cho ăn rau, trốn trại tù binh phải chịuphạt ngồi trên dây thép gai một buổi.

Trước khi tôi bị bắt, trái tim rất sợ hãi,nhưng bây giờ chúng tôi sống quá tốt, cảm thấy nhẹ nhõm. Chính sách VNCHđối xử nhân đạo với tù binh, tôi ngưỡng mộ điều này, chỉ có chính phủ VNCH xử lý rất ưu đãi duy nhất trên thế giới về tù binh  chiến tranh. Có vào nhà tù mới biết đâu làchân lý, tôi xin chân thành cảm ơn VNCH!”

Trong khi ấy chúng tôi ở tù tại trại ĐôngSơn (东山) tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, sốngvà học tập theo Mao, thiếu thốn tối thiểu nhu cầu thiết yếu hằng ngày, chịu đựng tra tấn “7 không”. Không khiếu nại, nguyền rủa, nói chuyện, ăn mặt, phát biểu, phương tiện sinh hoạt tập thể, liên lạc trong ngoài trại. Và “5 học tập” theo quy định của nhà tù: Học tập theo gương Mao Chủ tịch, chiến tranh “tự vệ”, ăn năng hối cải, tù binhgương mẫu, chấp hành quy định nhà tù.Người bị tù như chúng tôi đã hết không còn
hy vọng để sống.

Nữ tù binh trên đường chuyển trại. Họa sĩThiết Huyết, loan tải trên Lịch sử diễn đànTrung Quốc.

Những tù binh sau khi giáo huấn, phát biểu theo cảm hóa:

Dương Đức Bình cựu chiến binh Việt Minh hoạt động quân báo, trong thời chiếntranh chống Quốc Dân Đảng đã có mười lần đến Trung Quốc tiếp nhận nguồn cung cấp chiến tranh cho Việt Nam và giao thôngvận tải nói: “Trong chiến tranh đời tôi quá trớ trêu đã từng làm tù binh của Trung
Cộng, từ đó hóa thân sâu sắc và nhận rõ đâu là giáo dục của nhà tù chiến tranh”.

Ô, Mai Liêu một tù nhân chiến tranh chobiết: “Tôi là một chứng nhân của Trung Cộng chân thành truy tố chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc. Họ tuyên truyền dối trávà bóp méo sự thật tù binh trong chiến
tranh 1979-1989, đôi khi vu khống sai thựctế”. “Họ rêu rao tối ngày về tình hữu nghịgiữa nhân dân hai nước và những nỗ lực để khôi phục lại các nhân chứng, nhưngkhông bao giờ thực hiện bất kỳ điều nào”.
“Sau khi học tập vì sợ hãi người tù phátbiếu như một, tất cả mọi thứ nghe một chiều. “Trung Cộng giáo dục những thế hệ tương lai trân trọng tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước và phục hồi tình hữu nghị Việt Nam và Trung Quốc đã một lầnchiến tranh tự vệ”.

Tù binh Nguyễn Đinh Chí cho biết: “Trong những năm qua, Trung Cộng viện trợ choViệt Cộng vô điều kiện, cho dù đó là vũ khíđạn dược, hoặc gạo, vải, thậm chí cả giàyvà vớ, bàn chải đánh răng và những vậtdụng cần thiết hằng ngày, cuộc xung độtvũ trang tại biện giới vào những năm1979-1989, các nhà chức trách Việt Cộng-Trung Cộng đã biết trước”.

Cai tù Ngô Hiểu Khoa (Wu Division) chobiết: “Tôi là người Việt Nam, lớn lên ăn cơmcủa Trung Cộng, bây giờ mặc đồngphục viện trợ Trung Cộng, cao hơn tôi phải sử dụng vũ khí Trung Cộng để chống lạinhân dân Việt Nam, mà tôi đã tham giachiến tranh xung đột biên giới 1989, hồi
tâm tôi là người bất lương, sau khi hoàn tấtnhiệm vụ cai tù giết lại người Việt”.

