home Diễn Đàn Cái Thời Đại Chó Đẻ

Cái Thời Đại Chó Đẻ

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

Mẹ tôi nhiều lần dặn đi dặn lại tôi lúc còn nhỏ: “Lớn lên, con muốn làm nghề gì thì làm. Nhưng tuyệt đối đừng làm nghề viết văn”. Tôi hỏi tại sao vậy Mẹ. Bà giải thích: “Mẹ thấy những người bạn học của Mẹ theo đuổi nghề viết văn, thì hầu hết đều bê tha, rượu chè, hút xách làm khổ vợ con”. Tôi hỏi: “Vậy Mẹ muốn con làm nghề gì khi lớn lên”. Mẹ tôi nói: “Mẹ muốn con làm nghề bác sĩ giống Thầy con, anh Cả của con, giúp người đau ốm để được phước.” Tôi đáp: “Vâng, con sẽ cố gắng”. Nhưng tôi là đứa trẻ bất nghì, vì đã không theo đuổi cái nghề mà Mẹ mình mong ước. Đâu khó khăn gì mà không học được nghề bác sĩ? Trời ban cho tôi có trí nhớ khá tốt, chỉ cần đọc sơ qua một vài lần là tôi nhớ ngay.

Tôi có thói quen ham đọc truyện tiểu thuyết. Nhiều đêm cầm đèn bấm, chui vào chăn để đọc lén. Mỗi lần Mẹ khám phá thấy tôi lén nằm trong chăn đọc truyện là một lần tôi bị ăn đòn. Sau đó, Mẹ tôi ôm tôi vào lòng và khóc: “Mẹ chỉ muốn lo tương lai cho con, Mẹ mới đánh con”.

Thấy Mẹ khóc, tôi cũng khóc. Khi học Chinh Phụ Ngâm, tới câu “Dạy con đèn sách, thiếp làm phụ thân”, tôi mới hiểu tấm lòng của Mẹ. Người nào vô phúc có cha mất sớm mới hiểu tâm trạng của đứa trẻ mồ côi cha như tôi. Người Việt Nam có máu ác. Trẻ con phạm lỗi thì người lớn nên đem lời thương yêu để răn dạy mới phải. Đằng này, một đưa trẻ mồ côi cha mà phạm một lỗi nhỏ, liền bị mắng: “Đồ con không cha như nhà không nóc!”

Nước Việt Nam mình nghèo. Có lẽ vì thế mà các bậc cha mẹ làm lụng vất vả, nhịn ăn nhịn mặc để đầu tư vào việc học cho con, để mai sau con mình có cuộc sống khá giả hơn mình? Từ đó, học trò chuyên chú học môn nào có hệ số lớn như Toán, Lý Hóa để đi thi cho dễ đậu. Còn những môn học có hệ số 1, như môn sử ký địa lý thì ít quan tâm hơn. Tư duy của Mẹ tôi cũng không ngoài xu hướng của đa số người Việt. Cho nên Mẹ tôi khuyến khích con học Toán, Lý Hóa, Anh văn, Pháp văn là những môn để chuẩn bị vào trường Y khoa.  Chẳng hiểu có phải vì nền giáo dục Việt Nam chú trọng đến thi cử, đỗ đạt mà quên đi dạy cho học sinh, sinh viên về trách nhiệm công dân trước hiểm họa cộng sản có thể làm đất nước? 