Huỳnh Tâm

Tù binh chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc

1979-1989 – Kỳ 3 (Huỳnh Tâm)

Ngày 06 tháng 3 năm 1979, quân đội
Trung Cộng chia làm hai hướng di
chuyển sâu vào khu vực biên giới đã
chiếm của Việt Nam, súng pháo không
giật nòng trơn cỡ B-10 82mm, súng
máy hạng nặng quét sạch dân quân trên
dọc đường rút quân về bên khi biên
giới, sau khi tiêu diệt các ổ dân quân,
tìm thấy bên đường có sáu đường
dây điện thoại, nhận ra có ba hang động
gần đó. Kiểm tra toàn bộ khu vực
thấy nhân dân bị thảm sát, mùi thuốc
súng còn bốc khói khét lèn lẹt, chỉ còn
lại một phụ nữ Việt cao tuổi, nằm xỏa tóc
ngất liệm.

Theo phân tích chiến sự, tại khu vực
có một số dân quân du kích còn ẩn náp
trong một hang núi phía đông bắc
Thạch Sơn, có hai bóng đen cảnh
giới vừa nhanh chóng trốn vào hang
động, lính TC đã nhiều lần yêu cầu
đầu hàng nhưng không thấy trả lời,
phải chờ một số lựu đạn bộc phá, giật
sập cửa động, dùng lựu đạn cay, khí độc, chất hóa học thả xuống các lỗ thông hơi… giết chết và
bắt sống hàng trăm người dân, có hai
nữ dân quân đầu hàng, lính TC khai
thác nữ tù binh, cho biết, người dân
địa phương ẩn náu trong hang động
Thạch Sơn đã bị TC thảm sát tập thể
đã chết nhiều ngày qua. [1]

Lệnh chiến tranh biên giới Việt Nam-
Trung Quốc của Đặng Tiểu Bình, gọi là
chiến tranh “Tự vệ”. Nguồn: tài liệu
Huỳnh Tâm.

Đoàn binh TC tiến vào Thạch Sơn, đầu
tiên xác định kiểm soát địa hình gần đó,
lính trinh sát tiến vào vị trí, xác nhận đối
phương (VC) đang tổ chức đội hình có
khả năng tấn công tiêu diệt kẻ thù (TC).
Tình thế đổi thay chiến thuật, Trung
Cộng triển khai sáu lớp tiến quân, dẫn
đầu bởi phó chỉ huy, theo đường lối
phía đông bắc Thạch Sơn, nhóm trinh
sát báo cáo có 4 Trung đoàn của kẻ
thù đang phòng thủ, kiểm soát phía tây
của hang động, tựa lưng vào núi cao
làm bình phong kiên cố để phòng thủ,
khi chiến đấu bao quanh 2 hướng phía
tây-nam chân núi.

Quân TC tái kiểm soát phía tây-bắc mở
đường tiến vào làng Thạnh Sơn, tiếp
theo quân TC kiểm soát phía đông và
phía nam; nơi đây có 1 hàng rào quân
dự trữ; 82 súng không giựt, trấn thủ
hai lối, ba khẩu súng máy hạng nặng,
chiếm đóng phía nam sườn đồi có địa
hình khá thuận lợi, sẵn sàng để ngăn
chặn lửa pháo, và tăng cường 6 Trung
đoàn sung kích.