Lớn lên, tôi nhận thấy Mẹ tôi nói đúng. Nhà thơ Tú Xương than: Một tuồng rách rưới con như bố” là bởi vì nhà thơ có thói“Cao lâu thường ăn quịt, Thổ đĩ lại chơi lường”. Nhà thơ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu thì than: “Văn chương hạ giới rẻ như bèo”. Rồi đến sự than vãn của nhà báo Nguyễn Vỹ, nghe càng xót xa hơn: “Nhà văn An-nam khổ như chó!” Vậy mà có người chọn làm nghề viết văn ở nước Việt Nam, phải chăng là do là nghiệp dĩ, vì chẳng ai muốn chọn một cuộc sống nghèo khổ? Nhờ cái nghiệp dĩ bất hạnh của họ, người đời mới có những áng văn, vần thơ làm cho cuộc đời thêm ý vị. Thời nay, nhờ sự tiến bộ của ngành ấn loát, số lương nhà văn nở rộ như nấm gặp mưa. Thậm chí có người viết văn bất thành cú, mà cũng sở đắc nhiều tác phẩm.

Vốn đã nghèo khổ, nhà văn nhà thơ càng nghèo khổ hơn dưới chế độ cộng sản Hầu hết những nhà văn, nhà thơ Việt Nam nổi tiếng nhất thời 1945 đều đi theo “Cách Mạng”, vì tâm hồn của họ đều lãng mạn, trí óc của họ vận hành theo cảm tính, cứ nghe “Chống Pháp, Giành Độc Lập” là lên đường, không cần biết chủ nghĩa cộng sản là một tai họa ghê gớm cho dân tộc! Học sinh, sinh viên cùng thời với tôi đều chịu ảnh hưởng tính lãng mạn của những nhà văn nhà thơ. Bất hạnh thay! Những nhà văn, nhà thơ mà chúng tôi coi như thần tượng đều ở phía của kẻ thù của dân tộc! Họ bị Hồ Chí Minh nhồi sọ luận điệu “Trong văn chương cần phải có thép”. Thép đâu chẳng thấy, mà chỉ thấy toàn xương trắng máu đào: “Giết! Giết nữa! Bàn tay không phút nghỉ” và toàn những lời xu  nịnh một cách bỉ ổi “Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin”!

Tôi rất nhiều lần tự thú nhận không phải là nhà văn, vì tự biết mình không có văn tài để gánh vác nổi sứ mệnh “Văn dĩ tải đạo”. Đó là lời thú nhận rất thật, chứ không phải tôi giả bộ khiêm tốn giống như nhà văn Phan Nhật Nam. Tôi chưa hề được ai trả cho mình một đồng xu tiền nhuận bút. Sinh kế của tôi hoàn toàn từ lao động chân tay. Ngược lại, nhà văn Phan Nhật Nam từng chìa tay lãnh giải thưởng văn học, từng được ông Tổng Giám Đốc Trúc Hồ, chủ cơ quan truyền thông SBTN, trả lương thì bạn Nam của tôi không thể thoái thác mình không phải là nhà văn.

Trót nghe lời dạy “thất phu hữu trách”, tôi chỉ tự coi mình là người kể chuyện giống như thời xa xưa bên Tàu có những nghệ nhân làm nghề kể chuyện, hát dạo, hát rong ở các quán ăn để mua vui cho khách, hầu kiếm tiền độ nhật. Còn tôi, không vì kiếm tiền độ nhật, tự nguyện làm kẻ hát rong để kể chuyện về thời đại mà tôi đã sống. Khi xưa La Quán Trung thu thập những mẩu chuyện dân gian, rồi san định thành cuốn Tam Quốc Chí. Tôi nghĩ biết đâu mai sau cũng có một tài nhân nào đó thu thập những chuyện tôi đã viết để đóng thành sách cho thiên hạ đọc, là tôi mừng lắm rồi. Bởi thế, tới nay tôi chưa có một cuốn sách nào xuất bản.

Nhà văn đích thực là tao nhân mặc khách, có tài sáng tác những áng văn tuyệt vời. Tôi chỉ là một người lính không còn khí giới trong tay, thì đành mượn chữ nghĩa để chống lại kẻ thù gian manh, tai ngược. Tôi rất đồng tình với câu nói của nhà văn Quân đội Văn Quang: “Đã viết thì không sợ. Mà sợ thì đừng viết”. Mỗi lần ra trận, coi như cái chết chờ sẵn còn không sợ, huống hồ viết khi đang sống ở xứ sở tự do? Dưới mỗi bài viết, tôi thường ghi rõ tên thật, địa chỉ nhà, địa chỉ email, số điện thoại để tỏ rõ mình là người viết có trách nhiệm và tôn trọng độc giả.

Bác sĩ Bùi Duy Tâm, bạn của anh tôi, viết thư hỏi: “Tại sao em biết nhiều chuyện liên quan đến lịch sử thế? Năm nay em bao nhiêu tuổi mà trí nhớ còn tốt vậy?”. Tôi trả lời: “Em không có chủ đích giống như Cụ Đoàn Thêm ghi chép “Việc Từng Ngày”. Chẳng qua em may mắn được lạc đường vào lịch sử và có trí nhớ khá tốt thì viết ra cho bà con đọc thôi. Em cũng không nuôi ảo tưởng bài viết của mình có khả năng thay đổi tình thế. Chỉ viết mà chơi thôi, anh Tâm à”

Trước năm 1975, bạn tôi Thiếu tá Không Quân Đinh Sinh Long, hiện ở Quận Cam thấy tôi cứ băn khoăn về tình hình đất nước, nói với tôi: “Để hôm nào, tôi đưa bạn đi gặp một nhân vật quan trọng”. Đến ngày hẹn, Long đưa tôi gặp nhân vật quan trọng như bạn hứa. Khi tới cổng, tôi nhận ra đó là nhà của bác sĩ Trần Kim Tuyến, người đứng đầu “Sở Nghiên Cứu Chính trị” vào thời Đệ nhất Cộng Hòa. (Sở Nghiên Cứu Chính trị là “code name” của cơ quan tình báo, phản gián chiến  lược thời Đệ nhất Cộng Hòa). Bác sĩ Tuyến ra mở cửa, nhìn tôi và nháy mắt. Tôi hiểu ý, vội lên tiếng chào chủ nhà, làm bộ như hai người chưa gặp nhau lần nào. Long tưởng rằng bác sĩ Tuyến và tôi chưa hề quen biết nhau từ trước, giới thiệu về tôi bằng tấm thịnh tình. Hôm nay tôi vẫn còn nhớ tới những lời giới thiệu ưu ái của Long dành cho tôi. Xin cám ơn bạn hiền. Nhờ quen bác sĩ Trần Kim Tuyến, tôi mới biết một vài sự kiện thì viết ra. Nên nhớ rằng có nhiều người biết hơn cái biết của tôi, nhưng họ không viết ra vì ngại phiền phức! 

Tôi từng viết bài về chủ đề Chữ Thời, như “Thời Đại Quỷ Ám”, “Thời Của Kẻ Giết Người”, “Thời Của Bọn Làm Bạc Giả”, “Thời Của Bọn Giả Hình”. Hôm nay bài viết của tôi có tựa đề “Cái Thời Đại Chó Đẻ”. Xin lỗi quý độc giả. Tôi không phải là người viết thô lỗ, vô văn hóa. Tôi chỉ muốn phản ảnh hiện thực xã hội thì mới có thể cực tả cái thời đại mà chúng tôi đang sống. Chủ nghĩa cộng sản là một chủ nghĩa chó đẻ, vì cha nó nó cũng giết; mẹ nó nó cũng giết; anh em dòng họ nó nó cũng giết. Cái Chó Đẻ ghê gớm nhất của cộng sản là nó vẽ ra một thiên đường giữa trần thế, nhưng khi hành động thì tồi bại, độc ác ngoài trí tưởng tượng con người.