Phụ nữ, trẻ em và dân quân Việt Nam
bị Trung Cộng thảm sát trong ngoài
động Thạnh Sơn. Nguồn: Lịch sử diễn
đàn Trung Quốc. [2]

14:00, quân binh TC cần nước uống,
phó chỉ huy Chu Phú Hải (Zhou Fuhai)
nhận lệnh lãnh một tiểu đội đi tìm nước,
đột nhiên phía VC phục kích làm sạch

một tiểu đoàn tại chỗ, bỏ lại 10 khẩu
súng, nhiều loại đạn. Đoàn trinh sát TC
chỉ đạo thực hiện phục kích tảo thanh
địch, dẫn đầu đi luồn qua những con
đường mòn dọc theo sườn núi phía
đông bắc của Thạch Sơn. Khi tới núi tổ
chức đội hình leo vách đá vì những
ngọn đồi dốc, chia thành hai hướng di
chuyển về phía trước, sau khi bắn tỉa
tiêu diệt một tiểu đội đối phương, chỉ huy
bố trí lại hỏa lực đội hình thu quân trở
lại tìm kiếm dân trong làng tiếp tục giết.
Một ngọn lửa của VC vừa bùng lên, quả
bom nỗ đoàn quân Trung Cộng thiệt
mạng trên 23 tên, bị thương 8 tên, trận
chiến tuy nhỏ nhưng TC thiệt hại nặng.

Quân binh Trung Cộng lùi lại một con
đường mòn, thay đổi chiến thuật, hướng
tiến công vào mục tiêu, quyết tâm thực
hiện một trận chiến có tính phục thù để
bù trừ lại đồng đội thương vong,
súng không giật, súng máy hạng
nặng bắn xối xã xuống các lỗ hang động,
bởi nghi ngờ có VC, nhưng không may
mắm trước đó một giờ quân VC đã rút
lui chỉ để lại những dấu vết cối pháo,
không tìm thấy bóng kẻ thù.

Gần hoàng hôn quân TC, lục xét lại dấu
vết vị trí của quân thù, đi theo đường
sương mù xuống đồi núi, chạm mặt
hai mũi địch-thù cài răng lược cố thủ,
quân binh TC có dấu hiệu bổ xung quân,
đình chỉ các cuộc tấn công chờ sáng
mai, như một lời cảnh cáo mạnh mẽ,
hứa hẹn chiến đấu một trận chiến cuối
cùng, kẻ nào nao núng sẽ thua trận
trước, phá vỡ ý chí địch quân, trong
đêm VC biết mình quân ít, chuyển quân
vào chân núi trụ lại điểm yết chờ hầu
phục kích.

Người lính VC trúng đạn pháo của TC
Nguồn: tài liệu Huỳnh Tâm. [3]

Lúc 4:00 vào ngày 17, tháng 3-1979,
hỏa lực của sáu Trung đoàn TC trở lại
chiến đấu, lúc này VC đã bỏ vị trí chỉ
còn lại hai người lính tử thương đem
đi không kịp, quân TC đánh mất một cơ
hội buôn chân kẻ thù. Quân TC tăng
cường hỏa lực đại pháo cho Trung đội
6, Trung đội 3, và Trung đội 8, mỗi
Trung đội tiếp cận từ bên trái sang bên
phải tiến vào mục tiêu. Đúng 10 giờ
sáng, ba lớp binh chiến đấu chiếm được
vị trí thuận lợi. Phó chính trị viên đem
theo 2 Trung đội di chuyển nhanh chóng
tiếp cận các lỗ châu mai, đầu tiên bắn
hai quả tên lửa, ngay lập tức hai trung
đội tận dụng lợi thế cắt đứt các con
đường vào làng, và hang động chia thành
ba nhóm trên cả hai mặt trước của
bức tường núi thiên nhiên, dọc theo
hướng phía trước tìm kiếm địch, dù bầu
trời đang tăm tối.

Để xác định tình hình bên trong hang
động, đầu tiên hai lớp đèn pin, cụ thể
sau khi mở đèn, phía trước đã có
ánh lửa của đối phương, và phạm vi
giới hạn của ánh sáng, nếu sử dụng
động cơ chiếu sáng sẽ quan sát bất
tiện, dùng đèn pin chỉ đủ ảnh hưởng
đến tầm nhìn, cách tiếp cận này
không thành công. Trong trường hợp
này, mặc dù đã tìm thấy dân làng Việt
Nam trú ẩn trong hang động, nhưng
bên trong hang động không thể cung
cấp các điều kiện sống lâu một khi có
chiến tranh. Phía quân đội TC vì tình
hình an ninh, họ tìm mọi cách xóa vết
tích, đưa tập thể nhân dân Việt xuống
lòng đất, hành động chông tập thể, rải
rác biên cương mồ viễn xứ, sử lý hơn
sáu giờ.

Tiểu đoàn Trưởng 159 của TC, xem xét
hàng ngũ sau một ngày giao tranh dữ
dội tại Thạnh Sơn, bây giờ chỉ còn lại
tiếng súng rải rác, quân TC quyết định
tạm dừng tiếng súng, thậm chí còn gọi
2 Trung đoàn, rút ra ​​bên ngoài hang
động, ngăn chận được địch, có khả
năng vượt trốn thoát, quân đội TC cũng
có những trở ngại, khó kiểm soát
được “mìn tóc kéo” (Nữ chiến binh
VC) đang phục kích trong hang khoảng
100 mét, quân TC luân phiên di chuyển
để tráng phục kích, lúc này hai phía theo
quy luật đánh du kích. Phó chính trị
viên, chỉ huy hai tiểu đoàn TC, chuẩn bị
đủ dây thừng, cọc tre dài và các thiết
bị khác để sử dụng trong việc tìm
kiếm hang động; tăng cường cảnh
giác bên ngoài, chống kẻ thù chạy thoát.

Tiểu đoàn 159 của TC, bám sát động
Thạch Sơn, trong động hiểm trở có
nhiều bậc thang và ngõ ngách. Nguồn:
tài liệu Huỳnh Tâm. [4]

Vào ngày 8, đổi chiến thuật, đại đội
trưởng và phó chính trị viên lãnh đạo
một trung đội Sưu Tiễu (Souchao) dẫn
theo 3 Trung đội, bố trí một cánh quân
bên phải, một trung đội trưởng và hai
nhóm trên bên trái, một nhóm đi về
phía trước tìm kiếm, cả ba liên lạc với
chỉ huy Tùy Ban (Suiban). Sau khi theo
dõi 3 lỗ động cách đó khoảng 30 mét,
trước mặt có thêm động Sơn Đỗng sâu
thẩm khoảng 60 mét, tất cả đều một
màu đen. Một nhóm có cọc tre 4 mét dài,
xuống trước chạm bức tường đá dọc
theo động, đôi chân thăm dò từng bước
về phía trước, vô tình một tảng đá nhỏ
rơi xuống van lên âm thanh manh theo
gió hó, thu hút các vị trí của đối phương
tiếp xúc được tiếng động. Chắc chắn,
những âm thanh hướng đến đối phương
như một quả bom. Theo ánh sáng phát
ra khi kẻ thù (VC) đủ thời gian tránh
được lựu đạn cay, khí độc, chất hóa học
thả xuống các lỗ thông hơi, sau khi
xác định vị trí cụ thể của nó, những
quả bom tiến về phía trước đối phương,
những kẻ thù phải chết, binh lính TC
cũng nhận thấy rằng kẻ thù khó trốn thoát.

Đội quân 1 và 2 của TC luân phiên trải
rộng đuổi theo dân quân địa phương,
đến lỗ động nhỏ giết sạch cách miệng
động khoảng 100 mét, phó chỉ huy
khám phá một lỗ nhỏ, nơi đó có một số
người ẩn nấp, vội cho một tốp lính đi
dọc theo bức tường ở hai bên đầu,
bắt sống được toàn bộ dân quân còn lại
làm tù binh, hộ tống họ ra khỏi lỗ
động. Trong số tù binh muốn kháng
cự lại, quân TC bắn ngay tại chỗ chết 3
người dân cách khoảng 10 mét, khiến
binh sĩ TC tiến hành theo dõi, tìm kiếm
những lỗ động còn lại, đến cuối hang
động, lính TC phát hiện nghe trẻ con
đang khóc.