Thế nào gọi là Chó Đẻ? Chó là con vật rất trung thành với chủ, nhưng khi nó sinh con mà chủ thò tay vào, nó tưởng bắt con nó, nên nó táp. Có lẽ vì vậy mà tiếng Anh có chữ “Son of bitch”? Trong ngôn ngữ Việt Nam thuộc loại bình dân, nhất là ở Miền Nam, dùng chữ Chó Đẻ là để chỉ cái hạng người “đâm cha, chém chú, đụ chị dâu”. Ngay như Đức Giám mục Nguyễn văn Khảm giảng giáo lý cho tín hữu nói về lớp người trẻ trong xã hội Việt Nam ngày nay được sử dụng những phương tiện văn minh của thế giới, nhưng đạo đức suy đồi. Cha Khảm kể Cha gọi điện thoại cho một người mà có thể vì nhầm số. Phía bên kia liền hỏi: “Đù má thằng nào đó?”. Nếu ai không tin, cứ mở “Video 100 tuần Thánh” để nghe Cha Khảm giảng thì biết. Theo tôi, Cha Khảm phải lặp lại nguyên văn để tả tình trạng thực của xã hội cộng sản ngày nay là như thế đấy! Xin các nhà trí thức đừng cau mày vì tôi đưa một chữ thô tục vào bài viết. Thời đại nào, ngôn ngữ nấy! Người viết không thể làm bộ đạo đức giả!

Cao Bá Quát là một Nhà Nho, khi trên đường ra pháp trường còn chửi thề “Ba hồi trống giục ĐÙcha kiếp, một nhát gươm ĐÉO mẹ đời” đó sao? Nhiều người chê bà Hồ Xuân Hương làm thơ tục tĩu, vì họ không hiểu thâm ý của bà, nên nghĩ bà viết tục. Không! Cao bá Quát muốn cực tả sự phẫn uất đối với triều đại quân chủ chuyên chế. Còn bà Hồ Xuân Hương làm thơ tục là để bày tỏ thái độ khinh miệt đối với phái đàn ông lợi dụng thân xác người phụ nữ. Vậy thiết nghĩ, tôi lấy chữ “Chó Đẻ” để cực tả bản chất cộng sản bằng câu tục ngữ của bình dân Nam Bộ cũng hợp lẽ, phải không?

Con người là một sinh vật duy nhất có óc thông minh, có tiếng nói, có lương tâm. Thuở khai thiên lập địa, con người sống theo bản năng như các sinh vật khác. Khi bộ óc phát triển, tôn giáo phát sinh để dạy con người sống cho phải đạo (lương tâm). Đức Phật dạy về Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo. Đức Chúa dạy Mười Điều Răn. Triết gia François Rabelais viết “Science sans conscience n’est que ruine de l’âme” (Khoa học mà không có lương tâm là sự hủy hoại của tâm hồn). Nói một cách nôm na, có học mà vô hạnh thì coi như vứt đi!

Chủ nghĩa cộng sản được xem như là một tôn giáo, vì nó có giáo điều. Tôn giáo cộng sản phủ nhận lương tâm, lấy căm thù làm động lực đấu tranh. Thành thử nó trở thành chó đẻ: tàn ác, gian manh, điêu ngoa, vu khống, chụp mũ. Nghĩa là bất cứ thứ gì tồi bại nhất trên đời chúng cũng làm để đạt mục đích thống trị loài người. Đạo cộng sản có khả năng đào tạo tín đồ của nó thành người máy, không tim, không óc. Chắc chắn sẽ có độc giả hỏi rằng tại sao nó tồi tệ như thế mà vẫn có người học hành đàng hoàng vẫn đi theo? Chỉ có một câu trả lời xác đáng nhất là tại vì loài người bị quỷ ám, xa rời giáo lý của Phật, của Chúa. Cộng sản là một tổ chức của tà  không thể thoát ra được. 

Ban đầu, Nguyễn Sinh Cung – con Cụ Nguyễn Sinh Sắc – chấp nhận làm bồi tàu ra nước ngoài để mưu cầu cứu nước, giống như các nhà cách mạng Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh. Nhưng khi tình cờ cầm lên cuốn “Tuyên Ngôn Cộng Sản” chưa cần biết trong sách viết điều gì, ông đã vội vàng nhảy cửng lên: “Đây rồi! Đây là bí kíp võ lâm có thể giúp ta làm cuộc cách mạng dân tộc, cứu nước Việt Nam ra khỏi vòng nô lệ Thực dân Pháp!”. Vì không biết chủ nghĩa cộng sản là cái chủ nghĩa chó đẻ, Nguyễn Sinh Cung từ một người ôm giấc mơ đi làm cách mạng cứu nước, bỗng nhiên trở thành một Hồ Chí Minh chó đẻ, mang nhiều tên giả chưa từng có trong lịch sử.

Thử hỏi Hồ Chí Minh được bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm bảo bọc, dốc cả tài sản để ủng hộ cách mạng. Rồi một ngày nọ hắn dùng bao vải che kín hàm râu để thản nhiên ngồi chứng kiến cuộc đấu tố bà Nguyễn thị Năm, thì hắn không phải là thằng chó đẻ hay sao?

Có vua nào trong lịch sử nước ta gửi người trong triều đình sang Trung Hoa để học cách đấu tố cha mẹ, giống như Hồ Chí Minh gửi cán bộ sang Trung Cộng học cách đấu tố cha mẹ để đem về nước thực hiện cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất không?

Chẳng phải nói ngoa, hành vi chó đẻ hại nước hại dân của Hồ Chí Minh, tre trên rừng ghi không hết tội, nước biển Đông cũng không đủ để rửa sạch. Bọn cầm quyền hiện nay cũng nghi ngờ Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam. Bởi thế chúng mới không dám thử DNA để xác minh Hồ không phải một anh Tàu phù, mặc dầu Trung Cộng công khai tuyến bố Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang trong Đệ Bát Lộ Quân. Chính bọn Lê Duẩn, Lê Đức Thọ chẳng xem Hồ Chí Minh ra gì vào những ngày cuối đời. Chẳng qua, ngày nay bọn cầm quyền Việt Cộng bắt buộc nhân dân học tập tư tưởng của “Bác” và noi gương đạo đức của “Bác” để cho Đảng có lý do tồn tại mà thôi. Nếu nghiêm túc học tập lời “Bác”, chúng phải chịu làm đầy tớ của nhân dân hay sao?

Xin dẫn chứng một vài sự kiện chủ nghĩa cộng sản biến một người tử tế thành Chó Đẻ để chứng minh:

1/  Tôi có thằng bạn học rất hiền lành, rất dễ thương, thích làm thơ tình. Nhưng khi nó theo Trí Quang, tuyên thệ vào đảng Cộng Sản, nó trở thành hung thần trong Tết Mậu thân năm 1968. Đó là thằng Nguyễn Đắc Xuân, được mấy thằng “trí thức” ngu ở Pháp gọi nó là Nhà Huế học. Sau khi mấy tên Việt Cộng đội lốt Thầy Chùa lật đổ Đệ Nhất Cộng Hòa, thằng Nguyễn Đắc Xuân từ Huế vào Saigon viết báo, nó tả bà Ngô Đình Nhu là một người đàn bà cực kỳ dâm loạn, giống như Võ Tắc Thiên. Có phải đúng chủ nghĩa cộng sản đã biến một thằng học trò dễ thương thành một thằng chó đẻ không? Hãy xét xem cuộc đời thầm lặng của người góa phụ 38 tuổi Trần Lệ Xuân (bà Nhu) có đúng như thằng Nguyễn Đắc Xuân mô tả không? Tết Mậu thân 1968, Nguyễn Đắc Xuân là một hung thần, lạnh lùng xử tử Trần Mậu Tý một cách tàn nhẫn, mà tới nay hắn không hề tỏ ra ăn năn sám hối.