Quân Trung Cộng không tha bất cứ
già trẻ, giật sập cửa động, dùng khí độc,
chất hóa học thả xuống các lỗ thông hơi
giết sạch mọi người trong động. Nguồn:
Lịch sử diễn đàn Trung Quốc.

Trong trường hợp này, quân TC chia
nhau kiểm soát mỗi lỗ hang động, tiếp
theo tập trung lực lượng quét sạch
từng hang động một. Điểm đặc biệt có
nhiều lỗ hang nhỏ khoảng năm mét
được kết nối với nhau thành hai đầu lỗ,
có độ dốc lớn, cho nên không rõ bao
nhiêu người ẩn nấp. Trong các hang
động ở phía cuối càng sâu hơn, đèn khí
đá treo trong lỗ cũng là cách đánh lừa
lạc hướng kẻ thù.

Quân Trung Cộng tổ chức đội hình tấn
công vào hang động, việc đầu tiên dập
tắt đèn khí đá, hai binh sĩ sử dụng một
cột tre dài cho xuống lỗ, tiếp theo tìm
kiếm phía dưới và ngụy trang không bịt
lỗ ở đầu bên kia để thu hút đối
phương, sau khi tìm được kẻ thù, chỉ cần
một quả bom sẽ giết sạch, và sau đó
nhanh chóng di chuyển bằng cách trượt
tre dọc theo bức tường lỗ, tránh phản
công.

Sinh hoạt trong hang động, TC cho nhóm
tình báo gián tiếp trà trộn trong quần
chúng, bám vào dân quân du kích và
lính VC, họ lấy quần chúng làm lá chắn
ở phía trước, lính TC còn hãm hiếp phụ
nữ trong hang động khuất, phần đông
người dân tộc thiểu số, một điều lạ lúc
sợ hãi tất cả mọi người tụng kinh “nặc
tùng lá trống!”

Sau khi thẩm vấn những nữ tù binh, họ
cho biết bị lính TC tra tấn vô nhân đạo,
lẫn ngày cả đêm, không gián đoạn bạo
lực. Lính TC đã trở thành băng đảng hảm
hiếp, xem nữ tù binh là chiến lợi phẩm,
họ cho rằng trên chiến trường có
quyền hưởng giải sầu, chúc mừng hạnh
phúc, lính TC suy nghĩ đời chiến binh,
chuyện đồng lõa hảm hiếp như một cơn
say quá tuyệt vời. Tất nhiên họ có biện
pháp không thể để có thai, hoặc sau khi
hảm hiếp thủ tiêu.

Ở phía trước núi Lâm Sơn (林山)
thuộc dãy núi Laoshan, có hai phụ nữ
Việt nằm trong lửa đã chết, chúng tôi
ngập ngừng đi về phía trước cách hàng
chục mét. Hỏi lý do nào “Hai người phụ
nữ là kẻ thù của TC!” Một chỉ huy trưởng
cho biết chết vì pháo binh. Tôi nói, không
đúng họ chết vì hai viên đạn súng
trường theo lối bóp cò, một tia bắn
xuyên qua thung lũng thái dương tức
khắc chết. Tôi thấy trong tầm nhìn,
người phụ nữ Việt, lông mày bắn lên
sợ hãi, viên đạn từ đầu cô nở ra, giật
gân xương, đầu co lại một chút, sau đó
mất hỗ trợ trên cổ, tiếp theo thân và
chân mất sức mạnh, cơ thể mềm lăng
xuống đất, họ bị thiêu xác phi tang. Một
lập luận khác, lính TC hảm hiếp, sau
đó tẩy rửa phi tang chứng.