2/  Bà Phan Huy Quát, chị ruột của Hùm Xám Đặng văn Việt và là mẹ của nhà báo Lê Phan, có một người cháu gọi bằng Dì. Khi ông Phan Huy Quát lên làm Thủ tướng, chồng của cháu bà tên là Nguyễn Đình Ngọc từ Paris về Việt Nam, đến ở nhà bác sĩ Phan Huy Quát và dạy Khoa học tại Đại học Sài Gòn. Nguyễn Đình Ngọc tính tình hiền hậu, nho nhã, là bạn rất thân thuở thiếu thời của Đại tá VNCH Phan Huy Lương sĩ quan khóa I Nam Định – em ruột ông Phan Huy Quát.

Khi Miền Nam sắp mất, Mỹ đến đưa ông bà Quát rời Saigon. Bác sĩ Quát chần chờ vì muốn cả gia đình đi cùng. Mỹ không thể đợi, bỏ ông bà lại. Người cháu rể, Giáo sư Nguyễn Đình Ngọc, dàn cảnh để Việt Cộng đến bắt và đưa bác sĩ Phan Huy Quát vào khám Chí Hòa. Lúc bấy giờ gia đình mới biết Nguyễn Đình Ngọc là Đại tá Tình báo Việt Cộng gửi đi từ Hà Nội, sang Paris và từ Paris về tá túc ở nhà bác sĩ Quát để đi dạy Đại học Khoa học Saigon. Khi sự việc đổ bể, con cái bác sĩ Phan Huy Quát mới biết bố mẹ mình nuôi ong tay áo. Có phải chủ nghĩa cộng sản đã biến một người hiền lành như Giáo sư Nguyễn Đình Ngọc thành một tên chó đẻ không?

3/  Hòa thượng Thích Minh Châu là con của một vị Hoàng Giáp (Tiến sĩ) ở Nghệ An. Ông Nội tôi cũng đỗ Hoàng Giáp, làm Tế Tửu trường Quốc Tự Giám. Vì thế, con cái hai gia đình đều quen biết nhau. Khi người anh kế tôi là Đặng văn Châu nhận ra Thích Minh Châu làm Viện trưởng Viện Đại học Vạn Hạnh chính là Đinh văn Nam quê quán ở Nghệ An, thì rất lấy làm lo lắng, vì anh tôi biết Đinh văn Nam là đảng viên cộng sản, từng thụ huấn Phật học với bác sĩ Lê Đình Thám, bạn đồng nghiệp của bố tôi. Ở đây, tôi cũng xin nói thêm để độc giả rõ: Bác sĩ Lê Đình Thám là cha đẻ Khuôn Hội Phật giáo ở Trung phần. Võ Đình Cường, Thích Minh Châu đều thụ huấn Phật học với bác bác sĩ Lê Đình Thám. Võ Đình Cường chính là người dựng lên Gia Đình Phật tử ở Huế, đào tạo nhiều huynh trưởng như thầy Văn Đình Hy, Giám học trường Quốc học Huế, chồng cô Tịnh Nhơn, Hiệu trưởng trường Quốc Học Huế. Anh Hồ viết Lợi, anh Châu Tăng đều là giáo sư Quốc Học, đều là huynh trưởng Gia đình Phật tử, nhưng không hề hay biết mình đang hoạt động cho cơ sở ngoại vi của Việt Cộng dưới vỏ bọc Gia đình Phật tử. Hình như nhà văn nữ Túy Hồng, vợ nhà văn Thanh Nam, là con gái của bác sĩ Lê Đình Thám, chưa chắc bà đã biết cha mình hoạt động cho Việt Cộng? Viện Đại học Vạn Hạnh là cơ sở tình báo của Việt Cộng mà Cơ quan phản gián VNCH cũng biết, nhưng không đụng đến vì ngại đụng đến thế lực của Ấn Quang. Anh Châu tôi biết Thích Minh Châu là Đinh văn Nam đảng viên cộng sản, nhưng không thể tố cáo, vì khó lòng trưng bằng chứng cụ thể. Giống như Trí Quang là Việt Cộng, nhưng chính quyền không công bố.

Nhiều người theo cộng sản, cuối đời mới tỏ ra ân hận. Nhà báo Phạm Xuân Ẩn trước khi chết, trối trăng với vợ con: “Đừng chôn tôi gần mả của những thằng Việt cộng!” Bác sĩ Lê Khắc Quyến được gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm trọng vọng, làm Giám đốc Bệnh viện Huế, Khoa trưởng Y khoa Đại Học Huế, lại là Bí thư Chi bộ Thuận Hóa của Việt Cộng. Sau năm 1975, chẳng được Việt Công trả công lao. Các con ông ở Hải ngoại, làm đơn xin chính quyền Việt Cộng cho phép cho cha ra ngoại quốc chữa bệnh. Nhưng Việt Cộng không cho. Tới khi bác sĩ Quyến lâm bệnh gần chết, Việt Cộng mới cấp giấy phép cho xuất ngoại. Bác sĩ Quyến cầm tờ giấy phép, lẩm bẩm chửi: “Tiên sư cha mấy thằng Việt Cộng! Đồ Chó Đẻ!” Đó là lời kể của một người con bác sĩ Quyến kể lại với tôi.

Câu chuyện do Giáo sư Lê Tuyên của Đại Học Huế kể về vị Linh mục người Tây Ban Nha tiết lộ nước Việt Nam ta đã mất vào tay người Chàm ám ảnh tôi rất nhiều. Oan hồn người Chàm xui khiến dân ta thành một bọn lai căng, một lũ bội tình để tiêu diệt nòi giống Việt Nam là có thật. Làm sao ai có thể giải thích tại sao con cháu trở thành phản bội để mất nước? Trước đây, tôi đã đưa đường “link” cuộc phỏng vấn của Cựu Bộ trưởng Lâm Lễ Trinh với Đại tá Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia Nguyễn văn Y tiết lộ Tổng thống Ngô Đình Diệm biết Đại tướng Dương văn Minh là cộng sản nằm vùng. Nay tôi xin đưa ra một đường link khác để bạn đọc biết thêm một chuyện động trời:

Mời quý độc giả dành thời giờ xem cuộc phỏng vấn của Cựu Bộ trưởng Lâm Lễ Trinh với Đại tá Đào Quang Hiển ở phút thứ 94 thì sẽ rõ. Đại tá Hiển mặc dù bị tù đày trong nhà giam cộng sản và đã cao tuổi, nhưng trí nhớ còn rất tốt. Cung cách nghiêm túc của Đại tá Đoàn Quang Hiến rất đáng kính trọng, thì không ai có thể nghi ngờ chuyện ông kể. (Nay ông đã qua đời).  Đây là Clip:

https://www.youtube.com/watch?v=fYUDrm9Y7dM

Ai ngờ được Cụ Nguyễn văn Lực, một lãnh tụ Quốc Dân Đảng, có bốn người con đều là sĩ quan phi công trong Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, lại chứa chấp Nguyễn văn Linh, cán bộ cộng sản hoạt động nội thành Saigon? Nguyễn văn Linh vốn là đồng chí của Cụ Lực trong Quốc Dân Đảng bị Thực dân Pháp bắt, đày ra Côn Đảo. Giống như Trần Huy Liệu cũng là đảng viên cao cấp của Quốc Dân Đảng bị Thực dân Pháp bắt, đày ra Côn Đảo. Hai ông Linh và Liệu do cộng sản trong tù tuyên truyền, quay ra phản đảng và hoạt động cho cộng sản. Làm sao giải thích việc Cụ Lực chứa chấp một cán bộ cộng sản hoạt động nội thành ở trong nhà mình? Lúc anh Nguyễn văn Cử còn sống, tôi hỏi anh có biết cụ thân sinh của anh chứa Nguyễn văn Linh trong nhà không? Anh Cử trả lời không và hỏi tôi: “Tại sao cậu biết?” Tôi trả lời: “Bác sĩ Trần Kim Tuyến cho tôi biết”. Từ lâu, tôi muốn kể ra sự kiện này cho bạn đọc biết, nhưng vì bác sĩ Trần Kim Tuyến đã qua đời, mà tôi kể ra thì ai tin? Cho đến khi bắt gặp cái video clip trên, tôi mới dám đưa ra. 