Tất cả điều này xảy ra trong chiến
tranh Việt Nam-Trung Quốc vào
1979-1989. Một lính TC còn lương tâm
nói. Tôi không muốn sống trong chiến
tranh, tôi không thể giết những người
phụ nữ Việt Nam, chứng tỏ điều đó tôi
thường giúp đỡ nữ tù binh về thuốc
men. Nếu tôi cần cơ thể phụ nữ thì xin
và có đồng tình cả hai, chính xác hơn tôi
phải đặt mình trong phạm vi đạo đức.
60 ngàn binh sĩ TC trên chiến trường
Việt Nam chỉ mới có một người chưa
hẳng hoàn toàn lương thiện.

Rất nhiều xác chết phụ nữ Việt Nam
phía sau tôi, ông Dương Minh Vĩ (Yang
Ming Wei) và ông Hoàng (Huang) chính
tay họ cắt xén thân thể của nữ tù binh,
ghê tởm nhất họ lấy từng bộ phận làm
thịt nhậu với rượu, trên môi của họ
sảng khoái hút thuốc lá Hồng Tháp Sơn
(Hongtashan). Cũng ngày hôm ấy tôi
nhớ, doanh trại VC bị tấn công, giao
tranh khoảng nửa giờ, TC kéo về
chục xác chết của đồng đội, và pháo
binh VC cắt đường dây điện thoại liên
lạc về căn cứ Laoshan.

Hai lính TC, Dương Minh (Yang Ming-
杨明) và Hoàng (Huang-黄) chính tay
họ cắt xén thân thể của nữ tù binh Việt
Nam. Nguồn: tài liệu Huỳnh Tâm. [5]

Chúng tôi đi trong rừng nhiệt đới, ẩm
ước khó thấy vệt sáng mờ, dễ dàng làm
mồi cho phục kích hay mục tiêu của tay
súng bắn tỉa. Ở trong rừng cảm thấy
thời gian nào cũng có rủi ro, thê thảm
nhất tử vong bằng khối lựu đạn “Bạo
phá đồng” (爆破筒). Mỗi ngày sống trong
tình trạng như vậy, khi ngủ đôi mắt
cũng phải dè chừng phục kích. Hôm
sau chiến sự ác liệt tại núi trọc, một phần
của Lão Sơn để lại không bao nhiêu cây
súng, nó đang âm thầm quan sát người
lính thương vong, trên chiến trường
không thể dự đoán trước, một viên đạn
sẽ lấy đi tất cả mọi thứ của người lính.

Dừng chân tại đỉnh núi, xa xa có đồi nhỏ,
nơi quân đội TC trú đóng hơn một trăm
lính, chúng tôi vừa đến nơi chuyện trước
tiên đào hố cá nhân giữ mạng, đêm đó
VC lẻn vào vị trí, nhưng rất may mắn được
lệnh thu hồi binh từ bộ chỉ huy Laoshan.
Đối với tôi, cái chết không phải là một
điều khủng khiếp, bởi vì muốn nhận diện
mặt trắng chiến tranh 1979-1989 phải
chấp nhận gian lao và chết sống theo
định mệnh. Như tất cả các phóng viên
chiến trường họ chết sống vì lý tưởng
truyền thông hay vì đất nước.

TC tạo ra chiến tranh “tự vệ” chỉ để tàn
sát trẻ em, giết sạch phụ nữ, nhân dân,
cướp sạch tài sản và cướp phần đất biên
giới của VN! cho thấy TC xâm lăng Việt
Nam chỉ vì mục đích duy trì chiến sách
quân sự gian manh, một áp lực lớn đối
với nhân dân VN hôm nay.

Rất tiết VC không tuyên truyền cuộc
chiến đúng như sự thật, không nâng sự
quan tâm hiểu biết của quần chúng về
cuộc chiến tranh biên giới vào thời điểm
ngày 17 tháng 2 năm 1979-1989. Từ đó
lòng dân đã mất phương hướng, Tổ quốc
còn tồn hay đã vong, do đó chiến tranh
bành trướng đã đi vào quên lãng!

ÿ Huỳnh Tâm
Tham khảo.

Leave a Reply