Tôi hỏi anh Nguyễn văn Cử, sau năm 1975, anh bị Việt Cộng bắt đi Trại tập trung, Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh có can thiệp cho anh không? Anh Cử nói không! Đấy! Bạn đọc thấy chưa? Việt Cộng lợi dụng tình cảm của người Quốc gia, nhưng khi người Quốc gia hữu sự, chúng lờ ngay! Cái chó đẻ của cộng sản là thế! Thiếu gì Việt Cộng tập kết ra Bắc, sau năm 1975 trở về Miền Nam, con bị bắt vào Trại Tập trung, nhưng chỉ trơ mắt ngó. Tim, óc Việt Cộng không còn!

Cũng như không ai hiểu nổi tại sao văn hào Nhất Linh Nguyễn Tường Tam có thể tham gia cuộc đảo chánh của hai tên tay sai Thực dân Pháp là Vương văn Đông và Trần Đình Lan đảo chánh Tổng thống Ngô Đình Diệm năm 1960? Chẳng lẽ Ngài muốn Thực dân Pháp trở lại đô hộ nước Việt Nam lần nữa hay sao? Cái thời đại Chó Đẻ là ở chỗ đó.

Tổng thống Ngô Đình Diệm dù đạo đức cao vời vợi, có người em đầy mưu lược làm Cố Vấn – ông Ngô Đình Nhu – cũng không thể nào cứu Việt Nam vào Thời Đại Chó Đẻ lên ngôi!

Hơn 2500 năm trước, Lão tử viết: “Làm thầy thuốc mà sai lầm thì chỉ giết một người; làm chính trị mà sai lầm thì tàn hại cả đất nước; làm văn hóa mà sai lầm thì gây tai họa cho muôn đời”. Hồ chí Minh không những là nhà chính trị lưu manh, mà còn được đảng tôn vinh là “danh nhân văn hóa thế giới”. Vậy tác hại mà Hồ Chí Minh gieo lên đất nước Việt Nam sẽ là muôn đời, chứ còn chờ đợi gì nữa?

Thực tế mà ta đang thấy trước mắt đã được Tiến sĩ Peter Navarro báo động trong cuốn “Death By China”. Có cá nhân nào, đoàn thể Việt Nam nào đủ uy tín để nói cho dân Mỹ biết đảng Dân Chủ đang quyết tâm đẩy đất nước xinh đẹp này thành một Quốc gia Chó đẻ không? Truyền thông là phương tiện để hướng dẫn quần chúng chọn đúng đường ích quốc lợi dân. Nay truyền thông Hoa Kỳ đang làm công cụ cho bọn chó đẻ luôn luôn loan tin thổ tả (fake news), còn được bọn tỵ nạn chó đẻ khuếch đại là cả một vấn đề ô nhục cho nòi giống Tiên Rồng.

Nhờ Tổng thống Donald Trump xuất hiện trên chính trường Hoa Kỳ, thế giới mới thấy nhiều bộ mặt Chó Đẻ xuất hiện. Chẳng biết Tổng thống Donald Trump có cứu được nước Mỹ? Hay chịu số phận giống như cả nhà Tổng thống Ngô Đình Diệm? Trong Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản có nhiều tên Chó Đẻ, nhưng chúng tự biết chúng là cặn bã xã hội, nên chúng phải dùng bí danh.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Địa chỉ nhà: 10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA. 92683.

Địa chỉ email: bangphong dva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600

 

Leave a Reply